Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 66

Những Mảng Màu Xám Lạnh

3831 từ
Mục tiêu: Khắc sâu xung đột nội tâm của Hoàng Minh về sự tự ti và bối rối trước sự quan tâm của An Nhiên, cùng với tình cảm dành cho Lê Ngân.,Tiếp tục thể hiện sự tinh tế trong quan sát của Lê Ngân và những gợn sóng cảm xúc ngầm của cô khi chứng kiến tương tác giữa Hoàng Minh và An Nhiên, đồng thời bắt đầu mở lòng một chút với Mai Chi.,Đẩy mạnh 'rising_action' bằng cách gia tăng sự căng thẳng ngầm và khoảng cách giữa Hoàng Minh và Lê Ngân.,Duy trì dự án 'Hà Nội trong mắt tôi' như một sợi dây liên kết chính nhưng cũng là bối cảnh cho những yếu tố 'ngoại vi' xen vào.,Gieo mầm sâu hơn cho một hiểu lầm nhỏ sắp tới (Ch.68) do sự thiếu bày tỏ cảm xúc của cả Minh và Ngân.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, An Nhiên, Mai Chi
Mood: Trầm lắng, bâng khuâng, căng thẳng ngầm, cô đơn, có chút buồn, hụt hẫng.
Kết chương: [object Object]

Chiếc xe buýt tuyến của Ngân đã khuất dạng từ lâu, chỉ còn lại những vệt đèn hậu đỏ au nhòa đi trong màn mưa phùn giăng mắc. Minh vẫn đứng lặng ở bến xe, như một bức tượng giữa dòng người hối hả. Cái lạnh của Hà Nội đầu đông, những hạt mưa phùn dai dẳng, và khoảng cách vô hình giữa cậu và Ngân, tất cả đều khiến trái tim cậu nặng trĩu, từng nhịp đập như muốn vỡ ra. Hơi thở hóa khói của cậu tan vào đêm tối, mang theo nỗi bâng khuâng và những dự cảm chẳng lành. Cậu biết, những điều chưa nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, đang dần kéo họ ra xa nhau. Và cậu, một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội, vẫn chưa biết cách nào để níu giữ lấy những điều giản dị mà cậu hằng trân trọng.

Cậu lê bước về phòng trọ sinh viên “Gác Mái”, từng bước chân nặng nề như đeo chì. Con ngõ nhỏ dẫn vào khu trọ tối om, chỉ lờ mờ ánh điện vàng vọt từ những ô cửa sổ đã cũ. Tiếng xe cộ từ phố lớn vọng lại, đều đều như một bản nhạc buồn không dứt. Tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận vọng sang, tiếng cười nói, tiếng bát đũa lách cách, tiếng nhạc xập xình từ đâu đó, tất cả càng khiến Minh cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Căn phòng trọ chật chội nhưng ấm cúng của cậu, giờ đây cũng chẳng thể xua đi cái lạnh giá trong lòng. Mùi ẩm mốc nhẹ từ tường cũ, mùi sách vở và giấy cũ quen thuộc, mọi thứ đều bao bọc lấy cậu trong một bầu không khí ảm đạm.

Minh ngồi co ro trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ánh đèn vàng leo lét hắt lên bàn chất đầy sách vở. Cậu nhìn ra ô cửa sổ nhỏ, những hạt mưa phùn vẫn miệt mài rơi, vẽ lên tấm kính những vệt dài buồn bã. Lòng cậu nặng trĩu những suy nghĩ hỗn độn. “Mình đã làm sai điều gì?” – câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cậu, như một vết xước không thể nào lành. Cậu tự trách mình đã không dứt khoát hơn với An Nhiên. Mỗi khi cô ấy xuất hiện, cậu lại bối rối, lại lúng túng. Cậu muốn giữ khoảng cách, muốn làm rõ ràng, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Có lẽ vì cậu sợ làm phật ý người khác, sợ bị đánh giá là thô lỗ. Hoặc có lẽ, sâu thẳm bên trong, cậu vẫn là Hoàng Minh của những ngày đầu đặt chân lên Hà Nội, một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, luôn cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng giữa thành phố rộng lớn này, và luôn tự ti rằng mình không xứng đáng với bất cứ điều gì tốt đẹp, đặc biệt là sự quan tâm của một cô gái Hà Nội gốc như Lê Ngân.

Cậu hụt hẫng trước sự xa cách của Ngân. Một từ "Ổn" lạnh lùng, một cái lắc đầu hờ hững, ánh mắt không biểu lộ cảm xúc khi nhìn cậu… tất cả đều như những mũi kim châm vào trái tim cậu. Minh biết Ngân không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, nhưng sự im lặng và xa cách của cô ấy khiến cậu như lạc vào một mê cung không lối thoát. Cậu muốn giải thích, muốn nói rằng cậu thực sự không có ý gì với An Nhiên, rằng cậu chỉ lịch sự mà thôi. Nhưng rồi lại sợ, sợ rằng lời giải thích của mình sẽ chỉ khiến mọi chuyện thêm tệ hại, sợ rằng Ngân sẽ không tin, hoặc tệ hơn, sợ rằng cô ấy sẽ nghĩ rằng cậu đang cố gắng biện minh cho một điều gì đó mà cô đã hiểu rất rõ. Cái vòng luẩn quẩn của suy nghĩ ấy cứ bóp nghẹt tâm trí Minh, khiến cậu cảm thấy bất lực đến cùng cực.

Nỗi tự ti về xuất thân lại trỗi dậy. Cậu nhớ lại những ánh mắt, những câu nói vô tình mà cậu đã từng nghe được khi mới lên Hà Nội. Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ, không có điều kiện, không có sự tự tin như những bạn bè ở đây. An Nhiên thì nhiệt tình, năng động, thông minh, còn Ngân thì tinh tế, sâu sắc, trầm tĩnh. Cậu, một Hoàng Minh rụt rè, liệu có xứng đáng với sự quan tâm của Ngân không? Liệu cô ấy có thất vọng về cậu không khi thấy cậu cứ lúng túng trước An Nhiên? Những câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí, khiến cậu càng thêm chùn bước, cảm thấy lạc lõng và bất lực giữa thành phố lớn. Cậu tự hỏi, liệu có phải chính sự tự ti này đã khiến cậu không đủ dũng cảm để đối mặt với tình cảm của mình, không đủ dứt khoát để bảo vệ những điều cậu trân trọng?

Minh ôm đầu, thở dài nặng nề. Hơi thở ấm áp phả vào lòng bàn tay lạnh ngắt. Cậu cố gắng tập trung vào cuốn sách đang mở trên bàn, cuốn “Hà Nội băm sáu phố phường” mà cậu và Ngân đang dùng cho dự án. Nhưng ánh mắt cậu lại vô định, lướt qua những dòng chữ mà không đọng lại bất cứ ý nghĩa nào. Cậu lấy cuốn sổ tay ra, cuốn sổ nhỏ đã cũ mèm, nơi cậu thường ghi lại những suy nghĩ, những cảm xúc mà cậu không thể nói thành lời. Cậu viết vài dòng, những con chữ nguệch ngoạc, rồi lại gạch xóa một cách bực bội. “Khoảng cách. Im lặng. Lạc lõng.” – những từ ngữ ấy cứ hiện lên rồi lại bị xóa đi, như những mảnh vỡ của tâm hồn cậu trong đêm tối. Cậu cảm thấy một nỗi cô đơn sâu sắc bao trùm lấy mình, nỗi cô đơn giữa lòng thành phố đông đúc, giữa những âm thanh của cuộc sống mà cậu dường như không thể hòa nhập. Mưa vẫn rơi, đều đều và dai dẳng, như những giọt nước mắt của chính cậu, không ngừng tuôn rơi trong im lặng. Cái rét ngọt đã lạnh hơn, thấm vào từng lớp áo, từng thớ thịt, nhưng không lạnh bằng nỗi giá buốt trong lòng Minh lúc này. Cậu ước gì có thể quay ngược thời gian, ước gì có thể nói ra những điều chưa nói, ước gì có thể thu hẹp khoảng cách vô hình đang dần chia cắt cậu và Ngân. Nhưng tất cả chỉ là những ước muốn hão huyền, tan biến cùng làn khói trắng từ hơi thở cậu, trong màn đêm Hà Nội mịt mờ mưa.

***

Chiều hôm sau, cái lạnh vẫn bủa vây Hà Nội, những hạt mưa phùn vẫn lất phất giăng mắc, tạo nên một tấm màn xám xịt bao phủ khắp phố phường. Lê Ngân và Mai Chi ngồi trong một góc yên tĩnh của Quán Cà phê “Hoa Sữa”. Âm thanh nhạc acoustic nhẹ nhàng của Trịnh Công Sơn vang lên khe khẽ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách đều đặn và tiếng trò chuyện thì thầm của các cặp đôi và nhóm bạn. Tiếng lật trang sách khe khẽ đâu đó, và cả tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên và cửa kính, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, an yên đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, thoang thoảng mùi hoa sữa từ cây bên đường vào mùa thu đã phai tàn, nhưng vẫn vương vấn đâu đây, tạo nên một hương vị đặc trưng của Hà Nội. Bầu không khí thư thái, lãng mạn, đôi chút hoài cổ, cùng với ánh sáng vàng dịu từ đèn lồng và đèn dây, lẽ ra phải khiến lòng người ấm áp. Nhưng Ngân, dù hơi ấm từ ly cà phê lan tỏa trong lòng bàn tay, tâm trạng cô vẫn có phần đượm buồn, như chính bầu trời ngoài kia.

Mai Chi nhìn bạn, đôi mắt sắc sảo của cô không bỏ qua bất cứ chi tiết nhỏ nào. Cô cảm nhận được sự khác lạ trong vẻ trầm tĩnh thường ngày của Ngân. Ngân vẫn là Ngân, vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Nhưng có một sự nặng nề, một nỗi bâng khuâng mơ hồ mà Ngân không thể che giấu hoàn toàn. Mai Chi đẩy nhẹ ly trà sữa về phía Ngân, khẽ hỏi, giọng điệu quan tâm nhưng vẫn giữ sự thẳng thắn vốn có: “Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy? Mấy hôm nay trông mày cứ là lạ, có chuyện gì à? Hay là cái dự án ‘Hà Nội trong mắt tôi’ làm mày đau đầu quá mức rồi?”

Ngân khẽ lắc đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra màn mưa qua ô cửa kính, nơi những giọt nước chảy dài trên mặt kính như những dòng lệ không ngừng. Cô khẽ khuấy ly cà phê, tiếng thìa lách cách nhỏ nhẹ. “Không có gì…” cô đáp, giọng nói vẫn đều đều, nhưng có một chút gì đó nghèn nghẹn, một chút gì đó không được tự nhiên như mọi khi. “Chỉ là, có chút chuyện ở lớp, ở nhóm dự án thôi.”

Mai Chi nhướn mày, cô biết Ngân là người kín đáo, ít khi chia sẻ cảm xúc của mình. Nhưng chính sự kiệm lời ấy lại khiến Mai Chi càng thêm lo lắng. Cô dựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực. “Chuyện liên quan đến cái cô bé An Nhiên gì đó và thằng Minh à? Mày nói xem, tao nghe.” Mai Chi hỏi thẳng, bởi cô biết, với Ngân, đôi khi cần một cú hích để cô ấy chịu mở lòng.

Ngân ngừng khuấy cà phê, cô nhìn vào mặt ly, nơi những vòng xoáy màu nâu tan dần. Cô bắt đầu kể, một cách khách quan nhất có thể, về tiến độ dự án ‘Hà Nội trong mắt tôi’, về những buổi làm việc nhóm ở thư viện, rồi ở quán cà phê. Cô kể về An Nhiên, về sự nhiệt tình của cô bé, về việc An Nhiên chủ động tìm đến Minh để hỏi bài, để mang đồ ăn. Giọng Ngân vẫn đều đều, cố gắng giữ một thái độ vô tư, như thể cô chỉ đang tường thuật lại một chuỗi sự kiện không liên quan đến cảm xúc cá nhân. Nhưng Mai Chi, người bạn thân thiết, tinh ý nhận ra những khoảng dừng nhỏ, những từ ngữ được lựa chọn cẩn thận, và cả cái cách Ngân khẽ nhíu mày khi nhắc đến sự chủ động của An Nhiên.

“Cô ấy rất năng động,” Ngân nói, đôi môi khẽ mím lại, “luôn mang theo đủ thứ đồ ăn cho Minh, lại còn chủ động hỏi han về bài vở. Minh thì… cậu ấy có vẻ hơi lúng túng.” Ngân kể, cố gắng giữ giọng điệu trung lập, nhưng ánh mắt cô lại ẩn chứa một sự khó chịu mơ hồ, một nỗi thất vọng không tên. Cô không nói thẳng rằng mình khó chịu khi An Nhiên cứ bám riết lấy Minh, hay thất vọng khi Minh không có vẻ gì là dứt khoát. Cô chỉ mô tả hành động, và để Mai Chi tự cảm nhận. “Hôm trước ở quán cà phê, cô ấy còn mang bánh đến, nói là do mẹ làm, rồi mời Minh đi chơi cùng nhóm bạn. Minh thì chỉ biết gật đầu, xong rồi cứ ậm ừ… cuối cùng là từ chối.”

Ngân kể đến đó thì dừng lại, thở hắt ra một hơi rất nhẹ, như thể vừa trút được một gánh nặng vô hình. Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa phùn vẫn giăng mắc không ngừng. Mai Chi chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng gật gù, ánh mắt sắc sảo đánh giá. Cô hiểu Ngân đang cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình, nhưng những gì cô nghe được và nhìn thấy từ Ngân đã quá đủ để cô hình dung. “Thế còn mày? Mày cảm thấy thế nào?” Mai Chi hỏi thẳng, muốn đẩy Ngân đối mặt với chính mình.

Ngân quay lại nhìn Mai Chi, lần này ánh mắt cô không còn lảng tránh. Có một chút mệt mỏi, một chút cô đơn hiển hiện trong đôi mắt sâu thẳm ấy. “Tao không biết nữa, Chi à. Tao chỉ thấy… mọi thứ hơi xa lạ. Cứ như có một bức tường vô hình dựng lên giữa tao và Minh vậy. Dù chúng tao vẫn làm việc cùng nhau, vẫn nói chuyện, nhưng không còn được tự nhiên như trước nữa.” Giọng Ngân nhỏ dần, như tiếng mưa rơi. “Tao biết Minh là người tốt, cậu ấy không có lỗi. Nhưng cái cách cậu ấy cứ lúng túng, không dứt khoát với An Nhiên, làm tao thấy… khó chịu. Cứ như thể cậu ấy không quan tâm đến cảm giác của tao vậy.”

Đây là lần đầu tiên Ngân nói ra những cảm xúc thật của mình một cách rõ ràng đến thế, dù chỉ là với Mai Chi. Mai Chi biết điều đó. Cô đưa tay vỗ nhẹ lên tay Ngân. “Nghe này Ngân, mày là người Hà Nội gốc, mày tinh tế, mày sâu sắc. Nhưng đôi khi, mày cũng cần phải nói ra những gì mình nghĩ, những gì mình cảm thấy. Thằng Minh nó rụt rè, nó lại là người tỉnh lẻ, nó bỡ ngỡ giữa cái thành phố này. Có thể nó không hiểu được những tín hiệu tinh tế của mày đâu. Và cái cô bé An Nhiên kia, cô ta đâu có hiểu những thứ ‘chưa nói’ của mày đâu.” Mai Chi nói, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. “Mày cứ im lặng, cứ giữ trong lòng, thì ai mà biết được? Rồi đến lúc, những điều chưa nói đó sẽ trở thành một gánh nặng, chia cắt bọn mày đấy.”

Ngân không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Cô biết Mai Chi nói đúng. Nhưng nói ra… nói ra những gì mình nghĩ, những gì mình cảm nhận, đối với Ngân, luôn là một điều khó khăn, một điều xa xỉ. Cô nhìn ly cà phê đã nguội dần, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa vẫn giăng mắc, và cảm thấy một nỗi cô đơn sâu sắc hơn bao giờ hết. Mai Chi thở dài, cô biết không thể ép Ngân được. “Thôi được rồi, cứ để đó đi. Nhưng nhớ là, có tao ở đây. Có chuyện gì cứ nói với tao. Đừng giữ trong lòng một mình.” Mai Chi nói, giọng ấm áp và đầy quan tâm. Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, nhưng chứa đựng sự biết ơn. Tiếng nhạc Trịnh Công Sơn vẫn du dương, tiếng mưa vẫn tí tách, và những điều chưa nói vẫn cứ lơ lửng trong không gian quán cà phê “Hoa Sữa”, giữa hai cô gái trẻ.

***

Vài ngày sau, bầu trời Hà Nội vẫn âm u, se lạnh, có chút gió lùa qua cửa sổ. Hoàng Minh và Lê Ngân lại gặp nhau tại Thư viện Quốc gia Việt Nam để tiếp tục dự án “Hà Nội trong mắt tôi”. Thư viện mang một vẻ đẹp cổ kính, tráng lệ với những cột đá lớn, cầu thang rộng, sảnh chính cao vút. Các phòng đọc rộng lớn, với những kệ sách gỗ cao ngút, bàn ghế đọc bằng gỗ chắc chắn, tạo nên một không gian uy nghiêm và tràn ngập tri thức. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ, tiếng bút viết, tiếng bước chân khẽ khàng và tiếng thì thầm nhỏ, tất cả đều hòa vào nhau, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, tĩnh lặng. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ, thoang thoảng mùi bụi thời gian, mang đến cảm giác tôn kính tri thức. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn, kết hợp với ánh đèn vàng dịu, chiếu rọi lên những hàng sách cũ, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ.

Minh và Ngân ngồi đối diện nhau tại một bàn lớn, giữa những chồng sách tham khảo. Không khí giữa họ vẫn căng thẳng và gượng gạo, tựa như một sợi dây vô hình đang kéo dãn hai người ra xa. Họ tập trung vào công việc, thảo luận về cấu trúc bài viết, về những bức ảnh đã chụp, về cách trình bày ý tưởng. Nhưng những câu trao đổi chỉ dừng lại ở công việc, thiếu đi sự thoải mái và tự nhiên vốn có, thiếu đi những câu chuyện phiếm, những ánh mắt vô tình chạm nhau mà trước đây họ vẫn thường có. Minh cố gắng giữ cho giọng mình thật bình thường, nhưng trong lòng cậu là một mớ bòng bong của sự lo lắng và bối rối. Cậu muốn phá vỡ sự im lặng này, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, nói gì để Ngân không cảm thấy khó chịu. Cậu thỉnh thoảng liếc nhìn Ngân, cô vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm tập trung vào màn hình laptop, nhưng Minh có cảm giác cô đang cố tình tránh ánh mắt cậu.

Đang lúc đó, bất chợt, một giọng nói trong trẻo, vui vẻ vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của góc thư viện: “Minh ơi, tớ tìm cậu mãi! May quá gặp cậu ở đây.”

Hoàng Minh giật mình ngẩng đầu lên. An Nhiên xuất hiện, tươi cười rạng rỡ, trên tay cô cầm một tập tài liệu và một hộp sữa nóng. Cô đi thẳng đến chỗ Hoàng Minh, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm. Ngoại hình nhỏ nhắn, mái tóc đen dài, gương mặt thanh tú, nụ cười hiền của An Nhiên lúc này lại khiến Minh cảm thấy vô cùng lúng túng. Cô đứng ngay cạnh bàn, không chút ngần ngại. “Tớ có thắc mắc chỗ này về bài giảng của thầy Tuấn, muốn hỏi cậu một chút. Với cả, tớ mang sữa nóng cho cậu này, trời lạnh thế này uống cho ấm. Tối nay nhóm tớ có đi ăn ở phố cổ, cậu đi cùng không? Đông vui lắm!” An Nhiên nói liền một tràng, giọng hơi lớn hơn bình thường một chút, đủ để thu hút vài ánh mắt tò mò từ những người xung quanh.

Hoàng Minh cảm thấy máu nóng dồn lên mặt, đỏ bừng. Cậu bối rối, không biết đặt tay chân vào đâu. Cậu liếc nhanh sang Ngân, nhưng cô vẫn cúi đầu, không hề ngẩng lên. “À, cảm ơn An Nhiên. Tớ… tớ đang làm việc với Ngân.” Minh ấp úng đáp, cố gắng giữ giọng điệu lịch sự nhất có thể. Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt An Nhiên, ánh mắt cậu lảng tránh, thỉnh thoảng lại liếc về phía Ngân với vẻ cầu cứu.

An Nhiên dường như không nhận ra sự bối rối của Minh, hoặc cố tình phớt lờ. Cô vô tư đặt hộp sữa nóng xuống bàn ngay trước mặt Minh, mùi sữa ngọt ngào lan tỏa trong không khí. Rồi cô kéo chiếc ghế trống bên cạnh Minh, ngồi xuống một cách tự nhiên. “Ôi, không sao đâu. Tớ ngồi đây một lát thôi, tiện thể hỏi cậu luôn. Ngân ơi, cậu có cần giúp gì không?” An Nhiên quay sang Ngân, nở một nụ cười thân thiện, nhưng ánh mắt lại dường như tập trung vào Minh hơn.

Lê Ngân chỉ khẽ nhíu mày, rồi lại cúi xuống, cầm bút viết nhanh hơn, dường như cố tình phớt lờ mọi thứ xung quanh. Cô không đáp lời An Nhiên, chỉ là một cái lắc đầu rất nhẹ. Tuy nhiên, tay cô cầm bút siết chặt hơn, đầu bút ấn mạnh xuống trang giấy, tạo thành một vệt mực đậm hơn bình thường. Trong lòng Ngân, một cảm giác khó chịu rõ rệt dâng lên, không còn mơ hồ nữa. Nó là sự thất vọng, pha lẫn một chút bực dọc. Cô cảm thấy bị tổn thương khi Minh không hề có ý định giải thích gì thêm với mình, hoặc ít nhất là một ánh mắt giao tiếp nào đó để cô cảm thấy được quan tâm.

Minh cảm nhận được sự im lặng đáng sợ từ phía Ngân. Cậu biết Ngân đang khó chịu, và cậu càng thêm hoảng hốt. Cậu không muốn Ngân hiểu lầm, không muốn cô nghĩ rằng cậu đang qua lại với An Nhiên. Nhưng cậu lại không đủ dũng cảm để nói ra điều đó. Cậu lại nhìn sang An Nhiên, cố gắng từ chối một cách khéo léo nhất có thể. “Tối nay tớ có hẹn rồi, An Nhiên ạ.” Minh nói, giọng nhỏ hơn một chút, và đó là một lời nói dối. Cậu không hề có hẹn. Cậu chỉ muốn An Nhiên rời đi, muốn không gian giữa cậu và Ngân trở lại như cũ, dù là sự gượng gạo.

An Nhiên có vẻ hơi thất vọng, nhưng rồi lại cười tươi: “Ôi tiếc quá nhỉ. Thôi vậy để dịp khác vậy. Nhưng cậu cứ cầm sữa uống cho ấm nhé. À, còn chỗ này nữa, cậu xem giúp tớ với…” An Nhiên bắt đầu mở tập tài liệu, nghiêng người về phía Minh, hoàn toàn chiếm lấy sự chú ý của cậu.

Lê Ngân không nói gì. Cô vẫn cúi đầu, nhưng mọi giác quan của cô đều hướng về phía bên cạnh. Cô nghe rõ tiếng An Nhiên nói, nghe rõ tiếng Minh ấp úng, và nghe rõ cả tiếng trái tim mình đang đập chậm rãi, nặng nề. Cảm giác bị bỏ rơi, cảm giác như một người thừa, một người ngoài cuộc trong chính mối quan hệ mà cô vẫn luôn trân trọng, dâng lên trong lòng cô. Minh nói dối. Cậu ấy không có hẹn. Cô biết. Và việc cậu ấy nói dối, thay vì dứt khoát với An Nhiên, thay vì giải thích cho cô, lại càng khiến Ngân cảm thấy hụt hẫng và thất vọng. Cô cảm thấy một khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần, như một vực sâu không thể nào lấp đầy giữa cô và Minh. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, đang dần kéo họ ra xa nhau, từng chút một, giữa lòng thư viện tĩnh lặng, dưới ánh đèn vàng dịu của Hà Nội.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ