Sáng hôm sau, khi những tia sáng yếu ớt của ngày đông len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, Hoàng Minh tỉnh giấc với một cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực. Đêm qua, cậu đã trằn trọc không ngủ được, những hình ảnh và âm thanh từ buổi tối ở thư viện cứ vờn quanh tâm trí, không ngừng dằn vặt cậu. Căn phòng trọ trên gác mái, vốn đã chật hẹp và cũ kỹ, nay lại càng thêm ẩm thấp và lạnh lẽo bởi trận mưa phùn dai dẳng từ đêm qua. Tiếng mưa tí tách trên mái tôn, hòa với tiếng xe cộ xa xăm ngoài ngõ nhỏ, như những nốt nhạc buồn bã, càng làm sâu thêm nỗi cô đơn và lạc lõng trong lòng cậu sinh viên tỉnh lẻ.
Hoàng Minh ngồi bật dậy trên chiếc giường đơn, lưng tựa vào bức tường vôi đã ngả màu. Cậu đưa tay ôm lấy đầu, cảm giác tội lỗi và hối hận đan xen như những sợi tơ vò. Cậu tự trách mình vì đã không dứt khoát, không thể hiện rõ ràng thái độ với An Nhiên, và quan trọng hơn, vì đã khiến Lê Ngân buồn. Ánh mắt Ngân, dù chỉ là một cái liếc nhanh trong khoảnh khắc cậu vô tình ngẩng lên, đã in sâu vào tâm trí Minh – một ánh mắt trầm tĩnh đến lạ thường, như mặt hồ đóng băng, nhưng ẩn sâu bên trong là cả một vực thẳm của sự tổn thương mà cậu đã gây ra.
Cậu nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội, mọi thứ đều xa lạ và rộng lớn. Lê Ngân đã xuất hiện như một ánh sáng dịu nhẹ, dẫn lối cậu từ những điều nhỏ nhặt nhất: từ cách đi xe buýt, đến những quán ăn vỉa hè ngon rẻ, hay đơn giản là những buổi học nhóm yên bình ở thư viện. Mối quan hệ của họ, chậm rãi và tự nhiên như hơi thở, đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Minh. Cậu nhớ những buổi chiều tan học cùng trú mưa dưới mái hiên cũ, những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng dần trở thành thói quen. Cậu nhớ cả cái cách Ngân khẽ nhíu mày khi cậu nói điều gì đó ngây ngô, hay nụ cười thoáng qua trên môi cô khi cậu kể một câu chuyện vui. Tất cả những điều giản dị ấy, giờ đây, đang dần bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của An Nhiên, và quan trọng hơn, bởi chính sự yếu đuối, thiếu quyết đoán của cậu.
"Tại sao mình lại không thể nói rõ ràng hơn?" Minh tự hỏi, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng mưa. "Tại sao mình lại lúng túng đến vậy?" Cậu nghĩ về An Nhiên, về sự vô tư (hay cố ý?) của cô gái ấy. An Nhiên có vẻ ngoài dịu dàng, đôi mắt trong veo, và cách nói chuyện thẳng thắn, nhưng chính sự thẳng thắn đó lại khiến Minh cảm thấy bị đẩy vào thế khó. Cậu không muốn làm ai tổn thương, đặc biệt là một người bạn học như An Nhiên. Nhưng cũng chính vì thế, cậu lại vô tình làm tổn thương Ngân, người mà cậu... cậu không dám gọi tên cảm xúc đó, nhưng cậu biết, Ngân rất quan trọng với cậu.
Minh ngồi im lặng một lúc lâu, lắng nghe tiếng mưa. Mùi ẩm mốc từ bức tường cũ, mùi sách vở cũ kỹ trộn lẫn với mùi thức ăn còn vương lại từ tối qua, tạo nên một thứ hỗn hợp khiến cậu cảm thấy ngột ngạt. Cậu nhấc chiếc điện thoại cũ kỹ lên, mở khung chat với Lê Ngân. Dòng tin nhắn cuối cùng là của cậu, từ mấy hôm trước, hỏi về tài liệu môn Kinh tế vĩ mô. Ngân đã trả lời rất ngắn gọn, chỉ vỏn vẹn hai chữ "được rồi". Không một dấu chấm, không một biểu tượng cảm xúc. Lạnh nhạt đến đáng sợ.
Cậu gõ "Ngân, hôm qua cậu về an toàn chứ?" rồi lại xóa. Lại gõ "Ngân, cậu có khó chịu gì không?" rồi lại xóa. Cậu sợ. Sợ những điều chưa nói sẽ khiến khoảng cách giữa họ càng thêm xa. Sợ rằng Ngân sẽ đáp lại bằng một sự im lặng còn đáng sợ hơn. Hoặc tệ hơn, một câu nói thẳng thừng khiến cậu không thể nào đối mặt. Cậu thở dài, úp mặt vào gối, cảm thấy bất lực. Cả Hà Nội này dường như đang quay lưng lại với cậu, để lại một mình cậu vật lộn với những cảm xúc rối bời. Cái rét ngọt của Hà Nội không còn lãng mạn nữa, mà thấm vào tận xương tủy, lạnh buốt cả tâm hồn. Những hơi thở của cậu hóa thành khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh lẽo của căn phòng, như chính những suy nghĩ của cậu, mông lung và không rõ hình dạng.
***
Chiều cùng ngày, màn mưa phùn không ngớt, thậm chí còn nặng hạt hơn, khiến cả thành phố chìm trong một lớp sương mờ ảo. Lê Ngân ngồi trong Quán Cà phê "Hoa Sữa", đối diện Thảo Vy. Ly cà phê sữa đá của cô đã tan gần hết đá, chỉ còn lại một lớp màu nâu nhạt với vài viên đá nhỏ li ti trôi lềnh bềnh. Vẻ mặt Ngân vẫn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng ánh mắt cô lại có phần xa xăm, ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả. Cô khẽ siết chặt ly cà phê bằng hai tay, như muốn tìm kiếm chút hơi ấm giữa cái lạnh ẩm ướt của Hà Nội. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, trà thảo mộc thoang thoảng quyện vào không khí, nhưng dường như không thể xua đi cái lạnh đang thấm dần vào lòng Ngân.
Thảo Vy nhìn bạn, cảm nhận được sự khác lạ. Đã mấy ngày rồi Ngân cứ trầm ngâm như vậy, ít nói hơn hẳn. Thảo Vy là bạn thân của Ngân từ hồi cấp ba, cô hiểu Ngân hơn ai hết. Vẻ ngoài lạnh lùng, trầm tĩnh của Ngân chỉ là lớp vỏ bọc cho một tâm hồn tinh tế, sâu sắc và đôi khi rất nhạy cảm. Thảo Vy khẽ đặt cốc trà sữa xuống, giọng nói trong trẻo, nhỏ nhẹ vang lên giữa tiếng nhạc acoustic dịu dàng của quán.
"Ngân, dạo này mày sao thế? Trông cứ buồn buồn, khác hẳn mọi khi." Thảo Vy hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
Lê Ngân khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất khẽ, như sợ làm vỡ đi không khí yên tĩnh của quán. Cô nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những giọt mưa phùn đang lướt nhẹ trên mặt kính, tạo thành những vệt dài mờ ảo. "Không có gì đâu Vy. Chỉ là... tự nhiên thấy Hà Nội lạnh quá." Giọng cô nhỏ dần, gần như thì thầm.
Thảo Vy mỉm cười nhẹ, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Lạnh vì trời, hay lạnh vì lòng?" Cô hỏi, câu nói chạm đến tận đáy lòng Ngân.
Ngân không đáp lời ngay. Cô vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt lướt qua những giọt mưa đọng trên cửa kính, không đáp thẳng vào câu hỏi của Thảo Vy. Trong đầu cô, hình ảnh Hoàng Minh và An Nhiên ở thư viện hôm qua lại hiện về. Cái cách An Nhiên cười tươi, cái cách cô ấy đặt hộp sữa xuống bàn Minh, và cái cách Minh lúng túng, không dứt khoát. Rồi lời nói dối của Minh, "Tối nay tớ có hẹn rồi, An Nhiên ạ." Ngân biết rõ Minh không có hẹn. Cậu ấy không bao giờ nói dối cô. Nhưng lần này, cậu ấy đã làm vậy, để tránh An Nhiên, hay để tránh cô?
"Có lẽ cả hai." Cuối cùng, Ngân cũng lên tiếng, giọng nói vẫn nhỏ nhẹ, nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc. Cô lại nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng. "Kiểu như... mình không hiểu người đó nữa, Vy ạ. Hay là người ta không hiểu mình? Hoặc tệ hơn... người ta không muốn hiểu." Ngân không nhắc đích danh ai, nhưng Thảo Vy đủ tinh ý để hiểu cô đang nói về Hoàng Minh.
Thảo Vy khẽ nắm lấy tay Ngân, bàn tay ấm áp của cô bạn thân truyền chút hơi ấm. "Mày đừng nghĩ nhiều quá. Chắc là có hiểu lầm gì thôi. Minh đâu phải kiểu người như vậy."
Ngân lắc đầu nhẹ. "Không phải là hiểu lầm. Có lẽ... là những điều chưa nói. Những điều mà cả mình và cậu ấy đều không dám nói ra." Cô buông tay khỏi ly cà phê, đưa tay vén nhẹ mái tóc dài ra sau tai. "Tự nhiên thấy mình như người ngoài cuộc, trong chính câu chuyện của mình vậy. Cảm giác như... ai đó đang cố tình xen vào, hoặc chính mình đang bị đẩy ra."
Thảo Vy không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng xoa bàn tay Ngân. Cô biết Ngân đang bị tổn thương, và đôi khi, điều Ngân cần không phải là lời khuyên, mà chỉ là một người lắng nghe. Tiếng nhạc acoustic vẫn đều đều vang lên, tiếng mưa phùn vẫn tí tách trên mái hiên. Hà Nội không vội được đâu, nhưng đôi khi, chính sự chậm rãi, trầm lắng ấy lại khiến những vết nứt trong lòng người càng trở nên rõ ràng và sâu sắc hơn. Lê Ngân nhìn ra ngoài cửa kính, ánh mắt xa xăm. Cô cảm thấy một khoảng trống lạnh lẽo đang lớn dần trong tim mình, như cái rét cắt da đầu đông đang len lỏi vào từng ngóc ngách của thành phố.
***
Sáng hôm sau, bầu trời Hà Nội vẫn âm u, không mưa nhưng cái lạnh thì vẫn cứ bám riết lấy từng con phố, từng ngóc ngách. Hoàng Minh và Lê Ngân có một tiết học chung môn Triết học tại giảng đường lớn của Đại học Ngoại Thương. Giảng đường rộng rãi, với những hàng ghế gỗ dài và bảng đen lớn, giờ đây lại mang một không khí nặng nề đến lạ thường đối với cả hai. Họ cố gắng tránh mặt nhau một cách lộ liễu, nhưng vẫn không thể tránh khỏi những ánh mắt lướt qua đầy ngượng nghịu, những khoảnh khắc vô tình chạm nhau trong hành lang hay khi tìm chỗ ngồi.
Minh ngồi ở hàng ghế giữa, cách Ngân vài dãy ghế. Cậu cảm nhận được sự hiện diện của cô, dù không quay đầu lại. Suốt buổi học, tâm trí cậu không ngừng bị phân tán. Cậu không thể tập trung vào bài giảng của thầy giáo, những con chữ cứ nhảy múa lộn xộn trước mắt cậu. Cậu cứ thỉnh thoảng lại liếc về phía Ngân, nhưng cô vẫn giữ nguyên vẻ trầm tĩnh, mái tóc đen dài buông xõa che đi một phần khuôn mặt. Cậu không biết cô đang nghĩ gì, và điều đó càng khiến cậu thêm bối rối, dằn vặt. Cậu muốn nói chuyện với cô, muốn giải thích, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu, và liệu Ngân có muốn nghe cậu nói không.
Khi tiếng chuông báo hiệu hết giờ vang lên, cả giảng đường ồn ào hẳn lên. Sinh viên bắt đầu thu dọn sách vở, chuẩn bị cho tiết học tiếp theo hoặc ra về. Hoàng Minh cũng vội vàng gấp sách, định đứng dậy đi ra thật nhanh để tránh mặt Ngân. Cậu không muốn phải đối mặt với sự im lặng đáng sợ của cô, hay tệ hơn, ánh mắt lạnh lùng mà cậu sợ hãi. Cậu khoác chiếc áo khoác dày cộp lên người, cố gắng che đi cái lạnh đang thấm vào tận xương tủy, nhưng cũng không thể che giấu được sự lo lắng đang giày vò cậu.
Đúng lúc đó, một giọng nói trong trẻo, vui vẻ vang lên, phá tan ý định của Minh. "Minh ơi, tớ tìm cậu mãi! May quá gặp cậu ở đây."
Hoàng Minh giật mình, ngẩng đầu lên. An Nhiên xuất hiện, tươi cười rạng rỡ. Cô gái nhỏ nhắn với mái tóc đen dài, gương mặt thanh tú và nụ cười hiền, giờ đây lại là tác nhân khiến Minh cảm thấy căng thẳng hơn bao giờ hết. An Nhiên đi thẳng đến chỗ Hoàng Minh, không chút ngần ngại. "Minh ơi, bài này khó quá, cậu giảng cho tớ chút nhé!" Cô nói, rồi bất ngờ khoác tay Minh một cách tự nhiên, kéo nhẹ cậu đứng dậy khỏi ghế. Cái chạm bất ngờ khiến Minh khựng lại, toàn thân cứng đờ.
Máu nóng dồn lên mặt, đỏ bừng. Hoàng Minh bối rối, cố gắng rút tay ra nhưng không dám làm mạnh. Cậu sợ làm An Nhiên mất lòng, nhưng hơn hết, cậu sợ ánh mắt của Ngân. Cậu liếc nhanh về phía Ngân, và đúng như cậu dự đoán, cô đang đứng đó, nhìn thẳng vào họ. Ánh mắt Lê Ngân, vốn đã trầm tĩnh, giờ đây lại ánh lên vẻ lạnh lẽo đến đáng sợ. Cô không nói gì, chỉ đứng im, bàn tay khẽ siết chặt quai túi xách. Môi cô mím chặt, một nét buồn thoáng qua rất nhanh trên gương mặt thanh tú, sau đó lại trở về vẻ thờ ơ thường thấy. Nhưng Minh biết, đó là một sự thờ ơ gượng gạo, một bức tường vô hình Ngân đang dựng lên để che giấu cảm xúc thật của mình.
"À... ừm... để tớ xem." Hoàng Minh ấp úng đáp lời An Nhiên, giọng nói nhỏ hơn bình thường. Cậu cố gắng kéo tay ra khỏi cái khoác tay của An Nhiên, nhưng cô gái kia vẫn giữ chặt, như không nhận ra sự lúng túng của cậu. "Tớ... tớ có chút việc, An Nhiên ạ." Minh nói dối, lần thứ hai. Cậu cảm thấy tội lỗi, nhưng không còn cách nào khác. Cậu chỉ muốn thoát khỏi tình huống này, muốn giải thích cho Ngân, nhưng mọi thứ cứ rối tung lên.
An Nhiên dường như không để ý đến sự bối rối của Minh, hoặc cô cố tình phớt lờ. Cô vẫn cười tươi, kéo tay cậu đi về phía hành lang. "Không sao đâu Minh, có gì tớ đi cùng cậu, tiện thể hỏi luôn. Bài này thầy giảng nhanh quá, tớ chả hiểu gì cả." Giọng nói cô ríu rít, vui vẻ.
Lê Ngân đứng đó, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Đôi mắt cô ánh lên vẻ tổn thương và khó chịu. Cô cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải vì cái rét của Hà Nội, mà là cái lạnh từ chính trái tim mình. Cậu ấy không dứt khoát. Cậu ấy lại nói dối. Và cậu ấy để cho một người khác chạm vào mình, kéo mình đi, trước mặt cô. Tất cả những điều đó, như một mũi dao vô hình, đâm thẳng vào tim Ngân. Cô cảm thấy mình như một người thừa, một người ngoài cuộc trong chính mối quan hệ mà cô đã từng tin tưởng.
Không nói một lời nào, Lê Ngân quay người đi thẳng. Cô bước nhanh ra khỏi giảng đường, hòa vào dòng sinh viên đông đúc, cố gắng đi thật nhanh để thoát khỏi tầm nhìn của họ. Từng bước chân của cô như giẫm lên những mảnh vỡ vô hình trong lòng. Cô mang theo một nỗi thất vọng sâu sắc, một cảm giác bị bỏ rơi, và một câu hỏi lớn không lời đáp: "Tại sao, Minh?" Cái khoảnh khắc An Nhiên khoác tay Hoàng Minh, và sự lúng túng không dứt khoát của cậu, đã khắc sâu vào tâm trí Ngân. Mưa phùn vẫn giăng mắc ngoài kia, nhưng trong lòng Ngân, cơn bão đã bắt đầu nổi lên. Những điều chưa nói, giờ đây, đang đẩy họ ra xa nhau, từng chút một, giữa lòng Hà Nội cổ kính và lạnh lẽo.