Đêm đã về khuya, những hạt mưa phùn vẫn không ngừng gõ nhẹ ngoài ô cửa sổ phòng trọ "Gác Mái", tạo nên một bản nhạc nền ảm đạm cho tâm trạng của Hoàng Minh. Căn phòng nhỏ trên tầng cao của dãy nhà trọ cũ kỹ, thường ngày ấm cúng, nay dường như cũng bị cái lạnh và sự ẩm ướt của Hà Nội nuốt chửng. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc bóng treo lủng lẳng trên trần hắt xuống, nhuộm một màu u buồn lên cuốn vở Vật lý đang mở dang dở trên bàn. Mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng đã cũ hòa lẫn với mùi giấy và mực, cùng với chút hương cơm nguội còn vương vấn từ bữa tối đạm bạc, càng khiến Minh cảm thấy nặng nề. Tiếng sinh hoạt nhè nhẹ từ các phòng trọ lân cận, tiếng xe cộ rải rác từ con ngõ nhỏ dưới chân cầu thang, tất cả chỉ càng nhấn chìm cậu vào sự cô độc.
Hoàng Minh ngồi sụp trên chiếc ghế gỗ cũ, lưng tựa vào bức tường đã ngả màu, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Hàng chục lần cậu đã cầm nó lên, mở khung chat với Ngân, gõ những dòng chữ run rẩy rồi lại xóa đi. "Ngân ơi... chuyện hôm qua..." "Ngân, tớ xin lỗi." "Em đừng hiểu lầm." Mỗi câu chữ hiện lên đều như một gánh nặng, một lời nói dối vụng về không đủ sức xóa đi hình ảnh An Nhiên khoác tay cậu, cùng với ánh mắt lạnh lẽo, đầy tổn thương của Ngân. Cậu thấy mình thật tồi tệ. Một chàng trai tỉnh lẻ như cậu, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội rộng lớn, lúc nào cũng sợ hãi mình không đủ tốt, không xứng đáng. Chính sự tự ti ấy đã khiến cậu ngập ngừng, không dám dứt khoát đẩy An Nhiên ra, không dám đối diện với ánh mắt của Ngân, để rồi giờ đây cậu phải gánh chịu sự dằn vặt này.
Cái cảm giác bất lực len lỏi khắp cơ thể Minh, khiến cậu thở dài thườn thượt. Cậu đứng dậy, bước đi bước lại trong căn phòng chật hẹp, mỗi bước chân lại như giẫm lên những mảnh vỡ vô hình trong lòng. Cậu vò đầu bứt tóc, mái tóc đen cắt ngắn vốn gọn gàng giờ rối bù. Hình ảnh Ngân, mái tóc đen dài buông xõa che đi một phần khuôn mặt, đôi mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo đến đáng sợ, cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu. Cậu biết cô ấy đã tổn thương, và chính cậu là người gây ra điều đó. Cậu muốn giải thích, muốn nói rằng An Nhiên chỉ là bạn, rằng cậu chưa bao giờ có ý gì khác ngoài Ngân. Nhưng lời nói của cậu luôn yếu ớt, vụng về, và cậu sợ rằng cô sẽ không tin. Liệu cô có còn muốn nghe cậu nói không, sau tất cả những gì cô đã chứng kiến?
Minh lại ngồi xuống, lần nữa cầm điện thoại. Cậu gõ chậm rãi: "Ngân, tớ biết em đang giận. Tớ xin lỗi vì đã khiến em buồn. Chuyện hôm qua không phải như em nghĩ đâu. An Nhiên chỉ là bạn cùng lớp, cô ấy nhờ tớ giảng bài thôi." Cậu nhìn dòng chữ hiện trên màn hình, từng từ một như nặng trĩu. Cậu sợ. Sợ rằng tin nhắn này sẽ không bao giờ được gửi đi, hoặc tệ hơn, sẽ bị cô ấy phớt lờ. Cậu thở ra một hơi, hơi thở hóa thành làn khói mờ ảo trong không khí lạnh. Cái rét ngọt của Hà Nội đêm nay, thấm vào tận xương tủy, nhưng không lạnh bằng nỗi sợ hãi đang cắn xé tâm can cậu. Cậu nhắm mắt lại, ước gì có thể quay ngược thời gian, trở về khoảnh khắc An Nhiên khoác tay mình, và lần này, cậu sẽ dứt khoát đẩy ra, mặc kệ An Nhiên có nghĩ gì. Nhưng tất cả chỉ là ước mơ. Giờ đây, những điều chưa nói đang tạo nên một khoảng cách vô hình, ngày càng lớn dần giữa cậu và Ngân, tựa như màn mưa phùn dai dẳng không dứt ngoài kia. Cậu cảm thấy mình thật lạc lõng, chới với giữa thành phố này, với tình cảm đầu đời mà cậu vẫn chưa biết cách nắm giữ.
***
Sáng hôm sau, mưa phùn vẫn giăng mắc khắp các con phố Hà Nội, tạo nên một tấm màn xám trắng bao phủ mọi thứ. Lê Ngân ngồi bên cửa sổ lớn trong căn hộ của mình, nhìn ra ngoài trời mưa không ngớt. Căn hộ với gam màu trung tính, thiết kế tinh tế nhưng có phần lạnh lẽo, giờ đây càng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Cô cố gắng tập trung vào cuốn sách đang mở trên đùi – một tập thơ của Xuân Quỳnh mà cô rất yêu thích – nhưng từng dòng chữ cứ nhòe đi trong mắt cô. Những hình ảnh về Hoàng Minh và An Nhiên chiều qua cứ hiện lên rõ mồn một, sắc nét đến gai người. Cánh tay An Nhiên khoác chặt lấy Minh, nụ cười tươi rói của cô gái ấy, và gương mặt bối rối, không dứt khoát của Hoàng Minh.
Một cảm giác cay đắng dâng lên trong cổ họng Ngân. Cô tự nhủ, mình không nên quan tâm, mình không có quyền gì để giận dỗi. Họ có là gì của nhau đâu? Chỉ là bạn học, là người cùng làm dự án. Nhưng trái tim cô lại nhói lên từng hồi, đau điếng. Cơn đau không dữ dội, mà âm ỉ, dai dẳng như chính cơn mưa phùn ngoài kia. Nó khiến cô cảm thấy bị phản bội, bị bỏ rơi, một cảm giác mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ phải trải qua. Từ trước đến nay, Ngân luôn tự hào về sự độc lập, mạnh mẽ của mình. Cô ít khi bộc lộ cảm xúc, luôn giữ cho mình một khoảng cách an toàn với mọi người. Nhưng Hoàng Minh đã từng bước, từng chút một, phá vỡ bức tường phòng thủ ấy. Và giờ đây, chính cậu lại là người khiến bức tường ấy sụp đổ, để lại cô với một trái tim trần trụi, dễ bị tổn thương đến vậy.
Cô khẽ nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Đôi mắt sâu và trầm của Ngân nhìn xa xăm, không điểm tựa, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ đang bủa vây. Cô cố gắng lý giải hành động của Minh theo hướng tiêu cực nhất: cậu ấy lừa dối, cậu ấy không thật lòng, cậu ấy đã có tình cảm với An Nhiên từ lâu rồi nhưng vẫn cố gắng gần gũi cô. Những suy nghĩ ấy như những mũi kim châm, khiến lòng cô càng thêm lạnh giá. Cô không muốn tin, nhưng những gì cô chứng kiến quá rõ ràng, quá khó để chối bỏ.
Ngân thở dài, một tiếng thở dài thật khẽ, gần như không nghe thấy. Cô nhắm mắt lại, cố hình dung lại khuôn mặt của Minh chiều qua, ánh mắt ngập ngừng, lời nói ấp úng. Cậu ấy đã nói dối, đến hai lần. Cô không thể chấp nhận được điều đó. Sự thành thật, chân thành là điều cô luôn trân trọng. Và Minh, người mà cô từng nghĩ là chân thật nhất, lại đang khiến cô thất vọng đến tột cùng. Mùi đất ẩm ướt từ ngoài sân bay vào theo gió, hòa lẫn với mùi trà hoa cúc thoang thoảng trong phòng, vốn là mùi hương yêu thích của cô, nay lại chẳng thể xoa dịu được tâm hồn đang nổi bão.
Cô lại lật trang sách một cách vô thức, ánh mắt vẫn cứ dán vào màn mưa. Cái lạnh se sắt của Hà Nội không thấm được vào da thịt cô như thấm vào lòng Minh, nhưng nó lại ăn sâu vào tâm hồn cô. Ngân cảm thấy mình như một con ốc, đang rút sâu vào vỏ ốc của chính mình, cố gắng che giấu mọi cảm xúc, mọi tổn thương. Cô không muốn ai thấy cô yếu đuối, không muốn ai thấy cô đang đau lòng vì một người con trai. Đặc biệt là Hoàng Minh. Cánh cửa trái tim cô, vốn đã khép hờ, giờ đây lại càng muốn đóng chặt lại, để không ai có thể bước vào, và cũng không ai có thể làm cô tổn thương thêm nữa. Những điều chưa nói, những khoảng trống im lặng, giờ đây lại là những bức tường kiên cố nhất.
***
Buổi chiều tại Đại học Ngoại Thương, những hạt mưa phùn đã ngớt, nhưng bầu trời vẫn xám xịt và lạnh lẽo. Gió đông thổi từng đợt, lùa qua các hành lang rộng lớn của trường, mang theo hơi lạnh se sắt. Hoàng Minh bước ra từ một giảng đường lớn, tâm trạng vẫn còn nặng trĩu. Cậu cố gắng tập trung vào bài giảng, nhưng tâm trí cứ lơ lửng ở đâu đó, không ngừng nghĩ về Ngân. Khuôn viên trường với những tòa nhà hiện đại, nhiều kính, cùng với tiếng sinh viên trò chuyện ríu rít, tiếng giảng bài vọng ra từ các lớp học, tất cả đều trở nên mờ nhạt trong mắt cậu. Mùi sách vở, cà phê từ căng-tin, và cả mùi cỏ cây xanh mát của khuôn viên cũng không thể kéo cậu thoát khỏi mớ bòng bong trong lòng.
Cậu bước đi chậm rãi trên hành lang, tay đút vào túi chiếc áo khoác dày cộp, cố gắng xua đi cái lạnh đang bao bọc. Cậu ước gì có thể gặp Ngân, nói chuyện với cô, giải thích mọi thứ. Nhưng cậu cũng sợ. Sợ ánh mắt của cô, sợ sự lạnh lùng mà cô sẽ dành cho cậu. Cậu không biết mình nên làm gì, nên nói gì.
Đúng lúc đó, từ phía đối diện, Lê Ngân bước ra từ một phòng học khác. Cô ấy vẫn giữ vẻ trầm tĩnh quen thuộc, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, và khoác chiếc áo khoác màu ghi đơn giản nhưng thanh lịch. Ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng về phía trước, không chút dao động. Hoàng Minh khựng lại, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu muốn gọi tên cô, muốn bước đến gần.
Ánh mắt của họ vô tình lướt qua nhau. Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, chưa đầy một giây. Ánh mắt Minh tràn đầy bối rối, lo lắng và một chút van xin. Còn ánh mắt Ngân, nó vẫn trầm tĩnh như mọi khi, nhưng Minh có thể cảm nhận được một sự lạnh lẽo vô hình, một bức tường kiên cố được dựng lên. Cô không dừng lại. Không một chút ngập ngừng. Cô ấy chỉ tiếp tục bước đi, bước chân nhanh và dứt khoát, không hề quay đầu lại, như thể Minh chưa bao giờ tồn tại ở đó.
Một khoảng lặng khó chịu bao trùm lấy Hoàng Minh. Cậu đứng sững lại giữa dòng người qua lại, cảm thấy mình như một bức tượng giữa cuộc sống hối hả. Cậu muốn nói gì đó, muốn giải thích, muốn níu kéo. Nhưng cổ họng cậu nghẹn lại, khô khốc. Những lời lẽ đã chuẩn bị sẵn trong đầu bỗng biến mất, chỉ còn lại một sự bất lực đến tột cùng. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, yếu ớt trước sự kiên quyết của Ngân. Cô ấy không cho cậu một cơ hội nào, dù chỉ là một ánh mắt, một cái dừng chân.
Minh dõi theo bóng lưng Ngân khuất dần sau khúc quanh hành lang. Cô ấy đã biến mất, nhanh như cách cô ấy xuất hiện. Cậu cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên. Hà Nội vẫn ồn ào, năng động xung quanh cậu, nhưng trong lòng cậu chỉ còn lại một sự trống rỗng, một cảm giác xa cách hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Cậu biết, đây không còn là những hiểu lầm nhỏ nhặt nữa. Đây là một khoảng cách thật sự, một cánh cửa đã khép lại, và cậu không biết làm cách nào để mở nó ra.
***
Khi màn đêm dần buông xuống, những hạt mưa phùn lại bắt đầu lất phất rơi, mang theo cái lạnh cắt da, cắt thịt của cuối chiều đông Hà Nội. Hoàng Minh đứng ở bến xe buýt quen thuộc gần trường, một mình dưới mái che đơn giản. Tiếng xe buýt phanh kít, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện râm ran, mùi khói xe và bụi đường hòa lẫn trong không khí ẩm ướt, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của thành phố. Nhưng hôm nay, những âm thanh ấy chỉ càng khiến lòng cậu thêm cô đơn.
Cậu đứng đó, cố gắng giữ cho hơi thở mình không hóa thành khói quá nhiều, nhưng không thể. Cái lạnh của Hà Nội cứ thế thấm vào từng thớ thịt, từng mạch máu, nhưng nỗi lạnh trong tâm hồn còn buốt giá hơn nhiều. Cậu nhìn đồng hồ, chuyến xe buýt số 32, chuyến xe mà cậu và Ngân thường đi cùng nhau, sắp đến. Một tia hy vọng le lói trong lòng, có lẽ hôm nay cô ấy sẽ xuất hiện. Có lẽ hôm nay, cậu sẽ có cơ hội để nói.
Và rồi, cô ấy xuất hiện. Lê Ngân, vẫn dáng vẻ mảnh mai, thanh thoát ấy, bước đến bến xe. Cô đứng cách Minh vài bước chân, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm ra phía đường, không hề chạm vào cậu. Khoảng cách vật lý giữa họ chỉ vài mét, nhưng khoảng cách trong lòng thì dường như xa vời vợi. Minh lấy hết can đảm, hít một hơi thật sâu. Cậu bước chầm chậm về phía Ngân, mỗi bước đi đều nặng trĩu.
“Ngân…” Giọng cậu yếu ớt, lạc đi trong tiếng còi xe buýt từ xa vọng lại. Cậu cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, khô khốc.
Ngân khẽ giật mình, nhưng cô không quay đầu lại. Cô vẫn đứng đó, lưng quay về phía cậu, như một bức tường vững chắc mà cậu không thể nào xuyên thủng. Mái tóc đen dài của cô hơi bay bay trong gió, che đi một phần khuôn mặt thanh tú.
“Chuyện hôm qua… không phải như em nghĩ đâu.” Hoàng Minh cố gắng thốt ra từng lời, lắp bắp. “An Nhiên… cô ấy chỉ nhờ tớ giảng bài. Tớ… tớ không có ý gì khác. Tớ xin lỗi vì đã khiến em hiểu lầm.” Cậu nói, giọng run rẩy, những lời lẽ vụng về cứ thế tuôn ra, không theo một trật tự nào. Cậu muốn giải thích, muốn gỡ bỏ mọi khúc mắc, nhưng lại không biết làm cách nào để diễn đạt cho thật rõ ràng.
Lê Ngân vẫn đứng im. Cô không nói gì. Không một tiếng đáp lại. Sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Minh cảm thấy tuyệt vọng. Cậu biết, cô ấy đang giận. Cô ấy không muốn nghe.
Tiếng phanh gấp của chiếc xe buýt số 32 rít lên chói tai, cắt ngang không khí căng thẳng. Cánh cửa xe mở ra, dòng người vội vã chen chân lên xe. Lê Ngân, không chút do dự, bước thẳng lên xe. Cô không quay đầu lại. Không một cái liếc nhìn, không một cử chỉ nhỏ. Cô hòa vào dòng người, để lại Hoàng Minh đứng đó, một mình dưới màn mưa phùn lạnh giá.
Cánh cửa xe buýt đóng lại, mang theo hình bóng Ngân dần khuất sau ô kính mờ hơi nước. Chiếc xe lăn bánh, tiếng động cơ gầm gừ, rồi dần dần khuất dạng trong màn đêm và mưa phùn, bỏ lại Hoàng Minh đứng sững sờ. Cậu cảm thấy một nỗi trống rỗng tột cùng, một sự bất lực không thể diễn tả bằng lời. Mùi ẩm ướt của đất, mùi khói xe, và cái lạnh ngọt của Hà Nội cứ thế bao trùm lấy cậu. Những điều chưa nói, giờ đây, đã đẩy họ ra xa nhau, không còn là những khoảng cách vô hình nữa, mà là một vực thẳm mênh mông, giữa lòng thành phố cổ kính và lạnh lẽo.