Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 69

Mưa Rơi Trên Những Lời Chưa Kịp Nói

3113 từ
Mục tiêu: Khắc sâu hệ quả của hiểu lầm và sự dè dặt từ chương 68, khiến khoảng cách giữa Hoàng Minh và Lê Ngân trở nên rõ ràng và đầy ám ảnh.,Làm nổi bật sự dằn vặt, hối hận và bất lực của Hoàng Minh khi không thể hàn gắn, đồng thời củng cố nỗi tự ti của anh.,Cho thấy sự khép kín và tổn thương sâu sắc của Lê Ngân, cô lựa chọn giữ khoảng cách để tự bảo vệ mình.,Sử dụng các nhân vật phụ (Mai Chi, Anh Khoa) để làm nổi bật nội tâm của nhân vật chính, đồng thời xây dựng mạng lưới hỗ trợ cho cả hai.,Duy trì giai đoạn Rising Action, xung đột nội tâm và khoảng cách giữa hai nhân vật chính tiếp tục phát triển, chưa có dấu hiệu hòa giải.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Mai Chi, Anh Khoa
Mood: Trầm lắng, u buồn, day dứt, mang chút cảm giác bất lực và tiếc nuối.
Kết chương: [object Object]

Những điều chưa nói, giờ đây, đã đẩy họ ra xa nhau, không còn là những khoảng cách vô hình nữa, mà là một vực thẳm mênh mông, giữa lòng thành phố cổ kính và lạnh lẽo.

***

Sáng hôm sau, cái lạnh của Hà Nội đầu đông dường như còn cắt da cắt thịt hơn. Hoàng Minh nằm co ro trong chiếc chăn mỏng, đầu óc quay cuồng với những mảnh ký ức vụn vỡ của đêm qua. Căn phòng trọ "Gác Mái" nhỏ bé, vốn đã chật hẹp, giờ đây càng thêm bức bối, ngột ngạt. Ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ nhỏ hắt vào, chỉ đủ làm lộ rõ sự lộn xộn của chăn gối, của những cuốn sách mở dang dở trên bàn. Nó không đủ sức xua đi cái âm u, xám xịt của một buổi sáng mưa phùn dai dẳng. Tiếng xe cộ từ con ngõ nhỏ vọng vào nghe như tiếng mưa rơi đều đều trên mái tôn cũ kỹ, từng giọt, từng giọt gõ vào màng nhĩ, gõ vào tâm trí cậu, càng khiến nỗi nặng trĩu trong lòng thêm chồng chất. Mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng trọ vào những ngày mưa, quyện với mùi đồ ăn còn sót lại từ tối qua, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, khó thở.

Minh khẽ trở mình, cố gắng tìm một tư thế thoải mái hơn, nhưng vô ích. Cả đêm qua cậu đã không thể chợp mắt. Hình ảnh Lê Ngân quay lưng bước lên chuyến xe buýt, không một cái ngoái nhìn, không một lời đáp, cứ ám ảnh trong tâm trí cậu. Cậu cảm thấy mình như một kẻ thất bại thảm hại, đứng trơ trọi giữa dòng người hối hả, mang theo một lời xin lỗi vụng về và một trái tim đầy rẫy sự bất lực. Đôi mắt cậu thâm quầng, hõm sâu, khuôn mặt hiền lành thường ngày giờ đây in hằn vẻ mệt mỏi và sự dằn vặt. Cậu tự hỏi, liệu có phải mình đã làm sai điều gì đó nghiêm trọng lắm không, để Ngân phải tuyệt tình đến mức ấy? Hay chỉ đơn giản là cậu đã quá rụt rè, quá nhút nhát, để cho mọi chuyện trượt dài khỏi tầm tay?

Minh đưa tay với lấy chiếc điện thoại đặt trên đầu giường. Màn hình sáng lên, hiện ra khung chat quen thuộc với Lê Ngân. Tối qua, sau khi về đến phòng, cậu đã định nhắn tin cho cô ấy. Hàng chục lần cậu gõ rồi lại xóa. "Ngân ơi, em ngủ chưa?" – Xóa. "Ngân, em có sao không?" – Xóa. "Ngân, tớ xin lỗi..." – Xóa. Mỗi lần gõ, ngón tay cậu lại run rẩy, trái tim cậu lại thắt lại. Cậu sợ. Sợ cô ấy không trả lời. Sợ cô ấy sẽ nói những lời khiến cậu đau lòng hơn. Sợ sự im lặng của cô ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Cái sự tự ti cố hữu của một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội hoa lệ, lại một lần nữa trỗi dậy, nhấn chìm cậu trong một mớ bòng bong của những suy nghĩ tiêu cực. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật vô dụng.

"Mình đã làm sai cái gì?" Minh tự thì thầm, giọng nói khản đặc vì thiếu ngủ. "Tại sao mình lại không nói được một lời nào cho đàng hoàng? Tại sao mình lại cứ lúng túng mỗi khi đứng trước Ngân?" Cậu nhớ lại lời giải thích vụng về của mình ở bến xe, những câu chữ lắp bắp, không đầu không cuối. Nó nghe thật yếu ớt, thật thiếu thuyết phục, ngay cả với chính cậu. "Liệu Ngân có ghét mình rồi không?" Nỗi sợ hãi đó như một cái gai nhọn, đâm sâu vào trái tim cậu. Cậu không muốn Ngân ghét cậu. Cậu không muốn mất đi cô ấy, dù mối quan hệ của họ chưa bao giờ được định nghĩa rõ ràng.

Tiếng bụng réo lên nhắc nhở cậu rằng đã quá trưa, nhưng Minh không có chút hứng thú nào với việc ăn uống. Cậu lại mở khung chat với Ngân, nhìn vào ảnh đại diện của cô ấy, khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt sâu thẳm. Cậu nhớ cái cách cô ấy nhìn cậu, đôi khi có chút lạnh lùng, nhưng đôi khi lại rất ấm áp. Cậu nhớ những buổi tan học cùng đi xe buýt, những lần cô ấy khẽ mỉm cười khi cậu kể chuyện. Tất cả những kỷ niệm ấy, giờ đây, dường như đang dần phai nhạt, bị nuốt chửng bởi màn mưa phùn và cái lạnh giá của hiện thực.

Cậu lại gõ, lần này là một dòng dài hơn: "Ngân, tớ biết em đang giận. Tớ hiểu. Tớ xin lỗi vì đã không giải thích rõ ràng. Chuyện An Nhiên... cô ấy chỉ nhờ tớ giảng bài. Thật sự là như vậy. Tớ... tớ không có ý gì khác với cô ấy. Tớ chỉ muốn làm bạn với em. Tớ muốn chúng ta..." Cậu dừng lại, ngón tay lơ lửng trên phím gửi. "Chúng ta là gì?" Cậu tự hỏi. Là bạn? Hay là hơn thế nữa? Cậu không dám nói ra điều đó. Cậu không dám đối mặt với cảm xúc thật của mình, và càng không dám đối mặt với cảm xúc của Ngân. Sự dè dặt, cái vòng luẩn quẩn của nỗi sợ hãi và tự ti lại kéo cậu trở lại. Dòng tin nhắn chưa kịp hoàn thành lại bị xóa đi, như hàng chục dòng tin nhắn khác trong suốt đêm qua.

Minh thở dài một tiếng nặng nề, ném chiếc điện thoại xuống giường. Nó nảy lên một cái rồi nằm yên lìm lịm, như chính trái tim cậu lúc này. Cậu cảm thấy một sự bất lực đến tột cùng, một nỗi hối hận gặm nhấm từng tế bào. Cậu biết, Ngân đang tổn thương. Và cậu, chính cậu, là người đã gây ra vết thương đó. Nhưng cậu không biết cách nào để chữa lành, không biết cách nào để vượt qua cái rào cản vô hình mà chính cậu đã dựng nên. Tiếng mưa phùn bên ngoài vẫn tí tách không ngừng, hòa vào những tiếng động lạch cạch từ căn phòng bên cạnh, tạo nên một bản nhạc buồn bã, day dứt, như chính tâm trạng của Hoàng Minh lúc này. Cậu cuộn mình sâu hơn vào trong chăn, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút bình yên, nhưng chỉ tìm thấy sự lạnh lẽo và trống rỗng.

***

Cùng lúc đó, trong một góc khuất của quán cà phê "Hoa Sữa" quen thuộc, Lê Ngân ngồi đối diện Mai Chi, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài ô cửa kính mờ hơi nước. Quán cà phê vẫn giữ được vẻ ấm cúng, lãng mạn thường ngày. Những bản nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy trôi trong không gian, tiếng lách cách của tách cà phê, tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng, cùng với chút hương hoa sữa cuối mùa còn vương vấn từ cây cổ thụ bên đường, tạo nên một sự dễ chịu hiếm có. Nhưng Lê Ngân không cảm nhận được điều đó. Tâm trí cô giờ đây chỉ là một mớ hỗn độn của những cảm xúc tiêu cực.

Dáng người mảnh mai của Ngân hơi khom lại, hai tay ôm lấy cốc trà nóng, hơi ấm từ cốc trà dường như không đủ để sưởi ấm bàn tay cô, hay sưởi ấm trái tim đang lạnh giá. Mái tóc đen dài của cô buông xõa, che đi một phần khuôn mặt trái xoan thanh tú, khiến cô càng thêm vẻ trầm mặc. Đôi mắt sâu thẳm thường ngày giờ đây mang một nỗi buồn khó tả, đôi khi lại ánh lên sự tổn thương. Cô đã cố gắng tỏ ra thờ ơ, cố gắng che giấu cảm xúc của mình, nhưng Mai Chi – cô bạn thân nhất của cô – đủ tinh tế để nhận ra điều đó.

Mai Chi đặt cốc ca cao nóng xuống bàn, nhìn Ngân với vẻ lo lắng. Ánh mắt sắc sảo của cô bạn như muốn xuyên thấu vào tâm can Ngân. "Này Ngân, dạo này mày sao thế?" Mai Chi lên tiếng, giọng nói tự nhiên, thẳng thắn, nhưng đầy sự quan tâm. "Có chuyện gì cứ kể tao nghe. Mày đừng có giấu trong lòng mãi thế."

Ngân khẽ giật mình, rồi lại cúi xuống nhìn cốc trà. Cô không đáp lời ngay, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà lan tỏa trong miệng, giống như vị đắng của những gì cô đang phải trải qua. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn vẫn miệt mài rơi, vẽ nên những vệt dài trên ô kính. Hà Nội mùa này, lúc nào cũng vậy, ảm đạm và lạnh lẽo. Nó giống hệt như tâm trạng của cô lúc này.

"Không có gì đâu, tao chỉ hơi mệt thôi," Ngân cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói nhỏ, chậm rãi, gần như thì thầm, và cô vẫn cố gắng tránh ánh mắt của Mai Chi. Cô không muốn nói. Cô không muốn nhắc lại. Mỗi lần nhớ lại cảnh Hoàng Minh đứng cạnh An Nhiên, với cái vẻ lúng túng, bối rối và lời giải thích vụng về ở bến xe buýt, trái tim cô lại nhói lên. Cô cảm thấy như mình bị phản bội, bị tổn thương sâu sắc. Cái cảm giác không an toàn, cái nỗi lo sợ về việc bị bỏ rơi, lại một lần nữa trỗi dậy mạnh mẽ.

Mai Chi thở dài. "Mày đừng có lừa tao," cô bạn nói, giọng có chút trách móc nhưng vẫn đầy vẻ bao dung. "Tao biết mày đang buồn mà. Có phải chuyện của thằng Minh không?" Mai Chi đã nhìn thấy Hoàng Minh ở trường, và cả An Nhiên nữa. Cô biết mối quan hệ giữa Minh và Ngân vẫn còn rất mập mờ, nhưng cô cũng đủ tinh tế để nhận ra những rung động đặc biệt mà cả hai dành cho nhau.

Ngân vẫn im lặng. Cô lắc đầu nhẹ, mái tóc khẽ lay động. Đó không phải là lời phủ nhận, mà là một sự né tránh. Cô không muốn Mai Chi phải lo lắng. Cô cũng không muốn phải đối mặt với cảm xúc thật của mình ngay lúc này. Cô chỉ muốn trốn tránh, muốn tự nhốt mình trong cái vỏ bọc an toàn mà cô đã dày công xây dựng. Sự khép kín của Ngân, vốn đã là một phần tính cách của cô, giờ đây lại càng được củng cố. Cô cảm thấy mình cần phải tự bảo vệ, không để bất kỳ ai, đặc biệt là Hoàng Minh, có cơ hội làm tổn thương cô thêm nữa.

Mai Chi không nói gì thêm. Cô biết Ngân cần thời gian. Cô hiểu rằng đôi khi, sự im lặng lại là cách tốt nhất để thể hiện sự quan tâm. Cô chỉ khẽ đưa tay, đặt nhẹ lên mu bàn tay lạnh giá của Ngân, một cử chỉ an ủi không lời. Bàn tay Ngân khẽ run lên, nhưng cô vẫn không quay đầu lại. Cô vẫn nhìn ra ngoài trời mưa, nhìn những hạt mưa phùn rơi không ngớt, như chính những giọt nước mắt vô hình đang chảy trong lòng cô. Những điều chưa nói của Minh, và cả những điều chưa nói của chính cô, đang tạo nên một khoảng cách ngày càng lớn, một vết nứt ngày càng sâu trong mối quan hệ mong manh giữa họ.

"Mày có muốn tao nói chuyện với thằng Minh không?" Mai Chi hỏi nhỏ, phá vỡ sự im lặng. "Có lẽ nó cũng đang dằn vặt lắm."

Ngân khẽ lắc đầu, vẫn không nhìn Mai Chi. "Không cần đâu," cô nói, giọng khẽ khàng nhưng đầy sự kiên quyết. "Mọi chuyện cứ để tự nhiên đi." Cô biết, việc Mai Chi can thiệp có thể làm mọi chuyện tệ hơn. Cô cần thời gian để tự mình sắp xếp lại cảm xúc, để tự mình quyết định. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô cũng biết rằng, sự khép kín này có thể sẽ đẩy cô và Minh ra xa nhau mãi mãi. Mai Chi thở dài, cô biết, lúc này, cô không thể làm gì hơn ngoài việc ở bên cạnh Ngân, lắng nghe và chờ đợi. Tiếng mưa phùn bên ngoài vẫn đều đều, như một bản nhạc buồn không hồi kết, gặm nhấm những hy vọng mong manh.

***

Khi màn đêm buông xuống, những hạt mưa phùn cuối cùng cũng đã ngớt, nhưng cái lạnh của Hà Nội đầu đông vẫn còn nguyên, thậm chí còn buốt giá hơn. Hoàng Minh, trong ca làm tối tại quán cà phê "Hoa Sữa", vẫn làm việc một cách máy móc, tâm trí lơ đãng. Anh mặc chiếc áo đồng phục của quán, chiếc tạp dề buộc ngay ngắn, nhưng bước chân anh nặng nề, những động tác lau bàn, bưng bê cà phê đều chậm rãi hơn thường lệ. Anh Khoa, người anh làm cùng, dễ dàng nhận ra sự khác lạ trên khuôn mặt và phong thái của Minh. Vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng và ánh nhìn xa xăm của Minh không thể thoát khỏi sự quan sát tinh tế của Anh Khoa.

Quán cà phê lúc này đã thưa khách hơn. Nhạc acoustic vẫn nhẹ nhàng vang vọng, tiếng pha chế cà phê lách cách vẫn đều đều, nhưng không khí có chút trầm lắng hơn. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo trên trần và đèn dây quấn quanh kệ sách càng làm nổi bật vẻ u buồn trên khuôn mặt Hoàng Minh. Mùi cà phê rang xay vẫn thơm lừng, mùi bánh ngọt vẫn quyến rũ, nhưng Minh dường như không cảm nhận được gì.

Anh Khoa, với phong thái điềm đạm thường ngày, khẽ bước đến bên Minh khi cậu đang chậm rãi lau một chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ. Anh Khoa, mái tóc hơi dài, đeo kính, nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. "Hôm nay trông em không được ổn lắm, có chuyện gì à?" Anh Khoa hỏi, giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng, đủ để Minh không cảm thấy bị soi mói.

Hoàng Minh giật mình, bàn tay đang lau bàn khẽ khựng lại. Cậu ngẩng đầu lên nhìn Anh Khoa, ánh mắt thoáng chút bối rối, rồi lại cúi xuống. Cậu khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng bao nhiêu sự dằn vặt và bất lực. "Em... em không biết phải làm sao, anh ạ." Giọng Minh nhỏ nhẹ, hơi khản đặc. Cậu không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn kể hết mọi chuyện. "Em làm một người bạn buồn, nhưng em không biết cách để sửa chữa." Cậu nói, ánh mắt lại nhìn xa xăm ra ngoài cửa kính, nơi những vệt nước mưa còn đọng lại.

Anh Khoa không vội đáp lời. Anh chỉ lặng lẽ đứng đó, đặt tay lên vai Minh, một cử chỉ an ủi đầy sự thấu hiểu. Bàn tay anh ấm áp, truyền cho Minh một chút hơi ấm giữa cái lạnh của Hà Nội và cái lạnh trong lòng cậu. "Đôi khi," Anh Khoa chậm rãi nói, "điều khó nhất không phải là nói ra, mà là dám đối mặt với cảm xúc của mình và của người khác." Anh Khoa từng trải qua nhiều chuyện, nên anh hiểu rõ những bối rối của tuổi trẻ, đặc biệt là trong chuyện tình cảm. Anh nhận ra rằng Minh đang phải đối mặt với một vấn đề lớn hơn nhiều so với những gì cậu nói ra.

Hoàng Minh ngập ngừng, lưỡng lự. Cậu muốn kể hết, muốn trút hết nỗi lòng, nhưng sự nhút nhát và tự ti lại ngăn cậu lại. Cậu sợ bị đánh giá, sợ bị coi thường. "Em... em chỉ sợ mình làm mọi chuyện tệ hơn thôi, anh ạ." Cậu nói, giọng đầy vẻ hối hận. "Em không biết làm thế nào để cô ấy hiểu. Em không biết làm thế nào để cô ấy tha thứ." Cậu không trực tiếp nhắc đến Lê Ngân, nhưng qua ánh mắt và ngữ điệu của cậu, Anh Khoa hiểu rằng "cô ấy" mà Minh nói đến chính là cô gái đã khiến cậu mất ăn mất ngủ.

Anh Khoa khẽ vỗ nhẹ vai Minh. "Không ai có thể hiểu được em nếu em không nói ra, Minh ạ." Anh nói. "Và không ai có thể tha thứ cho em nếu em không dám đối mặt với lỗi lầm của mình, dù lỗi lầm đó có thể chỉ là một sự hiểu lầm." Lời khuyên của Anh Khoa như một tia sáng nhỏ, len lỏi vào tâm trí Hoàng Minh. Cậu biết Anh Khoa nói đúng. Cậu biết mình cần phải chủ động, cần phải dũng cảm hơn. Nhưng làm sao để vượt qua cái rào cản của sự tự ti và nỗi sợ hãi đó?

Hoàng Minh cúi đầu, tiếp tục lau bàn. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê hắt xuống, làm nổi bật dáng vẻ trầm tư của cậu. Cậu cảm thấy một nỗi buồn man mác, một sự day dứt không ngừng. Khoảng cách giữa cậu và Ngân, giờ đây, không chỉ là những lời chưa nói, mà còn là cả một sự im lặng đáng sợ. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu của một giai đoạn đầy thử thách. Để có thể hàn gắn lại mọi chuyện, cậu sẽ phải đối mặt với chính mình, đối mặt với nỗi sợ hãi và sự tự ti đã kìm hãm cậu bấy lâu. Anh Khoa nhìn Minh một lúc, rồi khẽ gật đầu, quay trở lại quầy pha chế. Tiếng nhạc acoustic vẫn vang lên đều đều, tiếng xe cộ ngoài phố đã thưa dần. Cái lạnh ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một cảm giác quyết tâm mong manh vừa chớm nở, dù vẫn còn bị che phủ bởi màn sương của sự bất lực và nỗi buồn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ