Cái lạnh ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một cảm giác quyết tâm mong manh vừa chớm nở, dù vẫn còn bị che phủ bởi màn sương của sự bất lực và nỗi buồn. Cậu đứng đó, giữa quán cà phê Hoa Sữa ấm áp, nơi mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, nơi ánh đèn vàng dịu hắt lên những giá sách cũ kỹ, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa xa lạ. Anh Khoa đã quay trở lại quầy pha chế, tiếng lách cách của tách cốc, tiếng xì xèo của máy pha cà phê như một bản nhạc nền quen thuộc, nhưng tâm trí Minh vẫn còn vương vấn những lời nói của anh.
"Không ai có thể hiểu được em nếu em không nói ra, Minh ạ. Và không ai có thể tha thứ cho em nếu em không dám đối mặt với lỗi lầm của mình, dù lỗi lầm đó có thể chỉ là một sự hiểu lầm."
Những lời ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu Minh, như một điệp khúc buồn bã nhưng cũng đầy thôi thúc. Cậu biết Anh Khoa nói đúng. Cậu biết mình không thể cứ mãi trốn tránh sau cái vỏ bọc của sự rụt rè và tự ti. Nhưng để nói ra, để đối mặt với Ngân, nó giống như việc cậu phải bước qua một bức tường vô hình, một bức tường được xây nên từ nỗi sợ bị từ chối, sợ làm mọi chuyện tệ hơn, và cả nỗi sợ hãi cố hữu về sự khác biệt giữa hai người. Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội hoa lệ, còn Ngân là cô gái Hà Nội gốc, tinh tế và sâu sắc, luôn khiến cậu cảm thấy mình nhỏ bé và vụng về. Sự im lặng, khoảng cách giữa họ giờ đây không chỉ là do một hiểu lầm, mà còn là kết quả của những điều chưa nói, những cảm xúc bị nén chặt bấy lâu.
Minh tiếp tục công việc của mình, lau bàn, sắp xếp lại ghế, nhưng mỗi động tác đều như được thực hiện trong một lớp sương mờ. Cậu cố gắng tập trung vào mùi cà phê đang lan tỏa, vào tiếng mưa phùn vẫn tí tách rơi ngoài cửa kính, vào hơi ấm từ ly trà gừng vừa pha cho khách, nhưng mọi giác quan của cậu đều hướng về một điều duy nhất: Lê Ngân. Cậu nhớ lại ánh mắt của cô trong lần gặp gỡ tình cờ ở thư viện, cái nhìn thoáng qua đầy xa cách, như thể cô đang cố gắng xóa nhòa sự hiện diện của cậu khỏi thế giới của mình. Điều đó khiến trái tim cậu nhói lên, một sự hối hận cồn cào. Cậu đã làm cô buồn. Cậu đã để sự vụng về của mình tạo ra một khoảng cách lớn đến vậy.
Chiều dần buông. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo trên trần và đèn dây quấn quanh kệ sách càng làm nổi bật vẻ u buồn trên khuôn mặt Hoàng Minh. Mùi cà phê rang xay vẫn thơm lừng, mùi bánh ngọt vẫn quyến rũ, nhưng Minh dường như không cảm nhận được gì ngoài sự trống rỗng và day dứt. Anh Khoa, sau khi chuẩn bị xong đồ uống cho một vài khách quen, lại bước đến gần Minh. Anh đặt một ly cà phê nóng lên chiếc bàn vừa được Minh lau xong, ly cà phê bốc hơi nghi ngút, mang theo hương thơm nồng nàn đặc trưng của quán.
"Cà phê nóng này, uống đi cho ấm người." Anh Khoa nói, giọng vẫn trầm ấm và điềm đạm. Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện Minh, đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa kính, nơi màn mưa phùn vẫn giăng mắc, biến những con phố quen thuộc thành một bức tranh thủy mặc xám xịt. "Hà Nội những ngày này cứ thế này mãi, mưa dầm dề, cái rét cắt da. Người ta bảo cái rét ngọt, nhưng nhiều khi cũng tê tái lòng người."
Hoàng Minh khẽ gật đầu, cầm ly cà phê lên. Hơi ấm từ thành ly truyền vào lòng bàn tay cậu, mang theo một chút an ủi. "Đúng vậy ạ," cậu thì thầm, "Em thấy lòng mình cũng lạnh theo."
Anh Khoa mỉm cười nhẹ. "Chuyện gì cũng có cách giải quyết của nó, Minh ạ. Quan trọng là em có đủ dũng khí để tìm cách hay không." Anh ngừng một chút, nhấp một ngụm trà nóng. "Nếu em sợ nói ra, vậy thì em có thể làm điều gì đó. Một hành động nhỏ thôi, nhưng chân thành, có khi lại nói lên nhiều hơn vạn lời nói."
Hoàng Minh ngẩng đầu nhìn Anh Khoa, ánh mắt ánh lên một tia sáng mong manh. "Làm... làm điều gì ạ?"
"Tùy em thôi," Anh Khoa đáp, ánh mắt vẫn hướng ra màn mưa. "Một món quà nhỏ, một cuốn sách cô ấy thích, một bức thư tay. Hoặc đơn giản là một lời nhắn, một cử chỉ quan tâm. Điều quan trọng không phải là giá trị của nó, mà là tấm lòng của em. Đôi khi, chỉ cần biết người kia vẫn quan tâm đến mình, vẫn nghĩ đến mình, là đủ để xoa dịu những tổn thương rồi." Anh Khoa nói, giọng anh như hòa vào tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng của quán, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn Minh. "Hà Nội không vội được đâu, chuyện tình cảm cũng vậy. Cứ chậm rãi mà chân thành, em sẽ tìm được cách thôi."
Lời khuyên của Anh Khoa như gỡ bỏ một nút thắt trong lòng Minh. Cậu đã quá tập trung vào việc phải nói gì, phải giải thích thế nào, mà quên mất rằng đôi khi, hành động lại có sức mạnh hơn cả ngôn từ. Một hành động nhỏ, chân thành, có thể là tia nắng đầu tiên xuyên qua màn mưa phùn, mang theo hy vọng. Cậu nhìn ly cà phê trên tay, hơi ấm của nó dường như đã lan tỏa vào lồng ngực. Cậu biết mình phải làm gì. Cậu phải thử.
***
Trong khi Hoàng Minh đang vật lộn với những suy nghĩ và lời khuyên từ Anh Khoa tại quán cà phê Hoa Sữa, Lê Ngân cũng đang chìm trong thế giới riêng của mình tại Thư viện Quốc gia Việt Nam. Buổi chiều hôm ấy, mưa phùn vẫn giăng mắc, khiến không gian bên ngoài khung cửa sổ lớn của thư viện trở nên mờ ảo, xám xịt. Bên trong, mùi giấy cũ, gỗ và mực in đặc trưng vẫn vấn vít trong không khí, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, tĩnh lặng và có chút hoài cổ.
Ngân ngồi ở góc quen của mình, chiếc bàn gỗ sồi đã sờn màu thời gian, cạnh cửa sổ nhìn ra hàng cây cổ thụ. Cô vùi mình vào một cuốn sách về lịch sử nghệ thuật, cố gắng tập trung vào từng dòng chữ, từng bức tranh minh họa. Dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô hơi cúi về phía trước, mái tóc đen dài xõa nhẹ che đi một phần khuôn mặt. Từ bên ngoài nhìn vào, cô giống như một bức tượng sống động, hoàn toàn đắm chìm trong tri thức. Nhưng chỉ có cô mới biết, từng câu chữ, từng nét vẽ trong cuốn sách đều không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm trí mình. Nỗi buồn vẫn lẩn khuất đâu đó, tựa như làn mưa phùn dai dẳng ngoài kia, thấm đẫm vào từng ngóc ngách tâm hồn.
Cô cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng ánh mắt sâu và trầm của cô đôi khi lại nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn tí tách rơi trên mặt kính, tạo nên những vệt dài mờ ảo. Trong lòng cô, những suy nghĩ về Hoàng Minh vẫn luẩn quẩn. Sự việc hôm trước, những lời nói chưa thành hình, ánh mắt bối rối của cậu, và cả sự im lặng đáng sợ sau đó, tất cả như một tảng đá đè nặng lên trái tim cô. Cô biết mình đã khép lòng lại, đã tạo một bức tường vô hình giữa hai người, nhưng cô không biết phải làm sao để phá vỡ nó. Nỗi tổn thương, dù không quá lớn lao, nhưng lại sắc nhọn và dai dẳng, khiến cô chọn cách tự bảo vệ mình bằng sự thờ ơ.
Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ từ xa, và cả tiếng thì thầm nhỏ của những người đọc khác, tất cả đều trở thành một phần của không gian tĩnh lặng ấy. Ngân nhắm mắt lại một lát, cố gắng xua đi những hình ảnh và suy nghĩ không mong muốn. Mùi gỗ mục và giấy cũ của thư viện tựa hồ như một liều thuốc an thần, nhưng không đủ mạnh để xoa dịu hoàn toàn tâm hồn đang giông bão của cô.
Một lát sau, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, phá vỡ sự tĩnh lặng của riêng cô. "Này Ngân, mày vẫn còn buồn à? Đừng giấu tớ nữa."
Lê Ngân giật mình, mở mắt ra. Mai Chi đang đứng cạnh bàn cô, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy lo lắng. Mai Chi, với mái tóc cắt ngắn ngang vai và phong cách năng động, luôn là người thẳng thắn và tinh ý nhất trong số những người bạn của Ngân. Cô dễ dàng nhận ra sự khác lạ, dù Ngân có cố che giấu đến đâu.
Ngân khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Cô mỉm cười gượng gạo, cố gắng lấy lại vẻ bình thản thường ngày. "Đâu có. Tớ có buồn gì đâu. Chỉ là đang cố gắng hoàn thành bài tập thôi." Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng có chút thờ ơ, rồi lại quay về phía cuốn sách, như thể muốn tránh né cuộc trò chuyện.
Mai Chi không dễ dàng bị đánh lừa. Cô kéo chiếc ghế đối diện Ngân ra và ngồi xuống. "Mày đừng có mà đóng kịch với tớ. Mày nghĩ tớ không biết mày đang nghĩ gì à?" Mai Chi nói, giọng cô hơi thấp xuống để không làm phiền những người xung quanh, nhưng vẫn đầy sự cương quyết. "Từ hôm trước đến giờ, mày cứ như người mất hồn. Cứ nhắc đến Hoàng Minh là mày lại lảng đi."
Lê Ngân đặt cuốn sách xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Mai Chi. "Tớ không có lảng tránh. Chuyện không có gì to tát cả."
"Không to tát?" Mai Chi nhướn mày. "Vậy mà hôm đó mày về cứ mặt ủ mày ê, rồi mấy hôm nay thì cứ cắm mặt vào sách vở, không thèm nói chuyện với ai. Hoàng Minh thì nhắn tin, gọi điện cho mày mãi mà mày không thèm trả lời. Thế mà bảo không to tát?"
Ngân cúi đầu, ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ. "Tớ... tớ không biết phải nói gì với cậu ấy." Cô nói, giọng nhỏ dần, gần như là một lời thú nhận. "Cậu ấy... cậu ấy quá rụt rè. Và tớ thì... tớ cảm thấy bị tổn thương."
"Tổn thương vì cái gì?" Mai Chi hỏi, giọng cô dịu lại, đầy sự thấu hiểu. "Vì cậu ấy không nói ra những gì mày muốn nghe? Hay vì mày cứ mãi chờ đợi cậu ấy phải chủ động trong khi mày cũng không chịu mở lời?"
Ngân im lặng. Mai Chi nói đúng. Cô đã chờ đợi. Cô đã hy vọng. Nhưng rồi, sự im lặng của Minh đã khiến cô thất vọng và tổn thương. Cô đã quen với việc Minh rụt rè, nhưng lần này, sự rụt rè ấy đã đẩy họ ra xa nhau. "Tớ... tớ không biết nữa." Ngân thì thầm. "Tớ chỉ thấy mệt mỏi thôi."
Mai Chi khẽ đặt tay lên tay Ngân, một cử chỉ an ủi. "Ngân à, mày biết tớ luôn muốn mày được hạnh phúc mà. Tớ không biết chuyện cụ thể là gì, nhưng tớ thấy Hoàng Minh cũng đang rất khổ sở. Tớ thấy cậu ấy ở quán cà phê, mặt mày phờ phạc lắm."
Ngân ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên, rồi lại nhanh chóng che giấu đi. "Kệ cậu ấy." Cô nói, nhưng giọng nói thiếu đi sự kiên quyết vốn có.
"Kệ cái gì mà kệ," Mai Chi trách yêu. "Mày có thể giả vờ thờ ơ với cả thế giới, nhưng đừng giả vờ với tớ. Tớ biết mày vẫn còn quan tâm đến cậu ấy. Và tớ cũng biết cậu ấy cũng quan tâm đến mày. Có khi chỉ là một sự hiểu lầm thôi. Hoặc là cả hai đứa đều quá cứng đầu, không chịu nhường nhau một bước."
Ngân không nói gì, chỉ khẽ siết chặt cuốn sách trong tay. Lời của Mai Chi như một tấm gương phản chiếu chính tâm trạng của cô. Cô biết mình cũng có lỗi, cũng quá khép kín và chờ đợi. Nhưng để mở lòng ra lúc này, nó khó khăn quá.
Mai Chi nhìn Ngân một lúc, thấy cô vẫn im lặng, Mai Chi cũng không ép nữa. Cô đứng dậy, sửa lại chiếc túi đeo chéo trên vai. "Dù sao thì, nếu có gì thì cứ nói với tớ. Tớ vẫn ở đây mà." Mai Chi nói, giọng cô đầy sự chân thành và tình cảm. "Đừng có tự mình chịu đựng mọi thứ. Mày không phải một hòn đảo đâu, Ngân."
Nói rồi, Mai Chi khẽ vỗ vai Ngân, nở một nụ cười động viên, rồi bước đi, hòa vào dòng người lướt qua các kệ sách. Ngân nhìn theo bóng Mai Chi, trong lòng cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng cũng đầy sự rối bời. Cô lại đặt cuốn sách xuống, vùi mặt vào lòng bàn tay. Mùi giấy cũ, gỗ, và cả mùi bụi thời gian trong thư viện, giờ đây, dường như trở nên đậm đặc hơn, bao trùm lấy cô trong một vòng xoáy của những cảm xúc lẫn lộn. Cái lạnh của Hà Nội bên ngoài, và cả cái lạnh trong lòng cô, vẫn dai dẳng không ngừng.
***
Sau khi nói chuyện với Anh Khoa và nghe những lời khuyên chân thành ấy, Hoàng Minh cảm thấy như một con đường mới đã mở ra trước mắt mình. Cậu vẫn còn lo lắng, vẫn còn chút tự ti, nhưng quyết tâm đã lớn hơn nhiều. Cậu không thể cứ mãi chìm đắm trong sự hối hận và bất lực. Hà Nội không vội được đâu, nhưng tình cảm thì không thể cứ mãi đợi chờ. Cậu biết mình phải làm một điều gì đó, dù là nhỏ nhoi, nhưng phải là xuất phát từ trái tim.
Buổi chiều muộn, khi ca làm việc ở quán cà phê Hoa Sữa kết thúc, Hoàng Minh vội vã đạp xe đến một hiệu sách cũ gần trường. Mưa phùn đã ngớt, nhưng không khí vẫn ẩm lạnh, và những con phố đã lên đèn trở nên lung linh hơn, nhưng cũng cô đơn hơn. Cậu đi tìm một cuốn sách mà Ngân từng nhắc đến một lần, một cuốn tiểu thuyết lãng mạn kinh điển của Pháp. Cậu nhớ Ngân đã từng nói, cô ấy thích những câu chuyện tình yêu vượt thời gian, những ngôn từ trau chuốt và cảm xúc sâu lắng. Sau một hồi tìm kiếm kỹ lưỡng giữa những giá sách cao ngút ngàn, phủ đầy bụi thời gian, cậu cuối cùng cũng tìm thấy cuốn sách đó, một bản in cũ kỹ với bìa sách đã hơi sờn. Mùi giấy cũ đặc trưng của hiệu sách ùa vào mũi cậu, mang theo cảm giác của những câu chuyện đã ngủ yên.
Cầm cuốn sách trên tay, Minh cảm thấy một chút hồi hộp. Cậu quyết định sẽ không đưa trực tiếp, mà sẽ để lại nó ở một nơi mà Ngân chắc chắn sẽ tìm thấy. Thư viện Quốc gia, nơi Ngân thường xuyên lui tới, nơi có chiếc bàn gỗ sồi quen thuộc của cô, chính là địa điểm lý tưởng.
Trời đã tối hẳn khi Hoàng Minh đến Thư viện Quốc gia Việt Nam. Những cột đá lớn, kiến trúc Pháp cổ kính tráng lệ của thư viện hiện lên uy nghi dưới ánh đèn đường vàng vọt. Không khí ẩm lạnh len lỏi qua từng kẽ lá, từng ngóc ngách của công trình cổ kính. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm sau mưa và thoang thoảng mùi cây cỏ.
Minh cố gắng bước đi thật khẽ, gần như nín thở, mỗi bước chân đều nặng trĩu sự lo lắng và hồi hộp. Cậu đi thẳng đến khu vực đọc quen thuộc của Ngân. Thư viện lúc này đã thưa người hơn rất nhiều. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ, và tiếng bước chân khẽ khàng của cậu là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Ánh đèn vàng dịu từ những ngọn đèn bàn hắt xuống từng khu vực đọc, tạo nên những vầng sáng nhỏ trong không gian rộng lớn.
Khi đến được chiếc bàn của Ngân, trái tim Minh đập thình thịch trong lồng ngực. Chiếc bàn vẫn trống, Ngân có lẽ đã rời đi. Cậu đặt cuốn sách cẩn thận xuống, ngay ngắn ở một góc bàn, nơi cô chắc chắn sẽ nhìn thấy khi quay lại. Cậu còn chuẩn bị một chiếc bookmark tự làm, một chiếc lá phong khô ép phẳng, được cậu tỉ mỉ lựa chọn từ chuyến đi chơi hồ Tây hôm nọ. Kẹp trong cuốn sách, cậu đặt một mẩu giấy nhỏ, những dòng chữ cậu đã suy nghĩ rất lâu, viết đi viết lại không biết bao nhiêu lần trước khi tìm được những từ ngữ ưng ý nhất:
"Ngân, tớ xin lỗi vì chuyện hôm trước. Tớ chỉ muốn nói rằng tớ không có ý gì khác. Hà Nội những ngày này đẹp, nhưng có vẻ đang thiếu một chút ấm áp... như tớ vậy. Mong cậu đừng buồn."
Chữ viết của Minh vẫn còn hơi run, nhưng mỗi nét chữ đều chứa đựng sự chân thành. Cậu nhìn mẩu giấy, nhìn cuốn sách, rồi nhìn quanh căn phòng đọc. Không một ai để ý đến cậu. Cậu đứng nán lại một lúc, ánh mắt dõi về phía chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ, nơi cuốn sách và lời nhắn nhỏ đang nằm đó, lặng lẽ chờ đợi chủ nhân của nó. Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác lẫn lộn giữa lo lắng và một chút hy vọng mong manh. Liệu Ngân có đọc không? Cô ấy sẽ phản ứng thế nào? Cậu không biết. Nhưng ít nhất, cậu đã làm một điều gì đó. Cậu đã vượt qua được nỗi sợ hãi của chính mình.
Với một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng vẫn còn vương vấn sự hồi hộp, Hoàng Minh quay lưng bước đi. Tiếng bước chân cậu vẫn khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh của thư viện, hay sợ làm tan biến đi tia hy vọng vừa chớm nở trong lòng. Cái lạnh của đêm Hà Nội vẫn bao trùm, nhưng trong lòng cậu, dường như đã có một đốm lửa nhỏ vừa được thắp lên. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường hàn gắn còn dài và đầy thử thách, nhưng ít nhất, cậu đã bắt đầu bước đi.
***
Đêm đã về khuya, không khí ẩm lạnh của Hà Nội càng trở nên rõ rệt. Lê Ngân quay trở lại thư viện sau một giờ ăn tối đơn giản cùng Mai Chi ở căng tin trường. Cô biết Mai Chi vẫn còn lo lắng cho mình, nhưng Ngân vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể. Dù vậy, trong lòng cô, lời nói của Mai Chi vẫn cứ lởn vởn. "Mày không phải một hòn đảo đâu, Ngân." Cô ấy nói đúng. Cô đã tự cô lập mình trong nỗi tổn thương, không cho phép ai bước vào, kể cả Hoàng Minh.
Khi bước vào khu vực đọc quen thuộc, cô cảm nhận ngay sự tĩnh lặng sâu lắng của thư viện vào giờ này. Ánh đèn trầm mặc hắt xuống những hàng kệ sách cao ngút, tạo nên những vệt sáng tối đối lập. Mùi giấy cũ, gỗ và mực in vẫn vấn vít trong không khí, như một người bạn thân thiết, quen thuộc. Ngân đi về phía chiếc bàn quen thuộc của mình.
Khi đến gần, cô chợt khựng lại. Trên chiếc bàn gỗ sồi, nơi cô thường để những cuốn sách và đồ dùng học tập của mình, có một cuốn sách lạ. Nó là một bản in cũ kỹ, bìa sách đã sờn màu thời gian, nhưng lại được đặt rất ngay ngắn, và có vẻ như được chăm sóc cẩn thận. Bên cạnh cuốn sách là một chiếc bookmark hình lá phong khô ép phẳng, màu đỏ cam đã phai nhạt, nhưng vẫn giữ được nét tinh tế.
Lê Ngân hơi nhíu mày. Cô không nhớ mình đã để quên cuốn sách nào ở đây. Với một chút tò mò, cô khẽ cầm cuốn sách lên. Mùi giấy cũ quen thuộc phả vào mũi cô. Đó đúng là cuốn tiểu thuyết Pháp mà cô từng nhắc đến một lần, trong một buổi nói chuyện vu vơ với Minh về sở thích đọc sách. Lúc đó, cô chỉ nói bâng quơ, không nghĩ rằng Minh lại để tâm đến vậy.
Khi cô mở cuốn sách ra, chiếc bookmark lá phong khẽ rơi xuống, mang theo một mẩu giấy nhỏ kẹp bên trong. Ánh mắt cô dừng lại trên dòng chữ viết tay, hơi run nhưng lại rất chân thành.
"Ngân, tớ xin lỗi vì chuyện hôm trước. Tớ chỉ muốn nói rằng tớ không có ý gì khác. Hà Nội những ngày này đẹp, nhưng có vẻ đang thiếu một chút ấm áp... như tớ vậy. Mong cậu đừng buồn."
Tay Ngân khẽ run. Cô đọc đi đọc lại dòng chữ ấy, từng từ, từng câu như chạm vào một nơi sâu thẳm trong trái tim cô. Cái gọi là "những điều chưa nói" giờ đây đã được gói gọn trong một lời xin lỗi chân thành, một lời nhắn nhủ đầy quan tâm. Nỗi tổn thương, sự giận dỗi trong lòng cô, giờ đây dường như tan chảy đi một chút, như những giọt mưa phùn cuối cùng tan vào lòng đất.
Minh đã xin lỗi. Và cậu ấy còn nhớ đến sở thích của cô, nhớ đến cuốn sách cô từng nhắc đến. Hơn cả thế, cậu ấy đã nói rằng cậu ấy "thiếu ấm áp", một cách gián tiếp để nói lên cảm xúc của mình, về nỗi buồn và sự trống trải mà cậu đang trải qua. Đó là một cử chỉ tinh tế, không ồn ào, không khoa trương, đúng với phong cách rụt rè của Hoàng Minh, nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người.
Lê Ngân đặt cuốn sách và mẩu giấy xuống bàn, ánh mắt trầm tư nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Màn đêm bao phủ lấy thành phố, những ánh đèn xa xăm lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Cái lạnh ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm, nhưng trong lòng cô, một luồng hơi ấm nhỏ vừa len lỏi. Nó không đủ để xóa tan hoàn toàn nỗi buồn, nhưng đủ để tạo ra một gợn sóng nhỏ, một sự dao động tinh tế trong tâm hồn vốn luôn khép kín của cô.
Cô không để ý rằng, ở một góc khuất khác của thư viện, Mai Chi vẫn chưa về. Cô bạn thân đang ngồi lén nhìn Ngân, và nhận thấy sự thay đổi nhỏ trên khuôn mặt bạn mình. Ánh mắt Ngân không còn vẻ thờ ơ hay xa cách nữa, mà thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc, một chút bâng khuâng. Mai Chi khẽ mỉm cười.
"Cuối cùng thì cũng có ai đó làm được gì đó rồi..." Mai Chi thầm nghĩ.
Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi buồn đơn độc. Cuốn sách cũ, chiếc bookmark lá phong khô, và lời nhắn ngắn ngủi của Hoàng Minh đã mở ra một cánh cửa nhỏ, dù vẫn còn khép hờ, nhưng đủ để ánh sáng của sự thấu hiểu và hy vọng len lỏi vào. Lê Ngân vẫn im lặng, nhưng sự im lặng của cô giờ đây không còn là sự từ chối hoàn toàn, mà là sự im lặng của một trái tim đang suy tư, đang dần mở lòng ra. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu. Khoảng cách giữa họ vẫn còn, nhưng tia ấm áp từ những lời chưa nói, từ hành động chân thành ấy, đã gieo một hạt mầm hy vọng trong những ngày đông rét buốt của Hà Nội.