Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 8

Mưa Tạnh, Lòng Còn Vấn Vương

3382 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự 'vấn vương' trong tâm trí Hoàng Minh sau cuộc gặp gỡ định mệnh với Lê Ngân, thể hiện những rung động đầu tiên đang lớn dần.,Bắt đầu hé lộ những suy tư tinh tế của Lê Ngân về Hoàng Minh, dù chỉ là những cảm nhận thoáng qua và khó gọi tên.,Tiếp tục thể hiện quá trình thích nghi của Hoàng Minh với Hà Nội, thông qua các tương tác với những nhân vật phụ quen thuộc và việc tìm kiếm việc làm thêm.,Giới thiệu địa điểm mới: Phòng tập Gym 'FitLife' một cách tự nhiên, liên kết với nỗ lực tìm kiếm việc làm của Hoàng Minh.,Tăng cường 'rising_action' bằng cách cho Hoàng Minh và Lê Ngân có những khoảnh khắc 'gần như' chạm mặt hoặc cảm nhận được sự hiện diện của đối phương, xây dựng sự mong đợi cho các tương tác sâu hơn.,Duy trì phong cách trầm lắng, lãng mạn, và chất thơ của truyện, coi Hà Nội là một nhân vật sống động.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Trung, Bác Hường, Cô Bích
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, bâng khuâng, tinh tế, có chút hy vọng và nội tâm.
Kết chương: [object Object]

Sáng sớm Hà Nội như tấm lụa còn vương hơi sương mờ ảo, cái lạnh đầu đông chưa tan hẳn, len lỏi qua từng kẽ cửa phòng trọ nhỏ bé trên gác mái. Hoàng Minh cựa mình trong chăn, hơi ấm ban đêm vẫn còn lưu luyến nhưng không đủ xua đi cái se sắt của buổi bình minh. Nó vươn vai, cảm nhận sự mỏi mệt của một đêm trằn trọc không yên. Tiếng còi xe buýt từ xa vọng lại, tiếng lạch cạch của những gánh hàng rong đã lục đục bên dưới con ngõ, và tiếng ai đó ho khan từ căn phòng bên cạnh, tất cả dệt nên bản hòa ca quen thuộc của một ngày mới ở chốn thị thành.

Nó mở mắt, nhìn ra ô cửa sổ nhỏ ẩm ướt hơi sương. Khung cảnh xám xịt của những mái nhà cũ kỹ, xen lẫn vài mảng xanh của cây bàng trụi lá hiện ra. Hà Nội vẫn thế, trầm mặc và vội vã, nhưng trong mắt Hoàng Minh sáng nay, mọi thứ dường như mang một màu sắc khác, một nỗi vấn vương khó gọi tên. Hình ảnh cô gái với đôi mắt sâu thẳm, chiếc ô xanh bị gió lật, và cái chạm tay bất ngờ dưới màn mưa phùn hôm qua cứ luẩn quẩn trong tâm trí nó, như một thước phim quay chậm không ngừng lặp lại. Nó đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào đầu ngón tay vừa tiếp xúc với tay cô ấy. Một cảm giác tê tê, bâng khuâng khó tả vẫn còn đó, dù đã qua cả một đêm dài. Nó tự hỏi, liệu cô ấy có nhớ không, cái chạm tay chỉ vỏn vẹn một khắc kia? Hay trong dòng người hối hả, nó chỉ là một tai nạn nhỏ, thoáng qua rồi biến mất?

Hoàng Minh ngồi dậy, vớ lấy chiếc điện thoại cũ kỹ đặt trên đầu giường. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt nó, lộ rõ vẻ lo lắng thường trực. Hàng loạt thông báo tìm việc làm thêm vẫn hiện ra, nhưng hầu hết đều yêu cầu kinh nghiệm hoặc thời gian làm việc không phù hợp với lịch học. Nó thở dài, một làn khói trắng mỏng manh thoát ra từ hơi thở, tan nhanh vào không khí lạnh buốt của căn phòng. Chi phí sinh hoạt ở Hà Nội không rẻ, tiền học phí, tiền trọ, tiền ăn uống, tất cả đều đè nặng lên đôi vai gầy của nó. Gia đình ở quê đã phải cố gắng lắm mới lo cho nó được lên đây học hành, nó không thể phụ lòng bố mẹ. Áp lực tìm việc làm thêm cứ như một tảng đá vô hình, ngày càng đè nặng, khiến những rung động tinh tế vừa nhen nhóm trong lòng nó có vẻ xa xỉ.

Nó lướt qua một tin tuyển dụng nhân viên phục vụ quán cà phê, rồi lại một tin khác tìm gia sư tiếng Anh. "Tiếng Anh của mình cũng đâu có tệ, nhưng giờ giấc lại khó sắp xếp," nó lẩm bẩm một mình, giọng nói nhỏ nhẹ và có chút ngập ngừng, ngay cả khi độc thoại. Nó vốn rụt rè, không giỏi giao tiếp, nên những công việc đòi hỏi sự hoạt bát, năng động thường khiến nó e ngại. Có lẽ vì thế mà những hồ sơ nó gửi đi đều ít nhận được phản hồi tích cực. "Cứ thế này thì bao giờ mới đủ tiền gửi về nhà đây..."

Hoàng Minh gạt những suy nghĩ nặng nề sang một bên, cố gắng tập trung vào việc sửa soạn. Nó mặc chiếc áo len dày, bên ngoài là chiếc áo khoác cũ màu xám đã bạc màu, cổ áo dựng cao để che đi cái lạnh. Dù đơn giản, quần áo của nó luôn sạch sẽ và chỉn chu, thể hiện sự cẩn thận và ngăn nắp của một chàng trai tỉnh lẻ. Nó xuống cầu thang, những bậc gỗ cũ kỹ kêu cót két dưới mỗi bước chân. Mùi ẩm mốc của căn nhà trọ hòa lẫn với mùi thức ăn đang bốc lên từ những căn bếp nhỏ.

Vừa bước ra đến hành lang, nó đã thấy bóng dáng quen thuộc của Cô Bích, chủ nhà trọ. Cô Bích đang lúi húi quét dọn sân, dáng người hơi béo nhưng nhanh nhẹn, gương mặt phúc hậu với ánh mắt thân thiện. Cô nhìn Hoàng Minh, nở một nụ cười hiền hậu.

"Thằng bé lại dậy sớm đấy à? Mấy nay trời rét lắm, nhớ mặc ấm vào con nhé." Giọng Cô Bích ấm áp, mang chút quan tâm của một người mẹ. "Hôm qua Cô thấy con về muộn, lại còn mưa phùn nữa chứ. Có lạnh không?"

Hoàng Minh hơi cúi đầu, mỉm cười đáp: "Dạ vâng, con chào Cô ạ. Con đi học về muộn, nhưng không sao đâu ạ, con mặc ấm rồi." Nó cảm thấy một chút ấm áp len lỏi trong lòng khi nghe lời hỏi han của Cô Bích. Giữa Hà Nội rộng lớn này, những lời quan tâm nhỏ bé như vậy lại trở nên quý giá vô cùng.

Cô Bích nhìn nó, đôi mắt nheo lại một chút, có vẻ tò mò. "Thấy dạo này con cứ ngẩn ngơ thế nào ấy. Có chuyện gì lo lắng à con? Cứ nói với Cô, biết đâu Cô giúp được gì."

Hoàng Minh lắc đầu, ánh mắt thoáng chút bối rối. "Dạ không có gì đâu Cô, con chỉ đang lo bài vở với lại tìm việc làm thêm thôi ạ." Nó cố gắng che giấu những suy nghĩ miên man về Lê Ngân, sợ rằng lời lẽ của mình sẽ không được ai hiểu. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa thành hình, nó vẫn muốn giữ cho riêng mình.

"À, thế thì con cứ cố gắng nhé. Cứ học hành giỏi giang là có việc thôi. Hà Nội này đất lành chim đậu mà con." Cô Bích động viên, nụ cười vẫn hiền hậu. "Thôi, con đi ăn sáng đi kẻo muộn. Ăn gì cho thật no vào nhé."

Hoàng Minh lễ phép chào Cô Bích rồi rảo bước ra ngõ. Cái lạnh vẫn bám riết lấy nó, nhưng những lời nói ấm áp của Cô Bích như một tia nắng nhỏ xua đi phần nào sự cô đơn. Nó biết, dù xa nhà, nó vẫn còn những người tốt bụng ở đây, những người sẵn lòng sẻ chia chút hơi ấm tình người giữa lòng phố thị. Nhưng những suy tư về cô gái với đôi mắt trầm tĩnh kia thì chẳng ai có thể sẻ chia cùng nó được.

***

Quán xôi của Bác Hường nằm nép mình bên vỉa hè, tấp nập người qua lại ngay từ sáng sớm. Tiếng trò chuyện rộn ràng, tiếng lách cách của bát đĩa, tiếng xe cộ ồn ào từ con phố lớn gần đó, tất cả tạo nên một bức tranh sinh động của đời sống Hà Nội. Mùi xôi nóng hổi, mùi hành phi thơm lừng, mùi mắm tép đặc trưng quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Hoàng Minh bước đến, đôi vai hơi rụt lại vì lạnh, nhưng cái ấm áp từ quán xôi tỏa ra dường như xoa dịu nó ngay lập tức.

Trung, thằng bạn cùng phòng, đã ngồi đợi sẵn ở một chiếc bàn nhựa thấp, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. Nó cao lớn, hơi ngô nghê, với mái tóc cắt cua gọn gàng và bộ quần áo thể thao năng động. Thấy Hoàng Minh, Trung ngẩng đầu lên, vẫy vẫy tay.

"Thằng Minh đến rồi à! Nhanh lên không hết xôi chả của Bác Hường đấy!" Giọng Trung hào sảng, tràn đầy năng lượng.

Hoàng Minh mỉm cười nhẹ, kéo ghế ngồi xuống đối diện Trung. "Mày đến sớm thế."

"Sớm gì mà sớm, sắp muộn rồi ấy chứ. Này, Bác Hường ơi, cho cháu một xôi chả, còn thằng Minh nó... à, nó ăn xôi ruốc như mọi khi đấy ạ!" Trung quay sang Bác Hường, gọi to.

Bác Hường, với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc bạc và nụ cười hiền hậu, đang thoăn thoắt gói xôi cho khách. Bà luôn đội một chiếc nón lá đã sờn cũ, đôi tay thoăn thoắt múc xôi, rắc ruốc, chan nước thịt. Bà nhìn Hoàng Minh, ánh mắt đầy trìu mến. "Xôi nóng đây, con trai! Ăn nhiều vào cho có sức mà học, mà làm. Thấy dạo này con gầy đi đấy nhé."

"Dạ, con cảm ơn Bác ạ." Hoàng Minh nhận bát xôi nóng hổi từ tay Bác Hường. Hơi ấm từ bát xôi lan tỏa vào lòng bàn tay nó, xua đi cái lạnh còn vương trên đầu ngón tay. Nó cắm chiếc thìa nhựa vào bát xôi, cảm nhận từng hạt xôi nếp dẻo thơm, quyện với vị mặn mà của ruốc và chút béo ngậy của hành phi. Món ăn giản dị này đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nó ở Hà Nội.

Trung nhìn Hoàng Minh, đôi mắt tinh quái. "Này, mày làm sao thế Minh? Trông cứ ngẩn ngơ kiểu gì ấy. Có phải lại tương tư ai rồi không?" Trung đẩy khuỷu tay vào vai Hoàng Minh, cười tủm tỉm. "Hay là vẫn còn lo vụ xin việc?"

Hoàng Minh giật mình, miếng xôi trong miệng dường như nghẹn lại. Nó cố gắng giữ vẻ bình thản, khẽ lắc đầu. "À, không có gì, chỉ là... hơi mệt thôi. Với lại vẫn đang nghĩ vụ tìm việc làm thêm." Nó không muốn Trung biết về cuộc gặp gỡ hôm qua, về những cảm xúc mơ hồ mà nó còn chưa thể gọi tên. Những điều chưa nói, nó vẫn muốn giữ cho riêng mình, ít nhất là lúc này.

"Thôi đi mày. Thằng Minh nhà mình mà mệt á? Mày có khi còn khỏe hơn cả tao ấy chứ. Hay là mày bị ai đó hớp hồn rồi?" Trung vẫn không ngừng trêu chọc, ánh mắt liếc nhìn Hoàng Minh đầy ẩn ý. "Dạo này thấy mày cứ suy tư lơ đãng. Chẳng lẽ là... con nhỏ nào ở thư viện quốc gia?" Trung nhắc đến thư viện quốc gia, nơi Hoàng Minh thường lui tới, và cũng là nơi nó đã nghĩ về Lê Ngân rất nhiều vào chiều hôm qua.

"Thôi mày ăn đi. Nói nhiều quá." Hoàng Minh cố gắng lảng tránh, vùi mặt vào bát xôi, nhưng trong lòng nó, một cơn xao xuyến nhẹ nhàng lại trỗi dậy. Trung nói đúng, nó đang "ngẩn ngơ" thật. Hình ảnh Lê Ngân, cái chạm tay, và ánh mắt trầm tĩnh của cô ấy cứ hiện lên rõ mồn một. Nó tự hỏi, liệu cô ấy có đang nghĩ về nó không? Hay cô ấy đã quên mất cái chạm tay vô tình đó rồi?

Bác Hường nghe loáng thoáng câu chuyện của hai đứa, bà mỉm cười hiền hậu. "Mấy đứa trẻ giờ toàn nghĩ linh tinh thôi. Cứ ăn no, học giỏi là tốt nhất. Tình yêu thì để sau này cũng chưa muộn." Bà nói, giọng chất phác nhưng đầy kinh nghiệm.

Hoàng Minh khẽ gật đầu, nhưng trong lòng nó biết, những rung động đầu tiên này đã len lỏi vào trái tim nó rồi, đâu dễ gì mà xua đi được. Nó nhìn ra con phố đông đúc, nơi dòng người và xe cộ vẫn hối hả lướt qua. Hà Nội không vội được đâu, nhưng lòng người thì cứ mãi vấn vương.

***

Trong khuôn viên Đại học Ngoại Thương, những tòa nhà hiện đại với kiến trúc phóng khoáng, nhiều kính, phản chiếu ánh nắng yếu ớt của buổi trưa đầu đông. Sinh viên tấp nập đi lại, tiếng cười nói rộn ràng hòa cùng tiếng chuông báo giờ học, tạo nên một không khí trẻ trung, năng động và đầy sức sống. Lê Ngân bước đi chậm rãi trên con đường lát gạch, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, tà áo khoác màu trung tính khẽ bay trong làn gió heo may. Vẻ ngoài trầm tĩnh của cô vẫn như mọi khi, đôi mắt sâu và trầm thường nhìn xa xăm, lướt qua mọi thứ với một vẻ thờ ơ khó hiểu.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí cô, một hình ảnh vẫn còn đọng lại rõ nét: chiếc ô xanh cũ kỹ bị gió lật, bàn tay lạnh lẽo vô tình chạm vào nhau giữa màn mưa phùn, và ánh mắt có chút ngơ ngác nhưng chân thành của chàng trai ấy. Lê Ngân không hiểu tại sao mình lại nhớ rõ đến vậy. Cô đã gặp không ít người, đã trải qua không ít những va chạm vô tình trong cuộc sống vội vã của Hà Nội, nhưng cái chạm tay hôm qua lại khác. Nó để lại một cảm giác kỳ lạ, vừa thoáng qua như cơn gió, lại vừa dai dẳng như hạt mưa phùn.

Cô tự hỏi, chàng trai ấy là ai? Anh ta trông có vẻ là sinh viên, nhưng lại mang một nét gì đó rất khác biệt so với những người cô thường gặp ở đây. Một sự giản dị, có chút rụt rè, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa điều gì đó rất chân thật. Cô không để ý nhiều đến người khác, nhưng ánh mắt của chàng trai ấy, khi vô tình chạm vào mắt cô, lại khiến cô cảm thấy một sự kết nối thoáng qua, một sự rung động tinh tế mà cô chưa từng trải qua.

Lê Ngân bước ngang qua một bảng thông báo lớn dán trên tường tòa nhà học chính. Các thông tin về câu lạc bộ, sự kiện, khóa học kỹ năng chồng chất lên nhau. Cô không có ý định dừng lại đọc, nhưng ánh mắt cô vô tình lướt qua một dòng chữ in đậm: "Tuyển dụng nhân sự part-time". Bên dưới là logo của một phòng tập gym nào đó, tên là "FitLife". Cô vẫn bước đi, nhưng dòng chữ ấy lại đọng lại trong tâm trí cô một cách khó hiểu. "Tại sao mình lại để ý đến một cái biển tuyển dụng nhân viên phòng gym chứ?" cô thầm nghĩ. Chợt, cô nghĩ đến chàng trai hôm qua. Có lẽ anh ta cũng đang loay hoay tìm việc làm thêm như bao sinh viên khác. Không biết anh ta có tìm được việc chưa.

Tiếng trò chuyện của hai cô bạn thân đi phía trước vọng đến tai Lê Ngân, phá vỡ dòng suy nghĩ miên man của cô.

"Này Ngân, mày nghe gì chưa? Câu lạc bộ Âm nhạc của trường mình sắp tổ chức đêm nhạc gây quỹ đấy, hoành tráng lắm!" Thảo Vy, cô bạn thân hoạt bát, quay lại nhìn Lê Ngân, đôi mắt lấp lánh.

"Đúng rồi đó, còn có cả Đức Anh nữa, cậu ấy bảo sẽ chơi guitar một bản cover acoustic đó!" Loan, cô bạn còn lại, cũng tiếp lời.

Lê Ngân chỉ khẽ gật đầu, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười mờ nhạt. "Ừ, tao có nghe loáng thoáng." Cô vẫn trầm tĩnh như mọi khi, nhưng trong lòng, những suy nghĩ về đêm nhạc, về bạn bè, và về chàng trai xa lạ hôm qua cứ đan xen vào nhau, tạo thành một mớ bòng bong khó gỡ. Cô chợt nhận ra, Hà Nội này, không chỉ có những con phố cổ kính, những quán cà phê quen thuộc, mà còn có những điều mới mẻ, những con người xa lạ, đang dần len lỏi vào cuộc sống của cô, mang theo những rung động đầu tiên của tuổi trẻ.

***

Buổi chiều, nắng yếu ớt trải dài trên những con phố Hà Nội, không khí vẫn se lạnh nhưng không còn cái ẩm ướt khó chịu của những ngày mưa phùn. Hoàng Minh đang trên đường đến một điểm phỏng vấn việc làm thêm khác, một cửa hàng tiện lợi gần trường. Lòng nó đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần lo lắng. Đã mấy lần nó đi phỏng vấn rồi, nhưng đều không thành công. Những câu hỏi về kinh nghiệm, về kỹ năng giao tiếp luôn là rào cản lớn đối với nó.

Nó đi ngang qua một con phố sầm uất, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng người nói chuyện tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng quen thuộc của phố phường. Hoàng Minh cố gắng tập trung vào những suy nghĩ tích cực, tự nhủ phải tự tin hơn, phải cố gắng hơn nữa. Ánh mắt nó lướt qua những cửa hàng, những biển hiệu quảng cáo rực rỡ, tìm kiếm một điều gì đó quen thuộc, một dấu hiệu nào đó có thể mang lại may mắn cho nó.

Bất chợt, ánh mắt nó bị thu hút bởi một tấm biển quảng cáo lớn, màu sắc nổi bật, của một phòng tập gym mang tên "FitLife". Tên gọi này nghe có vẻ hiện đại và năng động, hoàn toàn khác biệt với những gì nó thường thấy. Bên cạnh tấm biển lớn, một tấm áp phích nhỏ hơn được dán cẩn thận trên cột điện, ghi dòng chữ "Tuyển nhân viên part-time". Hoàng Minh dừng lại, ánh mắt dán chặt vào tấm áp phích. Các vị trí tuyển dụng bao gồm nhân viên lễ tân, hướng dẫn viên phụ trợ, và nhân viên vệ sinh.

"Nhân viên vệ sinh..." nó lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. "Có lẽ mình có thể làm được công việc này." Hoàng Minh không ngại việc nặng nhọc, nó vốn quen với công việc đồng áng ở quê. Hơn nữa, nó cũng muốn tìm một công việc không quá đòi hỏi kỹ năng giao tiếp phức tạp, để nó có thể tập trung vào việc học. Phòng gym này trông có vẻ chuyên nghiệp, sạch sẽ, có lẽ môi trường làm việc cũng sẽ tốt.

Nó tiến lại gần hơn, đọc kỹ các yêu cầu. "Ưu tiên sinh viên, thời gian làm việc linh hoạt, lương thỏa thuận..." Mọi thứ đều có vẻ phù hợp với nó. Một tia hy vọng nhỏ bé lóe lên trong lòng Hoàng Minh. Nó vội vàng rút điện thoại ra, cẩn thận ghi lại số điện thoại liên hệ và địa chỉ email trên tấm áp phích.

Trong lúc Hoàng Minh đang cúi đầu ghi chép, một bóng dáng mảnh mai, thanh thoát lướt qua nó từ phía đối diện. Đó là Lê Ngân. Cô vừa đi học về, đang trên đường đến trạm xe buýt. Cô không nhìn rõ mặt Hoàng Minh, chỉ là một cái lướt qua vô tình giữa dòng người hối hả. Nhưng không hiểu sao, một cảm giác quen thuộc thoáng qua khiến cô khẽ quay đầu lại.

Hoàng Minh, lúc này đã ghi xong thông tin, ngẩng đầu lên. Nó không nhìn thấy Lê Ngân. Cô ấy đã đi khuất vào đám đông. Nhưng một cảm giác kỳ lạ, như có ai đó vừa đi qua, vừa chạm vào không khí xung quanh nó. Nó khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một sự xao xuyến khó tả. Nó nhìn theo hướng mà cảm giác kia vừa lướt qua, nhưng chỉ thấy những bóng lưng vội vã.

Cái lạnh của Hà Nội vẫn còn đó, những cơn gió heo may vẫn thổi qua, mang theo chút mùi ẩm ướt còn vương sau mưa. Nhưng trong lòng Hoàng Minh, một sự ấm áp, một niềm hy vọng mới mẻ vừa nhen nhóm. Nó cất điện thoại vào túi, bàn tay nắm chặt tờ giấy ghi địa chỉ và số điện thoại. Có lẽ, đây sẽ là một khởi đầu mới. Và có lẽ, những điều chưa nói, những cảm xúc chưa thành hình, sẽ có cơ hội để lớn dần lên, như nụ hoa sữa trắng muốt vẫn kiên cường nở trong những ngày đông Hà Nội, bất chấp cái rét cắt da.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ