Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 71

Hồi Đáp Không Lời

3647 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự đấu tranh nội tâm của Lê Ngân khi cô xử lý cử chỉ tinh tế của Hoàng Minh, cho thấy một sự mềm yếu nhỏ trong vẻ ngoài trầm tĩnh của cô.,Tiếp tục thể hiện sự kiên trì và tinh tế của Hoàng Minh trong nỗ lực hàn gắn mối quan hệ, dù vẫn còn dè dặt.,Giảm bớt căng thẳng trực tiếp giữa Hoàng Minh và Lê Ngân sau hiểu lầm, tạo ra một không khí bớt nặng nề hơn nhưng chưa hoàn toàn hòa giải.,Củng cố vai trò của nhóm bạn thân thiết (Đức Anh, Thảo Vy, Mai Chi) như chất xúc tác gián tiếp, tạo điều kiện cho Minh và Ngân tương tác.,Chuẩn bị cho một sự kiện nhóm lớn hơn, hướng đến mốc sự kiện Ch.75.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Mai Chi, Đức Anh, Thảo Vy
Mood: Trầm lắng, tinh tế, có chút bâng khuâng và lãng mạn nhẹ nhàng, pha lẫn sự hồi hộp và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Ngân quay trở lại thư viện sau một giờ ăn tối đơn giản cùng Mai Chi ở căng tin trường. Cô biết Mai Chi vẫn còn lo lắng cho mình, nhưng Ngân vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể. Dù vậy, trong lòng cô, lời nói của Mai Chi vẫn cứ lởn vởn. "Mày không phải một hòn đảo đâu, Ngân." Cô ấy nói đúng. Cô đã tự cô lập mình trong nỗi tổn thương, không cho phép ai bước vào, kể cả Hoàng Minh.

Khi bước vào khu vực đọc quen thuộc, cô cảm nhận ngay sự tĩnh lặng sâu lắng của thư viện vào giờ này. Ánh đèn trầm mặc hắt xuống những hàng kệ sách cao ngút, tạo nên những vệt sáng tối đối lập. Mùi giấy cũ, gỗ và mực in vẫn vấn vít trong không khí, như một người bạn thân thiết, quen thuộc. Ngân đi về phía chiếc bàn quen thuộc của mình.

Khi đến gần, cô chợt khựng lại. Trên chiếc bàn gỗ sồi, nơi cô thường để những cuốn sách và đồ dùng học tập của mình, có một cuốn sách lạ. Nó là một bản in cũ kỹ, bìa sách đã sờn màu thời gian, nhưng lại được đặt rất ngay ngắn, và có vẻ như được chăm sóc cẩn thận. Bên cạnh cuốn sách là một chiếc bookmark hình lá phong khô ép phẳng, màu đỏ cam đã phai nhạt, nhưng vẫn giữ được nét tinh tế.

Lê Ngân hơi nhíu mày. Cô không nhớ mình đã để quên cuốn sách nào ở đây. Với một chút tò mò, cô khẽ cầm cuốn sách lên. Mùi giấy cũ quen thuộc phả vào mũi cô. Đó đúng là cuốn tiểu thuyết Pháp mà cô từng nhắc đến một lần, trong một buổi nói chuyện vu vơ với Minh về sở thích đọc sách. Lúc đó, cô chỉ nói bâng quơ, không nghĩ rằng Minh lại để tâm đến vậy.

Khi cô mở cuốn sách ra, chiếc bookmark lá phong khẽ rơi xuống, mang theo một mẩu giấy nhỏ kẹp bên trong. Ánh mắt cô dừng lại trên dòng chữ viết tay, hơi run nhưng lại rất chân thành.

"Ngân, tớ xin lỗi vì chuyện hôm trước. Tớ chỉ muốn nói rằng tớ không có ý gì khác. Hà Nội những ngày này đẹp, nhưng có vẻ đang thiếu một chút ấm áp... như tớ vậy. Mong cậu đừng buồn."

Tay Ngân khẽ run. Cô đọc đi đọc lại dòng chữ ấy, từng từ, từng câu như chạm vào một nơi sâu thẳm trong trái tim cô. Cái gọi là "những điều chưa nói" giờ đây đã được gói gọn trong một lời xin lỗi chân thành, một lời nhắn nhủ đầy quan tâm. Nỗi tổn thương, sự giận dỗi trong lòng cô, giờ đây dường như tan chảy đi một chút, như những giọt mưa phùn cuối cùng tan vào lòng đất.

Minh đã xin lỗi. Và cậu ấy còn nhớ đến sở thích của cô, nhớ đến cuốn sách cô từng nhắc đến. Hơn cả thế, cậu ấy đã nói rằng cậu ấy "thiếu ấm áp", một cách gián tiếp để nói lên cảm xúc của mình, về nỗi buồn và sự trống trải mà cậu đang trải qua. Đó là một cử chỉ tinh tế, không ồn ào, không khoa trương, đúng với phong cách rụt rè của Hoàng Minh, nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người.

Lê Ngân đặt cuốn sách và mẩu giấy xuống bàn, ánh mắt trầm tư nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Màn đêm bao phủ lấy thành phố, những ánh đèn xa xăm lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Cái lạnh ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm, nhưng trong lòng cô, một luồng hơi ấm nhỏ vừa len lỏi. Nó không đủ để xóa tan hoàn toàn nỗi buồn, nhưng đủ để tạo ra một gợn sóng nhỏ, một sự dao động tinh tế trong tâm hồn vốn luôn khép kín của cô.

Cô không để ý rằng, ở một góc khuất khác của thư viện, Mai Chi vẫn chưa về. Cô bạn thân đang ngồi lén nhìn Ngân, và nhận thấy sự thay đổi nhỏ trên khuôn mặt bạn mình. Ánh mắt Ngân không còn vẻ thờ ơ hay xa cách nữa, mà thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc, một chút bâng khuâng. Mai Chi khẽ mỉm cười.

"Cuối cùng thì cũng có ai đó làm được gì đó rồi..." Mai Chi thầm nghĩ.

Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi buồn đơn độc. Cuốn sách cũ, chiếc bookmark lá phong khô, và lời nhắn ngắn ngủi của Hoàng Minh đã mở ra một cánh cửa nhỏ, dù vẫn còn khép hờ, nhưng đủ để ánh sáng của sự thấu hiểu và hy vọng len lỏi vào. Lê Ngân vẫn im lặng, nhưng sự im lặng của cô giờ đây không còn là sự từ chối hoàn toàn, mà là sự im lặng của một trái tim đang suy tư, đang dần mở lòng ra. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu. Khoảng cách giữa họ vẫn còn, nhưng tia ấm áp từ những lời chưa nói, từ hành động chân thành ấy, đã gieo một hạt mầm hy vọng trong những ngày đông rét buốt của Hà Nội.

***

Sáng hôm sau, cái lạnh ngọt của Hà Nội vẫn ôm lấy thành phố trong vòng tay của nó. Trời vẫn se lạnh, ít nắng, chỉ có những tia sáng yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp mây xám đặc. Lê Ngân ngồi ở một góc quen thuộc trong Thư viện Quốc gia Việt Nam, cố gắng tập trung vào cuốn sách "Lịch sử tư tưởng phương Tây" đang mở trên bàn. Nhưng tâm trí cô, như một cánh chim bâng khuâng, cứ mãi lượn lờ đâu đó, không sao đậu yên được. Cô lén nhìn về phía cửa chính thỉnh thoảng lại hé mở, đón những sinh viên mới bước vào, như chờ đợi điều gì đó mơ hồ, hoặc chỉ đơn giản là đang chìm đắm trong những suy tư của riêng mình.

Chiếc bookmark lá phong khô vẫn nằm yên trong cuốn sổ tay của Ngân, nằm gọn gàng giữa những trang ghi chép về triết học. Đôi lúc, tay cô vô thức chạm nhẹ vào nó, cảm nhận sự khô ráp, mỏng manh của chiếc lá, và qua đó, chạm vào dòng chữ viết tay của Hoàng Minh. "Thiếu một chút ấm áp… như tớ vậy." Câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu cô, không ồn ào nhưng đủ sức khuấy động những tầng sâu nhất của cảm xúc. Nó không phải là một lời bày tỏ trực tiếp, nhưng lại chân thành hơn bất kỳ lời hoa mỹ nào. Nó chạm đến sự yếu mềm trong lòng cô, một sự yếu mềm mà cô đã cố gắng che giấu bấy lâu nay.

Cô tự hỏi, liệu đó có phải là một hành động bộc phát, một cách để xoa dịu lương tâm sau những gì đã xảy ra, hay thực sự là sự quan tâm từ Minh? Cô có nên tin không? Trái tim cô mách bảo một điều, lý trí lại kéo cô về một hướng khác. Lê Ngân vốn dĩ là người luôn giữ khoảng cách, luôn cân nhắc trước khi để một cảm xúc nào đó bùng lên. Cô sợ sự tổn thương, sợ những kỳ vọng không được đáp lại. Và Minh, với sự rụt rè cố hữu của cậu, dường như cũng đang vật lộn với những điều tương tự.

Mai Chi, ngồi đối diện Ngân, vừa lật dở cuốn sách bài tập vừa lén nhìn cô bạn. Mai Chi hiểu rõ Ngân hơn ai hết. Cô biết Ngân đang cố tỏ ra bình thường, nhưng đôi mắt sâu thẳm của Ngân không thể che giấu được sự xao động. Chúng không còn vẻ thờ ơ hay xa cách như mấy ngày trước, mà thay vào đó là một chút bâng khuâng, một chút mơ hồ khó tả. Mai Chi khẽ nhíu mày, rồi đặt bút xuống bàn.

"Hôm nay mày sao thế, Ngân?" Mai Chi khẽ hỏi, giọng đủ nghe để không phá vỡ sự tĩnh lặng của thư viện. "Có vẻ lơ đãng hơn mọi khi. Có chuyện gì hả?"

Ngân giật mình, hơi ngẩng đầu lên. Cô nhìn Mai Chi, rồi lại cúi xuống, chậm rãi khép cuốn sách "Lịch sử tư tưởng phương Tây" lại. Tiếng bìa sách khẽ khàng đóng sập lại, vang vọng trong không gian yên tĩnh. Cô thở dài một hơi thật khẽ, gần như không thể nghe thấy.

"Không có gì." Ngân đáp, giọng vẫn trầm và đều, nhưng có chút gì đó không tự nhiên. "Chỉ là... một chút suy nghĩ. Mày cứ tập trung đi."

Mai Chi không nói thêm. Cô hiểu Ngân. Khi Ngân nói "không có gì", có nghĩa là "có rất nhiều điều", và khi cô ấy bảo "cứ tập trung đi", đó là cách cô ấy muốn được yên tĩnh với những suy nghĩ của mình. Mai Chi chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Ngân. Cô thấy Ngân lại lật dở cuốn sổ tay, khẽ chạm nhẹ vào trang giấy có lời nhắn của Minh. Cái cách Ngân mân mê mép giấy, cái cách đôi môi cô khẽ mím lại, đều cho thấy một sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Mai Chi mỉm cười nhẹ. Cô biết, tia ấm áp từ những lời chưa nói ấy đã bắt đầu len lỏi vào tâm hồn Ngân, dù Ngân có cố gắng che giấu đến đâu.

Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính từ xa xăm, tiếng bút viết của Mai Chi, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ vẫn vấn vít trong không khí, như một người bạn cũ đang thì thầm những câu chuyện cổ xưa. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn bàn hắt xuống, tạo nên một không gian ấm cúng giữa cái rét ngọt của Hà Nội. Ngân vẫn ngồi đó, đôi mắt trầm tư nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Cô không biết rằng, những điều chưa nói, những cử chỉ tinh tế ấy, đang dần dần mở ra một cánh cửa nhỏ trong trái tim cô, dù vẫn còn khép hờ và đầy e ngại.

***

Buổi trưa, sau giờ học ở Đại học Ngoại Thương, Hoàng Minh bước đi trong hành lang rộng lớn của trường. Kiến trúc hiện đại với những tòa nhà lớn, nhiều kính, và khuôn viên rộng rãi, nhiều cây xanh tạo nên một không khí trẻ trung, năng động khác hẳn với vẻ cổ kính của Thư viện Quốc gia. Nhưng cái lạnh của Hà Nội vẫn bao trùm, hôm nay trời âm u, có gió nhẹ, khiến Minh phải siết chặt chiếc áo khoác dày cộp trên người. Khuôn mặt hiền lành của cậu vẫn ẩn chứa một chút lo âu, đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác thường ngày, nhưng giờ đây lại pha lẫn sự căng thẳng. Anh Khoa đã khuyên cậu phải chân thành và dũng cảm, nhưng sự rụt rè cố hữu vẫn là một bức tường khó vượt qua.

Minh vừa tan môn Toán cao cấp, đầu óc còn mông lung với những công thức và con số. Cậu đi ngang qua khu vực căng-tin, nơi tiếng sinh viên trò chuyện rộn ràng, tiếng chuông báo giờ từ xa xăm, và tiếng xe cộ bên ngoài ồn ào hơn hẳn không khí yên tĩnh của thư viện. Mùi sách vở, cà phê, và cả mùi thức ăn căng-tin quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của trường đại học.

Đột nhiên, ánh mắt Minh dừng lại ở một chiếc bàn quen thuộc. Đó là nhóm của Đức Anh, Thảo Vy, và… Lê Ngân. Mai Chi cũng ngồi đó. Ngân vẫn vậy, dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai. Cô mặc một chiếc áo len màu trung tính, thiết kế đơn giản nhưng có gu, toát lên vẻ thanh lịch và kín đáo. Minh cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng: sự nhẹ nhõm khi thấy cô ấy, và cả sự lo lắng, sợ hãi. Cậu ngập ngừng, muốn đến gần nhưng lại sợ hãi, nhớ lại lần hiểu lầm trước. Lòng cậu như có tảng đá đè nặng. Liệu cô ấy có còn giận cậu không? Cử chỉ nhỏ của cậu hôm qua liệu có làm dịu đi phần nào nỗi giận ấy? Hay cô ấy sẽ coi đó là một sự phiền phức?

Minh đứng khựng lại, đôi chân như bị đóng băng. Cậu cúi đầu xuống, định lách qua hành lang để tránh bị nhìn thấy. Cậu không muốn làm Ngân khó chịu thêm nữa. Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói sang sảng, đầy năng lượng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.

"Minh! Hoàng Minh!"

Đức Anh, với mái tóc cắt theo kiểu thời trang và nụ cười tươi tắn, đang vẫy tay thật mạnh về phía cậu. Cậu bạn cao ráo, năng động ấy luôn là người đầu tiên phát hiện ra Minh và không ngần ngại kéo cậu vào mọi cuộc vui.

"Minh! Lại đây ăn trưa cùng đi! Hôm nay có món mới ngon lắm!" Đức Anh gọi lớn, không hề che giấu sự hào hứng.

Thảo Vy, ngồi cạnh Đức Anh, với khuôn mặt xinh xắn và đôi mắt to tròn, cũng mỉm cười dịu dàng nhìn Minh. "Minh ơi, hôm nay có môn Triết học nhóm không nhỉ? Chúng ta có bài tập lớn đó. Ăn xong rồi bàn luôn thể nha."

Minh ngập ngừng một vài giây. Cậu nhìn sang Ngân. Cô ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt trầm lắng của cô chạm vào ánh mắt cậu trong giây lát. Không có nụ cười, không có biểu cảm rõ ràng, nhưng cũng không còn sự lạnh lùng hay trốn tránh như trước. Ánh mắt ấy, dù vẫn có chút xa cách, nhưng lại không hề tỏ ra ghét bỏ. Ngân chỉ khẽ gật đầu chào, một cử chỉ nhỏ, gần như không thể nhận ra, nhưng đủ khiến Minh cảm thấy nhẹ nhõm một chút, như một tảng băng nhỏ vừa tan chảy trong lòng. Đó không phải là sự từ chối, cũng không phải là sự đón nhận nồng nhiệt, mà là một sự chấp nhận im lặng, một lời hồi đáp không lời.

"Cô ấy có vẻ ổn... nhưng mình có nên tới không? Lỡ lại làm cô ấy khó chịu thì sao?" Minh tự hỏi trong lòng, nhưng rồi quyết định bước về phía chiếc bàn. Dù sao thì Đức Anh và Thảo Vy cũng đã gọi, và quan trọng hơn, ánh mắt của Ngân, cái gật đầu nhỏ của cô, đã cho cậu một chút dũng khí. Cậu bước đi, cảm giác như đang bước trên một sợi dây mảnh, nhưng ít ra, sợi dây ấy không còn hoàn toàn bị bao phủ bởi sương mù nữa.

"Cậu ấy đã làm được một bước nhỏ..." Mai Chi, ngồi cạnh Ngân, khẽ mỉm cười trong lòng khi thấy Minh tiến lại gần. Cô liếc nhìn Ngân, thấy Ngân vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng khóe môi cô ấy dường như đã mềm mại hơn một chút, không còn cứng nhắc như trước. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm, nhưng trong không gian căng-tin ồn ào, một tia ấm áp nhỏ đã bắt đầu len lỏi, hứa hẹn một sự khởi đầu mới, dù còn đầy rẫy những ngần ngại và "những điều chưa nói".

***

Chiều muộn, cái rét ngọt của Hà Nội càng trở nên rõ rệt hơn, như một lời nhắc nhở rằng mùa đông đã thực sự ghé thăm. Trời vẫn se lạnh, và những hạt mưa phùn lất phất bắt đầu rơi, đọng lại trên khung cửa sổ lớn của Thư viện Quốc gia Việt Nam, tạo nên những vệt dài mờ ảo. Mùi ẩm ướt của đất trời sau mưa hòa quyện với mùi giấy cũ, mực in và gỗ, tạo nên một bầu không khí đặc trưng, trầm lắng và có chút bâng khuâng.

Nhóm bạn – Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy và Mai Chi – đang ngồi học nhóm trong một phòng nhỏ của thư viện. Không khí ban đầu còn hơi gượng gạo giữa Minh và Ngân. Dù đã có cái gật đầu nhẹ ở căng-tin, nhưng giữa họ vẫn là một khoảng cách vô hình, được dệt nên từ những hiểu lầm chưa được giải tỏa và sự dè dặt cố hữu của cả hai. Minh ngồi hơi chếch về phía Ngân, đôi lúc liếc nhìn cô, trong lòng vẫn là một mớ bòng bong của sự lo lắng và hy vọng. Ngân thì vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, cúi đầu vào tài liệu, nhưng đôi khi, khóe mắt cô lại thoáng liếc về phía Minh.

May mắn thay, sự hoạt bát của Đức Anh và sự dịu dàng của Thảo Vy đã giúp làm dịu đi bầu không khí căng thẳng ấy. Đức Anh luôn là người khuấy động không gian bằng những câu nói đùa, những nhận xét hài hước, còn Thảo Vy thì tinh tế hơn, cô thường lái câu chuyện về những vấn đề học tập, tạo ra sự tương tác tự nhiên giữa mọi người. Họ cùng thảo luận về một dự án lớn của môn Xã hội học, thỉnh thoảng có những câu nói đùa xen kẽ, làm giảm đi phần nào sự ngại ngùng.

Đức Anh, sau khi trình bày xong phần ý tưởng của mình, quay sang nhìn cả nhóm với vẻ mặt đầy tự tin. "Thế phần này thì Minh với Ngân xem xét lại giúp tớ nhé, hai ông bà giỏi khoản này mà. Chia nhau ra làm cho nhanh." Cậu vỗ vai Minh một cái bốp, rồi cười tít mắt, hoàn toàn vô tư, không hề biết rằng mình vừa vô tình đẩy hai người vào một tình huống hợp tác đầy tế nhị.

Minh giật mình. Cậu quay sang nhìn Ngân, giọng nói nhỏ nhẹ, có chút căng thẳng nhưng lại rất chân thành. "Ngân xem, chỗ này mình nên làm thế nào cho hợp lý nhất?" Cậu chỉ tay vào một đoạn trong cuốn sổ tay ghi chép chung của nhóm, nơi có những dòng chữ viết vội vã về các số liệu thống kê. Hơi thở của cậu khẽ hóa thành làn khói mờ ảo trong không khí se lạnh của căn phòng.

Lê Ngân hơi khựng lại. Cô nhìn vào tài liệu, không nhìn Minh trực tiếp, nhưng giọng nói đã mềm hơn, không còn khoảng cách hay sự lạnh nhạt như những ngày trước. "Phần này có lẽ cần bổ sung thêm số liệu từ cuốn sách X. Cậu có thể tìm ở kệ bên kia." Cô khẽ hất cằm về phía một dãy kệ sách cao ngút, nơi ánh sáng vàng dịu từ đèn hắt xuống những gáy sách cũ kỹ.

Khi Minh cúi xuống cùng Ngân xem xét cuốn sổ tay, đầu họ vô tình gần chạm vào nhau. Mùi giấy cũ, mùi mực in, và cả mùi hương nhẹ nhàng từ mái tóc Ngân thoang thoảng chạm vào khứu giác Minh. Tay của Minh, khi cậu chỉ vào một dòng chữ, vô tình chạm nhẹ vào tay Ngân. Một cảm giác tê tái, ấm áp lan tỏa tức thì. Ngân khẽ rụt tay lại, một phản ứng tự nhiên, nhưng không có vẻ khó chịu hay giận dữ. Chỉ là một thoáng bối rối, một gợn sóng nhỏ trong ánh mắt tĩnh lặng của cô.

Họ trao đổi ánh mắt ngắn ngủi, không nói gì thêm. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều cảm nhận được một sự kết nối thầm lặng, một sợi dây vô hình vừa được nối lại sau chuỗi ngày đứt gãy. Minh cảm thấy một chút nhẹ nhõm, như gánh nặng trong lòng vừa được gỡ bỏ một phần. Còn Ngân, đôi má cô khẽ ửng hồng, một sự bối rối đáng yêu mà hiếm khi ai có thể nhìn thấy ở cô. Cô không còn lạnh nhạt, mà thay vào đó là một sự ấm áp len lỏi, một sự rung động tinh tế đang dần nhen nhóm.

Ở một góc khác, Mai Chi khẽ thì thầm với Thảo Vy, miệng nở một nụ cười tinh quái. "Mày thấy không? Có vẻ bớt căng rồi đấy. Sắp có biến rồi."

Thảo Vy che miệng cười khúc khích, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ thích thú. "Đúng là Đức Anh vô tư thật, nhưng lại có khi lại hay."

Mưa phùn vẫn giăng mắc ngoài cửa sổ, những tiếng lất phất đều đều như một bản nhạc nền êm ái cho những khoảnh khắc bối rối nhưng đầy hy vọng này. Khoảng cách giữa Minh và Ngân vẫn còn đó, nhưng không khí đã bớt nặng nề hơn rất nhiều. Cái chạm tay vô tình, những lời nói dịu dàng hơn, và cả sự bối rối thầm kín của Ngân, tất cả đều là những tín hiệu nhỏ, báo hiệu rằng những điều chưa nói đang dần được hé mở, và một cánh cửa mới đang chờ đợi họ, có thể là trong một buổi đi chơi nhóm sắp tới, khi những người bạn thân sẽ tiếp tục là chất xúc tác cho mối quan hệ mong manh này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ