Mưa phùn vẫn giăng mắc ngoài cửa sổ của căn phòng thư viện nhỏ, những tiếng lất phất đều đều như một bản nhạc nền êm ái cho những khoảnh khắc bối rối nhưng đầy hy vọng vừa qua. Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh và Thảo Vy cùng nhau bước ra khỏi cánh cửa lớn của Thư viện Quốc gia Việt Nam, nơi ánh đèn vàng dịu còn vương vãi trên những kệ sách cao ngút, và mùi giấy cũ, mực in vẫn còn vương vấn trong không khí. Bên ngoài, cái rét ngọt của Hà Nội đã bắt đầu thấm sâu hơn vào từng thớ thịt, len lỏi qua lớp áo khoác dày của Minh, qua chiếc khăn quàng cổ của Ngân. Mưa đã ngớt hạt hơn, chỉ còn lất phất như bụi phấn, phủ một lớp màn mỏng lên phố phường, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và huyền hoặc hơn.
Minh bước đi hơi chậm lại, giữ một khoảng cách vừa đủ phía sau Ngân và Thảo Vy. Cậu nhìn dáng người mảnh mai của Ngân, mái tóc đen dài khẽ đung đưa theo từng bước chân. Lòng Minh vẫn còn vương vấn cái cảm giác tê tái, ấm áp khi tay cậu vô tình chạm nhẹ vào tay Ngân khi cả hai cùng cúi xuống xem cuốn sổ. Cái gật đầu nhẹ của cô khi cậu gắp thêm rau, ánh mắt thoáng qua mà cậu bắt gặp, tất cả đều là những tín hiệu nhỏ, mong manh, nhưng đủ để gieo vào lòng cậu một hạt mầm hy vọng. Nó không còn là sự thờ ơ lạnh nhạt, mà là một sự chấp nhận, dù chỉ nhỏ nhoi, cũng đủ khiến trái tim cậu ấm lên giữa cái lạnh cắt da của buổi chiều tối Hà Nội.
Đức Anh, với bản tính hoạt bát của mình, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng thoải mái nhưng cũng đầy ngượng ngùng ấy. Cậu ta rảo bước lên trước, quay lại nhìn cả ba người bạn, đôi mắt tinh nghịch lấp lánh dưới ánh đèn đường vàng vọt.
"Trời ạ, học xong đói bụng quá! Hay mình đi chén gì lót dạ đi mấy đứa?" Giọng Đức Anh vang lên rõ ràng giữa tiếng xe cộ thưa thớt và tiếng mưa lất phất. "Tớ nghĩ cả lũ nên nạp năng lượng sau một buổi học căng thẳng như thế này chứ."
Thảo Vy, đi cạnh Ngân, khẽ nghiêng đầu nhìn bạn, nụ cười dịu dàng nở trên môi. "Ngân ăn gì không? Quán bún đậu gần đây ngon lắm đó! Đúng kiểu Hà Nội không vội được đâu, ngồi nhâm nhi trò chuyện là hết ý." Cô ấy tinh tế gợi ý, ánh mắt thoáng nhìn sang Minh như muốn ngầm hỏi ý kiến cậu.
Lê Ngân, như thường lệ, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Cô nhìn về phía con phố đang dần lên đèn, nơi những hàng quán nhỏ bắt đầu tỏa ra ánh sáng và mùi hương hấp dẫn. Một lúc lâu, cô mới khẽ gật đầu, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng mưa rơi. "Cũng được." Hai từ ấy, đối với Minh, lại mang một sức nặng diệu kỳ. Nó không phải là một sự từ chối, cũng không phải là một sự hào hứng thái quá, mà là một sự chấp nhận lặng lẽ, một cánh cửa nhỏ vừa hé mở. Cậu cảm thấy một niềm vui thầm kín len lỏi, một sự bất ngờ dễ chịu.
Minh, dù vẫn còn dè dặt, nhưng cảm giác nhẹ nhõm và vui vẻ đã xua đi phần nào sự rụt rè cố hữu. Cậu khẽ hắng giọng, cố gắng để giọng mình không quá nhỏ, không quá run. "Ừ, lâu rồi chưa ăn bún đậu." Cậu liếc nhìn Ngân, thấy cô vẫn nhìn thẳng về phía trước, nhưng khóe môi cô dường như có một nụ cười rất khẽ, một nụ cười chỉ thoáng qua mà nếu không chú ý sẽ khó lòng nhận ra.
Cả nhóm cùng đi bộ về phía quán ăn vặt quen thuộc. Con đường vắng hơn so với ban ngày, những vũng nước đọng lại trên vỉa hè phản chiếu ánh đèn đường, tạo nên một khung cảnh lung linh, mơ hồ. Minh đi ngay phía sau Ngân, cảm nhận được hơi ấm thoang thoảng từ cô ấy dù vẫn còn một khoảng cách nhất định. Mỗi bước chân của cậu đều mang theo một chút hy vọng mới, một chút tự tin mà cậu đã đánh mất trong những ngày qua. Cậu nhớ lại lời Anh Khoa, về sự chân thành và dũng cảm. Có lẽ, đây chính là những bước đầu tiên của sự dũng cảm mà cậu cần có.
Hà Nội về đêm, nhất là những đêm mưa phùn se lạnh, có một vẻ đẹp rất riêng. Những con phố chìm trong sương khói, những ánh đèn vàng hắt hiu từ các ô cửa sổ, tiếng còi xe từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một bức tranh trầm mặc, lãng mạn. Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái mùi ẩm ướt của đất, mùi lá cây khô còn vương lại đâu đó, hòa quyện với cái lạnh đặc trưng của mùa đông Hà Nội. Dường như, thành phố này đang khẽ khàng thì thầm những câu chuyện tình yêu, những rung động đầu đời của bao thế hệ. Và đêm nay, nó đang chứng kiến những bước chân dè dặt nhưng đầy hy vọng của cậu và Ngân.
Khoảng cách giữa họ, dù đã được rút ngắn đi một chút, vẫn còn đó. Đó là một khoảng cách không chỉ về địa lý, mà còn về xuất thân, về tính cách, về những điều chưa nói. Minh biết điều đó. Cậu biết Ngân là một cô gái Hà Nội gốc, với một tâm hồn tinh tế và sâu sắc, một vẻ ngoài trầm tĩnh nhưng ẩn chứa nhiều suy nghĩ. Còn cậu, một chàng trai tỉnh lẻ, vẫn còn nhiều bỡ ngỡ trước sự rộng lớn và nhộn nhịp của Hà Nội, vẫn còn mang trong mình nỗi lo hòa nhập và sự tự ti cố hữu. Nhưng đêm nay, dưới màn mưa phùn lất phất, cái khoảng cách ấy dường như không còn quá xa vời, quá đáng sợ nữa. Cậu cảm thấy một sợi dây vô hình đang dần được dệt nên, từ những ánh mắt, những cái chạm nhẹ, từ những lời nói nhỏ nhoi và cả những im lặng đầy ý nghĩa.
Cậu thầm ước, giá như thời gian có thể ngừng lại một chút, để cậu có thể tận hưởng trọn vẹn hơn cái khoảnh khắc bình yên, ấm áp này. Cái khoảnh khắc mà cậu cảm thấy mình không còn cô đơn, không còn lạc lõng giữa lòng Hà Nội rộng lớn nữa. Cậu đã từng nghĩ rằng tình yêu là một thứ gì đó thật xa vời, thật phức tạp, nhưng giờ đây, cậu cảm thấy nó lại nằm ở những điều giản dị nhất, ở những khoảnh khắc đời thường nhất, giống như cái cách họ cùng nhau bước đi trên vỉa hè đầy hơi ẩm này, dưới màn mưa phùn lất phất của Hà Nội mùa đông.
***
Quán bún đậu vỉa hè mà Thảo Vy nhắc đến nằm khuất trong một con ngõ nhỏ, nhưng lại tấp nập khách ra vào. Ánh đèn vàng ấm áp từ các hàng quán hắt xuống, làm bừng sáng cả một góc phố. Mùi mắm tôm nồng nàn, mùi dầu mỡ chiên đậu phụ, mùi chả cốm thơm lừng quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị đặc trưng Hà Nội. Những chiếc bàn nhựa thấp, ghế nhựa con con được kê san sát nhau dưới một mái che bạt tạm bợ, tạo nên một không khí gần gũi, thân mật đến lạ. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng lách cách của bát đĩa, tiếng xe máy lướt qua từ con ngõ lớn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về một buổi tối ẩm thực đường phố.
Bốn người tìm được một chiếc bàn trống ở góc khuất, vừa đủ cho họ ngồi quây quần. Cái lạnh bên ngoài dường như bị xua tan đi bởi hơi ấm từ những nồi nước mắm tôm đang bốc khói, từ những chảo đậu phụ đang chiên xèo xèo. Hoàng Minh ngồi đối diện Lê Ngân, bên cạnh là Đức Anh và Thảo Vy. Ngân vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt cô ấy dường như đã mềm mại hơn, ít cảnh giác hơn.
Đức Anh, như một chiếc loa phóng thanh di động, nhanh chóng khuấy động không khí. "Ôi, đúng là thiên đường! Mấy đứa có thấy cái mùi mắm tôm này nó quyến rũ không chứ?" Cậu ta hít hà một hơi thật sâu, rồi quay sang nhìn Minh với vẻ mặt tinh nghịch. "Này Minh, mày có nhớ lần đầu ăn bún đậu không? Tớ còn nhớ như in cái mặt xanh lè của mày lúc đó, mắm tôm nó ám ảnh mày mấy ngày luôn, phải không?" Đức Anh cười lớn, cái cười sảng khoái và vô tư của cậu ta luôn có sức lan tỏa.
Minh bật cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Cậu nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội, mọi thứ đều xa lạ, từ tiếng nói, cách sống, cho đến những món ăn đường phố. "Lúc đó lạ thôi, giờ thì nghiện rồi." Cậu khẽ liếc nhìn Ngân, và trong khoảnh khắc đó, cậu bắt gặp một nụ cười rất khẽ trên môi cô ấy. Một nụ cười không thành tiếng, chỉ là một cái nhếch mép nhẹ, nhưng đủ để khiến trái tim Minh hẫng đi một nhịp. Cô ấy không còn lạnh lùng, không còn xa cách nữa.
Thảo Vy, với sự tinh tế của một cô gái Hà Nội, nhanh chóng tiếp lời. "Ngân thấy sao? Ăn quen chưa? Hay lần đầu Minh ăn mắm tôm còn bị sốc, giờ Ngân có bị sốc không?" Cô ấy trêu chọc một cách nhẹ nhàng.
Lê Ngân đặt đũa xuống, nhìn đĩa bún đậu đầy ắp trước mặt. Mùi thơm của mắm tôm, của đậu rán giòn, của chả cốm làm cô thấy ấm lòng. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào Minh trong một thoáng, rất nhanh, rất khẽ, nhưng đủ để Minh cảm nhận được một sự mềm mại hiếm có. "Ngon mà." Giọng cô vẫn nhỏ nhẹ, súc tích, nhưng không còn mang vẻ thờ ơ. Nó chứa đựng một sự hài lòng chân thật.
Khoảnh khắc ấy, Minh cảm thấy một dòng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Cậu không ngờ rằng một câu nói đơn giản như vậy từ Ngân lại có thể khiến cậu vui đến thế. Cậu gật đầu, môi khẽ cong lên. "Đúng là ngon thật." Cậu đưa tay ra, gắp thêm một miếng đậu phụ vàng ruộm, giòn tan vào bát của mình, rồi tự nhiên gắp thêm một ít rau sống và dưa chuột chẻ vào đĩa của Ngân, thấy đĩa của cô ấy vơi đi. Đó là một hành động vô thức, một thói quen nhỏ mà cậu đã từng làm khi họ còn thân thiết hơn. Ngân hơi khựng lại một chút, nhưng không hề từ chối. Cô khẽ gật đầu, ánh mắt lại một lần nữa thoáng qua Minh, như một lời cảm ơn không lời. Trong ánh nhìn đó, Minh cảm nhận được sự chấp nhận, một sự tin tưởng nhỏ bé vừa được đặt để.
Đức Anh, vẫn vô tư như thường lệ, không để ý nhiều đến những giao lưu tinh tế đó. Cậu ta đang mải mê với miếng chả cốm thơm ngon, rồi đột nhiên như sực nhớ ra một chuyện quan trọng. "À mà này, tuần sau CLB Văn học có buổi giao lưu với một tác giả trẻ đó! Ngân có đi không? Nghe nói tác giả này viết mấy tác phẩm về Hà Nội hay lắm." Cậu ta quay sang Ngân, đôi mắt sáng lên. "Minh nữa, đi cho biết. Toàn các anh chị khóa trên, biết đâu lại có cơ hội mở mang tầm mắt, hay tìm được đề tài cho mấy bài tiểu luận."
Lời đề nghị của Đức Anh khiến Minh hơi giật mình. Cậu nhìn Ngân, chờ đợi phản ứng của cô ấy. Một buổi giao lưu văn học, với một cô gái tinh tế và yêu Hà Nội như Ngân, chắc chắn sẽ là một sự kiện đáng chú ý. Ngân khẽ nhíu mày, có lẽ đang suy nghĩ. Cô ấy là kiểu người không dễ dàng nhận lời tham gia những hoạt động đông người, trừ khi nó thực sự thu hút cô ấy.
Thảo Vy thêm vào một cách khéo léo. "Đúng đó Ngân, buổi đó hay lắm. Tớ cũng định đi. Có tác giả trẻ nổi tiếng, chắc là nhiều điều thú vị để học hỏi. Mà lại có cả Minh nữa, đi cùng cho vui, cho có bạn có bè." Cô ấy cười, ánh mắt đầy thiện ý.
Lê Ngân vẫn trầm ngâm một lúc, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư vô, như đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, cô khẽ gật đầu. "Nếu rảnh thì tớ đi." Một câu nói đơn giản, nhưng lại mang đến cho Minh một cảm giác phấn chấn đến lạ. Cô ấy không từ chối. Cô ấy đã mở lòng hơn, dù chỉ là một chút.
Hoàng Minh cảm thấy một niềm vui âm ỉ trong lòng. Cậu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười nhẹ. Buổi giao lưu văn học, một cơ hội để họ lại được ở bên nhau, để những "điều chưa nói" có thể từ từ được hé mở. Dưới ánh đèn vàng của quán bún đậu vỉa hè, giữa cái ồn ào, náo nhiệt của phố phường, Minh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa, xua đi cái rét ngọt của Hà Nội. Cái chạm tay vô tình ở thư viện, nụ cười rất khẽ của Ngân, và cả lời chấp thuận của cô ấy cho buổi giao lưu sắp tới, tất cả đều là những dấu hiệu nhỏ, những viên gạch đầu tiên đang được đặt xuống cho một cây cầu tình cảm mong manh. Cậu biết con đường phía trước còn dài, còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, đêm nay, cậu đã không còn bước đi một mình nữa. Mùi mắm tôm, mùi đậu phụ rán, tiếng cười nói của bạn bè, tất cả đều trở thành một phần của kỷ niệm đẹp đẽ về một buổi tối Hà Nội mùa đông, nơi tình cảm chớm nở một cách lặng lẽ và tinh tế.
***
Đêm đã về khuya, những con phố Hà Nội đã chìm vào sự tĩnh lặng của riêng nó. Hoàng Minh bước chân về đến phòng trọ "Gác Mái" của mình. Căn phòng nhỏ trên tầng cao của dãy nhà trọ cũ, nằm khuất trong một con ngõ vắng, chào đón cậu bằng một không khí lạnh lẽo và mùi ẩm mốc đặc trưng. Gió đêm lùa qua khe cửa sổ, mang theo cái lạnh cắt da, khiến hơi thở của cậu khẽ hóa thành làn khói mờ ảo trong không gian chật hẹp. Tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận đã tắt dần, chỉ còn lại tiếng xe cộ từ xa vọng lại, nghe như một lời ru buồn bã của thành phố về đêm.
Minh đóng cửa lại, bật công tắc đèn. Ánh sáng vàng yếu ớt từ chiếc đèn trần rọi xuống, làm căn phòng trở nên ấm cúng hơn một chút, xua đi vẻ âm u của màn đêm. Cậu cởi chiếc áo khoác dày cộp, treo gọn gàng lên móc, rồi ngồi xuống chiếc bàn học cũ kỹ. Trên bàn, những cuốn sách giáo trình, tập vở và chiếc laptop quen thuộc vẫn nằm im lìm, chờ đợi cậu.
Cậu không bật laptop, cũng không mở sách. Thay vào đó, Minh với lấy chiếc điện thoại, mở một bản nhạc không lời nhẹ nhàng. Giai điệu du dương, trầm bổng của tiếng piano len lỏi vào không gian tĩnh mịch, xoa dịu những lo toan, bộn bề trong lòng cậu. Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào phổi, và rồi từ từ thở ra, mang theo bao nhiêu suy tư của một ngày dài.
Từng khoảnh khắc trong ngày lại hiện về rõ nét trong tâm trí Minh, như một thước phim quay chậm. Hình ảnh Lê Ngân trầm tĩnh ngồi học trong thư viện, mái tóc đen dài xõa trên vai, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào trang sách. Cái chạm tay vô tình, sự bối rối thoáng qua trên gương mặt cô. Lời nói "cũng được" khi Đức Anh rủ đi ăn, và cái gật đầu nhẹ nhàng chấp thuận cho buổi giao lưu văn học. Đặc biệt nhất, là nụ cười rất khẽ và ánh mắt mềm mại cô dành cho cậu khi cậu gắp rau vào đĩa bún đậu.
Minh mỉm cười. Đó là một nụ cười nhẹ nhõm, chứa đựng cả sự ngạc nhiên và một niềm hạnh phúc thầm kín. Đã bao lâu rồi cậu mới lại cảm nhận được những rung động tinh tế như vậy từ Ngân? Suốt những ngày qua, cậu luôn dằn vặt, day dứt bởi sự xa cách, bởi những hiểu lầm không nói thành lời. Cậu đã từng nghĩ rằng mối quan hệ giữa họ đã đi vào ngõ cụt, rằng cô ấy đã hoàn toàn khép chặt cánh cửa lòng mình. Nhưng hôm nay, những tín hiệu nhỏ bé ấy, dù mong manh, cũng đủ để thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong trái tim cậu.
Cậu đưa tay với lấy cuốn sổ tay ghi chép, không phải để học, mà là để lật dở những trang cũ. Đó là cuốn sổ mà cả hai đã từng dùng chung khi làm bài tập nhóm, nơi có những dòng chữ nguệch ngoạc của cậu xen lẫn với nét chữ thanh mảnh, bay bổng của Ngân, và cả vài nét vẽ đơn giản của cô ấy ở những góc trang. Mùi giấy cũ, mùi mực in thoang thoảng mang theo bao nhiêu kỷ niệm.
Minh vuốt nhẹ lên những dòng chữ của Ngân. Cậu nhớ lại cái cảm giác bối rối xen lẫn vui mừng khi lần đầu tiên cô ấy viết chung vào cuốn sổ của cậu, như một sự chấp nhận nhỏ bé. Và rồi, cậu nhớ đến lời nhắn mà cậu đã để lại trong thư viện, lời nhắn về cuốn sách Ngân đang tìm. Cô ấy đã nhận được nó, và đã có phản ứng. Điều đó có nghĩa là cô ấy vẫn để ý đến cậu, dù chỉ là một chút.
Sự tự ti về xuất thân, về việc mình là một chàng trai tỉnh lẻ, vẫn còn là một gánh nặng trong lòng Minh. Hà Nội phồn hoa, rộng lớn, với những con người tài giỏi, thanh lịch như Ngân, đôi khi khiến cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng. Cậu sợ rằng mình không xứng đáng với cô ấy, sợ rằng sự khác biệt giữa họ là quá lớn để có thể vượt qua. Những suy nghĩ ấy vẫn luẩn quẩn trong tâm trí cậu, như những đám mây xám xịt che khuất bầu trời.
Nhưng rồi, cậu lại nghĩ đến ánh mắt của Ngân, cái chạm tay ấm áp, và câu nói "Ngon mà". Những điều giản dị ấy lại có sức mạnh xua đi những đám mây u ám. Cô ấy không hề tỏ ra khinh thường hay xa lánh cậu. Ngược lại, cô ấy đang dần mở lòng, một cách chậm rãi, tinh tế. Có lẽ, những điều chưa nói giữa họ không phải là những bí mật kinh khủng, mà chỉ là những cảm xúc bị kìm nén, những hiểu lầm chưa được hóa giải.
Minh khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự nhẹ nhõm và một chút bâng khuâng. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường để hiểu và đến gần Ngân hơn vẫn còn rất dài. Cô ấy là một cô gái với tâm hồn sâu sắc, một thế giới nội tâm phong phú mà cậu vẫn đang từ từ khám phá. Cậu không thể vội vàng, không thể thúc ép. Tình cảm này, giống như cái rét ngọt của Hà Nội, cần thời gian để thấm thía, để lan tỏa.
Cậu lại ngước nhìn ra ngoài cửa sổ. Qua ô kính mờ hơi nước, cậu thấy những ánh đèn đường lờ mờ, và đâu đó, những chiếc lá khô cuối cùng còn vương trên cành cây khẳng khiu, khẽ rung rinh trong gió đêm. Mưa phùn đã tạnh hẳn, nhưng không khí vẫn ẩm ướt và se lạnh. Hà Nội vẫn vậy, trầm lắng và cổ kính, như một bức tranh thủy mặc. Và trong bức tranh ấy, câu chuyện của cậu và Ngân, với những rung động đầu đời, những e ấp, dè dặt, đang dần được viết tiếp, từng chút một.
Lời đề nghị của Đức Anh về buổi giao lưu CLB Văn học tuần tới lại hiện lên trong tâm trí Minh. Cậu cảm thấy một sự háo hức nhẹ. Đó sẽ là một cơ hội nữa để cậu và Ngân có thể ở bên nhau, cùng chia sẻ một sở thích chung. Và biết đâu, dưới sự "gài bẫy" tinh tế của bạn bè, những điều chưa nói giữa họ sẽ có cơ hội được hé mở nhiều hơn. Minh đặt cuốn sổ tay xuống, tắt bản nhạc. Cậu vươn vai, đứng dậy đi về phía cửa sổ. Cái lạnh tràn vào phòng, nhưng lòng cậu lại thấy ấm áp lạ thường. Cậu tin rằng, những cố gắng chân thành của mình sẽ không vô ích. Lê Ngân, cô gái trầm tĩnh nhưng đầy tinh tế ấy, đang dần cho phép cậu bước vào thế giới của cô, dù chỉ là những bước chân nhỏ, dè dặt, như dấu chân giữa mùa đông Hà Nội. Và cậu, sẽ kiên nhẫn bước đi theo những dấu chân ấy.