Cái lạnh của Hà Nội cứ thế thấm vào da thịt, nhưng trái tim Hoàng Minh lại mang một hơi ấm lạ lùng, lan tỏa từ những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ nhặt trong ngày. Lời nói "cũng được" khi Đức Anh rủ đi ăn, và cái gật đầu nhẹ nhàng chấp thuận cho buổi giao lưu văn học. Đặc biệt nhất, là nụ cười rất khẽ và ánh mắt mềm mại cô dành cho cậu khi cậu gắp rau vào đĩa bún đậu. Minh mỉm cười. Đó là một nụ cười nhẹ nhõm, chứa đựng cả sự ngạc nhiên và một niềm hạnh phúc thầm kín. Đã bao lâu rồi cậu mới lại cảm nhận được những rung động tinh tế như vậy từ Ngân? Suốt những ngày qua, cậu luôn dằn vặt, day dứt bởi sự xa cách, bởi những hiểu lầm không nói thành lời. Cậu đã từng nghĩ rằng mối quan hệ giữa họ đã đi vào ngõ cụt, rằng cô ấy đã hoàn toàn khép chặt cánh cửa lòng mình. Nhưng hôm nay, những tín hiệu nhỏ bé ấy, dù mong manh, cũng đủ để thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong trái tim cậu.
Cậu đưa tay với lấy cuốn sổ tay ghi chép, không phải để học, mà là để lật dở những trang cũ. Đó là cuốn sổ mà cả hai đã từng dùng chung khi làm bài tập nhóm, nơi có những dòng chữ nguệch ngoạc của cậu xen lẫn với nét chữ thanh mảnh, bay bổng của Ngân, và cả vài nét vẽ đơn giản của cô ấy ở những góc trang. Mùi giấy cũ, mùi mực in thoang thoảng mang theo bao nhiêu kỷ niệm. Minh vuốt nhẹ lên những dòng chữ của Ngân. Cậu nhớ lại cái cảm giác bối rối xen lẫn vui mừng khi lần đầu tiên cô ấy viết chung vào cuốn sổ của cậu, như một sự chấp nhận nhỏ bé. Và rồi, cậu nhớ đến lời nhắn mà cậu đã để lại trong thư viện, lời nhắn về cuốn sách Ngân đang tìm. Cô ấy đã nhận được nó, và đã có phản ứng. Điều đó có nghĩa là cô ấy vẫn để ý đến cậu, dù chỉ là một chút.
Sự tự ti về xuất thân, về việc mình là một chàng trai tỉnh lẻ, vẫn còn là một gánh nặng trong lòng Minh. Hà Nội phồn hoa, rộng lớn, với những con người tài giỏi, thanh lịch như Ngân, đôi khi khiến cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng. Cậu sợ rằng mình không xứng đáng với cô ấy, sợ rằng sự khác biệt giữa họ là quá lớn để có thể vượt qua. Những suy nghĩ ấy vẫn luẩn quẩn trong tâm trí cậu, như những đám mây xám xịt che khuất bầu trời. Nhưng rồi, cậu lại nghĩ đến ánh mắt của Ngân, cái chạm tay ấm áp, và câu nói "Ngon mà". Những điều giản dị ấy lại có sức mạnh xua đi những đám mây u ám. Cô ấy không hề tỏ ra khinh thường hay xa lánh cậu. Ngược lại, cô ấy đang dần mở lòng, một cách chậm rãi, tinh tế. Có lẽ, những điều chưa nói giữa họ không phải là những bí mật kinh khủng, mà chỉ là những cảm xúc bị kìm nén, những hiểu lầm chưa được hóa giải. Minh khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự nhẹ nhõm và một chút bâng khuâng. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường để hiểu và đến gần Ngân hơn vẫn còn rất dài. Cô ấy là một cô gái với tâm hồn sâu sắc, một thế giới nội tâm phong phú mà cậu vẫn đang từ từ khám phá. Cậu không thể vội vàng, không thể thúc ép. Tình cảm này, giống như cái rét ngọt của Hà Nội, cần thời gian để thấm thía, để lan tỏa.
Cậu lại ngước nhìn ra ngoài cửa sổ. Qua ô kính mờ hơi nước, cậu thấy những ánh đèn đường lờ mờ, và đâu đó, những chiếc lá khô cuối cùng còn vương trên cành cây khẳng khiu, khẽ rung rinh trong gió đêm. Mưa phùn đã tạnh hẳn, nhưng không khí vẫn ẩm ướt và se lạnh. Hà Nội vẫn vậy, trầm lắng và cổ kính, như một bức tranh thủy mặc. Và trong bức tranh ấy, câu chuyện của cậu và Ngân, với những rung động đầu đời, những e ấp, dè dặt, đang dần được viết tiếp, từng chút một. Lời đề nghị của Đức Anh về buổi giao lưu CLB Văn học tuần tới lại hiện lên trong tâm trí Minh. Cậu cảm thấy một sự háo hức nhẹ. Đó sẽ là một cơ hội nữa để cậu và Ngân có thể ở bên nhau, cùng chia sẻ một sở thích chung. Và biết đâu, dưới sự "gài bẫy" tinh tế của bạn bè, những điều chưa nói giữa họ sẽ có cơ hội được hé mở nhiều hơn. Minh đặt cuốn sổ tay xuống, tắt bản nhạc. Cậu vươn vai, đứng dậy đi về phía cửa sổ. Cái lạnh tràn vào phòng, nhưng lòng cậu lại thấy ấm áp lạ thường. Cậu tin rằng, những cố gắng chân thành của mình sẽ không vô ích. Lê Ngân, cô gái trầm tĩnh nhưng đầy tinh tế ấy, đang dần cho phép cậu bước vào thế giới của cô, dù chỉ là những bước chân nhỏ, dè dặt, như dấu chân giữa mùa đông Hà Nội. Và cậu, sẽ kiên nhẫn bước đi theo những dấu chân ấy.
***
Tuần học trôi qua, cái lạnh đầu đông như càng thêm sắc nét, khiến người ta chỉ muốn cuộn mình trong chăn ấm. Thế nhưng, tại quán cà phê "Hoa Sữa" quen thuộc, không khí lại ấm áp đến lạ thường, như thể xua tan đi cái giá buốt ngoài kia. "Hoa Sữa" nằm trong một con ngõ nhỏ, một ngôi nhà ống cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã bạc màu theo thời gian, cửa gỗ kính cũ kỹ nhưng vẫn giữ được nét duyên dáng. Trên ban công nhỏ, một giàn hoa giấy khẳng khiu, dù không còn khoe sắc rực rỡ trong tiết trời này, vẫn mang theo chút hoài niệm. Bước vào trong, mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương trà thảo mộc dịu nhẹ và thoang thoảng mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một không gian mời gọi. Đồ nội thất chủ yếu là gỗ mộc, những chiếc bàn ghế đơn giản nhưng chắc chắn, mang đậm phong cách xưa cũ. Khắp các bức tường treo đầy tranh ảnh Hà Nội những thập niên trước, những bức thư pháp cũ kỹ và những kệ sách đầy ắp, từ văn học kinh điển đến tản văn đương đại. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của khách hàng và tiếng lật trang sách xào xạc, tạo nên một bản hòa tấu trầm lắng mà cuốn hút. Thỉnh thoảng, nếu lắng tai nghe kỹ, người ta còn có thể nghe thấy tiếng mưa phùn tí tách rơi trên mái hiên, dù hôm nay trời đã ngớt mưa, chỉ còn lại chút nắng nhạt yếu ớt cuối ngày.
Hoàng Minh cùng nhóm bạn đã chiếm một chiếc bàn gỗ nhỏ ở góc quán, gần cửa sổ. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng và đèn dây trang trí càng làm không gian thêm phần ấm cúng. Đức Anh, với vẻ hoạt bát thường thấy, đang hào hứng vung tay múa chân, bàn về kế hoạch cho buổi giao lưu CLB sắp tới. "Chương trình giao lưu CLB sắp tới, phải thật hoành tráng mới được! Ai có ý tưởng gì độc đáo không?" giọng nó vang lên, tràn đầy năng lượng. Thảo Vy, ngồi đối diện, đôi mắt to tròn mơ mộng nhìn Đức Anh, khẽ cười dịu dàng. "Mình nghĩ nên có một phần trò chơi tương tác, tạo không khí vui vẻ. Đừng quá hàn lâm, mọi người sẽ chán đó." Mai Chi, với mái tóc cắt ngắn cá tính, đang nhâm nhi ly trà gừng nóng, ánh mắt sắc sảo lướt qua Minh và Ngân, rồi lại quay sang nghe Đức Anh nói.
Minh và Ngân ban đầu ngồi hơi xa nhau, Minh ở một góc, Ngân ở góc đối diện, như thể vẫn giữ một khoảng cách vô hình. Minh, trong chiếc áo khoác dày cộp màu xám tro, dáng người hơi gầy nhưng thẳng thớm, đang chăm chú lật giở những trang tài liệu. Cậu vẫn giữ vẻ rụt rè, đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác nhưng luôn ẩn chứa sự quan sát tỉ mỉ. Ngân, với dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng, đang lướt mắt qua một cuốn sách tản văn Hà Nội. Trang phục của cô vẫn là gam màu trung tính, một chiếc áo len mỏng màu be và quần jeans, đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh lịch kín đáo.
Khi Đức Anh và Thảo Vy bắt đầu thảo luận sâu hơn về các hoạt động, Ngân khẽ đặt cuốn sách xuống, đưa tay chỉnh lại gọng kính. Minh cảm nhận được sự chú ý của cô, và một cảm giác hồi hộp khẽ dâng lên. Cậu lấy hết can đảm, khẽ lên tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng: "Em có tìm hiểu một số trò chơi dân gian, không biết có phù hợp không ạ?" Cậu vừa nói vừa đưa một tờ giấy phác thảo ý tưởng về phía giữa bàn. Ngân khẽ quay đầu lại, ánh mắt sâu và trầm của cô lướt qua Minh, rồi dừng lại trên tờ giấy. "Cũng là một ý hay, tạo điểm nhấn khác biệt," cô nói khẽ, giọng nhẹ nhàng, chậm rãi, mang chút ngữ điệu đặc trưng của người Hà Nội gốc. Rồi cô hơi nghiêng người, xích lại gần hơn để xem rõ những nét vẽ và dòng chữ nguệch ngoạc của Minh. Minh cảm thấy tim mình như lỡ một nhịp. Cô ấy đã xích lại gần. Cô ấy đã đồng tình.
Hai người cùng cúi đầu xuống tờ giấy phác thảo. Vai họ khẽ chạm vào nhau. Một cảm giác ấm áp, mềm mại lan tỏa qua lớp áo khoác dày của Minh. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc Ngân thoảng qua, như một làn gió mùa xuân giữa lòng đông. Minh cảm thấy hơi lúng túng, nhưng cậu cố gắng giữ bình tĩnh, chỉ vào một hình vẽ đơn giản trên giấy và giải thích: "Đây là trò ô ăn quan... mình nghĩ có thể biến tấu lại để tăng tính tương tác, có thể dùng các câu hỏi về văn học hoặc lịch sử Hà Nội..." Ngân chăm chú lắng nghe, đôi mắt cô lấp lánh một tia sáng thú vị. Cậu chưa bao giờ thấy cô bày tỏ cảm xúc rõ ràng như vậy. Khi Minh giải thích xong, Ngân không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Đó là một nụ cười rất nhẹ, chỉ thoáng qua trên khóe môi, nhưng Minh có thể cảm nhận rõ ràng sự chấp nhận và thích thú trong đó. Nụ cười ấy giống như ánh nắng yếu ớt cuối ngày rọi vào quán cà phê, không quá chói chang nhưng đủ để làm ấm lòng người.
Mai Chi, ngồi đối diện, nhếch mép cười thầm. Cô đã quan sát tất cả. Từ khi Ngân khẽ nghiêng người, đến cái chạm vai vô tình, và đặc biệt là nụ cười kia. Mai Chi biết Ngân là một người cực kỳ kiệm lời và ít khi bộc lộ cảm xúc, nhất là nụ cười. Để Ngân cười một cách tự nhiên như vậy, hẳn là có điều gì đó đặc biệt. Mai Chi khẽ ho một tiếng, thu hút sự chú ý của nhóm. "À mà này Đức Anh," cô nói, giọng hơi tinh quái, "Cậu nhớ rủ thêm Quang Huy tham gia buổi giao lưu nhé. Nghe nói cậu ấy cũng rất tích cực trong các hoạt động CLB mà." Đức Anh gật đầu lia lịa: "À đúng rồi, suýt nữa quên! Cậu ấy là cây văn nghệ của khoa mình mà, phải mời chứ!" Minh nghe thấy cái tên Quang Huy, trong lòng khẽ chùng xuống. Cậu biết Quang Huy. Cậu ấy là một chàng trai năng động, điển trai, học giỏi và rất được lòng mọi người. Minh đã từng thấy Ngân nói chuyện với Quang Huy vài lần ở thư viện, và cậu không thể phủ nhận rằng họ trông rất hợp nhau. Sự tự ti về xuất thân, về việc mình là một chàng trai tỉnh lẻ, lại một lần nữa dâng lên trong lòng Minh, như một đám mây đen che khuất chút nắng ấm vừa ló rạng.
Ngân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu khi nghe đến tên Quang Huy, rồi lại quay sang nhìn vào tờ giấy phác thảo của Minh. Cô lại khẽ chỉ vào một chi tiết: "Trò này hay đấy Minh. Nhưng mà nếu mình thêm phần thưởng là những cuốn sách cũ về Hà Nội thì sao nhỉ? Vừa khuyến khích mọi người chơi, vừa đúng chủ đề văn học." Minh ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lên ngạc nhiên. Ngân đang tiếp lời cậu, đang phát triển ý tưởng của cậu. Điều đó còn hơn cả một lời khen. "Đúng rồi ạ! Ý Ngân hay quá!" Minh nói, giọng đầy phấn khích, quên đi cả sự dè dặt thường ngày. Nụ cười trên môi Ngân lại nở rộ, lần này rõ ràng hơn một chút, rồi cô lại cúi đầu xuống, ghi chú vào một góc giấy. Khoảnh khắc ấy, không còn khoảng cách nào giữa hai người, chỉ có sự đồng điệu trong ý tưởng và một cảm giác gắn kết nhẹ nhàng, tự nhiên. Cái lạnh bên ngoài quán cà phê, cùng với nỗi lo về Quang Huy, dường như tan biến hết, nhường chỗ cho hơi ấm từ những ý tưởng và nụ cười của Ngân. Hà Nội không vội được đâu, và tình cảm này cũng vậy. Nó cần được ươm mầm, cần được chăm sóc từ những điều nhỏ nhặt nhất, như những tia nắng yếu ớt cuối ngày đang len lỏi qua ô cửa kính quán cà phê "Hoa Sữa".
***
Buổi họp nhóm kéo dài đến khi hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm một màu cam tím lên bầu trời Hà Nội. Cái nắng nhạt cuối ngày đã tắt hẳn, nhường chỗ cho cái lạnh se sắt của đêm đông đang ùa về. Khi cả nhóm rời quán "Hoa Sữa", không khí bên ngoài đã hoàn toàn khác. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt đặc trưng của mùa đông Hà Nội. Không mưa, nhưng không khí vẫn nặng trĩu hơi nước, khiến mỗi hơi thở thoát ra đều hóa thành khói mờ ảo.
Đức Anh và Thảo Vy vẫn còn sôi nổi, đi trước cả nhóm, vừa đi vừa bàn tán rôm rả về những ý tưởng đã thống nhất. "Thảo Vy này, mình nghĩ là mình sẽ làm một clip giới thiệu nhỏ về CLB, có cảnh quay mấy cuốn sách cũ ở phố sách nữa, cậu thấy sao?" Đức Anh nói, giọng đầy hào hứng. Thảo Vy cười khúc khích: "Hay đó Đức Anh! Nhớ quay cảnh mấy cây sưa lá rụng nhìn trơ trụi mà vẫn đẹp nha, mình thích mấy cái khung cảnh hoài niệm như vậy." Hai người họ cứ thế đi trước, rộn ràng như hai chú chim non.
Phía sau, Mai Chi và Ngân đi cạnh nhau. Mai Chi, với đôi mắt sắc sảo của mình, lại không ngừng quan sát Ngân. Cô thấy Ngân hôm nay có vẻ khác. Vẻ trầm tĩnh vẫn đó, nhưng đôi khi khóe môi Ngân lại khẽ cong lên, như đang chìm đắm trong một suy nghĩ đẹp đẽ nào đó. "Trông mày hôm nay có vẻ... vui hơn bình thường thì phải?" Mai Chi nói, giọng cô đầy ý nhị, cố tình trêu chọc bạn. Ngân khẽ giật mình, quay sang nhìn Mai Chi, rồi lại nhanh chóng lảng tránh ánh mắt cô. "Có gì đâu," cô nói khẽ, giọng vẫn nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng khóe môi cô vẫn không thể giấu được một nụ cười rất khẽ, như một cánh hoa vừa hé nở. Mai Chi chỉ cười tủm tỉm, không nói gì thêm. Cô biết Ngân là người kín đáo, không dễ dàng bộc lộ cảm xúc. Nhưng những tín hiệu nhỏ nhặt đó đã đủ để Mai Chi nhận ra rằng, trái tim Ngân đang dần tan chảy.
Hoàng Minh đi cạnh Ngân, hơi lùi lại một chút. Cậu vẫn còn cảm nhận được sự ấm áp từ cái chạm vai vô tình trong quán cà phê, và cả nụ cười hiếm hoi của cô. Cậu cảm thấy mình thật may mắn khi có cơ hội được đi bên cạnh cô, trong cái không khí se lạnh của Hà Nội. Minh chú ý đến mọi thứ xung quanh. Cậu vốn là người tỉ mỉ, và từ khi quen Ngân, cậu lại càng để ý hơn đến những điều nhỏ nhặt, những vẻ đẹp tiềm ẩn của thành phố này. Dọc con đường từ quán "Hoa Sữa" ra bến xe buýt, có một hàng cây khẳng khiu, lá đã rụng gần hết, chỉ còn trơ trọi những cành nhánh gầy guộc vươn lên nền trời xám xịt. Ngân khẽ dừng lại một chút, ánh mắt cô dừng trên một trong những cây đó, như đang suy tư điều gì.
Minh bỗng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Cậu muốn chia sẻ, muốn kết nối với cô. "Cây này là cây sưa phải không Ngân? Lá rụng gần hết rồi." Minh nói, giọng cậu nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, cố gắng không quá đột ngột. Ngân quay sang Minh, ánh mắt cô ánh lên vẻ ngạc nhiên pha chút thích thú. Cô không ngờ Minh lại để ý đến điều đó. "Ừ, đúng rồi. Minh cũng để ý sao?" Cô nói, rồi khẽ mỉm cười. "Sưa lá rụng nhìn trơ trụi vậy mà khi ra hoa lại trắng muốt cả góc phố, đẹp lắm." Giọng Ngân bỗng trở nên mềm mại hơn, như đang kể về một kỷ niệm thân thuộc. Cô đưa tay chỉ về phía cây sưa, nụ cười ẩn hiện trên môi càng làm khuôn mặt cô trở nên rạng rỡ hơn dưới ánh đèn đường lờ mờ.
Minh nhìn theo hướng tay cô, cảm thấy tim mình ấm áp lạ thường. Cậu thích cái cách Ngân nói về cây sưa, về vẻ đẹp tiềm ẩn của nó. Nó không chỉ là một loài cây, mà còn là một phần của linh hồn Hà Nội, một phần của thế giới nội tâm tinh tế của Ngân. Cậu cảm thấy mình đã chạm đến một góc nhỏ trong tâm hồn cô, một góc mà không phải ai cũng có thể thấy được. "Em chưa từng thấy hoa sưa nở bao giờ." Minh nói thật lòng, giọng cậu vẫn giữ sự rụt rè nhưng ánh mắt lại đầy tò mò. Ngân nhìn Minh, ánh mắt cô hơi trầm xuống, rồi lại khẽ mỉm cười. "Sẽ có dịp thôi. Mùa hoa sưa cũng không kéo dài, nhưng đẹp lắm. Giống như một cơn mưa tuyết giữa lòng Hà Nội vậy." Lời nói của Ngân như một lời hứa hẹn, không chỉ về mùa hoa sưa, mà còn về những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước.
Họ tiếp tục đi bộ, cái lạnh từ mặt đường phả lên, hơi thở của mỗi người hòa vào làn khói trắng mờ ảo trong không khí. Tiếng còi xe buýt từ xa vọng lại, báo hiệu chuyến xe sắp đến. Bến xe buýt gần trường, với mái che đơn giản và những chiếc ghế kim loại lạnh lẽo, giờ đây đã đông đúc hơn. Tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng rao vặt của những người bán hàng rong lề đường quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh âm thanh quen thuộc của Hà Nội giờ tan tầm. Mùi khói xe, bụi đường và xăng dầu vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đối với Minh, nó không còn quá khó chịu nữa. Bởi vì, bên cạnh cậu là Ngân, và những chia sẻ nhỏ bé của cô đã làm ấm lên cả không gian lạnh giá này.
Mai Chi đi sau, vẫn nhếch mép cười. Cô thấy rõ sự thay đổi trong Ngân. Vẻ trầm tĩnh của Ngân vẫn còn đó, nhưng không còn là bức tường băng giá nữa. Minh, chàng trai tỉnh lẻ rụt rè ấy, đang dần tìm được con đường để bước vào thế giới nội tâm của Ngân. Và cây sưa, loài cây tưởng chừng trơ trụi giữa mùa đông, lại trở thành một cầu nối tinh tế cho hai tâm hồn. Mai Chi biết, cô cần phải làm gì đó để thúc đẩy mối quan hệ này. Buổi giao lưu CLB sắp tới, với sự hiện diện của cả Quang Huy, chắc chắn sẽ là một cơ hội vàng.
Khi xe buýt đến, cả nhóm chen chúc lên xe. Minh cố gắng tìm một chỗ đứng gần Ngân. Cậu cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Những điều chưa nói giữa họ, có lẽ sẽ không còn là gánh nặng nữa. Chúng sẽ được kể, được chia sẻ, từng chút một, giống như những nụ hoa sưa trắng muốt sẽ dần bung nở, bất chấp cái lạnh giá của mùa đông Hà Nội.
***
Đêm đông Hà Nội buông xuống nhanh chóng, mang theo cái lạnh cắt da và gió heo may hun hút. Hoàng Minh trở về căn phòng trọ nhỏ bé của mình trên tầng cao của dãy nhà trọ cũ kỹ, thường được sinh viên gọi là "Gác Mái". Căn phòng, vốn dĩ chật chội và đôi khi hơi ẩm thấp, giờ đây lại mang một cảm giác ấm áp lạ thường, như thể vẫn còn vương vấn dư âm từ những khoảnh khắc trong ngày. Tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận vọng lên lạo xạo, tiếng xe cộ từ con ngõ nhỏ vẫn ồn ào không dứt, nhưng Minh không còn cảm thấy cô đơn hay lạc lõng nữa.
Cậu cởi chiếc áo khoác dày cộp, treo lên móc gỗ ọp ẹp. Mùi đồ ăn nấu từ căn bếp chung ở tầng dưới thoảng lên, lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cũ và mùi sách vở khô khan từ bàn học của cậu. Minh ngồi xuống chiếc ghế cũ, nhìn ra ngoài cửa sổ. Qua lớp kính mờ hơi nước, cậu thấy những ánh đèn đường lờ mờ, và đâu đó, những hàng cây khẳng khiu rung rinh trong gió đêm. Cậu nhớ lại lời Ngân nói về cây sưa: "Sưa lá rụng nhìn trơ trụi vậy mà khi ra hoa lại trắng muốt cả góc phố, đẹp lắm." Minh khẽ lẩm bẩm một mình, như thể muốn giữ lại từng lời của cô: "Cây sưa... trắng muốt cả góc phố..."
Cậu đưa tay với lấy cuốn sổ tay ghi chép chung, vật phẩm đã trở thành một kỷ vật vô giá đối với cậu. Lật giở từng trang giấy, Minh nhìn những dòng chữ thanh mảnh, bay bổng của Ngân, xen kẽ với nét chữ nguệch ngoạc của mình. Cậu vuốt nhẹ lên những nét vẽ đơn giản của cô ở góc trang, nhớ lại cái cảm giác bối rối và vui mừng khi cô ấy chấp nhận cùng cậu làm bài tập, chấp nhận viết chung vào cuốn sổ của cậu. Mùi giấy sách cũ và mùi mực in vẫn còn thoang thoảng, mang theo bao nhiêu kỷ niệm.
Minh nghĩ về những gì đã diễn ra trong ngày hôm nay. Nụ cười của Ngân khi cậu đưa ra ý tưởng về trò chơi dân gian. Cái chạm vai vô tình. Và đặc biệt nhất, là khoảnh khắc cô dừng lại bên cây sưa, say sưa kể về vẻ đẹp của nó khi vào mùa hoa. Đó là những tín hiệu nhỏ bé, mong manh, nhưng đủ để thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong trái tim Minh. Cô ấy không còn khép kín như trước nữa. Cô ấy đang dần mở lòng, dù chỉ là những cử chỉ tinh tế nhất, những lời nói khẽ khàng nhất.
Nhưng rồi, cái tên Quang Huy lại hiện lên trong tâm trí cậu, như một đám mây đen kéo đến che khuất ánh sáng. Quang Huy, chàng trai tài giỏi, điển trai, năng động, dường như hội tụ tất cả những gì Minh cảm thấy mình còn thiếu sót. Cậu lại nhớ đến cảm giác tự ti về xuất thân, về việc mình là một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội phồn hoa. Cậu sợ rằng mình sẽ không bao giờ có thể sánh bằng Quang Huy, sợ rằng Ngân sẽ nhận ra sự khác biệt đó và chọn một người xứng đáng hơn.
"Mình có nên... hỏi cô ấy thêm không?" Minh tự nhủ, giọng cậu khẽ khàng, như một lời thì thầm trong đêm. Hỏi thêm về cây sưa? Hay hỏi thêm về những cảm xúc đang lớn dần trong lòng cậu? Cậu đấu tranh giữa việc thể hiện tình cảm một cách mạnh dạn hơn và giữ sự dè dặt, sợ hãi rằng sự vội vàng sẽ khiến Ngân khép chặt lòng mình trở lại. Minh biết Ngân là một cô gái tinh tế, nhưng cũng rất nhạy cảm. Cậu không thể thúc ép cô.
Minh cầm bút lên, định viết gì đó vào cuốn sổ. Có lẽ là một câu hỏi về cây sưa, hay một dòng ghi chú về những ý tưởng mới cho buổi giao lưu CLB. Nhưng rồi cậu lại thôi. Cậu đặt bút xuống, chỉ khẽ vẽ một cành cây sưa trơ trụi trên góc trang giấy, với những nụ hoa trắng muốt li ti sắp bung nở. Những nụ hoa đó, giống như những cảm xúc đang chớm nở trong lòng cậu và Ngân. Chúng vẫn còn e ấp, chưa dám bung mình khoe sắc, nhưng đã mang trong mình một sức sống mãnh liệt, một lời hứa hẹn về vẻ đẹp tinh khôi.
Cậu tin rằng, những cố gắng chân thành của mình sẽ không vô ích. Lê Ngân, cô gái trầm tĩnh nhưng đầy tinh tế ấy, đang dần cho phép cậu bước vào thế giới của cô, dù chỉ là những bước chân nhỏ, dè dặt, như dấu chân giữa mùa đông Hà Nội. Và cậu, sẽ kiên nhẫn bước đi theo những dấu chân ấy, chờ đợi đến ngày những nụ hoa sưa trắng muốt kia bung nở, mang theo mùi hương nồng nàn, kể câu chuyện tình yêu của họ giữa lòng thủ đô cổ kính. Trong cái lạnh của đêm đông, Minh cảm thấy một sự bình yên lạ lùng. Cái rét ngọt của Hà Nội cứ thế thấm vào, nhưng lòng cậu lại ấm áp và tràn đầy hy vọng. Cậu biết, con đường phía trước vẫn còn dài, với nhiều điều chưa nói, nhưng cậu sẵn sàng để khám phá.