Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 74

Vòng Tròn Hẹp Dần

3500 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ kết thúc chương 73, đưa câu chuyện vào giai đoạn cao trào của Arc 2.,Chính thức giới thiệu và làm sâu sắc hơn sự hiện diện của Quang Huy như một yếu tố cạnh tranh, tạo áp lực cho Hoàng Minh.,Khắc họa rõ nét hơn sự dè dặt nội tâm của Hoàng Minh khi đối mặt với đối thủ tự tin, đồng thời cho thấy Lê Ngân vẫn giữ vẻ trầm tĩnh nhưng có những tương tác tinh tế với Quang Huy.,Củng cố vai trò của nhóm bạn (Đức Anh, Thảo Vy, Mai Chi) trong việc sắp xếp và thúc đẩy tương tác giữa Hoàng Minh và Lê Ngân, đặc biệt là Mai Chi.,Thiết lập bối cảnh và tạo sự tò mò, căng thẳng nhẹ nhàng cho 'buổi đi chơi nhóm' ở Chương 75, nơi 'gài bẫy' sẽ diễn ra.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Mai Chi, Quang Huy
Mood: Tense (subtly), romantic (undercurrent), observant, apprehensive
Kết chương: [object Object]

Minh bước chân vào phòng họp nhỏ của Câu lạc bộ Sinh viên Tình nguyện, một không gian tuy không quá rộng rãi nhưng luôn ấm cúng và đầy ắp sức sống tuổi trẻ, khác hẳn với vẻ uy nghi, cổ kính của Thư viện Quốc gia hay sự trầm mặc của những quán cà phê cũ. Đây là một góc nhỏ của Đại học Ngoại Thương, nơi những tư tưởng mới mẻ được ươm mầm và những kế hoạch sôi nổi được hình thành. Ánh nắng chiều đầu đông, vốn dĩ đã nhạt đi nhiều, vẫn cố vươn mình qua khung cửa sổ lớn, rải những vệt vàng mơ lên sàn gỗ và những chồng sách vở chất cao trên kệ. Cái nắng yếu ớt ấy không đủ xua đi cái se lạnh đặc trưng của Hà Nội, nhưng lại mang đến một cảm giác dịu dàng, lãng mạn rất riêng.

Trong phòng, Lê Ngân đã ngồi vào chỗ của mình, bên cạnh Thảo Vy. Cô ấy mặc một chiếc áo len mỏng màu xám tro, cổ cao ôm lấy chiếc cổ thon thả, mái tóc đen dài xõa nhẹ trên vai, tạo nên một vẻ đẹp thanh thoát, kín đáo. Minh lặng lẽ quan sát cô ấy từ phía cửa, nơi cậu nán lại một chút để điều hòa hơi thở. Ngân đang lật giở những trang tài liệu, đôi mắt sâu và trầm tĩnh lướt qua từng dòng chữ, đôi khi khẽ nhíu mày suy nghĩ. Dù chỉ là một cử chỉ nhỏ, nhưng đối với Minh, nó cũng đủ để khiến trái tim cậu khẽ hẫng đi một nhịp. Cậu nhớ lại những gì đã diễn ra đêm qua, cái cảm giác ấm áp và hy vọng len lỏi trong lòng khi nghĩ về nụ cười của cô, về câu chuyện cây sưa.

Đức Anh, với vẻ ngoài năng động thường thấy, đã ngồi sẵn ở đầu bàn, vừa gõ gõ bút xuống mặt bàn vừa huýt sáo một điệu nhạc quen thuộc. Mai Chi, cô bạn cá tính và thẳng thắn của Ngân, đang lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Ngân với một nụ cười đầy ẩn ý, như thể cô ấy đang ấp ủ một điều gì đó rất riêng. Tiếng chuông báo giờ học vừa dứt, nhường chỗ cho những âm thanh quen thuộc của một trường đại học: tiếng bước chân vội vã trên hành lang, tiếng trò chuyện râm ran từ các lớp học lân cận vọng lại, và đâu đó là tiếng nhạc nhẹ nhàng từ một câu lạc bộ nào đó đang tập luyện. Mùi sách vở, mùi cà phê thoang thoảng từ căng-tin phía xa, quyện vào mùi ẩm mốc nhẹ của những bức tường cũ, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương rất đặc trưng của giảng đường.

Minh hít một hơi thật sâu, gạt bỏ những suy nghĩ miên man, rồi bước vào trong. Cậu chọn một chỗ ngồi đối diện Ngân, cạnh Đức Anh. Ngân ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ấy lướt qua cậu một cách vô tình, rồi lại nhanh chóng quay về với tài liệu. Không một nụ cười, không một lời chào hỏi đặc biệt, nhưng Minh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Ít nhất, cô ấy cũng không né tránh.

“Chào mọi người, sorry tao đến muộn!” Đức Anh nói, đoạn quay sang Minh nháy mắt một cái. “Mày cũng vừa tới hả Minh? Chuẩn bài luôn. Nào, giờ thì tập trung vào kế hoạch cho buổi đi chơi nhóm sắp tới đi chứ.”

Mai Chi khẽ cười, cất điện thoại vào túi. “Đức Anh cứ làm quá lên, như thể sắp đi biểu diễn ca nhạc không bằng. Nhưng mà đúng là phải tập trung thật. Chúng ta còn nhiều việc phải bàn lắm.”

Thảo Vy dịu dàng lên tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió: “Mình muốn buổi đi chơi này thật ý nghĩa, không chỉ là vui chơi mà còn phải gắn kết mọi người nữa. Mọi người có ý tưởng gì độc đáo không?”

Minh cảm thấy một sự thôi thúc nhẹ. Cậu đã dành cả đêm qua để suy nghĩ về những ý tưởng, những địa điểm mà cậu nghĩ Ngân có thể thích. “Mình… mình có nghĩ đến việc chúng ta có thể tổ chức một buổi dã ngoại nhỏ ở một công viên nào đó, có thể là công viên Thống Nhất. Ở đó có hồ, có cây xanh, và chúng ta có thể tổ chức một vài trò chơi dân gian, hoặc là đọc sách cùng nhau.” Cậu nói, giọng hơi rụt rè, và ngay lập tức liếc nhìn Ngân.

Ngân vẫn đang nhìn vào tài liệu, nhưng rồi cô ấy khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Minh một lần nữa, chậm hơn một chút. Một nụ cười nhẹ, rất khẽ, gần như vô hình, thoáng qua trên môi cô ấy. Nó không phải là một nụ cười rạng rỡ, mà là một nét cong nhẹ, như thể cô ấy vừa tìm thấy một điều gì đó thú vị trong cuốn sách cũ, hay một ý tưởng hay ho chợt lóe lên trong đầu. Đối với Minh, nụ cười ấy như một tia nắng hiếm hoi xua tan đi sự u ám trong lòng. Cậu cảm thấy ấm áp lạ thường, như thể có một dòng điện nhỏ vừa chạy qua tim. Cậu tự nhủ, *Ngân có vẻ thích ý tưởng này của mình. Cô ấy cười thật đẹp.*

Mai Chi, người luôn có vẻ quan sát mọi thứ rất tinh tế, không bỏ lỡ khoảnh khắc đó. Cô ấy nhếch mép cười, ánh mắt lướt từ Ngân sang Minh rồi lại quay về phía Đức Anh, như thể đang gửi đi một tín hiệu bí mật. “Thảo Vy nói đúng, phải độc đáo một chút. Nhưng mà, tớ đã có kịch bản rồi.” Giọng Mai Chi vang lên, đầy vẻ tự tin và có chút bí hiểm. “Đảm bảo bất ngờ! Mọi người cứ yên tâm giao phó cho tớ, và Đức Anh nữa. Hai đứa mình sẽ là đạo diễn cho buổi đi chơi này.”

Đức Anh cười phá lên, vỗ vai Minh một cái rõ kêu. “Nghe Mai Chi là biết có chuyện rồi! Nhưng mà ý tưởng của Minh cũng hay đấy chứ. Trò chơi dân gian nghe có vẻ lạ mà vui. Chúng ta có thể kết hợp nhiều thứ vào.”

Minh thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn hẳn. Cậu gật đầu, bắt đầu ghi chép lại những ý tưởng vừa được đưa ra, cố gắng sắp xếp chúng một cách logic. Cây bút chì trong tay cậu lướt nhẹ trên trang giấy, nét chữ vẫn hơi run run nhưng đã không còn vẻ lúng túng như trước. Cậu cảm thấy mình đang dần hòa nhập vào không khí của nhóm, vào cái nhịp sống sôi nổi của những người bạn Hà Nội. Lê Ngân, cô ấy vẫn trầm tĩnh, vẫn ít nói, nhưng sự hiện diện của cô ấy, những cử chỉ nhỏ bé, vô tình của cô ấy lại có sức mạnh xoa dịu những nỗi lo lắng trong lòng Minh, thắp lên trong cậu một niềm hy vọng lặng lẽ.

Cậu ngước nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Ánh nắng chiều đã lặn gần hết, chỉ còn những vệt sáng vàng cam cuối cùng vương vãi trên nền trời xanh thẫm dần. Cái rét ngọt của Hà Nội dường như càng thấm sâu hơn, nhưng lòng cậu lại không hề cảm thấy lạnh. Cậu tin rằng, những nụ hoa sưa kia, dù còn đang e ấp, rồi cũng sẽ bung nở, mang theo mùi hương nồng nàn của tuổi trẻ.

***

Tiếng chuông báo giờ học kết thúc buổi chiều vang lên, phá vỡ không khí thảo luận trong phòng họp nhỏ. Mọi người đang thu dọn tài liệu, chuẩn bị ra về. Minh vẫn đang cúi đầu hoàn thiện nốt những dòng ghi chú cuối cùng, cố gắng sắp xếp lại các ý tưởng cho buổi đi chơi nhóm. Cậu cảm thấy khá hài lòng với những gì đã đạt được trong buổi họp hôm nay, đặc biệt là khi Ngân dường như đã đón nhận ý tưởng của cậu một cách tích cực.

Bất chợt, cánh cửa phòng họp khẽ mở, và một chàng trai cao ráo, điển trai bước vào. Anh ta khoác trên mình một chiếc áo khoác dạ màu be thanh lịch, mái tóc đen được vuốt gọn gàng, toát lên phong thái tự tin và lịch thiệp. Đó là Quang Huy, một đàn anh khóa trên nổi bật của khoa, người mà Đức Anh đã nhắc đến trong buổi họp nhóm trước. Huy nở một nụ cười rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng đều, và nhanh chóng quét mắt qua mọi người trong phòng.

“Chào mọi người, xin lỗi vì đến muộn.” Giọng Huy ấm áp và rõ ràng, mang một chút phong thái của người Hà Nội gốc, nhưng lại tự tin và dứt khoát hơn hẳn Minh. “Có gì hay ho không? Anh có nghe Đức Anh nói về buổi họp chuẩn bị cho hoạt động CLB.”

Đức Anh lập tức đứng dậy, vỗ vai Huy một cái thân mật. “Đúng lúc lắm Huy ơi! Bọn tớ vừa chốt xong một vài ý tưởng chính cho buổi đi chơi nhóm rồi. Đang định mời Huy góp ý thêm đây.”

Huy gật đầu, ánh mắt anh ta lướt qua Đức Anh, Thảo Vy, Mai Chi, rồi dừng lại lâu hơn một chút khi nhìn Lê Ngân. Một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý, hiện lên trên môi anh ta. “Chào Ngân. Em vẫn khỏe chứ?”

Ngân khẽ gật đầu, ánh mắt cô ấy vẫn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng dường như có một tia sáng rất nhỏ thoáng qua trong đó. “Chào anh Huy. Em vẫn tốt.” Giọng cô ấy nhẹ nhàng, nhưng không hề có vẻ lạnh lùng hay xa cách như cách cô ấy thường đối xử với những người không thân thiết. Minh nhận ra điều đó. Cậu cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, dù cái rét đầu đông vẫn chưa thực sự cắt da cắt thịt.

Huy bước đến, kéo một chiếc ghế trống ngồi xuống cạnh Ngân. Cậu ta không hề tỏ ra ngần ngại hay rụt rè, mà hoàn toàn tự nhiên, như thể vị trí đó đã luôn dành cho cậu ta vậy. “Ngân có vẻ thích địa điểm này nhỉ? Anh cũng thấy nó rất phù hợp với gu của em.” Huy nói, đoạn liếc nhìn vào tài liệu mà Ngân đang cầm trên tay, nơi có vẽ sơ đồ công viên Thống Nhất và những ghi chú về trò chơi dân gian của Minh.

Minh cảm thấy như có một cục đá tảng vừa đè nặng lên lồng ngực. Cậu cố gắng tỏ ra bình thường, tiếp tục ghi chép, nhưng những nét chữ trên trang giấy đã trở nên nguệch ngoạc hơn. Cậu nghe rõ mồn một lời Huy nói, và cả cách Ngân khẽ cười đáp lại, dù chỉ là một nụ cười rất nhẹ. *Huy thật tự tin, nói chuyện cũng rất khéo. Ngân cũng đang lắng nghe anh ấy rất chăm chú.* Cậu nghĩ, và một cảm giác tự ti len lỏi trong lòng. So với Huy, cậu đúng là một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội. Cậu không có được cái phong thái tự nhiên, lịch thiệp đó, không có được cái cách nói chuyện cuốn hút đó.

Quang Huy nhanh chóng hòa nhập vào cuộc trò chuyện. Anh ta không chỉ lắng nghe mà còn đưa ra những ý kiến sắc sảo, những góc nhìn mới mẻ mà Minh chưa từng nghĩ đến. “Chúng ta có thể kết hợp thêm một hoạt động về văn hóa Hà Nội, ví dụ như một buổi kể chuyện về lịch sử Hồ Gươm, hay một cuộc thi nhỏ về những món ăn đặc trưng của Hà Nội. Ngân chắc chắn sẽ là người biết rõ nhất về những điều này rồi.” Huy nói, đoạn quay sang Ngân, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng.

Ngân khẽ gật đầu, lần này cô ấy không cười, nhưng ánh mắt lại có vẻ hứng thú hơn. “Đó cũng là một ý hay. Hà Nội mình có nhiều điều thú vị để khám phá lắm.”

Minh siết chặt cây bút trong tay. Cậu cảm thấy mình đang bị đẩy vào một góc, như một người ngoài cuộc trong chính cuộc họp mà cậu đã dành nhiều tâm huyết để chuẩn bị. Mỗi lời nói của Huy, mỗi ánh mắt mà Ngân dành cho Huy, đều như một mũi kim châm vào trái tim cậu. Cậu cố gắng suy nghĩ, tìm cách để tham gia vào cuộc trò chuyện, nhưng đầu óc cậu lại trống rỗng. Mùi cà phê và sách vở trong phòng dường như cũng trở nên ngột ngạt hơn.

Thảo Vy, người vẫn luôn tinh tế quan sát mọi thứ, khẽ liếc nhìn Minh, ánh mắt cô ấy thoáng hiện lên vẻ lo lắng. Nhưng rồi, cô ấy lại quay sang nhìn Mai Chi, và cả hai trao đổi một nụ cười đầy ẩn ý, như thể mọi thứ đang diễn ra đúng theo một kế hoạch nào đó mà chỉ có họ mới biết. Minh không hiểu được nụ cười đó, cậu chỉ cảm thấy một nỗi bất an vô hình đang lớn dần trong lòng.

Ánh nắng chiều đã hoàn toàn biến mất sau những tòa nhà cao tầng. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Cái lạnh của đầu đông dường như càng thấm sâu hơn, kèm theo những cơn gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ, làm rung rinh những tán lá khẳng khiu. Minh cảm thấy mình như đang đứng giữa một cơn gió lớn, không biết phải bấu víu vào đâu.

***

Cuộc họp tiếp tục dưới ánh đèn điện vàng vọt, nhưng Hoàng Minh cảm thấy mình đã hoàn toàn bị đẩy vào một góc khuất. Quang Huy, với phong thái tự tin và vốn hiểu biết sâu rộng về Hà Nội, dường như đã chiếm trọn sự chú ý của Lê Ngân. Anh ta không ngừng tương tác với Ngân, chia sẻ những câu chuyện thú vị về phố cổ, những quán cà phê ẩn mình trong ngõ nhỏ, hay những nét văn hóa tinh tế của người Tràng An mà Ngân dường như rất hứng thú.

“Có lần tôi đi lang thang ở phố cổ, phát hiện ra một quán trà rất đặc biệt, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, yên tĩnh đến lạ kỳ,” Quang Huy kể, giọng anh ta trầm ấm và cuốn hút. “Trà ở đó không chỉ ngon, mà không gian còn mang đậm nét cổ kính, rêu phong. Tôi nghĩ Ngân chắc chắn sẽ thích.”

Lê Ngân, người vốn kiệm lời và ít khi bộc lộ cảm xúc, lúc này lại khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ấy dường như sáng hơn một chút. “Ồ, thật sao? Chỗ nào vậy Huy?” Ngân hỏi, và lần này, một nụ cười nhẹ hiếm hoi, nhưng rất rõ ràng, thoáng nở trên môi cô ấy. Nụ cười ấy không phải là vẻ lịch sự thường thấy, mà mang một chút tò mò, một chút hứng thú chân thành. Minh chưa từng thấy Ngân cười như vậy khi nói chuyện với cậu.

Cậu cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Cây bút chì trong tay cậu siết chặt đến nỗi các đốt ngón tay trở nên trắng bệch. Minh cố gắng tìm một điều gì đó để nói, một câu chuyện, một ý tưởng, bất cứ thứ gì có thể kéo sự chú ý của Ngân về phía mình. Nhưng đầu óc cậu lại trống rỗng. *Mình có thể kể cho Ngân nghe những gì? Những con đường làng, những cánh đồng quê mùa lúa chín vàng ươm? Những con sông quê uốn lượn? Nó có đủ thú vị như những câu chuyện của Huy về Hà Nội không?* Cậu tự hỏi, và một cảm giác bất lực dâng trào.

Mai Chi và Đức Anh, ngồi đối diện, lén nhìn nhau. Mai Chi khẽ nhếch môi, ánh mắt cô ấy lướt qua Minh, rồi lại quay sang Đức Anh, trao đổi một nụ cười đầy ẩn ý. Cô ấy khẽ thì thầm, đủ nhỏ để Minh không nghe thấy, nhưng lại đủ lớn để Đức Anh có thể hiểu: “Xem ra kịch bản của chúng ta có thêm biến số thú vị rồi đấy!”

Đức Anh chỉ nhún vai, nhưng ánh mắt anh ta cũng ánh lên vẻ tinh nghịch, như thể đang chứng kiến một màn kịch được dàn dựng công phu. Cậu ấy không nói gì, chỉ tiếp tục gõ gõ cây bút xuống mặt bàn, nhưng sự im lặng ấy lại càng khiến Minh cảm thấy bị cô lập.

Minh cúi đầu, giả vờ tập trung vào những dòng ghi chép. Cậu cố gắng kìm nén những cảm xúc đang hỗn loạn trong lòng. Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ, mang trong mình khát vọng vươn lên và nỗi lo hòa nhập. Cậu đã luôn cảm thấy tự ti về xuất thân của mình, về việc mình không thể sánh bằng những người sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, những người am hiểu từng ngõ ngách, từng câu chuyện của thành phố này như Ngân. Và giờ đây, khi đối diện với Quang Huy, một người hội tụ tất cả những gì cậu còn thiếu sót – sự tự tin, vẻ lịch thiệp, và cả sự am hiểu sâu sắc về Hà Nội – nỗi tự ti ấy lại càng lớn hơn bao giờ hết.

Buổi họp dần đi đến hồi kết. Sau nhiều thảo luận và góp ý, buổi đi chơi nhóm đã được chốt lịch vào cuối tuần này. Địa điểm là một khu sinh thái ngoại thành, nơi mọi người có thể cắm trại, tổ chức trò chơi và cùng nhau thưởng thức không khí trong lành. Quang Huy tình nguyện giúp đỡ trong việc chuẩn bị các trò chơi và lên thực đơn. Anh ta còn đề nghị sẽ lái xe đưa đón một phần các thành viên, và ánh mắt anh ta lại hướng về phía Ngân với một sự ưu ái rõ rệt.

Mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc. Tiếng ghế kéo lê trên sàn, tiếng trò chuyện râm ran trở lại. Minh đứng dậy, cảm thấy nặng trĩu. Cậu cố gắng tránh ánh mắt của Ngân và Quang Huy, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi căn phòng này.

“Minh ơi, mày không sao chứ?” Đức Anh khẽ hỏi, khi thấy vẻ mặt trầm tư của cậu.

Minh lắc đầu nhẹ. “Không sao đâu. Mình… mình chỉ đang nghĩ về kế hoạch cho buổi đi chơi thôi.” Cậu nói dối, giọng hơi khàn.

Đức Anh vỗ vai cậu một cái, nhưng không nói gì thêm. Cậu ấy dường như đã hiểu được điều gì đó.

Khi cả nhóm bước ra khỏi phòng họp, ánh sáng hoàng hôn đã hoàn toàn tắt hẳn. Đèn đường bắt đầu thắp sáng, hắt những vệt sáng vàng cam lên những con đường ẩm ướt. Cái rét đầu đông càng trở nên rõ rệt hơn, làm hơi thở mọi người hóa khói. Minh nhìn theo bóng Ngân đang bước đi bên cạnh Quang Huy, họ đang trò chuyện về một điều gì đó mà cậu không thể nghe rõ. Ngân vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng cô ấy không hề tỏ ra khó chịu hay né tránh Quang Huy, thậm chí còn thi thoảng gật đầu, ánh mắt có vẻ lắng nghe.

Cậu cảm thấy một nỗi lo lắng mới dấy lên trong lòng, một cảm giác bất an len lỏi qua từng thớ thịt. Buổi đi chơi nhóm sắp tới, dưới sự “gài bẫy” của Mai Chi và Đức Anh, và giờ lại có sự xuất hiện của Quang Huy, chắc chắn sẽ không hề đơn giản. Cậu không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì, liệu cậu có đủ can đảm để thể hiện cảm xúc của mình, hay sẽ mãi mãi chìm trong sự rụt rè và tự ti? Hà Nội vào đông, với những cơn gió lạnh và mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó, bỗng trở nên mênh mông và xa lạ hơn bao giờ hết. Những điều chưa nói, dường như lại càng khó nói hơn trong cái vòng tròn hẹp dần của những cảm xúc và cạnh tranh. Minh chỉ biết siết chặt chiếc cặp tài liệu trong tay, bước đi chậm rãi theo sau nhóm bạn, lòng nặng trĩu những suy tư.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ