Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó, bám víu lấy những ngóc ngách của Hà Nội, tựa như một lời nhắc nhở dai dẳng về những cảm xúc chưa kịp tỏ bày. Minh chỉ biết siết chặt chiếc cặp tài liệu trong tay, bước đi chậm rãi theo sau nhóm bạn, lòng nặng trĩu những suy tư. Cái rét đầu đông càng trở nên rõ rệt hơn, làm hơi thở mọi người hóa khói, và có lẽ, cả những lời nói chưa cất lên cũng hòa vào màn sương mờ ảo ấy mà tan biến. Cậu không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì, liệu cậu có đủ can đảm để thể hiện cảm xúc của mình, hay sẽ mãi mãi chìm trong sự rụt rè và tự ti trước một Hà Nội mênh mông và xa lạ hơn bao giờ hết.
***
Hoàng hôn đã buông xuống phố cổ, khoác lên những mái nhà rêu phong một tấm áo màu tím than pha lẫn chút vàng cam yếu ớt của ngày tàn. Nhóm bạn của Minh – gồm Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Mai Chi và Quang Huy – bắt đầu chuyến dạo chơi của mình tại khu vực Phố Đinh Liệt, Tạ Hiện. Không khí nơi đây lúc nào cũng náo nhiệt một cách đặc trưng, dù là chiều muộn hay đêm khuya. Tiếng xe máy bóp còi inh ỏi, tiếng người bán hàng rao lanh lảnh, tiếng trò chuyện râm ran từ những quán ăn vỉa hè xen lẫn tiếng nhạc xập xình từ các quán bar nhỏ mới mở. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào mà thân thuộc của Hà Nội. Minh cảm thấy mình như một nốt nhạc lạc lõng giữa bản giao hưởng ấy, cố gắng tìm kiếm một nhịp điệu riêng, một chỗ đứng cho bản thân.
Đoàn người di chuyển chậm rãi qua những con phố chật hẹp, những ngôi nhà ống cổ kính san sát nhau, với mặt tiền hẹp và ban công sắt uốn lượn đã cũ kỹ. Dây điện chằng chịt như mạng nhện trên đầu, và những vệt ẩm mốc hằn sâu trên tường gạch cũ kỹ kể câu chuyện về hàng trăm năm mưa nắng. Cái rét cuối thu se lạnh bắt đầu thấm sâu hơn, những hạt mưa phùn li ti như những sợi tơ vô hình, vương vấn trên tóc và vai áo mọi người. Minh khẽ rùng mình, không rõ vì cái lạnh hay vì cảm giác lạc lõng đang choán lấy tâm trí cậu.
Quang Huy, với vẻ ngoài tự tin và lịch thiệp, nghiễm nhiên chiếm lấy vị trí bên cạnh Lê Ngân. Cậu ta không ngừng trò chuyện, hỏi han Ngân về những nét đặc trưng của Hà Nội. “Ngân biết nhiều về phố cổ thế này, chắc phải dẫn bọn Huy đi nhiều lần nữa rồi,” Huy nói, giọng điệu thân mật và ánh mắt luôn hướng về Ngân. Ngân vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường lệ, đôi khi khẽ gật đầu hoặc mỉm cười nhẹ khi nghe Huy kể về một địa điểm nào đó mà cậu ta vừa khám phá, hoặc một câu chuyện cậu ta nghe được từ người bán hàng. Nụ cười ấy, tuy không rạng rỡ, nhưng cũng đủ khiến Minh cảm thấy nhói lòng. Cậu khao khát được thấy nụ cười ấy, được nghe Ngân chia sẻ những hiểu biết của cô ấy về Hà Nội, nhưng dường như, những cơ hội như vậy luôn bị Quang Huy chiếm mất.
Đức Anh, đi phía sau cùng Thảo Vy và Mai Chi, khẽ nháy mắt với Mai Chi khi nghe câu nói của Quang Huy. “Lần sau chắc phải có ‘đôi’ đi riêng chứ nhỉ?” Đức Anh thì thầm, nhưng đủ lớn để Minh nghe thấy. Câu nói ấy như một mũi kim châm vào lòng Minh, khiến cậu cảm thấy ngượng ngùng và bất an hơn. Mai Chi chỉ khẽ cười, ánh mắt tinh quái lướt qua Minh, như thể cô ấy đang đọc được suy nghĩ của cậu. Thảo Vy thì thầm một tiếng “Ôi” đầy thích thú, cô bé rõ ràng là đang rất hào hứng với màn “đẩy thuyền” này.
Nhóm bạn dừng chân tại một quán nem chua rán vỉa hè nổi tiếng. Mùi dầu nóng, mùi nem chua lên men và mùi tương ớt cay nồng hòa quyện vào nhau, kích thích vị giác của mọi người. Minh cố gắng đi sát Ngân, mong tìm được một khoảnh khắc riêng tư để nói chuyện. Cậu muốn hỏi Ngân về cảm nghĩ của cô ấy về phố cổ, về những gì cô ấy yêu thích ở nơi này, những câu chuyện mà cậu biết chắc rằng Ngân sẽ kể một cách tinh tế và sâu sắc. Nhưng mỗi khi cậu định mở lời, Quang Huy lại nhanh chóng chen vào, đưa cho Ngân một chiếc nem rán nóng hổi, hoặc hỏi cô ấy có muốn thử món gì khác không. Minh cảm thấy mình như một cái bóng, lẩn khuất giữa những ánh đèn vàng vọt và dòng người hối hả. Cậu ước gì mình có thể tự tin như Huy, có thể nói chuyện một cách tự nhiên và thu hút sự chú ý của Ngân. Nhưng sự rụt rè và nỗi tự ti về xuất thân của mình luôn níu chân cậu lại. Cậu tự hỏi, liệu những câu chuyện về làng quê yên bình của cậu có đủ sức hấp dẫn để cạnh tranh với sự am hiểu về Hà Nội của Quang Huy, hay với vẻ ngoài lịch thiệp và tự tin của cậu ta không?
Minh lén nhìn Ngân. Cô ấy vẫn thanh thoát và trầm tĩnh như mọi khi, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đôi mắt sâu và tĩnh lặng phản chiếu ánh đèn đường. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác màu trung tính, đơn giản nhưng có gu, toát lên vẻ thanh lịch rất riêng của người Hà Nội. Dù đang trò chuyện với Quang Huy, nhưng Ngân không hề tỏ ra quá hào hứng hay thân mật. Cô ấy chỉ lắng nghe, đôi khi khẽ gật đầu hoặc mỉm cười nhẹ. Điều đó khiến Minh vừa nhẹ nhõm, vừa lo lắng. Nhẹ nhõm vì Ngân không quá thân thiết với Huy, nhưng lo lắng vì cô ấy cũng không hề tỏ ra khó chịu hay né tránh. Điều đó có nghĩa là Huy vẫn có cơ hội.
Mưa phùn vẫn lất phất, càng khiến không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo hơn. Minh kéo cao cổ áo khoác, cảm thấy cô đơn giữa dòng người đông đúc. Cậu nhìn chiếc ô xanh cũ kỹ mà cậu vẫn luôn mang theo trong những ngày mưa Hà Nội, nó nằm im lìm trong tay cậu, chưa một lần được mở ra để che cho Ngân. Cậu ước gì có thể làm điều gì đó, một cử chỉ nhỏ thôi, để Ngân nhận ra sự hiện diện của cậu, để cô ấy biết rằng cậu luôn ở đây, luôn dõi theo cô ấy. Nhưng rồi, những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng, và cậu lại chìm vào sự im lặng quen thuộc của mình.
***
Khi dòng người dần thưa thớt hơn và ánh đèn đường vàng vọt đã chiếm lĩnh hoàn toàn không gian, nhóm bạn tình cờ rẽ vào một con ngõ nhỏ, yên tĩnh hơn hẳn so với sự ồn ào của phố chính. Con ngõ hẹp, lát gạch cũ kỹ, hai bên là những bức tường rêu phong và những cánh cửa gỗ đã bạc màu theo năm tháng. Mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cổ len lỏi trong không khí, hòa lẫn với mùi hương trầm thoang thoảng từ một ban thờ nào đó. Cảm giác hoài cổ và tĩnh mịch bao trùm, như thể thời gian đã ngừng lại ở nơi này.
Tại một góc khuất của con ngõ, dưới mái hiên của một ngôi nhà cổ, một người đàn ông lớn tuổi đang ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, chăm chú phác thảo trên tấm toan. Ông Thiện, một họa sĩ già với râu tóc bạc phơ, mặc chiếc áo sơ mi cũ dính đầy màu vẽ, tay cầm cọ, đôi mắt tinh anh và đầy nghệ thuật. Trước mặt ông là một bức tranh dang dở, phác họa một mái nhà rêu phong với giàn hoa giấy leo bám, sống động và đầy chất thơ.
Lê Ngân đột nhiên dừng lại. Ánh mắt cô bị cuốn hút hoàn toàn bởi bức tranh của Ông Thiện. Có lẽ, trong những nét vẽ giản dị ấy, cô tìm thấy một phần tâm hồn mình, một vẻ đẹp tinh tế mà không phải ai cũng dễ dàng nhận ra. Minh cũng dừng lại bên cạnh Ngân, ánh mắt cậu cũng hướng về bức tranh. Trong khoảnh khắc đó, mọi ồn ào, mọi cảm giác lạc lõng dường như tan biến. Chỉ còn lại hai người, đứng cạnh nhau, chia sẻ một khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi giữa lòng Hà Nội ồn ã. Cậu cảm nhận được hơi ấm thoang thoảng từ Ngân, một sự gần gũi vô hình nhưng đủ để xua đi cái lạnh đang bao trùm.
Ông Thiện ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh anh của ông lướt qua nhóm bạn, rồi dừng lại ở Ngân và Minh. Ông mỉm cười hiền hậu, nụ cười ấy như sưởi ấm cả không gian.
“Các cháu cũng thích tranh à?” Ông Thiện hỏi, giọng nói trầm ấm, chậm rãi.
Ngân khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi bức tranh. “Dạ, cháu thấy bức tranh rất đẹp ạ. Nó… nó có một vẻ đẹp rất riêng của Hà Nội.”
Minh khẽ gật đầu đồng tình. Cậu muốn nói điều gì đó, muốn chia sẻ cảm nhận của mình về bức tranh, về cách nó gợi lên trong cậu những ký ức về vẻ đẹp mộc mạc, giản dị. Nhưng rồi, giọng nói của Ông Thiện lại vang lên, như thể ông đã đọc được suy nghĩ của cậu.
“Vẻ đẹp nằm ở những điều nhỏ bé nhất, con ạ,” Ông Thiện nói, ánh mắt ông nhìn xa xăm, như đang nói với chính mình, hoặc với cả hai người. “Cái rêu phong trên mái ngói, cái hoa giấy leo bám, hay thậm chí là những giọt mưa phùn đang lất phất đây… Chúng nó đều có linh hồn, đều kể một câu chuyện. Chỉ cần mình biết nhìn, biết cảm nhận thôi.”
Ngân khẽ nói, gần như là thì thầm: “Đúng là Hà Nội…” Câu nói ấy chứa đựng biết bao nhiêu điều chưa nói, biết bao nhiêu tình cảm cô dành cho thành phố này. Minh nghe thấy, và trong lòng cậu bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp. *Anh cũng thấy thế, Ngân à.* Cậu thầm nghĩ, ước gì có thể nói thành lời, ước gì có thể chia sẻ với Ngân những cảm nhận sâu sắc ấy. Cậu hiểu được cái vẻ đẹp mà Ngân đang cảm nhận, một vẻ đẹp không cần phô trương, không cần ồn ào, mà chỉ cần sự tinh tế để nhận ra.
Quang Huy, đứng phía sau, nét mặt hơi khó hiểu. Cậu ta cố gắng nhìn vào bức tranh, nhưng dường như không thể cảm nhận được cái hồn mà Ông Thiện và Ngân đang nói tới. Huy là một người thực tế, anh ta thích những gì rõ ràng, những gì có thể định nghĩa và chạm vào được. Vẻ đẹp trừu tượng và tinh tế của bức tranh, hay những lời nói ẩn ý của Ông Thiện, dường như nằm ngoài tầm hiểu biết của cậu ta. Huy chỉ cố tỏ ra quan tâm, khẽ khàng hỏi: “Bác vẽ đẹp quá ạ. Bức này chắc bán được giá lắm bác nhỉ?”
Ông Thiện chỉ mỉm cười, không trả lời trực tiếp. Ông lại cúi xuống, tiếp tục những nét vẽ của mình, như thể không muốn làm gián đoạn khoảnh khắc tĩnh lặng mà Ngân và Minh đang chia sẻ.
Thảo Vy khẽ kéo tay Mai Chi, thì thầm: “Ông ấy nói hay quá!” Mai Chi chỉ cười, ánh mắt cô lại lướt qua Minh và Ngân, rồi khẽ gật đầu, như thể đã có thêm dữ liệu cho kế hoạch “gài bẫy” của mình. Đức Anh đứng đó, cũng im lặng quan sát, ánh mắt anh ta lấp lánh sự tinh nghịch.
Minh vẫn đứng lặng bên Ngân, cảm nhận từng hạt mưa phùn lạnh buốt trên da, nhưng lòng cậu lại ấm áp lạ thường. Khoảnh khắc này, giản dị và tinh tế, dường như đã xóa nhòa mọi khoảng cách giữa cậu và Ngân, giữa cậu và Hà Nội. Cậu cảm thấy mình không còn là một chàng trai tỉnh lẻ lạc lõng nữa, mà là một phần của cái khoảnh khắc ấy, một phần của cái vẻ đẹp nhỏ bé mà Ngân đang chiêm nghiệm. Chiếc ô xanh cũ trong tay cậu dường như cũng bớt nặng hơn. Cậu chợt nhận ra, có lẽ, đôi khi không cần phải nói quá nhiều, chỉ cần có một sự đồng điệu trong tâm hồn, một ánh mắt thấu hiểu, là đủ.
***
Mưa phùn dai dẳng hơn, và cái rét ngọt của Hà Nội càng lúc càng buốt giá khi màn đêm buông xuống hoàn toàn. Nhóm bạn quyết định tìm một chỗ trú chân ấm cúng. Quán Cà phê “Hoa Sữa” quen thuộc, với mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt và cánh cửa gỗ kính đã mờ hơi sương, là lựa chọn lý tưởng. Bên trong quán, không khí ấm cúng và lãng mạn bao trùm. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và dây đèn trang trí hắt lên những bức tường gạch cũ kỹ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc và bánh ngọt mới ra lò, thoang thoảng đâu đó là mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn từ cây bên đường. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên, tiếng guitar réo rắt xen lẫn tiếng pha chế cà phê lách cách và những tiếng trò chuyện thì thầm.
Nhóm bạn tìm được một góc khuất ấm cúng, nép mình vào những chiếc ghế gỗ mộc. Minh ngồi đối diện Ngân, còn Quang Huy ngồi cạnh Ngân, Đức Anh và Mai Chi ngồi đối diện nhau, Thảo Vy ngồi bên cạnh Mai Chi. Minh cố gắng giữ cho mình vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng cậu là một mớ bòng bong của cảm xúc. Cậu nhấp một ngụm cà phê nóng, vị đắng và ấm nóng lan tỏa trong cổ họng, cố gắng xua đi cái lạnh và sự lo lắng.
Sau vài câu chuyện phiếm về buổi dạo chơi phố cổ, Mai Chi khẽ ho một tiếng, ánh mắt cô ấy lướt qua một lượt các thành viên trong nhóm, rồi dừng lại ở Minh và Ngân. Cô nở một nụ cười tinh quái, nụ cười mà Minh biết rõ là báo hiệu một điều gì đó không hề đơn giản.
“Này Minh, Ngân,” Mai Chi bắt đầu, giọng điệu cô ấy đầy vẻ trêu chọc nhưng cũng rất thẳng thắn. “Hai đứa cứ như hình với bóng ấy nhỉ? Suốt từ nãy đến giờ, đi đâu cũng thấy đứng cạnh nhau, nhìn nhau đầy ẩn ý. Rốt cuộc là thế nào đây? Mãi cứ ‘mập mờ’ thế này bọn này ‘đoán già đoán non’ đến bao giờ?”
Câu hỏi trực diện của Mai Chi như một gáo nước lạnh tạt vào cả Minh và Ngân. Không khí trong quán cà phê ấm cúng bỗng chốc trở nên căng thẳng lạ thường. Minh cảm thấy mặt mình nóng bừng, cậu cúi gằm mặt xuống, tránh ánh mắt của mọi người. Cậu cảm nhận được ánh nhìn của Ngân đang hướng về phía mình, nhưng cậu không dám ngẩng đầu lên. Trái tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu không biết phải trả lời thế nào, không biết phải đối mặt với câu hỏi khó này ra sao. Nỗi sợ hãi bị từ chối, nỗi sợ hãi làm mất đi sự “giản dị” của mối quan hệ hiện tại, và cả nỗi tự ti về bản thân, tất cả cùng lúc dâng trào.
Đức Anh, như đã được lập trình sẵn, lập tức hùa theo. “Đúng rồi, có gì thì nói thẳng ra đi chứ! Bọn này cũng sốt ruột lắm rồi. Mập mờ thế này ai mà chịu nổi!” Cậu ta vừa nói vừa nháy mắt với Minh, như thể đang khuyến khích cậu phải nói ra.
Minh cố gắng hít thở sâu, nhưng hơi thở cậu vẫn khàn đặc. “À… ừm… thì…” Cậu lắp bắp, những từ ngữ cứ mắc kẹt trong cổ họng. Cậu cảm thấy mình thật vô dụng, thật yếu đuối. Tại sao cậu không thể nói ra điều gì đó? Một lời giải thích, một lời khẳng định, hay thậm chí là một lời phủ nhận. Nhưng mọi thứ đều trống rỗng.
Lê Ngân, dù giữ vẻ trầm tĩnh bên ngoài, nhưng Minh có thể cảm nhận được sự bối rối của cô ấy. Ngân khẽ siết chặt cốc cà phê nóng trong tay, đôi mắt cô lảng tránh ánh nhìn của Mai Chi, rồi lướt qua Minh một cách nhanh chóng. Cô ấy không nhìn thẳng vào Minh, nhưng ánh mắt ấy lại chứa đựng một điều gì đó mà cậu không thể định nghĩa được – có lẽ là sự bối rối, có lẽ là một chút trách móc, hoặc có lẽ là sự chờ đợi.
“Mọi người nói gì lạ vậy…” Ngân nói, giọng cô ấy nhỏ nhẹ, nhưng rõ ràng là có một chút gượng gạo. Cô ấy cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng đôi môi khẽ mím lại, và những ngón tay cô ấy vẫn siết chặt cốc cà phê, cho thấy sự căng thẳng bên trong. Cô không muốn bị “đóng khung” hay bị thúc ép, đặc biệt là trước mặt mọi người. Ngân luôn là người kín đáo, và việc bị đặt vào một tình huống phải công khai cảm xúc khiến cô cảm thấy mất đi sự tự chủ.
Quang Huy, ngồi bên cạnh Ngân, đã im lặng quan sát toàn bộ diễn biến. Anh ta không nói gì, nhưng ánh mắt anh ta lại chứa đựng một vẻ mặt phức tạp. Đầu tiên là sự ngạc nhiên khi Mai Chi dám hỏi thẳng như vậy. Sau đó là sự quan sát tỉ mỉ phản ứng của Minh và Ngân. Khi Minh lắp bắp không nói được gì, khóe môi Huy khẽ nhếch lên một cách kín đáo, như thể đã đoán trước được. Nhưng khi Ngân tỏ ra bối rối và né tránh, ánh mắt Huy lại ánh lên một sự suy tính. Anh ta là một người thông minh, và anh ta biết đây là một cơ hội.
Thảo Vy ngồi bên cạnh Mai Chi, ánh mắt cô bé đầy vẻ tò mò và thích thú, chờ đợi một câu trả lời. Đức Anh thì vẫn giữ nguyên nụ cười tinh nghịch, như thể đang tận hưởng màn kịch mình đã góp phần dàn dựng.
Minh cảm thấy như mình đang bị đóng đinh tại chỗ. Cậu muốn nói ra điều gì đó, muốn bày tỏ những cảm xúc chất chứa bấy lâu. Cậu muốn nói rằng cậu thực sự thích Ngân, rằng cậu cảm thấy bình yên khi ở bên cô ấy, rằng cậu ngưỡng mộ sự tinh tế và sâu sắc của cô ấy. Nhưng mọi từ ngữ đều tan biến trong không khí lạnh lẽo và sự căng thẳng bao trùm. Những điều chưa nói, dường như lại càng khó nói hơn trong khoảnh khắc này, dưới ánh mắt dò xét của mọi người và sự hiện diện đầy áp lực của Quang Huy.
Cậu chỉ biết cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm vào cốc cà phê đang bốc khói. Mùi hoa sữa thoang thoảng từ bên ngoài, hòa lẫn với mùi cà phê, tạo nên một sự kết hợp vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Nó nhắc nhở cậu về những ngày đầu tiên ở Hà Nội, về mối tình đầu chớm nở trong những ngày mưa phùn và cái rét ngọt. Nhưng giờ đây, cái mùi hương ấy lại mang theo một chút gì đó của sự tiếc nuối và bất lực.
Ngân, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt cô lướt qua Minh một lần nữa, ánh mắt ấy chứa đựng một nỗi niềm mà cậu không thể nào giải mã được. Có lẽ, cô ấy đang chờ đợi một điều gì đó từ cậu. Có lẽ, cô ấy cũng đang bối rối như cậu. Nhưng cả hai, đều chìm trong sự im lặng của riêng mình, để lại câu hỏi của Mai Chi lơ lửng trong không khí, như một lời thách thức mà không ai trong số họ dám đối mặt. Hà Nội vào đông, với những cơn mưa phùn dai dẳng, dường như đang chờ đợi một câu trả lời, một sự rõ ràng cho những điều chưa nói.