Hà Nội vào đông, với những cơn mưa phùn dai dẳng, dường như vẫn đang chờ đợi một câu trả lời, một sự rõ ràng cho những điều chưa nói. Nhưng câu trả lời ấy, trong khoảnh khắc đó, vẫn cứ lơ lửng, tan vào không khí lạnh lẽo cùng mùi hoa sữa cuối mùa vương vấn.
***
Đêm đã về khuya, màn mưa phùn vẫn giăng mắc khắp ngõ nhỏ, gõ lách tách trên mái tôn phòng trọ ở "Gác Mái". Hoàng Minh ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh đèn vàng vọt từ cột điện hắt lên tấm kính ướt nhòe. Chiếc ô xanh cũ, vật bất ly thân của cậu trong những ngày mưa Hà Nội, vẫn còn đọng nước mưa, được đặt gọn gàng cạnh bàn học, như một chứng nhân câm lặng cho những ngày đã qua. Cậu đã cố gắng đọc sách, cố gắng tập trung vào những con số và lý thuyết khô khan, nhưng tâm trí cậu cứ quay cuồng, không thể thoát khỏi khung cảnh quán cà phê chiều nay.
Ánh mắt của Lê Ngân. Câu hỏi của Mai Chi. Và cả nụ cười đầy tự tin, có chút thách thức của Quang Huy. Tất cả cứ xoáy sâu vào tâm trí Minh, tạo thành một vòng xoáy hỗn độn của lo lắng và bất an. Cậu hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận cái rét ngọt của Hà Nội thấm vào tận xương tủy, nhưng lại chẳng thể làm dịu đi cái lạnh lẽo trong lòng. Cậu khẽ thở dài, hơi thở hóa thành làn khói trắng mờ ảo tan biến trong không khí ẩm ướt.
Minh đưa tay vuốt nhẹ lên chiếc ô xanh cũ kỹ, cảm nhận từng đường gân dù đã sờn rách, từng vết bẩn đã bám dính theo năm tháng. Chiếc ô này đã che chở cậu khỏi bao cơn mưa Hà Nội, cũng như Ngân đã từng xuất hiện như một tia nắng xua đi sự bỡ ngỡ của cậu giữa lòng thành phố xa lạ này. Nhưng giờ đây, ngay cả chiếc ô cũng dường như không đủ sức che chắn cho tâm hồn cậu khỏi những bão tố đang gào thét bên trong. "Mình nên làm gì đây?" Cậu tự hỏi, giọng nói thầm thì đến nỗi chỉ có mình cậu nghe thấy. Câu hỏi đó cứ luẩn quẩn, không một lời đáp.
Cậu nhắm mắt lại, cố gắng tái hiện lại ánh mắt của Ngân. Khi Mai Chi hỏi, Ngân đã lảng tránh, rồi lại lướt qua cậu một cách nhanh chóng. Ánh mắt đó chứa đựng điều gì? Là sự bối rối? Là một chút trách móc vì cậu không thể nói ra? Hay là sự chờ đợi, một sự chờ đợi âm thầm mà cậu đã không thể đáp lại? Mỗi khả năng đều khiến trái tim cậu thắt lại. Cậu sợ. Sợ rằng mình đã làm Ngân thất vọng. Sợ rằng Ngân sẽ nghĩ cậu là một kẻ nhút nhát, yếu đuối, không dám đối mặt với cảm xúc của chính mình.
Nỗi tự ti về xuất thân, về việc mình chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội phồn hoa, lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, những ngôi nhà cao tầng xa xa mờ ảo trong màn mưa, những ánh đèn đủ màu sắc nhấp nháy như vô vàn vì sao. Hà Nội rộng lớn là thế, Ngân là một cô gái Hà Nội gốc, tinh tế và sâu sắc, cô ấy xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn. "Ngân có thật sự thích mình không? Hay chỉ là sự thương hại, một chút đồng cảm cho một người như mình?" Ý nghĩ đó như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào lòng cậu.
Quang Huy. Cái tên đó lại hiện lên trong tâm trí cậu. Anh ta tự tin, ăn nói lưu loát, và dường như có mọi thứ mà cậu không có. Cậu nhớ lại cách Quang Huy mỉm cười, cách anh ta quan tâm đến Ngân một cách tự nhiên, không chút ngần ngại. "Quang Huy... anh ta có vẻ hợp với Ngân hơn mình," cậu lẩm bẩm. So với sự rụt rè, bối rối của cậu, sự tự tin của Quang Huy là một đối trọng hoàn hảo. Nó khiến cậu càng thêm chìm sâu vào nỗi mặc cảm. Cậu cảm thấy mình quá nhỏ bé, quá tầm thường để có thể đứng cạnh một cô gái như Ngân, để có thể bảo vệ cô ấy khỏi những ánh mắt dò xét, khỏi những câu hỏi thẳng thừng mà bạn bè cô ấy đặt ra.
Cậu muốn làm gì đó, muốn thay đổi mọi thứ. Nhưng cậu không biết phải bắt đầu từ đâu. Những cảm xúc cứ chất chồng lên nhau, nặng trĩu. Cậu sợ rằng, nếu cậu nói ra, nếu cậu bày tỏ, mối quan hệ mong manh mà cậu và Ngân đang có sẽ tan vỡ. Cậu sợ mất đi những khoảnh khắc giản dị, những buổi học cùng nhau, những lần ngồi xe buýt về, những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng đã trở thành thói quen không thể thiếu. Những điều chưa nói, giờ đây, lại càng trở thành một gánh nặng, một bức tường vô hình ngăn cách cậu và Ngân. Cậu đưa tay lên xoa thái dương, cảm thấy đầu óc quay cuồng. Ngoài kia, tiếng mưa vẫn không ngừng rơi, đều đặn và dai dẳng, như thể đang dội vào lòng cậu những câu hỏi không có lời đáp.
***
Cùng lúc đó, trong căn phòng riêng ấm cúng của mình, Lê Ngân cũng đang chìm trong dòng suy tư miên man. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách hắt lên cuốn sách đang mở hờ trên đùi cô. Đó là một tuyển tập thơ cũ, nhưng tâm trí cô không thể nào tập trung vào những vần thơ lãng mạn. Cô khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng xuống cạnh mình, rồi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn mưa phùn vẫn giăng mắc, tiếng mưa gõ tí tách vào ô kính, tạo nên một bản hòa tấu buồn bã nhưng quen thuộc của Hà Nội.
Ngân luôn tự hào về sự trầm tĩnh của mình, về khả năng giữ mọi cảm xúc cho riêng mình, không để bất cứ điều gì làm lung lay sự tự chủ. Nhưng chiều nay, ở quán cà phê 'Hoa Sữa', cô đã bị đẩy vào một tình huống mà cô chưa từng lường trước. Câu hỏi của Mai Chi, ánh mắt dò xét của Đức Anh, sự căng thẳng trong không khí, và đặc biệt là vẻ mặt bối rối, cúi gằm của Hoàng Minh. Tất cả đã khiến cô cảm thấy mất đi sự bình tĩnh thường ngày. "Tại sao mình lại bối rối đến thế? Chẳng phải mình luôn tự chủ sao?" Cô tự hỏi. Cảm giác khó chịu xen lẫn một chút bâng khuâng cứ dâng lên trong lòng.
Cô chạm nhẹ vào sợi dây chuyền bạc mỏng manh trên cổ, đầu ngón tay cảm nhận sự mát lạnh của kim loại. Đó là một món quà sinh nhật từ mẹ cô, biểu tượng của sự tinh tế và kín đáo mà bà luôn dạy cô. Cô thích sự riêng tư, thích những điều không cần phải nói ra bằng lời mà chỉ cần cảm nhận bằng tâm hồn. Nhưng có vẻ như, trong mối quan hệ này, sự kín đáo đó lại đang tạo ra một rào cản.
Cô nhớ lại ánh mắt của Minh. Ánh mắt cậu đã lướt qua cô, chứa đựng một sự khó xử, một nỗi lo âu mà cô có thể cảm nhận được. Cô cũng đã lảng tránh ánh mắt đó, không phải vì không muốn đối mặt, mà vì cô cũng không biết phải đối mặt như thế nào. Cô không muốn bị "đóng khung" vào bất kỳ mối quan hệ nào một cách vội vã, không muốn bị thúc ép phải đưa ra một lời khẳng định khi cảm xúc của chính cô còn đang bấp bênh, còn đang trong quá trình định hình.
Nhưng rồi, một ý nghĩ khác lại len lỏi vào tâm trí cô: "Anh ấy... liệu anh ấy có nghĩ mình cũng không rõ ràng?" Ngân chợt nhận ra rằng, sự trầm tĩnh của cô, sự kiệm lời của cô, đôi khi lại khiến người khác khó hiểu. Cô không thích nói nhiều, không thích bày tỏ cảm xúc một cách trực tiếp, nhưng điều đó có nghĩa là cô đang che giấu cảm xúc thật của mình không? Cô sợ rằng, sự dè dặt của cô, kết hợp với sự nhút nhát của Minh, đang tạo ra một khoảng cách vô hình giữa hai người.
Cô nhớ về những khoảnh khắc giản dị bên Minh: những buổi chiều mưa cùng trú dưới mái hiên cũ, những lần ngồi cạnh nhau trong thư viện, mùi cà phê ấm áp hòa lẫn mùi hoa sữa thoang thoảng. Những khoảnh khắc đó, tưởng chừng nhỏ bé, lại có sức lay động mạnh mẽ trong lòng cô. Minh không phải là người ồn ào, nhưng cậu lại có một tâm hồn tinh tế, một sự quan sát tỉ mỉ mà ít người có được. Cậu ấy hiểu những điều cô không nói, cảm nhận được những rung động nhỏ nhất. Đó là điều mà cô trân trọng ở Minh.
Tuy nhiên, áp lực từ bên ngoài, từ bạn bè, từ sự xuất hiện của Quang Huy, đã khiến cô cảm thấy bất an. Cô không muốn tình cảm của mình bị mang ra mổ xẻ, bị đặt dưới ánh đèn sân khấu. Cô muốn nó được nuôi dưỡng một cách tự nhiên, chậm rãi, như cách những búp hoa sữa chớm nở trong tiết trời se lạnh của Hà Nội.
Ngân đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, bàn tay khẽ đặt lên tấm kính lạnh buốt. Hơi thở cô khẽ phả ra một làn sương mờ trên kính. Ngoài kia, phố xá vẫn chìm trong màn đêm và mưa phùn, dường như cũng đang thì thầm những câu chuyện chưa kể. Cô không muốn trốn tránh, nhưng cô cũng không biết phải đối mặt như thế nào. Cảm giác bất lực và một chút khó chịu vẫn còn vương vấn. Cô biết mình cần phải làm gì đó, nhưng giống như Minh, cô cũng đang loay hoay trong mê cung của chính cảm xúc mình. Những điều chưa nói, không chỉ là của Minh, mà còn là của chính cô.
***
Sáng hôm sau, cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn vương vấn, dù mưa phùn đã ngớt, nhường chỗ cho một bầu trời âm u, xám xịt. Hoàng Minh đến quán Cà phê "Hoa Sữa" sớm hơn thường lệ. Quán vẫn còn vắng khách, chỉ có Anh Khoa đang lúi húi sắp xếp lại những cuốn sách trên kệ. Minh đã xin ca làm sớm hơn, một phần vì muốn trốn tránh những suy nghĩ đang bủa vây, một phần vì cậu biết, Anh Khoa luôn là người mà cậu có thể tin tưởng để chia sẻ.
Anh Khoa, với dáng người trầm tĩnh và mái tóc hơi dài, đeo chiếc kính gọng kim loại, vẫn luôn tỏa ra một phong thái điềm đạm, ấm áp. Anh ngẩng đầu lên khi nghe tiếng Minh bước vào, nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. "Chào Minh, em đến sớm đấy. Tối qua ngủ được không?" Anh Khoa hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, như thể anh đã biết điều gì đó đang đè nặng lên tâm trí cậu.
Minh khẽ lắc đầu, đặt chiếc ba lô xuống ghế. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp không gian quán, hòa cùng mùi trà thảo mộc thoang thoảng, mang lại một chút bình yên hiếm hoi. Cậu gọi một ly cà phê đen nóng, đôi tay nắm chặt lấy tách sứ ấm áp, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. "Em... em không ngủ được nhiều, Anh Khoa ạ." Cậu ngập ngừng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hơi khói bốc lên từ tách cà phê. "Em... em không biết phải làm sao nữa. Em sợ mình không đủ tốt..."
Anh Khoa ngừng tay sắp xếp sách, đi đến bàn Minh ngồi xuống đối diện. Anh không vội vàng, chỉ lặng lẽ quan sát cậu sinh viên trẻ đang vật lộn với những suy tư. "Chuyện ở quán cà phê chiều qua à?" Anh Khoa hỏi, giọng điềm tĩnh. Minh gật đầu, cúi gằm mặt. Anh Khoa không hỏi thêm, chỉ để Minh tự nói ra.
Minh bắt đầu kể, từng lời từng chữ như được gỡ ra khỏi một nút thắt nghẹn ngào. Cậu kể về câu hỏi của Mai Chi, về sự bối rối của Ngân, về sự tự ti của bản thân khi đứng trước Quang Huy. "Anh ta... anh ta rất tự tin, rất giỏi giang. Em cảm thấy mình thật vô dụng, thật tầm thường khi ở bên cạnh Ngân, nhất là khi có anh ta ở đó. Em sợ Ngân sẽ chọn anh ta, hoặc là... Ngân sẽ thấy em không xứng đáng." Giọng cậu càng lúc càng nhỏ dần, lạc đi trong tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng của quán.
Anh Khoa lắng nghe một cách kiên nhẫn, không ngắt lời. Ánh mắt anh tràn đầy sự thấu hiểu. Khi Minh ngừng nói, không gian quán chỉ còn tiếng nhạc và tiếng mưa phùn lất phất vừa tạnh bên ngoài. Anh Khoa khẽ thở dài, rồi đặt bàn tay lên vai Minh, vỗ nhẹ. "Minh này, tình cảm không phải là phép tính." Anh nói, giọng trầm ấm. "Nó không phải là một công thức mà em cứ điền đủ các yếu tố vào là sẽ ra kết quả mong muốn. Quan trọng là em cảm thấy thế nào, và em sẵn sàng làm gì."
Minh ngẩng đầu lên, đôi mắt ngơ ngác nhìn Anh Khoa. "Nhưng... nhưng em sợ. Em sợ nếu em nói ra, mọi chuyện sẽ khác. Sợ rằng em sẽ mất đi cả những điều giản dị mà em đang có với Ngân."
Anh Khoa mỉm cười nhẹ. "Sợ hãi là một phần tự nhiên của con người, Minh ạ. Nhưng đôi khi, chính nỗi sợ hãi đó lại ngăn cản chúng ta đến với những điều mà mình thực sự mong muốn. Em không thể mãi để những suy nghĩ của người khác, hay những so sánh vô ích, làm em chùn bước. Em là em. Ngân là Ngân. Điều quan trọng nhất là sự chân thành."
"Chân thành?" Minh lặp lại, như thể đang nếm thử hương vị của từ đó.
"Đúng vậy," Anh Khoa gật đầu. "Ngân là một cô gái tinh tế, em cũng biết mà. Cô ấy không phải là người dễ bị hấp dẫn bởi những vẻ ngoài hào nhoáng. Cô ấy sẽ cảm nhận được sự chân thành của em, dù em có rụt rè đến đâu. Nhưng sự chân thành đó cần phải được bộc lộ, ít nhất là để cô ấy biết. Đừng để những điều chưa nói trở thành gánh nặng quá lớn, đến mức nó nhấn chìm cả hai."
Anh Khoa đứng dậy, quay lại với công việc sắp xếp sách của mình, nhưng lời nói của anh vẫn văng vẳng trong tai Minh. "Cứ bình tĩnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Nhưng 'ổn' hay không, đôi khi lại phụ thuộc vào việc em có dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình hay không."
Minh cúi đầu lắng nghe, đôi tay vẫn nắm chặt tách cà phê ấm. Lời khuyên của Anh Khoa không phải là một giải pháp cụ thể, nhưng nó lại như một luồng gió mát lành thổi tan đi một phần sương mù trong tâm trí cậu. Cậu nhận ra rằng, dù Anh Khoa không trực tiếp nói "hãy bày tỏ tình cảm", nhưng anh đang khích lệ cậu hãy tin vào cảm xúc của chính mình, hãy trân trọng những gì mình có và đừng ngần ngại cho Ngân thấy điều đó. Cậu vẫn còn bối rối, nhưng trong lòng đã le lói một tia sáng nhỏ, một ý chí yếu ớt nhưng kiên định, rằng cậu cần phải làm gì đó. Cậu không thể mãi chìm trong sự im lặng. Hà Nội vẫn chờ đợi, và cậu cũng vậy.
***
Chiều hôm sau, Hà Nội vẫn âm u, se lạnh, nhưng mưa đã tạnh hẳn, để lại những vũng nước lấp lánh trên vỉa hè. Lê Ngân hẹn Mai Chi ở Hiệu sách cũ "Góc Sách", nơi cô thường tìm đến mỗi khi cần một không gian yên tĩnh để suy tư. Tiệm sách nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, với mặt tiền cũ kỹ, những chồng sách xếp chồng lên nhau cả bên trong lẫn bên ngoài. Mùi giấy cũ, mực in và bụi đặc trưng của nơi này luôn mang lại cho Ngân một cảm giác bình yên, như thể mọi lo toan đều bị bỏ lại bên ngoài cánh cửa gỗ cũ.
Mai Chi đến sớm hơn một chút, đã chọn được một góc ngồi quen thuộc cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ. Cô bạn thân năng động, cá tính với mái tóc cắt ngắn ngang vai, hôm nay mặc một chiếc áo len rộng rãi, đôi mắt sắc sảo nhưng đầy vẻ quan tâm khi Ngân bước vào. "Ngân, mày đây rồi. Mày có vẻ không ổn lắm đâu đấy," Mai Chi nói, giọng cô bạn thẳng thắn như mọi khi, không giấu giếm sự sốt ruột.
Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, rồi ngồi xuống đối diện Mai Chi. Cô thích những cuộc trò chuyện với Mai Chi, bởi cô bạn luôn có cách nhìn trực diện vào vấn đề, không vòng vo. Mùi giấy cũ bao trùm lấy không gian, dịu đi phần nào những căng thẳng trong lòng Ngân. "Mình không ổn thật," Ngân thừa nhận, điều hiếm khi cô làm. "Mình không thích bị đẩy vào thế khó xử như vậy, Mai Chi ạ."
Mai Chi nhấp một ngụm trà nóng, rồi nhìn thẳng vào mắt Ngân. "Thế khó xử nào? Mày đang nói chuyện ở quán cà phê hôm qua à? Hay mày đang nói về việc mày và Minh cứ mãi lẩn tránh cảm xúc của nhau?"
Ngân khẽ giật mình trước sự thẳng thắn của Mai Chi. "Cả hai. Mình cảm thấy mọi thứ bị thúc ép. Mình không quen với việc phải công khai mọi thứ, nhất là khi mình còn chưa thực sự rõ ràng về cảm xúc của chính mình." Cô nói, giọng nhỏ dần.
Mai Chi thở dài. "Ngân, mày là bạn thân của tao, nên tao sẽ nói thẳng. Mày luôn là người tự chủ, tao biết. Nhưng có bao giờ mày tự hỏi, liệu sự khó xử đó có phải là do mày tự tạo ra không? Ngân, mày không thể cứ mãi trốn tránh cảm xúc của mình được."
Ngân im lặng, đôi mắt lướt qua những kệ sách cao ngất, nơi những cuốn sách cũ xếp chồng lên nhau. Cô biết Mai Chi nói đúng. Cô luôn giữ mọi thứ cho riêng mình, dựng lên một bức tường vô hình để bảo vệ bản thân. Cô sợ sự yếu đuối, sợ mất đi sự kiểm soát. Nhưng càng cố gắng giữ chặt, cô lại càng cảm thấy ngột ngạt. "Mình không trốn tránh," Ngân nói khẽ, giọng mang theo chút bướng bỉnh. "Chỉ là mình cần thời gian. Và mình không thích bị ép buộc."
"Thời gian là tốt," Mai Chi đáp, giọng dịu lại một chút. "Nhưng thời gian không phải là cái cớ để mày trì hoãn mãi. Mày không phải là người không có cảm xúc, Ngân ạ. Mày là người tinh tế, tao biết. Nhưng sự tinh tế đó, đôi khi lại khiến mày quá suy nghĩ, quá khép kín. Minh... Minh cũng là một người như vậy. Hai đứa cứ mãi không nói ra, thì làm sao người kia biết được?"
Mai Chi vươn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay Ngân đang đặt trên mặt bàn gỗ cũ. "Tao thấy Minh cũng rất bối rối. Cậu ấy rụt rè, mày biết mà. Nếu mày cứ mãi giữ vẻ trầm tĩnh đó, cậu ấy sẽ càng khó để tiến lên. Hoặc tệ hơn, cậu ấy sẽ nghĩ rằng mày không quan tâm, hoặc mày không thích cậu ấy. Sự dè dặt của cả hai đang tạo ra khoảng cách không đáng có."
Ngân ngước nhìn Mai Chi, đôi mắt cô phản chiếu sự suy tư sâu sắc. Cô biết Mai Chi đang nói những lời thật lòng, những lời mà cô cần phải nghe. Lời nói của Mai Chi như một tấm gương, phản chiếu lại hình ảnh của chính cô: một cô gái trầm tĩnh, độc lập, nhưng đôi khi lại quá khép kín, quá sợ hãi việc bộc lộ bản thân. Cô đã luôn nghĩ rằng, tình cảm nên là điều tự nhiên, không cần phải nói ra bằng lời. Nhưng có lẽ, trong một mối quan hệ, sự rõ ràng cũng là một phần của sự tự nhiên đó.
"Mình... mình không biết phải làm gì." Ngân thở dài, cảm thấy một chút mệt mỏi len lỏi.
Mai Chi siết nhẹ tay Ngân. "Mày không cần phải làm gì quá lớn lao. Chỉ cần bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Một ánh mắt rõ ràng hơn, một lời nói chân thật hơn. Đừng để Quang Huy hay bất cứ ai khác có cơ hội chen vào chỉ vì hai đứa cứ mãi giấu giếm lòng mình. Mày không thể mãi trốn tránh cảm xúc của mình được, Ngân."
Lời nói của Mai Chi, dù thẳng thắn, nhưng lại chứa đựng một sự quan tâm sâu sắc. Nó không phải là áp lực, mà là một lời thức tỉnh. Ngân nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đã bắt đầu rụng, báo hiệu một mùa đông đang đến gần. Hà Nội vẫn thế, vẫn trầm mặc và cổ kính. Nhưng lòng người, thì không thể cứ mãi trầm mặc như Hà Nội được. Cô cần phải đối diện, cần phải cho phép bản thân mình cảm nhận và bộc lộ. Những điều chưa nói, giờ đây, không chỉ còn là gánh nặng của Minh, mà còn là của chính cô. Và cô biết, đã đến lúc, phải tìm cách để những điều đó được cất lên.
***
Trong quán cà phê "Hoa Sữa", Hoàng Minh vẫn ngồi lặng lẽ, tách cà phê đã vơi đi một nửa nhưng hơi ấm vẫn còn vương. Lời của Anh Khoa cứ vang vọng trong đầu cậu, về sự chân thành, về nỗi sợ hãi và về việc không thể mãi chùn bước. Ngoài kia, bầu trời Hà Nội vẫn xám xịt, nhưng trong lòng cậu đã không còn hoàn toàn là một màu xám ảm đạm nữa.
Cùng lúc đó, tại hiệu sách cũ "Góc Sách", Lê Ngân khép cuốn sách đang đọc dở lại, đặt nó lên kệ. Lời của Mai Chi, về sự dè dặt, về khoảng cách và về việc không thể mãi trốn tránh cảm xúc, đã gieo vào lòng cô một hạt mầm suy nghĩ. Cô biết mình cần phải thay đổi, dù chỉ là một chút.
Cả hai, ở hai nơi khác nhau của Hà Nội, đều đang đối mặt với những câu hỏi của riêng mình. Cái rét ngọt đầu đông vẫn còn đó, những cơn mưa phùn có thể quay trở lại bất cứ lúc nào, và mùi hoa sữa có lẽ đã tan biến. Nhưng những cảm xúc của họ, những điều chưa nói, vẫn cứ lơ lửng, chờ đợi một khoảnh khắc, một tín hiệu để được bộc lộ. Mối quan hệ của họ, giữa những ngần ngại và sự dè dặt, dường như đang đứng trước một ngã rẽ. Liệu họ có đủ dũng khí để bước tiếp, hay sẽ để những điều chưa nói mãi mãi chìm vào quên lãng? Câu trả lời, có lẽ, sẽ không còn quá xa.