Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 77

Dưới Cùng Một Chiếc Ô, Một Bước Dài Hơn

3475 từ
Mục tiêu: Hoàng Minh và Lê Ngân, sau những suy tư ở chương 76, thực hiện một hành động nhỏ, dù còn ngập ngừng, để phá vỡ trạng thái 'mập mờ' và tìm kiếm sự rõ ràng hơn trong mối quan hệ.,Thể hiện sự chủ động (dù còn yếu ớt) từ Hoàng Minh trong việc định hình lại 'những thói quen giản dị' thành một điều gì đó sâu sắc hơn.,Làm rõ hơn sự căng thẳng và kỳ vọng từ chính bản thân Minh và Ngân, cũng như từ nhóm bạn (qua lời nhắc hoặc ám chỉ).,Giữ vững không khí lãng mạn, trầm lắng của Hà Nội trong giai đoạn đầu đại học và tạo cảm giác mối quan hệ đang tiến lên một bước mới, dù còn nhiều ngần ngại.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh
Mood: Tense, romantic, emotional, reflective, có chút bâng khuâng
Kết chương: [object Object]

Cái rét ngọt đầu đông vẫn còn đó, những cơn mưa phùn có thể quay trở lại bất cứ lúc nào, và mùi hoa sữa có lẽ đã tan biến. Nhưng những cảm xúc của họ, những điều chưa nói, vẫn cứ lơ lửng, chờ đợi một khoảnh khắc, một tín hiệu để được bộc lộ. Mối quan hệ của họ, giữa những ngần ngại và sự dè dặt, dường như đang đứng trước một ngã rẽ. Liệu họ có đủ dũng khí để bước tiếp, hay sẽ để những điều chưa nói mãi mãi chìm vào quên lãng? Câu trả lời, có lẽ, sẽ không còn quá xa.

***

Hoàng Minh ngồi một mình trong căn phòng trọ nhỏ trên tầng cao của "Gác Mái", ánh đèn vàng leo lét hắt lên chiếc bàn học chất đầy sách vở. Chiều đã ngả về tối, màn sương mỏng giăng mắc ngoài cửa sổ, che mờ những mái nhà cũ kỹ của khu phố, khiến không gian vốn đã chật chội lại càng thêm vẻ ẩm mốc, lạnh lẽo. Tiếng người qua lại dưới ngõ đã thưa thớt dần, chỉ còn tiếng xe máy thỉnh thoảng vút qua, hay tiếng bát đũa lạch cạch từ căn bếp chung ở tầng dưới vọng lên. Hoàng Minh cảm nhận rõ cái lạnh đang len lỏi qua ô cửa kính cũ kỹ, mặc dù cậu đã kéo rèm và mặc thêm một chiếc áo len dày. Mùi ẩm của những ngày mưa phùn dai dẳng vẫn còn vương trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy cũ từ chồng sách và mùi thức ăn từ bữa cơm chiều mà cậu vừa vội vã ăn qua loa.

Cậu đưa mắt nhìn chiếc ô xanh cũ kỹ được đặt gọn gàng trên bàn, nơi vẫn còn vương những vệt nước mưa li ti tựa như những giọt sương đọng lại. Nó không chỉ là một vật dụng để che mưa nữa, mà đã trở thành một biểu tượng, một sợi dây vô hình kết nối cậu với Lê Ngân, với cái khoảnh khắc đầu tiên của hai đứa dưới cơn mưa phùn Hà Nội. Cậu khẽ cầm chiếc ô lên, nhẹ nhàng dùng tay lau đi những giọt nước còn đọng lại, cảm nhận chất vải thô ráp đã sờn theo thời gian. Tâm trí cậu lại quay về buổi chiều ở quán cà phê "Hoa Sữa", về câu hỏi đột ngột của Mai Chi, và về ánh mắt bối rối của Lê Ngân. Cậu đã thấy rõ sự ngạc nhiên, một chút hoảng hốt trong đôi mắt cô ấy khi bị đẩy vào tình huống khó xử, nhưng cũng có một thoáng gì đó... mong chờ? Hay chỉ là cậu tự huyễn hoặc mình?

"Mình không thể cứ để mọi chuyện thế này nữa." Cậu tự nhủ, giọng nói nhỏ đến mức gần như chìm nghỉm trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Lời của Anh Khoa cứ vang vọng trong đầu cậu: "Mày không thể cứ mãi chùn bước được, Minh ạ. Tình cảm là thứ cần được vun đắp, cần được nói ra. Nếu mày cứ giữ khư khư trong lòng, thì làm sao người ta biết được?". Anh Khoa còn nói, "Hãy tin vào cảm xúc của mình. Đôi khi, một bước đi nhỏ cũng có thể thay đổi cả một con đường dài." Cậu biết mình rụt rè, biết mình tự ti, sợ rằng bản thân không xứng đáng với một cô gái Hà Nội tinh tế như Lê Ngân. Nỗi lo sợ bị từ chối, bị tổn thương cứ như một tảng đá đè nặng lên trái tim cậu. Cậu sợ rằng, nếu cậu tiến thêm một bước, mọi thứ sẽ vỡ tan, và ngay cả cái "thói quen giản dị" được cùng Ngân đi xe buýt, cùng Ngân ghé thư viện cũng sẽ không còn.

Nhưng rồi cậu lại nhớ đến ánh mắt của Quang Huy, cái vẻ tự tin pha lẫn thách thức của cậu ta khi nhìn Lê Ngân. Áp lực vô hình ấy không cho phép cậu lùi bước. Cậu không muốn mất đi những khoảnh khắc quý giá đã có với Ngân, những khoảnh khắc mà cậu đã từng nghĩ chỉ tồn tại trong mơ. Cậu nhắm mắt lại, cố hình dung rõ hơn ánh mắt bối rối nhưng cũng đầy ẩn ý của Lê Ngân, và cả vẻ mặt khó hiểu của Quang Huy. Cậu tự hỏi, nếu cậu cứ mãi im lặng, mãi chùn bước, liệu Ngân có nghĩ rằng cậu không quan tâm, hay cậu không có đủ dũng khí để bảo vệ những gì mình trân trọng?

Một luồng khí lạnh lùa qua khung cửa sổ, khiến chiếc rèm vải mỏng khẽ bay. Hoàng Minh mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc ô xanh trong tay. Nó đã cùng cậu trải qua biết bao cơn mưa phùn Hà Nội, che chở cho cậu và Ngân khỏi những hạt nước li ti. Giờ đây, có lẽ nó cần phải làm một điều gì đó hơn thế. Cậu không thể cứ mãi là một người chờ đợi, một người bị động trong câu chuyện của chính mình. Sự dè dặt của cả hai đứa, như lời Mai Chi đã nói với Ngân, đang tạo ra một khoảng cách không đáng có.

Cậu đặt chiếc ô xuống bàn, đứng dậy, cảm nhận sự lạnh lẽo của sàn gạch cũ truyền lên lòng bàn chân. Cậu với lấy chiếc áo khoác dày cộp, chiếc áo đã theo cậu từ những ngày đầu đặt chân lên Hà Nội, một tấm áo cũ kỹ nhưng đủ ấm áp để chống chọi với cái rét cắt da của thủ đô. Cậu mặc áo vào, kéo khóa lên tận cổ, rồi lấy chiếc điện thoại cũ kỹ từ túi quần ra. Cậu nhìn vào danh bạ, đến tên Lê Ngân, rồi lại do dự. Gọi điện bây giờ có quá đột ngột không? Cậu nên nói gì?

Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra. Hơi thở cậu hóa thành một làn khói mờ ảo trong không khí lạnh lẽo của căn phòng. Cậu biết mình không thể cứ mãi suy nghĩ như vậy. "Phải hành động thôi, Minh ạ," cậu tự nhủ. "Dù là một hành động nhỏ nhất." Cậu không thể thay đổi cả thế giới, không thể biến mình thành một người tự tin, hoạt ngôn chỉ trong một sớm một chiều. Nhưng cậu có thể bắt đầu bằng một bước đi nhỏ, một cử chỉ chân thành. Có lẽ, Ngân cũng đang chờ đợi điều đó. Chờ đợi một tín hiệu từ cậu.

Cậu cất điện thoại vào túi, cầm chiếc ô xanh lên. Chiếc ô này đã che chở cho họ dưới mưa, giờ nó sẽ là cầu nối để cậu bước thêm một bước. Không phải chỉ là che mưa, mà là cùng đi dưới một bầu trời, cùng chia sẻ một không gian, dù chỉ là tạm thời. Cậu sẽ không nói bất cứ điều gì quá lớn lao, không hứa hẹn điều gì xa vời. Chỉ đơn giản là cùng đi, dưới chiếc ô quen thuộc, như một thói quen giản dị đã được vun đắp. Cậu quyết định, sẽ đến thư viện, đợi Ngân. Dù cô ấy có từ chối, cậu cũng sẽ không hối hận vì đã dám hành động. Bước chân cậu đã không còn ngập ngừng như trước nữa.

***

Lê Ngân ngồi ở một góc quen thuộc trong Thư viện Quốc gia Việt Nam, cố gắng tập trung vào cuốn sách lịch sử dày cộp đang mở trước mặt. Kiến trúc Pháp cổ kính của thư viện, với những cột đá lớn vươn cao, cầu thang rộng uốn lượn và sảnh chính cao vút, luôn mang lại cho cô một cảm giác yên bình, tĩnh lặng đến lạ. Hương giấy cũ, mực in và gỗ mục thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi bụi thời gian đặc trưng, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, trí tuệ. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng từ xa, hay tiếng thì thầm nhỏ đủ để không phá vỡ sự tĩnh mịch, tất cả đều là một phần của không gian cô yêu thích.

Tuy nhiên, chiều nay, tâm trí cô lại không thể an yên như thường lệ. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn hắt vào, nhuộm vàng những kệ sách gỗ cao ngút, nhưng không đủ để xua đi đám mây u ám trong lòng Ngân. Cô đã ngồi đây gần hai tiếng đồng hồ, nhưng chỉ đọc được vài trang sách mà nội dung chẳng đọng lại chút gì. Ánh mắt cô vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn đã bắt đầu lất phất, giăng mắc một màn sương mờ ảo lên cảnh vật. Cái lạnh se sắt của Hà Nội dường như cũng đã len lỏi vào tận bên trong, mặc dù thư viện luôn giữ một nhiệt độ khá ổn định.

"Mình có đang trốn tránh không?" Cô tự hỏi bản thân, câu nói của Mai Chi cứ vang vọng trong đầu. "Mai Chi nói không thể mãi như vậy... Nhưng nếu bước tới, mọi thứ sẽ thay đổi." Cô biết Mai Chi nói đúng. Cô luôn là người thích kiểm soát mọi thứ, thích giữ cho bản thân một khoảng cách an toàn. Mối quan hệ với Hoàng Minh, ngay từ đầu, đã là một điều gì đó nằm ngoài sự kiểm soát của cô. Nó cứ lớn dần lên một cách tự nhiên, len lỏi vào cuộc sống của cô qua những thói quen giản dị, qua những ánh mắt chạm nhau, những câu chuyện phiếm không đầu không cuối. Cô đã nghĩ, cứ để mọi thứ tự nhiên, không cần phải gọi tên, không cần phải định nghĩa. Nhưng cái khoảnh khắc ở quán cà phê "Hoa Sữa", khi câu hỏi của Mai Chi được đặt ra, mọi thứ đã không còn đơn giản nữa.

Cô đã luôn giữ vẻ trầm tĩnh, có chút lạnh lùng, như một cách để bảo vệ tâm hồn nhạy cảm của mình. Cô sợ sự yếu đuối, sợ bị tổn thương, sợ mất đi sự tự chủ. Nhưng giờ đây, sự trầm tĩnh ấy lại trở thành một gánh nặng. Nó khiến Hoàng Minh rụt rè, không dám tiến tới. Nó khiến cô phải đối mặt với nỗi sợ hãi rằng, nếu cô không chịu mở lòng, mọi thứ sẽ trôi tuột khỏi tầm tay, như cách những hạt mưa phùn tan biến vào không khí. Lời của Mai Chi, rằng "sự dè dặt của cả hai đang tạo ra khoảng cách không đáng có", đã chạm đến một phần sâu thẳm trong lòng cô. Cô không muốn tạo ra khoảng cách, nhưng cô cũng không biết làm thế nào để phá vỡ nó mà không làm mất đi chính mình.

Ngân khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng nhưng chất chứa bao suy tư. Cô gập cuốn sách lại, âm thanh khô khốc của những trang giấy cũ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cô lấy chiếc bút bi từ hộp bút, định viết gì đó vào cuốn sổ tay nhỏ của mình, cuốn sổ mà cô thường dùng để ghi lại những cảm xúc, những suy nghĩ vụn vặt. Nhưng rồi, đầu bút chỉ lơ lửng trên mặt giấy trắng, không thể viết ra một chữ nào. Cô lại xóa đi những dòng chữ vừa định viết, như cách cô vẫn thường xóa đi những cảm xúc thật của mình, vùi sâu chúng vào trong lòng.

"Mình không thể cứ mãi thế này được." Cô thầm nghĩ. Cảm giác bứt rứt, không thể ngồi yên này là điều cô ít khi trải qua. Thư viện, nơi vốn là chốn trú ẩn an toàn của cô, giờ đây cũng không thể giữ chân cô lại được nữa. Cô cần một sự thay đổi, dù chỉ là nhỏ nhất. Có lẽ, Mai Chi nói đúng, cô cần phải cho bản thân mình một cơ hội để cảm nhận, để bộc lộ. Cô không thể mãi là một người đọc sách, một người quan sát cuộc sống từ xa. Cô cần phải là một phần của nó, cần phải dấn thân vào những cảm xúc mà cô vẫn luôn cố gắng kìm nén.

Ngân đứng dậy, nhẹ nhàng đẩy chiếc ghế gỗ ra. Tiếng chân ghế khẽ kêu cót két trên sàn nhà. Cô đi dọc theo những dãy kệ sách cao ngút, lướt qua những gương mặt sinh viên đang miệt mài học tập. Cô cảm thấy mình như một người lạc lõng, một người đang mang trong mình một bí mật, một điều chưa nói mà không ai thấu hiểu. Khi đi ngang qua cửa sổ, cô lại nhìn ra ngoài. Màn mưa phùn đã dày hạt hơn, phủ một lớp màn mờ lên cảnh vật. Chiều đã ngả hẳn, những ánh đèn đường đầu tiên đã bắt đầu bật sáng, yếu ớt trong màn mưa.

Cô quyết định rời thư viện. Một phần vì đã đến giờ tan học, một phần vì cô không thể tiếp tục ngồi yên thêm nữa. Cô cần không khí, cần được bước đi, dù là dưới màn mưa phùn của Hà Nội. Cô cần một sự giải thoát cho những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu mình. Bước chân cô nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát hơn. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với "những điều chưa nói", dù cho nó có khiến cô sợ hãi đến nhường nào.

***

Hoàng Minh đứng ở bến xe buýt gần trường, chiếc ô xanh trên tay, không phải để che mưa mà như một vật tùy thân, một điểm tựa cho sự bồn chồn trong lòng cậu. Cái rét ngọt đầu đông đã thấm vào từng thớ thịt, từng hơi thở. Cậu liên tục nhìn đồng hồ, rồi lại đưa mắt về phía cổng trường, nơi dòng người tan học đang đổ ra. Tiếng xe buýt phanh kít, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào và tiếng rao vặt của mấy cô hàng rong tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của phố phường Hà Nội. Mùi khói xe, bụi đường và xăng dầu hòa lẫn vào không khí lạnh ẩm, tạo nên một thứ mùi vị khó tả.

Cậu đã đợi ở đây gần mười lăm phút. Mưa phùn đã bắt đầu lất phất từ lúc nào, những hạt nước li ti bám vào tóc, vào vai áo, nhưng Hoàng Minh dường như không cảm thấy lạnh. Tất cả sự tập trung của cậu đều đổ dồn vào một hướng duy nhất. Cậu tự nhắc nhở mình phải bình tĩnh, phải tự nhiên, nhưng trái tim lại đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu sợ rằng Ngân sẽ không xuất hiện, hoặc cô ấy sẽ đi cùng ai đó khác, hoặc cô ấy sẽ chỉ lướt qua cậu mà không nhận ra.

Và rồi, cậu nhìn thấy cô. Lê Ngân xuất hiện từ cổng trường, dáng người mảnh mai, thanh thoát bước đi trong màn mưa phùn, mái tóc đen dài khẽ lay động theo từng bước chân. Cô vẫn mặc một chiếc áo khoác màu trung tính, thiết kế đơn giản nhưng rất thanh lịch. Vẻ mặt cô trầm tĩnh như mọi khi, nhưng Hoàng Minh cảm nhận được một sự khác biệt nhỏ, một điều gì đó sâu sắc hơn trong ánh mắt cô. Cô không nhìn về phía cậu ngay lập tức, mà chậm rãi bước đi, đôi mắt dường như đang nhìn xa xăm vào khoảng không mờ ảo phía trước.

Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, rồi bước tới vài bước, cố gắng giữ cho giọng nói mình không quá run. "Ngân, em... em tan học rồi à?" Cậu hỏi, dù biết rõ lịch học của cô ấy hơn bất cứ ai. Câu hỏi nghe có vẻ thừa thãi, nhưng nó là cách duy nhất cậu có thể nghĩ ra để bắt đầu cuộc trò chuyện.

Lê Ngân hơi giật mình, đôi mắt sâu và trầm của cô ấy lướt qua cậu với một chút ngạc nhiên, rồi dừng lại, ánh mắt dò xét. "Ừm," cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi như thường lệ. "Anh đợi xe buýt à?"

Hoàng Minh cảm thấy má mình hơi nóng lên. Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt cô, mà hơi cúi đầu, ánh mắt lướt qua chiếc ô xanh đang cầm trên tay. "Anh... anh định ghé qua Hiệu sách cũ 'Góc Sách' một chút. Tiện đường thì..." Cậu nói, cố gắng làm cho giọng mình nghe tự nhiên nhất có thể, mặc dù trong lòng đang dậy sóng. Cậu biết cô ấy sẽ nhận ra đây chỉ là một cái cớ, nhưng cậu không muốn đường đột quá, không muốn ép buộc cô ấy.

Lê Ngân im lặng một lát, đôi mắt cô vẫn nhìn vào cậu, như đang cố đọc được những điều chưa nói trong ánh mắt ngập ngừng của cậu. Cô do dự một chút, có lẽ đang cân nhắc giữa việc từ chối và chấp nhận. Ánh mắt cô khẽ lướt về phía chiếc ô xanh trên tay Minh, rồi lại quay về nhìn cậu. "Vậy à..." cô khẽ đáp, rồi sau một thoáng suy nghĩ, cô gật đầu nhẹ nhàng. "Em cũng có việc ở gần đó." Dù cô không có bất cứ việc gì cụ thể ở gần hiệu sách, nhưng cô đã chấp nhận lời mời gián tiếp ấy.

Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng Hoàng Minh. Cậu khẽ thở phào, rồi từ từ mở chiếc ô xanh ra. Tiếng vải ô sột soạt trong gió, rồi chiếc ô bung rộng, tạo thành một mái che nhỏ bé giữa màn mưa phùn. Cậu không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng xoay người, như một lời mời thầm lặng. Lê Ngân do dự thêm một thoáng, rồi bước chậm rãi vào dưới chiếc ô cùng cậu. Khoảng cách giữa hai đứa thu hẹp lại, hơi ấm từ Minh khẽ lan sang, xua đi chút lạnh lẽo từ màn mưa.

Họ không nói gì, cứ thế bước đi chậm rãi dọc theo con phố, tiếng mưa phùn rơi tí tách trên mái ô, hòa vào nhịp bước chân đều đặn của hai người. Mùi ẩm của đất và lá cây sau mưa, mùi gió se lạnh đặc trưng của Hà Nội, tất cả đều bao trùm lấy họ. Ánh đèn đường vàng nhạt đã thắp sáng cả con phố, hắt lên bóng dáng hai người dưới chiếc ô xanh, in dài trên vỉa hè ướt át. Một bước đi chung, dưới cùng một chiếc ô, không chỉ là một thói quen mà là một bước đi trên một con đường mới, một bước dài hơn trong mối quan hệ của họ. Những điều chưa nói vẫn còn đó, lơ lửng trong không khí, nhưng sự im lặng lúc này không còn nặng nề nữa, mà chất chứa một thứ cảm xúc dịu dàng, tinh tế hơn.

Từ xa, Đức Anh và Thảo Vy, đang đi bộ về sau buổi học thêm, bất ngờ nhìn thấy cảnh tượng đó. Đức Anh khẽ huých tay Thảo Vy, nở một nụ cười đầy ẩn ý. "Nhìn kìa, Thảo Vy," cậu ta thì thầm, "Hai cái 'nhà khoa học' của chúng ta cuối cùng cũng chịu khám phá thế giới bên ngoài phòng thí nghiệm rồi."

Thảo Vy mỉm cười, ánh mắt cô ấy lấp lánh sự tinh nghịch. "Cậu nghĩ sao?"

Đức Anh lắc đầu, vẻ mặt đầy lạc quan. "Tao nghĩ, cái ô đó không chỉ để che mưa nữa đâu. Nó là một cái cầu nối rồi." Cậu ta nói, rồi nhìn theo bóng dáng hai người bạn đang dần khuất dạng trong màn mưa. "Chà, cái rét ngọt của Hà Nội năm nay, có lẽ sẽ không còn cô đơn nữa rồi."

Hoàng Minh và Lê Ngân vẫn bước đi, vai kề vai dưới chiếc ô xanh. Tiếng mưa phùn tí tách, tiếng bước chân khẽ khàng, và hơi thở hóa khói trong không khí lạnh lẽo, tất cả đều trở thành chứng nhân cho một khoảnh khắc đặc biệt. Họ vẫn còn nhiều điều chưa nói, nhiều ngần ngại chưa vượt qua, nhưng dưới cùng một chiếc ô ấy, họ đã cùng nhau bước thêm một bước. Một bước đi nhỏ bé, nhưng lại mang một ý nghĩa lớn lao, hứa hẹn một điều gì đó mới mẻ, dịu dàng giữa lòng Hà Nội cổ kính đang chìm trong màn mưa phùn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ