Hoàng Minh và Lê Ngân vẫn bước đi, vai kề vai dưới chiếc ô xanh, trong màn mưa phùn lất phất của buổi chiều Hà Nội. Mỗi bước chân của cậu đều như đang dẫm lên một sợi dây vô hình, căng thẳng nhưng cũng đầy kỳ vọng. Chiếc ô xanh, vốn là vật dụng quen thuộc che mưa gió, giờ đây như một vòm trời nhỏ, bao bọc lấy không gian riêng tư của hai đứa giữa dòng người hối hả. Mùi đất ẩm sau mưa, mùi gió se lạnh đặc trưng của Hà Nội, tất cả đều bao trùm lấy họ, tạo nên một bức tranh trầm lắng, tinh tế. Cậu cảm nhận được hơi ấm từ Ngân, dù chỉ là khoảng cách rất nhỏ, đủ để xua đi chút lạnh lẽo từ màn mưa đang bủa vây. Tim cậu vẫn đập những nhịp đập không đều, từng câu chữ đã nói ra từ nãy vẫn còn văng vẳng trong đầu, tựa hồ như một điệu nhạc chậm rãi nhưng đầy ám ảnh. Cậu tự hỏi, liệu Ngân có nhận ra sự ngập ngừng trong giọng nói của mình, sự căng thẳng trong từng cử chỉ? Hay cô ấy chỉ xem đây là một trong những "thói quen giản dị" mà họ vẫn thường chia sẻ?
Lê Ngân bước đi chậm rãi, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua những hàng cây ven đường ướt sũng. Cô biết, lời mời đến hiệu sách cũ của Minh chỉ là cái cớ. Cô cũng biết, việc mình chấp nhận lời mời ấy, dù không nói ra, cũng đã là một bước tiến. Một bước tiến mà cô không ngờ mình lại có thể dễ dàng đồng ý đến vậy. Suốt quãng đường đi, cô không nói một lời, nhưng tâm trí lại không ngừng xáo động. Hình ảnh Hoàng Minh đứng chờ dưới bến xe buýt, chiếc áo khoác dày cộp cổ dựng cao, đôi mắt hơi cúi xuống nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm lạ lùng, vẫn in đậm trong tâm trí cô. Cái cách cậu ấy mở ô, cái cách cậu ấy xoay người mời cô bước vào, tất cả đều chất chứa một điều gì đó vượt xa khỏi tình bạn thông thường. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ thịt của cậu, sự dè dặt pha lẫn một niềm hy vọng mong manh. Tim cô cũng khẽ đập nhanh hơn, một cảm giác bâng khuâng lan tỏa. Cô không biết đó là gì, chỉ biết rằng nó không còn là sự thờ ơ hay trầm tĩnh thường ngày nữa. Có một điều gì đó đang hé mở, một cánh cửa mới đang chờ đợi, và cô, bằng cách nào đó, đang dần bước qua ngưỡng cửa ấy.
Họ rẽ vào một con hẻm nhỏ, tiếng ồn ào của phố thị dần lùi lại, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của những ngôi nhà cổ kính. "Góc Sách" hiện ra trước mắt, một cửa hàng nhỏ nép mình trong con hẻm sâu, với những kệ sách cũ xếp đầy ra tận vỉa hè, được che chắn tạm bợ dưới một mái hiên. Ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong hắt ra, khiến không gian xung quanh trở nên an yên lạ thường. Tiếng chuông gió kêu leng keng khi Hoàng Minh khẽ đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, mời Ngân bước vào. Mùi giấy cũ, mực in, và một chút bụi thời gian ập vào khứu giác, quen thuộc đến nỗi khiến cả hai cảm thấy như được trở về một nơi chốn bình yên.
Hoàng Minh, sau một thoáng ngập ngừng, lên tiếng, giọng cậu vẫn nhỏ nhẹ nhưng có phần tự tin hơn một chút khi đã vào trong không gian quen thuộc này. "Ngân, em... em thích đọc loại sách này à?" Cậu hỏi, ánh mắt lướt qua những chồng sách văn học cổ điển mà Ngân đang nhìn chăm chú. Cậu nhớ có lần, cô ấy từng nhắc đến việc tìm một cuốn tiểu thuyết cũ của Nguyễn Tuân, dù lúc đó chỉ là một lời nói bâng quơ, không chủ đích.
Lê Ngân khẽ gật đầu, mái tóc đen dài khẽ lay động theo cử chỉ của cô. Cô không trả lời trực tiếp, mà khẽ chỉ vào một cuốn sách bìa đã sờn màu, nằm khuất trong góc kệ. "Anh xem thử cuốn này đi, viết về Hà Nội hay lắm." Giọng cô vẫn dịu dàng, trầm ấm, nhưng có một chút gì đó khác lạ, không còn hoàn toàn thờ ơ. Đó không chỉ là một lời giới thiệu sách, mà còn là một lời mời, một sự sẻ chia thầm lặng.
Hoàng Minh đón lấy cuốn sách, cảm nhận sự thô ráp của bìa sách đã cũ. Đó là một tuyển tập truyện ngắn về Hà Nội, những câu chuyện về phố phường, về con người, về những mùa hoa sữa. Cậu lật giở từng trang, ánh mắt lướt qua những dòng chữ, nhưng tâm trí lại tập trung vào Lê Ngân đang đứng cạnh bên. Cô ấy vẫn trầm tĩnh, nhưng đôi môi khẽ mím lại, một nụ cười rất khẽ thoáng qua khi cậu tỏ vẻ thích thú với những bức ảnh minh họa cũ kỹ. Cậu cảm thấy một sự kết nối, một sợi dây vô hình đang được dệt nên từ những khoảnh khắc giản dị như thế này.
Họ cùng nhau lướt qua những kệ sách cao ngút, thi thoảng chạm nhẹ tay vào những cuốn sách cũ sờn. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng lật sách khe khẽ, tiếng chuông gió đôi khi vang lên khi có cơn gió nhẹ luồn qua khe cửa, và tiếng thì thầm của một vài khách hàng khác. Hoàng Minh cố gắng tìm kiếm một cuốn sách về Hà Nội mà Ngân từng nhắc đến, một cuốn sách mà cậu thậm chí còn không nhớ rõ tên, chỉ nhớ rằng Ngân đã nói về nó với một ánh mắt lấp lánh lạ thường. Cậu muốn tìm thấy nó, như một cách để chứng tỏ rằng cậu luôn lắng nghe cô, luôn quan tâm đến những điều nhỏ nhặt nhất trong thế giới của cô. Ánh mắt họ giao nhau qua những chồng sách, chất chứa những điều chưa nói, những cảm xúc cứ lơ lửng trong không khí.
Đột nhiên, khi Hoàng Minh đang cố gắng với tay lên một kệ sách cao hơn, tìm kiếm một cuốn sách có bìa màu xanh ngọc, tay cậu vô tình chạm vào mu bàn tay của Lê Ngân. Một cái chạm rất nhẹ, rất khẽ, nhưng đủ để khiến cả hai khẽ giật mình. Điện xẹt qua, một cảm giác ấm nóng lan tỏa từ điểm chạm ấy, không phải là sự bối rối đơn thuần, mà là một thứ cảm xúc phức tạp hơn, một sự rung động sâu sắc. Ngân không rút tay lại ngay, chỉ khẽ rụt nhẹ các ngón tay, nhưng vẫn giữ nguyên vị trí, như một sự chấp nhận thầm lặng. Hoàng Minh cũng không vội vàng buông ra, chỉ khẽ nán lại một chút, rồi mới nhẹ nhàng rút tay về. Khoảnh khắc ấy, ngắn ngủi nhưng lại mang một ý nghĩa lớn lao, tựa như một dấu chấm lửng trong câu chuyện của họ.
Lê Ngân khẽ cúi đầu, mái tóc che đi một phần khuôn mặt, nhưng Hoàng Minh vẫn kịp nhìn thấy một vệt hồng nhạt thoáng qua trên gò má cô. Cô khẽ ho khan một tiếng, rồi chỉ vào một cuốn sách khác. "Cuốn này cũng hay này, anh Minh." Giọng cô vẫn nhỏ nhẹ, nhưng đã có một chút gì đó mềm mại hơn, không còn hoàn toàn giữ khoảng cách như trước. Hoàng Minh cảm thấy tim mình đập rộn ràng, một niềm hy vọng nhỏ bé vừa nhen nhóm. Cậu biết, cô ấy không còn hoàn toàn khép kín như cậu vẫn nghĩ. Có một cánh cửa đang hé mở, và cậu, bằng cách nào đó, đã chạm được vào nó.
Họ tiếp tục tìm kiếm, rồi cùng ngồi xuống một góc nhỏ với những chiếc ghế gỗ cũ, lật giở một cuốn sách ảnh về Hà Nội xưa. Những hình ảnh về phố cổ, về những gánh hàng rong, về những mái nhà rêu phong hiện ra, gợi lên một nỗi hoài niệm sâu sắc. Hoàng Minh chỉ vào một bức ảnh về Hồ Gươm mùa đông, hơi thở hóa khói dưới ánh đèn lồng. "Em nhớ không, lần mình đi dạo ở Hồ Gươm, trời cũng lạnh như thế này này." Cậu nói, giọng trầm ấm. Lê Ngân khẽ gật đầu, ánh mắt cô vẫn dán vào bức ảnh, nhưng dường như đang nhớ về một điều gì đó xa xăm hơn. Cái rét ngọt của Hà Nội, những cơn mưa phùn dai dẳng, mùi hoa sữa nồng nàn… tất cả đều trở thành những sợi dây kết nối vô hình, dệt nên câu chuyện của riêng họ.
Thời gian trôi qua thật chậm rãi trong không gian tĩnh lặng của hiệu sách. Khi ánh đèn đường ngoài phố bắt đầu thắp sáng, hắt lên những hạt mưa lấp lánh trên vỉa hè ướt át, Hoàng Minh và Lê Ngân mới khẽ khàng đứng dậy, rời khỏi "Góc Sách" với một vài cuốn sách cũ trên tay. Cả hai đều mang theo một cảm giác nhẹ nhàng, bâng khuâng, tựa hồ như vừa trải qua một giấc mơ đẹp.
Vừa bước ra khỏi cánh cửa hiệu sách, một cơn gió lạnh bất ngờ ùa tới, mang theo những hạt mưa lớn hơn, không còn là mưa phùn lất phất nữa mà đã chuyển thành mưa xối xả. Bầu trời tối sầm lại nhanh chóng, những đám mây đen kịt như trút nước xuống phố phường. Hoàng Minh giật mình, vội vàng mở chiếc ô xanh cũ ra. Tiếng vải ô sột soạt trong gió, rồi chiếc ô bung rộng, tạo thành một mái che nhỏ bé giữa màn mưa trắng xóa. Cậu không suy nghĩ nhiều, chỉ theo bản năng kéo nhẹ tay Lê Ngân, đưa cô vào một mái hiên cũ kỹ gần đó, nơi họ từng trú mưa nhiều lần trước.
Không gian dưới mái hiên chật hẹp, ẩm ướt. Tiếng mưa xối xả trên mái tôn cũ kỹ như nhấn chìm mọi âm thanh khác, chỉ còn lại tiếng ồn ào của gió và tiếng nước chảy róc rách. Hoàng Minh và Lê Ngân đứng sát bên nhau, hơi thở hòa vào nhau trong không khí lạnh lẽo. Cậu cảm nhận được hơi ấm từ người cô, một hơi ấm dịu dàng xua đi cái lạnh cắt da đang bủa vây. Mùi đất ẩm sau mưa, mùi ẩm mốc đặc trưng của mái hiên cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị rất riêng của Hà Nội những ngày mưa. Trái tim Hoàng Minh đập mạnh, những lời Anh Khoa nói về việc "tin vào cảm xúc" cứ vang vọng trong đầu cậu. Đây chính là khoảnh khắc, cậu tự nhủ. Cậu không thể chần chừ thêm nữa.
Cậu nhẹ nhàng hạ chiếc ô xuống một chút, che kín hơn cho cả hai, tạo thành một không gian nhỏ bé, riêng tư. Ánh đèn đường mờ ảo hắt xuống, phản chiếu trên những hạt mưa lấp lánh như kim cương. Hoàng Minh quay sang nhìn Lê Ngân, ánh mắt cậu chứa đựng một nỗi sợ hãi mong manh nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Khuôn mặt cô trầm tĩnh như thường lệ, nhưng đôi mắt sâu và trầm của cô lại ánh lên một điều gì đó khác lạ, một sự dao động tinh tế mà cậu chưa từng thấy. Tim cậu thắt lại, cố gắng kìm nén sự run rẩy trong giọng nói.
"Ngân..." Cậu gọi tên cô, giọng nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa át đi, "em có... cảm thấy không?" Câu hỏi của cậu lơ lửng trong không khí, không cụ thể, không rõ ràng, nhưng lại chất chứa tất cả những điều cậu muốn nói, tất cả những cảm xúc cậu đã giấu kín bấy lâu. Cậu đưa bàn tay mình, khẽ chạm vào mu bàn tay đang nắm chặt quai túi của Lê Ngân. Một cái chạm nhẹ nhàng, thăm dò, nhưng lại mang ý nghĩa của một lời tỏ tình không lời.
Lê Ngân hơi giật mình trước cái chạm tay bất ngờ ấy, và cả câu hỏi đầy ẩn ý của Minh. Ánh mắt cô dao động, lướt qua khuôn mặt cậu, rồi dừng lại ở đôi mắt đầy chân thành của Minh. Trong khoảnh khắc ấy, mọi sự phòng thủ, mọi lớp vỏ bọc khép kín dường như tan biến. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay cậu, sự chân thành trong ánh mắt cậu, và một làn sóng cảm xúc cuộn trào trong lòng. Cô biết, cậu đang hỏi về những điều chưa nói, về những rung động mà cả hai đều cố gắng lảng tránh. Cô không rút tay lại, mà giữ nguyên, thậm chí, một cách vô thức, cô khẽ siết nhẹ bàn tay mình, tựa như đáp lại cái chạm của Minh. Một nụ cười rất khẽ, gần như không thể nhận ra, thoáng qua trên đôi môi cô. Nụ cười ấy không phải là sự vui vẻ hớn hở, mà là một sự chấp nhận tinh tế, một sự hé lộ của tâm hồn.
Cô vẫn giữ im lặng, không nói một lời. Nhưng ánh mắt cô không còn né tránh nữa, mà nhìn thẳng vào Minh, chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Rồi, một cách rất nhẹ nhàng, cô khẽ nghiêng đầu, để bờ vai mình chạm nhẹ vào vai cậu. Đó không phải là một cái gật đầu rõ ràng, không phải là một tiếng "Ừ" vang vọng, nhưng lại là một cử chỉ đầy ý nghĩa, một lời đáp trả chân thành hơn vạn lời nói. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng mưa xối xả bên ngoài dường như ngừng lại, chỉ còn lại nhịp đập của hai trái tim đang hòa vào nhau. Hoàng Minh cảm thấy một niềm hạnh phúc vỡ òa, một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cậu biết, cô ấy đã hiểu. Cô ấy đã chấp nhận.
Cơn mưa vẫn xối xả, nhưng đối với Hoàng Minh và Lê Ngân, thời gian dường như đã ngưng đọng. Họ đứng dưới mái hiên cũ, vai kề vai, bàn tay vẫn khẽ chạm nhau. Mùi ẩm mốc của mái hiên, mùi đất sau mưa, và hơi thở hóa khói của cả hai trong không khí lạnh lẽo, tất cả đều trở thành chứng nhân cho khoảnh khắc đặc biệt ấy. Cậu cảm thấy một sự bình yên đến lạ lùng, một cảm giác được thuộc về, được thấu hiểu. Những nỗi sợ hãi, những sự tự ti bấy lâu nay dường như tan biến trong khoảnh khắc ấy. Lê Ngân cũng cảm nhận được sự thay đổi trong lòng. Trái tim cô, vốn luôn được bao bọc bởi sự trầm tĩnh và khép kín, giờ đây lại cảm thấy ấm áp lạ thường. Cô không còn cảm thấy cô đơn nữa, không còn cảm thấy mình phải một mình đối mặt với thế giới.
Dần dần, tiếng mưa ngớt hẳn, chỉ còn lại những giọt nước tí tách rơi từ mái hiên. Hoàng Minh và Lê Ngân rời khỏi mái hiên, vẫn còn chút ngập ngừng nhưng rõ ràng đã có sự thay đổi. Mối quan hệ của họ không còn là "thói quen giản dị" nữa, mà đã tiến thêm một bước, một bước đi chung trên một con đường mới. Họ đi về phía bến xe buýt, trong một sự im lặng khác – sự im lặng của sự thấu hiểu mới, của một lời ngỏ không lời đã được chấp nhận. Ánh đèn đường vàng nhạt hắt xuống con phố ướt át, tạo nên những vũng nước phản chiếu lung linh. Cơn mưa đã gột rửa đi những bụi bặm của phố thị, để lại một Hà Nội trong trẻo, tinh khôi.
Hoàng Minh vẫn giữ chiếc ô che cho Ngân, dù mưa đã ngớt. Cậu không nói gì, chỉ khẽ liếc nhìn cô. Lê Ngân cũng không nói gì, nhưng thỉnh thoảng, cô lại liếc nhìn Minh với một nụ cười rất khẽ, và ánh mắt cô không còn vẻ trầm tĩnh hoàn toàn mà có chút bâng khuâng, ấm áp. Có lẽ là cái rét ngọt của Hà Nội đã khiến cô muốn tìm kiếm một chút hơi ấm, hoặc có lẽ là chính khoảnh khắc vừa rồi đã mở ra một điều gì đó trong trái tim cô.
Từ một quán trà đá đối diện, Đức Anh và Thảo Vy đang ngồi tránh mưa, tình cờ nhìn thấy cảnh này. Đức Anh khẽ huých tay Thảo Vy, nở một nụ cười đầy ẩn ý. Cậu ta vốn đã tinh ý nhận ra những thay đổi nhỏ trong mối quan hệ của Minh và Ngân từ lâu, và giờ đây, cậu ta biết, mọi thứ đã trở nên rõ ràng hơn rất nhiều.
"Này, Vy," Đức Anh thì thầm, giọng nói đầy vẻ tò mò và thích thú, "mày thấy gì không? Có vẻ như 'thói quen' đã nâng cấp rồi đấy." Cậu ta nháy mắt với Thảo Vy, không giấu nổi vẻ tinh nghịch.
Thảo Vy mỉm cười mơ màng, ánh mắt cô ấy dõi theo bóng dáng Hoàng Minh và Lê Ngân đang dần khuất xa. Cô luôn là người mơ mộng và lãng mạn, và cảnh tượng trước mắt khiến cô không khỏi xuýt xoa. "Đáng yêu quá đi mất," cô nói, giọng nhỏ nhẹ, "Cuối cùng thì... họ cũng chịu rồi." Cô hiểu ý của Đức Anh, rằng cái 'thói quen' cùng nhau đi về, cùng nhau trú mưa, đã không còn là đơn thuần một thói quen nữa. Nó đã trở thành một cây cầu, nối hai trái tim lại gần nhau hơn.
Đức Anh gật đầu, rồi quay lại bàn trà đá, nhấp một ngụm trà nóng. "Tao nghĩ, cái ô đó không chỉ để che mưa nữa đâu. Nó là một cái cầu nối rồi." Cậu ta nói, ánh mắt vẫn hướng về phía Minh và Ngân, rồi lại nhìn sang Thảo Vy, "Chà, cái rét ngọt của Hà Nội năm nay, có lẽ sẽ không còn cô đơn nữa rồi." Thảo Vy chỉ khẽ cười, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt cô ấy lấp lánh niềm vui.
Hoàng Minh và Lê Ngân vẫn bước đi, vai kề vai, dưới chiếc ô xanh. Tiếng bước chân khẽ khàng trên vỉa hè ướt át, hơi thở hóa khói trong không khí lạnh lẽo, và những hạt mưa còn đọng trên tán lá cây ven đường. Họ vẫn còn nhiều điều chưa nói, nhưng dưới cùng một chiếc ô ấy, họ đã cùng nhau bước thêm một bước. Một bước đi nhỏ bé, nhưng lại mang một ý nghĩa lớn lao, hứa hẹn một điều gì đó mới mẻ, dịu dàng giữa lòng Hà Nội cổ kính đang chìm trong màn đêm. Cơn mưa đã tạnh, nhưng những dư âm của nó, và của khoảnh khắc dưới mái hiên cũ, vẫn còn vương vấn mãi trong lòng hai người, tựa như một lời ngỏ của gió, thì thầm về một tình yêu đang chớm nở.