Hoàng Minh vẫn giữ chiếc ô che cho Ngân, dù mưa đã ngớt. Cậu không nói gì, chỉ khẽ liếc nhìn cô. Lê Ngân cũng không nói gì, nhưng thỉnh thoảng, cô lại liếc nhìn Minh với một nụ cười rất khẽ, và ánh mắt cô không còn vẻ trầm tĩnh hoàn toàn mà có chút bâng khuâng, ấm áp. Có lẽ là cái rét ngọt của Hà Nội đã khiến cô muốn tìm kiếm một chút hơi ấm, hoặc có lẽ là chính khoảnh khắc vừa rồi đã mở ra một điều gì đó trong trái tim cô.
Từ một quán trà đá đối diện, Đức Anh và Thảo Vy đang ngồi tránh mưa, tình cờ nhìn thấy cảnh này. Đức Anh khẽ huých tay Thảo Vy, nở một nụ cười đầy ẩn ý. Cậu ta vốn đã tinh ý nhận ra những thay đổi nhỏ trong mối quan hệ của Minh và Ngân từ lâu, và giờ đây, cậu ta biết, mọi thứ đã trở nên rõ ràng hơn rất nhiều.
"Này, Vy," Đức Anh thì thầm, giọng nói đầy vẻ tò mò và thích thú, "mày thấy gì không? Có vẻ như 'thói quen' đã nâng cấp rồi đấy." Cậu ta nháy mắt với Thảo Vy, không giấu nổi vẻ tinh nghịch.
Thảo Vy mỉm cười mơ màng, ánh mắt cô ấy dõi theo bóng dáng Hoàng Minh và Lê Ngân đang dần khuất xa. Cô luôn là người mơ mộng và lãng mạn, và cảnh tượng trước mắt khiến cô không khỏi xuýt xoa. "Đáng yêu quá đi mất," cô nói, giọng nhỏ nhẹ, "Cuối cùng thì... họ cũng chịu rồi." Cô hiểu ý của Đức Anh, rằng cái 'thói quen' cùng nhau đi về, cùng nhau trú mưa, đã không còn là đơn thuần một thói quen nữa. Nó đã trở thành một cây cầu, nối hai trái tim lại gần nhau hơn.
Đức Anh gật đầu, rồi quay lại bàn trà đá, nhấp một ngụm trà nóng. "Tao nghĩ, cái ô đó không chỉ để che mưa nữa đâu. Nó là một cái cầu nối rồi." Cậu ta nói, ánh mắt vẫn hướng về phía Minh và Ngân, rồi lại nhìn sang Thảo Vy, "Chà, cái rét ngọt của Hà Nội năm nay, có lẽ sẽ không còn cô đơn nữa rồi." Thảo Vy chỉ khẽ cười, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt cô ấy lấp lánh niềm vui.
Hoàng Minh và Lê Ngân vẫn bước đi, vai kề vai, dưới chiếc ô xanh. Tiếng bước chân khẽ khàng trên vỉa hè ướt át, hơi thở hóa khói trong không khí lạnh lẽo, và những hạt mưa còn đọng trên tán lá cây ven đường. Họ vẫn còn nhiều điều chưa nói, nhưng dưới cùng một chiếc ô ấy, họ đã cùng nhau bước thêm một bước. Một bước đi nhỏ bé, nhưng lại mang một ý nghĩa lớn lao, hứa hẹn một điều gì đó mới mẻ, dịu dàng giữa lòng Hà Nội cổ kính đang chìm trong màn đêm. Cơn mưa đã tạnh, nhưng những dư âm của nó, và của khoảnh khắc dưới mái hiên cũ, vẫn còn vương vấn mãi trong lòng hai người, tựa như một lời ngỏ của gió, thì thầm về một tình yêu đang chớm nở.
***
Con đường về nhà chìm trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống những vũng nước đọng sau cơn mưa, phản chiếu lung linh như những viên pha lê vỡ. Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo cái se lạnh đặc trưng của Hà Nội. Hoàng Minh vẫn giữ chặt chiếc ô trong tay, dù mưa đã ngớt, như thể muốn níu giữ thêm khoảnh khắc được kề vai bên Lê Ngân. Mỗi bước chân của cậu trên vỉa hè ướt át đều mang theo một niềm hạnh phúc mong manh, cứ như đang bước đi trên mây. Tim cậu vẫn đập rộn ràng, một nhịp điệu lạ lùng, vừa hân hoan vừa bối rối. Cậu nhớ lại cái chạm tay khẽ khàng dưới mái hiên cũ, cái khoảnh khắc Ngân không rụt lại, mà còn khẽ siết nhẹ tay cậu. Đó không phải là một cái nắm tay, cũng không phải là một lời nói, nhưng lại có sức nặng hơn vạn lời tỏ tình. "Cô ấy đã hiểu," cậu tự nhủ, và một nụ cười ngây ngô nở trên môi.
Nhưng niềm hạnh phúc ấy nhanh chóng bị pha lẫn bởi một nỗi lo âu vô hình. Liệu đây có phải là một giấc mơ? Liệu Ngân có thực sự cảm thấy như cậu? Hay đó chỉ là một phút yếu lòng của cô ấy trong cơn mưa, một cử chỉ vô thức? Hoàng Minh, chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ trước sự rộng lớn và nhộn nhịp của Hà Nội, vẫn mang trong mình nỗi lo hòa nhập và khát vọng vươn lên, nhưng sâu thẳm bên trong, cậu luôn có một sự tự ti cố hữu. Cậu là ai mà dám mơ đến một cô gái Hà Nội gốc tinh tế, sâu sắc như Lê Ngân? Những suy nghĩ ấy cứ luẩn quẩn trong đầu cậu, khiến niềm vui chớm nở lại bị che phủ bởi bóng tối của sự nghi hoặc. Cậu khẽ hít một hơi sâu, mùi đất ẩm sau mưa và mùi lá cây bị gió cuốn quyện vào nhau, đánh thức cậu khỏi dòng suy nghĩ miên man. Hơi thở hóa khói trắng xóa trong không khí lạnh lẽo, bay lên rồi tan biến vào màn đêm.
Lê Ngân bước đi bên cạnh Hoàng Minh, vẻ ngoài vẫn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng bên trong cô lại là một cơn bão cảm xúc. Cái chạm tay của Minh, cái siết nhẹ của cậu, và cả sự im lặng chất chứa biết bao điều dưới mái hiên cũ đã làm lung lay bức tường kiên cố mà cô đã dựng lên xung quanh trái tim mình. Một làn gió ấm áp thổi qua, xua đi cái rét ngọt của Hà Nội đang thấm vào da thịt, nhưng cũng mang theo chút bất an. Cô chưa từng cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ đến thế với bất kỳ ai. Mối quan hệ của họ, từ những thói quen giản dị như cùng đi xe buýt, cùng trú mưa, giờ đây đã vượt qua một ranh giới vô hình. Nó không còn chỉ là sự thoải mái của tình bạn nữa, mà đã nhuốm màu của một điều gì đó sâu sắc và phức tạp hơn. Lê Ngân, cô gái Hà Nội gốc với tâm hồn tinh tế, sâu sắc, luôn cảm nhận cái đẹp rất riêng của thành phố, giờ đây đang cảm nhận một vẻ đẹp mới mẻ trong chính tâm hồn mình – vẻ đẹp của tình yêu chớm nở.
Cô khẽ liếc nhìn Hoàng Minh. Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt hiền lành của cậu, đôi mắt vẫn toát lên vẻ ngơ ngác nhưng giờ đây lại lấp lánh một niềm hạnh phúc khó tả. Cô thấy rõ sự bối rối và cả chút lo lắng trong ánh mắt ấy. Ngân hiểu, Minh cũng đang bối rối, đang tự hỏi về những gì vừa xảy ra. Cô thích sự chân thành, mộc mạc của cậu, cái cách cậu luôn quan tâm đến cô một cách thầm lặng. Dù không nói ra, nhưng cô biết, Minh là người duy nhất thực sự nhìn thấy cô, thấu hiểu những tâm tư sâu kín mà cô ít khi bộc lộ. Cô thích cái cảm giác được cậu che chở dưới chiếc ô xanh, cái cảm giác được thuộc về, được ai đó quan tâm. Nhưng đồng thời, cô cũng sợ hãi. Sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi những cảm xúc lạ lẫm đang trỗi dậy, sợ hãi việc phải mở lòng hoàn toàn.
Họ tiếp tục bước đi, tiếng bước chân khẽ khàng trên vỉa hè ẩm ướt. Con phố dần vắng người, chỉ còn tiếng gió lùa qua tán cây và tiếng xe cộ thưa thớt từ xa vọng lại. Cứ thế, họ bước đi trong sự im lặng, nhưng đó không phải là sự im lặng ngượng nghịu của những người xa lạ, mà là sự im lặng của hai tâm hồn đang đồng điệu, đang cùng nhau cảm nhận những rung động đầu tiên của tình yêu. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa gọi tên, tất cả đều lơ lửng trong không khí lạnh lẽo của đêm Hà Nội.
Khi đến gần ngõ nhà Ngân, Hoàng Minh khẽ dừng lại. Cậu ngập ngừng, không muốn khoảnh khắc này kết thúc. Cậu muốn nói điều gì đó, muốn hỏi cô có lạnh không, có muốn uống chút gì nóng không, nhưng rồi lại thôi. Tất cả những lời nói dường như mắc kẹt lại trong cổ họng. Cuối cùng, cậu chỉ có thể thốt ra một câu đơn giản, nhưng chứa đựng biết bao nhiêu quan tâm:
"Về cẩn thận nhé, Ngân." Giọng cậu nhỏ nhẹ, hơi khàn, hòa vào tiếng gió đêm.
Lê Ngân quay lại nhìn cậu, ánh mắt cô giao với ánh mắt cậu trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa. Một nụ cười rất khẽ, gần như không thể nhận ra, nở trên môi cô. Nụ cười ấy giống như một lời xác nhận không lời, một sự chấp thuận cho những cảm xúc đang lớn dần trong cả hai.
"Minh cũng vậy," cô đáp lại, giọng nói trong trẻo của cô như xua tan đi cái lạnh của đêm.
Họ đứng đó thêm vài giây, không ai nói thêm lời nào. Khoảng cách giữa họ dường như bị rút ngắn lại bởi ánh mắt, bởi những cảm xúc đang trỗi dậy. Rồi, Ngân khẽ gật đầu, quay lưng bước vào con ngõ nhỏ, bóng dáng mảnh mai của cô nhanh chóng khuất dần vào trong màn đêm. Hoàng Minh vẫn đứng đó, nhìn theo cho đến khi bóng cô hoàn toàn biến mất. Cậu khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả niềm hạnh phúc lẫn nỗi bâng khuâng. Chiếc ô xanh trên tay cậu giờ đây dường như nặng hơn, chất chứa cả một trời cảm xúc. Cậu biết, từ giờ trở đi, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa. Mối quan hệ của họ đã bước sang một trang mới, một trang sách đầy hứa hẹn nhưng cũng chất chứa những thử thách. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn đó, nhưng trong lòng Minh, một ngọn lửa ấm áp đã được nhen nhóm.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng hiếm hoi của một ngày đông Hà Nội xuyên qua cửa sổ, hắt lên bàn học của Hoàng Minh. Cậu thức dậy với một tâm trạng khác hẳn mọi ngày. Niềm hạnh phúc của đêm qua vẫn còn vương vấn, khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm và tràn đầy năng lượng. Tuy nhiên, sự bối rối và nỗi lo âu vẫn còn đó, âm ỉ như một ngọn lửa nhỏ. Cậu tự hỏi, liệu khi gặp lại Ngân ở trường, mọi thứ có trở nên gượng gạo không? Liệu cô ấy có hối hận về khoảnh khắc dưới mái hiên cũ không? Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu cậu, khiến cậu vừa mong chờ vừa sợ hãi buổi gặp mặt.
Khi đến trường Đại học Ngoại Thương, không khí đã trở nên náo nhiệt. Tiếng chuông báo giờ học vừa dứt, sinh viên ùa ra khỏi các giảng đường, tiếng nói cười rộn rã khắp khuôn viên. Hoàng Minh đi đến căng-tin, cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng ánh mắt cậu không ngừng tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Mùi sách vở, cà phê từ quán nhỏ trong trường, và mùi thức ăn từ căng-tin quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của môi trường đại học.
Cậu nhanh chóng tìm thấy nhóm bạn của mình ở một góc quen thuộc của căng-tin. Đức Anh đang nói chuyện hăng say với Thảo Vy, còn Mai Chi thì chăm chú lướt điện thoại. Và ở đó, ngồi đối diện với Mai Chi, là Lê Ngân. Cô vẫn mặc một chiếc áo len màu trung tính, mái tóc đen dài xõa nhẹ nhàng trên vai, vẻ ngoài trầm tĩnh như thường lệ. Nhưng có điều gì đó khác biệt, một sự mềm mại hơn trong ánh mắt, một nụ cười nhẹ nhàng hơn khi cô trò chuyện với Mai Chi.
Hoàng Minh bước đến, cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất có thể.
"Chào mọi người," cậu khẽ nói, giọng vẫn còn hơi rụt rè.
Ngân ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt cậu. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, không lời, nhưng đủ để cả hai nhận ra sự thay đổi. Gương mặt Ngân khẽ ửng hồng, cô nhanh chóng cúi xuống suất cơm, giả vờ tập trung vào món ăn. Hoàng Minh cũng cảm thấy má mình nóng bừng, cậu lúng túng gãi đầu, rồi ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh Đức Anh.
"Này Minh, trông mặt mày tươi rói thế, đêm qua mơ thấy gì đẹp à?" Đức Anh ngay lập tức lên tiếng trêu chọc, ánh mắt tinh nghịch. Cậu ta vốn đã tinh ý nhận ra sự khác biệt trong cách Minh và Ngân tương tác từ lúc nhìn thấy họ dưới cơn mưa tối qua.
Thảo Vy, ngồi đối diện, cũng cười tủm tỉm, ánh mắt mơ mộng. "Chắc là mơ thấy ai đó đi bộ dưới mưa rồi." Cô nói, cố tình kéo dài chữ "ai đó", rồi liếc nhìn Ngân đầy ẩn ý.
Ngân vẫn cúi gằm mặt, dùng đũa khuấy đều suất cơm, không nói lời nào. Nhưng Hoàng Minh có thể thấy rõ vành tai cô đã đỏ ửng. Cậu cảm thấy vừa ngượng ngùng vừa hạnh phúc.
"Đâu có, tao... tao ngủ ngon thôi mà," Hoàng Minh lắp bắp, cố gắng lảng tránh ánh mắt của bạn bè. Cậu không giỏi che giấu cảm xúc, và giờ đây, mọi thứ dường như đều hiển hiện trên khuôn mặt cậu.
Mai Chi, cô bạn thân của Ngân, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, khẽ nhếch mép cười. Cô biết Ngân rất rõ, và những biểu hiện nhỏ nhất của cô bạn đều không qua mắt được Mai Chi. Cô thấy rõ sự bối rối của Ngân, sự mềm mại bất thường trong ánh mắt cô ấy.
"Này, Đức Anh, mày thôi trêu Ngân đi," Mai Chi nói, giọng điệu có chút mắng yêu. "Để cô ấy ăn cơm yên. Mày làm người ta ngại đấy." Nhưng ánh mắt Mai Chi khi nhìn Ngân lại đầy thấu hiểu, như muốn nói "mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?".
Đức Anh chỉ cười, không nói gì thêm, nhưng cậu ta và Thảo Vy trao đổi ánh mắt tinh quái. Họ biết, câu chuyện đã có một bước tiến mới.
Thảo Vy lại quay sang Ngân, giọng nhỏ nhẹ, dịu dàng. "Ngân ơi, trưa nay ăn gì mà ngon thế? Trông cậu cứ đỏ mặt mãi."
Ngân ngẩng lên, ánh mắt hơi lườm nhẹ Thảo Vy. "Có gì đâu, chắc nóng thôi. Mày cứ trêu." Giọng cô vẫn trầm tĩnh, nhưng có chút giận dỗi đáng yêu.
Hoàng Minh nhìn Ngân, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Cậu chưa bao giờ thấy Ngân bộc lộ cảm xúc rõ ràng đến thế, dù chỉ là một chút đỏ mặt hay một cái lườm nhẹ. Điều đó khiến cậu cảm thấy mình đã tiến thêm một bước, đã có thể chạm vào một phần nào đó trong thế giới nội tâm của cô. Cậu khẽ mỉm cười, rồi bắt đầu ăn suất cơm của mình. Dù vẫn còn nhiều điều chưa nói, nhưng khoảnh khắc này, được ngồi cùng Ngân và bạn bè, trong không khí náo nhiệt của căng-tin trường, khiến cậu cảm thấy bình yên và hạnh phúc lạ thường. Cái rét ngọt của Hà Nội dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho hơi ấm từ những cảm xúc chớm nở.
***
Chiều cùng ngày, nhóm bạn hẹn nhau tại Quán Cà phê "Hoa Sữa" để học nhóm và ôn bài cho kỳ thi sắp tới. Quán cà phê này là một ngôi nhà ống cũ kỹ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính, ban công nhỏ có giàn hoa giấy. Nội thất bên trong chủ yếu là gỗ mộc, bàn ghế đơn giản, tạo nên một không gian ấm cúng và hoài cổ. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ những chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách và tiếng trò chuyện thì thầm của các khách hàng khác. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một không gian thư thái, lãng mạn. Dù trời đã tạnh mưa, nhưng cái se lạnh vẫn còn vương vấn, khiến không khí trong quán càng thêm ấm cúng.
Hoàng Minh ngồi cạnh Lê Ngân, cả hai đều cúi đầu vào cuốn sách giáo trình dày cộp. Tuy nhiên, sự tập trung của Minh không còn tuyệt đối như trước. Cậu thỉnh thoảng lại liếc nhìn Ngân, nhìn mái tóc đen dài của cô, nhìn những ngón tay thon dài đang lật trang sách. Cậu cảm thấy một sự kết nối vô hình giữa hai người, một sự thoải mái mà trước đây cậu chưa từng có. Ngân cũng không còn giữ vẻ lạnh lùng hoàn toàn, thỉnh thoảng cô lại quay sang hỏi cậu về một bài tập khó, hay khẽ chạm tay cậu khi chỉ vào một công thức nào đó. Những cử chỉ nhỏ nhặt ấy, dù không lời, lại khiến trái tim Minh đập rộn ràng.
Đức Anh và Thảo Vy ngồi đối diện, vẫn không ngừng trêu chọc nhau bằng những câu chuyện vui vẻ. Mai Chi thì chăm chú đọc sách, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà nóng. Không khí trong nhóm khá thoải mái và dễ chịu. Hoàng Minh cảm thấy mình như đang được sống trong một giấc mơ.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa khẽ vang lên. Một làn gió lạnh luồn vào quán khi cánh cửa mở ra. Một chàng trai cao ráo, điển trai, ăn mặc lịch sự với phong thái tự tin bước vào. Đó là Quang Huy. Anh ta là sinh viên khóa trên, nổi tiếng học giỏi, năng động và rất được lòng các cô gái trong trường. Nụ cười rạng rỡ của anh ta luôn thu hút ánh nhìn của mọi người. Hoàng Minh ngay lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ cơn gió, mà từ một cảm giác khó chịu chợt ập đến.
Quang Huy đảo mắt một vòng quanh quán, rồi ánh mắt anh ta dừng lại ở bàn của nhóm Minh. Anh ta nở một nụ cười tươi tắn, đặc biệt khi nhìn thấy Lê Ngân.
"Chào mọi người," Quang Huy nói, giọng nói ấm áp và đầy tự tin. "Ngẫu nhiên quá, lại gặp các cậu ở đây." Anh ta tiến đến gần bàn, đứng ngay bên cạnh Ngân.
Lê Ngân ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười chào lại. "Chào Huy."
"Cậu Ngân vẫn chăm chỉ như thường lệ nhỉ," Huy nói, ánh mắt dừng lại trên cuốn sách của Ngân. "À, tiện thể mình muốn hỏi cậu một chút. Sắp tới có buổi workshop về quản lý dự án khá hay, diễn ra ở trung tâm văn hóa của trường. Mình nghĩ cậu sẽ thích đấy, đặc biệt là phần diễn giả khách mời, họ là những chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực này. Cậu có rảnh không? Hay để mình gửi thông tin chi tiết qua nhé?"
Hoàng Minh ngồi bên cạnh Ngân, cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Mọi sự tự tin vừa được nhen nhóm đều tan biến. Quang Huy, với vẻ ngoài điển trai, tự tin, và một khả năng giao tiếp khéo léo, dường như là hình mẫu hoàn hảo mà Minh luôn tự ti rằng mình không thể sánh bằng. Cậu cúi gằm mặt xuống cuốn sách, cố gắng giả vờ tập trung, nhưng từng lời nói của Quang Huy đều như những mũi kim đâm vào tâm can cậu. Cậu là ai mà dám cạnh tranh với một người như Quang Huy chứ? Một chàng trai tỉnh lẻ, rụt rè, bỡ ngỡ, liệu có thể mang lại hạnh phúc cho Ngân, một cô gái Hà Nội tinh tế và sâu sắc? Những nỗi sợ hãi cố hữu về xuất thân, về sự kém tự tin lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu lặng lẽ quan sát Ngân và Huy qua khóe mắt, tay siết chặt cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người.
Lê Ngân, dù lịch sự đáp lời Quang Huy, ánh mắt cô lại không vô tình liếc về phía Hoàng Minh. Cô nhận ra sự căng thẳng trong cơ thể cậu, thấy rõ vẻ mặt cúi gằm và bàn tay siết chặt của Minh. Một cảm giác khó chịu xen lẫn bối rối dâng lên trong lòng cô. Cô không thích cái cách mà những người khác chú ý đến cô, đặc biệt là khi nó tạo ra sự khó chịu cho những người xung quanh. Dù Quang Huy rất lịch thiệp, nhưng sự xuất hiện của anh ta lại khiến không khí trở nên nặng nề.
"Cảm ơn Huy, để mình xem lịch đã," Ngân đáp, giọng cô vẫn giữ được vẻ trầm tĩnh, nhưng có một chút gì đó vội vã hơn thường lệ. Cô không muốn kéo dài cuộc trò chuyện này. "Khi nào có thông tin, cậu cứ gửi qua cho mình nhé."
Quang Huy vẫn đứng đó, như muốn nói thêm điều gì, nhưng anh ta cũng đủ tinh ý để nhận ra sự thay đổi trong không khí. Anh ta mỉm cười, rồi khẽ gật đầu. "Được thôi, vậy mình sẽ gửi cậu sau. Chúc các cậu học tốt nhé." Nói rồi, anh ta quay người, bước về phía quầy bar để gọi đồ uống.
Ngay khi Quang Huy vừa khuất bóng, một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra từ đâu đó trong nhóm, có lẽ là từ Đức Anh. Cậu ta và Thảo Vy cũng đã nhận ra sự căng thẳng vừa diễn ra. Đức Anh khẽ huých tay Minh, nhưng không nói gì. Thảo Vy nhìn Ngân với ánh mắt lo lắng, như muốn hỏi han.
Hoàng Minh vẫn cúi gằm mặt, trái tim cậu vẫn đập mạnh mẽ. Cậu cảm thấy một nỗi ghen tị chớm nở, một cảm giác khó chịu ở lồng ngực mà cậu chưa từng trải qua. Cậu ghét cái cảm giác này, ghét sự yếu đuối của bản thân.
"Này Minh, cậu ổn chứ?" Lê Ngân khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Cô đã quay sang nhìn cậu, ánh mắt cô đầy vẻ quan tâm.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu chạm vào ánh mắt của Ngân. Trong đôi mắt sâu thẳm của cô, cậu không thấy sự thờ ơ, mà là một sự thấu hiểu, một chút lo lắng. Điều đó khiến nỗi ghen tị và sự tự ti trong cậu dịu đi phần nào. Ngân đã nhận ra, và cô ấy đang quan tâm đến cảm xúc của cậu.
"Tớ... tớ không sao," Minh đáp, giọng cậu khẽ rung. Cậu cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nó lại méo mó.
Lê Ngân không nói gì thêm, cô chỉ khẽ đặt tay lên cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một sự trấn an vô hình. Ánh mắt cô vẫn nhìn cậu, như muốn nói rằng cô ở đây, cô hiểu. Tiếng gió se lạnh bên ngoài quán cà phê, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, mùi cà phê rang xay, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của những cảm xúc phức tạp. Hoàng Minh biết, mối quan hệ của họ, dưới cái rét ngọt của Hà Nội, đang dần chớm nở thành một đóa hoa sữa, mang theo cả hương thơm nồng nàn lẫn những điều chưa nói. Quang Huy là một cơn gió thoảng, nhưng nó đã đủ để khuấy động hồ nước tĩnh lặng trong lòng Hoàng Minh và Lê Ngân, báo hiệu cho những hiểu lầm lớn hơn và áp lực cạnh tranh trong tương lai, khi tình yêu của họ dần rõ nét hơn giữa lòng Hà Nội cổ kính.