Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 80

Nét Phác Thảo Của Lòng Em Và Tiếng Chuông Từ Quê Nhà

2504 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp sự bối rối và ghen tị của Hoàng Minh sau sự xuất hiện của Quang Huy ở chương 79, làm dịu đi xung đột nội tâm ban đầu.,Khắc họa sự tinh tế trong cách Lê Ngân mở lòng và thể hiện sự quan tâm đến Hoàng Minh, củng cố mối quan hệ của họ.,Giới thiệu nhân vật Hoàng Anh một cách ấm áp, nhấn mạnh vai trò của gia đình trong cuộc sống của Hoàng Minh và tạo sự đối lập cảm xúc.,Giới thiệu vật phẩm 'Bức tranh phác thảo phố cổ' như một biểu tượng cho sự gắn kết và thấu hiểu giữa Minh và Ngân.,Làm sâu sắc thêm nỗi tự ti của Hoàng Minh về xuất thân và khả năng của bản thân so với Ngân, tạo tiền đề cho cuộc trò chuyện thẳng thắn ở Chương 83.,Giữ vững tông trầm lắng, lãng mạn, và nhịp độ chậm rãi đặc trưng của Arc 2.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Hoàng Anh
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, nội tâm, có chút bâng khuâng và hoài niệm.
Kết chương: [object Object]

Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn vương vấn trong không gian quán Cà phê “Hoa Sữa” tựa như một lời thì thầm không dứt, cố gắng xoa dịu bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng vừa mới diễn ra. Hoàng Minh vẫn cúi gằm mặt xuống cuốn sách, tựa như thể tâm trí cậu đang bị hút chặt vào từng con chữ, nhưng thực tế thì đôi mắt cậu đã lướt qua hàng trăm dòng mà chẳng đọng lại được bất cứ ý nghĩa nào. Lồng ngực cậu vẫn còn thắt lại, một cảm giác khó chịu đến nghẹt thở, như có một tảng đá vô hình đè nặng. Tiếng Quang Huy lịch thiệp, tự tin vẫn văng vẳng bên tai, cùng với hình ảnh anh ta đứng cạnh Lê Ngân, nụ cười rạng rỡ và ánh mắt đầy vẻ quan tâm. Minh cảm thấy mình như một kẻ ngoài cuộc, lạc lõng giữa câu chuyện của họ, dù cho cậu đang ngồi ngay cạnh Ngân.

Cậu siết chặt cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người, cảm nhận từng đường gân nổi lên trên mu bàn tay. Những nỗi sợ hãi cố hữu về xuất thân, về sự kém tự tin, về cái khoảng cách vô hình giữa một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè và một cô gái Hà Nội tinh tế, sâu sắc, tất cả lại trỗi dậy mạnh mẽ, như những con sóng ngầm cuộn trào trong lòng cậu. Cậu là ai mà dám cạnh tranh với một người như Quang Huy chứ? Một sinh viên thành phố với vẻ ngoài bảnh bao, phong thái tự tin, khả năng giao tiếp khéo léo và dường như là một tương lai rộng mở đang chờ đợi. Những lời của Quang Huy về buổi workshop, về những chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực, tất cả đều nhấn mạnh thêm sự khác biệt, sự xa vời giữa hai thế giới mà Minh đang cảm nhận. Cậu biết Ngân xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất, những cơ hội tốt nhất, và đôi khi, cậu tự hỏi liệu mình có thể mang lại những điều đó cho cô không. Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm can, khoét một lỗ hổng trong sự tự tin vừa được nhen nhóm.

Lê Ngân ngồi đối diện, cô vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường lệ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của cô lại không ngừng lướt qua Hoàng Minh. Cô nhận ra sự thay đổi rõ rệt trên gương mặt cậu, nhận thấy bờ vai cậu hơi chùng xuống, và cái cách cậu cố gắng vùi mình vào cuốn sách một cách gượng gạo. Cô hiểu, hay ít nhất là cảm nhận được, những gì đang diễn ra trong lòng cậu. Cái khoảnh khắc dưới mái hiên cũ, cái chạm tay vội vàng và những lời không nói, tất cả đã tạo nên một sợi dây liên kết vô hình, cho phép cô phần nào đọc được những bối rối ẩn sâu trong ánh mắt cậu. Cô không thích cái cách mà những sự chú ý từ bên ngoài làm ảnh hưởng đến không khí yên bình giữa cô và Minh. Quang Huy có thể rất lịch thiệp, rất tốt bụng, nhưng sự xuất hiện của anh ta đã phá vỡ sự cân bằng mong manh mà họ vừa mới thiết lập.

Cô khẽ thở dài, một tiếng thở nhẹ đến mức chỉ có cô mới có thể nghe thấy. Sau đó, cô nhẹ nhàng đẩy về phía Minh một tập giấy vẽ được kẹp trong một bìa cứng màu nâu sẫm. Cử chỉ của cô rất tự nhiên, nhưng mang theo một sự tinh tế, như một làn gió nhẹ xua đi những đám mây u ám trong lòng cậu.

"Minh, cậu có vẻ không tập trung. Có chuyện gì à?" Giọng Ngân nhỏ nhẹ, chậm rãi, nhưng lại đủ rõ ràng để xuyên qua lớp vỏ bọc suy tư của Minh. Cô không hỏi dồn, không ép buộc, chỉ đơn giản là một câu hỏi mở, một lời mời gọi cậu chia sẻ.

Hoàng Minh giật mình, ngẩng đầu lên. Cậu bắt gặp ánh mắt của Ngân, trong đó không có sự tò mò hay trách móc, chỉ có một sự quan tâm chân thành. Cậu cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nó lại méo mó và thiếu tự nhiên. "À, không... không có gì đâu. Chỉ là tớ đang nghĩ về bài tập thôi," cậu ngập ngừng đáp, giọng nói hơi run lên, cố gắng che giấu những cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Cậu là một người ít khi nói dối, và sự gượng gạo trong lời nói của cậu không thể qua mắt được Ngân.

Ánh mắt Minh liếc xuống tập giấy vẽ mà Ngân vừa đẩy tới. Cậu hơi bối rối, không hiểu ý cô. "Đây là...?"

Ngân khẽ cúi đầu, mái tóc dài buông xõa che đi một phần khuôn mặt, khiến cậu không thể đọc được biểu cảm của cô. "Cậu đã từng nói thích góc phố này mà. Tớ phác thảo thử," cô đáp, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng có một chút gì đó bâng khuâng, như thể cô đang chia sẻ một phần thế giới nội tâm của mình.

Hoàng Minh ngập ngừng đưa tay ra, lật giở bìa cứng. Đôi mắt cậu mở to khi nhìn thấy bức phác thảo bên trong. Đó là một góc phố cổ quen thuộc, nơi họ đã từng trú mưa, nơi có mái hiên cũ kỹ và hàng cây cổ thụ. Nét vẽ của Ngân thanh mảnh, tinh tế nhưng lại vô cùng sống động. Từng chi tiết nhỏ nhất, từ mái ngói rêu phong, những ô cửa sổ gỗ đã bạc màu, đến những chậu cây cảnh đặt trên ban công, đều được cô tái hiện một cách chân thực và đầy cảm xúc. Cậu gần như có thể ngửi thấy mùi ẩm mốc của thời gian, nghe thấy tiếng gió xào xạc trên những tán lá cây. Ngân không chỉ vẽ lại cảnh vật, cô còn phác thảo cả linh hồn của góc phố ấy.

Bức tranh không chỉ đơn thuần là một bức vẽ. Nó là một lời nhắn không lời, một sự thấu hiểu sâu sắc mà Ngân dành cho cậu. Cậu đã từng chỉ thoáng qua một câu nói về việc yêu thích góc phố ấy, vậy mà Ngân đã ghi nhớ, đã dành thời gian để phác thảo nó. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng Minh, xua đi phần nào sự ghen tị và tự ti lúc nãy. Cậu nhìn Ngân, ánh mắt cô vẫn hơi cúi xuống, tránh ánh nhìn của cậu. Sự bối rối hiện rõ trên gương mặt thanh tú của cô, một sự bối rối đáng yêu và chân thật, khác hẳn với vẻ trầm tĩnh thường ngày.

Cậu cảm thấy một chút ngại ngùng, nhưng cũng pha lẫn sự cảm động. Ngân đã không nói lời nào hoa mỹ để trấn an cậu, không cần một cử chỉ khoa trương. Chỉ một bức phác thảo giản dị, một hành động tinh tế như vậy cũng đủ để chạm đến sâu thẳm tâm hồn cậu. Giống như cái cách Hà Nội không vội vã, tình cảm của Ngân cũng vậy, chậm rãi, tinh tế, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu lạ kỳ. Tiếng nhạc acoustic vẫn vang lên, tiếng pha chế cà phê lách cách, và mùi cà phê rang xay thơm lừng hòa quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một không gian ấm cúng, riêng tư, tựa như đang ôm ấp hai tâm hồn đang dần xích lại gần nhau hơn.

Hoàng Minh không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười lần này chân thật hơn, không còn gượng gạo như lúc nãy. Cậu cẩn thận đặt tập giấy vẽ xuống bàn, ngắm nhìn nó thật lâu. Bức tranh ấy, với những nét chì mềm mại, đã vẽ nên không chỉ một góc phố, mà còn là một nét phác thảo của lòng Ngân, một phần tâm hồn tinh tế và sâu sắc mà cô đang dần mở ra với cậu. Cậu biết, dù Quang Huy có xuất hiện hay không, thì điều quan trọng nhất vẫn là những điều đang dần chớm nở giữa cậu và Ngân, những điều được dệt nên từ những khoảnh khắc giản dị, những cử chỉ tinh tế, và những cảm xúc sâu lắng, như mùi hoa sữa nồng nàn vẫn vương vấn đâu đó trong những ngày Hà Nội trở gió.

***

Đêm dần buông, mang theo cái rét ngọt đặc trưng của Hà Nội len lỏi vào từng con ngõ nhỏ. Gió mùa đông rít lên khe khẽ bên ngoài ô cửa sổ phòng trọ, tạo nên một bản nhạc buồn man mác. Hoàng Minh về đến phòng trọ "Gác Mái", cởi chiếc áo khoác dày cộp còn vương hơi lạnh, treo lên móc. Căn phòng nhỏ trên tầng cao của dãy nhà trọ cũ, với gác xép và ô cửa sổ nhìn ra ngõ, chật chội nhưng lại mang một sự ấm cúng kỳ lạ, như một cái kén bao bọc lấy cậu giữa lòng thành phố rộng lớn. Mùi đồ ăn nấu từ các phòng trọ lân cận thoang thoảng, đôi khi lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những căn nhà cũ, nhưng với Minh, đó là mùi của sự sống, mùi của Hà Nội.

Cậu đặt bức tranh phác thảo của Ngân lên bàn học, nơi có chồng sách vở và chiếc đèn bàn ánh sáng vàng dịu. Cậu ngắm nhìn nó thật lâu, gần như quên đi mọi thứ xung quanh. Từng nét vẽ, từng chi tiết nhỏ đều gợi lên trong cậu một cảm giác an ủi lạ kỳ. Nó không chỉ là một bức tranh, mà là một minh chứng cho sự quan tâm, sự thấu hiểu mà Lê Ngân dành cho cậu. Trong cái lạnh của đêm Hà Nội, bức tranh ấy tựa như một đốm lửa nhỏ, sưởi ấm trái tim đang còn nhiều bối rối của cậu. Nỗi tự ti về Quang Huy, về sự khác biệt giữa cậu và Ngân, dù đã được xoa dịu phần nào, vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Nó chỉ tạm thời lùi vào một góc khuất trong tâm hồn cậu, nhường chỗ cho cảm giác ấm áp và bâng khuâng mà bức tranh mang lại.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại cũ kỹ của Minh đặt trên bàn reo lên. Màn hình hiện lên dòng chữ "Em gái", kèm theo hình đại diện là khuôn mặt rạng rỡ của Hoàng Anh, em gái cậu. Một dòng ấm áp tức thì lan tỏa trong lòng Minh, xua đi phần nào những suy tư phức tạp vừa rồi. Cậu vội vàng bắt máy, giọng nói cố gắng giữ vẻ vui vẻ, tự nhiên nhất có thể.

"Anh Minh ơi! Anh có khỏe không? Bao giờ anh về nhà?" Giọng nói trong trẻo, hồn nhiên của Hoàng Anh vang lên từ đầu dây bên kia, mang theo cả sự háo hức và nhớ nhung.

Hoàng Minh mỉm cười, nụ cười lần này chân thật, không gượng gạo. "Anh khỏe mà. Em gái anh dạo này có ngoan không? Học hành thế nào rồi?" cậu hỏi, giọng nói dịu dàng, tràn đầy yêu thương. Dù có mệt mỏi, dù có đối mặt với bao nhiêu áp lực nơi thành phố, chỉ cần nghe thấy giọng em gái, mọi thứ dường như đều trở nên nhẹ nhõm hơn.

"Em ngoan lắm! Học cũng tốt nữa!" Hoàng Anh tự hào khoe. "Mẹ bảo anh ăn uống đầy đủ vào nhé! Đừng có thức khuya học bài quá, rồi lại ốm ra đấy. Mẹ còn dặn em gọi điện nhắc anh đấy."

Minh bật cười. "Anh biết rồi. Anh sẽ ăn uống đầy đủ, không thức khuya đâu." Cậu cảm thấy một sự bình yên lan tỏa. Gia đình, dù ở xa xôi, vẫn luôn là điểm tựa vững chắc, là nguồn động viên lớn nhất cho cậu. Những lời dặn dò của mẹ qua miệng em gái, dù đơn giản, lại có sức mạnh xoa dịu hơn bất kỳ lời an ủi nào khác. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, gió vẫn rít, nhưng cảm giác lạnh giá dường như đã bớt đi phần nào. Hơi thở cậu khẽ hóa khói trong không khí lạnh, nhưng lòng cậu lại thấy ấm áp lạ thường.

"Anh Minh ơi, bao giờ anh về nhà thật vậy? Tết này anh có về không?" Hoàng Anh hỏi, giọng nói có chút nũng nịu.

"Anh sẽ về sớm thôi, nếu có thể. Em cứ ngoan ngoãn học hành nhé." Minh hứa hẹn, dù trong lòng cậu vẫn còn đó những băn khoăn về lịch học, lịch làm thêm, và những dự định chưa thành hình. Cuộc sống sinh viên xa nhà không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng cậu không muốn em gái phải lo lắng.

Sau vài phút trò chuyện nữa, Hoàng Minh cúp máy. Điện thoại vẫn còn hơi ấm trong tay cậu. Cậu đặt nó xuống bàn, rồi lại nhìn về phía bức tranh phác thảo của Ngân. Một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng. Bức tranh là sự quan tâm tinh tế của Ngân, là lời khẳng định rằng cậu không đơn độc. Nhưng cuộc gọi của Hoàng Anh lại nhắc nhở cậu về quê nhà, về gia đình, về những gánh nặng vô hình mà cậu đang mang trên vai. Nỗi tự ti về xuất thân, về việc cậu là một chàng trai tỉnh lẻ đang cố gắng hòa nhập giữa lòng Hà Nội, lại len lỏi trở lại. Liệu cậu có thể mang lại cho Ngân một cuộc sống tốt đẹp, một tương lai vững chắc như những người như Quang Huy không? Liệu cô gái Hà Nội tinh tế ấy có thực sự chấp nhận một chàng trai như cậu?

Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm, nhưng trong căn phòng nhỏ, Hoàng Minh cảm nhận rõ sự ấm áp từ những sợi dây liên kết vô hình: một là từ cô gái Hà Nội trầm tĩnh và tinh tế, qua những nét chì mềm mại trên giấy; một là từ cô em gái hồn nhiên và gia đình ở nơi xa, qua những lời hỏi thăm giản dị. Cả hai đều là ánh sáng, nhưng cũng đồng thời là những thách thức, những câu hỏi lớn mà cậu vẫn chưa có lời đáp. Cậu biết, những điều chưa nói, những nỗi sợ và sự tự ti vẫn còn đó, chờ đợi một ngày nào đó được bộc bạch, được đối diện, giữa lòng thành phố cổ kính này, nơi những mùa hoa sữa cứ đến rồi đi, mang theo cả hương thơm nồng nàn lẫn những ký ức không thể nào phai nhạt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ