Cái lạnh ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm, nhưng trong căn phòng nhỏ, Hoàng Minh cảm nhận rõ sự ấm áp từ những sợi dây liên kết vô hình: một là từ cô gái Hà Nội trầm tĩnh và tinh tế, qua những nét chì mềm mại trên giấy; một là từ cô em gái hồn nhiên và gia đình ở nơi xa, qua những lời hỏi thăm giản dị. Cả hai đều là ánh sáng, nhưng cũng đồng thời là những thách thức, những câu hỏi lớn mà cậu vẫn chưa có lời đáp. Cậu biết, những điều chưa nói, những nỗi sợ và sự tự ti vẫn còn đó, chờ đợi một ngày nào đó được bộc bạch, được đối diện, giữa lòng thành phố cổ kính này, nơi những mùa hoa sữa cứ đến rồi đi, mang theo cả hương thơm nồng nàn lẫn những ký ức không thể nào phai nhạt.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng cuối đông còn đang rụt rè rải mình qua khung cửa sổ nhỏ của căn phòng trọ trên gác mái, Hoàng Minh tỉnh giấc. Không phải tiếng chuông báo thức, mà là một cảm giác trống rỗng rất lạ trong lòng, một sự bâng khuâng mơ hồ đã đánh thức cậu. Không khí trong phòng vẫn còn vương mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn nhà cũ kỹ ở Hà Nội, xen lẫn mùi sách vở và một chút mùi cà phê phin còn sót lại từ tối qua. Cậu vươn vai, tấm lưng kêu khẽ rắc rắc sau một đêm dài trằn trọc. Hơi thở cậu khẽ hóa khói trong không khí lạnh buốt đầu ngày.
Ánh mắt cậu vô thức tìm đến chiếc bàn học, nơi đặt bức tranh phác thảo phố cổ của Lê Ngân. Bức vẽ đã được cậu đặt cẩn thận trong một tập tài liệu, chỉ để lộ phần viền trắng và những nét chì mềm mại. Cậu nhẹ nhàng cầm nó lên. Ánh sáng mờ ảo của buổi sáng yếu ớt rọi vào, làm nổi bật từng chi tiết trên bức tranh. Những mái ngói rêu phong, những ô cửa sổ nhỏ nhắn, chiếc xích lô đậu nép mình bên hè phố cổ, tất cả đều hiện lên sống động qua nét vẽ tinh tế của Ngân. Cậu ngắm nghía thật lâu, như thể muốn đọc được những điều Ngân đã gửi gắm vào từng đường nét, từng mảng sáng tối. Nó không chỉ là một bức tranh, nó là một mảnh hồn Hà Nội, được Ngân cảm nhận và tái hiện lại bằng trái tim mình. Và quan trọng hơn, nó là một phần của Ngân, được trao cho cậu.
"Cô ấy thật đặc biệt," Minh thầm nghĩ. Cái cách Ngân thể hiện sự quan tâm luôn nhẹ nhàng, tinh tế đến mức khiến cậu vừa cảm động vừa bối rối. Cô ấy không nói những lời hoa mỹ, không có những cử chỉ phô trương, nhưng mỗi hành động nhỏ của cô đều ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. Bức tranh này, sau cuộc gặp gỡ với Quang Huy, tựa như một lời an ủi không lời, một sự khẳng định rằng cô ấy nhận ra những điều đang diễn ra trong lòng cậu.
Minh nhớ lại ánh mắt của Quang Huy, cái vẻ tự tin, phong thái lịch lãm của cậu ta. Một người Hà Nội gốc, xuất thân gia đình có điều kiện, học giỏi, năng động. Những điều mà cậu, một chàng trai tỉnh lẻ, phải chật vật mới có thể chạm tới một phần nhỏ. Cảm giác tự ti lại len lỏi, như một cơn gió lạnh lùa qua khe cửa, khiến cậu rụt rè. "Liệu mình có xứng đáng với sự quan tâm như thế này không?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí Minh. Cậu sợ, sợ rằng mình sẽ không thể mang lại cho Ngân những gì tốt đẹp nhất, sợ rằng mình sẽ trở thành gánh nặng, hoặc đơn giản là không thể hòa nhập vào thế giới của cô ấy.
Cuộc gọi của Hoàng Anh tối qua lại càng làm Minh suy nghĩ nhiều hơn về trách nhiệm của mình. Ba mẹ và em gái ở quê nhà, họ đặt bao nhiêu kỳ vọng vào cậu. Cậu phải học hành thật tốt, phải tìm được một công việc ổn định ở Hà Nội, phải thành công để không phụ lòng mong mỏi của gia đình. Nhưng liệu những gánh nặng ấy, những lo toan vật chất ấy có khiến cậu trở nên kém cỏi hơn trong mắt Ngân không? Liệu cô ấy có hiểu được những vất vả mà cậu đang trải qua, hay cô ấy chỉ thấy một Hoàng Minh rụt rè, thiếu tự tin, khác xa với những chàng trai thành đạt mà cô ấy có thể gặp gỡ?
Minh vuốt nhẹ lên bức tranh. Ngón tay cậu lướt qua những nét chì mềm mại, cảm nhận được sự tỉ mỉ, cẩn trọng trong từng chi tiết. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn trong lòng. Một bên là sự ấm áp, rung động mà Ngân mang lại, một bên là nỗi lo lắng, tự ti về bản thân và trách nhiệm gia đình. Cả hai luồng cảm xúc ấy cứ giằng xé trong cậu, tạo thành một mớ bòng bong khó gỡ. Cậu biết, những điều chưa nói này, nếu không được giải quyết, sẽ dần trở thành một rào cản vô hình giữa cậu và Ngân. Nhưng cậu phải bắt đầu từ đâu? Phải nói ra như thế nào khi chính cậu còn đang loay hoay với những suy nghĩ của mình?
Cậu đứng dậy, bước ra ban công nhỏ. Sương mù giăng mắc, bao phủ lấy những mái nhà xung quanh, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, huyền hoặc đặc trưng của Hà Nội những ngày cuối đông. Gió vẫn rít nhẹ, mang theo hơi lạnh se sắt. Minh khẽ thở dài. Cậu cần phải mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn. Không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người cậu yêu thương, và cả vì cô gái đã vẽ tặng cậu một phần hồn của Hà Nội này. Cậu mặc chiếc áo khoác dày cộm, cổ dựng cao, chuẩn bị cho một ngày mới ở giảng đường, nơi cậu biết mình sẽ lại gặp cô ấy, và những điều chưa nói lại tiếp tục chôn giấu trong lòng.
***
Buổi chiều cùng ngày, khi những đám mây xám nặng trĩu bắt đầu buông mình xuống bầu trời Hà Nội, Hoàng Minh và Lê Ngân lại tìm đến Thư viện Quốc gia Việt Nam. Đây đã trở thành một thói quen, một điểm hẹn không lời giữa hai người. Cái không khí trang nghiêm, tĩnh lặng của thư viện, với kiến trúc Pháp cổ kính, những hàng cột đá lớn sừng sững và sảnh chính cao vút, dường như có một sức hút đặc biệt đối với cả hai. Nó mang lại cảm giác bình yên, tách biệt khỏi sự ồn ào, xô bồ của thành phố bên ngoài.
Họ tìm một bàn quen thuộc ở góc phòng đọc, nơi có cửa sổ lớn nhìn ra con phố. Ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài, dù yếu ớt vì trời âm u, vẫn đủ để soi rõ những trang sách, hòa cùng ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn bàn cổ kính. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ và thoang thoảng mùi bụi thời gian quyện vào nhau, tạo nên một hương vị rất riêng, rất đặc trưng của tri thức. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ, tiếng bút viết sột soạt, và đôi khi là tiếng thì thầm nhỏ từ những bàn bên cạnh, tất cả hợp thành một bản giao hưởng dịu êm, không làm xao nhãng mà ngược lại, còn giúp tâm trí trở nên tập trung hơn.
Hoàng Minh ngồi đối diện Ngân, cố gắng dồn hết sự chú ý vào cuốn giáo trình dày cộp. Nhưng ánh mắt cậu không kìm được, vẫn cứ lén nhìn sang Ngân. Cô ấy vẫn vậy, trầm tĩnh và tập trung tuyệt đối vào cuốn sách của mình. Mái tóc đen dài của cô buông xõa nhẹ nhàng trên vai, đôi khi một lọn tóc nhỏ xõa xuống che khuất một phần khuôn mặt thanh tú. Cô mặc một chiếc áo len màu ghi đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch rất riêng của người Hà Nội. Từng cử chỉ của cô, từ cách cô lật trang sách, cách cô cầm bút gạch chân, đều toát lên một sự tinh tế, điềm đạm.
Trong không gian yên tĩnh ấy, mọi cử động nhỏ đều trở nên rõ ràng, và cả những cảm xúc ngầm chảy giữa hai người cũng vậy. Minh cố gắng ép mình đọc, nhưng những con chữ cứ nhảy múa trước mắt cậu, không tài nào đi vào tâm trí. Hình ảnh Quang Huy lại hiện lên, rồi lại xen lẫn với hình ảnh Ngân đang chăm chú đọc sách. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật tầm thường so với cô ấy, và cả so với những người như Quang Huy. Một sự tự ti mơ hồ lại trỗi dậy.
Thỉnh thoảng, Ngân khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt cô lướt qua Minh trong thoáng chốc. Cậu vội vàng cúi xuống, giả vờ tập trung vào sách, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác bối rối. Cậu không biết Ngân đang nghĩ gì, liệu cô ấy có nhận ra sự bồn chồn của cậu không? Hay cô ấy chỉ đơn thuần là mệt mỏi và lướt mắt qua?
"Minh, cậu có hiểu chỗ này không?" Giọng Ngân nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự im lặng. Cô ấy khẽ chỉ vào một đoạn trong cuốn sách của mình.
Minh giật mình, vội vàng nhìn sang. "À... chỗ này... tôi cũng đang xem lại đây." Cậu trả lời, giọng hơi ngập ngừng.
Ngân không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, rồi lại quay về với cuốn sách. Nhưng một lát sau, cô ấy lại đẩy nhẹ một mẩu giấy nhỏ sang phía Minh. Trên đó là vài dòng chữ viết tay rất đẹp, tóm tắt một ý chính quan trọng mà cô ấy vừa đọc được, cùng với một mũi tên chỉ vào một công thức phức tạp.
Minh nhìn mẩu giấy, cảm thấy một dòng ấm áp lan tỏa trong lòng. Đó là cách Ngân quan tâm, rất đỗi tinh tế và không một lời thừa thãi. Cậu biết, cô ấy nhận ra cậu đang gặp khó khăn, và cô ấy muốn giúp cậu, nhưng không muốn làm cậu cảm thấy bị soi mói hay kém cỏi. Cậu khẽ mỉm cười, cầm bút viết thêm vài dòng ghi chú vào sách của mình, dựa theo gợi ý của Ngân. Những điều chưa nói, đôi khi lại được truyền tải một cách rõ ràng nhất qua những cử chỉ nhỏ nhặt như thế.
Họ tiếp tục học trong im lặng. Tiếng mưa phùn bắt đầu lất phất bên ngoài cửa sổ, gõ nhẹ vào tấm kính. Hà Nội đang vào những ngày cuối đông, cái rét ngọt đã thấm vào từng ngóc ngách, từng hơi thở. Minh nhìn ra ngoài, làn mưa giăng mắc như một tấm màn mỏng, khiến khung cảnh trở nên lãng đãng. Cậu lại nhìn sang Ngân. Cô ấy vẫn tập trung, nhưng ánh mắt cô đôi khi cũng lướt ra ngoài cửa sổ, như đang cảm nhận cái không khí đặc trưng ấy.
Trong khoảnh khắc ấy, Minh cảm thấy một sự gắn kết lạ thường. Hai người, giữa lòng Hà Nội cổ kính, cùng chia sẻ một không gian, một bầu không khí, và cả những rung cảm tinh tế trước vẻ đẹp của thành phố. Nhưng song song với sự gắn kết ấy, nỗi tự ti của cậu vẫn dai dẳng. "Liệu cô ấy có thấy mình quá nhút nhát không? Liệu cô ấy có thấy mình kém cỏi khi luôn cần sự giúp đỡ của cô ấy không?" Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu Minh, khiến cậu không thể nào hoàn toàn thoải mái.
Thời gian trôi qua, những ánh đèn trong thư viện dần trở nên sáng rõ hơn khi bóng tối bao trùm bên ngoài. Một vài sinh viên khác bắt đầu thu dọn sách vở. Lê Ngân cũng khẽ khép cuốn sách lại, nhìn Minh.
"Cậu xong chưa?" cô hỏi, giọng vẫn nhẹ nhàng.
"À... ừm... tôi cũng xong rồi." Minh vội vàng thu dọn đồ đạc. Cậu biết, khoảnh khắc họ rời khỏi thư viện, những cảm xúc này sẽ lại càng trở nên rõ nét hơn dưới cái lạnh của Hà Nội. Những điều chưa nói, những nỗi niềm không tên, vẫn cứ lẩn khuất trong từng ánh mắt, từng cử chỉ, chờ đợi một cơ hội để được bộc bạch.
***
Khi Hoàng Minh và Lê Ngân bước ra khỏi cổng Thư viện Quốc gia, màn đêm đã buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da thịt và cơn mưa phùn dai dẳng hơn hẳn lúc chiều. Làn mưa lất phất nhưng đủ để làm ướt mái tóc, làm lạnh buốt đôi má. Gió cũng mạnh hơn, rít qua những tán cây cổ thụ ven đường, thổi tung những chiếc lá khô còn sót lại. Hơi thở của Minh khẽ hóa khói trong không khí lạnh, tạo thành từng làn sương mờ ảo trước mặt.
Họ cùng nhau bước về phía bến xe buýt quen thuộc. Con đường lát đá ẩm ướt phản chiếu ánh đèn vàng vọt từ những cột đèn đường, tạo nên một khung cảnh mơ hồ, lãng đãng. Tiếng xe cộ vẫn ồn ào nhưng dường như bị tiếng mưa át đi phần nào, chỉ còn nghe rõ tiếng bánh xe lướt trên mặt đường ướt. Mùi ẩm của đất sau mưa, mùi khói xe và một chút mùi hoa sữa cuối mùa còn vương vấn đâu đó, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh Hà Nội rất riêng, rất sâu lắng.
Khi họ đến bến xe, cơn mưa dường như không muốn dừng lại, thậm chí còn trở nên nặng hạt hơn. Những hạt mưa nhỏ li ti như những sợi chỉ bạc giăng mắc khắp không gian, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt. Mái che đơn giản của bến xe không đủ để che chắn hoàn toàn, những giọt nước vẫn hắt vào, làm ướt một phần ghế ngồi kim loại.
"Mưa rồi," Ngân khẽ nói, giọng cô ấy hòa vào tiếng mưa, nhẹ như một tiếng thở dài.
"Ừ, Hà Nội vẫn mưa phùn thế này," Minh đáp, giọng hơi run vì lạnh. Cậu siết chặt quai cặp, cố gắng tìm một chỗ khô ráo hơn dưới mái hiên.
Họ đứng nép vào nhau dưới một góc mái hiên nhỏ, nơi có thể tránh được phần nào những hạt mưa hắt. Khoảng cách giữa hai người dường như được rút ngắn lại bởi cái lạnh và cơn mưa. Trong khoảnh khắc ấy, Minh chợt nhớ về lần đầu tiên họ gặp nhau, cũng tại một trạm xe buýt, cũng dưới một cơn mưa phùn dầm dề. Nhưng lần đó, cảm xúc chỉ là sự bỡ ngỡ, là một chút ngượng ngùng của những người xa lạ. Còn bây giờ, cảm xúc đã phức tạp hơn nhiều. Có sự thân thuộc, có sự quan tâm, nhưng cũng có cả nỗi bối rối, sự dè dặt và những điều chưa nói.
Cậu có thể cảm nhận được hơi ấm thoang thoảng từ người Ngân, dù chỉ là một khoảng cách rất nhỏ. Gió lạnh thổi qua, khiến cậu run lên. Cậu không mặc chiếc áo khoác dày nhất của mình, và cái lạnh ngọt của Hà Nội những ngày cuối đông dường như thấm sâu vào từng thớ thịt.
"Anh có lạnh không?" Ngân bất chợt hỏi, giọng cô ấy trầm ấm, mang theo một sự quan tâm rất đỗi tự nhiên. Cậu hơi ngạc nhiên vì câu hỏi trực tiếp ấy, khác với sự kiệm lời thường thấy của cô.
Minh khẽ lắc đầu, dù thực sự cậu đang rất lạnh. "Tôi... tôi không sao." Cậu trả lời, giọng lạc đi một chút.
Ngân không nói gì thêm, nhưng Minh cảm thấy cô ấy khẽ nhích lại gần hơn một chút. Một cử chỉ rất nhỏ, nhưng đủ để khiến trái tim cậu đập mạnh hơn một nhịp. Cậu cảm nhận được hơi ấm từ vai cô truyền sang, xoa dịu phần nào cái lạnh buốt bên ngoài. Rồi, một cách rất nhẹ nhàng, ngón tay Ngân khẽ chạm vào tay áo Minh, như một cách chia sẻ hơi ấm, như một lời động viên không lời. Cái chạm nhẹ nhàng ấy không phải là sự cố ý, mà dường như là một phản ứng tự nhiên của cô trước cái lạnh và sự run rẩy của cậu.
Minh giật mình khẽ rụt tay lại một chút, nhưng không hoàn toàn tránh né. Một cảm giác tê dại lan tỏa từ điểm chạm ấy, không phải vì lạnh, mà là vì một rung động sâu xa hơn. Cậu muốn nắm lấy bàn tay cô, muốn nói ra hết những điều đang chất chứa trong lòng, những nỗi sợ hãi, những băn khoăn về bản thân. Nhưng rồi, cái sự rụt rè cố hữu, nỗi tự ti về xuất thân, về việc mình không xứng đáng lại kéo cậu lùi lại. Cậu sợ, sợ rằng nếu mình tiến thêm một bước, mình sẽ làm hỏng đi tất cả. Cậu sợ làm mất đi cái sự tinh tế, mong manh trong mối quan hệ này.
Cơn mưa phùn vẫn giăng mắc, bao phủ lấy mọi thứ trong một màu xám bạc. Tiếng xe buýt từ xa vọng lại, rồi một chiếc xe màu xanh quen thuộc dừng lại trước mặt họ.
"Xe của cậu kìa," Ngân nói, giọng cô ấy vẫn bình thản.
Minh gật đầu, trong lòng dâng lên một nỗi tiếc nuối khó tả. Khoảnh khắc trú mưa này, khoảnh khắc gần gũi này, đã kết thúc. Cậu không nói được lời nào, chỉ khẽ cúi đầu chào Ngân rồi vội vàng bước lên xe.
Ngồi trong xe buýt, Minh quay đầu nhìn qua ô cửa kính mờ hơi nước. Ngân vẫn đứng đó, dưới mái hiên nhỏ, một mình giữa màn mưa phùn, bóng dáng cô ấy nhỏ nhắn và trầm tĩnh lạ thường. Cậu không biết cô ấy đang nghĩ gì, nhưng ánh mắt cô ấy dường như vẫn nhìn về phía chiếc xe của cậu, cho đến khi nó khuất dần vào dòng người và màn mưa.
Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một ngọn lửa nhỏ lại bùng lên, rồi lại bị những nỗi sợ hãi và tự ti dập tắt. Những điều chưa nói, những cảm xúc phức tạp, những băn khoăn về tương lai, tất cả vẫn còn đó, lơ lửng trong không khí lạnh lẽo của mùa đông Hà Nội, chờ đợi một ngày nào đó được gọi tên, được đối diện, giữa hương thơm nồng nàn của những mùa hoa sữa cứ đến rồi đi.