Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 87

Hơi Ấm Giữa Lòng Đông Hà Nội

3919 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự bình yên và ấm áp trong mối quan hệ đang phát triển giữa Hoàng Minh và Lê Ngân sau những 'cao trào' cảm xúc ở các chương trước.,Thể hiện rõ hơn sự thoải mái và tin tưởng lẫn nhau qua những tương tác đời thường, giản dị, đặc biệt là sự chấp nhận từ phía Lê Ngân.,Củng cố hình ảnh 'thói quen chung' nhưng với một tầng ý nghĩa cảm xúc sâu sắc hơn, nơi sự hiện diện của đối phương trở nên không thể thiếu.,Duy trì giai đoạn 'resolution' bằng cách cho thấy cả hai đang dần chấp nhận và thích nghi với sự gần gũi mới, chuẩn bị cho những bước tiến nhỏ nhưng ý nghĩa.,Gieo mầm cho những hành động thể hiện sự quan tâm rõ ràng hơn từ một trong hai người, hướng tới Chương 89, nơi mối quan hệ có thể tiến thêm một bước rõ ràng.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, ấm áp, có chút bâng khuâng và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Chuyến xe buýt cuối ngày đã đến. Tiếng phanh kít vang lên, cửa xe mở ra với tiếng rít nhẹ của hơi. Minh và Ngân cùng nhau bước lên xe, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ. Ánh đèn đường lướt qua ngoài ô cửa kính, in hình bóng của hai người lên tấm kính mờ. Cái lạnh se sắt của mùa đông Hà Nội vẫn vương vấn bên ngoài, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa ấm áp đang bùng cháy, sưởi ấm cả không gian. Ngân khẽ điều chỉnh lại chiếc khăn trên cổ, cảm nhận hơi ấm và mùi hương quen thuộc của Minh. Cô khẽ dựa đầu vào thành ghế, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con phố Hà Nội đang dần chìm vào màn đêm. Mối quan hệ của họ, sau những ngày mưa phùn và những nỗi lòng chất chứa, đã thực sự bước sang một trang mới. Và đêm nay, giữa cái rét ngọt của Hà Nội, hơi ấm từ chiếc khăn len đã trở thành một dấu ấn không lời, một sự khẳng định nhẹ nhàng cho những điều đang dần nảy nở giữa hai trái tim trẻ.

Trên chuyến xe buýt đêm, tiếng động cơ rì rì đều đặn như một bản nhạc ru êm. Hơi thở của những hành khách đã vơi đi nhiều, quyện vào không khí lạnh lẽo bên trong xe, tạo thành một lớp sương mờ mịt trên ô cửa kính. Hoàng Minh ngồi cạnh Lê Ngân, cảm nhận rõ ràng sự gần gũi từ cô. Chiếc khăn len màu xám tro vẫn an yên trên cổ cô, như một vòng tay ấm áp mà cậu đã trao đi. Mùi hương dịu nhẹ của nước xả vải trên chiếc khăn, cùng với chút hương gió đông thoang thoảng, giờ đây đã hòa quyện với mùi hương thanh khiết đặc trưng của Ngân, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ.

Minh khẽ liếc nhìn Ngân. Cô ấy đang tựa đầu vào thành cửa kính, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những vệt sáng lướt qua bên ngoài. Những ánh đèn đường vàng vọt, ánh đèn pha xe cộ đủ màu sắc, tất cả đều nhòe đi trong màn sương mờ và những giọt nước đọng trên kính. Có lẽ Ngân đang nhìn thấy những điều mà chỉ riêng cô ấy mới có thể cảm nhận được từ cái vội vã, hối hả của Hà Nội về đêm. Cậu tự hỏi, trong khoảnh khắc ấy, cô ấy đang nghĩ gì? Liệu có phải là những suy tư về bài vở, về tương lai, hay chỉ đơn giản là đang tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này?

Một cảm giác bình yên lạ lùng dâng lên trong lòng Minh. Cậu không còn cái cảm giác dè dặt, ngập ngừng như những ngày đầu mới quen Ngân. Sự chấp nhận chiếc khăn len của cậu, nụ cười biết ơn và ánh mắt dịu dàng cô dành cho cậu ban nãy, tất cả như một lời khẳng định không lời, rằng cậu đã được phép bước thêm một bước nữa vào thế giới vốn dĩ khép kín của Ngân. Nỗi tự ti về xuất thân, về sự khác biệt giữa cậu và cô, dường như đã bị hơi ấm từ chiếc khăn và ánh mắt ấy xua tan đi phần nào. Nó không biến mất hoàn toàn, vẫn còn đó một chút ẩn sâu, nhưng giờ đây, nó không còn là rào cản ngăn cậu lại nữa.

Chiếc xe buýt rung lắc nhẹ khi vào cua. Ngân khẽ cựa mình, đôi mắt vẫn nhìn ra ngoài. Minh muốn nói điều gì đó, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Giữa họ có một sự im lặng rất riêng, không phải là sự ngượng ngùng hay xa cách, mà là một khoảng lặng ấm áp, nơi cảm xúc được trao đổi bằng những cái chạm nhẹ, bằng hơi thở đều đặn của người bên cạnh, bằng sự hiện diện không lời nhưng đầy ý nghĩa. Cậu tin rằng Ngân cũng cảm nhận được điều đó.

Một lúc sau, Ngân khẽ quay đầu lại, đôi mắt cô ấy chạm vào ánh mắt của Minh. Không gian như ngừng lại trong khoảnh khắc ấy. Minh cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cô ấy không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy vẫn thanh thoát và kiệm lời như thường lệ, nhưng hôm nay, nó lại mang một sự ấm áp khác lạ, một chút gì đó tinh nghịch và hoàn toàn thư thái. Cậu hiểu rằng, Ngân đang thực sự thoải mái khi ở bên cậu, không còn vẻ phòng thủ hay trầm mặc như trước nữa.

"Em... có lạnh không?" Minh khẽ thì thầm, giọng cậu vẫn còn đôi chút ngập ngừng, nhưng đã tự tin hơn rất nhiều. Cậu muốn đảm bảo rằng cô ấy thực sự ổn, rằng chiếc khăn đã làm tròn nhiệm vụ của nó.

Ngân lắc đầu nhẹ, mái tóc đen dài khẽ lướt qua gò má. "Không," cô nói, giọng cô ấy nhẹ nhàng như làn gió thoảng. "Ấm lắm." Cô khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ chiếc khăn trên cổ, như để nhấn mạnh lời nói của mình. "Cảm ơn cậu."

Lời cảm ơn của Ngân nghe rất chân thành, không phải là một lời xã giao hời hợt. Minh cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy dọc sống lưng. Được nghe Ngân nói lời cảm ơn, và nhìn thấy sự thoải mái rõ ràng trên gương mặt cô, đối với cậu đã là một phần thưởng vô giá. Cậu khẽ gật đầu, không nói thêm gì. Có lẽ, những lời nói hoa mỹ không cần thiết trong khoảnh khắc này. Chỉ cần sự hiện diện của nhau, sự thấu hiểu qua ánh mắt, qua những cử chỉ nhỏ bé, đã là đủ.

Minh lại hướng mắt ra ngoài cửa sổ, nhưng tâm trí cậu vẫn tràn ngập hình bóng của Ngân. Cậu nhớ lại những buổi chiều tan học cùng đi bộ, những lần trú mưa dưới mái hiên cũ, những buổi học nhóm tại quán cà phê Hoa Sữa. Tất cả những khoảnh khắc giản dị ấy, giờ đây, đã được lấp đầy bởi một ý nghĩa sâu sắc hơn rất nhiều. Sự hiện diện của Ngân đã biến những thói quen đời thường của cậu thành những kỷ niệm lung linh, ấm áp. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có cảm nhận giống như cậu không? Liệu cô ấy có thấy cuộc sống của mình trở nên phong phú hơn, ý nghĩa hơn kể từ khi có cậu bước vào không?

Chiếc xe buýt tiếp tục lăn bánh, đưa họ đi qua những con phố quen thuộc của Hà Nội. Đèn đường vẫn lấp lánh, soi rọi những cửa hàng đóng cửa, những con hẻm nhỏ tĩnh mịch. Mùi khói xe và bụi đường vẫn vương vấn, nhưng giờ đây, trong cảm nhận của Minh, tất cả đều trở nên dịu nhẹ hơn, lãng mạn hơn, bởi vì có Ngân ngồi cạnh. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn se sắt, nhưng không thể chạm tới trái tim đang ấm áp của cậu. Trong khoang xe buýt chật hẹp, giữa dòng người vội vã, Minh và Ngân như tạo nên một thế giới riêng, một khoảng không gian bình yên chỉ thuộc về hai người. Cậu ước gì chuyến xe này sẽ kéo dài mãi mãi, để cậu có thể tiếp tục tận hưởng sự gần gũi này, để cậu có thể tiếp tục chiêm ngưỡng vẻ đẹp trầm tĩnh của Ngân trong ánh đèn mờ ảo.

Tới bến, Ngân khẽ cử động, chuẩn bị xuống xe. Minh cũng nhanh chóng đứng dậy, nhường lối cho cô. Khi Ngân bước xuống, cô quay lại, đôi mắt một lần nữa chạm vào ánh mắt của Minh. Lần này, nụ cười của cô ấy càng thêm rõ ràng, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai xua tan màn sương giá. "Về cẩn thận nhé, Minh," cô nói, giọng nói cô vang lên thật ấm áp giữa cái lạnh của đêm đông. Rồi, cô xoay người, hòa vào dòng người thưa thớt trên vỉa hè, bóng dáng mảnh mai của cô dần khuất sau những tàng cây cổ thụ. Chiếc khăn len màu xám tro vẫn nổi bật trên nền áo khoác tối màu của cô, như một sợi dây vô hình kết nối hai người.

Minh đứng lặng trên xe buýt, dõi theo bóng Ngân cho đến khi cô khuất hẳn. Trái tim cậu vẫn còn đập những nhịp đập rộn ràng. Nụ cười cuối cùng của Ngân, câu nói "Về cẩn thận nhé, Minh" của cô, tất cả như một khúc ca êm ái vang vọng trong tâm trí cậu. Cậu cảm thấy một sự mãn nguyện dâng trào, một niềm hạnh phúc giản dị mà sâu sắc. Nỗi tự ti, những lo lắng dường như đã bị thổi bay theo gió. Thay vào đó là một cảm giác bình yên, một niềm tin vào những điều tốt đẹp đang đến. Cậu biết rằng, hành động nhỏ bé của mình đã được Ngân đón nhận một cách chân thành, và điều đó đã sưởi ấm không chỉ cho Ngân, mà còn cho chính tâm hồn cậu. Chiếc xe buýt lại tiếp tục lăn bánh, đưa Minh về phía phòng trọ của mình, nhưng tâm hồn cậu thì vẫn còn vấn vương nơi con phố Ngân vừa đi qua.

**

Khi Minh bước xuống xe buýt ở trạm cuối cùng, hơi lạnh táp vào mặt cậu như một cái tát của mùa đông. Gió đêm lùa qua từng ngõ ngách, mang theo cái lạnh buốt xương và chút hương hoa sữa cuối mùa đã phai nhạt. Con đường về phòng trọ Gác Mái quen thuộc giờ đây vắng vẻ hơn rất nhiều so với ban ngày. Ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu trên những tán cây khẳng khiu, tạo nên những bóng đổ dài, xiêu vẹo. Tiếng còi xe thưa thớt từ xa vọng lại, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch của đêm khuya Hà Nội.

Minh siết chặt tay vào túi áo khoác, cảm nhận sự trống trải nơi cổ mình. Chiếc khăn len, vật sưởi ấm quen thuộc của cậu, giờ đã nằm trên cổ Ngân, mang theo hơi ấm của cậu đi cùng cô. Lòng cậu không hề cảm thấy tiếc nuối, mà ngược lại, một sự ấm áp lạ thường lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi cái lạnh bên ngoài. Cậu ngước nhìn lên bầu trời đêm Hà Nội, nơi những vì sao lấp lánh ẩn hiện sau làn sương mỏng. Hơi thở cậu hóa thành khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh, tan biến vào hư không.

Cậu nhớ lại từng khoảnh khắc trên chuyến xe buýt. Ánh mắt Ngân khi cô ấy nhận chiếc khăn, nụ cười dịu dàng của cô ấy khi nói "Ấm lắm", và đặc biệt là ánh mắt trao gửi cuối cùng khi cô ấy xuống xe. Tất cả như một thước phim quay chậm, rõ nét và sống động trong tâm trí Minh. Trước đây, cậu luôn nghĩ Ngân là một cô gái khó gần, với vẻ ngoài trầm tĩnh và đôi mắt xa xăm như chứa đựng cả một thế giới riêng mà cậu không cách nào chạm tới. Nhưng đêm nay, những bức tường vô hình ấy dường như đã sụp đổ. Cô ấy đã chấp nhận sự quan tâm của cậu, đã mở lòng mình ra một chút, dù chỉ là một nụ cười hay một lời thì thầm.

"Liệu đây có phải là...?" Cậu khẽ độc thoại trong tâm trí, câu hỏi vẫn còn dang dở. "Liệu đây có phải là khởi đầu cho một điều gì đó thực sự đặc biệt?" Sự rụt rè cố hữu của cậu vẫn còn đó, thỉnh thoảng lại trỗi dậy, nhắc nhở cậu về những khác biệt giữa hai người. Cậu là chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội rộng lớn, còn Ngân là cô gái Hà Nội gốc, tinh tế và sâu sắc. Nhưng đêm nay, những lo lắng ấy dường như yếu ớt hơn, không đủ sức để lấn át niềm hạnh phúc đang dâng trào trong lòng cậu.

Cậu bước đi chậm rãi trên vỉa hè, đôi chân như muốn kéo dài thêm khoảnh khắc này. Mỗi bước đi, cậu lại nhớ về Ngân. Hình ảnh cô ấy ngồi cạnh cậu trên xe buýt, khẽ dựa đầu vào cửa kính, mái tóc dài buông xõa, chiếc khăn len màu xám tro nổi bật trên nền áo khoác tối màu. Cậu nhớ cả mùi hương của cô ấy, mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ, như mùi sương sớm trên những nhành hoa. Sự hiện diện của Ngân đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Minh. Từ những buổi học nhóm, những bữa cơm trưa vội vàng, đến những chuyến xe buýt cuối ngày. Tất cả đều in đậm dấu ấn của cô.

"Mình đã từng nghĩ sẽ không bao giờ có được cảm giác này," cậu tự nhủ. Cảm giác được quan tâm, được chấp nhận, và được nhìn thấy một nụ cười rạng rỡ đến thế từ người mà cậu thầm mến. Trước đây, tình cảm của cậu dành cho Ngân vẫn còn mơ hồ, ẩn chứa nhiều lo sợ và tự ti. Cậu không dám hy vọng quá nhiều, chỉ mong được ở bên cạnh cô, được quan sát cô từ xa. Nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đã thay đổi. Một cánh cửa mới đã mở ra, một con đường mới đã hiện rõ.

Minh chợt mỉm cười một mình. Giữa cái lạnh buốt của gió đông Hà Nội, nụ cười ấy như một ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm cả tâm hồn cậu. Cậu cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một niềm hạnh phúc giản dị mà chân thật. Có lẽ, tình yêu không nhất thiết phải là những lời nói hoa mỹ hay những hành động lớn lao. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là một chiếc khăn len ấm áp, một ánh mắt dịu dàng, hay một nụ cười biết ơn. Và đôi khi, nó còn là sự tin tưởng mà một người dành cho người kia, là sự chấp nhận những điều nhỏ bé nhất.

Cậu đi qua một tiệm cà phê nhỏ đã đóng cửa, ánh đèn vàng hắt hiu từ bên trong soi rọi những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc. Mùi cà phê rang xay vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những con phố đêm. Hà Nội không vội được đâu, câu nói ấy chợt hiện lên trong tâm trí Minh. Và cậu cũng không vội. Cậu tin rằng, mọi thứ cần có thời gian để nảy nở, để phát triển. Giống như những bông hoa sữa, cần đến mùa thu mới có thể tỏa hương. Tình cảm của cậu và Ngân cũng vậy, cần những khoảng lặng, cần những khoảnh khắc giản dị để dần dần định hình, để trở nên sâu sắc và bền chặt hơn.

Minh cuối cùng cũng về đến phòng trọ Gác Mái. Cậu khẽ mở cửa, bước vào căn phòng nhỏ quen thuộc. Căn phòng lạnh lẽo và trống trải hơn bình thường khi không có chiếc khăn len trên cổ. Nhưng lòng cậu thì lại ấm áp đến lạ. Cậu ngồi xuống bên bàn học, với lấy cuốn sổ tay chung của hai người. Lật từng trang giấy, cậu nhìn lại những dòng chữ của Ngân, những hình vẽ nguệch ngoạc của cậu. Mỗi chi tiết nhỏ đều gợi nhớ về cô ấy. Cậu biết rằng, từ giờ trở đi, mỗi ngày của cậu sẽ không còn giống như trước nữa. Sự hiện diện của Ngân đã trở thành một phần không thể thiếu, một thói quen ngọt ngào mà cậu không muốn từ bỏ. Và cậu tin, Ngân cũng đang dần cảm nhận được điều đó.

**

Sáng hôm sau, Hà Nội vẫn chìm trong cái rét ngọt đầu đông, nhưng ánh nắng đã bắt đầu le lói, xua đi phần nào màn sương giá. Những tia nắng vàng dịu xuyên qua kẽ lá, đậu trên những mái nhà cổ kính, làm bừng sáng những con phố còn ngái ngủ. Hoàng Minh đến trường sớm hơn thường lệ, lòng mang theo chút hồi hộp khó tả. Không phải hồi hộp vì bài kiểm tra hay buổi thuyết trình, mà là một sự nôn nao, háo hức được gặp Ngân. Cậu muốn nhìn thấy cô ấy, muốn biết cô ấy có còn quàng chiếc khăn len của cậu không, muốn được thấy nụ cười dịu dàng của cô ấy một lần nữa.

Khuôn viên Đại học Ngoại Thương buổi sáng đã bắt đầu nhộn nhịp. Sinh viên tấp nập đổ về các giảng đường, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng xe cộ từ bên ngoài vọng vào. Mùi cà phê thoang thoảng từ quán căng-tin, quyện với mùi sách vở và mùi ẩm của đất trời sau một đêm lạnh. Minh bước đi trên hành lang quen thuộc, ánh mắt cậu vô thức tìm kiếm một bóng hình mảnh mai. Và rồi, cậu thấy cô ấy. Lê Ngân đang đứng tựa vào bức tường gạch cũ, gần cửa lớp học, đôi mắt vẫn trầm tĩnh nhìn ra phía sân trường. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác màu be nhạt, và trên cổ, chiếc khăn len màu xám tro của cậu vẫn an yên nằm đó, như một vòng ôm ấm áp.

Minh cảm thấy một dòng điện chạy dọc sống lưng. Khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng, mọi tự ti trong cậu dường như tan biến. Chiếc khăn ấy, không chỉ là một vật giữ ấm, mà còn là một dấu hiệu, một sự chấp nhận không lời từ Ngân. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi bước đến gần cô.

"Chào Ngân," Minh khẽ nói, giọng cậu vẫn còn hơi ngập ngừng.

Ngân quay đầu lại. Đôi mắt cô ấy không còn vẻ thờ ơ thường ngày, mà thay vào đó là một ánh nhìn ấm áp, và một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Nụ cười ấy không rạng rỡ đến mức chói chang, nhưng lại có sức mạnh làm tan chảy mọi băng giá trong lòng Minh. Đó là một nụ cười chứa đựng sự tin tưởng, sự thoải mái và một chút gì đó rất đỗi dịu dàng.

"Chào Minh," cô đáp, giọng nói cô nhẹ nhàng như gió thoảng. "Sáng nay cậu dậy sớm thế?"

Minh gãi đầu cười. "Ừm, mình... muốn đi sớm một chút." Cậu không dám nói rằng cậu muốn đến sớm để gặp cô.

Ngân khẽ cúi đầu, che đi nụ cười nhỏ đang nở trên môi. "Chiếc khăn của cậu ấm thật đấy." Cô khẽ đưa tay vuốt nhẹ chiếc khăn, như để cảm nhận hơi ấm còn vương vấn. Hành động nhỏ bé ấy, đối với Minh, lại có ý nghĩa to lớn. Nó không chỉ là một lời khen, mà còn là một sự xác nhận, rằng cô trân trọng hành động của cậu, trân trọng hơi ấm mà cậu đã trao đi.

Đúng lúc đó, Đức Anh và Thảo Vy đi ngang qua hành lang. Hai đứa bạn thân của Ngân, vốn nổi tiếng với sự tinh nghịch và khả năng quan sát "tình hình" siêu việt, không thể bỏ qua khoảnh khắc này.

Đức Anh, với dáng người cao ráo và đôi mắt tinh nghịch, ngay lập tức nheo mắt nhìn Minh và Ngân. Cậu ta huých nhẹ tay Thảo Vy, rồi thì thầm đủ để Minh và Ngân có thể nghe thấy. "Xem kìa, xem kìa! Ai đó có vẻ tiến triển tốt rồi đấy!"

Thảo Vy, với mái tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ và khuôn mặt đáng yêu, che miệng cười khúc khích. "Thật á! Đáng yêu ghê!" Cô nàng nhìn Minh và Ngân với ánh mắt đầy tò mò và thích thú. "Mới sáng ra mà đã tình tứ thế này rồi!"

Ngân khẽ đỏ mặt, nhưng cô không phản bác hay tỏ vẻ khó chịu. Cô chỉ khẽ lắc đầu, rồi quay sang Minh, ánh mắt cô có chút trêu chọc. Minh cũng cảm thấy hơi ngượng, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm vui khó tả. Những lời trêu chọc của bạn bè, thay vì khiến cậu khó xử, lại làm cậu cảm thấy mối quan hệ giữa cậu và Ngân đang dần được "công nhận", không còn là điều gì đó phải giấu kín nữa.

"Hai cậu nói gì thế?" Ngân giả vờ trách móc, nhưng giọng nói cô lại chứa đựng sự vui vẻ.

"Đâu có gì đâu!" Đức Anh cười hì hì. "Chỉ là thấy không khí sáng nay ấm áp lạ thường thôi!"

"Đúng đó, còn có hương thơm nữa chứ!" Thảo Vy thêm vào, rồi liếc nhìn chiếc khăn trên cổ Ngân. "Mùi hương quen quen ghê!"

Minh và Ngân nhìn nhau, rồi cùng khẽ mỉm cười. Sự trêu chọc của bạn bè dường như đã phá vỡ bầu không khí có chút ngượng ngùng ban đầu, thay vào đó là sự thoải mái và tự nhiên hơn. Cậu cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ hơn nữa với Ngân, không chỉ là những khoảnh khắc riêng tư, mà còn là sự chấp nhận của những người xung quanh.

Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp vang lên. Minh và Ngân cùng quay người, bước về phía cửa lớp. Cả hai đi sát vào nhau, vai kề vai một cách tự nhiên. Khoảnh khắc ấy, Minh cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một niềm hạnh phúc dâng trào. Ngân không còn giữ khoảng cách, cô ấy đã thực sự chấp nhận sự hiện diện của cậu trong cuộc sống của mình.

Khi đi qua một đám đông sinh viên đang đứng nói chuyện, Ngân khẽ vô thức chạm nhẹ vào cánh tay Minh, như một hành động tự nhiên để tránh va chạm. Cái chạm nhẹ nhàng, thoáng qua ấy, lại có sức mạnh làm Minh rung động. Nó không phải là một sự cố ý, mà là một hành động bản năng, thể hiện sự tin tưởng và gần gũi. Minh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút, nhưng không phải vì lo lắng, mà là vì một niềm hạnh phúc đơn thuần.

Trong lớp học, Minh ngồi cạnh Ngân, cảm nhận hơi ấm từ cô. Ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ, làm sáng bừng không gian. Cậu nhìn sang Ngân, cô ấy đang chăm chú lật sách giáo trình, chiếc khăn len màu xám tro vẫn an yên trên cổ. Mùi hương của cô ấy, hòa quyện với mùi sách vở và chút hương gió đông, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ. Cậu biết rằng, từ giờ trở đi, mỗi ngày của cậu sẽ không còn giống như trước nữa. Sự hiện diện của Ngân đã trở thành một phần không thể thiếu, một thói quen ngọt ngào mà cậu không muốn từ bỏ. Và cậu tin, Ngân cũng đang dần cảm nhận được điều đó, từng chút một, giữa lòng Hà Nội những ngày tươi trẻ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ