Giờ ra chơi ồn ã đã qua đi, tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp vừa dứt, không gian hành lang trường Đại học Ngoại Thương bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Những bước chân vội vã của sinh viên đã thưa dần, chỉ còn lại vài tốp người nán lại, cùng nhau trao đổi bài vở hoặc trò chuyện râm ran trước khi chìm vào không khí nghiêm túc của tiết học tiếp theo. Bên ngoài ô cửa kính lớn của giảng đường, ánh nắng ban mai dù còn yếu ớt nhưng đã đủ để xua đi phần nào cái lạnh se của buổi sáng đầu đông. Nó trải một vệt vàng nhạt lên nền gạch bóng loáng, làm nổi bật những hàng cây xanh mướt trong khuôn viên trường, vẫn còn rung rinh bởi những cơn gió nhẹ mang theo hơi sương đêm.
Trong một góc giảng đường rộng rãi, nơi ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào rõ nhất, Hoàng Minh và Lê Ngân vẫn còn đang thu dọn sách vở. Tiếng lật trang sách khẽ khàng, tiếng bút chì đặt xuống bàn gỗ tạo nên một âm thanh trầm lắng, hòa cùng tiếng giảng bài vọng lại từ phòng học bên cạnh. Mùi mực mới, mùi giấy và thoang thoảng hương cà phê từ quán nhỏ dưới căng-tin quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí quen thuộc của giảng đường đại học – trẻ trung, năng động nhưng cũng không kém phần yên bình.
Ngân, với dáng người mảnh mai và mái tóc đen dài buông xõa, chậm rãi gấp gọn chiếc khăn len màu xám tro. Đôi bàn tay cô ấy tinh tế, nhẹ nhàng vuốt phẳng từng nếp gấp, như thể trân trọng từng sợi len, từng hơi ấm mà nó đã mang lại. Minh ngồi cạnh, ánh mắt cậu vô thức dõi theo từng cử chỉ của Ngân. Trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy một sự bình yên đến lạ. Cái cảm giác được ngồi gần cô, được cùng cô trải qua những khoảnh khắc đời thường như thế này, đã dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cậu.
Khi chiếc khăn đã được gấp gọn gàng thành một khối vuông vắn, Ngân ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm của cô ấy nhìn thẳng vào Minh. Trong ánh mắt ấy, Minh không còn thấy vẻ thờ ơ hay chút lạnh lùng thường ngày, mà thay vào đó là một sự ấm áp, một tia sáng dịu dàng như nắng sớm.
"Khăn của Minh đây," cô nói, giọng nói nhỏ nhẹ, thanh thoát, như một lời thì thầm giữa không gian tĩnh lặng. "Cảm ơn Minh nhiều nhé, ấm lắm."
Minh đón lấy chiếc khăn, lòng cậu bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cậu vẫn còn nhớ như in khoảnh khắc cậu trao nó cho Ngân, trong cái lạnh đột ngột của chiều hôm trước, khi cô khẽ rụt vai. Giờ đây, chiếc khăn trở lại với cậu, mang theo không chỉ hơi ấm của Ngân mà còn cả mùi hương thoang thoảng rất riêng của cô, một mùi hương thanh khiết, nhẹ nhàng như chính con người cô. Cậu cảm thấy một chút tiếc nuối khi phải rời xa hơi ấm ấy, tiếc nuối khi phải kết thúc một thói quen ngọt ngào vừa mới chớm nở.
"Không có gì đâu Ngân," Minh hơi ngập ngừng, mắt cậu vẫn không rời khỏi cô. Cậu muốn giữ lại cái nhìn này, giữ lại khoảnh khắc bình yên này thật lâu. "Em giữ dùng cũng được mà, trời còn lạnh." Cậu thật tâm muốn Ngân tiếp tục quàng nó, không chỉ vì trời vẫn còn rét, mà vì cậu muốn nhìn thấy chiếc khăn của mình, hơi ấm của mình, được bao bọc lấy cô.
Ngân khẽ cười nhẹ, nụ cười ấy không rạng rỡ nhưng lại có khả năng làm tan chảy mọi sự ngượng nghịu trong lòng Minh. Nó là một nụ cười chấp nhận, một nụ cười thấu hiểu. "Không, của Minh mà," cô đáp, ánh mắt dịu dàng chạm vào mắt cậu, như một lời khẳng định thầm kín. "Với lại... mình quen rồi."
"Quen rồi." Hai từ ấy cứ văng vẳng trong tâm trí Minh. Cậu không biết Ngân "quen rồi" là quen với cái lạnh, hay quen với cảm giác được quan tâm, hay quen với sự hiện diện của cậu. Nhưng dù là gì đi nữa, nó cũng khiến trái tim cậu rung lên một nhịp. Nó giống như một lời chấp nhận ngầm, một sự thừa nhận rằng sự quan tâm của cậu không còn là điều xa lạ đối với cô nữa, mà đã trở thành một phần tự nhiên, một thói quen. Điều đó khiến Minh cảm thấy mình như đang bay bổng, một niềm hạnh phúc thầm kín lan tỏa khắp cơ thể cậu.
Ngân nhẹ nhàng đặt chiếc khăn đã gấp gọn lên bàn của Minh. Hành động ấy không vội vã, không hờ hững, mà chứa đựng sự trân trọng. Minh hơi bất ngờ trước sự dứt khoát của cô, nhưng rồi cậu cũng đón lấy chiếc khăn, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười. Ánh mắt họ lại chạm nhau một lần nữa, và trong khoảnh khắc đó, Minh cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy qua. Đó không phải là sự chạm chán vô tình, mà là một sự kết nối, một sự thấu hiểu không cần lời nói. Hà Nội ngoài kia vẫn còn se lạnh, nhưng trong lòng Minh, một ngọn lửa nhỏ bé đã được nhóm lên, sưởi ấm cả không gian xung quanh. Cậu biết rằng, dù chiếc khăn có trở về với cậu, thì hơi ấm của nó, và của Ngân, vẫn sẽ còn mãi vương vấn trong tâm trí cậu, trở thành một kỷ niệm đẹp đẽ, một dấu hiệu cho sự phát triển của một điều gì đó rất đặc biệt.
***
Buổi chiều Hà Nội buông xuống, mang theo cái ẩm ướt đặc trưng của mùa đông. Ánh nắng ban mai đã hoàn toàn tắt lịm, nhường chỗ cho một bầu trời xám xịt, nặng trĩu những đám mây. Gió bắt đầu rít lên từng hồi, luồn lách qua từng con phố, mang theo hơi lạnh buốt giá. Nhưng trong Quán Cà phê "Hoa Sữa", không khí lại hoàn toàn đối lập.
Nằm khuất trong một con ngõ nhỏ yên bình, ngôi nhà ống cũ kỹ được cải tạo thành quán cà phê này vẫn giữ nguyên vẻ đẹp cổ kính, thâm trầm của nó. Mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính cũ kỹ nhưng được lau chùi cẩn thận, và ban công nhỏ với giàn hoa giấy đã rụng hết lá, chỉ còn trơ lại những cành khô khẳng khiu, tạo nên một nét chấm phá lãng mạn giữa lòng thành phố hối hả. Bên trong, không gian quán ấm cúng đến lạ thường. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây được treo khắp nơi, phản chiếu lên những bức tường gạch trần, những bức tranh cũ kỹ và kệ sách đầy ắp, tạo nên một vẻ đẹp hoài cổ, xa vắng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với hương trà thảo mộc thoang thoảng và vị ngọt ngào của bánh nướng mới ra lò, lan tỏa khắp không gian, mời gọi những tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên.
Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của những cặp đôi, những nhóm bạn đang tụ tập. Tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm ái, xoa dịu mọi lo toan, bộn bề của cuộc sống bên ngoài. Ở một góc khuất, cạnh cửa sổ lớn nhìn ra con ngõ nhỏ, nhóm bạn quen thuộc – Minh, Ngân, Đức Anh và Thảo Vy – đang ngồi quây quần. Họ đã chọn đây là "căn cứ địa" mới của mình, nơi họ có thể cùng nhau học bài, trò chuyện, và đơn giản là tận hưởng những khoảnh khắc tươi đẹp của tuổi trẻ.
Đức Anh, với mái tóc thời trang và nụ cười tươi tắn, là người luôn khuấy động không khí. Cậu ta vừa nhấp một ngụm cà phê sữa đá, vừa nhìn Minh và Ngân đang trao đổi tài liệu môn Kinh tế vĩ mô. Ánh mắt tinh nghịch của cậu ta lóe lên.
"Này, hai ông bà dạo này cứ dính nhau như sam ấy nhỉ?" Đức Anh cười hì hì, giọng nói chứa đầy vẻ trêu chọc, đủ để mọi người trong nhóm đều nghe thấy. Cậu ta huých nhẹ tay Thảo Vy ngồi bên cạnh. "Cả ngày ở trường chưa đủ hay sao mà giờ còn kéo nhau ra đây học nhóm nữa?"
Thảo Vy, với mái tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ và khuôn mặt đáng yêu, che miệng cười khúc khích. Cô nàng nhìn Ngân với ánh mắt long lanh đầy vẻ thích thú. "Kệ người ta đi, tớ thấy dễ thương mà." Cô nói, rồi quay sang Ngân, giọng điệu ngọt ngào. "Đúng không Ngân?" Thảo Vy vốn là cô gái lãng mạn, tinh ý, luôn là người ủng hộ mọi dấu hiệu tình cảm giữa hai người bạn của mình.
Ngân chỉ khẽ mỉm cười, đôi môi cô ấy cong lên một cách nhẹ nhàng. Cô không phủ nhận, cũng không tỏ vẻ khó chịu. Thay vào đó, cô chỉ nhấp một ngụm cà phê đen nóng, ánh mắt vẫn lướt qua những trang sách, nhưng khóe môi thì vẫn giữ nguyên nụ cười ấy. Đó là một nụ cười đầy ẩn ý, một sự chấp nhận ngầm mà chỉ những người tinh ý như Thảo Vy mới có thể nhận ra. Minh ngồi cạnh, tai cậu hơi đỏ lên vì những lời trêu chọc của bạn bè. Cậu không phải là người giỏi che giấu cảm xúc, và việc bị "bóc mẽ" như vậy khiến cậu hơi ngượng. Tuy nhiên, thay vì né tránh hay phản bác gay gắt như trước đây, Minh chỉ cười xòa, cố gắng giảm bớt sự chú ý.
"Thảo Vy cứ nói quá!" Minh đáp, giọng cậu hơi thấp xuống, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm vui khó tả. Cậu không còn cảm thấy khó chịu hay muốn trốn tránh nữa. Ngược lại, những lời trêu chọc ấy, theo một cách nào đó, lại khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm. Nó giống như một sự "công nhận" từ bên ngoài, một dấu hiệu cho thấy mối quan hệ giữa cậu và Ngân đã không còn là điều gì đó phải giữ kín, phải dè dặt nữa.
Minh và Ngân trao đổi ánh mắt khi bạn bè trêu chọc. Ánh mắt của Minh đầy vẻ bối rối nhưng cũng không kém phần hạnh phúc, trong khi ánh mắt của Ngân lại chứa đựng sự dịu dàng, thấu hiểu. Cô ấy không nói gì, nhưng cái nhìn ấy đủ để Minh hiểu rằng cô ấy cũng cảm thấy thoải mái với sự hiện diện của cậu, thoải mái với những lời trêu chọc vô hại này.
Và rồi, một hành động nhỏ bé, vô thức của Minh lại khiến Ngân cảm thấy ấm áp. Khi thấy Ngân khẽ co vai vì cái lạnh bất chợt lùa vào từ cửa sổ mỗi khi có người ra vào, Minh không chần chừ, cậu đưa tay đẩy nhẹ cốc cà phê nóng của mình về phía cô. Cốc cà phê vẫn còn nghi ngút khói, mang theo hơi ấm dễ chịu. Ngân ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào tay Minh, rồi dừng lại ở khuôn mặt cậu. Một nụ cười biết ơn nhẹ nhàng nở trên môi cô. Cô không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu, rồi nhẹ nhàng cầm lấy cốc cà phê, đôi tay mảnh mai ôm lấy thành cốc, cảm nhận hơi ấm lan tỏa vào lòng bàn tay.
Khoảnh khắc đó, Minh cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Không phải là những lời nói hoa mỹ, không phải là những cử chỉ lãng mạn, mà là những điều nhỏ nhặt, bình dị như thế này lại có sức mạnh kết nối hai tâm hồn. Cậu nhận ra rằng, Ngân không chỉ chấp nhận sự quan tâm của cậu, mà cô còn trân trọng nó. Sự hiện diện của cậu trong cuộc sống của cô đã trở thành một điều tự nhiên, một thói quen ngọt ngào mà cả hai đều không muốn từ bỏ. Bên ngoài quán cà phê, Hà Nội vẫn đang chìm trong cái lạnh ẩm ướt, nhưng bên trong, nơi bốn người bạn trẻ đang quây quần, một hơi ấm dịu dàng đang lan tỏa, sưởi ấm cả không gian và những trái tim đang dần xích lại gần nhau.
***
Màn đêm buông xuống Hà Nội, mang theo một lớp sương mỏng và cái rét cắt da thịt đặc trưng của mùa đông. Gió rít lên từng hồi, luồn lách qua những hàng cây trơ trụi lá, mang theo hơi lạnh buốt giá và cả mùi khói xe, bụi đường quen thuộc. Trên vỉa hè, ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu chiếu xuống, làm lộ rõ những hạt mưa phùn li ti đang lất phất bay trong không khí, như những sợi tơ vô hình giăng mắc khắp không gian.
Tại bến xe buýt gần trường, dòng người vẫn hối hả lướt qua, mỗi người một vẻ, một tâm trạng. Tiếng xe buýt phanh kít, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người rao vặt văng vẳng từ xa, tất cả tạo nên một bản hòa tấu ồn ào, vội vã. Nhưng giữa cái hỗn độn ấy, một không gian tĩnh lặng đến lạ thường lại bao trùm lấy Hoàng Minh và Lê Ngân. Họ đứng sát vào nhau dưới mái che đơn giản, vai kề vai, cùng chờ chuyến xe cuối cùng để trở về nhà.
Ngân khẽ rụt vai, đôi tay mảnh mai cô ấy đan vào nhau, cố gắng giữ ấm. Cái lạnh buốt giá của Hà Nội như thấm vào từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến cô khẽ run rẩy. Minh đứng cạnh, cảm nhận được hơi lạnh từ cô. Cậu không nói gì, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự thôi thúc muốn che chở. Chiếc khăn len màu xám tro mà Ngân vừa trả lại cho cậu, giờ đây nằm gọn trong túi xách, như một lời nhắc nhở về hơi ấm mà cậu đã từng trao đi.
Ngân bất chợt cất tiếng, giọng cô trầm hơn mọi khi, như thể đang nói với chính mình hơn là với Minh. "Sắp hết mùa hoa sữa rồi, Minh có thấy tiếc không?"
Minh hơi ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ của Ngân. Cô ấy ít khi chủ động chia sẻ cảm xúc một cách trực tiếp như vậy, đặc biệt là về những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt. Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt cậu dò hỏi. "Em thích hoa sữa à?"
Ngân khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài của cô ấy khẽ đung đưa theo làn gió. "Cũng không hẳn là thích, nhưng... nó gắn liền với Hà Nội, với những ngày đầu đông, với... rất nhiều thứ." Giọng cô ấy nhỏ dần, như thể đang chìm vào những suy tư riêng. Đối với Ngân, mùi hoa sữa không chỉ là một mùi hương. Nó là một ký ức, là một phần của tuổi thơ, của những buổi tối dạo phố cùng gia đình, của những mùa đông Hà Nội. Nó là biểu tượng của một Hà Nội cổ kính, lãng mạn, nơi cô sinh ra và lớn lên. Và giờ đây, nó còn gắn liền với Minh, với những mùa hoa sữa đầu tiên mà họ cùng nhau trải qua.
Minh nhìn Ngân, ánh mắt cậu dịu dàng và đầy thấu hiểu. Cậu chưa từng nghĩ sâu xa về mùi hoa sữa như Ngân. Đối với một chàng trai tỉnh lẻ như cậu, mùi hương ấy ban đầu có vẻ hơi nồng, thậm chí là khó chịu. Nhưng rồi, theo thời gian, khi cậu dần hòa nhập với Hà Nội, với những thói quen của cô gái Hà Nội bên cạnh mình, mùi hương ấy cũng dần trở nên quen thuộc, thậm chí là dễ chịu. Nó không còn là mùi hương xa lạ nữa, mà là một phần của cuộc sống, của những mùa đông mà cậu và Ngân đã cùng nhau trải qua.
"Anh cũng... bắt đầu quen với mùi hương đó rồi," Minh khẽ nói, giọng cậu trầm ấm, như muốn sưởi ấm cô giữa cái lạnh giá. "Dù ban đầu thấy hơi nồng." Cậu nhìn vào mắt Ngân, muốn cô hiểu rằng cậu đã học cách yêu những gì thuộc về cô, yêu những gì thuộc về Hà Nội mà cô trân trọng.
Gió lạnh bất chợt thổi mạnh hơn, khiến Ngân khẽ co vai lại, đôi môi cô ấy mím chặt. Minh không chần chừ. Một cách vô thức, và cũng rất tự nhiên, cậu đưa tay lên, khẽ chỉnh lại cổ áo khoác của Ngân, kéo cao nó lên một chút, che đi phần cổ bị gió lùa. Cái chạm nhẹ nhàng, thoáng qua ấy, không phải là một hành động cố ý hay lãng mạn khoa trương, mà là một cử chỉ bản năng, xuất phát từ sự quan tâm chân thành. Cậu muốn cô được ấm áp, muốn che chở cô khỏi cái lạnh buốt của Hà Nội.
Ngân không né tránh. Đôi mắt cô ấy mở to, nhìn vào bàn tay Minh đang chạm vào cổ áo mình, rồi từ từ ngước lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt cậu. Trong khoảnh khắc đó, Minh thấy một sự ấm áp lan tỏa trong đôi mắt sâu thẳm của Ngân. Không có lời nói nào được thốt ra, nhưng ánh mắt ấy, cái nhìn ấy, đã nói lên tất cả. Nó chứa đựng sự tin tưởng, sự chấp nhận, và một chút gì đó rất đỗi dịu dàng, như thể cô đang cảm nhận được hơi ấm không chỉ từ bàn tay cậu, mà còn từ trái tim cậu.
Trong lòng Minh, một niềm hạnh phúc dâng trào. Cậu cảm thấy mình không còn là chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ ngày nào nữa. Sự hiện diện của Ngân, sự chấp nhận của cô, đã tiếp thêm cho cậu sức mạnh, giúp cậu tự tin hơn. Cậu biết rằng, những thói quen giản dị này, những khoảnh khắc đời thường này, đang dần dệt nên một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng bền chặt giữa hai người. Cái lạnh của Hà Nội, mùi hoa sữa vương vấn cuối mùa, và cả những điều chưa nói, tất cả đều trở thành chứng nhân cho một tình yêu đang chớm nở, một tình yêu trưởng thành lặng lẽ giữa lòng thành phố cổ kính.
Tiếng còi xe buýt vọng lại từ phía xa, báo hiệu chuyến xe sắp đến. Minh khẽ rút tay lại, nhưng ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi Ngân. Cô cũng không quay đi, mà vẫn giữ cái nhìn ấm áp ấy. Cả hai cùng bước về phía cửa xe buýt đang mở, vai kề vai, giữa dòng người hối hả. Trong khoảnh khắc ấy, Minh biết rằng, dù cho Hà Nội có bao nhiêu mùa đông lạnh giá đi chăng nữa, thì hơi ấm từ Ngân, từ những khoảnh khắc bên cô, sẽ luôn sưởi ấm trái tim cậu, biến những ngày tươi trẻ này trở thành những kỷ niệm không thể nào quên.