Tiếng còi xe buýt vang vọng rồi tắt lịm sau lưng, cuốn theo cả dòng người hối hả và cái lạnh cắt da của buổi chiều Hà Nội. Hoàng Minh bước chân lên xe, tìm một chỗ trống cạnh cửa sổ, để mặc hơi ấm còn vương vấn trong lòng từ ánh mắt cuối cùng của Lê Ngân. Chiếc khăn len màu xám tro, dù đã được trả lại và giờ đang nằm gọn trong túi xách, vẫn như một lời nhắc nhở không ngừng về hơi ấm cậu đã trao đi và nhận lại. Hà Nội vẫn thế, vẫn ồn ào và vội vã, nhưng trong tâm trí Minh, một khoảng không gian bình yên vừa được mở ra, nơi có Ngân, có những điều chưa nói, và có cả mùi hoa sữa đã quen thuộc.
Sáng hôm sau, Hà Nội đón Minh bằng một ngày se lạnh nhưng có nắng. Những tia nắng đầu đông yếu ớt, mỏng manh như tơ, rải đều trên những mái ngói rêu phong của các căn nhà cổ, len lỏi qua tán cây bàng đỏ ối trước cổng trường Đại học Ngoại Thương. Khuôn viên trường buổi sáng muộn vẫn còn khá tĩnh lặng, chỉ có tiếng chuông báo giờ từ xa vọng lại, tiếng lách cách của những chiếc xe đạp đi ngang qua, và vài nhóm sinh viên đang vội vã lướt qua nhau trên hành lang rộng thênh thang. Kiến trúc hiện đại với những tòa nhà lớn, nhiều kính, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của buổi ban mai, tạo nên một cảm giác trẻ trung, năng động nhưng cũng không kém phần thanh lịch. Minh bước đi trên hành lang, cảm nhận rõ không khí trí tuệ đang bao trùm, xen lẫn mùi sách vở mới, mùi cà phê thoang thoảng từ căng-tin và mùi cỏ cây xanh mát vừa được cắt tỉa. Cậu vẫn quen thuộc với chiếc áo khoác dày cộp của mình, nhưng hôm nay, dường như cái rét không còn cắt da như mọi khi nữa. Trong lòng cậu, một niềm hân hoan khó tả đang len lỏi, một thứ cảm xúc nhẹ bẫng và ấm áp như những tia nắng kia.
Minh vừa kết thúc tiết học đầu tiên, bước ra khỏi giảng đường, vẫn còn miên man với những con số và lý thuyết kinh tế. Cậu ngước nhìn lên, và ngay lập tức, ánh mắt cậu bị hút về phía một bóng dáng quen thuộc. Lê Ngân đang đứng tựa vào lan can hành lang, mái tóc đen dài xõa nhẹ trên vai, chiếc áo khoác màu kem đơn giản nhưng tinh tế ôm lấy dáng người mảnh mai của cô ấy. Cô ấy đang lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây xanh vẫn còn vương những hạt sương đêm chưa kịp tan. Ánh nắng hắt vào, làm nổi bật đường nét thanh thoát trên khuôn mặt trái xoan của Ngân, khiến cô ấy trông như một bức tranh tĩnh lặng giữa dòng chảy hối hả của sinh viên.
Cậu định bước đến gần, nhưng chân lại khựng lại. Một thoáng e dè vẫn còn đó, dù biết rằng mối quan hệ giữa họ đã khác xưa rất nhiều. Cái rụt rè cố hữu của chàng trai tỉnh lẻ vẫn chưa hoàn toàn tan biến, đặc biệt khi đứng trước vẻ trầm tĩnh, có chút lạnh lùng của Ngân. Nhưng rồi, Ngân khẽ quay đầu, như thể cảm nhận được ánh mắt của cậu. Đôi mắt sâu thẳm ấy lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở Minh. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, hé nở trên môi cô ấy, đủ để làm tan chảy cái e ngại trong lòng cậu. Đó là một nụ cười ấm áp, không còn vẻ thờ ơ như những ngày đầu, mà chứa đựng sự tin tưởng và một chút gì đó rất đỗi dịu dàng.
Minh đáp lại bằng một nụ cười hiền lành, bước nhanh hơn về phía Ngân. "Cậu đợi mình à?" Cậu hỏi, giọng nói vẫn còn hơi ngập ngừng.
Ngân khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài khẽ đung đưa. "Vừa tan tiết. Đứng đây hóng gió chút." Giọng cô ấy vẫn nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng không còn khoảng cách.
Cả hai đứng cạnh nhau, không nói gì thêm, chỉ cùng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cơn gió đầu đông vẫn thỉnh thoảng thổi qua, mang theo cái lạnh tê tái. Nhưng lạ thay, cái lạnh ấy không còn làm Minh cảm thấy cô đơn. Sự hiện diện của Ngân, dù chỉ là im lặng đứng cạnh, đã đủ để xua đi mọi giá lạnh trong lòng cậu. Cậu cảm thấy một sự bình yên lan tỏa, một sự gắn kết không cần lời nói.
"Này, hai cái người này dạo này cứ như hình với bóng ấy nhỉ?"
Một giọng nói lanh lảnh, pha chút trêu chọc vang lên từ phía sau. Minh và Ngân quay lại, thấy Đức Anh và Thảo Vy đang tươi cười rạng rỡ bước tới. Đức Anh, với khuôn mặt sáng sủa, đôi mắt tinh nghịch, và nụ cười luôn thường trực, cùng Thảo Vy xinh xắn, đáng yêu với mái tóc nhuộm màu hạt dẻ bồng bềnh, tạo thành một cặp đôi đối lập nhưng luôn mang lại năng lượng tích cực.
"Mới sáng ra đã thấy hai cậu tình tứ ở hành lang rồi," Đức Anh nói, vỗ vai Minh một cái rõ kêu. "Trời lạnh thế này mà vẫn thấy ấm áp lạ thường ấy chứ."
Minh thoáng đỏ mặt. Cậu vẫn chưa quen với những lời trêu chọc công khai như vậy, đặc biệt là từ Đức Anh, người luôn có những câu nói bông đùa khiến cậu lúng túng. "Bọn tớ... bọn tớ chỉ là... bạn học thôi mà," cậu lắp bắp, cố gắng biện minh.
Thảo Vy mỉm cười dịu dàng, đôi mắt to tròn nhìn Ngân đầy tinh ý. "Bạn học gì mà đi đâu cũng có nhau, còn mặc áo khoác đôi nữa chứ." Cô ấy khẽ cười khúc khích, rồi quay sang Đức Anh. "Đông Hà Nội mà cứ thấy ấm áp lạ thường là sao ta?"
Ngân, khác với Minh, không hề lúng túng. Cô ấy chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt lướt qua Thảo Vy rồi dừng lại ở Đức Anh. "Hai cậu lại trêu đùa gì vậy?" Giọng cô ấy vẫn trầm, nhẹ, nhưng có một chút gì đó tinh nghịch mà Minh ít khi thấy. Cô ấy không phủ nhận, cũng không khẳng định, chỉ đơn giản là lảng tránh một cách khéo léo.
Đức Anh thấy Ngân không phản ứng gay gắt như cậu nghĩ, liền được đà. "À, không trêu không phải bạn. Mà nói thật, tớ thấy hai cậu hợp nhau lắm đấy. Cả tuần nay cứ thấy quấn quýt bên nhau như sam." Cậu nháy mắt với Thảo Vy, rồi cả hai cùng cười.
Minh cảm thấy mặt mình nóng ran. Cậu đưa tay gãi đầu, cố gắng tìm lời để đáp lại, nhưng lại chẳng biết nói gì. Cậu vẫn còn là chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ, và những lời trêu chọc như vậy, dù không ác ý, vẫn khiến cậu cảm thấy có chút gượng gạo. Nhưng khi cậu liếc nhìn Ngân, cô ấy vẫn giữ nụ cười nhẹ trên môi, không một chút khó chịu hay né tránh. Ánh mắt cô ấy vẫn bình thản, thậm chí còn có chút thích thú khi nhìn Đức Anh và Thảo Vy. Điều đó khiến Minh cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cậu nhận ra rằng, Ngân đã không còn dè dặt như trước, cô ấy đã chấp nhận sự hiện diện của cậu, và cả những lời trêu chọc của bạn bè như một lẽ tự nhiên.
Thảo Vy lại gần Ngân, khẽ nói nhỏ, nhưng đủ để Minh nghe thấy. "Ngân dạo này nhìn tươi tắn hẳn ra đó nha. Chắc là nhờ 'vitamin N' phải không?" Cô ấy cố tình nhấn mạnh chữ "N", khiến Minh hiểu ngay là đang ám chỉ mình.
Ngân chỉ cười, không đáp lời. Cô ấy quay sang nhìn Minh, ánh mắt hai người giao nhau. Trong khoảnh khắc đó, Minh cảm nhận được một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một thứ cảm xúc ngọt ngào hơn cả cái rét ngọt của Hà Nội. Cậu không còn cảm thấy ngượng ngùng nữa, mà thay vào đó là một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi. Cậu biết rằng, những khoảnh khắc đời thường này, những lời trêu chọc của bạn bè, đều là những mảnh ghép nhỏ đang dần dệt nên một bức tranh tình cảm tươi đẹp.
Đức Anh thấy không khí có vẻ quá "hường phấn", liền chủ động chuyển chủ đề. "Thôi được rồi, thôi được rồi. Không trêu hai thánh nữa. Chiều nay có tiết học nhóm ở thư viện không Ngân? Hay là rủ Minh đi cùng luôn thể?"
Ngân khẽ gật đầu. "Có. Tiết học về kinh tế vĩ mô. Minh cũng có tiết đó mà."
"Thế thì đi chung luôn cho tiện," Thảo Vy reo lên. "Tớ cũng có việc ở thư viện. Chúng ta cùng đi luôn nhé."
Minh nhìn Ngân, cô ấy cũng nhìn lại cậu, ánh mắt như hỏi ý kiến. Cậu gật đầu. "Tớ đi cùng mọi người." Cậu nói, giọng đã tự tin hơn rất nhiều. Cậu biết rằng, dù cho những lời trêu chọc của bạn bè vẫn còn đó, thì sự chấp nhận của Ngân, sự thoải mái của cô ấy khi ở bên cậu, đã tiếp thêm cho cậu một nguồn sức mạnh vô hình. Cậu không còn là chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ ngày nào nữa. Cậu đã dần hòa nhập, và quan trọng hơn, cậu đã tìm thấy một nơi ấm áp giữa lòng Hà Nội lạnh giá này.
***
Buổi chiều, Hà Nội chuyển mình sang một vẻ trầm lắng hơn. Những tia nắng yếu ớt đã nhường chỗ cho bầu trời xám xịt, báo hiệu một cơn mưa phùn sắp đến. Minh, Ngân, Đức Anh và Thảo Vy cùng nhau đi bộ đến Thư viện Quốc gia Việt Nam. Con đường quen thuộc rợp bóng cây, giờ đây lá vàng đã rụng gần hết, để lại những cành cây khẳng khiu, trơ trụi trong gió đông. Cái rét ngọt của Hà Nội len lỏi qua từng lớp áo, nhưng những câu chuyện rôm rả của Đức Anh và Thảo Vy, cùng với sự hiện diện của Ngân bên cạnh, khiến Minh không còn cảm thấy quá lạnh.
Thư viện Quốc gia hiện ra sừng sững với kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ. Những cột đá lớn, cầu thang rộng và sảnh chính cao vút mang đến một cảm giác uy nghiêm, tôn kính tri thức. Bước qua cánh cửa lớn, một mùi hương đặc trưng ùa vào mũi Minh – mùi giấy cũ, mực in, mùi gỗ và thoang thoảng mùi bụi thời gian. Không khí bên trong tĩnh lặng, nghiêm túc, chỉ có tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ và tiếng bước chân khẽ khàng. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn kết hợp với ánh đèn vàng dịu, tạo nên một không gian ấm cúng, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị bên ngoài.
Họ tìm đến một góc quen thuộc trong phòng đọc, nơi có chiếc bàn gỗ lớn và những chiếc ghế tựa chắc chắn. Đây là nơi mà Minh và Ngân thường ngồi học nhóm, nơi họ đã chia sẻ biết bao kiến thức, và cũng là nơi chứng kiến những khoảng lặng đầy ý nghĩa giữa hai người. Đức Anh và Thảo Vy nhanh chóng nhập cuộc với những cuốn sách của mình, thỉnh thoảng lại thì thầm trao đổi. Minh và Ngân cũng bắt đầu mở sách vở, nhưng hôm nay, dường như có một điều gì đó khác lạ đang diễn ra giữa họ.
Tiếng mưa phùn bắt đầu tí tách rơi ngoài cửa sổ, tạo nên một bản nhạc nền trầm lắng cho không gian thư viện. Từng hạt mưa nhỏ, li ti, như những giọt nước mắt của Hà Nội, rơi xuống mái hiên, xuống tán lá cây, tạo nên một khung cảnh lãng mạn và đầy suy tư. Minh cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, sự bình yên mà cậu chưa từng có được ở quê nhà. Hà Nội, đối với cậu, không chỉ là thành phố của những ước mơ, mà còn là nơi cậu tìm thấy chính mình, tìm thấy những cảm xúc mà cậu chưa từng biết đến.
Minh đang chăm chú đọc một đoạn văn về chính sách kinh tế vĩ mô, nhưng tâm trí cậu lại không ngừng hướng về Ngân. Cô ấy ngồi đối diện cậu, mái tóc đen dài buông xõa, đôi mắt sâu thẳm đang lướt trên từng dòng chữ trong cuốn giáo trình. Vẻ trầm tĩnh của Ngân luôn khiến cậu vừa cảm thấy bị thu hút, vừa cảm thấy có chút bí ẩn. Cậu tự hỏi, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy, tâm hồn cô gái Hà Nội này đang ẩn chứa những điều gì.
Bất chợt, Ngân khẽ đóng cuốn giáo trình lại. Cô ấy đưa tay vào túi xách, lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ. Đó là một cuốn sổ bìa da cũ kỹ, màu nâu sẫm, có vẻ đã theo cô ấy đi rất nhiều nơi. Minh từng thấy Ngân mang theo nó, nhưng cô ấy luôn giữ nó rất kỹ, chưa bao giờ để lộ ra bên ngoài. Một sự tò mò dâng lên trong lòng Minh. Cậu tự hỏi, liệu đó có phải là cuốn sổ ghi chép bài giảng, hay là một thứ gì đó riêng tư hơn.
Ngân khẽ mở cuốn sổ. Từng trang giấy đã ngả màu ố vàng, với những nét chữ mềm mại và những hình vẽ nhỏ, tinh tế. Cô ấy lướt qua vài trang, rồi dừng lại ở một trang có phác thảo một góc phố cổ Hà Nội. Đó là hình ảnh một con hẻm nhỏ với những mái ngói rêu phong, những ban công cũ kỹ treo đầy giỏ hoa, và một bóng người phụ nữ đang đẩy chiếc xe đạp chở đầy gánh hoa quả. Bức phác thảo được vẽ bằng bút chì, nhưng lại sống động đến lạ thường, như thể có thể cảm nhận được mùi ẩm mốc của tường cũ và tiếng rao hàng văng vẳng từ xa. Bên cạnh bức vẽ là vài dòng ghi chú, nét chữ của Ngân thanh mảnh, bay bổng.
Minh nhìn chằm chằm vào cuốn sổ, lòng ngập tràn sự ngạc nhiên. Cậu chưa từng biết Ngân có tài năng vẽ như vậy, và càng ngạc nhiên hơn khi cô ấy lại sẵn lòng chia sẻ nó với cậu.
Ngân khẽ đặt cuốn sổ lên mặt bàn, nhẹ nhàng đẩy về phía Minh. "Cái này... là những điều mình thường ghi lại khi đi dạo quanh Hà Nội," giọng cô ấy nhỏ, hơi ngập ngừng, như thể đang tiết lộ một bí mật. Ánh mắt cô ấy không còn vẻ thờ ơ, mà chứa đựng một chút lo lắng, một chút mong đợi.
Minh ngạc nhiên, nhẹ nhàng cầm lấy cuốn sổ. Bìa da cũ kỹ mềm mại dưới đầu ngón tay cậu, mang theo một hơi ấm quen thuộc. "Là... sổ tay của cậu sao?" cậu hỏi, giọng khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng. Cậu không dám tin vào mắt mình. Đây là một phần thế giới nội tâm mà Ngân luôn giữ kín, và giờ đây, cô ấy lại đang mở ra trước mắt cậu.
Ngân khẽ gật đầu, đôi mắt cô ấy nhìn thẳng vào Minh, không né tránh. "Ừm. Có lẽ... cậu sẽ hiểu những gì mình nghĩ." Giọng cô ấy vẫn trầm, nhưng lần này, nó chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Nó không phải là một lời mời gọi, mà là một sự chấp nhận, một sự sẻ chia.
Minh lật mở từng trang một cách cẩn trọng, như thể đang chạm vào những mảnh ghép ký ức của Ngân. Cậu thấy những bức phác thảo khác: một góc Hồ Gươm vào buổi sớm, một quán cà phê nhỏ với những chiếc ghế gỗ cũ kỹ, một hàng cây hoa sữa đang vào mùa. Dưới mỗi bức vẽ là những dòng ghi chú cảm xúc, những suy tư về Hà Nội, về con người, về những khoảnh khắc cô ấy đã trải qua. "Hà Nội không vội được đâu," một dòng chữ nhỏ ghi dưới bức vẽ một bà cụ đang ngồi bán hoa bên vỉa hè. "Mưa phùn giăng mắc, lòng người cũng hóa trầm tư," một dòng khác bên cạnh hình ảnh những giọt mưa đọng trên ô cửa kính.
Minh đọc, và cậu cảm thấy như mình đang bước vào thế giới của Ngân, một thế giới tinh tế, sâu sắc và đầy chất thơ. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng một cô gái trầm tĩnh như Ngân lại có một tâm hồn phong phú đến vậy. Cậu nhận ra rằng, những điều cô ấy ghi lại, những điều cô ấy cảm nhận, đều là những điều mà cậu, một chàng trai tỉnh lẻ, cũng đang dần học cách yêu, học cách thấu hiểu. Mùi giấy cũ và mực in từ cuốn sổ hòa quyện với mùi lạnh ẩm của không khí sau mưa, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng nhưng đầy cuốn hút.
Cậu ngước lên nhìn Ngân, ánh mắt cậu chứa đựng sự trân trọng và một niềm hạnh phúc dâng trào. Ngân không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, đôi mắt cô ấy ấm áp và dịu dàng. Trong khoảnh khắc đó, Minh biết rằng, cô ấy đã thực sự mở lòng với cậu, đã chấp nhận cậu bước vào những góc sâu thẳm nhất trong tâm hồn cô ấy. Cậu không còn cảm thấy tự ti nữa, mà thay vào đó là một sự tự tin, một niềm tin vào mối liên kết vô hình nhưng vô cùng bền chặt giữa hai người.
Đức Anh và Thảo Vy, dù ngồi gần đó, nhưng vẫn đang say sưa với bài tập của mình, không hề để ý đến khoảnh khắc ý nghĩa này. Có lẽ, họ đã quá quen với việc Minh và Ngân thường xuyên có những khoảng lặng riêng tư như vậy.
Minh nhẹ nhàng lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ, nơi có một bức vẽ dang dở về một con đường ngập tràn hoa sữa, và những dòng chữ chưa hoàn thành, như thể Ngân vẫn còn đang tìm kiếm những cảm xúc để lấp đầy nó. Cậu cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Ngân, truyền qua cuốn sổ, lan tỏa đến trái tim cậu. Cuốn sổ không chỉ là những nét vẽ, những dòng chữ, mà nó còn là một lời mời gọi, một sự chấp nhận, một lời hứa hẹn về những điều chưa nói.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu cam đỏ cho một góc trời Hà Nội. Cơn mưa phùn đã tạnh, để lại không khí se lạnh và trong lành, với những vệt nước còn đọng trên vỉa hè, lấp lánh dưới ánh đèn đường vừa bật. Minh và Ngân cùng bước đi trên con đường quen thuộc dẫn ra bến xe buýt, vai kề vai. Đức Anh và Thảo Vy đã chia tay họ ở cổng thư viện để đi về hướng khác. Giờ đây, chỉ còn lại hai người, giữa không gian tĩnh lặng của buổi hoàng hôn Hà Nội.
Minh vẫn còn giữ cuốn sổ tay của Ngân trong tay. Cậu thi thoảng lại liếc nhìn những nét vẽ cuối cùng, những dòng ghi chú dang dở, như thể muốn ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Cảm giác mềm mại của bìa sổ cũ, hơi ấm từ những trang giấy đã ngả màu, tất cả đều khiến cậu cảm thấy một sự gắn kết kỳ lạ với cô gái bên cạnh mình.
Ngân nhìn Minh, ánh mắt cô ấy không còn vẻ thờ ơ hay dè dặt. Thay vào đó là sự tin tưởng, sự bình yên và một chút gì đó rất đỗi dịu dàng. Cô ấy không hối thúc cậu đọc nhanh, cũng không đòi lại cuốn sổ. Cô ấy chỉ đơn giản là để cậu chìm đắm trong thế giới của mình, trong những cảm xúc mà cô ấy đã gửi gắm vào từng nét vẽ, từng dòng chữ.
"Cái này... thực sự rất đẹp," Minh khẽ nói, giọng cậu trầm ấm, phá vỡ sự im lặng. "Mình chưa bao giờ biết cậu có thể vẽ đẹp đến vậy."
Ngân mỉm cười nhẹ. "Đó là cách mình ghi lại Hà Nội. Cách mình cảm nhận về thành phố này."
"Và cách cậu cảm nhận... về những điều khác nữa," Minh nói thêm, ánh mắt cậu dừng lại ở những dòng ghi chú cảm xúc của Ngân. Cậu hiểu rằng, cuốn sổ này không chỉ là về Hà Nội, mà còn là về tâm hồn của Ngân, về những suy tư, những ước mơ, và cả những nỗi niềm mà cô ấy ít khi bộc lộ ra ngoài.
Ngân không phủ nhận. Cô ấy chỉ khẽ gật đầu, như một sự xác nhận không lời. Cái gật đầu ấy, đối với Minh, còn ý nghĩa hơn ngàn lời nói. Nó là sự tin tưởng, là sự chấp nhận, là việc cô ấy cho phép cậu bước vào những góc khuất nhất trong tâm hồn mình.
Khi đến bến xe buýt, ánh đèn vàng dịu của mái che hắt xuống, làm nổi bật những giọt mưa còn đọng lại trên ghế đá. Tiếng xe buýt phanh két từ xa vọng lại, báo hiệu chuyến xe cuối cùng trong ngày sắp đến. Minh biết rằng, cậu phải trả lại cuốn sổ cho Ngân. Nhưng trong lòng cậu, một sự tiếc nuối dâng lên. Cậu muốn giữ nó lâu hơn, muốn đọc đi đọc lại từng trang, muốn khám phá thêm về thế giới của cô ấy.
Cậu khẽ siết chặt cuốn sổ trong tay, rồi ngập ngừng đưa về phía Ngân. "Cuốn sổ này... mình có thể... đọc thêm không?" Giọng cậu nhỏ, có chút bối rối, như thể đang sợ Ngân sẽ từ chối.
Ngân nhìn cậu, đôi mắt sâu thẳm của cô ấy phản chiếu ánh đèn đường. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, hé nở trên môi cô ấy. Nụ cười đó không chỉ ấm áp, mà còn chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Cứ giữ lấy đi." Giọng cô ấy vẫn trầm, nhẹ, nhưng lần này, nó mang theo một sự kiên định, một sự tin tưởng mà Minh chưa từng thấy. "Coi như... một phần Hà Nội của mình."
Lời nói của Ngân như một làn gió ấm xua tan đi cái lạnh của buổi tối cuối đông. Minh ngỡ ngàng nhìn cô ấy, rồi nhìn xuống cuốn sổ trong tay. Cậu không ngờ rằng Ngân lại có thể tin tưởng cậu đến vậy, lại có thể trao cho cậu một phần thế giới nội tâm mà cô ấy luôn giữ kín. Cậu cảm thấy một niềm hạnh phúc dâng trào, một niềm hạnh phúc giản dị nhưng vô cùng sâu sắc.
Chuyến xe buýt của Minh đã đến, tiếng còi inh ỏi hối thúc. Cậu nhìn Ngân, ánh mắt cậu chứa đựng sự biết ơn và trân trọng. Cô ấy cũng nhìn lại cậu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. Trong khoảnh khắc đó, Minh biết rằng, mối quan hệ giữa họ đã bước sang một trang mới. Nó không còn chỉ là những thói quen giản dị, những khoảnh khắc đời thường, mà là sự thấu hiểu, sự tin tưởng, và sự chấp nhận sâu sắc từ cả hai phía.
Minh bước lên xe buýt, vẫn giữ chặt cuốn sổ tay của Ngân trong tay. Cậu tìm được một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài, nơi Ngân vẫn đứng đó, dưới ánh đèn vàng dịu của bến xe buýt. Cô ấy khẽ vẫy tay, một cử chỉ nhỏ nhẹ nhưng đầy ý nghĩa. Minh đáp lại bằng một nụ cười, rồi chiếc xe lăn bánh, đưa cậu đi xa dần.
Cậu áp cuốn sổ vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ bìa da cũ kỹ. Cuốn sổ này không chỉ là những nét vẽ, những dòng chữ. Nó là một phần của Ngân, một phần của Hà Nội mà cô ấy yêu, và giờ đây, nó cũng là một phần của cậu. Nó là minh chứng cho một tình yêu đang chớm nở, một tình yêu trưởng thành lặng lẽ giữa lòng thành phố cổ kính. Minh biết rằng, những gì Ngân chia sẻ hôm nay sẽ giúp cậu gắn bó hơn với Hà Nội, nhìn thành phố này dưới một góc độ lãng mạn và cá nhân hơn. Nó sẽ là nền tảng vững chắc cho những cảm xúc sâu sắc hơn, dù cho phía trước có thể là những thử thách, những hiểu lầm, hay sự xuất hiện của những người khác. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc này, cậu chỉ cảm thấy bình yên và hạnh phúc. Cái rét cuối mùa, mùi hoa sữa đã tàn phai, và cả những điều chưa nói, tất cả đều trở thành chứng nhân cho một tình yêu đang dần đơm hoa kết trái.