Cái lạnh cuối đông vẫn còn vương vấn, luồn lách qua khe cửa sổ cũ kỹ của căn gác trọ. Hơi sương mỏng manh đọng lại trên khung kính, che khuất một phần ánh sáng ban mai yếu ớt đang cố len lỏi vào phòng. Hoàng Minh khẽ cựa mình, cảm nhận sự mềm mại của tấm chăn bông cũ kỹ và hơi ấm quen thuộc của chiếc gối đầu. Anh mở mắt, nhận ra mình đang nằm trong chiếc giường quen thuộc, nhưng một vật thể lạ thường đặt cạnh bên khiến anh giật mình. Đó là cuốn sổ tay của Lê Ngân.
Anh khẽ vươn tay, chạm vào bìa sổ da đã sờn cũ. Một cảm giác mát lạnh, rồi dần dần là hơi ấm quen thuộc của những vật dụng đã được nâng niu. Cuốn sổ không chỉ đơn thuần là giấy và da, nó như mang theo một phần hơi thở, một phần tâm hồn của Ngân. Anh nhắm mắt, cố hình dung lại khoảnh khắc tối qua, khi Ngân mỉm cười và trao nó cho anh, kèm theo lời nói nhẹ như gió thoảng: "Cứ giữ lấy đi. Coi như... một phần Hà Nội của mình." Lời nói ấy cứ vương vấn trong tâm trí anh suốt cả đêm, đánh tan đi cái lạnh lẽo của mùa đông và lấp đầy trái tim anh bằng một thứ cảm xúc ấm áp, khó gọi tên.
Tiếng xe cộ lướt qua ngõ hẻm bên dưới vọng lên đều đều, tiếng rao hàng buổi sớm xa xa, tiếng bước chân lẹt quẹt của những người hàng xóm vội vã. Tất cả những âm thanh quen thuộc của buổi sáng Hà Nội đều như được lọc qua một lớp màng mỏng, trở nên dịu nhẹ hơn, không còn vẻ xô bồ, ồn ã như mọi khi. Mùi thức ăn sáng từ những căn bếp nhỏ xíu len lỏi vào phòng, quyện lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng trọ cũ kỹ và mùi giấy cũ từ những cuốn sách xếp chồng trên bàn học. Khung cảnh chật chội, đơn sơ của phòng trọ "Gác Mái" bỗng trở nên ấm cúng lạ thường, như một chốn bình yên che chở anh khỏi những bộn bề, lo toan.
Minh ngồi dậy, tựa lưng vào tường, tay vẫn ôm chặt cuốn sổ. Anh vuốt ve bìa sổ một cách trân trọng, như sợ làm tổn hại đến điều quý giá bên trong. Hơi nắng vàng dịu đã bắt đầu xuyên qua lớp sương mỏng, nhuộm vàng một góc căn phòng, soi rõ những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của sách cũ, của những trang giấy đã thấm đẫm thời gian và những câu chuyện chưa kể. Anh mở cuốn sổ ra, lật giở từng trang một cách chậm rãi, cẩn trọng.
Những nét vẽ phác thảo về Hà Nội hiện ra dưới mắt anh. Một góc phố cổ với những ngôi nhà mái ngói rêu phong, một gánh hàng hoa rong rêu trên phố, Hồ Gươm lung linh trong sương sớm, hay một quán cà phê nhỏ ẩn mình trong con hẻm. Mỗi nét chì, mỗi đường mực đều tinh tế và tỉ mỉ, như thể Ngân đã gửi gắm tất cả tình yêu và sự quan sát sâu sắc của mình vào đó. Anh dừng lại ở một trang vẽ chiếc cầu Thê Húc đỏ son, những nét vẽ thanh thoát mà không kém phần sống động. Bên cạnh đó là một dòng ghi chú nhỏ, viết bằng nét chữ mềm mại, bay bổng: "Hà Nội không vội được đâu. Cứ bước thật chậm, để cảm nhận từng hơi thở của thành phố này."
Lời ghi chú ấy như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, đồng điệu với nhịp sống chậm rãi mà anh vẫn luôn tìm kiếm. Anh đọc đi đọc lại dòng chữ, cảm thấy một sự thấu hiểu sâu sắc dâng trào trong lòng. Hà Nội trong mắt Ngân thật khác, thật đẹp, không chỉ là những kiến trúc cổ kính hay danh lam thắng cảnh, mà còn là những rung cảm tinh tế, những triết lý sống được chắt lọc từ những điều bình dị nhất. Cô ấy đã tin tưởng anh đến thế sao? Tin tưởng đến mức trao cho anh chìa khóa bước vào thế giới nội tâm của mình, thế giới mà cô ấy luôn giấu kín sau vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút lạnh lùng.
Anh nhớ lại ánh mắt của Ngân tối qua, không còn vẻ thờ ơ hay dè dặt. Thay vào đó là sự tin tưởng, sự bình yên và một chút gì đó rất đỗi dịu dàng. Cô ấy không hối thúc anh đọc nhanh, cũng không đòi lại cuốn sổ. Cô ấy chỉ đơn giản là để anh chìm đắm trong thế giới của mình, trong những cảm xúc mà cô ấy đã gửi gắm vào từng nét vẽ, từng dòng chữ. Hành động đó, cái gật đầu nhẹ nhàng ấy, đối với anh, còn ý nghĩa hơn ngàn lời nói. Nó là sự chấp nhận, là việc cô ấy cho phép anh bước vào những góc khuất nhất trong tâm hồn mình. Một niềm hạnh phúc giản dị nhưng vô cùng sâu sắc dâng trào trong lòng anh. Nó không phải là niềm hạnh phúc ồn ào, mà là thứ hạnh phúc tĩnh lặng, như dòng nước ngầm chảy mãi không ngừng, làm mát lành tâm hồn anh.
Minh khẽ mỉm cười. Nụ cười không chỉ ở khóe môi mà còn lan tỏa trong ánh mắt, xua đi vẻ rụt rè, bối rối thường thấy. Anh cảm thấy một sự tự tin mới mẻ, một niềm tin mạnh mẽ vào mối quan hệ của họ. Cuốn sổ này không chỉ là những nét vẽ, những dòng chữ. Nó là một phần của Ngân, một phần của Hà Nội mà cô ấy yêu, và giờ đây, nó cũng là một phần của anh. Nó là minh chứng cho một tình yêu đang chớm nở, một tình yêu trưởng thành lặng lẽ giữa lòng thành phố cổ kính. Anh biết rằng, những gì Ngân chia sẻ hôm nay sẽ giúp anh gắn bó hơn với Hà Nội, nhìn thành phố này dưới một góc độ lãng mạn và cá nhân hơn. Nó sẽ là nền tảng vững chắc cho những cảm xúc sâu sắc hơn, dù cho phía trước có thể là những thử thách, những hiểu lầm, hay sự xuất hiện của những người khác. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc này, anh chỉ cảm thấy bình yên và hạnh phúc. Cái rét cuối mùa, mùi hoa sữa đã tàn phai, và cả những điều chưa nói, tất cả đều trở thành chứng nhân cho một tình yêu đang dần đơm hoa kết trái. Anh cẩn thận đặt cuốn sổ xuống bàn, như đặt một báu vật, rồi đứng dậy, chuẩn bị cho một ngày mới. Nắng đã lên cao, hứa hẹn một ngày Hà Nội trong xanh, dịu dàng.
***
Buổi sáng tại Đại học Ngoại Thương luôn sôi động và tràn đầy năng lượng. Những tòa nhà lớn với kiến trúc hiện đại, những ô cửa kính phản chiếu ánh nắng vàng rực, cùng với khuôn viên rộng rãi được bao phủ bởi màu xanh mướt của cây cối và những thảm cỏ được cắt tỉa gọn gàng. Tiếng chuông báo giờ reo vang, giục giã bước chân của hàng trăm sinh viên đang vội vã đổ về các giảng đường. Tiếng nói cười rộn ràng, tiếng chào hỏi í ới, tiếng xe cộ từ bên ngoài cổng trường vọng vào, hòa lẫn với tiếng nhạc trẻ trung phát ra từ khu vực các câu lạc bộ, tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của tuổi trẻ, của tri thức và khát vọng.
Minh và Ngân ngồi cạnh nhau trong một giảng đường lớn, ánh sáng từ cửa sổ tràn vào, làm bừng sáng không gian rộng lớn. Mùi phấn bảng mới, mùi giấy sách vở và thoang thoảng mùi cà phê từ căng-tin vẫn còn vương vấn trong không khí. Hôm nay là tiết học của Giáo sư Trần, môn Lịch sử Văn hóa Việt Nam, một môn học luôn thu hút sự quan tâm bởi cách truyền đạt đầy lôi cuốn của ông. Giáo sư Trần, với mái tóc đã ngả bạc, cặp kính lão và phong thái điềm đạm, uyên bác, bước vào giảng đường, trên môi nở một nụ cười hiền hậu quen thuộc. Cả lớp im phăng phắc, háo hức chờ đợi buổi học.
"Hôm nay, lớp chúng ta có một điều đặc biệt," Giáo sư Trần cất tiếng, giọng ông trầm ấm và rõ ràng. "Chúng ta sẽ chào đón một thành viên mới, một sinh viên trao đổi đến từ một đất nước xa xôi." Ông khẽ gật đầu về phía cuối giảng đường, nơi một chàng trai cao lớn đang đứng dậy.
Đó là Alex. Với mái tóc vàng óng ả dưới ánh đèn, đôi mắt xanh biếc tràn đầy sự tò mò và nụ cười rạng rỡ, Alex toát lên vẻ năng động và cởi mở. Anh chàng cao hơn hẳn những sinh viên Việt Nam khác, dáng người khỏe khoắn và phong thái tự tin. Anh cúi chào cả lớp, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, dừng lại một chút ở Lê Ngân và Hoàng Minh, như muốn tìm kiếm một sự kết nối nào đó.
"Xin chào mọi người! Em là Alex, đến từ Mỹ," Alex nói, giọng tiếng Việt của anh khá sõi, dù vẫn còn chút ngọng nghịu đáng yêu. Sự hào hứng hiện rõ trên khuôn mặt anh. "Em rất vui được đến Hà Nội và học tập tại đây. Em rất muốn tìm hiểu về văn hóa Việt Nam!"
Tiếng vỗ tay vang lên, ấm áp và thân thiện. Minh nhìn Ngân, thấy cô ấy khẽ nhướn mày, một cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự chú ý đặc biệt. Ngân vốn trầm tĩnh, ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng sự xuất hiện của Alex dường như đã khơi gợi một chút tò mò trong cô. Minh cũng cảm thấy một luồng gió mới lạ thổi vào không khí vốn đã quen thuộc của lớp học, của cuộc sống đại học thường ngày. Nó giống như việc mở một cánh cửa sổ cũ kỹ, để ánh nắng và hương vị của một thế giới khác tràn vào.
Giáo sư Trần tiếp lời: "Alex là sinh viên năm ba ngành Nghiên cứu Châu Á tại Đại học California. Em ấy sẽ ở lại Việt Nam một học kỳ để tìm hiểu sâu hơn về văn hóa và ngôn ngữ của chúng ta. Hy vọng các em sẽ giúp đỡ Alex trong thời gian ở đây."
Alex lại cúi chào, rồi Giáo sư Trần hỏi thêm: "Alex, em có thể chia sẻ cảm nhận ban đầu của mình về Hà Nội không?"
Alex nở nụ cười tươi roi rói: "Ồ, cái này thú vị thật! Em thấy mọi thứ ở đây đều rất mới mẻ và có nhiều điều để khám phá. Từ những con phố cổ kính với kiến trúc độc đáo, đến những món ăn đường phố mà em chưa từng thấy bao giờ. Con người thì rất thân thiện, và em rất thích cái cách mọi người uống cà phê ở vỉa hè, nhìn ngắm cuộc sống trôi qua. Em cũng đã thử phở rồi, rất ngon!"
Cả lớp bật cười trước sự hồn nhiên và nhiệt tình của Alex. Minh lắng nghe, trong lòng có một chút gì đó xôn xao. Sự tự tin, cởi mở của Alex là điều mà anh, một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, vẫn còn thiếu. Anh cảm thấy một sự ngưỡng mộ nhỏ, nhưng cũng có một chút áp lực vô hình. Liệu sự xuất hiện của Alex có làm thay đổi điều gì đó giữa anh và Ngân không? Ngân, vốn kiệm lời, đôi khi có chút lạnh lùng, liệu có bị cuốn hút bởi sự tươi mới, năng động của chàng trai ngoại quốc này không?
Trong giây lát, ánh mắt của Alex lại tình cờ chạm vào Ngân. Anh chàng khẽ mỉm cười, một nụ cười thân thiện, không chút tính toán. Ngân chỉ khẽ gật đầu đáp lại, rồi quay đi, nhưng Minh kịp nhìn thấy một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt trầm tĩnh của cô, như thể cô đang hứng thú trước một điều gì đó mới mẻ. Anh biết, mối quan hệ giữa anh và Ngân đã bước sang một trang mới, nhưng dường như, trang sách đó đang chuẩn bị đón thêm một nhân vật nữa, và anh không biết vai trò của nhân vật đó sẽ là gì trong câu chuyện của họ. Anh khẽ siết chặt bàn tay, cảm thấy một chút lo lắng len lỏi giữa niềm hạnh phúc vừa mới nhen nhóm.
***
Buổi chiều muộn, ánh nắng vàng dịu cuối ngày vẫn còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của khu phố cổ, nhưng không còn gay gắt mà chỉ như một lớp lụa mỏng phủ lên cảnh vật. Cái se lạnh của mùa đông đã dịu đi phần nào, nhưng vẫn đủ để người ta cảm thấy dễ chịu khi cuộn mình trong chiếc áo khoác mỏng. Quán Cà phê "Hoa Sữa" hiện ra, nhỏ xinh và ấm cúng, với mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã phai màu theo thời gian, cánh cửa gỗ kính hé mở đón những cơn gió nhẹ mang theo mùi cà phê rang xay thơm lừng. Từ ban công nhỏ tầng hai, giàn hoa giấy vẫn vươn mình khoe sắc, tạo nên một điểm nhấn lãng mạn cho góc phố.
Minh, Ngân, Đức Anh và Thảo Vy đã ngồi vào một chiếc bàn quen thuộc ở góc quán. Nhạc acoustic nhẹ nhàng của Trịnh Công Sơn vang lên trầm bổng, hòa lẫn với tiếng lách cách của tách cà phê đang được pha chế ở quầy bar, tiếng trò chuyện thì thầm của những cặp đôi, và tiếng lật trang sách của một vài vị khách đang say mê với thế giới riêng của mình. Không khí ở đây luôn thư thái, đôi chút hoài cổ, như một khoảng lặng bình yên giữa lòng Hà Nội ồn ào. Hơi ấm từ tách cà phê trên tay và mùi hương quen thuộc của quán khiến Minh cảm thấy lòng mình dịu lại.
Đức Anh đang thao thao bất tuyệt về một trận bóng đá cuối tuần, trong khi Thảo Vy vừa nhấm nháp ly trà sữa nóng, vừa mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngân vẫn trầm tĩnh, khẽ nhấp từng ngụm cà phê đen, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang chìm đắm trong những suy tư riêng. Minh ngồi đối diện Ngân, thỉnh thoảng liếc nhìn cô, trong lòng vẫn còn vương vấn cảm giác hạnh phúc từ cuốn sổ tay mà anh đang giữ.
Bỗng, một giọng nói hào hứng vang lên từ phía cửa. "Xin chào! Mọi người có thể cho em ngồi cùng được không?"
Cả nhóm quay lại. Đó là Alex. Anh chàng tóc vàng, mắt xanh với nụ cười thân thiện, đang cầm trên tay một ly cà phê đá to. Anh không hề rụt rè hay ngần ngại, chủ động tiến đến bàn của họ.
"Ồ, Alex!" Đức Anh reo lên, "Tất nhiên rồi, mời cậu ngồi!" Đức Anh luôn là người cởi mở, dễ kết nối với mọi người.
Alex kéo một chiếc ghế trống, ngồi xuống bên cạnh Đức Anh, đối diện với Thảo Vy. Anh đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt lướt qua từng người một cách thân thiện. "Em thấy mọi người quen thuộc từ lớp Giáo sư Trần, nên đánh liều xin ngồi cùng."
"Không sao đâu, bọn tớ cũng hay ngồi đây sau giờ học," Thảo Vy mỉm cười nói, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ thích thú. Cô luôn tò mò và dễ bị thu hút bởi những điều mới lạ.
"Hà Nội thật tuyệt vời!" Alex bắt đầu, ánh mắt anh lấp lánh sự tò mò. "Mọi người có thể gợi ý cho em vài chỗ thú vị để khám phá không? Em muốn trải nghiệm những gì chân thực nhất, không phải những nơi du lịch thông thường."
Đức Anh vỗ vai Alex một cái rõ kêu: "Ôi dào, để Đức Anh dẫn đi cho, đảm bảo ngon bổ rẻ! Phở cuốn Hàng Than, bún chả Hàng Bún, rồi kem Tràng Tiền... Cứ theo tớ là đúng bài luôn!"
Alex cười rạng rỡ, rút điện thoại ra định ghi chú. "Nghe hấp dẫn quá! Cảm ơn cậu, Đức Anh!"
Rồi ánh mắt Alex chuyển sang Ngân, như một sự thôi thúc bản năng. "Ngân thì sao? Cậu có gợi ý gì không?"
Minh khẽ giật mình. Anh biết Alex không có ý gì đặc biệt, nhưng lời hỏi đó vẫn tạo ra một sự so sánh ngầm. Những gợi ý của Đức Anh thì hào sảng, sôi nổi, đúng chất sinh viên. Nhưng Ngân, anh biết, sẽ có những góc nhìn khác, sâu sắc hơn.
Ngân khẽ nhấp một ngụm cà phê, đôi mắt cô ấy vẫn trầm tĩnh, nhưng Minh cảm thấy có một tia sáng lạ lẫm vừa lóe lên. Cô ấy im lặng một lát, như đang cân nhắc, rồi cất tiếng. Giọng cô ấy vẫn nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng lần này, nó mang theo một sự say mê khó tả.
"Nếu cậu thích sự yên tĩnh, có một con hẻm nhỏ ở phố Hàng Bè," Ngân nói, ánh mắt cô ấy nhìn về phía xa xăm, như đang hình dung ra con hẻm đó. "Ở đó có một tiệm trà rất cổ, ít người biết đến. Không gian nhỏ thôi, nhưng mỗi tách trà đều được pha rất cầu kỳ, và chủ quán là một ông cụ hiền lành, hiểu biết rất nhiều về văn hóa trà đạo. Cậu có thể ngồi đó hàng giờ, đọc sách, nghe tiếng mưa rơi trên mái hiên, và cảm nhận Hà Nội một cách rất khác."
Alex lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt xanh của anh mở to đầy ngưỡng mộ. Anh lập tức rút điện thoại, ghi chú một cách cẩn thận. "Ồ, cái này thú vị thật! Cảm ơn Ngân! Nghe có vẻ rất đặc biệt."
Minh nhìn Ngân, rồi lại nhìn Alex. Anh không khỏi ngạc nhiên. Ngân, một người luôn kiệm lời, luôn giữ kín thế giới nội tâm của mình, lại có thể chia sẻ một cách tự nhiên và say mê như vậy. Ánh mắt cô ấy lấp lánh khi nói về Hà Nội, không còn vẻ thờ ơ thường ngày, mà thay vào đó là sự tinh tế, niềm đam mê và một chút tự hào. Anh cảm thấy một sự thay đổi tinh tế trong không khí, một sự mở rộng thế giới của họ. Sự xuất hiện của Alex không chỉ đơn thuần là thêm một người bạn, mà còn là một yếu tố ngoại cảnh, một làn gió mới đang khuấy động những gì vốn đã quen thuộc.
Thảo Vy cũng khẽ xuýt xoa: "Ui Ngân ơi, quán đấy nghe hay thế! Sao cậu không rủ bọn tớ đi bao giờ?"
Ngân khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng mà Minh vẫn luôn yêu thích. "Tại vì... nó là bí mật của riêng mình." Cô ấy nói, rồi quay sang nhìn Minh, ánh mắt hai người giao nhau. Trong khoảnh khắc đó, Minh cảm nhận được một sự thấu hiểu không lời. "Bí mật của riêng mình" ấy, giờ đây, anh đã được Ngân cho phép bước vào, được sẻ chia qua cuốn sổ tay. Và nụ cười đó của Ngân, như một lời thì thầm khẳng định sự gắn kết của họ, một sự tin tưởng mà anh đã nhận được, ngay cả khi có những yếu tố mới đang xuất hiện và thử thách.
Alex vẫn hào hứng hỏi thêm: "Vậy còn những nét văn hóa khác thì sao? Em thấy Hà Nội có rất nhiều điều độc đáo."
Ngân suy nghĩ một lát, rồi khẽ nói: "Người Hà Nội không vội được đâu. Cậu sẽ thấy họ ngồi hàng giờ bên ly trà đá vỉa hè, đọc báo, trò chuyện. Đó không chỉ là cách giết thời gian, mà là một cách sống, một cách cảm nhận cuộc đời chậm rãi, tinh tế. Đó là một phần của sự bình yên mà Hà Nội mang lại."
Minh lắng nghe từng lời Ngân nói, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Anh tự hào về Ngân, về cách cô ấy chia sẻ những điều sâu sắc và tinh tế. Anh cũng nhận ra, Alex, với sự cởi mở và niềm đam mê khám phá, đang dần bước vào không gian của Ngân một cách tự nhiên. Điều này tạo ra một chút áp lực vô hình. Liệu anh có đủ sức giữ vững vị trí đặc biệt trong lòng Ngân, khi cô ấy đang dần mở lòng hơn với thế giới bên ngoài?
Tiếng chuông gió ở cửa quán khẽ reo, báo hiệu một vị khách mới. Nắng đã tắt hẳn, và cái rét ngọt của Hà Nội bắt đầu bao trùm. Minh khẽ hít một hơi, cảm nhận mùi hoa sữa dù đã cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó, trộn lẫn với mùi cà phê thơm lừng và hơi lạnh của gió đông. Anh nhìn sang Ngân, đôi mắt cô ấy vẫn lấp lánh khi nói về Hà Nội. Anh biết, những điều chưa nói giữa họ vẫn còn đó, nhưng giờ đây, chúng không còn là gánh nặng mà là những lời hứa hẹn về một tương lai mà họ sẽ cùng nhau khám phá, dù có những người mới xuất hiện, dù có những thử thách đang chờ đợi. Anh siết chặt hơn ly cà phê trên tay, cảm thấy một sự pha trộn giữa hoài niệm, lãng mạn và một chút bâng khuâng trước những điều đang đến. Câu chuyện của họ, vẫn đang tiếp diễn, chậm rãi, tinh tế, giữa lòng Hà Nội cổ kính này.