Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 91

Hà Nội Mở Ra, Ước Mơ Bắt Đầu

3013 từ
Mục tiêu: Tiếp nối sự tin tưởng và gắn kết giữa Hoàng Minh và Lê Ngân sau khi Ngân chia sẻ cuốn sổ tay ở chương 89 và 90.,Giới thiệu 'chuyến đi thực tế/tình nguyện' - sự kiện chính đầu tiên của Arc 3, như một cơ hội để các nhân vật tương tác sâu sắc hơn và khám phá những khía cạnh mới của Hà Nội.,Khắc họa rõ nét sự năng động, tò mò của Alex và cách anh ấy ảnh hưởng đến nhóm bạn, đặc biệt là tạo ra một động lực mới trong mối quan hệ của Hoàng Minh và Lê Ngân.,Bắt đầu gieo mầm những xung đột nội tâm của Hoàng Minh về sự tự ti và vị trí của mình trong mối quan hệ, đặc biệt khi có thêm nhân tố mới (Alex) xuất hiện.,Thể hiện sự mở lòng tinh tế hơn của Lê Ngân về Hà Nội và những giá trị cô trân trọng, nhưng vẫn giữ được nét trầm tĩnh và độc lập.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Alex, Đức Anh, Thảo Vy, Hải Anh
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, có chút bâng khuâng và dự cảm về những thử thách, xen lẫn niềm hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Tiếng chuông gió ở cửa quán khẽ reo, báo hiệu một vị khách mới. Nắng đã tắt hẳn, và cái rét ngọt của Hà Nội bắt đầu bao trùm. Minh khẽ hít một hơi, cảm nhận mùi hoa sữa dù đã cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó, trộn lẫn với mùi cà phê thơm lừng và hơi lạnh của gió đông. Anh nhìn sang Ngân, đôi mắt cô ấy vẫn lấp lánh khi nói về Hà Nội. Anh biết, những điều chưa nói giữa họ vẫn còn đó, nhưng giờ đây, chúng không còn là gánh nặng mà là những lời hứa hẹn về một tương lai mà họ sẽ cùng nhau khám phá, dù có những người mới xuất hiện, dù có những thử thách đang chờ đợi. Anh siết chặt hơn ly cà phê trên tay, cảm thấy một sự pha trộn giữa hoài niệm, lãng mạn và một chút bâng khuâng trước những điều đang đến. Câu chuyện của họ, vẫn đang tiếp diễn, chậm rãi, tinh tế, giữa lòng Hà Nội cổ kính này.

***

Buổi chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt cuối ngày yếu ớt xuyên qua những ô cửa kính lớn của sảnh chính Đại học Ngoại Thương, đổ dài trên sàn đá cẩm thạch đã cũ. Tiếng chuông báo giờ kết thúc buổi học vừa vang lên, không gian rộng lớn bỗng chốc trở nên ồn ào, náo nhiệt hơn hẳn. Từng dòng sinh viên túa ra từ các giảng đường, tiếng nói cười râm ran, tiếng giày dép lộc cộc trên hành lang, và cả tiếng xe cộ văng vẳng từ con đường lớn bên ngoài, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi trẻ. Mùi sách vở, mùi cà phê phảng phất từ căn tin và cả mùi cỏ cây xanh mát từ khuôn viên rộng rãi, tất cả đều quen thuộc và gợi lên một cảm giác về sự năng động, trí tuệ.

Tại khu vực sảnh trung tâm, nơi thường diễn ra các hoạt động ngoại khóa, một nhóm sinh viên đang vây quanh bảng thông báo. Hải Anh, trưởng câu lạc bộ Tình nguyện của trường, đứng giữa đám đông, mái tóc đen cột cao đuôi ngựa gọn gàng, gương mặt rạng rỡ toát lên vẻ tự tin và tràn đầy năng lượng. Cô ấy mặc chiếc áo phông của câu lạc bộ, giọng nói dứt khoát, vang rõ từng lời qua chiếc loa cầm tay nhỏ.

“Chào các bạn! Như thông báo đã gửi, câu lạc bộ Tình nguyện sẽ tổ chức một chuyến đi thực tế kết hợp tình nguyện rất ý nghĩa vào cuối tháng này!” Hải Anh nói, ánh mắt lướt qua đám đông, dừng lại một chút ở nhóm của Minh. “Chuyến đi này sẽ đưa chúng ta đến làng gốm Bát Tràng và một số làng nghề truyền thống khác ở ngoại thành Hà Nội. Đây không chỉ là cơ hội để chúng ta tìm hiểu sâu hơn về văn hóa địa phương, về những giá trị truyền thống được gìn giữ qua bao đời, mà còn là dịp để chúng ta đóng góp một phần nhỏ bé cho cộng đồng thông qua hoạt động tình nguyện tại một trường học ở đó. Đặc biệt,” cô ấy khẽ cười, hướng ánh mắt về phía Alex, “các bạn sinh viên quốc tế như Alex sẽ có cơ hội vàng để khám phá một khía cạnh rất khác của Việt Nam, của Hà Nội!”

Alex, chàng sinh viên trao đổi tóc vàng mắt xanh, lập tức vươn cao tay, gương mặt anh ta sáng bừng lên vẻ hào hứng. “Wow, fantastic! I’d love to learn about traditional crafts! Is there a sign-up sheet? I’m very interested!” Giọng anh ta trong trẻo, rành mạch, sự nhiệt tình tỏa ra khiến những người xung quanh cũng cảm thấy vui lây.

Đức Anh huých nhẹ tay Minh, cười tinh nghịch. “Nghe có vẻ vui đấy nhỉ, đi không Minh, Ngân? Chuyến này chắc chắn có nhiều ảnh đẹp cho Vy rồi!” Thảo Vy đứng cạnh Ngân, đôi mắt to tròn lấp lánh, đã bắt đầu mơ mộng về những bức ảnh cô sẽ chụp. “Ui nghe thích ghê Đức Anh nhỉ! Biết đâu lại tìm được đồ handmade độc đáo!”

Minh nhìn sang Ngân. Cô ấy vẫn trầm tĩnh, đôi mắt sâu và trầm của cô lướt qua tờ thông báo, rồi khẽ gật đầu, một cái gật nhẹ nhàng như để đáp lại lời Đức Anh, nhưng ánh mắt cô lại thoáng qua Minh, như một lời thì thầm không tiếng. Minh cảm nhận được sự đồng điệu, một sự hiểu ý không cần lời. Anh biết Ngân cũng đang nghĩ đến những điều tương tự mình, có lẽ là những giá trị văn hóa, những câu chuyện mà cô ấy luôn trân trọng. Anh cảm thấy một sự gắn kết nhỏ bé nhưng ấm áp, tựa như tia nắng cuối ngày len lỏi qua ô cửa kính, sưởi ấm lòng anh giữa dòng người hối hả.

Hải Anh tiếp tục phổ biến thông tin chi tiết về lịch trình và cách thức đăng ký, trong khi Alex vẫn không ngừng đặt câu hỏi, sự tò mò và niềm khao khát khám phá thể hiện rõ ràng trên khuôn mặt anh. Minh quan sát Alex, một sự ngưỡng mộ nhỏ trỗi dậy. Chàng trai nước ngoài này thật tự tin, năng động và luôn sẵn sàng hòa nhập. Điều đó đối lập hoàn toàn với một Minh rụt rè, bỡ ngỡ của ngày đầu mới đặt chân đến Hà Nội. Tuy giờ đây đã quen thuộc hơn, đã có Ngân bên cạnh, nhưng sự tự ti về xuất thân, về cách mình bộc lộ cảm xúc vẫn luôn đeo bám anh như một cái bóng. Anh thầm nghĩ, chuyến đi này, liệu có phải là cơ hội để anh học hỏi, để anh mở lòng mình hơn, hay sẽ chỉ càng làm anh nhận ra những khoảng cách vô hình? Cái rét ngọt của Hà Nội đã bắt đầu thấm vào da thịt, nhưng trong lòng Minh, một làn gió bâng khuâng khác lại đang thổi qua, mang theo những suy nghĩ miên man và cả một chút dự cảm về những điều sắp tới.

***

Khi những bóng đèn đường đã kịp thắp sáng con phố, nhóm bạn lại tụ tập tại quán cà phê "Hoa Sữa", nơi đã trở thành góc quen thuộc, nơi những câu chuyện của họ được dệt nên giữa lòng Hà Nội. Quán vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính, ấm cúng với những bức tường sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã phai màu theo năm tháng, cửa gỗ kính cũ kỹ và ban công nhỏ có giàn hoa giấy leo lắt. Nhạc acoustic nhẹ nhàng của Trịnh Công Sơn vẫn vang vọng, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách từ quầy bar, tiếng trò chuyện thì thầm của những cặp đôi, và cả tiếng lật trang sách khe khẽ của một vài khách quen. Hương cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc dịu nhẹ, và đôi khi, một làn gió heo may mang theo thoang thoảng mùi hoa sữa cuối mùa, tất cả tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn và đôi chút hoài cổ. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao và những sợi đèn dây lấp lánh càng làm không gian thêm phần ấm cúng, xua đi cái se lạnh của buổi chiều tối đầu đông.

Nhóm của Minh ngồi vào chiếc bàn gỗ quen thuộc gần cửa sổ. Alex, vẫn đầy hứng khởi, là người khơi mào câu chuyện về chuyến đi.

“I’ve heard about Bat Trang village, but I didn’t know about the silk weaving! Is it very different from other regions? What kind of traditional crafts can we expect to see?” Alex hỏi, đôi mắt xanh lấp lánh sự tò mò. Anh ta rút ra một cuốn sổ nhỏ, sẵn sàng ghi chú.

Đức Anh nhấp một ngụm trà, cười xòa. “À, Bát Tràng thì nổi tiếng về gốm sứ rồi. Còn làng lụa Vạn Phúc thì cách đó không xa lắm. Chắc là mình sẽ được đi cả hai nơi ấy. Mà Ngân này, cậu là người Hà Nội gốc, chắc biết nhiều về mấy làng nghề này lắm nhỉ? Kể cho Alex nghe đi!”

Ngân khẽ nhấp một ngụm trà gừng nóng, đôi mắt cô ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang khẽ rơi. Vẻ trầm tĩnh thường lệ vẫn bao phủ lấy cô, nhưng Minh nhận ra, có một ánh sáng tinh tế ẩn hiện trong đôi mắt ấy, mỗi khi cô nói về Hà Nội.

“Mỗi làng nghề có một cái hồn riêng, Alex ạ,” Ngân bắt đầu, giọng cô ấy nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng lần này không còn chút thờ ơ nào, mà thay vào đó là sự tinh tế và một niềm say mê không giấu giếm. “Bát Tràng không chỉ có gốm sứ, mà còn có những câu chuyện về sự kiên trì, về những giá trị truyền thống được gìn giữ qua bao thế hệ. Từ những chiếc bình hoa men rạn cổ xưa đến những bộ ấm trà cầu kỳ, mỗi sản phẩm đều là kết tinh của sự khéo léo và tâm huyết của người nghệ nhân. Cậu sẽ thấy những con ngõ nhỏ, những mái nhà cổ rêu phong, và cả những lò nung gốm vẫn đỏ lửa hàng trăm năm. Đó không chỉ là nơi làm ra sản phẩm, mà còn là một bảo tàng sống, lưu giữ hồn cốt của làng quê Việt.”

Alex lắng nghe một cách chăm chú, gật gù liên tục. “Amazing! So, it’s not just about the objects, but the stories behind them.”

Ngân mỉm cười nhẹ. “Đúng vậy. Và làng lụa Vạn Phúc cũng thế. Những sợi tơ óng ả, những họa tiết tinh xảo trên từng tấm lụa không chỉ là vẻ đẹp của chất liệu, mà còn là câu chuyện về những người phụ nữ miệt mài bên khung cửi, về sự thay đổi của làng nghề qua thời gian, từ thời xa xưa chỉ dệt cho vua chúa đến nay đã trở thành một thương hiệu nổi tiếng.”

Thảo Vy xuýt xoa, đôi mắt mơ mộng. “Nghe Ngân kể làm Vy muốn đi ngay lập tức! Chắc chắn sẽ có nhiều thứ để khám phá lắm đây!”

Đức Anh gật gù tán thành. “Chà, Ngân mà đi thì chắc chắn sẽ có nhiều chuyện hay để khám phá rồi! Cậu như một cuốn bách khoa toàn thư sống về Hà Nội ấy!”

Minh ngồi lặng lẽ lắng nghe từng lời Ngân nói. Anh cảm thấy một sự tự hào dâng lên trong lòng. Ngân của anh, cô gái trầm tĩnh và kín đáo, lại có thể chia sẻ những hiểu biết sâu sắc và tinh tế như vậy về thành phố này. Cô ấy nói một cách tự nhiên, tự tin, không hề ngập ngừng. Ánh mắt cô ấy lấp lánh khi kể về những con ngõ nhỏ, những mái nhà cổ, những câu chuyện về sự kiên trì.

Nhưng cùng lúc đó, một cảm giác khác, phức tạp hơn, cũng bắt đầu len lỏi. Minh chợt nhận ra, những điều Ngân vừa chia sẻ, về những câu chuyện sâu sắc của làng nghề, về lịch sử và văn hóa, cô ấy chưa bao giờ kể cho anh một cách chi tiết và say sưa như vậy. Anh đã đọc cuốn sổ tay của cô, đã cảm nhận được những rung động tinh tế của cô qua những nét vẽ, những dòng ghi chú về Hà Nội. Anh đã nghĩ mình đã hiểu một phần thế giới nội tâm của Ngân. Nhưng giờ đây, trước Alex, cô ấy lại mở lòng hơn, bộc lộ sự hiểu biết sâu rộng của mình một cách tự nhiên và đầy cuốn hút.

Minh (nội tâm): 'Cô ấy lại mở lòng như vậy... Những điều này, cô ấy chưa bao giờ kể cho mình một cách chi tiết như thế. Hay mình vẫn chưa thực sự hiểu cô ấy đủ sâu sắc? Hay là mình chưa bao giờ tạo cho cô ấy một không gian đủ an toàn, đủ cởi mở để cô ấy có thể chia sẻ một cách tự do như vậy?' Anh nhìn Alex, chàng trai tóc vàng vẫn đang say sưa lắng nghe, thỉnh thoảng lại đặt thêm một câu hỏi thông minh, khiến Ngân lại tiếp tục câu chuyện của mình. Minh cảm thấy một chút khoảng cách vô hình, một áp lực nhẹ nhàng. Liệu Alex, với sự cởi mở và niềm đam mê khám phá, có đang dần bước vào thế giới của Ngân một cách tự nhiên hơn, dễ dàng hơn anh chăng? Anh siết nhẹ ly trà trên tay, cảm nhận hơi ấm lan tỏa, nhưng trong lòng lại là một nỗi bâng khuâng không tên, một chút ghen tị tinh tế len lỏi.

***

Đêm đã về khuya, cái se lạnh của Hà Nội đầu đông lùa qua khe cửa sổ phòng trọ Gác Mái. Tiếng xe cộ từ con ngõ nhỏ bên dưới đã thưa dần, chỉ còn lại tiếng sinh hoạt lách tách từ các phòng trọ lân cận, và đôi khi là tiếng mèo kêu hoang vắng. Hoàng Minh nằm trên chiếc giường đơn giản, trằn trọc không sao chợp mắt được. Căn phòng nhỏ trên tầng cao của dãy nhà trọ cũ, vốn đã chật chội, giờ đây dường như càng trở nên ngột ngạt hơn bởi những suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh. Mùi ẩm mốc nhẹ từ tường nhà, mùi sách vở cũ và thoang thoảng mùi đồ ăn tối từ phòng bên, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian quen thuộc nhưng đêm nay lại mang theo một nỗi cô đơn khó tả.

Anh với tay bật chiếc đèn bàn nhỏ. Ánh sáng vàng yếu ớt chiếu xuống cuốn sổ tay ghi chép chung của Lê Ngân, thứ mà cô đã tin tưởng giao cho anh. Cạnh đó là tờ thông tin về chuyến đi tình nguyện đến Bát Tràng và làng nghề. Minh nhìn vào cuốn sổ, lật giở vài trang. Những nét vẽ tinh tế, những dòng chữ mềm mại của Ngân về Hà Nội, về những góc phố cô yêu, về những cảm xúc cô gửi gắm vào từng nhành cây, ngọn cỏ. Anh đã từng cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi được Ngân cho phép bước vào thế giới đó, thế giới mà cô từng gọi là “bí mật của riêng mình”.

Nhưng rồi, những hình ảnh của buổi tối ở quán cà phê lại ùa về. Ngân, với vẻ mặt say sưa, ánh mắt lấp lánh khi kể cho Alex nghe về những làng nghề truyền thống, về lịch sử và văn hóa Hà Nội. Cô ấy đã nói một cách tự tin, đầy kiến thức, như một người dẫn đường thực thụ. Và Alex, với sự nhiệt tình, khả năng giao tiếp khéo léo, luôn biết cách khơi gợi những câu chuyện từ Ngân. Minh cảm thấy một sự đối lập rõ rệt giữa mình và Alex. Alex tự tin, năng động, dễ dàng hòa nhập và kết nối với mọi người. Còn anh, Hoàng Minh, vẫn là chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ, dù đã cố gắng rất nhiều để hòa nhập vào cuộc sống nhộn nhịp của Hà Nội.

Minh (nội tâm): 'Ngân thật sự rất đặc biệt, rất tinh tế. Cô ấy hiểu Hà Nội đến vậy. Cô ấy trân trọng những giá trị văn hóa, những câu chuyện mà không phải ai cũng để ý. Còn Alex, cậu ta thật sự rất tự tin, rất khác với mình. Cậu ta đến từ một đất nước xa xôi nhưng lại có thể dễ dàng bắt chuyện, dễ dàng tạo ra sự kết nối. Mình có gì để thu hút cô ấy? Mình có gì đặc biệt để Ngân có thể mở lòng và chia sẻ những điều sâu sắc như vậy?'

Một nỗi tự ti quen thuộc lại trỗi dậy, len lỏi vào từng ngóc ngách trong tâm hồn anh. Anh nhớ lại những ngày đầu tiên ở Hà Nội, cái cảm giác lạc lõng, nhỏ bé giữa thành phố rộng lớn này. Anh đã nỗ lực, đã cố gắng rất nhiều, và anh đã có Ngân bên cạnh. Nhưng liệu chừng đó có đủ không? Liệu anh có đủ tốt để sánh bước cùng một cô gái Hà Nội tinh tế, sâu sắc như Ngân, người mà thế giới nội tâm của cô vẫn còn quá nhiều điều anh chưa thể chạm tới?

Minh thở dài, kéo chăn lên cao hơn, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man nhưng chúng cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh. Chiếc áo khoác dày cộp mà anh vẫn thường mặc khi trời rét giờ đây cũng không đủ sưởi ấm tâm hồn anh. Anh tự hỏi, chuyến đi sắp tới, liệu có phải là cơ hội để mình chứng tỏ bản thân, để mình có thể hiểu Ngân sâu sắc hơn, hay chỉ là một phép thử nghiệt ngã hơn, nơi anh sẽ lại nhận ra sự khác biệt lớn hơn nữa giữa mình và những người xung quanh cô ấy? Anh biết, những điều chưa nói giữa anh và Ngân vẫn còn đó, lơ lửng như những hạt mưa phùn giăng mắc giữa mùa đông Hà Nội. Anh ước gì, anh có thể dũng cảm hơn, tự tin hơn để nói ra tất cả, để bước vào thế giới của Ngân một cách trọn vẹn, không còn chút do dự hay tự ti nào. Nhưng đêm nay, giữa căn phòng trọ lạnh lẽo, những ước muốn ấy chỉ càng làm anh thêm trằn trọc, thêm bâng khuâng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ