Giữa đêm, những suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong tâm trí Hoàng Minh, lơ lửng như những hạt mưa phùn giăng mắc giữa mùa đông Hà Nội. Anh ước gì, anh có thể dũng cảm hơn, tự tin hơn để nói ra tất cả, để bước vào thế giới của Ngân một cách trọn vẹn, không còn chút do dự hay tự ti nào. Nhưng đêm nay, giữa căn phòng trọ lạnh lẽo, những ước muốn ấy chỉ càng làm anh thêm trằn trọc, thêm bâng khuâng.
***
Sáng sớm hôm sau, cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn vương vấn khắp các con ngõ nhỏ. Từng đợt gió heo may lùa qua khe cửa sổ phòng trọ Gác Mái, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đất trời. Hoàng Minh khẽ rùng mình, kéo chiếc chăn mỏng lên cao hơn một chút, nhưng rồi ánh mắt anh lại dán chặt vào cuốn sổ tay đang nằm trên bàn học cũ kỹ. Cuốn sổ của Ngân, với những trang giấy đã ngả màu thời gian, những nét vẽ phác thảo phố cổ tinh tế, và những dòng chữ viết tay mềm mại như hơi sương. Chúng như một cánh cửa hé mở vào thế giới nội tâm sâu thẳm của Lê Ngân, nơi mà Hoàng Minh đã từng ngỡ mình là người duy nhất được bước vào, được chiêm ngưỡng.
Ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm, xuyên qua ô cửa sổ nhỏ, cố gắng len lỏi vào căn phòng, chiếu lên những trang giấy, làm nổi bật từng đường nét, từng con chữ. Anh vuốt nhẹ lên bìa sổ, cảm nhận từng thớ giấy mỏng dưới đầu ngón tay. Trong đó, Ngân đã viết về Hà Nội, về những góc phố cô yêu, về những cảm xúc cô gửi gắm vào từng nhành cây, ngọn cỏ ven hồ. Anh nhớ như in lần đầu tiên cô chia sẻ cuốn sổ này, cái cảm giác tin tưởng và gần gũi vô bờ bến ấy vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng đêm qua, những lời khen ngợi của Alex về Ngân, về sự am hiểu sâu sắc của cô về thành phố này, lại văng vẳng trong đầu anh. Chúng không phải là lời lẽ mang ý xấu, mà chỉ là những lời thật tâm, bộc lộ sự ngưỡng mộ chân thành từ một người ngoại quốc. Thế nhưng, trong lòng Minh, chúng lại tạo nên một nỗi bất an mơ hồ, một sự đối trọng mà anh không cách nào xua đi được.
“Ngân thật sự rất đặc biệt, rất tinh tế,” anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng như tiếng mưa phùn lất phất. “Cô ấy hiểu Hà Nội đến vậy. Cô ấy trân trọng những giá trị văn hóa, những câu chuyện mà không phải ai cũng để ý.” Anh cảm thấy tự hào về cô, về người con gái mà anh dành trọn tình cảm của mình. Nhưng rồi, sự tự hào ấy lại nhanh chóng bị lu mờ bởi một cảm giác tự ti len lỏi. “Còn Alex, cậu ta thật sự rất tự tin, rất khác với mình. Cậu ta đến từ một đất nước xa xôi nhưng lại có thể dễ dàng bắt chuyện, dễ dàng tạo ra sự kết nối. Cậu ta biết cách đặt câu hỏi, biết cách khơi gợi để Ngân mở lòng, để cô ấy bộc lộ những điều sâu sắc nhất về Hà Nội mà có lẽ ngay cả mình cũng chưa từng được nghe.”
Hoàng Minh thở dài, khẽ day day thái dương. Mùi ẩm mốc nhẹ từ tường nhà, mùi sách vở cũ và thoang thoảng mùi đồ ăn tối từ phòng bên, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian quen thuộc nhưng đêm qua và sáng nay lại mang theo một nỗi cô đơn khó tả. Anh ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời Hà Nội vẫn còn xám xịt, nhưng phía chân trời xa, một vệt nắng nhạt đang dần xé toang màn mây, hứa hẹn một ngày mới dù vẫn se lạnh nhưng không còn ảm đạm như đêm qua.
Anh biết mình không thể mãi trốn tránh trong những suy nghĩ tiêu cực này. Cuộc sống ở Hà Nội, vốn dĩ đã là một cuộc chiến không ngừng nghỉ với một chàng trai tỉnh lẻ như anh. Từ những ngày đầu tiên chập chững bước chân xuống bến xe, cảm giác lạc lõng, nhỏ bé giữa thành phố rộng lớn này đã luôn bám riết lấy anh. Anh đã nỗ lực, đã cố gắng rất nhiều để hòa nhập, để không bị bỏ lại phía sau. Và anh đã có Ngân bên cạnh, người con gái mà sự hiện diện của cô đã xua đi biết bao nỗi lo âu trong lòng anh. Nhưng liệu chừng đó có đủ không? Liệu anh có đủ tốt để sánh bước cùng một cô gái Hà Nội tinh tế, sâu sắc như Ngân, người mà thế giới nội tâm của cô vẫn còn quá nhiều điều anh chưa thể chạm tới?
Những câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí Minh, khiến anh cảm thấy nặng trĩu. Anh muốn hiểu Ngân hơn, muốn cùng cô khám phá những góc khuất của Hà Nội, muốn trở thành một phần không thể thiếu trong thế giới của cô. Nhưng làm sao đây, khi những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng, khi sự rụt rè cứ ghì chặt lấy anh mỗi khi đứng trước cô? Ánh mắt anh lại lướt qua tờ thông tin về chuyến đi tình nguyện đến Bát Tràng và làng nghề. Một cơ hội, một phép thử. Liệu anh có thể nắm bắt nó, hay sẽ lại để nỗi tự ti nhấn chìm mình? Anh siết chặt nắm tay, tự nhủ, đã đến lúc phải làm gì đó, dù chỉ là một điều nhỏ bé thôi. Anh cần phải chứng tỏ bản thân, không chỉ với Ngân, mà còn với chính mình.
***
Buổi chiều, nắng dịu trải vàng khắp sân trường Đại học Ngoại Thương, nhuộm lên những tòa nhà cao tầng và những hàng cây xanh mướt một vẻ đẹp thanh bình. Tiếng chuông báo giờ học đã điểm, nhưng tại một góc sân trường rợp bóng cây, một nhóm sinh viên vẫn đang tụ tập, không khí sôi nổi nhưng đầy nghiêm túc. Đó là nhóm của Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Mai Chi và Alex, dưới sự hướng dẫn nhiệt tình của Hải Anh – trưởng câu lạc bộ. Họ đang họp bàn về chuyến đi tình nguyện sắp tới, một sự kiện được mong chờ sẽ mang lại nhiều trải nghiệm thú vị và ý nghĩa. Tiếng sinh viên trò chuyện rộn ràng từ các giảng đường gần đó, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ câu lạc bộ âm nhạc, và mùi cà phê thoang thoảng từ căng-tin, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động của tuổi trẻ và khát vọng.
Hải Anh, với vẻ ngoài năng động, mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng và giọng nói dứt khoát, đứng trước nhóm, trên tay cầm một danh sách các công việc cần phân công. “Team mình nghe rõ nhé,” cô nói, ánh mắt quét qua từng người, “chuyến đi lần này rất quan trọng. Chúng ta cần phân công công việc rõ ràng để mọi thứ diễn ra suôn sẻ nhất. Ai xung phong nhận nhiệm vụ gì nào?”
Ngay lập tức, Alex – với mái tóc vàng nổi bật, đôi mắt xanh lấp lánh và nụ cười luôn thường trực – giơ tay một cách hào hứng. “Tôi có thể phụ trách phần khảo sát ban đầu về phong tục tập quán ở đó được không? Tôi rất muốn tìm hiểu sâu hơn về văn hóa truyền thống của Việt Nam, đặc biệt là ở những làng nghề cổ như Bát Tràng!” Giọng nói của cậu ta tràn đầy năng lượng, sự tò mò và niềm đam mê khám phá hiện rõ trong từng lời nói. Cậu ta đã dành cả buổi sáng để tìm hiểu thêm về Bát Tràng, về nghề gốm sứ truyền thống và những nét văn hóa độc đáo của làng.
Hoàng Minh đứng cạnh Ngân, lặng lẽ quan sát. Anh cảm thấy một chút áp lực khi chứng kiến sự chủ động và tự tin của Alex. Alex dường như luôn biết cách biến mọi cơ hội thành sân khấu để thể hiện bản thân, để hòa nhập và kết nối. Trong khi đó, anh, Hoàng Minh, vẫn cứ loay hoay tìm kiếm một vị trí cho riêng mình. Anh cảm thấy như có một bức tường vô hình ngăn cách anh với sự sôi nổi, dễ dàng của Alex. Anh liếc nhìn Ngân, và bắt gặp khoảnh khắc cô ấy khẽ liếc nhìn Alex khi cậu ta nói, ánh mắt có chút chăm chú, rồi lại nhanh chóng trở về vẻ trầm tĩnh quen thuộc. Dù chỉ là một cái liếc mắt rất nhanh, nhưng nó cũng đủ để khiến lòng Minh khẽ chùng xuống.
Ngân, với vẻ ngoài trầm tĩnh và thanh lịch, vẫn giữ phong thái nhẹ nhàng, từ tốn. Khi mọi người đang bàn bạc về cách thu thập thông tin và tiếp cận cộng đồng, cô đột nhiên lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, thu hút sự chú ý của cả nhóm. “Nếu được,” Ngân bắt đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía trước, “em nghĩ chúng ta nên dành thời gian trò chuyện với những người lớn tuổi ở làng. Họ sẽ có nhiều câu chuyện để kể, những ký ức về làng nghề, về cuộc sống xưa kia mà không sách vở nào có thể ghi lại hết được. Đó sẽ là cách tốt nhất để hiểu sâu sắc về văn hóa địa phương.”
Lời đề xuất của Ngân không chỉ tinh tế mà còn đầy sự sâu sắc, khiến cả nhóm phải trầm trồ. Đức Anh, với vẻ mặt tinh nghịch, liền vỗ tay cái bốp. “Ngân nói đúng đấy! Mấy ông bà già hay kể chuyện hay lắm! Kiểu gì cũng có mấy chuyện tình yêu thời xưa lãng mạn cho mà xem!” Thảo Vy, với đôi mắt mơ mộng, cũng xuýt xoa thêm vào, “Đúng rồi, đúng rồi! Em thích nghe chuyện cổ tích, chuyện ngày xưa lắm. Chuyến đi này chắc lãng mạn lắm đây!” Mai Chi, tuy luôn thực tế, nhưng cũng gật gù tán thành ý kiến của Ngân, nhận ra sự đúng đắn và chiều sâu trong đề xuất đó.
Hải Anh mỉm cười gật đầu. “Ý tưởng rất hay, Ngân! Chúng ta sẽ bổ sung vào kế hoạch. Hoàng Minh, em thấy sao? Em có muốn nhận nhiệm vụ gì không?”
Hoàng Minh giật mình khi Hải Anh gọi tên. Anh cảm thấy như mình vừa thoát khỏi một dòng suy nghĩ miên man. Anh vẫn lặng lẽ lắng nghe, cố gắng tìm một vai trò cho mình, một công việc mà anh có thể làm tốt, có thể đóng góp một cách ý nghĩa cho chuyến đi mà không cần phải quá phô trương. Nhưng trong đầu anh, những suy nghĩ về sự tự ti, về việc liệu mình có đủ nổi bật để Ngân chú ý, vẫn cứ luẩn quẩn. Tiếng xe cộ bên ngoài cổng trường, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tất cả dường như chỉ làm tăng thêm sự bối rối trong lòng anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
***
Chiều muộn, khi những tia nắng cuối cùng của ngày dần lụi tắt, nhường chỗ cho cái se lạnh đặc trưng của Hà Nội đầu đông, một vài thành viên trong nhóm vẫn nán lại Quán Cà phê "Hoa Sữa". Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, cùng với mùi cà phê rang xay thơm lừng và thoang thoảng mùi trà thảo mộc, tạo nên một không gian ấm cúng, gần gũi. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng lách cách của những chiếc ly, tách từ quầy pha chế, khiến không khí trở nên thư thái, lãng mạn hơn.
Hoàng Minh, Lê Ngân, Alex, Mai Chi và Đức Anh ngồi quanh một chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Alex vẫn giữ nguyên sự nhiệt tình, hăng say chia sẻ những gì anh đã tìm hiểu được về vùng ngoại thành, về những ngôi đình cổ kính, những truyền thuyết địa phương. Cậu ta lướt trên điện thoại, chỉ vào những bức ảnh, những đoạn video ngắn về nghề gốm Bát Tràng, đôi mắt xanh lấp lánh niềm hứng thú. “Ở đây có một ngôi đình cổ rất đẹp, có thể chúng ta nên tìm hiểu về lễ hội truyền thống của họ. Tôi đọc được rằng có một lễ hội rất đặc sắc diễn ra vào mùa xuân, nhưng những câu chuyện về nó thì lại được kể quanh năm. Chắc chắn sẽ rất thú vị!” cậu ta nói, giọng điệu say mê.
Mai Chi, với vẻ ngoài năng động và cá tính, khẽ huých tay Ngân, mỉm cười trêu chọc. “Này Ngân, mày có vẻ hứng thú lắm nhỉ? Thấy Alex nói chuyện là mắt sáng rực lên rồi.” Ngân khẽ nhếch mép, không nói gì, chỉ tiếp tục nhâm nhi ly trà nóng, ánh mắt vẫn dõi theo những hình ảnh Alex đang trình bày, đôi khi lại gật gù tán thành một cách rất nhẹ.
Minh ngồi đối diện, cảm thấy mình kém cỏi hơn bao giờ hết. Anh cố gắng góp chuyện, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Mỗi khi anh mở lời, dường như câu chuyện lại chuyển hướng, hoặc Alex đã nhanh chóng tiếp lời bằng một thông tin mới mẻ, hào hứng hơn. Anh cảm thấy mình như một người đứng ngoài, quan sát một vở kịch mà mình không phải là nhân vật chính. Cái cảm giác ấy, cái nỗi tự ti quen thuộc ấy, lại trỗi dậy, len lỏi vào từng ngóc ngách trong tâm hồn anh. “Mình có gì để thu hút cô ấy? Mình có gì đặc biệt để Ngân có thể mở lòng và chia sẻ những điều sâu sắc như vậy, như cách cô ấy đã làm với Alex hôm qua?” anh tự hỏi, lòng nặng trĩu.
Anh nhìn Lê Ngân, thấy cô cũng chú ý lắng nghe Alex, ánh mắt cô thể hiện sự tôn trọng và thấu hiểu đối với những giá trị văn hóa mà Alex đang khám phá. Khoảnh khắc đó, Minh nhận ra rằng Ngân không phải là người dễ dàng bị thu hút bởi sự hào nhoáng bên ngoài, mà bởi chiều sâu tâm hồn, bởi những giá trị mà người khác trân trọng. Và anh, liệu anh có thể mang lại điều gì sâu sắc cho cô?
Giữa không khí trò chuyện sôi nổi, bỗng có một khoảnh khắc tĩnh lặng. Có lẽ là khi Alex kết thúc phần trình bày của mình, hoặc khi tiếng nhạc ở quán đột nhiên chuyển sang một bản acoustic trầm lắng hơn. Trong cái khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi ấy, Hoàng Minh cảm thấy như có một luồng điện chạy qua cơ thể. Anh biết, anh không thể cứ mãi chìm đắm trong sự rụt rè và tự ti này. Anh phải làm gì đó, dù chỉ là một hành động nhỏ, để chứng tỏ mình. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê ấm nồng lan tỏa trong lồng ngực, và dồn hết can đảm, ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh chạm vào ánh mắt của Ngân trong một giây thoáng qua, rồi anh hướng về phía Hải Anh và Alex.
Giọng nói của Minh, dù vẫn còn hơi ngập ngừng và nhỏ nhẹ, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định đáng ngạc nhiên. “Em… em xin nhận phần liên hệ với… chính quyền xã để làm thủ tục và sắp xếp lịch trình,” anh nói, từng chữ như được nặn ra từ sâu thẳm tâm can. Nhiệm vụ này, vốn được coi là khô khan, đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và khả năng giao tiếp với người lớn tuổi, những người có địa vị trong cộng đồng. Nó không hào nhoáng như việc khám phá văn hóa, cũng không lãng mạn như việc trò chuyện với người dân, nhưng nó lại là một phần việc vô cùng quan trọng, đòi hỏi trách nhiệm cao.
Cả nhóm bất ngờ nhìn Minh. Alex hơi nhướng mày, có lẽ vì ngạc nhiên trước sự chủ động của anh. Đức Anh và Mai Chi cũng nhìn nhau, rồi lại nhìn Minh với vẻ khó hiểu. Nhưng rồi, ánh mắt của Ngân lại dừng lại trên Minh lâu hơn một chút. Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy một tia ngạc nhiên thoáng qua trong đôi mắt trầm tĩnh của cô, rồi một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, nở trên môi Ngân. Một nụ cười kín đáo, nhưng nó như một làn gió ấm áp xua tan đi cái lạnh lẽo trong lòng Minh, như một lời động viên thầm lặng. Nụ cười ấy là minh chứng cho việc cô đã nhận ra sự cố gắng của anh, một tín hiệu cho thấy những nỗ lực của anh sẽ không vô ích.
Hoàng Minh khẽ thở phào nhẹ nhõm. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu, một bước đi nhỏ trên con đường dài. Những điều chưa nói giữa anh và Ngân vẫn còn đó, lơ lửng như những hạt mưa phùn giăng mắc giữa mùa đông Hà Nội. Nhưng ít nhất, đêm nay, anh sẽ không còn trằn trọc như đêm qua nữa. Anh đã đưa ra một quyết định, đã dám bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình. Và nụ cười của Ngân, dù chỉ thoáng qua, đã thắp lên trong lòng anh một tia hy vọng mong manh, một ngọn lửa nhỏ của khát vọng, rằng anh có thể, và sẽ, trở thành một phần xứng đáng trong thế giới của cô.