Sáng hôm sau, khi ánh nắng nhạt màu vàng cam hiếm hoi len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ của căn gác trọ, Hoàng Minh thức dậy với một cảm giác bồn chồn khó tả. Cái ấm áp từ nụ cười thoáng qua của Lê Ngân hôm qua vẫn còn vương vấn đâu đó trong tâm trí, nhưng nó không đủ sức xua tan đi nỗi lo lắng đang lớn dần về nhiệm vụ anh phải thực hiện. Anh vươn vai, hơi thở nhẹ nhàng hóa thành làn khói mỏng trong không khí se lạnh của căn phòng nhỏ. Hà Nội vẫn chưa thực sự bước vào cái rét ngọt cắt da đầu đông, nhưng những cơn gió heo may đã bắt đầu mang theo hơi lạnh từ phương Bắc, khiến không gian xung quanh càng thêm ảm đạm.
Phòng trọ của Minh nằm trên tầng cao nhất của một dãy nhà tập thể cũ kỹ, mái tôn đã ngả màu rêu phong, mỗi khi trời mưa lại lẹt xẹt như muốn thủng. Căn phòng chật hẹp, vừa đủ kê một chiếc giường đơn, một bàn học cũ kỹ và một tủ quần áo bé xíu. Dù đã cố gắng sắp xếp gọn gàng, nhưng mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn phòng ít đón nắng vẫn len lỏi khắp nơi, hòa lẫn với mùi giấy cũ từ những chồng sách giáo trình và cuốn sổ tay. Tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận vọng vào, khi là tiếng bát đũa lạch cạch, khi là tiếng cười nói vọng qua bức tường mỏng, khi lại là tiếng xe cộ rầm rì từ con ngõ nhỏ phía dưới. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng đời thường, nhưng trong những khoảnh khắc như thế này, nó chỉ càng làm nổi bật lên sự cô độc trong tâm hồn anh.
Minh ngồi đối diện chiếc bàn học, trước mặt là cuốn sổ tay đã lật dở đến trang ghi chú về "liên hệ chính quyền địa phương". Bên cạnh là chiếc điện thoại di động – vật trung gian cho nhiệm vụ đầy thử thách này. Anh hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Lời khuyên của Anh Khoa về sự chân thành và lịch sự vẫn văng vẳng bên tai, cùng với ánh mắt động viên của Lê Ngân. "Phải làm được," anh tự nhủ, giọng thì thầm đủ nghe. "Vì chuyến đi, vì cả nhóm, và vì… cô ấy." Anh biết, đó là một động lực thầm kín, yếu ớt nhưng lại có sức mạnh đến lạ lùng. Anh muốn chứng tỏ mình không phải là một chàng trai tỉnh lẻ mãi mãi rụt rè, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội này. Anh muốn cô thấy anh có thể làm được điều gì đó, dù là nhỏ nhoi.
Ngón tay anh run nhẹ khi lướt trên màn hình điện thoại, tìm đến số điện thoại của ủy ban xã mà anh đã cất công tìm kiếm trên mạng và xác nhận lại qua một người quen. Anh đã chuẩn bị sẵn những lời cần nói, những thông tin cần cung cấp, tất cả đều được ghi chú cẩn thận trong cuốn sổ tay. Anh đã luyện tập không biết bao nhiêu lần trước gương, cố gắng nói trôi chảy, mạch lạc. Nhưng giờ đây, khi chiếc điện thoại bắt đầu đổ chuông, trái tim anh lại đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiếng chuông kéo dài, từng hồi từng hồi như những nhát búa gõ vào lồng ngực anh. Anh nhắm mắt lại, cố gắng giữ hơi thở đều đặn.
Sau vài hồi chuông dài tưởng chừng như vô tận, một giọng phụ nữ cộc lốc nhấc máy. "A lô."
"Dạ, em chào chị ạ," Minh lắp bắp, giọng vẫn còn run. "Em là Hoàng Minh, sinh viên trường Đại học Ngoại Thương. Em gọi điện đến ủy ban để xin phép tổ chức một chuyến đi tình nguyện tại địa phương mình ạ."
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi giọng nói lạnh lùng vang lên, kèm theo tiếng gõ bàn phím lách cách. "Tình nguyện hả? Có giấy tờ gì không?"
Minh vội vàng giải thích, "Dạ, chúng em có thư giới thiệu từ nhà trường, có kế hoạch chi tiết về hoạt động, về mục đích và cả danh sách thành viên nữa ạ. Chúng em muốn đến để hỗ trợ bà con về…"
"Rồi rồi," giọng người phụ nữ cắt ngang, "em cứ gửi giấy tờ về địa chỉ email của ủy ban đi. Email chị là..." Cô ta đọc một địa chỉ email dài loằng ngoằng, nhanh đến mức Minh khó mà ghi chép kịp.
"Dạ, chị có thể đọc lại chậm hơn một chút được không ạ?" Minh ngập ngừng hỏi.
"Thôi, em cứ lên cổng thông tin điện tử của xã mà tìm, có hết đó," cô ta nói, giọng đã tỏ vẻ khó chịu. "Để lại thông tin của em đi, số điện thoại, tên tuổi, trường lớp. Rồi sẽ chuyển lên cấp trên xem xét. Có gì thì chờ phản hồi."
"Dạ, em cảm ơn ạ..." Minh chưa kịp nói hết câu, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "tút tút" báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc.
Anh gác máy, cảm giác nản lòng dâng lên mạnh mẽ. Cuộc gọi kéo dài không quá hai phút, chỉ là những câu trả lời qua loa, một thái độ hờ hững đến lạnh nhạt. Lòng anh như trĩu nặng một tảng đá. Anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến thế, đã cố gắng trấn tĩnh bản thân đến thế, vậy mà kết quả lại chỉ là một tiếng thở dài thườn thượt. Cảm giác không đủ tốt, cảm giác mình là người ngoài, bỡ ngỡ trước guồng quay hành chính phức tạp của thành phố lại ùa về, bủa vây lấy anh. Anh nhìn ra ô cửa sổ, ánh nắng nhạt đã yếu dần, nhường chỗ cho một bầu trời xám xịt, báo hiệu một ngày đông Hà Nội nữa đang đến. Mùi hoa sữa cuối mùa, dù đã không còn nồng nàn như trước, nhưng vẫn thoang thoảng đâu đó, như nhắc nhở anh về những điều chưa nói, về một Hà Nội không vội được đâu, và về những thử thách anh còn phải đối mặt.
***
Buổi chiều hôm đó, sau ca làm thêm ngắn ngủi ở một quán ăn vặt gần trường, Hoàng Minh tìm đến Quán Cà phê "Hoa Sữa". Anh cần một nơi để tĩnh tâm, để suy nghĩ, và có lẽ, để tìm kiếm một lời khuyên nữa. Quán nằm trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố xá Hà Nội. Ngôi nhà ống cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã bạc màu theo năm tháng, cánh cửa gỗ kính luôn hé mở, ban công nhỏ với giàn hoa giấy leo kín, nở rộ những bông hoa li ti hồng thắm. Bên trong, nội thất chủ yếu là gỗ mộc, những bộ bàn ghế đơn giản nhưng chắc chắn, những bức tranh ảnh cũ kỹ về Hà Nội xưa treo trên tường, cùng với những kệ sách đầy ắp đủ loại sách báo.
Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng lách cách của ly tách, tiếng xay cà phê rì rì, tiếng trò chuyện thì thầm của vài ba vị khách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng nhỏ và dây đèn trang trí hắt xuống, khiến không gian thêm phần lãng mạn và hoài cổ. Minh chọn một góc quen thuộc, nơi có chiếc bàn gỗ nhỏ và một chiếc ghế bành bọc nệm cũ kỹ, nằm gần cửa sổ. Từ đây, anh có thể nhìn thấy những tia nắng cuối chiều yếu ớt đang cố gắng xuyên qua kẽ lá, hắt những vệt sáng xiên xiên lên bức tường đối diện. Gió heo may lùa nhẹ qua khung cửa, mang theo cái se lạnh của cuối thu, và đâu đó, anh vẫn cảm nhận được mùi hoa sữa thoang thoảng, dù chỉ rất nhẹ, từ cây hoa sữa già cỗi cuối con ngõ.
Anh Khoa, người chủ quán hiền lành, đeo kính, mái tóc hơi dài, đang bận rộn pha chế ở quầy bar. Anh Khoa luôn toát lên một phong thái điềm đạm, nụ cười nhẹ thường trực trên môi, ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. Khi thấy Minh ngồi thẫn thờ ở góc quán, Anh Khoa nhận ra ngay vẻ trầm tư khác lạ của cậu sinh viên. Anh đặt ly cà phê xuống quầy, tiến lại gần Minh.
"Sao đấy, Minh? Hôm nay lại có chuyện gì mà ngồi đăm chiêu thế này?" Anh Khoa hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, ấm áp.
Minh ngẩng đầu lên, nét mặt có chút mệt mỏi. "Dạ, em chào anh Khoa. Em... em đang gặp chút rắc rối với nhiệm vụ liên hệ chính quyền cho chuyến đi tình nguyện ạ." Anh kể lại vắn tắt về cuộc gọi buổi sáng, về sự lạnh nhạt và khó khăn trong việc tiếp cận. "Em thấy nản quá anh ạ. Cứ như là em đang nói chuyện với một bức tường vậy. Em không biết phải làm sao nữa."
Anh Khoa lắng nghe Minh nói, vẫn giữ nụ cười nhẹ. "Cứ bình tĩnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Anh biết, thủ tục hành chính đôi khi phức tạp, nhưng không phải là không có cách. Em đã chuẩn bị thư giới thiệu, kế hoạch chi tiết rồi đúng không?"
Minh gật đầu. "Dạ, em có hết ạ. Em còn tìm hiểu cả về văn hóa địa phương, phong tục tập quán ở đó nữa, để thể hiện sự tôn trọng, như lời anh nói hôm trước ạ."
"Tốt lắm," Anh Khoa khen ngợi. "Đó là điều quan trọng nhất. Em cứ chân thành trình bày mục đích của mình, mục đích của nhóm em là vì cộng đồng, vì bà con, vì những điều tốt đẹp. Người ta rồi sẽ hiểu thôi. Nhưng đôi khi, cách mình thể hiện cũng cần khéo léo một chút." Anh Khoa ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn Minh với ánh mắt đầy khích lệ. "Thường thì, người ta sẽ dễ tiếp nhận hơn nếu em có một văn bản chính thức, một lá thư ngỏ rõ ràng, cụ thể. Có thể cuộc gọi vừa rồi, do em chưa chuẩn bị đầy đủ giấy tờ trong tay, người ta chưa thực sự nắm bắt được thông tin. Em nên gửi email kèm thư ngỏ, trình bày mọi thứ thật rành mạch, chi tiết, sau đó mới gọi điện lại để xác nhận và xin lịch hẹn trực tiếp."
Anh Khoa nhấp một ngụm trà, nói tiếp. "Kiên nhẫn là chìa khóa, Minh à. Đặc biệt là khi làm việc với các cơ quan nhà nước. Họ có quy trình, có quy định riêng. Em đừng nản. Cứ làm đúng các bước, và quan trọng nhất, đừng mất đi sự chân thành. Sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, cộng với sự nghiêm túc trong công việc, chắc chắn sẽ thuyết phục được họ."
Minh lắng nghe từng lời của Anh Khoa, cảm nhận được sự chân thành và kinh nghiệm trong đó. Những lời khuyên của Anh Khoa không chỉ là lời an ủi, mà còn là một con đường rõ ràng để anh tiếp tục. "Dạ, em hiểu rồi ạ. Em cảm ơn anh nhiều lắm." Anh cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy tràn trong mình.
Anh rút cuốn sổ tay ra, mở đến trang trắng, và bắt đầu viết. Anh ghi lại những ý chính mà Anh Khoa vừa nói, rồi bắt đầu phác thảo lại nội dung của lá thư ngỏ. Anh sẽ trình bày rõ ràng hơn về mục đích cao cả của chuyến đi, những hoạt động cụ thể mà nhóm sẽ thực hiện, những lợi ích thiết thực mà chuyến đi mang lại cho cộng đồng địa phương, và quan trọng nhất, là sự nhiệt huyết, tinh thần trách nhiệm của những sinh viên trẻ. Anh quyết định sẽ không chỉ gửi email mà còn in ra, chuẩn bị sẵn một bộ hồ sơ đầy đủ để mang theo khi đi gặp trực tiếp. Anh muốn cho họ thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng, sự nghiêm túc của mình. Cảm giác lạnh của chiếc bút chì trong tay, sự thô ráp của giấy khi anh viết, hơi ấm từ cốc cà phê Anh Khoa vừa mang ra, tất cả đều hòa quyện lại, tạo nên một sự tập trung cao độ. Tiếng nhạc acoustic vẫn nhẹ nhàng vang lên, làm dịu đi những lo âu còn sót lại, chỉ còn lại sự quyết tâm bừng cháy.
***
Cuối giờ chiều, khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống trên bầu trời Hà Nội, nhuộm đỏ cả một vùng không gian, Hoàng Minh bước ra khỏi giảng đường của trường Đại học Ngoại Thương. Tâm trạng anh lúc này đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với buổi sáng. Điện thoại trong túi áo anh rung lên, đó là một email. Anh vội vã mở ra xem. Thật bất ngờ, đó là phản hồi từ ủy ban xã. Họ đồng ý xem xét hồ sơ của nhóm và hẹn một buổi gặp mặt trực tiếp vào tuần tới để trao đổi chi tiết hơn. Tuy chỉ là bước đầu, nhưng đó là một dấu hiệu tích cực, một tia sáng sau những phút giây nản lòng. Cảm giác vui sướng lan tỏa khắp cơ thể anh.
Khuôn viên trường Đại học Ngoại Thương lúc này vẫn còn đông đúc. Các tòa nhà lớn với kiến trúc hiện đại, nhiều kính, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Sinh viên túa ra từ các lớp học, tiếng nói cười rộn rã, tiếng chuông báo giờ cuối cùng vang lên, và tiếng xe cộ từ bên ngoài cổng trường vọng vào, tất cả tạo nên một không khí trẻ trung, năng động. Mùi sách vở, mùi cà phê từ căng-tin, mùi cỏ cây xanh mát từ những bãi cỏ rộng lớn hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương rất riêng của tuổi trẻ và tri thức.
Hoàng Minh đi dọc hành lang đông đúc, bước chân anh lúc này đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Anh vẫn còn mải miết suy nghĩ về buổi gặp mặt sắp tới, về những gì anh cần chuẩn bị thêm. Ánh hoàng hôn hắt lên những ô cửa kính của khu giảng đường, tạo ra những vệt sáng dài, ấm áp. Đang mải suy nghĩ, anh vô tình lướt qua một nhóm sinh viên đang đứng nói chuyện ở một góc hành lang. Ánh mắt anh dừng lại.
Lê Ngân đang đứng đó, nói chuyện với Thảo Vy, cô bạn thân cùng lớp. Ngân vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy, mái tóc đen dài buông xõa trên vai, chiếc áo khoác màu trung tính đơn giản nhưng thanh lịch, càng làm tôn lên vẻ tinh tế của cô. Ánh mắt cô vẫn sâu và trầm, nhưng hôm nay, có vẻ như cô đang lắng nghe Thảo Vy nói gì đó với sự tập trung cao độ.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt Hoàng Minh và Lê Ngân chạm nhau. Ngân không nói gì, chỉ thoáng nheo mắt nhìn anh, một cái nhìn rất nhanh, gần như chỉ là một cái lướt qua. Rồi cô khẽ gật đầu, rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, và quay lại với câu chuyện của Thảo Vy. Mọi thứ diễn ra chỉ trong vài giây, nhưng đối với Hoàng Minh, khoảnh khắc đó lại có ý nghĩa đặc biệt. Nó không phải là một lời nói, không phải là một nụ cười rạng rỡ, nhưng anh cảm nhận được một sự chú ý, một sự công nhận tinh tế từ cô.
Anh biết, cô đã để ý đến anh, đến những nỗ lực của anh. Dù cô không nói gì, nhưng cái gật đầu nhẹ nhàng ấy, ánh mắt thoáng qua ấy, đã đủ để sưởi ấm lòng anh. Nó như một ngọn lửa nhỏ, tiếp thêm sức mạnh, tiếp thêm động lực để anh tiếp tục cố gắng trên con đường phía trước. Anh tự nhủ: "Ngân sẽ thấy mình đã cố gắng." Anh biết rằng, con đường để chứng minh bản thân vẫn còn dài, những thử thách vẫn còn đang chờ đợi. Nhưng với tia hy vọng mong manh ấy, với sự động viên thầm lặng từ Lê Ngân, và với sự chỉ dẫn của Anh Khoa, anh tin rằng mình sẽ làm được. Những điều chưa nói giữa anh và cô, những khát vọng thầm kín trong lòng anh, sẽ không mãi mãi chỉ là những hạt mưa phùn giăng mắc giữa những ngày đông Hà Nội. Anh sẽ biến chúng thành hành động, thành những bước chân vững vàng trên con đường trưởng thành của mình.