Rực rỡ thanh xuân
Chương 10

Tâm Hồn Rạng Rỡ Giữa Gian Nan

4922 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự tốt bụng, nhiệt tình và khả năng lãnh đạo tiềm ẩn của Ngọc Linh khi đối mặt với tình huống khẩn cấp, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Long.,Làm sâu sắc thêm những rung động tinh tế của Long dành cho Ngọc Linh, chuyển từ ngưỡng mộ trí tuệ sang ngưỡng mộ phẩm chất đạo đức và sự quan tâm người khác.,Giới thiệu nhân vật Anh Thắng (Nguyễn Minh Thắng) và địa điểm Bệnh viện Đa khoa Thành Phố một cách tự nhiên, phù hợp với mạch truyện.,Củng cố tình bạn trong nhóm chính thông qua một trải nghiệm khó khăn chung.,Tiếp tục phát triển xung đột nội tâm của Long về việc bộc lộ cảm xúc và sự ngại ngùng của Ngọc Linh khi nhận được sự chú ý của Long.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Anh Thắng (Nguyễn Minh Thắng), Lê Hoàng Nam, Nguyễn Lan Anh
Mood: Lãng mạn, ấm áp, có chút lo lắng ban đầu, nhưng kết thúc bằng sự nhẹ nhõm và rung động tinh tế.
Kết chương: [object Object]

Đoạn đường về nhà sau buổi tối đầy cảm xúc trên sân thượng cũ kỹ dường như ngắn hơn rất nhiều đối với Linh. Cô vẫn còn bâng khuâng với những lời khen ngợi của Long, những lời nói tuy ngắn gọn nhưng lại mang đến cho cô một niềm vui và sự tự tin lớn lao. Mùi biển mặn mòi, cảm giác gió lùa qua tóc, và cả ánh mắt hổ phách sâu thẳm của Long vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô. Linh bước đi chậm rãi trên con đường quen thuộc, những suy nghĩ miên man về Long, về dự án, và về cả tương lai của mình.

Khi đi ngang qua hành lang khu phòng chức năng của trường, Linh khẽ chững lại một giây. Cánh cửa Phòng tư vấn học đường hé mở, ánh sáng dịu nhẹ từ bên trong hắt ra ngoài hành lang đã tối dần. Phòng tư vấn học đường là một không gian yên tĩnh, an toàn, được thiết kế để học sinh có thể chia sẻ những băn khoăn, lo lắng của mình. Bên trong, có bàn ghế đơn giản, một vài chậu cây xanh nhỏ, và những bức tranh treo tường nhẹ nhàng, tạo cảm giác thoải mái và tin cậy. Mùi sách, giấy mới, và đôi khi là mùi tinh dầu thơm nhẹ nhàng thoang thoảng trong không khí.

Linh thoáng thấy bóng dáng cô giáo Nguyễn Lan Anh đang ngồi bên bàn làm việc. Cô Lan Anh, với mái tóc ngắn cá tính và chiếc áo dài nền nã, đang chăm chú đọc một tập hồ sơ, có lẽ đang chuẩn bị cho buổi tư vấn tiếp theo. Gương mặt cô giáo trẻ trung, năng động nhưng cũng rất tận tâm, luôn nở nụ cười hiền hậu khi nói chuyện với học sinh. Cô là người mà nhiều học sinh tin tưởng để chia sẻ những tâm tư của mình.

Linh khẽ chững lại, ánh mắt nhìn vào căn phòng yên tĩnh ấy. Một thoáng suy nghĩ lướt qua tâm trí cô. Đã gần hết năm học rồi, và những lựa chọn về tương lai, về con đường đại học đang dần hiện rõ. Long với trí tuệ xuất chúng, sự sâu sắc trong cách nhìn nhận vấn đề, và cả khả năng tiếng Anh của mình, chắc chắn đã có định hướng rõ ràng. Còn cô? Cô cũng giỏi, cũng hoạt bát, nhưng đôi khi vẫn cảm thấy bối rối trước quá nhiều cánh cửa mở ra. Liệu cô có nên nói chuyện với cô Lan Anh về những nguyện vọng của mình? Về việc cô có nên theo đuổi một ngành học liên quan đến ngoại ngữ, hay một lĩnh vực nào đó mà cô chưa từng nghĩ đến?

Cái nhìn thoáng qua của Linh về Phòng tư vấn học đường cho thấy cô bắt đầu có những suy tư về định hướng cá nhân và tương lai, đây có thể là một chủ đề sẽ được khai thác sau này. Tuy nhiên, chỉ là một cái chững lại ngắn ngủi. Sau đó, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Linh. Cô không bước vào. Có lẽ, cô muốn tự mình suy nghĩ thêm, muốn tự mình khám phá trước khi tìm kiếm lời khuyên từ người khác. Hoặc có lẽ, những rung động tinh tế vừa nảy nở trong tim cô đã cho cô thêm một động lực mới, một sự tự tin mới để tự mình đối diện với tương lai. Cô tiếp tục bước đi, ánh mắt vẫn lấp lánh niềm hy vọng và sự quyết tâm. Thanh xuân này, rực rỡ như nắng Hạ Long, cô muốn tự mình vẽ nên bức tranh đẹp nhất cho cuộc đời mình.

***

Sáng hôm sau, tiết thể dục cuối buổi chiều luôn là thời điểm được mong chờ nhất trong tuần. Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng cả không gian rộng lớn của sân bóng rổ trường Ánh Dương. Sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ, với những vạch kẻ trắng rõ ràng, giờ đây lung linh dưới ánh nắng cuối ngày, tạo thành một bức tranh sống động. Những chiếc cột rổ bằng kim loại chắc chắn đứng sừng sững, thách thức những cú ném bóng đẹp mắt. Xung quanh sân là hàng rào lưới bảo vệ cao, ngăn những quả bóng lạc khỏi tầm kiểm soát, và vài chiếc ghế đá cũ kỹ nằm rải rác, nơi tụi con gái thường ngồi hóng mát, cổ vũ cho các bạn nam.

Lớp 10A1 đang được chia thành hai đội để chơi bóng rổ. Tiếng bóng nảy liên hồi trên mặt sân, tạo nên một nhịp điệu dồn dập, đầy năng lượng. Tiếng giày thể thao ma sát kẹt kẹt trên nền bê tông, hòa cùng tiếng hò reo cổ vũ của đám bạn, tiếng còi trọng tài sắc bén vang lên từng hồi, và cả tiếng thở dốc nặng nhọc của những cầu thủ đang dốc sức. Mùi mồ hôi đặc trưng của tuổi học trò, mùi cao su từ những quả bóng mới, xen lẫn với mùi đất ẩm nhẹ từ những bãi cỏ ven sân sau trận mưa đêm qua, tạo nên một hỗn hợp quen thuộc, đầy sức sống. Bầu không khí tràn ngập sự năng động, cạnh tranh nhưng cũng đầy nhiệt huyết và sôi nổi. Ánh nắng chiều tà bao phủ khắp sân, kéo theo những cái bóng đổ dài, uốn lượn theo từng chuyển động của các cầu thủ, khiến khung cảnh càng thêm phần kịch tính.

Long, với dáng người cao ráo, bờ vai rộng, đang dẫn bóng thoăn thoắt, đôi mắt hổ phách sâu thẳm tập trung vào mục tiêu. Cậu ấy là một trong những người chơi nổi bật nhất, không chỉ vì kỹ năng mà còn vì sự bình tĩnh đáng kinh ngạc trong mọi tình huống. Long thực hiện một pha chuyền bóng tinh tế cho Hùng, cậu bạn thân có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp khi cười. Hùng nhận bóng, định thực hiện một pha đi bóng vượt qua đối thủ. Đối mặt với Hùng là Lê Hoàng Nam, một cậu bạn cũng trong lớp, nổi tiếng là ham chơi, lười học nhưng bản chất lại rất tốt bụng. Nam có mái tóc nhuộm vàng hoe khá nổi bật và đeo một chiếc khuyên tai cá tính, thường xuất hiện với vẻ ngoài hơi luộm thuộm nhưng lại rất nhiệt tình trong mọi cuộc chơi.

Nam, dù không phải là người giỏi thể thao nhất, nhưng lại rất máu lửa. Cậu ấy lao lên tranh bóng với Hùng một cách quyết liệt, quyết tâm không để đối thủ ghi điểm. Một pha va chạm mạnh xảy ra. Nam mất đà, đôi chân loạng choạng. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, sau đó là tiếng la đau đớn đến xé lòng của Nam, vang vọng khắp sân bóng.

"A... AAA... Đau quá!" Nam ngã vật xuống sân, ôm chặt lấy mắt cá chân phải, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn, mồ hôi túa ra. Quả bóng rổ lăn lông lốc đến sát hàng rào lưới.

Sự hoảng loạn nhanh chóng lan ra khắp sân. Tiếng hò reo cổ vũ tắt hẳn, thay vào đó là những tiếng hô hoán lo lắng.

"Nam! Nam ơi, cậu có sao không?"

"Trời ơi, Nam bị sao rồi! Cô ơi, cô Lan Anh ơi!"

"Đứng dậy đi Nam, đừng có đùa!"

"Không phải đùa đâu, nhìn cậu ấy đau thật kìa!"

Các học sinh khác nhanh chóng xúm lại quanh Nam, khuôn mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ hoảng hốt. Hùng đứng sững lại, vẻ mặt tái mét vì bất ngờ và lo lắng cho bạn. Thảo Mai, cô bạn nhỏ nhắn đeo kính, cũng vội vã chạy đến, đôi mắt sáng thông minh giờ đây tràn ngập sự lo âu. Vũ Thanh Lan, cô nàng năng động, khỏe khoắn với mái tóc ngắn ngang vai, cũng nhanh chóng tiếp cận, cố gắng trấn an Nam.

Long, người phản ứng nhanh nhất, đã lập tức dừng lại, ánh mắt hổ phách quét qua tình hình. Cậu ấy giữ được vẻ bình tĩnh lạ thường giữa đám đông đang hoảng loạn, nhưng đôi mày khẽ nhíu lại, thể hiện sự lo lắng. Cậu không nói gì, nhưng bước chân đã nhanh chóng di chuyển về phía Nam.

Ngọc Linh, với làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn long lanh, đang đứng gần đó để cổ vũ, cũng lập tức nhận ra sự nghiêm trọng của tình huống. Không một chút do dự, cô lao đến. Cô là người đầu tiên quỳ xuống bên cạnh Nam, mái tóc dài đen óng ả bay nhẹ theo từng cử động dứt khoát.

"Nam, cậu cố gắng đừng cử động mạnh nhé!" Linh nói, giọng cô trong trẻo nhưng đầy sự quan tâm và quyết đoán. Cô cẩn thận nhìn vào mắt cá chân của Nam, cố gắng đánh giá tình hình. "Mọi người lùi ra một chút, để Nam có không khí thở."

Cô giáo Nguyễn Lan Anh, với mái tóc cắt ngắn cá tính và chiếc áo dài nền nã, cũng nhanh chóng có mặt, khuôn mặt cô đầy vẻ lo lắng. "Ngọc Linh, em xem giúp cô xem có thể sơ cứu ban đầu được không? Các em khác mau đi gọi y tá trường!"

Linh gật đầu, đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên sự tập trung. Trong khi đám đông vẫn còn đang xôn xao, cô đã nhanh chóng bắt tay vào việc. Cô cởi giày và tất của Nam ra một cách nhẹ nhàng, kiểm tra vùng bị thương. Long đứng cạnh đó, ánh mắt không rời khỏi Linh, âm thầm quan sát từng hành động của cô. Cậu thấy sự nhanh nhẹn, bình tĩnh và lòng tốt của cô gái này, một phẩm chất mà không phải ai cũng có được trong tình huống khẩn cấp. Mùi mồ hôi và nỗi sợ hãi lan tỏa trong không khí, nhưng Linh vẫn giữ được sự điềm tĩnh đáng nể. Cô ấy, rực rỡ như nắng Hạ Long, không chỉ trong vẻ ngoài mà còn trong tâm hồn.

***

Trong phòng y tế của trường Ánh Dương, bầu không khí hoàn toàn khác biệt so với sân bóng rổ đầy năng lượng vừa rồi. Đây là một phòng học được cải tạo lại, đơn giản nhưng sạch sẽ và ấm cúng. Những chiếc giường bệnh nhỏ, được trải ga trắng tinh, xếp gọn gàng một bên. Tủ đựng thuốc bằng kim loại màu trắng, sáng bóng, đặt ngay ngắn ở góc phòng. Bàn làm việc của cô y tá đặt ở giữa, với một chiếc máy tính nhỏ và vài tập hồ sơ. Căn phòng được trang trí đơn giản với những bức tranh phong cảnh nhẹ nhàng và vài chậu cây xanh nhỏ đặt trên bệ cửa sổ, tạo cảm giác thư thái và dễ chịu. Tuy nhiên, mùi cồn, thuốc sát trùng, dầu gió và bông băng đặc trưng của phòng y tế vẫn thoang thoảng trong không khí, nhắc nhở về mục đích của nó. Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn, tạo nên một nhịp điệu chậm rãi, bình yên, đôi khi lại càng làm tăng thêm sự lo lắng cho những ai đang chờ đợi.

Cô giáo Lan Anh và cô y tá trường, một người phụ nữ trung niên hiền hậu, đang hướng dẫn Ngọc Linh các bước sơ cứu ban đầu. Linh quỳ gối bên cạnh Nam, cậu bạn đang nằm trên giường bệnh, khuôn mặt vẫn còn tái mét và nhăn nhó vì đau. Nam, với mái tóc vàng hoe rối bời và khuyên tai lấp lánh, đang cố gắng kiềm chế tiếng rên rỉ. Long đứng tựa vào khung cửa, đôi mắt hổ phách chăm chú dõi theo từng cử chỉ của Linh. Cậu ấy thấy cô gái nhỏ nhắn này, với đôi mắt to tròn long lanh, đang thực hiện những động tác sơ cứu một cách thành thạo và dịu dàng.

"Ngọc Linh, em xem giúp cô, dùng băng gạc cố định lại cổ chân Nam trước đã," cô Lan Anh nói, giọng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ vẻ lo lắng.

Linh gật đầu, đôi tay thoăn thoắt lấy cuộn băng gạc từ hộp sơ cứu. "Nam, cậu cố chịu nhé, đừng cử động mạnh. Cố lên một chút thôi." Giọng cô trong trẻo nhưng chứa đầy sự đồng cảm, khiến Nam cảm thấy được an ủi phần nào. Cậu khẽ gật đầu, cố gắng nén đau. Long quan sát thấy Linh không hề tỏ ra ghê sợ hay lúng túng trước vết thương của bạn. Ngược lại, cô rất tập trung, cẩn thận từng chút một, giống như cô đã từng làm điều này rất nhiều lần rồi. Điều đó khiến Long không khỏi thán phục. Cậu vẫn nhớ như in ánh mắt ngưỡng mộ mà Linh đã dành cho mình khi cậu giải thích bài toán khó, nhưng giờ đây, chính cậu lại cảm nhận được một sự ngưỡng mộ sâu sắc hơn nhiều dành cho cô. Không chỉ là trí tuệ, mà là sự dũng cảm, lòng tốt bụng và sự tháo vát của cô ấy.

Sau khi băng bó tạm thời, cô y tá cẩn thận kiểm tra cổ chân của Nam. "Vết này có vẻ khá nặng, có dấu hiệu sưng tấy nhiều. E là trẹo khớp rồi. Để chắc chắn hơn, cần phải chụp X-quang. Phải đến bệnh viện thôi." Cô y tá thở dài, nhìn Nam với ánh mắt ái ngại.

Nghe đến "bệnh viện", Nam hơi hoảng hốt. "Ôi không! Có cần thiết không ạ? Em thấy đỡ hơn rồi mà." Cậu bạn lúng túng tìm cớ thoái thác.

"Không được đâu Nam," Linh nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. "Trẹo khớp không đùa được đâu, phải đi kiểm tra cho kỹ. Nếu không, về sau sẽ ảnh hưởng đấy."

Long bước đến gần hơn, đặt tay lên vai Nam. "Cứ đi đi, Nam. Đừng lo lắng quá. Để tớ giúp một tay." Giọng cậu trầm ấm và chắc chắn, mang đến một sự an tâm lạ thường cho Nam. Long cúi xuống, cẩn thận đỡ Nam dậy, ánh mắt cậu vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn sang Linh, như muốn tìm kiếm sự đồng tình từ cô.

Hùng, Thảo Mai và Thanh Lan cũng đã có mặt trong phòng y tế. "Để tụi tớ đi cùng!" Hùng lên tiếng, vẻ mặt vẫn còn hơi lo lắng nhưng đã dần lấy lại sự vui vẻ thường ngày. "Không thể để Nam đi một mình được."

Thảo Mai gật đầu đồng tình. "Đúng vậy, tụi mình sẽ đến bệnh viện cùng Nam."

Thanh Lan nhìn Nam, ánh mắt sắc sảo của cô thể hiện sự quyết đoán. "Đi thôi, để lâu không tốt đâu."

Cô giáo Lan Anh nhìn một lượt cả nhóm, gật đầu hài lòng. "Được rồi, vậy thì cô y tá sẽ gọi xe đưa Nam đi, và các em đi cùng để hỗ trợ. Nhớ giữ liên lạc với cô nhé."

Cả nhóm học sinh nhanh chóng đưa Nam ra xe. Long và Hùng cẩn thận dìu Nam lên xe, trong khi Linh sắp xếp lại những vật dụng sơ cứu còn sót lại trên bàn, sau đó vội vã chạy theo. Trong khoảnh khắc đó, Long thấy hình ảnh Linh chạy vội vàng, mái tóc đen óng ả tung bay, ánh mắt đầy lo lắng cho bạn, nhưng cũng rất kiên định. Tình bạn của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã được thử thách và chứng minh qua những khoảnh khắc như thế này. Long cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ không chỉ với Linh, mà còn với cả nhóm bạn của mình. Đây là những người cậu có thể tin tưởng, những người sẽ luôn ở bên cạnh nhau, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.

***

Bệnh viện Đa khoa Thành Phố hiện ra trước mắt cả nhóm như một tổ hợp kiến trúc đồ sộ, vừa có những tòa nhà cũ kỹ mang dấu ấn thời gian, vừa có những khu mới được xây dựng hiện đại, cao tầng, tạo nên một sự tương phản độc đáo. Các khoa phòng được phân chia rõ ràng, với những biển chỉ dẫn lớn, giúp người bệnh và người nhà dễ dàng tìm đường. Sảnh chờ rộng lớn, với hàng trăm chiếc ghế nhựa xếp ngay ngắn, giờ đây đã lấp đầy bởi dòng người qua lại. Hành lang dài hun hút, với ánh sáng trắng lạnh từ đèn huỳnh quang, tạo cảm giác vừa rộng rãi vừa có chút u ám.

Âm thanh trong bệnh viện là một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự sống và cái chết. Tiếng xe cấp cứu hú còi vang vọng từ xa rồi mỗi lúc một gần, tiếng bước chân vội vã của nhân viên y tế và người nhà bệnh nhân, tiếng máy móc y tế như máy thở, máy monitor kêu tít tít đều đặn từ các phòng cấp cứu, và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những người đang chờ đợi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, lo âu, nhưng đôi khi cũng ẩn chứa những tia hy vọng mong manh. Mùi thuốc sát trùng, thuốc men đặc trưng của bệnh viện len lỏi khắp nơi, đôi khi xen lẫn mùi mồ hôi, hay mùi máu tanh nhàn nhạt, nhắc nhở về sự mong manh của sinh mạng. Đây là một nơi hoạt động liên tục 24/7, không bao giờ ngưng nghỉ.

Ngay khi vừa đến nơi, Long và Hùng cẩn thận dìu Nam vào sảnh cấp cứu. Nam vẫn còn đau, khuôn mặt nhợt nhạt và mồ hôi đầm đìa. Ngọc Linh, với sự hoạt bát và quyết đoán của mình, lập tức chủ động đi thẳng đến quầy tiếp đón. Cô gái nhỏ nhắn ấy, với đôi mắt to tròn long lanh và mái tóc đen óng ả, không hề tỏ ra lúng túng hay sợ hãi trước không khí nặng nề của bệnh viện.

"Dạ thưa cô, bạn con bị trẹo chân khi chơi thể thao, bây giờ đang rất đau ạ. Có cần chụp X-quang không ạ?" Linh nói một cách rành mạch và lịch sự với cô y tá trực, giọng cô trong trẻo nhưng đầy sự rõ ràng.

Cô y tá nhìn Nam, rồi nhìn sang Linh, ánh mắt có phần ngạc nhiên trước sự nhanh nhẹn của cô bé. "Để cô xem xét tình hình. Em cứ đưa bạn vào phòng khám trước đã."

Linh gật đầu, quay lại ra hiệu cho Long và Hùng. Cậu ấy và Hùng dìu Nam vào phòng khám, trong khi Linh nhanh chóng hoàn tất các thủ tục đăng ký ban đầu. Long đứng tựa vào bức tường hành lang gần đó, ánh mắt hổ phách không rời khỏi Linh. Cậu ấy quan sát cô đi lại giữa quầy tiếp đón và phòng cấp cứu, hỏi han y tá, bác sĩ một cách tự tin và không chút ngần ngại. Mỗi khi Linh quay lại nhìn Nam và nhóm bạn, nụ cười nhẹ trên môi cô, dù có chút lo lắng, nhưng vẫn mang một sự trấn an lạ kỳ. Long cảm thấy một sự ấn tượng sâu sắc hơn bao giờ hết. Ngọc Linh không chỉ là một nữ sinh xinh đẹp, học giỏi, mà cô ấy còn có một trái tim nhân hậu, một tinh thần trách nhiệm và khả năng xử lý tình huống đáng nể. Cô ấy thật sự rất khác biệt so với những cô gái cậu từng biết, một vẻ đẹp rạng rỡ không chỉ ở ngoại hình mà còn ở phẩm chất bên trong.

Đúng lúc đó, Hùng bỗng reo lên. "Ơ, Anh Thắng? Anh làm gì ở đây?" Cậu bạn có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp lại khi cười, bất ngờ nhìn thấy một người quen.

Một chàng trai trẻ trung, với mái tóc hơi dài buộc gọn gàng sau gáy, mặc chiếc áo phông đơn giản và quần jean bạc màu, toát lên vẻ năng động và phong cách bụi bặm, quay lại. Đó chính là Nguyễn Minh Thắng, anh họ của Hùng. Anh Thắng có dáng người khỏe khoắn, nụ cười hiền lành và đôi mắt sáng.

"Hùng à? Vừa thăm bà xong. Có chuyện gì vậy? Sao lại đưa cả đội đến bệnh viện thế này?" Anh Thắng hỏi, giọng nói tự nhiên và thân thiện. Cậu ấy nhìn một lượt nhóm bạn, rồi dừng lại ở Nam đang nằm trên băng ca và Ngọc Linh đang trao đổi với y tá.

Hùng nhanh chóng kể lại sự việc. "Nam bị trẹo chân nặng quá anh ạ, phải đi chụp X-quang."

Anh Thắng gật đầu, đi đến gần Nam, nhẹ nhàng hỏi thăm. "Cậu có sao không? Trẹo chân thì phải cẩn thận đấy, đừng chủ quan." Sau đó, cậu ấy quay sang Linh, mỉm cười. "Cảm ơn em đã lo lắng cho bạn nhé. Chắc em là Ngọc Linh, đúng không? Hùng có kể về em rồi."

Linh hơi bất ngờ, khẽ đỏ mặt khi được một người lớn hơn khen ngợi. "Dạ vâng, em là Linh ạ. Không có gì đâu anh, bạn bè thì phải giúp đỡ nhau chứ ạ."

Anh Thắng nhìn Linh với ánh mắt thấu hiểu. "Đúng vậy, tinh thần tập thể là quan trọng nhất. Y tá nói sao rồi? Cần anh giúp gì không?"

"Dạ, y tá nói phải chụp X-quang để kiểm tra ạ," Linh đáp.

Anh Thắng gật đầu. "Vậy thì cứ làm theo lời bác sĩ. Bệnh viện này anh quen, có gì cần cứ gọi anh." Cậu ấy trấn an nhóm bạn, đưa ra những lời khuyên hữu ích, giúp giảm bớt căng thẳng. Sự xuất hiện của Anh Thắng như một luồng gió mát, mang đến sự an tâm cho cả nhóm. Long vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát. Cậu thấy Linh dù có chút ngại ngùng khi được Anh Thắng chú ý, nhưng vẫn giữ được vẻ tự tin và điềm tĩnh. Long cảm nhận được một sự gắn kết ngày càng sâu sắc với Linh. Cậu biết rằng, Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời này, sẽ còn chứng kiến nhiều hơn nữa những khoảnh khắc quý giá của họ, nơi thanh xuân của họ rực rỡ như nắng biển.

***

Thời gian trôi qua chậm rãi trong hành lang bệnh viện. Sau khi Nam đã được các bác sĩ thăm khám và chụp X-quang, cậu bạn được băng bó cố định cổ chân và dặn dò phải nghỉ ngơi một thời gian. May mắn thay, vết thương không quá nghiêm trọng như ban đầu lo sợ, chỉ là trẹo khớp nặng, không bị gãy xương. Sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp nhóm bạn. Nam, dù vẫn còn hơi đau và ngại ngùng vì đã gây phiền phức cho mọi người, nhưng ánh mắt cậu ấy ánh lên sự biết ơn sâu sắc.

Khi đêm đã về khuya, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn hành lang bắt đầu thắp sáng, thay thế ánh sáng trắng lạnh ban ngày, tạo nên một không gian ấm cúng hơn một chút. Tiếng loa phát thanh thông báo giờ thăm bệnh nhẹ nhàng vang lên, cùng với tiếng bước chân qua lại thưa thớt hơn. Mùi thuốc sát trùng vẫn còn đó, nhưng đã dịu đi rất nhiều, không còn nồng gắt như lúc ban chiều.

Nhóm bạn quyết định đưa Nam về nhà. Hùng và Long cẩn thận dìu Nam ra khỏi phòng, trong khi Thảo Mai và Thanh Lan giúp Nam mang theo đồ đạc. Linh đi cạnh Nam, đôi khi hỏi han xem cậu ấy có ổn không, có cần giúp đỡ gì thêm không. Long đi ngay phía sau Linh, ánh mắt hổ phách vẫn dõi theo từng cử chỉ của cô. Cậu ấy cảm thấy một sự bình yên lạ thường khi ở gần cô.

Trên đường ra khỏi bệnh viện, Long và Linh vô tình đi cạnh nhau, tách biệt một chút so với Hùng và Nam đang đi phía trước. Cả hai chìm vào im lặng, chỉ có tiếng bước chân đều đặn và tiếng trò chuyện khe khẽ của những người khác lướt qua. Long, vốn là người ít nói, thường ngại bộc lộ cảm xúc của mình, nhưng hôm nay, cậu cảm thấy có điều gì đó cần phải nói. Những hình ảnh về sự nhanh nhẹn, tháo vát và lòng tốt của Linh trong suốt buổi chiều cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu.

Cuối cùng, Long cũng phá vỡ sự im lặng. Giọng cậu trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng rất chân thành. "Cậu làm tốt lắm, Linh." Cậu không nhìn thẳng vào cô, mà ánh mắt hướng về phía trước, nhưng sự chân thành trong lời nói của cậu không thể phủ nhận.

Linh hơi giật mình. Cô không ngờ Long lại nói ra điều đó. Khuôn mặt trắng hồng của cô ửng đỏ lên một chút. Cô khẽ cúi đầu, mái tóc dài đen óng ả che đi một phần biểu cảm ngại ngùng của cô. "Không có gì đâu Long... Tớ chỉ làm những gì cần làm thôi mà." Giọng cô nhỏ nhẹ, có chút bẽn lẽn. Cô cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một niềm vui giản dị khi nhận được lời khen từ cậu ấy.

Long nghe thấy sự ngại ngùng trong giọng nói của cô, nhưng cậu vẫn tiếp lời, giọng điệu kiên định hơn. "Không phải ai cũng làm được như vậy đâu. Cậu rất nhanh nhẹn, và rất tốt bụng." Ánh mắt cậu khẽ liếc sang cô, ánh lên vẻ ngưỡng mộ sâu sắc. "Tớ... tớ rất ấn tượng."

Lời khen của Long như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, khiến trái tim Linh khẽ rung động. Cô ngước lên nhìn cậu, đôi mắt to tròn long lanh chạm vào ánh mắt hổ phách của Long. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đầy ý nghĩa, khi cả hai dường như đọc được những rung cảm tinh tế trong lòng đối phương. Cô cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo hai người lại gần nhau hơn, vượt qua cả tình bạn thông thường.

Đúng lúc đó, Hùng quay lại, phá vỡ bầu không khí lãng mạn. "Này Long, Linh, về thôi! Xe đến rồi kìa!" Hùng gọi to, vẻ mặt vui vẻ, không hề nhận ra sự ngại ngùng của hai người bạn.

Anh Thắng, người anh họ phong cách bụi bặm của Hùng, đang đứng gần đó, mỉm cười nhìn theo nhóm bạn. Cậu ấy đã ở lại để đảm bảo mọi việc ổn thỏa. Anh Thắng vẫy tay chào tạm biệt. "Về cẩn thận nhé các em! Nhớ đừng quên lời khuyên của anh đấy!" Anh Thắng dặn dò, ánh mắt đặc biệt dừng lại ở Long và Linh, nở một nụ cười ẩn ý. "Tuổi trẻ thật đáng yêu." Cậu ấy lẩm bẩm một mình, như đang nhớ về những ký ức thanh xuân của chính mình.

Long khẽ gật đầu đáp lại Anh Thắng, rồi nhìn sang Linh. Cô mỉm cười bẽn lẽn, bước nhanh hơn về phía xe. Long dõi theo bóng Linh cho đến khi cô lên xe, mái tóc đen óng ả và nụ cười rạng rỡ của cô vẫn còn in đậm trong tâm trí cậu. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm khi Nam đã ổn, nhưng hơn hết là một cảm giác ấm áp, ngọt ngào dâng trào trong lòng khi nghĩ về Linh.

Sự chủ động và lòng tốt của Ngọc Linh trong tình huống khẩn cấp hôm nay đã cho Long thấy một khía cạnh khác, sâu sắc hơn về cô. Cô không chỉ là "ngôi sao sáng" của trường, mà còn là một cô gái với trái tim nhân hậu, sẵn sàng giúp đỡ người khác mà không một chút tính toán. Long biết rằng, cô ấy sẽ là chỗ dựa tinh thần mạnh mẽ cho cậu và nhóm bạn trong những thử thách lớn hơn sau này. Ánh mắt ngưỡng mộ và lời khen chân thành của Long dành cho Linh báo hiệu tình cảm của cậu đang ngày càng sâu đậm, vượt qua ngưỡng tình bạn thông thường. Việc Long lặng lẽ quan sát và hỗ trợ Linh thể hiện bản chất ga lăng, quan tâm tinh tế của cậu, điều này sẽ tiếp tục là yếu tố thu hút Linh.

Cậu biết, đây không chỉ là sự khởi đầu của một tình bạn đẹp, mà còn là khởi đầu của một điều gì đó lớn lao hơn, rực rỡ hơn. Tuổi thanh xuân của họ, tựa như nắng Hạ Long, đang dần bừng sáng với những màu sắc tươi đẹp nhất, và Long muốn được là một phần trong bức tranh rực rỡ ấy, cùng Linh vẽ nên những kỷ niệm khó quên. Cậu tin rằng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời này, sẽ còn chứng kiến nhiều hơn nữa những khoảnh khắc quý giá của họ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ