Rực rỡ thanh xuân
Chương 9

Bản Giao Hưởng Của Trí Tuệ

4643 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét trí tuệ và kiến thức sâu rộng của Long trong một buổi thảo luận nhóm, khiến Ngọc Linh và các bạn ngưỡng mộ.,Làm sâu sắc thêm sự ngưỡng mộ và những rung động tinh tế từ Ngọc Linh dành cho Long.,Củng cố vai trò của Long như một người có khả năng lãnh đạo và giải quyết vấn đề.,Giới thiệu hai nhân vật mới: Mr. John và Ms. Sarah, tạo thêm màu sắc cho bối cảnh cuộc sống học đường.,Đưa nhân vật đến hai địa điểm mới: Khu Sân Thượng Cũ và Phòng tư vấn học đường, sử dụng chúng để phát triển bối cảnh và nội tâm nhân vật.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Ngọc, Phạm Linh Chi, Mr. John, Ms. Sarah, Nguyễn Lan Anh
Mood: Lãng mạn, trong trẻo, ngưỡng mộ, nhẹ nhàng khám phá.
Kết chương: [object Object]

Sự bình yên, dễ chịu khi ở bên cô, và một mong muốn mãnh liệt muốn kéo dài khoảnh khắc này mãi mãi vẫn còn vương vấn trong tâm trí Long. Dù đã trở về nhà, và sau đó lại đến trường cho một ngày học mới, hình ảnh nụ cười rạng rỡ của Linh dưới ánh đèn lồng, cùng với những cuộc trò chuyện sâu sắc về dự án vẫn lấp lánh như những vì sao trên bầu trời Hạ Long đêm qua. Cậu đã nhìn thấy một Ngọc Linh khác, không chỉ hoạt bát và xinh đẹp, mà còn sâu sắc, có tổ chức và đầy nhiệt huyết. Cậu nhận ra, việc cùng nhau vượt qua những thử thách trong học tập, cùng nhau khám phá những điều mới mẻ đã tạo nên một sợi dây liên kết vô hình, bền chặt hơn bất cứ giải thưởng nào.

Và hôm nay, sợi dây ấy lại được thắt chặt thêm một lần nữa.

***

Phòng thí nghiệm trường Ánh Dương vào buổi chiều sau giờ học mang một không khí đặc trưng, pha trộn giữa sự nghiêm túc của nghiên cứu và chút mệt mỏi cuối ngày. Ánh sáng trắng từ những chiếc đèn huỳnh quang treo cao rọi xuống các dãy bàn dài có bồn rửa, vòi nước và ổ điện, làm nổi bật những dụng cụ thủy tinh lấp lánh và các chai hóa chất đủ màu. Mùi cồn, axit nhẹ, và đôi khi là mùi clo thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc đối với những ai thường xuyên lui tới nơi này. Tiếng lạch cạch của dụng cụ thủy tinh va vào nhau, tiếng ghi chép sột soạt, cùng những tiếng thì thầm trao đổi của các nhóm học sinh khác đang làm thực hành, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh sống động, học thuật.

Trên chiếc bàn lớn ở góc phòng, nhóm của Long đang vật lộn với phần thuyết trình cho dự án "Hạ Long – Viên ngọc xanh của miền di sản". Sách vở, máy tính xách tay, và một vài mô hình nhỏ bé rải rác. Trời bên ngoài vẫn trong xanh, nắng dịu xuyên qua ô cửa sổ cao, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gạch men lạnh lẽo.

Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh thường ngày rạng rỡ giờ lại nhăn nhó, mái tóc nấm bù xù vì liên tục vò đầu bứt tai. Cậu ấy thở dài thườn thượt, đôi mắt híp lại vì mệt mỏi, dán chặt vào màn hình máy tính hiển thị một biểu đồ phức tạp. "Trời ơi, cái phần phân tích tác động môi trường của du lịch Hạ Long này khó nhằn quá đi mất! Đọc mãi mà đầu óc tớ cứ quay mòng mòng, chẳng hiểu cái mô hình này hoạt động ra sao cả. Có ai có ý tưởng gì đột phá không?" Giọng Hùng lanh lảnh, pha chút than vãn, khiến cả nhóm bật cười nhẹ.

Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn, đeo kính cận, vẫn miệt mài ghi chép vào cuốn sổ tay dày cộp của mình. Đôi mắt sáng thông minh của cô quét qua từng dòng chữ, cố gắng tìm ra lời giải đáp. "Theo tớ thấy thì chúng ta cần phải liên hệ trực tiếp với các số liệu thống kê du lịch của tỉnh Quảng Ninh trong những năm gần đây, nhưng cái mô hình dự báo này lại quá trừu tượng, khó áp dụng vào thực tế." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng đầy tính phân tích.

Thanh Lan, năng động và khỏe khoắn, đang lướt điện thoại để tìm kiếm thông tin bổ sung. Mái tóc ngắn ngang vai của cô búi gọn gàng, đôi mắt tinh nhanh, sắc sảo tập trung vào màn hình. "Chúng ta có thể thử tìm các nghiên cứu tương tự ở các khu du lịch biển khác để tham khảo cách họ xử lý vấn đề này không?" Giọng Lan dứt khoát, mang đậm phong cách thực tế.

Ngọc Linh ngồi đối diện Long, mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, để lộ khuôn mặt xinh đẹp với đôi mắt to tròn long lanh. Cô đang chăm chú đọc một tài liệu về các giải pháp bảo vệ môi trường, thi thoảng lại dùng bút dạ quang đánh dấu những ý quan trọng. Dù có đôi chút bối rối trước phần kiến thức khó nhằn này, nhưng nụ cười rạng rỡ vẫn thường trực trên môi cô. Cô nhìn sang Long, thấy cậu vẫn trầm ngâm, đôi mắt hổ phách sâu thẳm lướt qua từng trang tài liệu, vẻ mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Từ hôm qua, Linh đã cảm nhận được một sự kết nối đặc biệt với Long, và cô luôn tin tưởng vào khả năng của cậu.

Long im lặng một lúc lâu, ánh mắt cậu quét qua những tài liệu, biểu đồ, rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy băn khoăn của các bạn. Cậu hít một hơi thật sâu, dường như đang sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu. Sau đó, cậu chậm rãi đứng lên, tiến về phía chiếc bảng trắng lớn. Cậu cầm lấy cây bút dạ, nét mặt vẫn trầm tĩnh nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ tập trung cao độ.

"Theo tớ, chúng ta có thể thử tiếp cận từ góc độ này..." Giọng Long trầm ấm, rõ ràng, vang vọng trong không gian phòng thí nghiệm. Cậu bắt đầu phác thảo một sơ đồ đơn giản nhưng logic trên bảng, từng nét vẽ dứt khoát, rành mạch. "Mô hình này, về bản chất, là một chu trình tuần hoàn. Du lịch phát triển kéo theo tăng trưởng kinh tế, nhưng cũng đồng thời tạo ra áp lực lớn lên môi trường. Và nếu môi trường bị tổn hại, chính ngành du lịch lại chịu ảnh hưởng ngược lại. Vấn đề không phải là loại bỏ du lịch, mà là làm thế nào để nó phát triển bền vững."

Linh chăm chú nhìn cậu, đôi mắt to tròn long lanh như được thắp sáng. Ánh mắt cô dán chặt vào từng cử chỉ, từng lời nói của Long. Cậu không chỉ giải thích một cách khô khan, mà còn đặt vấn đề trong một bối cảnh rộng lớn hơn, khiến mọi thứ trở nên dễ hiểu hơn rất nhiều. Cô cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, một cảm giác ngưỡng mộ dâng trào trong lòng. Long của lúc này không còn là chàng trai lạnh lùng thường thấy, mà là một người dẫn dắt, một bộ óc siêu việt đang bừng sáng.

"Chúng ta cần tập trung vào các giải pháp giảm thiểu tác động tiêu cực, đồng thời tối ưu hóa lợi ích kinh tế. Ví dụ, thay vì chỉ tập trung vào lượng khách, chúng ta nên hướng tới chất lượng du khách, các loại hình du lịch sinh thái, du lịch cộng đồng..." Long tiếp tục, dùng bút chỉ vào những điểm chính trên sơ đồ.

Hùng, từ chỗ nhăn nhó, giờ đã mở to mắt, gật gù liên tục. "À! Ra là vậy! Tớ cứ nghĩ phức tạp hóa vấn đề lên, hóa ra Long đã làm đơn giản hóa nó đi rất nhiều. Đúng là 'ngôi sao sáng' có khác!" Giọng Hùng đầy vẻ thán phục, rồi cậu lại quay sang Mai và Lan, thì thầm. "Thấy chưa, tớ đã bảo mà, cứ để Long giải quyết là đâu vào đấy hết."

"Long giải thích dễ hiểu thật!" Linh thốt lên, giọng nói trong trẻo chứa đựng sự ngạc nhiên và cả niềm vui. Cô không giấu được ánh mắt ngưỡng mộ. "Sao cậu nghĩ ra được hay vậy? Tớ cứ loay hoay mãi mà chẳng tìm được hướng đi nào cả." Má cô hơi ửng hồng khi cô đối mặt với Long, cảm thấy một sự rung động tinh tế đang lớn dần trong tim. Cô thích cách Long trở nên tự tin và tỏa sáng khi nói về những kiến thức mà cậu am hiểu.

Mai, với vẻ mặt nghiêm túc thường thấy, cũng không khỏi gật đầu đồng tình. Cô đã cẩn thận ghi lại từng luận điểm của Long. "Đúng là Long có cái nhìn rất sâu sắc về vấn đề này. Cách cậu liên hệ giữa lý thuyết và thực tiễn rất thuyết phục, giúp chúng ta có một cái nhìn tổng quan hơn." Cô nhẹ nhàng điều chỉnh chiếc kính cận, ánh mắt đầy sự nể trọng.

Thanh Lan cũng gật gù, giọng nói dứt khoát. "Cách phân tích của cậu rất thuyết phục, Long. Vậy thì, dựa trên khung sườn này, chúng ta sẽ bắt đầu đi sâu vào từng phần. Long có thể giúp tụi tớ xây dựng một dàn ý chi tiết hơn được không?" Lan đặt câu hỏi, không chỉ để làm rõ mà còn để mời Long tiếp tục dẫn dắt.

Long mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đủ làm bừng sáng khuôn mặt góc cạnh của cậu. "Được thôi. Chúng ta có thể phân chia các phần như thế này..." Cậu tiếp tục hướng dẫn, giọng nói vẫn trầm ấm và rõ ràng, đôi mắt hổ phách lấp lánh sự tự tin. Cả nhóm chăm chú lắng nghe, không khí trong phòng thí nghiệm bỗng trở nên sôi nổi và tràn đầy năng lượng. Những mảnh ghép phức tạp dần dần khớp lại dưới sự dẫn dắt tài tình của Long, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh và logic. Linh cảm thấy một sự tin tưởng tuyệt đối vào Long, cậu như một ngọn hải đăng vững chãi dẫn lối giữa biển kiến thức mênh mông. Cô biết rằng, với Long, mọi vấn đề đều có thể được giải quyết một cách tài tình. Ánh mắt ngưỡng mộ của Linh, cùng với sự tự tin của Long trong việc giải thích kiến thức, báo hiệu Long sẽ là người dẫn dắt và hỗ trợ Linh rất nhiều trong học tập và cuộc sống sau này.

***

Cuối giờ chiều, khi những tia nắng vàng dịu bắt đầu trải dài trên sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, nhóm bạn Long, Linh, Hùng, Mai và Lan bước ra khỏi cổng trường. Không khí vẫn còn náo nhiệt với dòng học sinh đổ ra, tiếng cười nói râm ran, tiếng xe đạp lách cách và tiếng còi xe máy vang vọng. Một làn gió mát lành thổi qua, mang theo mùi lá cây và chút hương hoa sữa thoang thoảng từ những cây cổ thụ trong sân trường, xoa dịu sự căng thẳng sau buổi học và buổi thảo luận nhóm. Hùng vừa đi vừa huýt sáo một điệu nhạc vui tai, Thảo Mai vẫn cầm cuốn sổ tay, thỉnh thoảng lại ghi thêm vài dòng. Thanh Lan thì lướt điện thoại, có vẻ đang xem một video thể thao nào đó.

Long đi bên cạnh Linh, cả hai đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau khi tìm được hướng đi cho dự án. Linh khẽ mỉm cười, đôi mắt cô vẫn còn lấp lánh niềm vui từ sự ngưỡng mộ dành cho Long. "Cảm ơn cậu nhiều lắm Long. Nếu không có cậu, chắc tớ vẫn đang mắc kẹt với cái mô hình đó rồi." Giọng cô trong trẻo, chân thành.

Long chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. "Không có gì. Chúng ta là một nhóm mà." Giọng cậu trầm ấm, đôi mắt hổ phách khẽ liếc nhìn Linh, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng khi thấy cô vui vẻ.

Đang định rẽ vào con đường quen thuộc về nhà, bỗng họ thấy hai người nước ngoài đứng lúng túng ở gần bốt bảo vệ, một nam một nữ, cả hai đều cao ráo, tóc vàng, ăn mặc gọn gàng theo phong cách du lịch. Họ đang nhìn vào một tấm bản đồ du lịch Hạ Long đã bị nhàu nát, vẻ mặt có chút bối rối. Ông John, với gương mặt phúc hậu và nụ cười thân thiện, đang cố gắng đọc những dòng chữ tiếng Việt nhỏ li ti trên tấm bản đồ. Bà Sarah, xinh đẹp và năng động, mái tóc ngắn búi gọn gàng, đang cầm máy ảnh chụp lia lịa những khoảnh khắc đời thường của học sinh tan trường, nhưng đôi mắt vẫn lộ vẻ tìm kiếm.

Ngọc Linh là người đầu tiên nhận ra họ cần sự giúp đỡ. Với bản tính hoạt bát và lòng tốt bụng, cô không ngần ngại bước tới. "Chào hai bác, hai bác có cần giúp gì không ạ?" Linh hỏi bằng tiếng Anh trôi chảy, giọng nói tự tin và rõ ràng, kèm theo một nụ cười rạng rỡ. Cô gái nhỏ nhắn, với đôi mắt to tròn, làn da trắng hồng và nụ cười tươi tắn của cô lập tức thu hút sự chú ý của hai vị khách du lịch.

Ông John ngẩng đầu lên, vẻ mặt giãn ra vì vui mừng. "Oh, hello! Thank you, young lady! We are a bit lost. We're looking for the ancient fishing village, is it far from here?" Ông John hỏi bằng tiếng Anh, giọng điệu thân thiện, kèm theo một cử chỉ chỉ vào tấm bản đồ.

Bà Sarah cũng mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt xanh lấp lánh sự thích thú. "And we'd love to try some local street food! Do you have any recommendations? We want to experience the real Hạ Long!"

Long tiến lại gần hơn, đứng cạnh Linh. Cậu khẽ mỉm cười và dịch nhanh cho Hùng và các bạn. "Họ đang tìm làng chài cổ và muốn thử đồ ăn đường phố." Giọng cậu trầm ấm, đôi mắt hổ phách quét qua hai vị khách, rồi lại nhìn Linh, thầm đánh giá khả năng giao tiếp tiếng Anh của cô. Cậu nhận ra Linh không chỉ giỏi tiếng Anh mà còn rất tự tin khi giao tiếp với người nước ngoài.

Hùng lập tức sáng mắt. "À, cái này thì Hùng 'thổ địa' rành rồi! Làng chài cổ thì hơi xa một chút, nhưng đồ ăn đường phố thì cứ để tớ!" Giọng Hùng lanh lảnh, cậu ấy xoa hai tay vào nhau đầy vẻ hào hứng. "We have the best Banh Cuon, Chả mực, and Nem chua rán here! And for the ancient fishing village, you can take a taxi to Bãi Cháy pier and then a boat..." Hùng tuôn ra một tràng tiếng Anh bồi, pha trộn với cử chỉ tay minh họa, khiến ông John và bà Sarah bật cười thích thú.

Linh nhanh chóng dịch lại những câu tiếng Anh bồi của Hùng cho hai vị khách một cách trôi chảy và dễ hiểu hơn. "My friend here, he knows all the best spots! He recommends Banh Cuon, a kind of steamed rice roll, and Chả mực, which is grilled squid cake – a specialty of Hạ Long. And for the ancient fishing village, it's a bit far, you should take a taxi to Bãi Cháy pier and then a boat tour." Cô nói, nụ cười vẫn thường trực trên môi, đôi mắt long lanh đầy vẻ nhiệt tình.

Long tiếp lời, giọng nói rõ ràng hơn, chỉ dẫn cụ thể trên bản đồ mà ông John đang cầm. "You can take a Grab taxi or a traditional taxi. It will take about 15-20 minutes to get to Bãi Cháy pier. From there, you can choose a boat tour to visit the fishing village." Cậu nói bằng tiếng Anh, phát âm chuẩn xác, từng câu từ mạch lạc.

Ông John và bà Sarah tỏ ra vô cùng vui vẻ và biết ơn. "Oh, thank you so much! You are all so kind and helpful!" Bà Sarah nói, rồi nhanh chóng giơ máy ảnh lên. "Can we take a picture together? You are wonderful ambassadors for Hạ Long!"

Cả nhóm bạn cười tươi, đứng gần nhau để chụp ảnh. Ông John và bà Sarah đứng ở giữa, Long và Linh ở hai bên, Hùng, Mai và Lan ở phía sau. Ánh nắng chiều vàng óng rọi lên khuôn mặt rạng rỡ của họ. Bà Sarah còn hào hứng ghi lại số điện thoại của Linh, nói rằng nếu có bất kỳ vấn đề gì, họ sẽ liên lạc. Cuộc giao lưu ngắn ngủi kết thúc bằng những lời cảm ơn chân thành và nụ cười vẫy chào. Long và Linh, cùng nhóm bạn, cảm thấy ấm áp và vui vẻ khi đã giúp đỡ được người khác. Sự xuất hiện của Mr. John và Ms. Sarah, cùng với việc Linh giao tiếp tốt tiếng Anh, gợi ý về những hoạt động ngoại khóa, du lịch hoặc các sự kiện quốc tế mà Linh có thể tham gia, nơi cô sẽ tiếp tục thể hiện sự năng động của mình.

***

Sau khi tạm biệt nhóm bạn và hai vị khách du lịch thân thiện, Long và Linh, thay vì rẽ về con đường chính, lại vô tình rẽ vào một con hẻm nhỏ, khuất mình giữa những tòa nhà cũ kỹ. Con hẻm dẫn lên Khu Sân Thượng Cũ của một tòa nhà bỏ hoang gần đó. Có lẽ do tò mò, hoặc có lẽ do một sự thôi thúc vô hình nào đó, cả hai cứ thế bước lên những bậc thang đã rêu phong, cũ nát. Mùi ẩm mốc của thời gian xen lẫn mùi bụi đất đặc trưng của những nơi ít người qua lại xộc vào mũi.

Khi lên đến sân thượng, một không gian rộng lớn, phóng khoáng hiện ra trước mắt. Sân thượng được làm bằng bê tông rộng, với những vết nứt và mảng rong rêu bám đầy, kể lại câu chuyện của thời gian. Lan can sắt cũ kỹ đã hoen gỉ, một vài mảng tường graffiti nghệ thuật với những hình vẽ trừu tượng đầy màu sắc càng làm tăng thêm vẻ hoang dại, cô đơn nhưng cũng rất cuốn hút của nơi này. Gió từ biển thổi lồng lộng, mang theo mùi biển mặn mòi đặc trưng của Hạ Long, cuốn lấy tóc và vạt áo của cả hai. Tiếng gió rít qua các khe hở của những tấm tôn cũ kỹ trên mái, tiếng xe cộ từ xa vọng lên một cách mơ hồ, cùng tiếng chim biển bay ngang qua, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự tự do.

Chạng vạng tối, hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Từng vệt nắng cuối cùng lấp lánh trên mặt biển xanh thẳm, vẽ nên một bức tranh huyền ảo. Phía xa, những ngọn núi đá vôi hùng vĩ của Vịnh Hạ Long hiện lên sừng sững trong ánh chiều tà, một vẻ đẹp vừa tráng lệ vừa tĩnh lặng. Dưới chân, thành phố Hạ Long bắt đầu lên đèn, những ánh điện vàng, trắng, xanh li ti như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một dải ngân hà rực rỡ. Mùi không khí trên cao trong lành, mát rượi, khác hẳn với sự ồn ào, bụi bặm dưới đường. Nơi đây, sự lãng mạn hòa quyện cùng nét hoang dại, mang đến một cảm giác thư thái và giải tỏa đến lạ lùng.

Long và Linh tựa vào lan can cũ kỹ, vai kề vai, cùng ngắm nhìn cảnh tượng hùng vĩ ấy. Một khoảnh khắc tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng gió và nhịp đập của hai trái tim trẻ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ êm đềm mà tràn vào tim cậu lúc nào không hay. Long khẽ liếc nhìn Linh. Khuôn mặt cô, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, trở nên lung linh và thanh thoát lạ thường. Đôi mắt to tròn vẫn lấp lánh niềm vui, nhưng giờ đây có thêm một chút suy tư, một chút bối rối.

Linh là người phá vỡ sự im lặng. Giọng cô nhỏ nhẹ, chân thành, gần như là một lời thì thầm giữa tiếng gió. "Hôm nay tớ thật sự ngạc nhiên về cậu đấy, Long. Cậu giỏi hơn tớ nghĩ nhiều." Cô quay sang nhìn Long, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả ánh hoàng hôn. "Cậu biết không, lúc cậu giải thích trong phòng thí nghiệm, tớ thấy cậu rất... tỏa sáng. Giống như một ngọn đèn pha rọi sáng cả một con đường tối tăm vậy. Mọi thứ trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều." Má cô hơi ửng hồng khi nói ra những lời thật lòng này, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Long, chứa đựng sự ngưỡng mộ chân thành.

Long nghe những lời đó, trong lòng cảm thấy một sự ấm áp lạ thường. Cậu khẽ cười, một nụ cười thật nhẹ, nhưng đủ để làm rạng rỡ khuôn mặt góc cạnh của cậu. "Cũng không có gì, chỉ là tớ tìm hiểu kỹ thôi." Cậu nói, giọng trầm ấm, mắt vẫn nhìn ra xa xăm, nhưng ánh mắt ấy lại ẩn chứa một sự thấu hiểu dành cho Linh. Cậu không nói nhiều, nhưng ánh nhìn và nụ cười đã nói lên tất cả. Cậu cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Linh, và điều đó khiến cậu cảm thấy đặc biệt.

Linh lắc đầu nhẹ. "Không phải đâu. Không phải ai tìm hiểu kỹ cũng có thể giải thích mạch lạc và thuyết phục như cậu đâu. Cậu có một cái nhìn rất khác biệt, rất sâu sắc." Cô dừng lại một chút, rồi lại nói tiếp, giọng điệu có chút ngượng ngùng nhưng vẫn đầy vẻ nhiệt tình. "Và cả lúc nói chuyện với hai bác khách du lịch nữa. Cậu nói tiếng Anh rất tốt, lại còn rất ga lăng nữa chứ."

Long im lặng một lúc, để những lời nói của Linh thấm vào tim. Cậu xoay người, đối mặt với cô, ánh mắt hổ phách sâu thẳm nhìn thẳng vào đôi mắt Linh. "Cậu cũng rất giỏi tiếng Anh, và rất nhiệt tình nữa." Giọng cậu nhẹ nhàng, chân thành. "Linh chủ động bắt chuyện và giao tiếp rất tự tin. Tớ chỉ bổ sung thôi." Cậu không chỉ khen ngợi, mà còn khẳng định giá trị của cô, một sự ghi nhận tinh tế.

"Thật sao?" Linh hỏi lại, đôi mắt long lanh niềm vui. Cô không ngờ Long lại để ý và khen ngợi mình như vậy. Một cảm giác hạnh phúc giản dị dâng trào trong lòng cô. Cô cảm thấy như mối quan hệ giữa họ đang dần vượt lên trên tình bạn thông thường, trở thành một điều gì đó sâu sắc và ý nghĩa hơn. Khoảnh khắc riêng tư trên Khu Sân Thượng Cũ giữa Long và Linh, cùng những lời bộc bạch chân thành của Linh, cho thấy mối quan hệ của họ đang dần vượt lên trên tình bạn thông thường. Thanh xuân này, cậu muốn được rực rỡ như nắng Hạ Long, được cùng Linh trải qua mọi điều.

Họ lại chìm vào im lặng, cùng ngắm nhìn thành phố Hạ Long đang lên đèn. Gió vẫn thổi, mang theo hơi thở của biển cả và của tuổi trẻ. Long cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ với Linh, một sự kết nối không cần lời nói. Cậu tin rằng những ngày tháng sắp tới sẽ còn nhiều điều thú vị và bất ngờ, khi những mảnh ghép của họ ngày càng khớp lại, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh và đẹp đẽ. Cậu biết, Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời này, sẽ còn chứng kiến nhiều hơn nữa những khoảnh khắc quý giá của họ.

***

Đoạn đường về nhà sau buổi tối đầy cảm xúc trên sân thượng cũ kỹ dường như ngắn hơn rất nhiều đối với Linh. Cô vẫn còn bâng khuâng với những lời khen ngợi của Long, những lời nói tuy ngắn gọn nhưng lại mang đến cho cô một niềm vui và sự tự tin lớn lao. Mùi biển mặn mòi, cảm giác gió lùa qua tóc, và cả ánh mắt hổ phách sâu thẳm của Long vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô. Linh bước đi chậm rãi trên con đường quen thuộc, những suy nghĩ miên man về Long, về dự án, và về cả tương lai của mình.

Khi đi ngang qua hành lang khu phòng chức năng của trường, Linh khẽ chững lại một giây. Cánh cửa Phòng tư vấn học đường hé mở, ánh sáng dịu nhẹ từ bên trong hắt ra ngoài hành lang đã tối dần. Phòng tư vấn học đường là một không gian yên tĩnh, an toàn, được thiết kế để học sinh có thể chia sẻ những băn khoăn, lo lắng của mình. Bên trong, có bàn ghế đơn giản, một vài chậu cây xanh nhỏ, và những bức tranh treo tường nhẹ nhàng, tạo cảm giác thoải mái và tin cậy. Mùi sách, giấy mới, và đôi khi là mùi tinh dầu thơm nhẹ nhàng thoang thoảng trong không khí.

Linh thoáng thấy bóng dáng cô giáo Nguyễn Lan Anh đang ngồi bên bàn làm việc. Cô Lan Anh, với mái tóc ngắn cá tính và chiếc áo dài nền nã, đang chăm chú đọc một tập hồ sơ, có lẽ đang chuẩn bị cho buổi tư vấn tiếp theo. Gương mặt cô giáo trẻ trung, năng động nhưng cũng rất tận tâm, luôn nở nụ cười hiền hậu khi nói chuyện với học sinh. Cô là người mà nhiều học sinh tin tưởng để chia sẻ những tâm tư của mình.

Linh khẽ chững lại, ánh mắt nhìn vào căn phòng yên tĩnh ấy. Một thoáng suy nghĩ lướt qua tâm trí cô. Đã gần hết năm học rồi, và những lựa chọn về tương lai, về con đường đại học đang dần hiện rõ. Long với trí tuệ xuất chúng, sự sâu sắc trong cách nhìn nhận vấn đề, và cả khả năng tiếng Anh của mình, chắc chắn đã có định hướng rõ ràng. Còn cô? Cô cũng giỏi, cũng hoạt bát, nhưng đôi khi vẫn cảm thấy bối rối trước quá nhiều cánh cửa mở ra. Liệu cô có nên nói chuyện với cô Lan Anh về những nguyện vọng của mình? Về việc cô có nên theo đuổi một ngành học liên quan đến ngoại ngữ, hay một lĩnh vực nào đó mà cô chưa từng nghĩ đến?

Cái nhìn thoáng qua của Linh về Phòng tư vấn học đường cho thấy cô bắt đầu có những suy tư về định hướng cá nhân và tương lai, đây có thể là một chủ đề sẽ được khai thác sau này. Tuy nhiên, chỉ là một cái chững lại ngắn ngủi. Sau đó, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Linh. Cô không bước vào. Có lẽ, cô muốn tự mình suy nghĩ thêm, muốn tự mình khám phá trước khi tìm kiếm lời khuyên từ người khác. Hoặc có lẽ, những rung động tinh tế vừa nảy nở trong tim cô đã cho cô thêm một động lực mới, một sự tự tin mới để tự mình đối diện với tương lai. Cô tiếp tục bước đi, ánh mắt vẫn lấp lánh niềm hy vọng và sự quyết tâm. Thanh xuân này, rực rỡ như nắng Hạ Long, cô muốn tự mình vẽ nên bức tranh đẹp nhất cho cuộc đời mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ