Long khẽ gật đầu đáp lại Anh Thắng, rồi nhìn sang Linh. Cô mỉm cười bẽn lẽn, bước nhanh hơn về phía xe. Long dõi theo bóng Linh cho đến khi cô lên xe, mái tóc đen óng ả và nụ cười rạng rỡ của cô vẫn còn in đậm trong tâm trí cậu. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm khi Nam đã ổn, nhưng hơn hết là một cảm giác ấm áp, ngọt ngào dâng trào trong lòng khi nghĩ về Linh.
Sự chủ động và lòng tốt của Ngọc Linh trong tình huống khẩn cấp hôm nay đã cho Long thấy một khía cạnh khác, sâu sắc hơn về cô. Cô không chỉ là "ngôi sao sáng" của trường, mà còn là một cô gái với trái tim nhân hậu, sẵn sàng giúp đỡ người khác mà không một chút tính toán. Long biết rằng, cô ấy sẽ là chỗ dựa tinh thần mạnh mẽ cho cậu và nhóm bạn trong những thử thách lớn hơn sau này. Ánh mắt ngưỡng mộ và lời khen chân thành của Long dành cho Linh báo hiệu tình cảm của cậu đang ngày càng sâu đậm, vượt qua ngưỡng tình bạn thông thường. Việc Long lặng lẽ quan sát và hỗ trợ Linh thể hiện bản chất ga lăng, quan tâm tinh tế của cậu, điều này sẽ tiếp tục là yếu tố thu hút Linh.
Cậu biết, đây không chỉ là sự khởi đầu của một tình bạn đẹp, mà còn là khởi đầu của một điều gì đó lớn lao hơn, rực rỡ hơn. Tuổi thanh xuân của họ, tựa như nắng Hạ Long, đang dần bừng sáng với những màu sắc tươi đẹp nhất, và Long muốn được là một phần trong bức tranh rực rỡ ấy, cùng Linh vẽ nên những kỷ niệm khó quên. Cậu tin rằng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời này, sẽ còn chứng kiến nhiều hơn nữa những khoảnh khắc quý giá của họ.
***
Sáng hôm sau, tiếng chuông ra chơi reo vang, xé tan không khí căng thẳng của tiết Vật Lý cuối cùng, báo hiệu một giờ giải lao đầy sức sống. Sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương bỗng chốc trở nên ồn ào, náo nhiệt hơn bao giờ hết, tựa như một tổ ong vỡ. Từng dòng học sinh ùa ra từ các lớp học, tiếng bước chân vội vã trên hành lang lát gạch, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng cười đùa giòn tan, và cả tiếng bóng rổ nảy lên rộn ràng từ phía sân tập. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa sữa từ những cây cổ thụ rợp bóng quanh sân, xen lẫn mùi cà phê thơm lừng từ căng tin và mùi phấn bảng còn vương vấn trong không khí. Ánh nắng ban mai vẫn còn vương lại chút dịu dàng, trải một tấm thảm vàng óng lên những con đường lát gạch sạch sẽ, len lỏi qua từng tán cây xanh mướt, tạo nên một khung cảnh trong trẻo và tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ.
Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp lại khi cười, đang hăng hái rượt đuổi Nam. Cậu bạn Nam, với mái tóc nhuộm vàng hoe và chiếc khuyên tai lấp lánh, vừa mới bình phục sau tai nạn nhỏ hôm qua, nhưng dường như sự hiếu động của cậu ấy chẳng hề suy giảm. Cậu ta đang cầm trên tay một lon nước ngọt mát lạnh vừa mua ở căng tin, chiếc mũ lưỡi trai đội ngược che đi phần tóc mái.
“Trả mũ đây mà Nam ơi! Để tớ đội thử cái coi!” Hùng la to, giọng lanh lảnh, pha chút vẻ tinh quái khi vươn tay cố giật lấy chiếc mũ của Nam.
Nam cười phá lên, né người một cách nhanh nhẹn. “Đâu có dễ vậy!” Cậu ta biết thừa Hùng chỉ muốn trêu chọc mình. Cả hai cứ thế rượt đuổi nhau vòng quanh một góc hành lang, nơi thường ngày Long ít khi qua lại.
Trong lúc xô đẩy và trêu đùa, Nam bất ngờ hất tay lên cao để tránh đòn của Hùng, chiếc mũ trên đầu cậu ta bay vút lên không trung, tạo thành một đường cong hoàn hảo. Hùng, với bản năng của một vận động viên không chuyên, lập tức nhảy vồ theo chiếc mũ, đôi mắt híp lại đầy quyết tâm. Nhưng đúng lúc đó, Long, với vẻ ngoài trầm tĩnh và dáng đi chậm rãi thường ngày, đang đi ngang qua, trên tay cầm một cuốn sách dày. Cậu ấy không hề để ý đến trò đùa nghịch ngợm đang diễn ra phía sau mình.
“Cốp!”
Một tiếng động nhỏ vang lên khi Hùng, trong lúc vồ chiếc mũ, vô tình va phải Long. Sức va chạm tuy không quá mạnh nhưng đủ khiến Long, đang mất tập trung vào cuốn sách, loạng choạng. Cậu ấy mất thăng bằng, bước chân lùi lại một cách khó khăn. Đôi mắt hổ phách thường ngày lạnh lùng của Long thoáng hiện lên vẻ bối rối, rồi sau đó là một chút hoảng hốt khi cậu nhận ra mình đang lảo đảo tiến gần đến một chiếc xô nước lau sàn của cô lao công, đặt ngay sát mép hành lang. Hình ảnh chiếc xô nước đầy ắp, lấp lánh phản chiếu ánh nắng, hiện rõ mồn một trong mắt cậu. Chỉ một chút nữa thôi, Long sẽ ngã nhào vào đó, ướt sũng từ đầu đến chân!
Hùng và Nam đứng sững lại, mặt cắt không còn giọt máu. “Ôi không!” Hùng kêu lên khe khẽ.
Ngọc Linh, xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng và đôi mắt to tròn long lanh, đang đứng gần đó cùng Thảo Mai và Thanh Lan, vừa mua xong một hộp sữa ở căng tin. Cô ấy chứng kiến toàn bộ sự việc. Ban đầu, cô ấy cũng lo lắng theo Long, nhưng khi thấy cậu ấy gồng mình giữ thăng bằng, khuôn mặt thoáng chút ngượng nghịu vì suýt gặp tai nạn "khó đỡ", một nụ cười tinh nghịch bất giác nở trên môi cô. Cô ấy bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió, thu hút sự chú ý của Long.
Long, sau khi đã kịp định thần và đứng vững lại, không ngã vào chiếc xô nước như cậu đã tưởng, thở phào nhẹ nhõm. Cậu ấy khẽ lắc đầu, trong lòng không khỏi cảm thấy bất lực pha chút buồn cười với sự "nhiệt tình" của Hùng. Long quay đầu lại, đôi mắt hổ phách tìm kiếm kẻ gây rối. Và rồi, ánh mắt cậu ấy vô tình chạm vào ánh mắt to tròn, long lanh của Linh.
Cô ấy vẫn đang cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, đôi mắt cong tít lại. Long cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy qua người. Vẻ mặt lạnh lùng thường ngày của cậu ấy bỗng chốc tan biến. Thay vào đó, một nụ cười nhẹ, tự nhiên và thoáng qua, bất giác nở trên môi Long. Không phải là nụ cười lịch sự hay gượng gạo, mà là một nụ cười thật sự, xuất phát từ sự bất ngờ và thích thú khi nhìn thấy vẻ đáng yêu của Linh lúc ấy. Nó tựa như một tia nắng ấm áp xua đi cái vẻ "cool ngầu" mà cậu ấy vẫn cố duy trì. Cậu ấy cũng cảm thấy có chút buồn cười với chính mình khi suýt nữa đã "lấm lem" vì trò nghịch của Hùng.
“Hùng lại quậy nữa rồi!” Linh lên tiếng, giọng nói trong trẻo vẫn còn vương vấn tiếng cười khúc khích. Cô ấy nhìn Hùng, rồi lại nhìn Long, ánh mắt vẫn ánh lên vẻ tinh nghịch.
Long không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nụ cười vẫn còn đọng lại trên môi. Trong khoảnh khắc ấy, cả hai dường như quên đi sự ồn ào xung quanh. Chỉ có ánh mắt của họ giao nhau, cùng chung một nụ cười vô thức, một sự thấu hiểu không cần lời nói. Đó là một khoảnh khắc giao cảm hiếm hoi, tự nhiên và chân thật, tựa như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, khiến trái tim cả hai khẽ rung động. Long cảm nhận được một sự nhẹ nhõm lạ thường khi nhìn thấy Linh cười, và nụ cười của cô ấy như một liều thuốc xoa dịu mọi sự bối rối vừa rồi của cậu. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và khoảnh khắc này, một con sóng nhỏ đã khẽ chạm vào trái tim Long, mang theo hương vị ngọt ngào.
Linh cũng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng khi Long mỉm cười với mình. Nụ cười của cậu ấy, dù chỉ là thoáng qua, nhưng lại có sức hút mãnh liệt, khiến cô ấy cảm thấy như cả không gian xung quanh bỗng chốc tĩnh lặng lại, chỉ còn lại hai người. Cô ấy thích cái cách Long đôi khi không giữ được vẻ lạnh lùng thường ngày, để lộ ra những khoảnh khắc rất "con người" như vậy. Nó khiến cậu ấy trở nên gần gũi và đáng yêu hơn rất nhiều. Cô ấy tự hỏi, liệu có phải cậu ấy cũng cảm thấy chút gì đó đặc biệt khi nhìn thấy cô cười không? Sự ngại ngùng thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi cảm giác vui vẻ.
Thảo Mai, với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, khẽ mỉm cười nhìn Long và Linh. Cô ấy không bỏ lỡ khoảnh khắc giao tiếp không lời đầy tinh tế ấy. Thảo Mai biết, mối quan hệ giữa Long và Linh đang dần tiến triển, không còn chỉ là tình bạn đơn thuần. Còn Thanh Lan, cô bạn năng động, chỉ nhún vai cười. Cô ấy quen với những trò quậy của Hùng, nhưng cũng thấy thú vị khi Long, "tảng băng di động" của lớp, lại có thể cười một cách tự nhiên đến vậy.
Hùng, sau khi đã nhặt được chiếc mũ của Nam và nhận ra mình vừa gây ra một tình huống "nguy hiểm" cho Long, vội vàng chạy đến. “Tớ xin lỗi Long nha! Tại thằng Nam nó cứng đầu quá!” Hùng cười hì hì, cố gắng chữa cháy, nhưng trong lòng cũng thầm thấy may mắn vì Long không sao.
Long chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự vui vẻ. Cậu ấy không trách Hùng, bởi cậu hiểu bản tính nghịch ngợm của cậu bạn. Nhưng cái cách Long nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng hơn hẳn, không thoát khỏi tầm quan sát của Thảo Mai. Cô ấy biết, Long, dù vẫn giữ vẻ trầm tính, nhưng những cảm xúc ấm áp bên trong cậu ấy đang dần trỗi dậy, đặc biệt là khi ở cạnh Linh. Nụ cười tự nhiên, không gò bó vừa rồi của Long và Linh cho thấy mối quan hệ của họ đang dần tiến triển vượt trên mức bạn bè thông thường, là tiền đề cho những tình cảm sâu sắc hơn, tựa như Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời này, đang chuẩn bị cho một mùa sóng mới.
***
Sau giờ ra chơi ồn ào, không khí lớp học lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường thấy, chỉ còn tiếng gió khẽ lay rèm cửa và tiếng bút viết sột soạt. Tuy nhiên, nụ cười của Long và Linh, dù chỉ là thoáng qua, vẫn còn vương vấn trong tâm trí mỗi người, tựa như một giai điệu dịu êm lặp đi lặp lại. Long thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn sang phía Linh, cô ấy đang chăm chú ghi chép, mái tóc đen óng ả rủ xuống vai. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm và ấm áp mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc ấy. Còn Linh, mỗi lần bắt gặp ánh mắt Long, cô lại khẽ đỏ mặt, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm vui khó tả.
Cô giáo Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm của lớp, bước vào với dáng vẻ trẻ trung, năng động thường thấy. Mái tóc cắt ngắn cá tính của cô khẽ đung đưa theo từng bước chân. Cô mỉm cười với cả lớp, cầm trên tay một tờ thông báo.
“Chào các em, hôm nay cô có một thông báo quan trọng từ Đoàn trường đây.” Giọng cô Lan Anh trong trẻo, rõ ràng, thu hút sự chú ý của toàn bộ học sinh. “Như các em đã biết, sắp đến dịp lễ lớn, lượng hành khách đi lại ở Bến xe buýt liên tỉnh sẽ tăng đột biến. Vì vậy, Đoàn trường và Câu lạc bộ Tình nguyện đã tổ chức một hoạt động ý nghĩa, nhằm hỗ trợ các hành khách, đặc biệt là người già, trẻ nhỏ và những người gặp khó khăn trong việc di chuyển.”
Cả lớp xôn xao bàn tán. Hoạt động tình nguyện luôn là một phần không thể thiếu trong các hoạt động ngoại khóa của trường Ánh Dương, nơi các học sinh được khuyến khích phát huy tinh thần tương thân tương ái.
Cô Lan Anh ra hiệu cho hai học sinh đang đứng ở cuối lớp tiến lên. “Để giới thiệu chi tiết hơn về hoạt động này, cô xin mời Đức Anh và Mai Lan, đại diện đến từ Câu lạc bộ Tình nguyện.”
Đức Anh, một nam sinh với vẻ mặt đầy năng lượng và nhiệt huyết, mái tóc gọn gàng, nhanh nhẹn bước lên bục giảng. Bên cạnh cậu ấy là Mai Lan, một cô bạn dịu dàng, mái tóc dài đen óng ả thường được buộc cao gọn gàng, toát lên vẻ chu đáo và thân thiện. Cả hai đều mặc chiếc áo phông trắng đồng phục của CLB Tình nguyện, in logo hình trái tim và cánh chim, tượng trưng cho sự sẻ chia và tự do.
Đức Anh cầm micro, giọng nói dứt khoát và đầy truyền cảm: “Chào các bạn! Như cô Lan Anh đã thông báo, hoạt động tình nguyện lần này sẽ diễn ra vào chiều cuối tuần này tại Bến xe buýt liên tỉnh. Đây là cơ hội tuyệt vời để chúng ta cùng nhau chung tay giúp đỡ cộng đồng, thể hiện tinh thần xung kích của tuổi trẻ Ánh Dương. Chúng ta sẽ giúp đỡ hành khách xách hành lý, hướng dẫn họ tìm đúng chuyến xe, và hỗ trợ những người cần giúp đỡ đặc biệt.”
Mai Lan tiếp lời, giọng cô ấy nhỏ nhẹ, ấm áp nhưng vẫn đủ rõ ràng để cả lớp nghe thấy: “Chúng mình cũng sẽ chuẩn bị một số phần quà nhỏ, như nước uống và khăn lạnh, để gửi tặng các hành khách, đặc biệt là những người phải đi đường dài. Rất mong các bạn tham gia cùng chúng mình để làm nên một hoạt động ý nghĩa và đáng nhớ. Mỗi đóng góp nhỏ của các bạn đều mang lại giá trị lớn lao.” Cô ấy mỉm cười khuyến khích, ánh mắt lướt qua cả lớp.
Ngọc Linh, với bản tính hoạt bát và tốt bụng, ngay lập tức cảm thấy hứng thú. Đôi mắt to tròn của cô ấy ánh lên vẻ nhiệt tình. Cô ấy luôn là người đi đầu trong các hoạt động xã hội, không ngần ngại giúp đỡ người khác. Khoảnh khắc Long mỉm cười với cô ấy trong giờ ra chơi vẫn còn là một niềm vui nho nhỏ trong lòng cô. Cô ấy muốn Long nhìn thấy thêm những khía cạnh khác của mình, không chỉ là một "ngôi sao sáng" mà còn là một cô gái với trái tim nhân hậu.
“Tớ đăng ký ạ!” Linh giơ tay lên cao, giọng nói trong trẻo và đầy hào hứng. Cô ấy nhìn về phía Long, một tia hy vọng lóe lên trong mắt.
Thảo Mai và Thanh Lan cũng khẽ gật đầu, đồng tình với Linh. Cả hai đều là những người bạn tốt bụng và có trách nhiệm, sẵn sàng tham gia các hoạt động ý nghĩa. Hùng thì lại hơi ngần ngại một chút, cậu ta vốn không thích những hoạt động mang tính "nghiêm túc" như vậy, nhưng vì bạn bè, cậu ta cũng sẽ cân nhắc.
Ánh mắt Long vẫn hướng về phía Linh. Cậu ấy thấy được sự rạng rỡ và nhiệt huyết của cô ấy khi nói về việc giúp đỡ người khác. Trong lòng Long, một cảm giác ấm áp lại dâng trào. Cậu ấy nhớ lại hình ảnh Linh nhanh nhẹn sơ cứu cho Nam, rồi ân cần chăm sóc cậu bạn ở bệnh viện. Tình cảm của Long dành cho Linh đang ngày càng sâu đậm, vượt qua ngưỡng tình bạn thông thường. Long đấu tranh với chính mình. Một mặt, cậu ấy luôn giữ vẻ trầm tĩnh, ít khi tham gia vào những hoạt động tập thể sôi nổi như thế này. Mặt khác, cậu ấy muốn được ở gần Linh, muốn cùng cô ấy làm những điều ý nghĩa. Hơn nữa, cậu ấy cũng cảm thấy có trách nhiệm với cộng đồng, và đây là một cơ hội tốt để thể hiện điều đó.
Cậu ấy hít một hơi thật sâu, rồi từ từ giơ tay lên. Một động tác nhỏ, nhưng lại mang ý nghĩa lớn đối với Long.
Hùng, đang ngồi cạnh Long, há hốc mồm kinh ngạc. Cậu ta dụi mắt mấy lần, không tin vào những gì mình đang thấy. “Này Long, cậu cũng đăng ký á? Lạ à nha!” Hùng thì thầm, giọng đầy vẻ trêu chọc, nhưng cũng không giấu được sự ngạc nhiên. Cậu ta biết Long là người rất giỏi, nhưng lại ít khi tham gia các hoạt động ngoại khóa.
Long chỉ khẽ liếc Hùng, rồi quay lại nhìn lên bục giảng. Cậu ấy không nói gì, nhưng ánh mắt kiên định. Linh, sau khi thấy Long giơ tay, đôi mắt cô ấy bỗng sáng lên rạng rỡ. Một nụ cười hạnh phúc, không kìm được, nở trên môi cô ấy. Cô ấy cảm thấy một niềm vui sướng lan tỏa khắp cơ thể. Long đã đăng ký! Điều đó có nghĩa là họ sẽ lại có cơ hội ở gần nhau, cùng nhau làm việc. Sự ngại ngùng của Linh khi đối diện với Long vẫn còn đó, nhưng niềm vui và sự ấm áp khi nhận được sự quan tâm của cậu ấy đã lớn hơn rất nhiều.
Cô Lan Anh mỉm cười hài lòng khi thấy nhiều học sinh đăng ký, đặc biệt là Long. “Rất tốt! Cô rất vui khi thấy tinh thần xung kích của các em. Cô tin rằng hoạt động này sẽ là một trải nghiệm đáng nhớ, giúp các em trưởng thành hơn.”
Việc Long tham gia hoạt động tình nguyện, dù vẫn còn chút ngần ngại với việc bộc lộ cảm xúc, nhưng đã cho thấy cậu ấy đang dần mở lòng hơn. Đặc biệt là với Linh, cậu ấy không ngần ngại vượt qua những giới hạn của bản thân để được ở gần cô. Sự nhiệt tình tham gia hoạt động của cả nhóm, đặc biệt là Long và Linh, củng cố sự gắn kết của nhóm bạn, báo hiệu họ sẽ cùng nhau trải qua nhiều sự kiện và thử thách khác, tựa như những con sóng mạnh mẽ hơn sẽ đến với bờ cát Hạ Long.
***
Chiều cuối tuần, dưới ánh nắng dịu nhẹ và làn gió mát lành từ biển thổi vào, nhóm Long, Linh, Hùng, Mai, Lan cùng các thành viên khác của Câu lạc bộ Tình nguyện đã có mặt tại Bến xe buýt liên tỉnh Hạ Long. Khác hẳn với không khí yên bình của trường học, nơi đây là một bức tranh sống động và hối hả của sự dịch chuyển. Khu vực sảnh chờ rộng lớn tấp nập người qua lại, các quầy bán vé luôn sáng đèn, và tiếng loa phát thanh thông báo chuyến đi vang vọng khắp nơi, xen lẫn tiếng động cơ xe buýt rền vang, tiếng hành khách trò chuyện ồn ào, và tiếng bánh xe vali kéo sột soạt trên nền gạch. Một mùi đặc trưng của dầu diesel, bụi đường, và đôi khi là mùi đồ ăn nhanh từ các quán ăn xung quanh, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí rất riêng của bến xe. Ai nấy đều mang trên mình vẻ mong chờ, lo lắng hoặc vội vã, tạo nên một bức tranh đa sắc thái của cuộc sống.
Các bạn học sinh, trong bộ đồng phục áo phông trắng của CLB Tình nguyện, nổi bật giữa dòng người. Đức Anh và Mai Lan, với vai trò chủ chốt, nhanh chóng phân công nhiệm vụ cho từng nhóm. Đức Anh cầm danh sách, giọng nói dứt khoát: “Long, Linh, hai cậu giúp ở khu vực cổng ra vào nhé! Chú ý hỗ trợ các hành khách mang vác nặng, và hướng dẫn họ đến đúng vị trí chờ xe.” Cậu ấy mỉm cười tin tưởng, biết rằng Long và Linh đều là những người có trách nhiệm.
Long khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía cổng ra vào, nơi dòng người vẫn đang đổ về không ngừng. Cậu ấy cảm thấy một sự hồi hộp nhẹ. Đây là lần đầu tiên cậu tham gia một hoạt động tình nguyện sôi nổi như thế này. Linh thì lại rất tự nhiên và háo hức. Cô ấy đã có kinh nghiệm tham gia nhiều hoạt động xã hội trước đây. Ánh mắt cô ấy lướt qua Long, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Cả hai cùng nhau di chuyển về phía khu vực được phân công.
Hùng, Mai và Lan được phân công ở khu vực sảnh chờ, nơi có nhiều người già và trẻ nhỏ đang ngồi đợi. Hùng, dù ban đầu có chút ngần ngại, nhưng khi thấy không khí nhiệt tình của mọi người, cậu ta cũng nhanh chóng nhập cuộc, bắt đầu khuân vác hành lý giúp một vài cô chú lớn tuổi. Thảo Mai, với sự tỉ mỉ của mình, thì ân cần hướng dẫn các em nhỏ cách đọc bảng thông báo chuyến xe. Thanh Lan, với dáng người khỏe khoắn, lại nhanh nhẹn giúp đỡ một bà mẹ bế con nhỏ xếp hàng mua vé.
Tại khu vực cổng ra vào, Long và Linh đứng cạnh nhau, quan sát dòng người. Một bà cụ lớn tuổi, mái tóc bạc phơ, đang loay hoay với một chiếc vali cũ kỹ và một túi đồ lỉnh kỉnh, khuôn mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi và bối rối. Chiếc vali có vẻ nặng hơn bà cụ có thể xoay sở.
Ngọc Linh, với trái tim nhân hậu, không chần chừ một giây nào. Cô ấy nhanh nhẹn tiến lại gần bà cụ, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ quan tâm. “Dạ thưa bà, bà có cần cháu giúp gì không ạ?” Giọng cô ấy trong trẻo và ân cần, tựa như một làn gió mát giữa cái không khí hối hả của bến xe.
Bà cụ ngước lên, đôi mắt mờ đục nhìn Linh, rồi nhìn Long đang đứng ngay phía sau. “Ôi, may quá có các cháu giúp đỡ, không thì bà không biết làm sao. Chiếc vali này nặng quá, mà bà lại không rõ chuyến xe của mình ở đâu.” Bà cụ thở dài, vẻ mặt lo lắng.
Long, với bản tính trầm tĩnh nhưng ga lăng, không cần Linh phải nói, cậu ấy đã tự động bước tới. “Bà cứ đưa đây cháu xách giúp.” Giọng cậu ấy trầm ấm, nhẹ nhàng, pha chút sự quyết đoán. Cậu ấy khẽ cúi người, đôi bàn tay mạnh mẽ nhấc bổng chiếc vali lên một cách dễ dàng, tựa như nó chẳng hề có trọng lượng.
Linh mỉm cười dịu dàng với bà cụ. “Dạ không có gì ạ, bà đi cẩn thận nhé! Bà cho cháu hỏi bà đi chuyến nào ạ? Cháu có thể hướng dẫn bà đến tận nơi.” Cô ấy hỏi han một cách chu đáo, khuôn mặt xinh đẹp rạng rỡ lên bởi nụ cười.
Bà cụ cảm động nhìn hai cô cậu học trò. “À, bà đi chuyến xe về Quảng Bình. Cám ơn hai cháu nhiều lắm.”
Long xách vali, Linh đi bên cạnh bà cụ, ân cần trò chuyện và hướng dẫn bà đến đúng khu vực chờ xe. Dưới ánh nắng chiều dịu dàng, hình ảnh ba người đi cạnh nhau, một già một trẻ, tạo nên một khoảnh khắc ấm áp giữa sự hối hả của bến xe. Long thỉnh thoảng lại liếc nhìn Linh, trái tim cậu ấy dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường khi nhìn cô ấy nhiệt tình giúp đỡ người khác. Cô ấy không chỉ xinh đẹp mà còn có một tấm lòng lương thiện, không một chút toan tính. Long cảm thấy bản thân mình thật may mắn khi được ở bên cạnh một người như Linh. Cậu ấy càng ngày càng nhận ra những phẩm chất tốt đẹp của Linh và tình cảm của cậu đang ngày càng sâu đậm, không chỉ là sự ngưỡng mộ về tài năng hay nhan sắc.
Khi đã đưa bà cụ lên xe an toàn, bà cụ nắm tay Linh, đôi mắt rưng rưng. “Bà cám ơn hai cháu nhiều lắm. Tuổi trẻ bây giờ mà có tấm lòng như hai cháu thật đáng quý.”
Linh mỉm cười rạng rỡ. “Dạ không có gì ạ, đây là việc chúng cháu nên làm mà bà. Bà giữ gìn sức khỏe nhé, chuyến đi vui vẻ ạ.”
Long, đứng cạnh Linh, cũng khẽ gật đầu chào bà cụ. Khi chiếc xe lăn bánh, Long và Linh lại đứng cạnh nhau, nhìn theo bóng xe cho đến khi nó khuất dần. Trong khoảnh khắc ấy, cả hai lại trao nhau một ánh mắt thấu hiểu. Không cần lời nói, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi họ, tựa như một lời khẳng định cho sự kết nối không lời giữa hai người. Long cảm thấy một sự bình yên và hạnh phúc len lỏi vào từng tế bào. Cậu biết, đây là một khởi đầu đẹp. Sự xuất hiện của Đức Anh và Mai Lan, những thành viên tích cực của CLB Tình nguyện, gợi ý về những hoạt động xã hội, cộng đồng mà nhóm Long và Linh có thể tham gia trong tương lai, giúp họ khám phá thêm bản thân và thể hiện tinh thần trách nhiệm.
Cậu ấy nghĩ đến Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời này, nơi mỗi khoảnh khắc bên Linh đều trở thành một kỷ niệm quý giá, và cậu muốn được cùng cô ấy vẽ nên thật nhiều những khoảnh khắc như thế, rực rỡ như nắng Hạ Long.