Rực rỡ thanh xuân
Chương 101

Gánh Nặng Của Ngôi Sao

3261 từ
Mục tiêu: Khắc họa Long's internal conflict: dù đội thắng nhưng cậu vẫn trăn trở về phong độ cá nhân và đội bóng.,Làm nổi bật áp lực ngày càng tăng lên Long khi phải cân bằng giữa việc học, bóng đá và mối quan hệ cá nhân.,Tiếp tục phát triển giai đoạn 'rising_action' bằng cách tăng cường căng thẳng nội tâm cho Long và cho thấy sự chú ý từ bên ngoài trở thành gánh nặng.,Thiết lập bối cảnh cho sự xuất hiện của thử thách cân bằng học tập và thể thao (Ch.105), đồng thời gợi mở vai trò hỗ trợ của Linh.,Cho thấy Ngọc Linh bắt đầu nhận ra những gánh nặng mà Long đang phải đối mặt, củng cố sự gắn kết tình cảm từ góc độ thấu hiểu.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Minh Khôi, Vũ Thanh Lan, Hoàng Thảo Mai
Mood: Reflective, căng thẳng (nội tâm), lo lắng, có chút u ám
Kết chương: [object Object]

Tiếng còi kết thúc trận đấu vẫn còn vọng lại trong tâm trí Long, hòa lẫn vào những tiếng hò reo vỡ òa của hàng ngàn khán giả. Hoàng hôn Hạ Long phủ một màu đỏ rực lên sân vận động Thiên Thanh, nhuộm vàng cả thảm cỏ xanh mướt và những gương mặt ướt đẫm mồ hôi. Cậu đứng đó, giữa vòng vây của đồng đội và những lời chúc mừng không ngớt. Phan Việt Hùng vỗ mạnh vào lưng cậu, tiếng cười giòn tan lấn át cả những âm thanh khác: “Long ơi, đỉnh của chóp! Bàn thắng đó cứu cả đội mình đấy!” Hoàng Minh Khôi cũng lao đến, mắt sáng rực niềm tự hào: “Long đúng là người hùng mà! Cú sút như xé gió ấy!”

Long cố gắng nở một nụ cười, nhưng sâu thẳm bên trong, cậu biết nụ cười đó không thật sự chạm đến mắt. Cảm giác chiến thắng vẫn còn nguyên đó, nóng hổi và ngọt ngào, nhưng đồng thời, một gánh nặng vô hình cũng bắt đầu đè nén lên vai cậu. Cậu gật đầu đáp lại những lời chúc mừng, nhưng ánh mắt màu hổ phách vẫn lướt qua những khoảng trống trên sân, những pha bóng lỗi mà cậu và đồng đội đã mắc phải. Trong đầu cậu, cuốn băng tua chậm lại từng khoảnh khắc, từng đường chuyền hỏng, từng kẽ hở trong hàng phòng ngự. Cậu lắc đầu nhẹ, thở dài, khẽ đáp lại Hùng, giọng trầm hơn hẳn không khí sôi nổi xung quanh: “Cũng may mắn thôi. Còn nhiều thứ cần phải cải thiện lắm.” Dù đã ghi bàn quyết định, dù đã kiến tạo để Nguyễn Thành ấn định chiến thắng, Long vẫn không thể hoàn toàn hài lòng. Cậu luôn đòi hỏi sự hoàn hảo, không chỉ ở bản thân mà còn ở cả đội bóng. Cái cảm giác suýt chút nữa đã thất bại, cái khoảnh khắc đội bóng chùng xuống tinh thần khi bị dẫn trước vẫn ám ảnh cậu. Chiến thắng này, đối với Long, không phải là điểm cuối, mà là một lời nhắc nhở về chặng đường dài phía trước. Cậu là đội trưởng, cậu phải gánh vác trách nhiệm đó, không chỉ là chiến thắng mà còn là sự phát triển của cả tập thể.

Từ phía khán đài, Ngọc Linh nhìn cậu. Ánh mắt cô vẫn lấp lánh niềm vui và tự hào, nhưng rồi một sợi tơ lo lắng mỏng manh bắt đầu quấn lấy trái tim cô. Cô thấy Long cười, thấy cậu vẫy tay chào khán giả, nhưng nụ cười ấy dường như không còn rạng rỡ như khi cậu chạy ra khỏi sân sau bàn thắng quyết định. Có điều gì đó trong đôi mắt cậu, một sự suy tư, một vẻ mệt mỏi ẩn giấu dưới lớp mồ hôi và niềm vui chiến thắng. Cô, Thanh Lan và Thảo Mai vừa kết thúc màn ăn mừng cuồng nhiệt, tiếng cổ vũ khản cả giọng, nhưng giờ đây, khi mọi người dần tản đi, sự chú ý của Linh hoàn toàn đổ dồn vào Long. Cô cảm thấy một sự kết nối đặc biệt với Long, đủ để nhận ra những rung động tinh tế nhất trong tâm hồn cậu. Linh tự hỏi, liệu chiến thắng này có thực sự khiến cậu ấy hạnh phúc trọn vẹn? Hay có điều gì đó đang gặm nhấm sự bình yên trong cậu? Hoàng hôn đỏ ối dần chuyển sang sắc tím than, những ánh đèn pha bắt đầu rọi sáng, làm nổi bật hình bóng Long giữa sân cỏ. Cậu vẫn đứng đó, đôi vai rộng nhưng dường như đang oằn mình dưới một gánh nặng vô hình nào đó. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã đủ mạnh mẽ để cùng nhau vượt qua những giông bão đầu đời, nhưng Linh cũng cảm nhận được rằng, có những cơn sóng ngầm đang chực chờ ập tới, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ chính nội tâm của Long. Cô muốn chạy đến bên cậu, muốn hỏi cậu có ổn không, nhưng lúc này, Long đang bận rộn với đồng đội, với những lời chúc mừng mà cậu không thể từ chối. Linh chỉ có thể đứng từ xa, nhìn cậu, và thầm mong những trăn trở trong lòng cậu sẽ vơi đi.

***

Tối muộn cùng ngày, không khí tại quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc gần trường Ánh Dương vẫn náo nhiệt và ồn ào. Tiếng chảo dầu xèo xèo chiên nem chua, tiếng lách cách của bát đũa, tiếng trò chuyện rôm rả của các đội bóng khác và những người hâm mộ vang vọng khắp góc phố. Mùi thơm của đồ ăn chiên nướng, mùi gia vị đặc trưng của món bún đậu mắm tôm quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu mùi hương hấp dẫn đặc trưng của ẩm thực đường phố Hạ Long. Cả đội bóng và nhóm cổ động viên, trong đó có Long, Linh, Hùng, Khôi, Thanh Lan và Thảo Mai, đã tụ tập tại đây để ăn mừng chiến thắng. Mọi người đều hân hoan, tiếng cười nói không ngớt, những gương mặt vẫn còn ửng đỏ vì phấn khích.

Tuy nhiên, giữa không khí tưng bừng ấy, Long lại có vẻ trầm tư. Cậu ngồi giữa Hùng và Khôi, cố gắng tham gia vào câu chuyện, nhưng tâm trí cậu vẫn ở đâu đó, lơ lửng trên sân cỏ Thiên Thanh, hay có lẽ là xa hơn, nơi những trang sách giáo khoa đang chờ đợi. Cậu chỉ gắp vài miếng nem chua rán, rồi lại đẩy đĩa đi, ánh mắt thỉnh thoảng lại đăm chiêu nhìn vào hư không. Phan Việt Hùng, với bản tính sôi nổi và tinh ý, nhanh chóng nhận ra sự khác lạ của người bạn thân. Cậu huých nhẹ vào tay Long, giọng pha chút trêu chọc: “Long ơi, sao cậu cứ đăm chiêu thế? Ăn mừng đi chứ! Hôm nay là ngày của chúng ta mà!” Hoàng Minh Khôi cũng gật đầu đồng tình, nụ cười vẫn còn tươi rói: “Đúng đó Long, ăn đi chứ! Mệt thế này phải nạp năng lượng chứ!”

Long quay sang nhìn Hùng và Khôi, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. Cậu thở dài, đôi mắt hổ phách ẩn chứa vẻ mệt mỏi: “Tớ đang nghĩ về chiến thuật cho trận tới thôi. Đội mình vẫn chưa thực sự gắn kết. Nhiều pha bóng vẫn còn sơ hở, nếu gặp đối thủ mạnh hơn thì rất khó để lật ngược tình thế như hôm nay.” Giọng cậu trầm và chậm rãi, từng câu chữ đều mang nặng suy tư, hoàn toàn khác biệt với sự phấn khích của mọi người xung quanh. Cậu không thể ngừng phân tích, không thể ngừng tự phê bình. Chiến thắng không làm cậu mù quáng, ngược lại, nó càng khiến cậu nhận ra những thiếu sót cần khắc phục. Gánh nặng của một đội trưởng, của một người gánh vác niềm hy vọng của cả đội, đè nặng lên từng suy nghĩ của cậu. Cậu cảm thấy mình phải có trách nhiệm không chỉ với trận đấu vừa qua mà còn với tương lai của đội bóng, với từng thành viên, với cả tên tuổi của trường Ánh Dương.

Ngọc Linh ngồi đối diện, cô liên tục nhìn Long. Ánh mắt cô dõi theo từng cử chỉ nhỏ nhặt của cậu. Cô thấy cậu gật đầu đáp lời bạn bè, thấy cậu cố gắng mỉm cười, nhưng đôi mắt cậu không hề cười. Cái vẻ mặt mệt mỏi và đăm chiêu ấy khiến lòng Linh như thắt lại. Cô biết Long là người cầu toàn, nhưng cô chưa từng thấy cậu trăn trở đến mức này sau một chiến thắng vang dội. Cô khẽ đặt đũa xuống, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng: “Long, cậu ổn không? Trông cậu có vẻ mệt.” Câu hỏi của Linh như một dòng nước mát lành xoa dịu Long, nhưng cũng đồng thời khiến cậu giật mình nhận ra mình đã quá tập trung vào suy nghĩ riêng. Cậu ngẩng đầu nhìn Linh, ánh mắt cô trong veo như mặt nước hồ, phản chiếu rõ sự quan tâm chân thành. “À, tớ ổn mà Linh. Chỉ là hơi mệt chút thôi,” Long đáp, cố gắng trấn an cô. Nhưng giọng cậu vẫn không giấu được vẻ uể oải.

Thanh Lan đang hào hứng kể chuyện cổ vũ, nhưng Thảo Mai thì trầm hơn. Cô bạn đeo kính cận tinh ý, quan sát Long một lúc rồi lại nhìn sang Linh, ánh mắt đầy thấu hiểu. Mai khẽ nhếch môi, như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Cô biết, Long đang phải đối mặt với nhiều hơn là chỉ một trận bóng đá. Linh, sau khi nghe Long trả lời, vẫn không yên tâm. Cô quay sang Thảo Mai, ánh mắt đầy ẩn ý: “Cậu ấy lạ quá Mai nhỉ?” Mai gật đầu nhẹ, giọng nhỏ nhẹ nhưng chắc chắn: “Long là đội trưởng mà, áp lực lớn là phải. Hơn nữa, cậu ấy không chỉ là cầu thủ giỏi mà còn là một người có trách nhiệm. Cậu ấy sẽ không bao giờ hài lòng với một chiến thắng nếu cảm thấy đội mình chưa đạt phong độ tốt nhất.” Lời của Thảo Mai như mở ra một cánh cửa trong tâm trí Linh. Cô bắt đầu nhận ra, gánh nặng trên vai Long không chỉ là từ trận đấu, mà còn từ chính tính cách cầu toàn và trách nhiệm của cậu. Mối quan hệ của họ, sự chú ý mà họ đang nhận được, cũng có thể là một phần áp lực mà Long đang gánh chịu. Linh nắm chặt tay dưới bàn, ánh mắt cô lộ rõ vẻ lo lắng và một quyết tâm muốn giúp đỡ Long. Tình yêu đầu đời không chỉ có những rung động lãng mạn, mà còn là sự thấu hiểu, sẻ chia và đồng hành cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.

***

Đêm khuya cùng ngày, căn hộ tập thể cũ nơi Long sinh sống chìm trong một bầu không khí tĩnh lặng. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm đã lắng xuống, chỉ còn tiếng xe cộ thưa thớt từ xa vọng lại, và đôi khi là tiếng mèo hoang rón rén trên mái tôn. Long trở về phòng, vứt chiếc cặp sách xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc xé toang sự yên ắng. Căn phòng không lớn, nhưng ấm cúng và quen thuộc, mang mùi sách cũ, mùi gỗ và mùi hương dịu nhẹ của nước xả vải từ quần áo mẹ giặt. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bàn cũ chiếu lên khuôn mặt cậu, làm nổi bật vẻ mệt mỏi và những đường nét góc cạnh vốn có.

Cậu ngồi phịch xuống ghế, nhìn chằm chằm vào chiếc cặp sách và chồng tài liệu học tập đang xếp ngay ngắn trên bàn. Những cuốn sách giáo khoa dày cộp, những tập đề cương ôn thi chất chồng như một ngọn núi nhỏ, sừng sững thách thức cậu. Trong đầu Long, những pha bóng đẹp mắt, những tiếng hò reo ăn mừng bỗng chốc nhường chỗ cho những suy nghĩ nặng nề. Cậu nhớ lại lời Hùng nói, lời Linh hỏi, và cả những lời mình đã tự nhủ trên sân. Cậu đã cứu đội, cậu đã ghi bàn, nhưng liệu đó có phải là phong độ tốt nhất của cậu? Liệu cậu có thể duy trì được điều đó? Và quan trọng hơn, liệu cậu có thể gánh vác được tất cả?

“Chiến thắng này liệu có đủ?” Long thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch. “Mình đã làm tốt chưa? Còn nhiều thứ để cải thiện, nhưng thời gian ở đâu ra?” Cậu vuốt mặt, cảm thấy vô cùng mệt mỏi và bế tắc. Mồ hôi đã khô trên trán, nhưng cảm giác nặng nề trong lồng ngực thì vẫn còn đó. Trở thành người hùng, trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, không hề dễ dàng như cậu nghĩ. Cậu đứng dậy, đi lại trong phòng, từng bước chân nặng nề như thể đang mang vác cả một tảng đá. Cậu mở sổ ghi chú chiến thuật, lướt qua những sơ đồ, những phân tích về đối thủ. Rồi cậu lại mở sách giáo khoa, nhìn những công thức toán học phức tạp, những đoạn văn nghị luận dài dòng. Cậu thở dài.

Áp lực từ việc học đại học đang đè nặng lên cậu. Kỳ thi quan trọng nhất của đời học sinh đang đến gần, và cậu biết mình không thể lơ là. Cậu muốn vào một trường đại học tốt, muốn có một tương lai vững chắc. Nhưng đồng thời, niềm đam mê bóng đá lại quá lớn. Vai trò đội trưởng, những trận đấu sắp tới, sự kỳ vọng của đồng đội và thầy cô, tất cả đều đòi hỏi cậu phải dành thời gian và tâm huyết. Rồi còn Linh. Ánh mắt lo lắng của cô khi cậu nói về sự mệt mỏi lại hiện về trong tâm trí cậu. Mối quan hệ của họ đang ngày càng sâu sắc, và cậu muốn bảo vệ cô, muốn dành thời gian cho cô, muốn trở thành chỗ dựa vững chắc cho cô. Nhưng thời gian là hữu hạn. Cậu cảm thấy mình đang bị kéo căng ra giữa ba phía: học tập, bóng đá và tình yêu.

“Đại học, đội trưởng… áp lực này lớn quá.” Long lại thầm thì, lần này giọng cậu trầm hẳn, chất chứa sự bất lực. Cậu biết mình mạnh mẽ, biết mình có thể vượt qua, nhưng khoảnh khắc này, cậu cảm thấy thật cô đơn và lạc lõng. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm Hạ Long bao trùm vạn vật. Những con sóng vẫn vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng trong lòng cậu, những cơn sóng trăn trở đang cuộn trào dữ dội. Cậu biết, sự nổi bật của cậu và Linh đã thu hút sự chú ý của toàn trường, những ánh mắt ghen tị, và có thể là cả những thách thức mới. Liệu cậu có đủ sức để đối mặt với tất cả? Liệu cậu có thể cân bằng được mọi thứ, giữ cho ngọn lửa đam mê không lụi tàn, giữ cho tình yêu của họ luôn rực rỡ? Đêm Hạ Long tĩnh mịch, nhưng trong tâm hồn Long, một trận bão lớn đang âm thầm hình thành.

***

Sáng hôm sau, trường Trung học Phổ thông Ánh Dương lại tấp nập như thường lệ. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ vào lớp, tiếng học sinh xì xào, tiếng bước chân vội vã trên hành lang, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của tuổi học trò. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những ô cửa kính, đổ xuống sân trường lát gạch sạch sẽ, nơi những cây phượng già vẫn còn lưu giữ chút hương vị của mùa hè. Mùi phấn bảng và mùi sách mới thoang thoảng trong không khí, xen lẫn với tiếng ve kêu râm ran còn sót lại.

Trong giờ ra chơi, Ngọc Linh cùng Hoàng Thảo Mai đi dạo quanh sân trường. Không khí quanh họ vẫn còn vương vấn niềm vui chiến thắng của trận bóng đá hôm qua. Nhiều bạn học sinh vẫn còn bàn tán sôi nổi về cú sút thần sầu của Long, về màn lật ngược tình thế ngoạn mục của đội Ánh Dương. Nhưng Linh, thay vì hòa mình vào những câu chuyện đó, ánh mắt cô lại không ngừng tìm kiếm Long. Cô muốn chắc chắn rằng cậu đã ổn hơn sau vẻ mặt đầy suy tư đêm qua.

Và rồi, cô thấy Long. Cậu đang đứng gần khu vực sân bóng rổ, trao đổi với các thành viên đội bóng khác, có lẽ là về chiến thuật cho trận đấu tới. Khuôn mặt cậu vẫn nghiêm túc, và có vẻ căng thẳng. Nụ cười mà cậu cố gắng nở khi nói chuyện với đồng đội không còn rạng rỡ như mọi khi, vai cậu có vẻ nặng hơn, như thể đang gánh vác một thứ gì đó vô hình. Cậu không hề tỏ ra phấn khích hay tự mãn sau chiến thắng, mà thay vào đó là một sự tập trung gần như ám ảnh vào những gì sắp tới. Linh cảm thấy một sự lo lắng mơ hồ dấy lên trong lòng, lớn hơn cả đêm qua. Cô biết Long là người mạnh mẽ, nhưng cô cũng hiểu cậu có những gánh nặng mà không phải ai cũng nhìn thấy.

“Mai này, cậu có thấy Long dạo này lạ không? Thắng trận mà cậu ấy vẫn cứ suy nghĩ nhiều quá,” Linh khẽ hỏi, giọng nói nhỏ hơn hẳn bình thường. Cô nắm chặt tay, ánh mắt vẫn không rời khỏi Long. Thảo Mai đẩy nhẹ gọng kính, quan sát Long một lúc, rồi quay sang nhìn Linh. Gương mặt Mai tỏ vẻ thấu hiểu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự từng trải: “Cậu ấy là đội trưởng mà, áp lực lớn là phải, Linh ạ. Hơn nữa, cậu ấy không chỉ giỏi bóng đá, cậu ấy còn là một học sinh xuất sắc. Cậu ấy đang phải cân bằng nhiều thứ cùng lúc.”

Mai ngừng một chút, rồi tiếp tục, ánh mắt hướng về phía Long: “Cậu ấy không chỉ muốn thắng trận, cậu ấy muốn đội bóng phát triển, muốn từng thành viên tiến bộ. Và cậu ấy cũng không thể bỏ bê việc học. Tớ nghĩ, có lẽ cậu ấy đang cảm thấy gánh nặng từ nhiều phía đó, Linh.” Lời nói của Thảo Mai như một tia sáng, giúp Linh xâu chuỗi những mảnh ghép trong lòng. Đúng rồi, Long luôn là người cầu toàn, luôn đặt ra những tiêu chuẩn cao cho bản thân. Anh ấy không chỉ là đội trưởng của đội bóng, mà còn là một học sinh giỏi, là một người bạn trai mà cô tin tưởng. Giờ đây, cậu đã trở thành ngôi sao sáng của trường, mối quan hệ của họ cũng trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Tất cả những điều đó, dù tốt đẹp đến đâu, cũng có thể trở thành một gánh nặng.

Linh cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc dâng trào. Cô không chỉ muốn chia sẻ niềm vui với Long, mà còn muốn chia sẻ cả những gánh nặng của cậu. Cô nắm chặt tay hơn nữa, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã đủ mạnh mẽ để cùng nhau vượt qua những giông bão đầu đời. Linh biết, Long không cần một người chỉ biết cổ vũ, mà cần một người thấu hiểu và đồng hành. Cô sẽ là người đó. Cô sẽ ở bên cậu, giúp cậu vượt qua những áp lực này, tìm ra cách cân bằng giữa niềm đam mê, việc học và tình yêu. Bởi lẽ, tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, sẽ càng ý nghĩa hơn khi họ cùng nhau viết nên những chương đẹp nhất của cuộc đời mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ