Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp vang lên lanh lảnh, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Linh. Cô khẽ giật mình, vội vàng chào Thảo Mai rồi bước nhanh về phía lớp học. Dù đã hạ quyết tâm sẽ là chỗ dựa vững chắc cho Long, nhưng trong lòng Linh vẫn còn vương vấn một nỗi lo lắng mơ hồ. Cô biết, Long đang phải gồng mình chống chọi với những áp lực vô hình, và cô chỉ có thể đứng từ xa quan sát, cảm nhận từng chút gánh nặng đang đè lên bờ vai rộng của cậu. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng đôi khi, những tia nắng ấy cũng có thể trở nên gay gắt, thiêu đốt những ước mơ và hoài bão non trẻ.
Tiết Toán của thầy Trần Quang Hải luôn là một thử thách đối với nhiều học sinh, nhưng với Long, môn học này vốn là sở trường của cậu. Thầy Hải, với gương mặt phúc hậu nhưng ánh mắt sắc bén sau cặp kính, mái tóc điểm bạc và phong thái nghiêm cẩn trong chiếc sơ mi đóng thùng, bước vào lớp với tập bài kiểm tra trên tay. Không khí trong lớp bỗng chốc trở nên căng thẳng. Tiếng phấn viết trên bảng cọ xát ken két, tiếng lật trang sách xào xạc, rồi lại là những tiếng xì xào to nhỏ của lũ học trò trước một bài toán khó. Ánh nắng ban mai rực rỡ từ khung cửa sổ chiếu thẳng vào bàn học của Long, nhuộm vàng cả trang sách và cây bút chì cậu đang cầm.
Long cố gắng tập trung. Cậu mở vở ghi, lướt mắt qua những công thức, những định lý đã thuộc nằm lòng. Nhưng lạ thay, hôm nay, chúng dường như xa lạ, những con số nhảy múa trước mắt cậu như những vũ điệu vô nghĩa. Đầu óc cậu trống rỗng, một cảm giác nặng trĩu đè lên thái dương, khiến Long khẽ nhíu mày. Đôi mắt hổ phách thường ngày sắc sảo, giờ đây lại mang một quầng thâm mờ nhạt, ánh lên vẻ mệt mỏi khó che giấu. Cậu liên tục đưa tay xoa xoa thái dương, cố gắng xua đi sự trì trệ đang bủa vây.
Thầy Hải dừng lại giữa bài giảng, ánh mắt lão luyện của thầy lướt qua cả lớp, rồi dừng lại ở Long. Một ánh nhìn có vẻ như đã nhận ra điều gì đó khác lạ.
"Long, em lên bảng. Bài này không thể làm khó đội trưởng bóng đá được chứ?" Thầy Hải cất giọng trầm ấm, nhưng không giấu được sự nghiêm khắc thường trực.
Cả lớp quay đầu nhìn Long. Một số ánh mắt ngưỡng mộ, một số khác lại pha chút tò mò. Long giật mình, lúng túng đứng dậy. Cậu cảm thấy hàng trăm cặp mắt đổ dồn về phía mình, và áp lực ấy khiến cậu càng thêm bối rối. Cậu bước lên bảng, cầm lấy viên phấn trắng muốt. Bàn tay cậu hơi run nhẹ. Cậu nhìn vào bài toán, một bài đạo hàm khá phức tạp. Bình thường, bài này Long có thể giải trong vài phút, nhưng lúc này, tâm trí cậu như một mớ bòng bong. Những buổi tập dày đặc, những trận đấu căng thẳng, những kế hoạch chiến thuật cho trận tới, và cả những ánh mắt dõi theo của mọi người – tất cả cứ xoáy vào trong đầu cậu, khiến cậu không thể tư duy rõ ràng.
Long loay hoay viết vài dòng, rồi lại xóa đi. Cậu cố gắng lục lọi trong trí nhớ, nhưng những công thức quen thuộc dường như đã biến mất. Mồ hôi lấm tấm trên trán Long. Cậu cảm thấy nóng bừng cả mặt, một cảm giác xấu hổ và bất lực dâng lên.
"Dạ... em... em chưa hiểu rõ ạ." Long lắp bắp, giọng nói khẽ đến mức chỉ Thầy Hải và vài bạn ngồi gần mới nghe rõ. Cậu cúi gằm mặt, tránh ánh mắt của thầy. Lời nói vừa thốt ra khiến cậu cảm thấy bản thân mình thật yếu kém. Long, người luôn tự tin, luôn xuất sắc trong mọi lĩnh vực, giờ đây lại không thể giải nổi một bài Toán cơ bản.
Thầy Hải nhìn Long một lúc lâu, ánh mắt vừa thất vọng, vừa pha chút lo lắng. "Em cần tập trung hơn vào việc học, Long. Bóng đá là tốt, nhưng học tập là ưu tiên hàng đầu, đặc biệt là với một học sinh giỏi như em." Giọng thầy tuy vẫn nghiêm nghị, nhưng đã dịu đi phần nào. Thầy hiểu rằng Long đang phải chịu nhiều áp lực, nhưng với cương vị giáo viên, thầy không thể làm ngơ trước sự sa sút này.
Long cúi gằm mặt khi trở về chỗ. Cảm giác nóng ran trên má vẫn chưa tan. Cậu liếc nhìn bài kiểm tra tuần trước được thầy trả lại. Trên đó, những con số đỏ chói, những dấu gạch chéo đầy lạnh lùng như những vết dao cứa vào lòng tự trọng của cậu. Một điểm 7 tròn trĩnh cho môn Toán, một con số mà trước đây cậu chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện trong bảng điểm của mình. Tuấn Anh, lớp trưởng và cũng là bạn học giỏi ngồi cạnh, khẽ thở dài. Cậu ấy không nói gì, chỉ đơn giản là đặt tay lên vai Long một cách nhẹ nhàng, như muốn an ủi. Tuấn Anh cũng nhận ra sự thay đổi của Long, nhưng cậu biết, lúc này Long cần sự yên tĩnh hơn là những lời khuyên.
Ở dãy bàn bên kia, Linh không khỏi lo lắng khi chứng kiến toàn bộ sự việc. Trái tim cô thắt lại. Cô biết Long đang gặp khó khăn, nhưng nhìn thấy cậu lúng túng trên bảng, nhìn thấy ánh mắt thất vọng của thầy Hải, và cả vẻ mặt đầy tự trách của Long, cô cảm thấy một nỗi xót xa dâng trào. Long trầm tư, khác hẳn vẻ hoạt bát, năng nổ thường ngày. Cô hiểu rằng, không chỉ có những con số đỏ trên bài kiểm tra, mà còn có cả những gánh nặng vô hình đang đè nén lên tâm hồn cậu.
Cuối buổi học, khi tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ ra về, cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm trẻ trung và năng động của lớp, với mái tóc cắt ngắn cá tính và chiếc áo dài nền nã, đi qua chỗ Long. Cô dừng lại, đặt tay lên vai cậu, ánh mắt đầy quan tâm.
"Long, cô biết em bận rộn với đội bóng, và cô rất tự hào về những gì em đã làm được cho trường. Nhưng đừng để việc học sa sút nhé. Em là niềm tự hào của lớp đó." Giọng cô Lan Anh nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự nhắc nhở nghiêm túc. Cô biết Long là một học sinh giỏi, và cô không muốn thấy tài năng của cậu bị lãng phí.
Long ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách nhìn cô giáo. Cậu gật đầu một cách nặng nề, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. "Dạ, em sẽ cố gắng ạ, cô." Cậu biết, cô giáo đang đặt niềm tin vào cậu, và điều đó càng khiến cậu cảm thấy áp lực hơn. Long nhìn theo bóng cô giáo khuất dần sau cánh cửa. Cậu biết, lời nhắc nhở của cô không chỉ là về điểm số, mà còn là về tương lai của cậu, về những kỳ vọng mà mọi người dành cho cậu. Cậu thở dài, cảm thấy như có một tảng đá đang đè nặng lên ngực. Long tự hỏi, liệu cậu có thể thực sự cố gắng, khi mà sự mệt mỏi đã ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào thần kinh?
***
Chiều muộn, khi thành phố Hạ Long bắt đầu khoác lên mình tấm áo màu hoàng hôn dịu nhẹ, Long tìm đến thư viện thành phố. Đây là một tòa nhà lớn, có thể hơi cũ kỹ với kiến trúc mang đậm dấu ấn thời gian, nhưng được bảo trì rất tốt. Nội thất gỗ trầm ấm, những kệ sách cao vút chất đầy tri thức, những chiếc bàn đọc sách rộng rãi và khu vực máy tính công cộng luôn có người qua lại. Mùi giấy cũ, gỗ, bụi sách hòa quyện với mùi nước tẩy rửa thoang thoảng tạo nên một không khí đặc trưng, trầm mặc và yên tĩnh. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn bàn tỏa ra, khiến không gian trở nên trang nghiêm và tập trung.
Long chọn một góc khuất, nơi có thể tránh được ánh mắt tò mò của mọi người. Cậu đặt cặp sách xuống, kéo chiếc ghế gỗ ra. Cậu mở cuốn sách giáo khoa Toán, trang 128, nơi có bài tập về hàm số mà cậu đã loay hoay suốt cả buổi sáng. Cạnh đó, cậu đặt cây bút chì khắc tên "Long" mà Linh đã tặng cậu vào dịp sinh nhật năm ngoái. Chiếc bút chì nhỏ bé ấy, với những nét khắc tinh xảo, như một lời nhắc nhở về sự quan tâm dịu dàng của Linh, và cũng là một nguồn động lực thầm kín.
"Phải tập trung, Long. Mày phải tập trung!" Long tự nhủ trong đầu. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi mọi suy nghĩ vẩn vơ. Cậu đọc đi đọc lại đề bài, rồi lướt qua phần lý thuyết. Thế nhưng, cứ mỗi lần đọc được vài dòng, đôi mắt cậu lại díp lại, nặng trĩu. Đầu óc cậu quay cuồng, những con chữ dường như biến thành những chấm đen lờ mờ, không còn ý nghĩa gì nữa. Cậu cố gắng lắc đầu thật mạnh để tỉnh táo, dụi mắt, thậm chí là véo nhẹ vào đùi để xua đi cơn buồn ngủ đang vây lấy. Nhưng vô ích. Sự mệt mỏi từ những buổi tập luyện cường độ cao, những đêm thức khuya trăn trở về chiến thuật, và cả những áp lực vô hình cứ thế dồn nén, khiến cơ thể cậu như muốn buông xuôi.
Long gục đầu xuống bàn, thở dài thườn thượt. Cậu cảm thấy một nỗi bất lực lớn lao. "Tại sao mình không thể tập trung được nữa? Mình đã hứa sẽ không để việc học ảnh hưởng... Mình đã hứa với Linh, với bản thân mình..." Giọng nói nội tâm của cậu đầy tuyệt vọng. Long đã luôn là người có thể cân bằng mọi thứ một cách hoàn hảo, nhưng giờ đây, cán cân ấy dường như đã nghiêng hẳn về một phía. Cậu cảm thấy mình đang thất bại, không chỉ trong việc học, mà còn trong việc giữ lời hứa với chính mình.
Không xa Long, Linh cũng đang ôn bài ở một bàn khác. Mùi giấy cũ và tiếng lật sách nhẹ nhàng tạo nên một không gian yên bình, đối lập hoàn toàn với tâm trạng rối bời của Long. Cô đang giải một bài Hóa học, nhưng ánh mắt cô lại không ngừng liếc sang phía Long. Từ lúc ở trường, cô đã nhận ra sự khác lạ của cậu. Cô thấy Long mệt mỏi, và sự mệt mỏi ấy hiện rõ đến mức không thể che giấu. Cô tình cờ bắt gặp hình ảnh Long đang vật lộn với sách vở, gương mặt lộ rõ vẻ uể oải, đôi khi lại gục đầu xuống bàn thở dài.
"Long trông mệt mỏi quá. Liệu có phải vì những buổi tập dày đặc không?" Linh tự hỏi trong lòng, ánh mắt đầy lo lắng. Trái tim cô như bị bóp nghẹt khi nhìn thấy vẻ tiều tụy của cậu. Cô muốn đến gần, muốn hỏi thăm, muốn sẻ chia, nhưng lại không biết phải nói gì. Cô sợ rằng sự có mặt của mình sẽ càng làm Long thêm áp lực.
Thảo Mai, ngồi cạnh Linh, khẽ đẩy gọng kính lên, rồi nhìn theo ánh mắt của bạn. Cô ấy cũng nhận ra Long. "Cậu ấy dạo này có vẻ vất vả nhỉ, vừa phải tập bóng, vừa phải lo học." Thảo Mai thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự tinh tế. Cô ấy luôn là người quan sát giỏi, và cô ấy hiểu rằng, Long đang phải đối mặt với một cuộc chiến nội tâm.
Linh khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Long. Cô cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc. Cô biết, Long đang phải gánh vác nhiều hơn những gì cậu thể hiện ra bên ngoài. Cô ấy muốn Long hiểu rằng, cậu không hề đơn độc. Cô ấy muốn cậu biết rằng, cô ấy luôn ở bên, sẵn sàng chia sẻ mọi gánh nặng. Nhưng làm thế nào để Long chấp nhận sự giúp đỡ của cô? Làm thế nào để cậu ấy không cảm thấy gánh nặng hơn khi cô thể hiện sự quan tâm? Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu Linh, khiến cô cũng chẳng thể tập trung vào bài vở được nữa. Cảm giác nặng trĩu của cuốn sách trên đùi Long dường như cũng truyền sang Linh, khiến cô cảm thấy bất an.
***
Đêm Hạ Long bắt đầu buông xuống, mang theo cái lạnh se se của gió biển. Sân bóng rổ của trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong bóng tối lờ mờ, chỉ còn ánh đèn đường hắt hiu từ phía xa rọi vào, tạo nên những bóng đổ dài, xiêu vẹo. Tiếng bóng nảy, tiếng giày kẹt trên sân đã lắng xuống từ lâu. Mùi mồ hôi, mùi cao su từ bóng và cả mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều vẫn còn vương vấn trong không khí. Nơi đây từng là nơi Long tỏa sáng, nơi cậu cùng đồng đội tạo nên những pha bóng đẹp mắt, những chiến thắng vinh quang. Nhưng giờ đây, nó lại trở thành một không gian tĩnh lặng, nơi Long tìm kiếm sự bình yên để đối diện với chính mình.
Long không về nhà ngay sau buổi tập luyện thể lực kéo dài. Cậu ngồi một mình trên khán đài sân bóng rổ, tấm lưng rộng khẽ dựa vào bức tường lạnh lẽo. Cuốn sách giáo khoa vẫn nằm trên đùi, lạnh ngắt. Cậu nhìn ra khoảng không đen đặc phía trước, nơi từng là một sân bóng sôi động, tràn ngập tiếng hò reo. Tâm trí cậu đang ở một nơi rất xa, không phải trên sân bóng, cũng không phải trong những trang sách.
Cậu cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè nén lên từng thớ thịt, từng suy nghĩ. Trách nhiệm của một đội trưởng, người phải dẫn dắt cả đội đến vinh quang. Áp lực phải duy trì phong độ đỉnh cao, không chỉ trên sân cỏ mà còn cả trong học tập. Và nỗi lo về kết quả học tập ngày càng lớn, những con số đỏ chói trên bài kiểm tra cứ lướt qua trong đầu cậu như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Cậu nhớ lại ánh mắt thất vọng của thầy Hải, lời nhắc nhở của cô Lan Anh, và cả cái thở dài đầy ẩn ý của Tuấn Anh. Long đưa tay xoa thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi tận xương tủy. Quầng thâm dưới mắt cậu càng rõ rệt dưới ánh đèn mờ ảo.
"Làm sao mình có thể làm tốt cả hai?" Long tự hỏi, giọng nói nội tâm đầy tuyệt vọng. "Phải chăng mình phải từ bỏ một trong số đó?" Suy nghĩ ấy vừa thoáng qua, Long đã lập tức xua đi. Cậu không thể từ bỏ bóng đá, đó là niềm đam mê cháy bỏng của cậu, là nơi cậu tìm thấy chính mình. Và cậu cũng không thể từ bỏ việc học, đó là con đường tương lai, là kỳ vọng của gia đình, và cả lời hứa với Linh.
"Mình đã hứa với Linh, với bản thân sẽ không để việc học ảnh hưởng..." Long tự trách mình. Cậu đã từng rất tự tin rằng mình có thể làm được mọi thứ. Nhưng giờ đây, thực tế đang đập thẳng vào mặt cậu. Cậu cảm thấy mình như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến cực hạn, chỉ chực chờ đứt tung. Sự mệt mỏi, căng thẳng, và nỗi sợ hãi về một tương lai mờ mịt nếu không thể cân bằng được mọi thứ đang gặm nhấm tâm hồn cậu.
Long thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài nặng nề hòa vào tiếng gió đêm hiu hắt. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong tâm hồn hỗn loạn. Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt cậu, làm nổi bật vẻ suy tư và lo lắng. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Long cảm thấy mình thật cô độc. Cậu biết, mình cần phải tìm ra giải pháp, nhưng lúc này, tâm trí cậu trống rỗng, không một ý tưởng nào lóe lên. Cậu chỉ muốn gục đầu xuống, ngủ một giấc thật sâu, để quên đi tất cả những gánh nặng này. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng đôi khi, cơn mưa rào bất chợt cũng có thể khiến mọi thứ trở nên ảm đạm. Long biết, cậu không thể tiếp tục như thế này được nữa. Cậu cần một sự thay đổi, một lối thoát. Nhưng lối thoát ấy, cậu vẫn chưa nhìn thấy.