Rực rỡ thanh xuân
Chương 103

Lời Thì Thầm Trên Sân Thượng

3864 từ
Mục tiêu: Khắc họa việc Ngọc Linh nhận ra sự thay đổi rõ rệt và những lo lắng sâu sắc của Long.,Thể hiện sự chủ động của Ngọc Linh trong việc tiếp cận và trò chuyện với Long, phá vỡ bức tường nội tâm của cậu.,Làm cho Long bộc lộ những gánh nặng về tương lai và trách nhiệm (cân bằng học tập và bóng đá) mà cậu đang phải đối mặt.,Củng cố mối quan hệ Long - Linh thông qua sự thấu hiểu, sẻ chia và sự đồng cảm sâu sắc từ phía Linh.,Thiết lập nền tảng cho vai trò hỗ trợ tích cực của Linh trong việc giúp Long vượt qua thử thách cân bằng ở Chương 105.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai
Mood: Emotional, empathetic, intimate, hopeful.
Kết chương: [object Object]

Cậu cần một sự thay đổi, một lối thoát. Nhưng lối thoát ấy, cậu vẫn chưa nhìn thấy.

***

Tiếng còi trọng tài vang lên chói tai, cắt ngang dòng suy nghĩ của Long. Cậu giật mình, vội vàng hoàn hồn về sân bóng rổ, nơi đồng đội đang nhìn cậu với ánh mắt khó hiểu. Long đưa tay quệt ngang trán, một dòng mồ hôi lạnh chảy xuống. Buổi tập luyện chiều nay dường như kéo dài vô tận, mỗi pha bóng, mỗi lần chạy nước rút đều trở thành gánh nặng. Ánh nắng cuối chiều dát vàng trên sân bê tông, nhưng trong mắt cậu, mọi thứ đều mờ đi bởi một lớp sương mờ của sự mệt mỏi và áp lực. Sân bóng rổ của trường Ánh Dương, thường ngày vốn là nơi Long tìm thấy niềm vui và sự tự tin, giờ đây lại mang một cảm giác xa lạ, nặng nề.

Phan Việt Hùng, cậu bạn thân có dáng người hơi tròn trịa, đôi mắt híp khi cười, chuyền bóng cho Long. Quả bóng cam lăn đến chân cậu một cách hoàn hảo, nhưng Long lại lóng ngóng để nó trượt qua, đi thẳng ra ngoài vạch biên. Một tiếng thở dài đồng loạt vang lên từ đồng đội. Hùng khẽ lắc đầu, trao đổi ánh mắt lo lắng với Nguyễn Thành, một thành viên khác trong đội.

“Long dạo này cứ sao sao ấy nhỉ? Có vẻ mệt mỏi quá,” Hùng thì thầm, giọng nói lanh lảnh thường ngày bỗng trở nên trầm lắng hơn. Cậu nhìn Long, người đang đứng cúi gằm mặt, đôi vai rộng khẽ trùng xuống.

Nguyễn Thành, cao lớn và điềm tĩnh, chỉ gật đầu đồng tình, ánh mắt dõi theo Long đầy quan ngại. “Cậu ấy không còn tập trung như trước nữa. Mấy buổi tập gần đây đều thế. Có chuyện gì thì phải nói ra chứ.”

Long cố gắng bỏ qua những ánh mắt ấy, nhưng cậu cảm thấy chúng như những mũi kim châm vào lòng. Cậu biết mình đang chơi dưới sức, cậu biết mình đang làm đồng đội thất vọng. Mỗi bước chạy, mỗi nhịp đập của quả bóng trên mặt sân bê tông đều như một lời nhắc nhở về sự thiếu sót của cậu. Cậu nhấc chân lên, cảm nhận đôi giày thể thao kẹt nhẹ trên mặt sân, mùi cao su và mồ hôi quen thuộc xộc vào mũi, nhưng tất cả đều không thể xua đi cái cảm giác bất lực đang lớn dần trong cậu. Cậu nhớ lại những lời thầy Hải đã nói, những kỳ vọng mà mọi người đặt vào mình. Một đội trưởng không thể như thế này được.

Trên khán đài, nơi những tia nắng cuối cùng đang vẽ nên những vệt dài trên mặt ghế đá, Ngọc Linh đứng cùng Thảo Mai và Thanh Lan. Cô mặc bộ đồng phục đã sờn nhẹ, mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng. Đôi mắt to tròn long lanh của cô không rời khỏi Long một khắc nào. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi cô đã nhường chỗ cho một vẻ mặt trầm tư, lo lắng. Cô đã nhận ra sự thay đổi ở Long từ lâu, nhưng hôm nay, nó rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Cậu ấy cứ như người mất hồn vậy. Linh thấy không?” Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, khẽ nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy tinh tế. Mai luôn là người quan sát sắc sảo, và cô ấy hiểu được tâm trạng của Linh lúc này.

Linh khẽ gật đầu, môi mím chặt. Cô đã thấy. Cô thấy Long chuyền hỏng, sút bóng không trúng đích, những pha xử lý lỗi mà bình thường cậu không bao giờ mắc phải. Cô thấy vẻ mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt hổ phách, thấy bờ vai rộng của cậu như đang oằn mình gánh vác một điều gì đó vô hình. Trái tim cô thắt lại. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng cũng dễ tổn thương. Cô cảm nhận được sự bất ổn trong cậu, như thể có một cơn bão đang âm ỉ trong tâm hồn Long.

Thanh Lan, với mái tóc ngắn cá tính và vẻ ngoài năng động, cũng xen vào: “Đúng là Long dạo này lạ thật. Cậu ấy ít nói hẳn, cả lúc ăn trưa cũng chỉ ngồi im. Chắc lại áp lực học hành với bóng đá nữa rồi.”

Linh không nói gì, chỉ tiếp tục nhìn Long. Cô biết Long là một người mạnh mẽ, luôn cố gắng tự mình giải quyết mọi vấn đề. Nhưng chính sự mạnh mẽ ấy đôi khi lại khiến cậu trở nên cô độc. Cô nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của Long ở thư viện hôm trước, cái cách cậu ấy cố gắng tập trung vào cuốn sách nhưng tâm trí lại trôi dạt đi đâu mất. Cô cũng nhớ lại cái cảm giác nặng trĩu khi cô nhìn thấy những con số đỏ chói trên bài kiểm tra của cậu.

Linh cảm thấy một nỗi thôi thúc mạnh mẽ. Cô không thể đứng nhìn Long gánh chịu mọi thứ một mình. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng đâu đó vẫn có những góc khuất, những cơn mưa rào bất chợt có thể khiến mọi thứ trở nên ảm đạm. Cô muốn trở thành tia nắng xua tan những đám mây ấy, muốn trở thành bờ cát vững chãi để những con sóng ấy tìm về. Nhưng làm thế nào để tiếp cận cậu ấy, làm thế nào để Long mở lòng? Những câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí Linh, khiến cô gần như quên mất cả sự hiện diện của Thảo Mai và Thanh Lan bên cạnh. Gió biển Hạ Long thổi nhẹ qua mái tóc, mang theo vị mặn mòi quen thuộc, nhưng không thể xua đi vị đắng trong lòng Linh. Cô quyết định, hôm nay, cô phải nói chuyện với Long. Bằng mọi giá. Cô không thể để cậu ấy chìm đắm trong nỗi cô đơn ấy thêm nữa.

***

Buổi tập kết thúc khi hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Hạ Long. Những tia nắng cuối cùng yếu ớt lướt qua những hàng cây phượng vĩ trong sân trường, tạo nên những bóng đổ dài, xiêu vẹo. Học sinh lục tục ra về, tiếng cười nói, tiếng xe đạp lạo xạo dần thưa thớt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của buổi chiều tà. Không khí dịu mát hơn, mang theo chút hơi ẩm của biển cả và mùi hoa sữa thoang thoảng từ đâu đó bay tới.

Linh đi cùng Thảo Mai trên hành lang vắng vẻ của trường Ánh Dương. Từng bước chân của cô như nặng hơn bình thường, tâm trí cô vẫn mải miết nghĩ về Long. Hình ảnh cậu ấy mệt mỏi, thất thần trên sân bóng cứ ám ảnh cô không rời. Đôi mắt to tròn của cô vẫn ánh lên vẻ lo lắng, dường như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những gì đang diễn ra với cậu ấy.

“Tớ thấy Long cứ lạ lạ thế nào ấy, cậu ấy không giống mọi khi,” Linh tâm sự, giọng nói trong trẻo thường ngày nay pha chút trầm tư. Cô khẽ siết chặt quai cặp sách, cảm giác bất an cứ lớn dần trong lòng. “Tớ lo quá, Mai ạ.”

Thảo Mai khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt thông minh nhìn Linh đầy thấu hiểu. “Cậu ấy đúng là có vẻ có chuyện. Tớ cũng thấy vậy. Long là người ít khi thể hiện ra ngoài mà, nên chắc chắn là có chuyện gì đó rất lớn. Nhưng Long ít khi chia sẻ mà. Cậu thử nói chuyện xem sao.”

Linh thở dài, tiếng thở dài hòa vào làn gió nhẹ thổi qua hành lang, mang theo mùi phấn trắng và giấy vở. “Tớ cũng muốn lắm, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Cậu ấy có vẻ đang tự mình gánh chịu mọi thứ.” Cô nhìn ra phía cửa sổ, nơi những ngọn đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường quen thuộc. Hạ Long về đêm, đẹp và huyền ảo, nhưng trong lòng Linh, nó lại mang một vẻ u buồn khó tả.

“Long là người mạnh mẽ, nhưng không có nghĩa là cậu ấy không cần ai đó bên cạnh,” Thảo Mai nói tiếp, giọng điệu nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự sâu sắc đáng ngạc nhiên. “Đôi khi, người mạnh mẽ nhất lại là người cô đơn nhất. Họ nghĩ rằng mình phải tự mình vượt qua mọi thứ.”

Những lời của Mai như một tia sáng, chiếu rọi vào những góc khuất trong suy nghĩ của Linh. Cô chợt nhận ra, sự im lặng của Long không phải là muốn đẩy cô ra xa, mà có lẽ là cậu ấy đang cố gắng bảo vệ cô, hoặc đơn giản là cậu ấy không biết cách nào để chia sẻ. Tình yêu đầu đời như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đôi khi cần lắm sự chủ động để con sóng ấy không chỉ là những gợn lăn tăn mà là cả một dòng chảy mạnh mẽ, gắn kết.

“Tớ… tớ phải làm gì đây, Mai?” Linh hỏi, ánh mắt cầu cứu. Cô luôn là người hoạt bát, năng động, nhưng trước những vấn đề sâu sắc về tâm lý, cô lại cảm thấy mình thật vụng về.

Thảo Mai mỉm cười nhẹ. “Cậu chỉ cần ở bên cạnh cậu ấy, lắng nghe cậu ấy. Đôi khi, một người bạn, một người quan trọng, chỉ cần lắng nghe thôi cũng đủ là một sự giúp đỡ lớn rồi. Long tin tưởng cậu, Linh. Cậu ấy sẽ mở lòng thôi.”

Linh nhìn Mai, rồi nhìn ra phía cổng trường, nơi bóng Long vừa khuất dạng cách đây không lâu. Lời của Mai đã tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô biết, Long không phải người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, nhất là khi cậu ấy đang gặp khó khăn. Nhưng chính vì thế, cô càng cần phải chủ động. Cô không muốn Long phải gánh chịu mọi thứ một mình. Tình bạn bè gắn bó keo sơn, sự đồng hành âm thầm của gia đình và những áp lực, ước mơ lớn lao của tuổi trẻ – tất cả những điều đó đã tạo nên Long, nhưng cũng chính những điều đó có thể khiến cậu ấy gục ngã nếu không có ai bên cạnh.

“Cảm ơn cậu, Mai,” Linh nói, giọng cô trở nên kiên quyết hơn. “Tớ biết phải làm gì rồi.”

Thảo Mai khẽ gật đầu, biết rằng Linh đã có quyết định của riêng mình. Cô tin tưởng vào Linh, tin vào sự chân thành và tình cảm mà Linh dành cho Long. Hai cô gái bước tiếp trên hành lang vắng, những tiếng bước chân nhẹ nhàng vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi tối. Hoàng hôn dần tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và Linh biết rằng, đêm nay sẽ là một đêm dài, một đêm mà cô sẽ phải đối mặt với những nỗi lo lắng sâu kín nhất của Long. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành của Hạ Long, và tự nhủ rằng mình sẽ mạnh mẽ. Cô sẽ tìm Long.

***

Trường Ánh Dương chìm trong bóng tối, chỉ còn vài ngọn đèn hành lang hắt hiu chiếu rọi những vệt sáng yếu ớt trên nền gạch. Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh từ biển, len lỏi qua từng ô cửa sổ trống. Linh bước đi thận trọng, từng bước chân nhẹ như mèo, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô đã chia tay Thảo Mai ở cổng trường và quay trở lại, theo một linh cảm mách bảo. Long thường tìm đến những nơi yên tĩnh khi cậu ấy cần suy nghĩ, và sân thượng của tòa nhà cũ – nơi ít người qua lại nhất – luôn là một trong những lựa chọn hàng đầu của cậu.

Cô men theo cầu thang bộ cũ kỹ, những bậc thang đá cẩm thạch đã mòn vẹt dưới dấu chân thời gian. Tiếng bước chân cô vang vọng khẽ khàng trong không gian tĩnh mịch, hòa cùng tiếng gió lồng lộng bên ngoài. Mùi ẩm mốc của những bức tường cũ, xen lẫn mùi vôi ve đã bạc màu, phảng phất trong không khí. Khi cô đến tầng trên cùng, một cánh cửa sắt cũ kỹ hiện ra trước mắt. Linh khẽ đẩy, cánh cửa kêu kẽo kẹt một tiếng nhỏ, rồi mở ra.

Gió lộng ập vào mặt cô, mang theo mùi biển mặn mòi và hơi lạnh se sắt. Trước mắt cô là một khoảng không gian rộng lớn, bao la, và lung linh ánh đèn. Thành phố Hạ Long về đêm hiện ra thật tráng lệ, như một dải ngân hà thu nhỏ dưới mặt đất. Những ánh đèn đủ màu sắc từ các tòa nhà cao tầng, từ những con tàu đánh cá ngoài khơi xa, tất cả đều tạo nên một bức tranh huyền ảo, lung linh. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên bầu trời đen thẫm, rải những vệt bạc lên mặt biển tĩnh lặng.

Và kia, ở một góc khuất của sân thượng, một bóng người cao lớn đang ngồi một mình trên thành lan can, quay lưng về phía cô. Dáng người Long trầm tư, bờ vai rộng khẽ trùng xuống, như thể đang gánh vác cả một thế giới. Cậu nhìn xa xăm về phía thành phố lên đèn, ánh mắt lạc lõng giữa biển ánh sáng. Cuốn sách giáo khoa đã bị bỏ quên, nằm chỏng chơ dưới chân cậu, những trang giấy khẽ lay động trong gió. Từ phía sau, Linh có thể thấy rõ sự mệt mỏi hằn sâu trên từng đường nét cơ thể cậu. Cô cảm nhận được sự cô đơn tột cùng đang bao trùm lấy cậu, một nỗi cô đơn mà Long luôn cố gắng che giấu.

Linh nhẹ nhàng tiến đến, từng bước chân cẩn trọng, không muốn phá vỡ không khí tĩnh lặng và riêng tư của cậu. Cô dừng lại cách Long vài bước, tạo một khoảng cách vừa đủ, không quá gần để khiến cậu giật mình, cũng không quá xa để cậu cảm thấy cô là người xa lạ. Gió vuốt nhẹ qua mái tóc cô, làm bay bay vài sợi tóc mai. Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm.

“Long…” Cô gọi khẽ, giọng nói trong trẻo của cô như một làn gió mát lành, xua tan đi sự tĩnh mịch.

Long giật mình, bờ vai cậu khẽ rung lên. Cậu quay đầu lại, đôi mắt hổ phách mở to vì ngạc nhiên. Trong ánh đèn mờ ảo từ phía xa hắt lên, khuôn mặt cậu lộ rõ vẻ mệt mỏi và quầng thâm dưới mắt. “Linh? Sao cậu lại ở đây?” Giọng cậu khàn khàn, pha chút hoảng hốt. Cậu không ngờ lại có người tìm thấy mình ở đây, vào giờ này. Cậu đã nghĩ rằng mình có thể một mình đối diện với những gánh nặng này.

Linh nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh mắt cô chất chứa đầy sự quan tâm và lo lắng. “Tớ thấy cậu có vẻ không ổn. Tớ lo cho cậu. Có chuyện gì vậy, Long?” Cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định, như một lời mời gọi chân thành, một lời hứa sẽ ở bên. Cô không muốn cậu ấy phải tiếp tục giấu giếm, gánh chịu mọi thứ một mình. Cô muốn cậu biết rằng, cậu không hề cô độc.

Long nhìn cô, đôi mắt cậu ánh lên một vẻ bối rối phức tạp. Cậu không ngờ Linh lại tìm đến đây, và lại nhìn thấu được những gì cậu đang cố gắng che giấu. Cậu muốn nói rằng mình ổn, muốn nở một nụ cười gượng gạo để trấn an cô, nhưng sự mệt mỏi đã khiến cậu không còn đủ sức để làm điều đó. Sự hiện diện của Linh trên sân thượng lộng gió này, dưới bầu trời đêm đầy sao của Hạ Long, bất chợt khiến trái tim cậu cảm thấy ấm áp hơn một chút, nhưng cũng đầy bối rối. Cô ấy luôn là người tinh tế nhất, và cô ấy hiểu cậu hơn bất cứ ai. Cậu biết, cô sẽ không bỏ đi cho đến khi cậu chịu mở lòng.

***

Long quay lại nhìn về phía thành phố lung linh, đôi mắt hổ phách của cậu chìm vào những ánh đèn xa xăm. Cậu vẫn ngồi trên thành lan can cũ kỹ, gió đêm thổi lồng lộng qua sân thượng, làm bay những sợi tóc trên trán cậu. Linh vẫn đứng đó, kiên nhẫn, không hối thúc, chỉ lặng lẽ chờ đợi. Sự hiện diện của cô, dù không nói một lời, lại mang đến cho Long một cảm giác an ủi kỳ lạ. Cậu cảm thấy như có một bức tường vô hình trong lòng mình đang dần sụp đổ.

“Tớ… tớ không biết nữa, Linh,” Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói khàn khàn, đầy vẻ mệt mỏi và bất lực. Cậu đưa tay xoa thái dương, cảm nhận cơn đau âm ỉ vẫn còn đó. “Mọi thứ cứ dồn dập. Tớ cảm thấy mình như đang đứng giữa ngã ba đường, không biết phải đi về đâu.”

Linh nhẹ nhàng bước đến gần hơn, ngồi xuống cạnh Long, giữ một khoảng cách vừa phải để cậu không cảm thấy bị xâm phạm, nhưng đủ gần để cậu cảm nhận được sự hiện diện của cô. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt dịu dàng nhìn cậu.

Long tiếp tục, những lời nói như những tảng đá nặng nề dần được trút bỏ. “Điểm số của tớ không tốt. Cậu cũng thấy rồi đấy. Mấy con số đỏ chói trên bài kiểm tra toán, chúng cứ ám ảnh tớ. Thầy cô bắt đầu nhắc nhở, gia đình cũng lo lắng. Tớ đã hứa với cậu, với bản thân sẽ không để việc học ảnh hưởng, nhưng… tớ không làm được.” Cậu siết chặt nắm tay, cảm giác bất lực dâng trào. “Bóng đá thì áp lực. Là đội trưởng, tớ phải dẫn dắt cả đội. Chúng ta đang ở giai đoạn quan trọng của mùa giải, không thể lơ là một chút nào. Mỗi buổi tập, mỗi trận đấu đều đòi hỏi sự tập trung và thể lực tối đa.”

Gió đêm thổi mạnh hơn, làm rung nhẹ những sợi tóc của Linh. Cô cảm nhận được từng lời nói của Long như những nhát cắt vào trái tim mình. Cô biết Long là người có trách nhiệm, luôn cố gắng làm mọi thứ thật tốt. Chính vì thế, khi cậu ấy không thể làm được, sự thất vọng trong cậu ấy sẽ lớn gấp bội. Ánh đèn thành phố lấp lánh dưới kia bỗng trở nên mờ ảo qua lớp sương mờ trong mắt Linh.

“Tớ sợ mình không đủ sức gánh vác, Linh ạ,” Long thì thầm, giọng nói cậu nhỏ lại, chất chứa một nỗi sợ hãi mà cậu chưa bao giờ dám bộc lộ ra bên ngoài. “Sợ làm thất vọng mọi người. Sợ không thể giữ được cả hai thứ mà tớ yêu thích. Tớ không muốn phải từ bỏ bất cứ điều gì. Nhưng làm sao tớ có thể làm tốt cả hai đây? Tớ cảm thấy mình như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến cực hạn, chỉ chực chờ đứt tung.”

Linh nhìn Long, ánh mắt cô đầy thấu hiểu và xót xa. Cô thấy rõ sự đấu tranh nội tâm gay gắt trong cậu. Cậu ấy không chỉ đơn thuần là mệt mỏi về thể chất, mà còn cả về tinh thần. Cậu ấy đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng niềm tin vào chính mình. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và giờ đây, con sóng ấy đang gặp phải những ghềnh đá ngầm.

Linh khẽ vươn tay, đặt nhẹ lên bàn tay Long đang siết chặt, cảm nhận sự lạnh giá và run rẩy của cậu. Bàn tay Long to lớn và mạnh mẽ, thường ngày nắm chặt trái bóng hoặc đỡ lấy tay cô, giờ đây lại yếu ớt đến lạ. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang, như một dòng điện nhỏ, xoa dịu phần nào sự căng thẳng của cậu.

“Long, cậu không cần phải gánh chịu tất cả một mình đâu,” Linh nói, giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, như một lời thì thầm trấn an giữa không gian bao la của sân thượng. “Tớ ở đây. Tớ luôn ở đây để lắng nghe cậu. Cậu không cần phải mạnh mẽ một mình đâu.”

Long giật mình trước cái chạm tay và lời nói của Linh. Cậu từ từ quay sang nhìn cô, đôi mắt hổ phách ánh lên một tia sáng yếu ớt, như thể cậu đang tìm kiếm một điểm tựa, một niềm tin. Cái cảm giác cô đơn ban đầu đã tan biến một phần, thay vào đó là sự ấm áp lan tỏa từ bàn tay Linh, từ ánh mắt thấu hiểu của cô. Hơi lạnh của gió đêm vẫn thổi, nhưng trong lòng Long, một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên.

“Tớ biết cậu có thể làm được,” Linh tiếp tục, giọng cô đầy kiên định. “Cậu là Long mà tớ biết. Cậu thông minh, cậu mạnh mẽ, cậu có ý chí. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách. Không phải là cậu phải từ bỏ một trong số đó, mà là chúng ta sẽ tìm cách để cậu có thể làm tốt cả hai.”

Long nhìn Linh, nhìn sâu vào đôi mắt to tròn long lanh của cô. Trong ánh mắt ấy, cậu không thấy sự phán xét, không thấy sự thất vọng, mà chỉ có sự thấu hiểu, sự tin tưởng và một tình yêu thương vô bờ bến. Lời thì thầm của cô, đơn giản nhưng chân thành, đã chạm đến tận cùng trái tim cậu. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và Linh chính là ánh nắng ấy, xua tan đi những đám mây đen đang vần vũ trong tâm hồn cậu. Trong khoảnh khắc ấy, Long cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, một lối thoát đã dần hiện ra trong tâm trí cậu, không phải là sự từ bỏ, mà là một con đường để cùng nhau bước tiếp. Cậu biết, có Linh bên cạnh, cậu sẽ không còn cô độc.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ