Áp lực thầm lặng từ những lời xì xào, ánh mắt dò xét của bạn bè chưa bao giờ thực sự biến mất, ngay cả khi Long đã tinh tế dùng hành động để che chở cho Linh ở quán ăn vặt. Trái tim Linh vẫn còn mang một nỗi trĩu nặng, một sự mông lung khó gọi tên, như thể những lời đồn thổi ấy là đám mây mù giăng lối, che khuất đi ánh sáng rực rỡ của thanh xuân. Cô không muốn mình trở thành gánh nặng, càng không muốn những điều nhỏ nhặt ấy làm ảnh hưởng đến hình ảnh của Long – đội trưởng tài năng, người mà cả trường đều ngưỡng mộ. Nhưng cậu, với bờ vai vững chắc và ánh mắt kiên định, dường như đã đọc thấu mọi ưu tư trong lòng cô. Cậu tin rằng mọi áp lực đều có thể được hóa giải, và tình yêu rực rỡ thanh xuân của họ sẽ ngày càng bền chặt hơn.
***
Hoàng hôn buông mình xuống thành phố Hạ Long, vẽ lên nền trời những vệt màu cam, tím rực rỡ, hệt như một bức tranh sơn dầu sống động. Gió biển thổi về se lạnh, mang theo chút hơi ẩm đặc trưng của vùng đất cảng, làm lay động những tán cây xanh rì ven đường. Tại trạm xe buýt quen thuộc, Long và Linh đứng cạnh nhau, chờ đợi chuyến xe cuối ngày. Ánh đèn đường vừa kịp bật sáng, hắt lên vỉa hè một vầng sáng vàng vọt, lập lòe. Trạm xe buýt mái che bằng kim loại đơn giản, với vài chiếc ghế bê tông xám xịt, thường ngày vẫn tấp nập người qua lại, nay đã vắng hơn hẳn. Chỉ còn lác đác vài ba học sinh với cặp sách nặng trĩu trên vai, hay một vài người công nhân tan ca muộn. Tiếng xe máy vút qua, tiếng còi xe ô tô bóp inh ỏi từ xa vọng lại, rồi lại chìm vào sự yên tĩnh của buổi chiều tà. Không khí nơi đây mang một vẻ chờ đợi, đôi khi nhàm chán, nhưng cũng là nơi giao thoa ngắn ngủi của những dòng đời, nơi ta có thể quan sát nhịp sống đô thị đang dần chậm lại. Mùi khói xe, xăng dầu vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm ướt của đất đá sau cơn mưa phùn buổi trưa, và thoang thoảng đâu đó là mùi hoa từ những bụi cây dại ven đường.
Linh rụt rè nép sát vào người Long, đôi mắt to tròn vẫn còn thoáng nét ưu tư. Cô không thể nào gạt bỏ hoàn toàn những ánh mắt soi mói, những lời xì xào thì thầm từ ngày hôm qua. Chúng cứ như những mũi kim châm nhỏ, âm ỉ làm cô khó chịu. Cô khẽ ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu.
"Long này, cậu có thấy mọi người... nhìn tụi mình lạ lắm không?" Giọng cô nhỏ xíu, như sợ những lời mình nói ra sẽ bay đi theo gió, bị ai đó vô tình nghe thấy. Cô vẫn còn ngại ngùng, vẫn còn bối rối trước sự chú ý không mong muốn này.
Long không nói gì, chỉ khẽ siết nhẹ bàn tay cô đang đặt trong lòng bàn tay cậu. Lòng bàn tay cậu ấm áp và rắn chắc, tựa như một tấm lá chắn vô hình. Cậu nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt lộ rõ sự kiên định, không hề dao động. Cậu hiểu nỗi lòng của Linh, hiểu cái áp lực vô hình mà cô đang phải gánh chịu. Cậu không muốn cô phải lo lắng.
"Kệ họ. Cậu đừng bận tâm." Giọng cậu trầm ấm, vang lên giữa không gian yên tĩnh của trạm xe buýt, mang một sự trấn an lạ kỳ. Cậu không muốn giải thích dài dòng, bởi cậu biết, những lời nói suông không bao giờ có sức nặng bằng hành động.
Linh khẽ thở dài, trong lòng vẫn còn ngổn ngang. Cô siết nhẹ lại tay Long, cảm nhận sự an toàn mà cậu mang lại. "Nhưng mà... tớ sợ ảnh hưởng đến cậu. Cậu là đội trưởng... còn là người tài năng nhất trường nữa. Nếu mọi người cứ nói ra nói vào..." Cô ngừng lại, không dám nói tiếp. Cô sợ rằng những tin đồn vô căn cứ sẽ làm lu mờ đi tài năng của Long, làm ảnh hưởng đến con đường phía trước của cậu. Cái cảm giác tội lỗi cứ len lỏi trong lòng cô, như thể chính cô là nguyên nhân của mọi rắc rối.
Long quay sang nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết, như thể muốn xoa dịu mọi lo lắng trong lòng cô. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi cậu, làm tan đi vẻ lạnh lùng thường thấy. "Chỉ cần cậu không bận tâm, tớ cũng sẽ không bận tâm. Tớ biết mình đang làm gì." Lời nói của cậu không chỉ là sự trấn an, mà còn là một lời khẳng định đầy mạnh mẽ. Cậu không chỉ bảo vệ Linh khỏi những lời đàm tiếu, mà còn bảo vệ chính tình cảm của hai người. Cậu tin vào lựa chọn của mình, tin vào tình cảm mà cậu dành cho Linh.
Nghe những lời ấy, Linh cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Mọi sự lo lắng, bồn chồn dường như tan biến. Cô không còn cảm thấy cô đơn giữa những ánh mắt phán xét nữa. Có Long ở bên, cô thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh. Cô lặng lẽ gật đầu, tựa nhẹ đầu vào bờ vai rộng của Long. Bờ vai ấy không chỉ là nơi cô có thể dựa vào, mà còn là điểm tựa vững chắc giữa những sóng gió đầu đời. Cảm giác ấm áp từ bàn tay Long truyền sang, xua đi cái se lạnh của gió chiều. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra rằng tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đôi khi mang theo những hạt cát sắc nhọn làm đau lòng, nhưng cũng luôn có một sức mạnh dịu dàng để xoa dịu mọi vết thương. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang dần trở thành nhân chứng cho những thử thách đầu tiên mà họ cùng nhau vượt qua. Tiếng xe buýt từ xa vọng lại, càng lúc càng gần, phanh két một tiếng rồi dừng lại trước mặt họ. Cậu và cô nắm tay nhau bước lên xe, bỏ lại sau lưng những ưu tư của buổi chiều tà, hướng về một ngày mới với niềm tin và hy vọng. Chiếc xe buýt lăn bánh, đưa họ đi qua những con phố lấp lánh ánh đèn, xa dần trạm xe buýt nơi họ đã chia sẻ những tâm tư thầm kín. Cây bút chì khắc tên mà Long đã tặng Linh, nằm gọn trong túi xách của cô, như một lời nhắc nhở về sự gắn kết bền chặt giữa hai người, một kỷ vật nhỏ bé nhưng chứa đựng biết bao ý nghĩa.
***
Sáng hôm sau, trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong ánh nắng vàng dịu, trong lành. Những tia nắng ban mai xuyên qua tán lá cây cổ thụ rợp bóng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sân trường lát gạch sạch sẽ. Tòa nhà chính với mái ngói đỏ và tường gạch cũ kỹ vẫn sừng sững, pha trộn nét cổ điển với những dãy phòng học hiện đại bằng kính và bê tông. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ giải lao, lập tức phá vỡ sự yên tĩnh, thay vào đó là tiếng xì xào, cười nói của hàng trăm học sinh ùa ra từ các lớp học. Tiếng bước chân vội vã trên hành lang, tiếng bóng rổ nảy lên từ sân tập, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng rộn ràng của tuổi trẻ. Mùi phấn bảng và giấy sách mới vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi thơm hấp dẫn từ căng tin, nơi dòng người đang chen chúc để mua đồ ăn.
Tại căng tin, Linh đang ngồi cùng Thảo Mai và Thanh Lan. Bữa sáng với bánh mì và sữa đậu nành dường như mất đi hương vị khi cô cảm nhận được những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Cô cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng bàn tay vẫn vô thức bấu chặt vào mép bàn, đôi mắt thì liên tục cúi gằm xuống, tránh né mọi ánh nhìn.
Cách đó không xa, Loan – cô nàng tóc nhuộm highlight, Hà – gầy gò với cặp kính và vẻ mặt tinh ranh, cùng Vy – tròn trịa, thích ăn vặt và hay cười khúc khích, đang tụ tập thành một nhóm. Tiếng thì thầm của họ ngày càng rõ ràng hơn, như những con sóng nhỏ nhưng liên tục vỗ vào bờ cát, khiến Linh cảm thấy bất an. Ánh mắt họ liên tục liếc nhìn về phía Linh, sau đó lại quay sang nhau cười khúc khích, vẻ mặt đầy vẻ tò mò và ác ý.
"Nghe nói đội trưởng Long dạo này cứ dính lấy Linh như hình với bóng nhỉ?" Loan nói, giọng điệu cố tình to hơn bình thường một chút, đủ để không chỉ Linh mà cả những người xung quanh cũng có thể nghe thấy. Cô nàng nhếch mép cười, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.
Hà tiếp lời, với cái cười khẩy đặc trưng của mình. "Chắc là muốn gây sự chú ý để được nổi tiếng hơn chứ gì. Long đẹp trai, giỏi giang thế, thiếu gì đứa xinh hơn Linh mà phải chọn Linh chứ." Giọng điệu của Hà ẩn chứa sự ghen tị rõ ràng, như thể Linh đã cướp đi một thứ gì đó quý giá của cô ta.
Vy, vốn hồn nhiên và dễ tin người, cũng chen vào một cách ngây thơ. "Nhưng mà... trông họ đẹp đôi mà. Long với Linh đứng cạnh nhau nhìn đẹp lắm." Dù lời nói có vẻ vô tư, nhưng lại càng khiến Linh cảm thấy bối rối hơn, bởi nó như một sự khẳng định cho những lời đồn thổi kia.
Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính, nhận ra sự khó chịu của Linh. Cô khẽ thì thầm vào tai bạn. "Cậu đừng nghe họ nói, Linh à. Mấy người đó chỉ giỏi nói vớ vẩn thôi." Giọng cô nhỏ nhẹ, cố gắng trấn an Linh.
Thanh Lan, thẳng tính và năng động, thì không kiềm chế được. Cô nắm chặt tay, ánh mắt tinh nhanh quét qua nhóm Loan, Hà, Vy, vẻ mặt đầy vẻ tức giận. "Mấy người đó thật là... muốn tớ qua nói cho họ một trận không? Tớ không chịu nổi cái kiểu nói xấu sau lưng đâu." Cô nàng sẵn sàng đứng dậy để bảo vệ bạn mình.
Linh lắc đầu, giọng nói nhỏ xíu, gần như không nghe thấy. "Thôi Lan, kệ họ đi." Cô không muốn gây sự chú ý hơn nữa, càng không muốn mọi chuyện trở nên phức tạp. Cô chỉ muốn mọi chuyện dịu đi, muốn những lời đồn thổi ấy biến mất. Mái tóc dài đen óng ả của cô rủ xuống, che đi một phần khuôn mặt đang đỏ ửng vì xấu hổ. Cô cảm thấy xấu hổ đến mức muốn tan biến khỏi không gian này. Một cảm giác bất lực len lỏi trong lòng cô, khi cô nhận ra mình không thể kiểm soát được những lời nói của người khác.
Long, đang cùng Việt Hùng đi ngang qua căng tin, ánh mắt cậu chợt dừng lại khi thấy Linh cúi gằm mặt. Cậu lập tức nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng của cô. Đôi mắt hổ phách của cậu sắc lạnh lại khi quét qua nhóm Loan, Hà, Vy đang xì xào. Cậu nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Cậu không nói gì, nhưng ánh mắt ấy đã nói lên tất cả. Cậu không muốn Linh phải chịu đựng thêm bất kỳ lời nói ác ý nào nữa. Cậu biết rằng, những lời đồn đại này, nếu không được dập tắt một cách khéo léo, sẽ trở thành những vết sẹo khó lành trong tâm hồn Linh. Trong cái nhịp sống sôi động của trường học, cậu và cô đang trở thành tâm điểm của những lời bàn tán, một áp lực thầm lặng nhưng đầy sức nặng.
***
Chiều cùng ngày, sân bóng đá trường Ánh Dương rực rỡ dưới ánh nắng vàng dịu, gió mát thổi qua làm lay động những ngọn cỏ xanh mướt. Không khí sôi động hẳn lên với tiếng hò reo, tiếng bóng nảy, tiếng huýt sáo của các cầu thủ đang hăng say tập luyện. Mùi cỏ tươi và mồ hôi hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của thể thao, của tuổi trẻ. Long, trong bộ đồ thể thao quen thuộc, nổi bật trên sân. Cậu dẫn bóng khéo léo, vượt qua hai cầu thủ đối phương, sau đó tung ra một cú sút mạnh mẽ, bóng bay thẳng vào lưới trong tiếng hò reo của đồng đội. Cậu không ăn mừng rầm rộ, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia tự mãn.
Ở một góc sân, đội cổ động viên đang tập luyện những động tác nhịp nhàng. Linh, Thảo Mai và Thanh Lan đứng trong hàng ngũ, với những chiếc pom pom rực rỡ trong tay. Linh vẫn còn chút bận tâm từ buổi sáng, nhưng cô cố gắng tập trung vào các động tác, không muốn mình là người làm ảnh hưởng đến đội.
Sau khi ghi bàn, thay vì quay lại khu vực tập luyện, Long lại hướng ánh mắt về phía đội cổ động viên. Cậu đi thẳng về phía họ, sải bước tự tin, không hề e dè trước những ánh mắt tò mò đang đổ dồn về mình. Các cầu thủ khác ngạc nhiên nhìn theo, tự hỏi đội trưởng của họ đang làm gì.
Long dừng lại ngay trước mặt Linh, mỉm cười nhẹ. Nụ cười của cậu như xua tan đi mọi u ám trong lòng cô. "Linh này, cậu có thể giúp tớ một chút được không?" Giọng cậu tự nhiên, trầm ấm, đủ để những người xung quanh nghe thấy.
Linh bất ngờ, đôi mắt to tròn mở to nhìn cậu. "Hả? Tớ á?" Cô không hiểu ý cậu là gì.
Long đưa chai nước suối đang cầm trên tay cho Linh. Tay cậu vô tình chạm nhẹ vào tay cô, một cảm giác ấm áp lan tỏa. "Tớ muốn cậu giữ giúp cái này. Với lại, hôm nay cổ vũ hơi ít năng lượng đấy." Cậu nói nửa đùa nửa thật, nhưng ánh mắt lại chứa đầy ý cười. Đó là một cách nói khéo léo, ngầm ám chỉ rằng cậu đang muốn cô vui vẻ hơn, muốn cô không còn bận tâm đến những chuyện vụn vặt.
Linh đỏ mặt, nhưng cũng bật cười. Cái nhíu mày đáng yêu của cô hiện lên, đôi mắt lấp lánh hơn bao giờ hết. "Đồ đáng ghét! Lát nữa tớ sẽ cho cậu xem." Cô nhận lấy chai nước, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cậu không chỉ bảo vệ cô, mà còn khéo léo giúp cô thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực.
Long không dừng lại ở đó. Cậu nhìn sâu vào mắt Linh, ánh mắt cậu chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối, một lời khẳng định không cần phải nói thành lời. Giọng cậu trầm ấm, vang lên đủ để những người xung quanh, đặc biệt là nhóm Loan, Hà, Vy đang đứng gần đó, nghe thấy rõ ràng. "Tớ tin cậu. Luôn luôn tin cậu." Lời nói của cậu như một lời tuyên bố giữa sân trường, một lời khẳng định mạnh mẽ về tình cảm và niềm tin mà cậu dành cho Linh. Đó không chỉ là lời động viên cho buổi cổ vũ, mà còn là lời trấn an cho những sóng gió mà họ đang cùng nhau đối mặt.
Phan Việt Hùng, bạn thân của Long, đang đứng cạnh Thảo Mai và Thanh Lan, khẽ huých tay Mai, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. "Thấy chưa, Long nhà mình đã ra tay rồi!"
Thảo Mai khẽ che miệng cười thầm, gật đầu đồng tình. "Đúng là tuyệt chiêu của đội trưởng!"
Thanh Lan cũng gật gù, dù vẻ mặt vẫn còn chút hậm hực với nhóm Loan, Hà, Vy. "Cậu ấy đã làm điều mà tớ muốn làm từ sáng."
Nhóm Loan, Hà, Vy, đang đứng gần đó, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Họ không thể tin vào mắt mình. Ánh mắt họ từ tò mò chuyển sang bất ngờ, rồi dần chìm vào sự im lặng. Gương mặt họ thoáng chút bối rối, có chút xấu hổ, rồi nhanh chóng lảng tránh ánh mắt của nhau. Hành động công khai, tự nhiên và đầy tình cảm của Long đã khiến những lời đồn thổi của họ trở nên vô nghĩa. Chính tại khoảnh khắc ấy, Nguyễn Trọng Tùng, với vẻ ngoài ưa nhìn và phong độ, đang đi ngang qua sân bóng, cũng chứng kiến cảnh tượng này. Đôi mắt sắc sảo của cậu ta chợt nheo lại, ánh lên vẻ ghen tị và tức giận. Cậu ta nắm chặt tay, quay người bỏ đi, lướt qua đám đông như một cơn gió lạnh. Cậu ta không thể chấp nhận được việc Long lại công khai thể hiện tình cảm với Linh như vậy.
Linh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cô biết, Long không chỉ bảo vệ cô khỏi những lời nói khó chịu, mà còn tinh tế xoa dịu nỗi lo trong lòng cô. Cậu không dùng những lời lẽ gay gắt, không đối đầu trực diện, mà dùng chính tình cảm chân thành và sự tự tin của mình để bảo vệ cô. Cô biết, Long không chỉ là người yêu, mà còn là bờ vai vững chắc mà cô có thể dựa vào, là điểm tựa giữa những sóng gió đầu đời. Tình yêu đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đôi khi mang theo những hạt cát sắc nhọn làm đau lòng, nhưng cũng luôn có một sức mạnh dịu dàng để xoa dịu mọi vết thương. Long biết, đây mới chỉ là khởi đầu, và con đường phía trước còn nhiều chông gai. Nhưng với Linh ở bên, cậu tin rằng mọi áp lực đều có thể được hóa giải, và tình yêu rực rỡ thanh xuân của họ sẽ ngày càng bền chặt hơn. Hành động công khai của Long, dù khéo léo, đã củng cố hình ảnh "cặp đôi đặc biệt" của họ trong mắt mọi người, thu hút sự chú ý mạnh mẽ hơn từ đối thủ tiềm năng như Tùng. Tuy nhiên, sự tin tưởng và gắn kết ngày càng sâu sắc giữa Long và Linh chính là nền tảng vững chắc để họ đối mặt với những thử thách lớn hơn sắp tới. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến một tình yêu đẹp đẽ dần lớn lên, mạnh mẽ hơn qua từng thử thách.