Ánh mắt Long và Linh trao nhau nơi bến xe chiều tà đã không còn là sự thấu hiểu đơn thuần. Nó là một lời khẳng định không lời, một sợi dây vô hình kết nối hai trái tim non trẻ, hứa hẹn về những khởi đầu đẹp đẽ, rực rỡ như nắng Hạ Long. Cậu ấy cảm thấy một sự bình yên và hạnh phúc len lỏi vào từng tế bào, một cảm giác mà trước đây cậu chưa từng trải qua. Cậu muốn được cùng cô ấy vẽ nên thật nhiều những khoảnh khắc như thế, những kỷ niệm quý giá của tuổi thanh xuân.
***
Sáng thứ Hai đầu tuần, trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong bầu không khí đặc trưng của một buổi học mới. Tiếng trống trường vừa điểm, báo hiệu giờ học đầu tiên đã bắt đầu. Ánh nắng ban mai trong xanh, tinh khôi len lỏi qua những tán cây cổ thụ rợp bóng trong sân trường, chiếu thẳng vào các ô cửa sổ lớn của dãy phòng học. Trong phòng 12A3, tiếng thầy Trần Quang Hải vang vọng, trầm ấm và đầy uy lực, hòa cùng tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng xì xào thảo luận nhỏ đủ nghe và đôi khi là tiếng điều hòa phả ra hơi lạnh se sắt. Mùi phấn bảng mới, mùi giấy sách còn thơm nguyên và thoang thoảng hương cà phê từ căng tin lẩn quất trong không khí, tạo nên một bức tranh quen thuộc, sống động của môi trường học đường.
Trên bục giảng, thầy Hải, với gương mặt phúc hậu và cặp kính cận, chậm rãi viết lên bảng một bài toán đại số phức tạp. Những con số, ký hiệu và biến số nhảy múa, thách thức trí óc của học sinh. “Bài này yêu cầu các em vận dụng linh hoạt kiến thức chương trước. Đừng vội vàng, hãy suy nghĩ thật kỹ!” Giọng thầy nghiêm nghị nhưng vẫn toát lên sự tận tình, như muốn truyền thêm động lực cho những bộ óc non trẻ.
Ngọc Linh ngồi ở bàn thứ ba, cạnh cửa sổ, ánh mắt tập trung vào bài toán. Cô cắn nhẹ đầu bút, hàng lông mày thanh tú khẽ chau lại, một dấu hiệu rõ ràng của sự bối rối. Cô đã thử nhiều cách, nhưng mọi con đường dường như đều dẫn vào ngõ cụt. Mấy hôm nay, bài tập Toán có vẻ khó hơn bình thường, hay có lẽ do tâm trí cô cứ luẩn quẩn với những chuyện ngoài lề? Cô khẽ thở dài, cảm thấy áp lực học tập của chương trình lớp mười đang dần đè nặng lên vai.
Bất giác, ánh mắt cô lướt qua lớp, tìm kiếm một điểm tựa vô thức. Nó dừng lại ở Trần Hoàng Long, cậu bạn ngồi ở dãy bàn đối diện, gần cửa sổ. Long vẫn như mọi khi, trầm tĩnh và tập trung. Cậu ấy đang cúi đầu, mái tóc đen hơi rủ xuống trán, bàn tay thoăn thoắt ghi chép. Có vẻ như cậu ấy đã giải xong bài toán từ lâu rồi. Linh thoáng ngạc nhiên. Long luôn giỏi Toán, điều đó cô biết, nhưng giải nhanh đến mức này sao? Gương mặt cậu ấy điềm tĩnh đến lạ, không một chút căng thẳng hay bối rối nào.
Khi Ngọc Linh còn đang mải suy nghĩ, Long khẽ ngẩng đầu lên, như cảm nhận được ánh mắt của ai đó đang nhìn mình. Đôi mắt hổ phách của cậu vô tình chạm vào ánh mắt to tròn của Linh. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ để trái tim Linh khẽ lỗi nhịp. Cô vội vàng quay đi, hai má ửng hồng vì bị bắt gặp. Chết thật, sao mình lại nhìn cậu ấy lâu đến thế chứ?
Nhưng rồi, một điều bất ngờ xảy ra. Long không nói gì, chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười ẩn hiện nơi khóe môi cậu, rất nhẹ, rất nhanh, nhưng Linh kịp nhìn thấy. Sau đó, cậu khẽ hất cằm, một cử chỉ tinh tế, nhẹ nhàng về phía bảng đen, nơi thầy Hải vừa viết thêm một công thức phụ trợ nhỏ ở góc bảng. Đó là một công thức mà Linh đã bỏ qua, một chi tiết nhỏ có thể mở ra nút thắt của bài toán khó.
Ngọc Linh giật mình, vội vàng nhìn theo hướng Long vừa hất cằm. Quả nhiên, công thức ấy chính là chìa khóa mà cô đang thiếu. Một cảm giác bất ngờ và ngại ngùng dâng lên trong lòng Linh. Cậu ấy tinh ý đến vậy sao? Hay cậu ấy đã nhận ra cô đang gặp khó khăn? Cô cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, không chỉ vì giải được bài toán, mà còn vì sự quan tâm tinh tế của Long. Cậu ấy không nói một lời nào, không làm cô bẽ mặt, mà chỉ lặng lẽ đưa ra gợi ý. Cái cách cậu ấy giúp đỡ thật khác biệt.
Linh cúi đầu xuống vở, giả vờ tập trung giải bài, nhưng trong đầu cô không ngừng nghĩ về ánh mắt của Long, về nụ cười ẩn hiện và cử chỉ hất cằm nhẹ nhàng ấy. Cô cảm thấy một sự rung động nhẹ nhàng, tựa như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, len lỏi vào trái tim mình. Đây không phải lần đầu tiên Long giúp đỡ cô, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa khác, sâu sắc hơn. Cậu ấy không chỉ là một người bạn cùng lớp thông minh, mà còn là một người biết quan tâm một cách đặc biệt. Áp lực học tập dường như tan biến, thay vào đó là một niềm vui nho nhỏ, một cảm giác được quan tâm. Cô tự nhủ, có lẽ cậu ấy chỉ tình cờ hất cằm thôi, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết, đó không phải là sự tình cờ.
Còn Long, sau khi thấy Linh quay đi, cậu cũng quay trở lại với bài tập của mình, nhưng khóe môi vẫn vương vấn một nụ cười. Cậu biết Linh đang gặp khó khăn, và cậu cũng biết cô đang nhìn mình. Cậu muốn giúp cô, nhưng bản tính trầm tĩnh và ngại ngùng khiến cậu không thể nói thẳng ra. Cậu không muốn làm cô cảm thấy áp lực hay bị bẽ mặt. Một cử chỉ nhỏ, một ánh mắt, vậy là đủ. Cậu cảm thấy một sự hài lòng nhẹ nhàng khi thấy cô ấy đã tìm ra hướng giải quyết. Long cũng nhận ra rằng, dạo gần đây, mỗi khi Linh xuất hiện, không gian xung quanh cậu dường như trở nên tươi sáng hơn. Cậu tự hỏi, liệu đây có phải là tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát mà người ta vẫn thường nói đến không? Cậu ấy không biết, nhưng cậu ấy muốn cảm giác này tiếp tục kéo dài.
***
Tiếng chuông tan học vang lên giòn giã, xua tan đi sự tĩnh lặng của những giờ học cuối cùng. Buổi chiều tà buông xuống, mang theo ánh nắng vàng dịu và làn gió nhẹ mơn man. Long vừa hoàn thành buổi tập bóng rổ cùng đội tại sân trường, mồ hôi ướt đẫm tấm áo phông. Cậu đi về phía cổng trường, nơi nhóm bạn đã hẹn sẵn.
Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan và Ngọc Linh đang đứng chờ. “Long ơi, nhanh lên! Tớ đói bụng quá rồi!” Hùng kêu toáng lên, giọng lanh lảnh, pha trò như mọi khi. Cậu ta vốn là cây hài của nhóm, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng và những câu nói hóm hỉnh.
“Mày lúc nào chả đói!” Thanh Lan đáp lại, giọng dứt khoát nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ trêu chọc. Cô ấy với dáng người khỏe khoắn, năng động, mái tóc ngắn ngang vai búi cao, trông lúc nào cũng tràn đầy sức sống.
Thảo Mai, nhỏ nhắn và mảnh mai hơn, nhẹ nhàng nói: “Bọn mình đi đâu ăn gì đó rồi ra Sân vận động Thiên Thanh chơi nhé? Nghe nói chiều nay không có trận đấu, chắc vắng vẻ, dễ chụp ảnh.” Cô ấy đeo kính cận, đôi mắt sáng thông minh, luôn là người đưa ra những đề xuất hợp lý và tinh tế.
Ngọc Linh mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt to tròn long lanh. “Đúng đó, view ở đây đẹp quá! Cảnh hoàng hôn trên sân vận động chắc sẽ đẹp lắm. Bọn mình chụp ảnh kỷ niệm đi!” Cô ấy nhìn Long, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Long khẽ gật đầu, đồng ý với đề xuất của Thảo Mai. Cậu cũng thích không khí thoáng đãng và rộng lớn của sân vận động. Sau khi ăn vội vàng vài món ăn nhẹ ở quán vỉa hè quen thuộc, cả nhóm cùng nhau đi bộ đến Sân vận động Thiên Thanh.
Sân vận động Thiên Thanh hiện ra trước mắt họ, rộng lớn và hùng vĩ dưới ánh nắng chiều tà. Nơi đây thường sôi động với tiếng hò reo cổ vũ của hàng ngàn khán giả mỗi khi có trận đấu, nhưng hôm nay, nó lại yên tĩnh lạ thường. Mùi cỏ xanh tươi vấn vít trong gió, mang theo chút hương đất ẩm và mồ hôi còn vương lại từ những buổi tập luyện trước đó. Khán đài với những dãy ghế đủ màu sắc, xếp thành hình vòng cung, như một chiếc cầu vồng khổng lồ đang ôm trọn lấy sân cỏ.
Cả nhóm bước lên khán đài, cảm nhận làn gió mát rượi mơn man trên da. Họ cùng nhau đi dạo trên những bậc thang, ngắm nhìn toàn cảnh thành phố Hạ Long từ trên cao. Xa xa là những ngọn núi trùng điệp và mặt biển lấp lánh ánh hoàng hôn, tạo nên một khung cảnh thơ mộng, lãng mạn.
“Này, chụp một kiểu kỷ niệm đi! Mai mốt nhìn lại đỡ phải tiếc nuối thanh xuân!” Hùng reo lên, rút điện thoại ra. Cậu ta thích lưu giữ mọi khoảnh khắc vui vẻ.
Mọi người đều hào hứng. Hùng làm đạo diễn bất đắc dĩ, chỉ đạo mọi người tạo dáng. Lan thì tràn đầy năng lượng, liên tục đưa ra những ý tưởng táo bạo. Mai thì nhỏ nhẹ góp ý, điều chỉnh từng chi tiết nhỏ.
“Long ơi, cậu đứng gần vào đây chút!” Ngọc Linh gọi Long, cô ấy đang đứng giữa Thảo Mai và Thanh Lan. Long bước đến, đứng cạnh Linh. Khoảng cách giữa hai người dường như tự nhiên được rút ngắn lại. Cậu cảm nhận được mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô, thoang thoảng như hoa nhài.
Hùng giơ điện thoại lên, “Một, hai, ba… cười tươi lên nào, thanh xuân của chúng ta!” Tiếng cười đùa vang vọng khắp sân vận động rộng lớn, xen lẫn tiếng gió lùa qua khán đài.
Long, vốn ít khi cười thật tươi trước ống kính, hôm nay lại nở một nụ cười hiếm hoi. Nụ cười của cậu rất tự nhiên, ấm áp, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng thường thấy. Long đứng cạnh Linh, bờ vai cậu rộng lớn, tựa như một điểm tựa vững chắc. Linh, với nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, đôi mắt lấp lánh niềm vui, khẽ nghiêng đầu về phía Long một cách vô thức.
Một vài tấm ảnh được chụp. Trong một bức ảnh, ánh nắng cuối chiều hắt lên khuôn mặt rạng rỡ của Linh, làm nổi bật đường nét thanh tú và đôi mắt trong veo. Long đứng cạnh cô, ánh mắt cậu dịu dàng hơn thường lệ, khóe môi vẫn vương nụ cười. Bức ảnh ấy chụp lại khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ nhất của cả nhóm, nhưng cũng ngầm ghi lại sự kết nối đặc biệt giữa Long và Linh.
Sau khi chụp ảnh, cả nhóm lại tiếp tục dạo chơi, trò chuyện rôm rả. Long thỉnh thoảng lại liếc nhìn Linh, cảm thấy hạnh phúc khi thấy cô ấy vui vẻ. Cậu biết rằng, những khoảnh khắc như thế này, những kỷ niệm bên bạn bè và đặc biệt là bên Linh, sẽ trở thành hành trang quý giá của tuổi trẻ. Bức ảnh chụp nhóm này, cậu nghĩ, sẽ là một kỷ vật quan trọng, gợi nhắc về tình bạn và những khoảnh khắc thanh xuân tươi đẹp, có thể là bối cảnh cho một sự kiện hoặc hiểu lầm trong tương lai. Cậu không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cậu tin rằng, sự gắn kết của nhóm bạn qua các hoạt động chung như học nhóm, đi chơi, tập thể thao sẽ là chỗ dựa vững chắc cho nhau trong các thử thách sắp tới. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời này, đang chứng kiến những điều tuyệt vời nhất.
***
Tối Chủ nhật, Long trở về căn hộ tập thể cũ của mình. Khu nhà 4-5 tầng xây từ những năm 80-90, với kiến trúc đơn giản và cầu thang bộ cũ kỹ, đã gắn bó với gia đình cậu từ rất lâu. Tường vôi đã có vài chỗ bong tróc, hành lang chung hẹp nhưng luôn sạch sẽ. Dù bên ngoài có vẻ cũ kỹ, nhưng căn hộ bên trong đã được mẹ cậu, Trần Thu Hà, sửa chữa và trang trí lại, mang một vẻ ấm cúng, giản dị.
Vừa bước vào nhà, mùi thức ăn thơm lừng từ bếp đã xộc vào mũi Long, đánh thức dạ dày đang réo cồn cào. Mùi hương quen thuộc của cơm nhà, của món canh chua cá nấu với cà chua và dứa, của thịt kho tàu đậm đà, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác thân thuộc và an toàn. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác, tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể, và tiếng TV từ các nhà lân cận, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống ở khu tập thể.
“Long về rồi đấy à con? Nhanh vào ăn cơm đi, cả nhà đang đợi!” Giọng mẹ Hà dịu dàng vang lên từ phòng khách. Bà ấy, với gương mặt phúc hậu và nụ cười hiền hậu, luôn là người giữ lửa cho tổ ấm này.
Bố của Long, Trần Văn Hùng, một người đàn ông trầm tĩnh và phong độ, đang ngồi đọc báo ở bàn ăn. Ông ấy có vẻ ngoài nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại ánh lên sự quan tâm mỗi khi nhìn Long.
Bên cạnh bố mẹ, hôm nay còn có thêm ông nội Trần Văn An và bà nội Nguyễn Thị Mai từ quê lên chơi. Ông An, với bộ râu bạc phơ và nụ cười hiền từ, đang thủng thẳng uống trà. Bà Mai, tóc búi cao, phúc hậu, đang luôn miệng dặn dò mẹ Hà về mấy món ăn.
“Long của bà lại gầy đi rồi, ăn nhiều vào con nhé!” Bà Mai vừa thấy Long đã vội vàng gắp một miếng thịt to vào bát cậu. Giọng bà ấm áp, đầy yêu thương.
Long mỉm cười, cái gật đầu nhẹ nhàng. “Dạ, con cảm ơn bà ạ.” Cậu ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, cảm nhận không khí ấm áp của gia đình bao trùm lấy mình.
“Học hành có gì khó khăn không con? Cứ từ từ mà học, đừng áp lực quá.” Ông An đặt tờ báo xuống, ánh mắt nhìn Long đầy trìu mến. Ông luôn là người động viên và đưa ra những lời khuyên sâu sắc cho các cháu.
“Dạ, cũng có chút bài tập khó, nhưng con cũng giải quyết được rồi ạ.” Long đáp, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh Ngọc Linh và bài toán khó sáng nay. Cậu cảm thấy một chút vui vẻ len lỏi khi nghĩ đến sự tinh ý của mình đã giúp cô ấy.
Trần Hoàng Anh, em gái của Long, với mái tóc tết bím và gương mặt đáng yêu, lém lỉnh, không ngừng trêu chọc anh trai. “Anh Long lại mơ màng nghĩ đến ai rồi đúng không? Chắc là chị Ngọc Linh xinh đẹp rồi!” Con bé cười khúc khích, chọc cho cả nhà cười theo.
Long thoáng đỏ mặt, vờ ho nhẹ một tiếng. “Con bé này, ăn cơm đi!” Cậu quay sang lườm em gái, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp lạ thường. Hoàng Anh luôn là người nhạy cảm và tinh ý nhất trong nhà, đặc biệt là với những chuyện liên quan đến cậu.
Mẹ Hà dịu dàng cười. “Thôi, hai anh em đừng trêu nhau nữa, ăn cơm đi. Long ăn thêm chút nữa đi con.” Bà lại gắp thêm thức ăn vào bát cậu.
Bữa cơm diễn ra trong tiếng cười nói rôm rả, tiếng đũa chạm bát lách cách. Long kể cho ông bà nghe về những hoạt động tình nguyện ở bến xe buýt, về buổi tập bóng rổ và cả buổi đi chơi sân vận động với bạn bè. Cậu không kể chi tiết về Ngọc Linh, nhưng những câu chuyện ấy, những kỷ niệm tươi sáng của tuổi học trò, đều có bóng dáng cô ấy ở đó.
Bố Hùng, ít nói hơn, chỉ thỉnh thoảng gật đầu hoặc đưa ra một câu hỏi ngắn gọn. “Con phải tự mình quyết định con đường học tập của mình, nhưng đừng quên gia đình luôn ở phía sau ủng hộ con.” Lời nói của bố tuy ngắn gọn nhưng chứa đựng sự tin tưởng và yêu thương sâu sắc.
Trong không khí ấm cúng của gia đình, Long cảm thấy mình thật may mắn. Cậu nhìn ngọn đèn vàng ấm áp hắt xuống mâm cơm, nhìn những gương mặt thân yêu đang quây quần bên mình. Cậu biết rằng, dù phía trước có bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu thử thách, cậu vẫn luôn có một bến đỗ bình yên này. Và cậu cũng biết, trái tim cậu đang dần chứa đựng một hình bóng khác, một cô gái hoạt bát, tốt bụng, và xinh đẹp như nắng Hạ Long. Tình cảm của cậu dành cho Linh, dù vẫn còn e ấp và chưa nói thành lời, nhưng nó đang lớn dần, từng chút một, giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tạo nên bản hòa ca rực rỡ của tuổi thanh xuân. Long biết, đây là Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, nơi cậu đang vẽ nên những trang đẹp nhất của câu chuyện mang tên "Rực rỡ thanh xuân" của mình.