Rực rỡ thanh xuân
Chương 111

Chiến Thắng Bán Kết: Áp Lực Của Ngôi Vương

3286 từ
Mục tiêu: Long dẫn dắt đội bóng giành chiến thắng thuyết phục ở vòng bán kết, khẳng định tài năng lãnh đạo và kỹ năng chơi bóng đỉnh cao.,Khắc họa niềm vui chiến thắng nhưng đồng thời làm nổi bật áp lực tâm lý ngày càng tăng đối với Long trước trận chung kết.,Cho thấy sự thấu hiểu và ủng hộ tinh tế của Ngọc Linh đối với Long, củng cố mối quan hệ của họ trước toàn trường.,Tăng cường sự chú ý của mọi người vào Long và Linh như một cặp đôi 'đặc biệt', đồng thời làm sâu sắc thêm sự ghen tị và thách thức từ Tùng.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Trọng Tùng, Ông Hùng (Lê Văn Hùng), Hoàng Minh Khôi, Nguyễn Thành, Lê Duy
Mood: Triumphant, tense, romantic, anticipatory, slightly ominous.
Kết chương: [object Object]

Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến một tình yêu đẹp đẽ dần lớn lên, mạnh mẽ hơn qua từng thử thách. Và thử thách ấy, ngay lúc này, không chỉ đến từ những lời đồn thổi vô căn cứ, mà còn đến từ chính sân cỏ, nơi những giấc mơ và áp lực đan xen.

Chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu ngả vàng, trải những vạt nắng dịu xuống thành phố biển, Sân vận động Thiên Thanh đã sớm chật kín người. Không khí cuồng nhiệt đến nghẹt thở. Hàng ngàn khán giả, chủ yếu là học sinh, sinh viên và những người hâm mộ bóng đá địa phương, đã đổ về đây để chứng kiến trận bán kết đầy duyên nợ giữa đội bóng trường Ánh Dương và đối thủ truyền kiếp của họ. Tiếng trống dồn dập, tiếng kèn cổ vũ vang dội, hòa cùng những tiếng hò reo, la hét không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng hùng tráng của tuổi trẻ và đam mê. Mùi cỏ tươi, mùi mồ hôi và cả mùi đồ ăn vặt từ các quầy hàng xung quanh quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của những ngày hội thể thao.

Trên khán đài dành cho đội cổ vũ, Lê Ngọc Linh đứng giữa Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan, cả ba cùng mặc chiếc áo phông đỏ rực in logo trường Ánh Dương. Gương mặt Linh đỏ bừng vì phấn khích, đôi mắt to tròn long lanh không rời sân cỏ một giây phút nào. Cô liên tục vung những chiếc pom-pom trắng đỏ, hô vang khẩu hiệu, giọng nói trong trẻo gần như đã khản đặc. Trái tim cô đập thình thịch, không phải vì mệt, mà vì từng pha bóng đều như xoáy vào tâm can, mang theo hy vọng và cả nỗi lo lắng.

Dưới sân, Trần Hoàng Long, với chiếc áo số 10 quen thuộc, di chuyển thoăn thoắt như một cơn gió. Làn da cậu rám nắng hơn, những giọt mồ hôi lấp lánh trên vầng trán cao, nhưng ánh mắt cậu vẫn sắc bén, kiên định lạ thường. Cậu không chỉ là đội trưởng, mà còn là linh hồn của đội bóng. Mỗi pha chạm bóng của cậu đều dứt khoát, mỗi đường chuyền đều tính toán, và mỗi lần cậu giữ bóng, cả sân vận động lại như nín thở.

Trận đấu đã bước vào những phút cuối cùng của hiệp phụ, tỷ số vẫn đang là 2-2. Ánh nắng chiều đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn pha sáng rực của sân vận động, hắt lên những cái bóng dài trên thảm cỏ xanh mướt. Áp lực đè nặng lên từng đôi chân, từng hơi thở.

"Cố lên! Cố lên Ánh Dương!" Linh hét lên, cô cảm thấy cổ họng mình như muốn cháy rát, nhưng không thể ngừng lại. Bên cạnh cô, Thảo Mai, dù thường ngày trầm tĩnh hơn, giờ cũng hòa mình vào không khí cuồng nhiệt, vung tay theo từng đường bóng. Thanh Lan thì khỏi phải nói, cô nàng năng động này như một ngọn lửa, truyền năng lượng cho cả khán đài.

"Long! Vị trí! Tiến lên!" Tiếng của Ông Hùng, huấn luyện viên đội bóng, vang vọng từ ngoài đường biên. Gương mặt rắn rỏi của ông cũng đầm đìa mồ hôi, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự quyết đoán. Ông tin vào Long, tin vào những gì cậu học trò cưng của mình có thể làm.

Long nhận ra ánh mắt của huấn luyện viên, và cả ánh mắt cổ vũ đầy tin tưởng từ phía khán đài, nơi cậu biết Linh đang đứng. Cậu khẽ hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào đôi chân và khối óc. Phút thứ 118, khi mà tất cả đều đã nghĩ đến loạt sút luân lưu đầy may rủi, Long bỗng nhận được bóng từ một pha phá biên của Phan Việt Hùng.

Hùng, với vóc dáng hơi tròn nhưng nhanh nhẹn, đã cố gắng hết sức để chuyền bóng cho Long. "Long ơi! Cứ làm đại đi Long ơi, sợ gì!" Hùng hét lên, khuôn mặt đỏ bừng.

Long không chần chừ. Cậu đón bóng gọn gàng bằng ngực, rồi bằng một pha xoay người khéo léo, cậu loại bỏ một hậu vệ đối phương. Trước mặt cậu, hai bóng áo xanh nữa đang lao tới. Cả sân vận động như nín thở. Tiếng hô hào bỗng chốc im bặt, chỉ còn nghe rõ tiếng giày đinh cày xới mặt cỏ và tiếng thở dốc của các cầu thủ.

Long không suy nghĩ quá nhiều. Bản năng của một cầu thủ bẩm sinh mách bảo cậu phải làm gì. Cậu thực hiện một pha đột phá ngoạn mục, dùng tốc độ và kỹ thuật cá nhân vượt qua hai hậu vệ còn lại, lọt vào vòng cấm địa. Thủ môn đối phương lao ra, cố gắng thu hẹp góc sút. Trong khoảnh khắc ấy, Long nhìn thấy khung thành, nhìn thấy một khe hở nhỏ ở góc xa. Cậu tung một cú sút bằng chân trái đầy uy lực, bóng bay như một viên đạn, xé gió bay thẳng vào lưới.

*Xoẹt!*

Bóng găm vào lưới. Tiếng còi mãn cuộc vang lên ngay sau đó, như một tuyên bố hùng hồn cho chiến thắng.

Cả sân vận động như vỡ òa! Tiếng hò reo bùng nổ, vang dội khắp không gian, át cả tiếng còi trọng tài. Hàng ngàn khán giả đứng bật dậy, ôm chầm lấy nhau, nhảy múa ăn mừng. Linh, Mai, Lan cũng vậy. Linh nhảy cẫng lên, hai tay vung pom-pom hết cỡ, nước mắt lăn dài trên má vì sung sướng. "Long! Long ơi! Cậu đã làm được!" Cô hét lên, giọng lạc đi vì quá nhiều cảm xúc.

Dưới sân, Long ngã xuống thảm cỏ xanh mướt, kiệt sức. Cậu nằm đó, thở dốc, cả cơ thể rã rời. Nhưng ngay lập tức, các đồng đội đã lao đến, Hoàng Minh Khôi, Nguyễn Thành, Lê Duy... tất cả đều ôm chầm lấy cậu, cùng nhau tạo thành một đống người chất chồng lên nhau, reo hò không ngớt.

"Long ơi! Cậu là số một! Tuyệt vời quá!" Hùng gào lên, ôm chặt lấy Long, vỗ bôm bốp vào lưng cậu. "Cậu đã cứu cả đội!"

Ông Hùng cũng chạy đến, gương mặt nở một nụ cười rạng rỡ hiếm thấy. Ông vỗ vai Long, ánh mắt đầy tự hào. "Làm tốt lắm, Long. Cậu đã cho mọi người thấy thế nào là bản lĩnh của đội trưởng."

Long cố gắng gượng dậy, nở một nụ cười mệt mỏi nhưng mãn nguyện. Cả cơ thể cậu đau nhức, nhưng trong lòng lại ngập tràn niềm hạnh phúc. Cậu nhìn lên khán đài, nơi ánh đèn sân vận động hắt lên, thấy Linh và nhóm cổ động viên vẫn đang reo hò không ngừng. Ánh mắt cậu dừng lại ở Linh, cô đang lau nước mắt, rồi mỉm cười rạng rỡ nhìn cậu. Nụ cười ấy như xua tan đi mọi mệt mỏi, mọi đau nhức trong cơ thể cậu. Cậu khẽ gật đầu với cô, như một lời đáp lại không lời. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và khoảnh khắc này, nó rực rỡ hơn bao giờ hết.

***

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời phía Tây, nhưng không khí tại Sân vận động Thiên Thanh vẫn còn sôi động. Mặc dù khán giả đã dần vãn đi, nhưng đội bóng Ánh Dương và nhóm cổ động viên vẫn còn nán lại trên sân để ăn mừng chiến thắng. Ánh đèn pha vẫn sáng choang, chiếu rọi lên những gương mặt rạng rỡ, đầy mồ hôi và niềm vui.

Long cùng đồng đội nhận những lời chúc mừng không ngớt từ thầy cô và bạn bè. Cậu cố gắng nở nụ cười thật tươi, bắt tay từng người, đáp lại những lời khen ngợi. Tuy nhiên, nếu ai tinh ý sẽ nhận ra, đôi mắt Long vẫn thoáng chút xa xăm, ẩn chứa một nỗi lo lắng thầm kín. Vẻ mệt mỏi thể hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt góc cạnh của cậu, bờ vai rộng hơi chùng xuống sau trận đấu căng thẳng.

Linh, sau khi đã cùng Mai và Lan xuống sân, tiến lại gần Long. Cô nhìn cậu, ánh mắt đầy tự hào nhưng cũng rất tinh tế nhận ra vẻ mệt mỏi và nỗi lo lắng ẩn sâu trong đôi mắt hổ phách của cậu. Cái siết chặt tay của cậu khi nãy, nụ cười gượng gạo khi đáp lời những người xung quanh, tất cả đều không thoát khỏi ánh nhìn của cô.

"Long, cậu mệt lắm đúng không?" Linh nhẹ nhàng hỏi, giọng nói trong trẻo của cô như một làn gió mát xoa dịu cái nóng hầm hập của buổi tối. Cô không hỏi về bàn thắng, không hỏi về chiến thắng, mà chỉ hỏi về cảm giác của cậu, về sự mệt mỏi của cậu. Đó là cách cô thể hiện sự quan tâm của mình, không ồn ào, không phô trương, nhưng sâu sắc và chân thành.

Long quay sang nhìn Linh. Trong khoảnh khắc ấy, mọi ồn ào xung quanh dường như tan biến. Chỉ còn lại ánh mắt lo lắng của cô, và cảm giác ấm áp lan tỏa từ bàn tay cô đang nhẹ nhàng đặt lên cánh tay cậu. "Tớ ổn." Cậu đáp, giọng trầm hơn bình thường một chút, cố gắng trấn an cô. Nhưng rồi, ánh mắt cậu lại thoáng chút suy tư. "Chỉ là... còn chung kết nữa." Cậu khẽ siết nhẹ tay Linh, như một lời cảm ơn và cũng như một cách để chia sẻ gánh nặng trong lòng. "Áp lực không nhỏ."

Linh khẽ gật đầu, cô hiểu. Cô không nói thêm gì, chỉ siết nhẹ tay cậu đáp lại. Cô biết, Long không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc hay sự yếu đuối của mình. Việc cậu chia sẻ điều này với cô đã là một sự tin tưởng rất lớn. Cô tin tưởng vào Long, và cậu cũng tin tưởng vào cô. Mối liên kết giữa họ không cần phải thể hiện bằng những lời nói hoa mỹ, mà bằng chính sự thấu hiểu và tin cậy nhau trong từng ánh mắt, từng cử chỉ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có khi dữ dội, có khi dịu êm, nhưng luôn mang theo sự gắn kết không thể tách rời.

Phan Việt Hùng, vẫn còn đang hưng phấn, chạy đến vỗ vai Long. "Long ơi! Cậu là số một! Tuyệt vời quá! Hôm nay phải ăn mừng tới bến! Chúng ta đi ăn thôi!" Khuôn mặt bầu bĩnh của cậu bạn thân rạng rỡ như ánh đèn pha sân vận động.

Ông Hùng, đứng cạnh đó, nghe thấy lời Hùng nói, khẽ cười. "Cứ ăn mừng đi, nhưng nhớ giữ sức. Trận chung kết còn khó khăn hơn nhiều. Đối thủ của chúng ta không phải dạng vừa đâu." Giọng ông vẫn dứt khoát, nghiêm túc, như muốn nhắc nhở các chàng trai rằng chiến thắng này mới chỉ là bước đệm. "Đừng bao giờ bỏ cuộc!" ông nói thêm, ánh mắt quét qua từng học trò, đặc biệt là Long.

Long nhìn Ông Hùng, rồi lại nhìn Linh. Cậu khẽ gật đầu, hiểu rõ lời thầy. Chung kết không chỉ là một trận đấu, mà là cả một gánh nặng, là sự kỳ vọng của toàn trường, của thầy cô, bạn bè, và cả những người hâm mộ đã đặt vào vai cậu.

Trong lúc Long và Linh đang đứng cạnh nhau, tay chạm nhẹ, trao nhau những ánh mắt đầy tin tưởng và thấu hiểu, thì từ một góc khuất trên khán đài đã vãn người, Nguyễn Trọng Tùng đang quan sát toàn bộ cảnh tượng. Ánh mắt cậu ta sắc sảo, nheo lại dưới hàng lông mày rậm. Vẻ ngoài ưa nhìn, phong độ của cậu ta giờ đây bị che phủ bởi một lớp sương lạnh lẽo.

Tùng đã chứng kiến bàn thắng quyết định của Long, chứng kiến màn ăn mừng cuồng nhiệt của cả đội và khán giả. Cậu ta cũng nhìn thấy ánh mắt mà Long dành cho Linh, và cái cách Linh quan tâm đến Long. Một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý xuất hiện trên môi Tùng. Nó không phải là nụ cười chúc mừng, mà là một nụ cười của sự ghen tị, của một ý đồ nào đó đang nhen nhóm. Cậu ta không thể chấp nhận việc Long lại một lần nữa trở thành tâm điểm, và Linh, cô gái mà cậu ta vẫn luôn dõi theo, lại luôn ở bên cạnh Long, ủng hộ cậu ta một cách vô điều kiện. Cậu ta nắm chặt tay, rồi lẳng lặng rời đi, ánh mắt vẫn không rời khỏi hình bóng Long và Linh cho đến khi họ khuất khỏi tầm nhìn. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng là nơi chứng kiến những đố kỵ bắt đầu nảy sinh.

***

Tối đó, sau khi rời sân vận động, cả đội bóng và nhóm cổ động viên cùng nhau kéo đến một quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc gần trường. Quán nhỏ nằm khuất trong một con hẻm, với vài bộ bàn ghế nhựa đơn giản và bếp nấu đặt phía ngoài. Mùi đồ ăn chiên nướng hấp dẫn, mùi phở, bún chả quyện vào nhau, lan tỏa khắp con phố nhỏ, mời gọi những chiếc bụng đói sau một trận đấu căng thẳng. Tiếng chảo dầu xèo xèo, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng xe cộ qua lại và tiếng gọi món tạo nên một không khí náo nhiệt, bình dân nhưng ấm cúng.

Mọi người nói cười vui vẻ, không khí tràn đầy sự hân hoan của chiến thắng. Phan Việt Hùng vẫn là người hăng hái nhất, liên tục pha trò và chúc tụng Long. "Hôm nay phải ăn mừng tới bến! Long, cậu đã cứu cả đội đó! Mấy đứa tụi tớ cứ tưởng phải đá luân lưu đến chết rồi chứ!" Hùng vừa nói vừa nhét đầy bánh xèo vào miệng.

Hoàng Minh Khôi, Nguyễn Thành, Lê Duy và những thành viên khác trong đội cũng hùa theo, liên tục nâng ly nước ngọt chúc mừng Long. "Bàn thắng đẳng cấp thật đấy Long!" Thành nói. "Không hổ danh đội trưởng!" Duy tiếp lời.

Long ngồi giữa Linh và Hùng, cậu cố gắng hòa mình vào không khí vui vẻ. Cậu cũng cười, cũng đáp lời, nhưng cậu ít nói hơn thường lệ. Thỉnh thoảng, cậu lại thất thần nhìn vào khoảng không, ánh mắt xa xăm, như đang chìm đắm trong những suy nghĩ riêng. Bờ vai rộng của cậu hơi trùng xuống, dù đã được nghỉ ngơi một chút, nhưng sự mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần vẫn còn hiển hiện.

Linh ngồi cạnh cậu, ánh mắt cô không rời khỏi Long. Cô biết cậu đang nghĩ gì. Cô nhẹ nhàng gắp một miếng nem chua rán thơm lừng, chấm kỹ vào tương ớt rồi đặt vào bát cậu. "Cậu ăn đi, đừng nghĩ nhiều quá." Cô thì thầm, giọng nói ngọt ngào như xoa dịu những lo âu trong lòng cậu.

Long quay sang nhìn cô, khẽ mỉm cười. Nụ cười của cậu mang theo một chút gì đó của sự biết ơn và tin tưởng. "Cảm ơn cậu." Cậu nói, rồi cầm đũa lên, ăn miếng nem cô gắp.

Thảo Mai, ngồi đối diện, khẽ cười. "Linh ơi, Long giỏi quá đúng không? Nhìn cậu ấy trên sân như một chiến binh thực thụ vậy."

Linh gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tự hào. "Đúng vậy. Cậu ấy luôn làm tớ bất ngờ."

Thanh Lan, đang nhấm nháp ly trà tắc, nhìn Long. "Nhưng tớ thấy Long có vẻ hơi trầm tư thì phải? Chiến thắng mà sao không thấy cậu ấy vui vẻ hết mình như mọi khi vậy?"

Long nghe thấy lời Thanh Lan, khẽ thở dài. Cậu đặt đũa xuống, nhìn Linh, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Không sao. Tớ chỉ đang nghĩ về trận chung kết thôi. Áp lực không nhỏ." Cậu nói, giọng trầm hẳn. "Đối thủ ở chung kết chắc chắn sẽ mạnh hơn rất nhiều. Chúng ta không được phép chủ quan."

Linh nhẹ nhàng siết tay Long dưới gầm bàn, một cử chỉ an ủi và động viên không lời. "Cậu đừng lo lắng quá. Cả đội sẽ cố gắng hết sức mà. Với lại, có cậu dẫn dắt thì tớ tin là mọi chuyện sẽ ổn thôi." Cô nhìn sâu vào mắt Long, ánh mắt cô trong veo như mặt biển Hạ Long buổi sớm, chứa đựng niềm tin tuyệt đối.

Long cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Linh, cảm nhận được niềm tin vững chắc trong ánh mắt cô. Cậu khẽ gật đầu, siết nhẹ tay cô đáp lại. Khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy một phần gánh nặng trong lòng được xoa dịu. Cậu biết, mình không đơn độc. Bên cạnh cậu, luôn có Linh, có những người bạn thân thiết, và cả đội bóng cùng chiến đấu.

Trong khi không khí tại quán ăn vặt của đội Ánh Dương vẫn đang rộn ràng, thì từ phía xa, Nguyễn Trọng Tùng, sau khi đã rời sân vận động và lang thang một lúc, cũng ghé qua một quán ăn vặt gần đó. Cậu ta ngồi ở một góc khuất, ánh mắt không ngừng quét qua đám đông. Rồi cậu ta dừng lại, đôi mắt sắc sảo của Tùng chợt nheo lại khi phát hiện ra Long và Linh đang ngồi cạnh nhau, thân mật. Cậu ta chứng kiến cử chỉ gắp thức ăn của Linh cho Long, và cả cái siết tay nhẹ nhàng dưới gầm bàn.

Nụ cười nửa miệng trên môi Tùng biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ mặt lạnh lùng, đầy toan tính. Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt góc cạnh của cậu ta, khiến những đường nét trở nên sắc lạnh hơn. "Trần Hoàng Long..." Tùng lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng nhưng chứa đầy sự đe dọa. "Cậu nghĩ chiến thắng này là tất cả sao? Chung kết... sẽ là một câu chuyện khác." Cậu ta nhấp một ngụm nước, ánh mắt vẫn không rời khỏi Long và Linh, như đang lên một kế hoạch nào đó trong đầu.

Sự nổi bật của Long và Linh đã thu hút sự chú ý của toàn trường, đặc biệt là những ánh mắt ghen tị. Sự gắn kết của họ, thay vì bị phá vỡ bởi những lời đồn thổi, lại càng trở nên bền chặt hơn, báo hiệu một sự cạnh tranh trực tiếp và gay gắt hơn sẽ diễn ra trong các chương tới, có thể không chỉ trên sân cỏ. Sự trầm tư của Long sau chiến thắng cho thấy cậu đang cảm nhận rõ ràng "gánh nặng" của trận chung kết, báo hiệu một trận đấu đầy khó khăn và đòi hỏi sự tập trung cao độ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng đang chứng kiến những thử thách mới sắp ập đến, và tình yêu rực rỡ thanh xuân của Long và Linh sẽ phải tiếp tục chứng tỏ sức mạnh của mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ