Rực rỡ thanh xuân
Chương 13

Quan Tâm Bất Giác

3024 từ
Mục tiêu: Thực hiện định hướng chính của chương: Long thoáng thấy Ngọc Linh đang vò đầu bứt tai với bài toán phức tạp, một chút quan tâm bất giác dấy lên trong lòng cậu.,Làm sâu sắc thêm rung động đầu đời của Long, từ việc quan sát Linh đến việc phát sinh sự quan tâm tinh tế.,Khắc họa sự cố gắng và đôi chút bối rối của Ngọc Linh khi đối mặt với thử thách học tập.,Tiếp tục củng cố mối quan hệ giữa Long và Linh thông qua những tương tác không lời, ánh mắt và cảm xúc nội tâm.,Đặt nền móng cho sự kiện Long kiên nhẫn giảng bài cho Linh (Chương 18) bằng cách thể hiện mong muốn giúp đỡ của Long.,Duy trì không khí học đường trong trẻo, tươi sáng của giai đoạn lớp 10.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Trần Quang Hải, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Lãng mạn nhẹ nhàng, tinh tế, nội tâm, có chút bối rối
Kết chương: [object Object]

Bữa cơm gia đình ấm áp cứ thế trôi đi trong tiếng cười nói rộn ràng, tiếng đũa chạm bát lách cách vui tai. Long kể cho ông bà nghe về những hoạt động tình nguyện ở bến xe buýt, về buổi tập bóng rổ đầy mồ hôi và cả buổi đi chơi sân vận động với nhóm bạn. Cậu không nhắc nhiều đến Ngọc Linh, nhưng trong từng câu chuyện, từng kỷ niệm tươi sáng của tuổi học trò, bóng dáng cô ấy vẫn ẩn hiện đâu đó, như một nốt nhạc trong trẻo làm bừng sáng cả bản hòa ca thanh xuân của cậu.

Bố Hùng, như thường lệ, ít nói hơn, chỉ thỉnh thoảng gật đầu hoặc đưa ra một câu hỏi ngắn gọn nhưng đầy thâm ý, kiểu như: “Con phải tự mình quyết định con đường học tập của mình, nhưng đừng quên gia đình luôn ở phía sau ủng hộ con.” Lời nói của bố tuy ngắn gọn nhưng chứa đựng sự tin tưởng và yêu thương sâu sắc, một điểm tựa vững chãi cho Long giữa bao nhiêu bão giông của tuổi trẻ.

Trong không khí ấm cúng của gia đình, Long cảm thấy mình thật may mắn. Cậu nhìn ngọn đèn vàng ấm áp hắt xuống mâm cơm, nhìn những gương mặt thân yêu đang quây quần bên mình. Cậu biết rằng, dù phía trước có bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu thử thách, cậu vẫn luôn có một bến đỗ bình yên này. Và cậu cũng biết, trái tim cậu đang dần chứa đựng một hình bóng khác, một cô gái hoạt bát, tốt bụng, và xinh đẹp như nắng Hạ Long. Tình cảm của cậu dành cho Linh, dù vẫn còn e ấp và chưa nói thành lời, nhưng nó đang lớn dần, từng chút một, giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tạo nên bản hòa ca rực rỡ của tuổi thanh xuân. Long biết, đây là Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, nơi cậu đang vẽ nên những trang đẹp nhất của câu chuyện mang tên "Rực rỡ thanh xuân" của mình.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua những tán cây cổ thụ trong sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, nhảy nhót trên những ô cửa kính lớp học. Tiết Toán của thầy Trần Quang Hải luôn là một thử thách thú vị đối với lũ học trò lớp 10A1. Thầy Hải, với gương mặt phúc hậu, cặp kính lão trễ xuống sống mũi, và mái tóc điểm bạc luôn được chải gọn gàng, trông vừa nghiêm khắc vừa gần gũi. Thầy luôn mặc chiếc sơ mi đóng thùng chỉnh tề, toát lên phong thái của một nhà giáo mẫu mực. Tiếng chuông báo hiệu tiết học bắt đầu vừa dứt, thầy đã chậm rãi bước vào lớp, mang theo một chồng sách giáo khoa và một cây thước kẻ dài. Không khí trong lớp bỗng trở nên trang nghiêm hơn hẳn, những tiếng xì xào to nhỏ nhanh chóng tắt lịm, thay vào đó là tiếng bút sột soạt, tiếng lật sách và sự tập trung cao độ.

“Hôm nay chúng ta sẽ đi sâu hơn vào hình học không gian,” giọng thầy Hải trầm ấm, rõ ràng vang vọng khắp phòng. “Bài toán này hơi khó một chút, đòi hỏi các em phải suy nghĩ kỹ, tư duy không gian tốt. Ai có thể lên bảng làm sau khi giải xong nào?” Thầy vừa nói vừa dùng phấn trắng viết lên bảng một hình vẽ phức tạp với những đường nét đứt, những góc cạnh khó hiểu, cùng một đề bài dài dằng dặc. Đề bài yêu cầu chứng minh một mối quan hệ hình học phức tạp giữa các mặt phẳng và đường thẳng trong không gian, một thử thách thực sự cho những bộ óc non trẻ.

Long, như thường lệ, là người đầu tiên bắt tay vào giải bài. Cậu ấy rút ra cuốn vở nháp, cây bút chì quen thuộc, và bắt đầu phác thảo hình vẽ. Đôi mắt hổ phách của Long tập trung cao độ vào đề bài, sống mũi cao khẽ nhíu lại. Cậu dường như tách biệt hoàn toàn khỏi mọi thứ xung quanh, chỉ còn lại cậu và bài toán. Tiếng bút chì của cậu sột soạt trên giấy, những ký hiệu toán học, những công thức nhanh chóng được viết xuống, gọn gàng và chính xác. Từng bước giải hiện rõ ràng trong tâm trí cậu, như một dòng chảy logic không thể cản phá.

Ngọc Linh ngồi cách Long vài bàn, ban đầu cũng đầy tự tin. Cô ấy nhanh chóng vẽ hình vào vở, gạch chân những dữ kiện quan trọng. Đôi mắt to tròn long lanh của cô nàng ánh lên sự quyết tâm. Linh luôn là học sinh giỏi, đặc biệt là ở những môn tự nhiên. Nhưng khi đọc kỹ đề bài và bắt đầu suy nghĩ sâu hơn, nụ cười trên môi cô nàng dần tắt. Những đường nét phức tạp trong hình vẽ bắt đầu trở nên rối rắm. Cô ấy gạch xóa liên tục, những nét chì đậm chồng chéo lên nhau như thể đang cố gắng gỡ rối một cuộn chỉ bị thắt nút. Vầng trán thanh tú khẽ cau lại, biểu cảm bối rối dần hiện rõ trên gương mặt xinh xắn. Cô ấy nhìn chằm chằm vào hình vẽ, rồi lại nhìn lên bảng, cố gắng hình dung khối không gian ba chiều mà đề bài đang nhắc tới. Sự tự tin ban đầu dần nhường chỗ cho sự bối rối và một chút nản lòng.

Phan Việt Hùng, cậu bạn thân của Long, ngồi ngay phía sau Long, thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Cậu ấy nhìn đề bài với vẻ mặt ngơ ngác, đôi mắt híp lại, miệng khẽ lẩm bẩm. Cây bút trong tay cậu ấy chỉ khẽ khàng chấm vào vở, không đủ dũng khí để bắt đầu. Hùng gãi đầu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn sang Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan, hai cô bạn thân ngồi bên cạnh. Thảo Mai, với mái tóc đen dài tết gọn gàng và cặp kính cận, đang cặm cụi viết, đôi khi lại dừng lại suy nghĩ, nhưng nét chữ vẫn đều đặn và có vẻ tự tin. Thanh Lan thì dứt khoát hơn, cô ấy vẽ hình nhanh chóng, những nét chì mạnh mẽ, thể hiện sự quyết đoán vốn có.

“Bài này khó nhằn thật, tớ chịu rồi.” Hùng khẽ thì thầm với Mai, giọng cậu ấy pha chút tuyệt vọng nhưng cũng đầy vẻ hài hước. “Nhìn cái hình thôi đã thấy chóng mặt rồi, huống chi là chứng minh.”

Thảo Mai chỉ mỉm cười nhẹ, không nói gì, ánh mắt vẫn dán chặt vào cuốn vở. Cô ấy vốn trầm tính và tập trung. Thanh Lan thì khẽ nhíu mày, không hài lòng với sự bỏ cuộc quá sớm của Hùng, nhưng cũng không lên tiếng. Tiếng quạt trần quay đều đều phía trên, tiếng bút viết sột soạt, tiếng lật sách của các bạn học sinh tạo nên một bản nhạc quen thuộc của giờ học. Mùi phấn bảng mới, mùi giấy sách mới, thoang thoảng mùi gỗ từ những chiếc bàn ghế cũ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian học đường vừa quen thuộc vừa đầy thử thách. Ánh nắng ban mai rực rỡ từ cửa sổ chiếu vào, làm bừng sáng cả căn phòng, nhưng không xua đi được sự căng thẳng đang bao trùm lên những ai đang vật lộn với bài toán hình học không gian phức tạp.

***

Khoảng mười lăm phút sau, trong khi phần lớn cả lớp vẫn đang vật lộn với bài toán hình học không gian đầy thử thách, Long đã giải xong. Cậu ấy kiểm tra lại các bước giải một cách cẩn thận, rồi đặt bút xuống, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh như mọi khi. Với cậu, bài toán này tuy phức tạp nhưng không quá khó để làm khó bộ óc nhanh nhạy của mình. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, nhưng cậu không hề biểu lộ ra ngoài. Long khẽ ngẩng đầu, đôi mắt hổ phách lướt qua một lượt các bạn cùng lớp. Tiếng bút sột soạt, tiếng lật sách và cả tiếng thở dài thườn thượt của vài bạn học sinh vẫn vang lên đều đặn. Căn phòng học tràn ngập ánh nắng nhưng cũng bao trùm bởi sự căng thẳng và bối rối.

Ánh mắt cậu vô tình dừng lại ở Ngọc Linh. Cô nàng đang cắn nhẹ đầu bút chì, đôi môi nhỏ xinh khẽ mím lại, vẻ mặt lộ rõ sự bứt rứt, khó hiểu. Mái tóc dài đen óng ả của cô nàng bị vò rối bời, vài sợi tóc dính nhẹ vào vầng trán thanh tú, nhễ nhại mồ hôi. Cô ấy không ngừng thở dài, dùng tay xoa nhẹ thái dương, rồi lại nhìn vào cuốn vở nháp với những nét gạch xóa chồng chất. Đôi mắt to tròn long lanh thường ngày tràn đầy sức sống và sự lanh lợi, giờ đây lại ánh lên vẻ bất lực, như một chú chim nhỏ bị nhốt trong lồng, khao khát được bay lượn nhưng không tìm thấy lối ra. Long chưa bao giờ thấy Ngọc Linh chật vật đến thế. Thường ngày, cô ấy luôn là người tự tin, rạng rỡ, giải quyết mọi vấn đề một cách nhanh chóng. Hình ảnh một Ngọc Linh bối rối, gần như nản lòng trước bài toán khiến Long cảm thấy một điều gì đó rất lạ lẫm.

Một cảm giác ấm áp, một chút lo lắng bất chợt dấy lên trong lòng Long. Nó không phải là cảm giác đồng cảm thông thường như khi cậu thấy Hùng hay một người bạn khác gặp khó khăn. Cảm giác này sâu sắc hơn, tinh tế hơn, như một sợi tơ vô hình vừa được kéo căng, buộc chặt trái tim cậu với hình ảnh của Ngọc Linh. Cậu chưa bao giờ thấy ai khác, ngoài những người thân trong gia đình, khiến cậu bận tâm đến vậy. Sự quan tâm này hoàn toàn bất giác, không hề có sự tính toán hay chủ đích. Nó tự nhiên như hơi thở, như nhịp đập của trái tim.

Long khẽ nhíu mày, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của Linh. Cậu thấy cô ấy lại gạch xóa một dòng công thức, rồi lại cắn môi dưới, vẻ mặt như sắp bật khóc vì bế tắc. Một dòng suy nghĩ bất chợt hiện lên trong đầu Long, rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết: *Sao cô ấy lại khó khăn đến vậy? Nhìn cô ấy vò đầu bứt tai... thật là... không ổn chút nào.* Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn bước đến, muốn chỉ cho cô ấy một vài mẹo, muốn giúp cô ấy thoát khỏi mớ bòng bong của những đường nét hình học. Nhưng rồi, bản tính trầm tĩnh, có phần rụt rè của Long lại trỗi dậy. Cậu ấy luôn là người giữ khoảng cách, ít khi chủ động can thiệp vào chuyện của người khác, đặc biệt là những chuyện không liên quan đến cậu.

*Mình có nên giúp không? Nhưng mình giúp cô ấy bằng cách nào?* Long tự hỏi. Cậu không muốn làm cô ấy cảm thấy khó xử, cũng không muốn có vẻ như mình đang khoe khoang hay tỏ vẻ vượt trội. Cậu biết Ngọc Linh là một cô gái mạnh mẽ và tự lập, cô ấy sẽ không dễ dàng chấp nhận sự giúp đỡ nếu không thực sự cần thiết. Hơn nữa, đây là giờ kiểm tra, sự giao tiếp giữa các học sinh bị hạn chế. Cậu chỉ có thể ngồi đây, lặng lẽ quan sát, và cảm nhận một cách rõ ràng sự bối rối của cô ấy đang len lỏi vào trái tim cậu.

Tiếng bút sột soạt của những người khác vẫn đều đặn, nhưng trong tâm trí Long, mọi thứ dường như chậm lại, chỉ còn lại hình ảnh của Ngọc Linh đang vật lộn với bài toán. Cậu cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa từ lồng ngực, pha lẫn một chút khó chịu khi thấy cô ấy không vui. Đó là một cảm giác hoàn toàn mới lạ, một sự rung động tinh tế mà Long chưa từng trải qua. Cậu vẫn nhìn cô ấy, ánh mắt đầy sự quan tâm nhưng cũng chất chứa sự do dự. Cậu muốn giúp, nhưng lại không biết phải làm sao. Sự bối rối của Linh đã tạo ra một sự bối rối khác trong lòng Long, một sự bối rối ngọt ngào, đầy mới lạ của tình cảm chớm nở.

***

Trong lúc Long vẫn còn đang loay hoay với những suy nghĩ nội tâm, với sự thôi thúc muốn giúp đỡ và sự e ngại của bản thân, Ngọc Linh bỗng nhiên ngẩng mặt lên. Cô ấy thở dài một hơi, đôi mắt to tròn long lanh lướt khắp phòng, như đang tìm kiếm một tia hy vọng, một gợi ý nào đó từ không gian xung quanh. Và rồi, đôi mắt ấy vô tình chạm phải ánh mắt của Long. Cậu ấy đang nhìn cô, với một ánh mắt sâu thẳm mà cô không thể lý giải, vừa có vẻ quan tâm, vừa có chút bối rối.

Một thoáng giật mình. Cả thế giới dường như ngừng lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Ngọc Linh cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Cô ấy không ngờ Long lại đang nhìn mình, và ánh mắt ấy... nó không giống những ánh mắt tò mò hay trêu chọc của những người bạn khác. Nó chứa đựng một điều gì đó tinh tế hơn, sâu sắc hơn. Ngay lập tức, gương mặt xinh xắn của Ngọc Linh hơi ửng hồng. Cô ấy vội vàng cúi xuống, ánh mắt lảng tránh, tim đập nhanh hơn một nhịp. Một cảm giác ngại ngùng, xen lẫn chút bối rối dâng lên trong lòng cô nàng.

*Long nhìn mình? Cậu ấy đã giải xong từ bao giờ rồi nhỉ? Chắc cậu ấy thấy mình ngốc lắm.* Những suy nghĩ ấy lướt qua trong đầu Linh, khiến cô càng thêm tự ti. Cô ấy vốn luôn là học sinh giỏi, ít khi phải chật vật với bài tập, và giờ đây, việc bị Long – người được coi là thiên tài của khối – bắt gặp trong tình trạng bối rối như vậy khiến cô cảm thấy vô cùng xấu hổ. Tai cô hơi đỏ lên, và cô cố gắng tập trung vào cuốn vở, dù những con số và đường nét hình học vẫn nhảy múa trước mắt, không thể nào sắp xếp lại được.

Long cũng không kém phần bất ngờ khi ánh mắt cậu và Linh vô tình chạm nhau. Cậu lập tức quay đi, giả vờ xem lại bài giải của mình, nhưng trong lòng thì dấy lên một cảm giác hơi lúng túng, pha chút thích thú khó tả. Cậu không nghĩ Linh sẽ ngẩng đầu lên đúng lúc ấy. Cậu ấy cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng một nụ cười mỉm nhỏ thoáng hiện trên môi, rồi nhanh chóng vụt tắt. Cậu cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, một chút bối rối ngọt ngào.

Đúng lúc đó, thầy Hải, dường như đã nhận thấy không khí có chút xao động trong lớp, hoặc đơn giản là đã đến lúc tổng kết bài học, khẽ ho một tiếng. Giọng thầy trầm ấm, rõ ràng vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng: “Các em nhớ nhé, kiến thức là để chia sẻ. Bài toán này tuy khó, nhưng nếu biết cách trao đổi, giúp đỡ lẫn nhau thì sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.” Thầy nhìn bao quát cả lớp, ánh mắt dừng lại một chút ở bàn của Ngọc Linh, rồi lại lướt qua Long. “Ai còn vướng mắc thì có thể tìm bạn bè mình để trao đổi thêm. Đặc biệt là những bài khó như thế này, học nhóm sẽ hiệu quả hơn rất nhiều.”

Lời nói của thầy Hải như một luồng gió mát thổi qua không khí căng thẳng trong lớp. Với Long, đó là một gợi ý, một tia sáng. Cậu ấy cảm thấy một sự thúc đẩy nhẹ nhàng. Thầy giáo đã mở đường, đã cho phép. Long thoáng nghĩ đến cảnh cậu sẽ kiên nhẫn giảng giải từng bước cho Linh, sẽ nhìn thấy đôi mắt cô ấy sáng lên khi hiểu bài. Hình ảnh đó khiến trái tim cậu khẽ rung động.

Ngọc Linh nghe lời thầy nói, trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Cô ấy thầm nghĩ, có lẽ mình nên tìm ai đó để hỏi bài sau giờ học. Nhưng khi nghĩ đến Long, cô lại cảm thấy hơi ngượng. Liệu cậu ấy có đồng ý giúp đỡ không? Và liệu cô có đủ dũng khí để mở lời? Dù vậy, lời gợi ý của thầy giáo đã gieo vào lòng cô một hạt giống hy vọng, rằng cô không phải một mình đối mặt với những thử thách học tập này. Ánh nắng dịu nhẹ cuối buổi sáng xuyên qua cửa sổ, hắt lên bảng đen những vệt sáng lấp lánh, như đang vẽ nên một tương lai tươi sáng, nơi những rung động đầu đời và tình bạn tuổi học trò sẽ tiếp tục được vun đắp. Long và Linh, hai tâm hồn trẻ tuổi, vẫn còn ngại ngùng, vẫn còn bối rối, nhưng đã bắt đầu cảm nhận được sự kết nối tinh tế, vô hình giữa họ, một sợi dây định mệnh đang dần được thắt chặt, hứa hẹn một hành trình thanh xuân rực rỡ phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ