Rực rỡ thanh xuân
Chương 120

Vũ Điệu Quyết Tâm: Tiếng Trống Cổ Vũ Cho Trận Chung Kết

3621 từ
Mục tiêu: Khẳng định vai trò chủ động của Ngọc Linh và hội cổ động viên trong việc tiếp sức tinh thần cho Long và đội bóng.,Làm nổi bật sự chuyên nghiệp, nỗ lực và tinh thần đoàn kết của đội cổ động viên dưới sự dẫn dắt của Linh.,Thể hiện sự gắn kết và tin tưởng lẫn nhau giữa Long và Linh, khi Linh dồn hết tâm huyết cho Long.,Tăng cường không khí căng thẳng, mong chờ cho trận chung kết sắp tới, đặt nền móng cho CLIMAX của Arc.,Gieo mầm về những 'ánh mắt dõi theo' từ bên ngoài, đặc biệt là sự chú ý (và có thể là ghen tị) từ những người khác khi mối quan hệ của Long và Linh ngày càng thể hiện rõ ràng.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Hoàng Long, Phan Việt Hùng, Ông Hùng (Lê Văn Hùng), Nguyễn Trọng Tùng
Mood: Nhiệt huyết, lãng mạn, căng thẳng, mong chờ
Kết chương: [object Object]

Những ánh đèn thành phố Hạ Long đã lên rực rỡ, lấp lánh như những vì sao rơi trên mặt đất, soi đường cho chặng đường phía trước của Long và Linh. Tình yêu vừa chớm nở này, trong trẻo và chân thành, chính là sức mạnh lớn nhất, là điểm tựa vững chắc nhất cho tuổi thanh xuân rực rỡ của họ. Nhưng tuổi thanh xuân không chỉ có những ngọt ngào, nó còn là sàn đấu của những thử thách, nơi những ánh mắt dõi theo có thể ẩn chứa cả sự ghen tị và những toan tính khó lường.

***

Phòng nhạc của trường Ánh Dương, nơi cất giữ những rung động đầu đời của biết bao thế hệ học trò, giờ đây rộn ràng hơn bao giờ hết với tiếng nhạc nền sôi động. Từng nhịp trống dồn dập, từng âm bass rung chuyển không gian, hòa quyện với giai điệu pop-rock mạnh mẽ, tạo nên một bản hòa tấu đầy năng lượng. Ánh đèn neon màu xanh, hồng từ những chiếc đèn trang trí nhỏ dọc tường hắt lên, làm nổi bật những bóng hình đang miệt mài di chuyển. Mùi gỗ đàn, mùi mồ hôi và một chút bụi nhẹ từ sàn nhà cũ kỹ lẩn quất trong không khí, chứng tỏ sự lao động không ngừng nghỉ của những trái tim trẻ.

Lê Ngọc Linh, với mái tóc đen dài óng ả được buộc cao gọn gàng, khuôn mặt ửng hồng vì nhiệt độ và sự tập trung cao độ, đang đứng ở vị trí trung tâm, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự quyết tâm cháy bỏng. Cô mặc chiếc áo phông trắng đơn giản và quần thể thao, nhưng vẫn toát lên vẻ năng động, xinh đẹp. Từng động tác của cô dứt khoát, mạnh mẽ nhưng cũng đầy uyển chuyển, chính xác đến từng chi tiết. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt cô vẫn rực cháy, không một chút lơ là. Đây không chỉ là một buổi tập luyện, đây là một lời hứa, một sự tiếp sức tinh thần mà cô muốn dành tặng cho Long và toàn đội.

"Cố lên các cậu! Động tác này cần sự đồng bộ tuyệt đối, phải thật mạnh mẽ nhưng cũng thật uyển chuyển!" Linh hô vang, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyền lực của đội trưởng, át cả tiếng nhạc đang giật. Cô vừa nói vừa thị phạm lại một đoạn vũ đạo phức tạp, xoay người một vòng dứt khoát rồi dậm chân theo nhịp trống. "Nhảy như thể chúng ta đang truyền năng lượng trực tiếp đến sân cỏ vậy! Vì Long và đội bóng, chúng ta phải làm tốt nhất!"

Hoàng Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn và mái tóc đen tết gọn gàng, đang thở dốc, hai tay chống hông. Gọng kính cận của cô trượt nhẹ xuống sống mũi, nhưng đôi mắt sáng thông minh vẫn dõi theo từng cử chỉ của Linh. "Mệt quá Linh ơi," Mai vừa nói vừa lấy tay quạt quạt vào mặt, "nhưng nhìn cậu sung sức thế này tớ lại có động lực!" Cô bé nở nụ cười híp mắt, cố gắng bắt nhịp lại với động tác của Linh. "Từ bao giờ mà cậu lại trở thành 'bậc thầy vũ đạo' vậy hả? Mấy động tác này khó nhằn thật đó."

Vũ Thanh Lan, với mái tóc ngắn ngang vai thường búi gọn, khuôn mặt tươi tắn và làn da rám nắng, cũng đang lắc đầu cười, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Dù mệt nhưng đôi mắt tinh nhanh của cô vẫn ánh lên sự nhiệt tình. "Đúng đó, nghĩ đến cảnh Long ghi bàn quyết định là tớ lại muốn nhảy bùng cháy!" Lan nói, giọng dứt khoát, rồi giơ tay lên cao, làm theo động tác của Linh với một năng lượng gần như không cạn. "Mình phải làm cho Long và cả đội thấy rằng, dù họ có chiến đấu trên sân cỏ, thì chúng ta cũng chiến đấu hết mình trên khán đài!"

Linh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, xua tan đi mọi mệt mỏi của đồng đội. Cô biết, việc sáng tạo và tập luyện những vũ điệu mới, phức tạp hơn cho trận chung kết không hề dễ dàng. Họ đã dành hàng giờ liền sau mỗi buổi học, thậm chí cả cuối tuần, để tìm kiếm ý tưởng, phối hợp âm nhạc và hoàn thiện từng bước nhảy. Có những lúc, sự mệt mỏi dường như muốn quật ngã tất cả, những động tác khó lặp đi lặp lại khiến cơ bắp mỏi nhừ, nhưng mỗi khi nghĩ đến Long, đến ánh mắt kiên định của cậu trên sân bóng, Linh lại tìm thấy nguồn năng lượng vô tận.

"Nào, chúng ta thử lại lần nữa với đoạn 'bùng nổ' cuối cùng!" Linh ra hiệu cho người điều khiển nhạc tăng âm lượng. "Phải thật đồng điệu, thật mạnh mẽ, như những con sóng Hạ Long vỗ vào bờ cát vậy! Chúng ta là trái tim, là tiếng trống cổ vũ của đội bóng!"

Cả đội cổ động viên lại vào vị trí, hít một hơi thật sâu. Tiếng nhạc lại trỗi lên. Từng bước chân, từng cái vung tay, từng cú xoay người đều được thực hiện với sự tập trung cao độ. Có lúc, một bạn gái vấp nhẹ, nhưng ngay lập tức được Lan và Mai đỡ lấy, và cả nhóm nhanh chóng lấy lại nhịp điệu. Họ không chỉ tập luyện vũ đạo, họ đang cùng nhau xây dựng một tinh thần thép, một ý chí không gì lay chuyển. Linh nhìn các bạn, thấy được sự mệt mỏi nhưng cũng thấy được ngọn lửa nhiệt huyết rực cháy trong mỗi người. Cô tự hào về đội của mình, về những cô gái trẻ đầy năng lượng này, những người đã cùng cô vun đắp nên tình yêu dành cho đội bóng.

Trong khoảnh khắc ấy, Linh chợt nhớ lại buổi tối hôm qua, khoảnh khắc Long nắm tay cô ở quán trà sữa, cái cách anh ấy gọi cô là "em" và nhìn cô bằng ánh mắt đầy tin tưởng. "Cảm ơn em, Linh. Có em ở bên, anh sẽ cố gắng hết sức." Lời nói ấy như một lời thề, một lời hứa vang vọng trong tâm trí cô, tiếp thêm sức mạnh cho từng động tác. Cô muốn màn trình diễn của mình phải thật hoàn hảo, không chỉ vì đội bóng, mà còn vì Long, vì tình yêu mà họ vừa chớm nở. Cô muốn chứng minh rằng, cô không chỉ là một cô gái xinh đẹp, hoạt bát, mà còn là một điểm tựa vững chắc, một nguồn động lực không ngừng cho chàng trai mà cô yêu. Mồ hôi nhỏ xuống từ thái dương, lăn qua gò má ửng hồng của cô, nhưng nụ cười trên môi Linh vẫn rạng rỡ như ánh nắng, như một lời khẳng định cho quyết tâm không ngừng nghỉ.

***

Không xa phòng nhạc, trên sân bóng rổ trường Ánh Dương, một không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. Nắng chiều đã bắt đầu dịu nhẹ, đổ những vệt vàng cam lên sân bê tông xanh đỏ, tạo nên những bóng đổ dài của các cầu thủ. Gió mát lùa qua hàng rào lưới bảo vệ, mang theo mùi mồ hôi, mùi cao su từ bóng và cả mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi sáng.

Trần Hoàng Long, với dáng người cao ráo, bờ vai rộng và mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, đang đứng giữa sân, mồ hôi thấm đẫm chiếc áo thi đấu màu xanh. Khuôn mặt góc cạnh của cậu hiện rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt hổ phách vẫn ánh lên sự kiên định đến đáng sợ. Cậu đã trải qua một buổi tập luyện với cường độ cao nhất, dưới sự giám sát nghiêm khắc của HLV Ông Hùng, và áp lực của trận chung kết sắp tới đang đè nặng lên từng thớ cơ, từng nhịp thở.

"Long, tập trung hơn nữa!" Tiếng Ông Hùng vang dội khắp sân, giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ, không cho phép bất kỳ sự lơ là nào. Ông, với thân hình cao lớn, vạm vỡ và nước da rám nắng, đang khoanh tay đứng ở vạch giữa sân, ánh mắt sắc bén dõi theo từng đường bóng. "Đừng để sai lầm lặp lại! Trận chung kết không có chỗ cho những pha xử lý thiếu quyết đoán! Lần này, cậu phải dẫn bóng qua hai hậu vệ đó, dứt điểm ngay!"

Long gật đầu, hít thở thật sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu đã chạy không ngừng nghỉ, chuyền bóng, dứt điểm, đối mặt với những pha cản phá quyết liệt từ đồng đội đóng vai đối thủ. Cơ bắp của cậu đau nhức, phổi như muốn nổ tung, nhưng ý chí của cậu không hề lung lay. Long đưa tay lên lau nhẹ những giọt mồ hôi đang chảy dọc sống mũi, rồi lại tập trung vào quả bóng dưới chân.

"Hùng, Thành, Duy! Phối hợp tốt hơn, tốc độ nhanh hơn nữa!" Long hô vang, giọng trầm nhưng đầy uy lực. Cậu không chỉ là một cầu thủ xuất sắc, cậu còn là một đội trưởng, một người thủ lĩnh bẩm sinh. Cậu phải là người truyền lửa, người chỉ đạo, người đưa ra quyết định cuối cùng trên sân.

Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa nhưng nhanh nhẹn, đang chuyền bóng cho Long. "Cố lên Long! Mình tin cậu làm được!" Hùng nói, giọng lanh lảnh, pha chút hóm hỉnh thường ngày nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc.

Long nhận bóng, đôi chân cậu lướt nhanh trên sân, biến hóa như một nghệ sĩ đang vẽ những đường cong hoàn hảo. Cậu vượt qua một hậu vệ, rồi lại lách qua người thứ hai với một pha xử lý bóng tinh tế. Ánh mắt cậu khóa chặt khung thành, rồi tung ra cú sút mạnh như búa bổ. Bóng bay thẳng vào rổ, tạo nên một tiếng "xoẹt" ngọt ngào khi xuyên qua lưới.

"Tốt! Đó mới là Long của tôi!" Ông Hùng gật đầu hài lòng, dù nét mặt vẫn nghiêm nghị. "Nhưng chưa đủ! Long, cậu phải ghi nhớ, không có trận đấu nào là dễ dàng. Đối thủ của chúng ta không phải là những kẻ yếu. Cậu phải giữ vững tinh thần này đến phút cuối cùng!"

Long lại gật đầu. Cậu biết, Ông Hùng luôn đặt ra những tiêu chuẩn cao nhất cho cậu, không chỉ vì cậu là đội trưởng, mà còn vì ông thấy được tiềm năng và ý chí của cậu. Mỗi lời la mắng, mỗi yêu cầu khắc nghiệt của ông đều là một bài học, một động lực để cậu trở nên tốt hơn.

Trong một thoáng nghỉ ngơi ngắn ngủi, Long đưa mắt nhìn về phía phòng nhạc. Dù có bức tường ngăn cách, nhưng cậu vẫn cảm nhận được sự sôi động, nhiệt huyết từ phía đó. Cậu biết, Linh đang ở đó, đang cùng đội cổ động viên miệt mài tập luyện cho trận chung kết. Hình ảnh Linh với nụ cười rạng rỡ, đôi mắt to tròn long lanh và sự nhiệt tình không ngừng, chợt hiện lên trong tâm trí cậu. Linh đã nói, "Có em ở bên, anh sẽ cố gắng hết sức." Lời nói ấy, cùng với khoảnh khắc nắm tay ấm áp đêm qua, như một nguồn năng lượng vô hình, xoa dịu đi sự mệt mỏi và áp lực trong lòng cậu.

Long biết, trận đấu sắp tới không chỉ là một trận bóng đá thông thường. Đó là trận đấu của cả một mùa giải, của niềm hy vọng, của tinh thần đoàn kết. Và hơn thế nữa, đó còn là cơ hội để cậu chứng minh bản thân, không chỉ với đội bóng, với HLV, mà còn với Linh – cô gái đã luôn tin tưởng và ủng hộ cậu. Cậu muốn giành chiến thắng, không chỉ vì danh hiệu, mà còn để đáp lại sự ủng hộ nhiệt thành của Linh, để nụ cười trên môi cô luôn rạng rỡ. Cậu muốn trở thành điểm tựa vững chắc, là người hùng trong mắt cô.

Tiếng còi của Ông Hùng lại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Long. "Nghỉ ngơi đủ rồi! Vòng cuối cùng, toàn lực! Đừng bao giờ bỏ cuộc!"

Long hít một hơi thật sâu, rồi lại lao vào tập luyện với một quyết tâm mới, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Từng cú sút, từng đường chuyền giờ đây không chỉ mang theo sức mạnh thể chất, mà còn cả ý chí kiên cường, và một tình yêu thầm lặng vừa chớm nở.

***

Sau buổi tập luyện căng thẳng, khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn đang buông mình xuống đường chân trời, nhuộm vàng cả không gian bằng một sắc màu ấm áp, Ngọc Linh cùng Thảo Mai và Thanh Lan bước ra từ phòng nhạc. Mồ hôi vẫn lấm tấm trên trán, nhưng trên môi họ đều nở những nụ cười mãn nguyện. Tiếng nhạc sôi động bên trong giờ đã tắt, nhường chỗ cho tiếng gió lùa nhẹ qua hành lang, mang theo chút se lạnh của buổi tối đang đến. Mùi gỗ từ nhạc cụ và mùi mồ hôi giờ đã được thay thế bằng mùi cây cỏ, mùi không khí trong lành, tạo cảm giác thư thái lạ thường.

"Phù, cuối cùng cũng xong!" Lan vươn vai, thở phào nhẹ nhõm. "Cảm giác như vừa được giải thoát khỏi một cuộc tra tấn vậy! Nhưng mà vui!"

Mai cười khúc khích, gỡ kính ra lau nhẹ. "Đúng là vui thật! Tớ tin lần này chúng ta sẽ làm Long và cả đội phải bất ngờ cho xem."

Linh mỉm cười, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui. "Tớ cũng hy vọng vậy! Các cậu vất vả rồi!"

Vừa lúc đó, từ phía sân bóng rổ, Long và Phan Việt Hùng cũng đang bước tới. Dáng vẻ họ mệt mỏi không kém, chiếc áo thi đấu của Long dính đầy mồ hôi, mái tóc rũ xuống trán. Nhưng ánh mắt cậu vẫn kiên định, và bước chân vẫn vững vàng. Tiếng bóng nảy, tiếng hô vang giờ đã im bặt, chỉ còn tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ trên hành lang.

Họ chạm mặt nhau ở một góc hành lang vắng, nơi ánh hoàng hôn rực rỡ đang đổ dài. Không khí bỗng chốc trở nên dịu dàng, lãng mạn lạ thường.

"Đội cậu cũng vất vả rồi, Long," Linh khẽ nói, giọng cô nhẹ nhàng, ánh mắt đầy sự quan tâm. Cô nhìn thấy rõ vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt cậu, nhưng cũng thấy được sự kiên cường không lay chuyển.

Long khẽ gật đầu, một nụ cười mệt mỏi nhưng ấm áp nở trên môi. "Các cậu cũng vậy. Vũ điệu thế nào rồi?" Giọng cậu trầm ấm, có chút khàn nhẹ vì đã hô hào quá nhiều.

Linh nở nụ cười rạng rỡ. "Sẽ bùng nổ! Để đội cậu có thêm sức mạnh tinh thần. Tụi tớ đã dồn hết tâm huyết vào đó đấy!"

Ánh mắt Long nhìn Linh đầy tin tưởng và biết ơn. Cậu cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy qua tim khi nghe những lời ấy. Cậu biết, Linh không chỉ nói suông. Cô ấy luôn là người thực hiện mọi điều mình nói, và luôn làm nó một cách hoàn hảo nhất. "Cảm ơn em, Linh. Cậu luôn là động lực của anh." Long nhẹ giọng trả lời, và gần như theo phản xạ, cậu đưa tay ra, khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Linh đang đặt bên hông. Một cái siết tay nhẹ nhàng, thoáng qua, nhưng đủ để truyền đi vô vàn cảm xúc, vô vàn lời động viên thầm lặng. Hơi ấm từ bàn tay Long lan tỏa sang tay Linh, một cảm giác bình yên và an toàn quen thuộc. Nhưng ngay lập tức, cậu lại buông tay ra, khi tiếng bước chân của một vài học sinh khác vang lên từ cuối hành lang.

Mặt Linh đỏ ửng, cô khẽ cúi đầu, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Khoảnh khắc nắm tay tuy ngắn ngủi nhưng đã đủ làm cô bối rối. Cô ngước lên nhìn Long, ánh mắt họ giao nhau, một sự thấu hiểu không lời, một sự gắn kết không cần phải nói thành câu.

Phan Việt Hùng, đứng bên cạnh Long, đã chứng kiến toàn bộ khoảnh khắc đó. Cậu ta khẽ lắc đầu, nở một nụ cười tinh quái. "Thôi nào hai cái người này, muốn 'tình bể bình' thì chờ chung kết xong chứ! Giờ mà cứ thế này thì làm sao mà tập trung đá được đây hả Long?" Hùng trêu chọc, giọng lanh lảnh, phá vỡ đi không khí lãng mạn đang bao trùm.

Long khẽ lườm Hùng, nhưng không giấu được nụ cười mỉm. Linh càng đỏ mặt hơn, cô khẽ đánh nhẹ vào vai Hùng. "Cậu này, nói gì kỳ vậy!"

Mai và Lan cũng bật cười. "Đúng là Hùng, không bao giờ bỏ lỡ cơ hội trêu chọc người khác!" Mai nói.

Long nhìn Linh, ánh mắt vẫn ấm áp. "Tụi anh về trước đây. Các em về cẩn thận nhé."

Linh gật đầu. "Cậu cũng vậy, Long. Về nghỉ ngơi sớm đi."

Họ chia tay nhau, Long và Hùng đi về một hướng, Linh cùng Mai và Lan đi về hướng ngược lại. Ánh hoàng hôn vẫn còn vương vấn trên bầu trời, nhưng không khí đã bắt đầu se lạnh. Dù đã chia xa, nhưng trong lòng Long và Linh, một sự ấm áp, một niềm tin tưởng lẫn nhau vẫn còn đọng lại, như một lời hứa hẹn cho trận chung kết sắp tới. Long biết, có Linh và đội cổ động viên ở phía sau, cậu sẽ không bao giờ cảm thấy cô đơn trên sân cỏ. Và Linh cũng biết, mọi nỗ lực của cô đều sẽ là nguồn sức mạnh cho chàng trai mà cô yêu.

***

Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại một góc khuất gần sân bóng rổ, nơi những tán cây xanh um tùm che khuất tầm nhìn, Nguyễn Trọng Tùng đang đứng đó, lặng lẽ quan sát mọi thứ. Hoàng hôn đã buông xuống, và bóng tối bắt đầu bao trùm, khiến khuôn mặt cậu ta ẩn hiện trong những mảng sáng tối khó đoán. Gió se lạnh khẽ lùa qua, xào xạc trên những tán lá khô, và tiếng xe cộ xa xa trên đường vọng lại, tạo nên một không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, đối lập hoàn toàn với sự lãng mạn vừa diễn ra.

Tùng mặc một chiếc áo khoác đen, đứng dựa vào thân cây cổ thụ, ánh mắt sắc lạnh dõi theo khoảnh khắc Long nắm tay Linh. Từng cử chỉ nhỏ, từng ánh mắt giao nhau của họ đều không thoát khỏi tầm nhìn của cậu ta. Khi Hùng cất lời trêu chọc, một nụ cười nhếch mép khó đoán chợt xuất hiện trên khuôn mặt Tùng, rồi nhanh chóng biến mất. Không phải là nụ cười vui vẻ, mà là một nụ cười ẩn chứa sự khó chịu, thậm chí là ghen tị sâu sắc.

Sự gắn kết của Long và Linh, giờ đã quá rõ ràng, quá lộ liễu, đang khơi dậy một điều gì đó đầy phức tạp trong Tùng. Cậu ta đã chứng kiến cách Long từ một nam sinh lạnh lùng, ít biểu cảm, dần dần trở nên ấm áp hơn, dịu dàng hơn khi ở bên Linh. Cậu ta cũng đã thấy ánh mắt Linh dành cho Long, sự tin tưởng tuyệt đối và tình cảm không hề che giấu. Tất cả những điều đó như một nhát dao cứa vào lòng Tùng, kẻ đã từng dành rất nhiều sự quan tâm cho Ngọc Linh, kẻ đã từng nghĩ rằng mình có cơ hội.

"Mọi chuyện không đơn giản như Long nghĩ đâu..." Tùng thầm nghĩ trong đầu, giọng nói nội tâm lạnh lẽo như chính không khí xung quanh. Cậu ta không nói thành lời, nhưng ý nghĩ đó vang vọng trong tâm trí, đầy toan tính và sự ghen ghét. Long có thể là ngôi sao trên sân bóng, có thể là người hùng trong mắt Linh và mọi người, nhưng Tùng tin rằng, không phải mọi thứ đều có thể giải quyết bằng tài năng và sự dũng cảm.

Cậu ta quay lưng lại, bước đi chậm rãi vào trong bóng tối, dáng vẻ cô độc và đầy âm mưu. Tiếng bước chân của Tùng nhẹ nhàng, gần như không tạo ra âm thanh nào, như một bóng ma lướt qua trong đêm. Ánh mắt cậu ta vẫn còn vương vấn hình ảnh Long và Linh, nhưng giờ đây, nó đã chứa đựng một điều gì đó khác – một ý chí muốn xen vào, muốn tạo ra sóng gió cho mối quan hệ vừa chớm nở kia. Tuổi thanh xuân rực rỡ có thể là một bức tranh đẹp, nhưng đôi khi, những gam màu tối cũng có thể len lỏi vào, tạo nên những thử thách không ngờ. Và Tùng, cậu ta đã sẵn sàng để trở thành gam màu tối đó.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ