Ánh nắng dịu nhẹ cuối buổi sáng đã nhường chỗ cho sắc vàng hanh hao của buổi chiều tà, len lỏi qua những ô cửa sổ lớp học. Nắng lướt trên bảng đen những vệt dài lấp lánh, nhưng không còn mang vẻ tươi sáng, hứa hẹn như ban trưa, mà nhuốm màu trầm tư, sắp sửa nhường chỗ cho đêm. Tiếng chuông tan học đã vang lên từ lâu, vọng khắp các hành lang, báo hiệu một ngày học nữa đã khép lại. Từng dòng học sinh ùa ra, tiếng nói cười rộn rã, tiếng bước chân xào xạc trên sân gạch, rồi dần thưa thớt, xa dần theo từng chiếc xe đạp lăn bánh, từng bóng dáng đổ dài trên con đường về nhà. Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, ngôi trường với mái ngói đỏ, tường gạch cũ kỹ được bảo trì tốt, nay chìm vào một không gian tĩnh lặng lạ thường, chỉ còn tiếng gió luồn qua những tán cây cổ thụ rì rào như lời thì thầm của thời gian. Mùi phấn bảng và giấy sách mới đã phai nhạt, nhường chỗ cho mùi nắng chiều hanh hao, một chút ẩm nhẹ từ đất sau buổi trưa nóng bức.
Trong căn phòng học quen thuộc của lớp 10A1, vẫn còn một bóng hình nhỏ nhắn ngồi lại, cô đơn giữa những dãy bàn ghế trống trơn. Đó là Ngọc Linh. Chiếc bàn học của cô ngổn ngang những trang vở Toán chi chít công thức, những dòng phép tính bị gạch xóa liên tục, đôi khi còn hằn rõ lực nhấn từ chiếc bút chì đang cắm chặt vào giấy. Cô vò đầu bứt tai, mái tóc dài óng ả giờ hơi rối nhẹ, che đi một phần khuôn mặt thanh tú. Đôi mắt to tròn long lanh thường ngày, giờ đây mờ đi vì sự bế tắc và mệt mỏi, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ. Chiếc bút chì than cô đang cầm trên tay, đầu bút đã bị cắn nhẹ, để lại những vết răng nhỏ xíu trên thân gỗ, minh chứng rõ ràng cho sự căng thẳng đang giày vò cô. Linh tựa hồ như một bức tượng điêu khắc tinh xảo bị mắc kẹt trong mớ tơ vò của những con số và ký hiệu khô khan.
“Sigma… tích phân… đạo hàm… không gian vectơ… Ôi trời ơi, rốt cuộc thì cái bài này nó muốn cái gì đây?” Ngọc Linh lẩm bẩm một mình, giọng nói trong trẻo thường ngày nay khàn đi vì thất vọng. Cô thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu là sự bất lực. Cô thử lại một lần nữa, cặm cụi viết từng dòng công thức, từng bước giải mà cô cho là đúng, nhưng cứ đến một điểm nào đó, mọi thứ lại trở nên vô nghĩa. Một bức tường vô hình hiện ra, chắn ngang mọi lối thoát. Cô đã kiểm tra lại đề bài không biết bao nhiêu lần, đối chiếu với các công thức trong sách giáo khoa, nhưng vẫn không tài nào tìm ra lời giải. Cảm giác thất bại xâm chiếm lấy tâm trí cô, khiến đôi vai nhỏ nhắn của cô càng thêm trĩu nặng.
“Không được, không thể nào ra được kết quả này! Mình đã sai ở đâu chứ?” Cô lại gạch xóa một đoạn dài, nét bút mạnh mẽ đến nỗi suýt làm rách trang giấy. Sự mệt mỏi khiến mi mắt cô nặng trĩu, và cô cảm thấy một sự bực bội dâng lên. Ngọc Linh vốn là một học sinh xuất sắc, cô ít khi phải chật vật với bài tập đến vậy. Nhất là môn Toán, dù không phải là thế mạnh tuyệt đối như Long, nhưng cô luôn giữ vững phong độ. Thế mà bài toán hình học không gian phức tạp của thầy Hải hôm nay lại như một tảng đá lớn, đè nặng lên tâm trí cô, khiến cô không thể nào nhúc nhích được. Cô úp mặt vào bàn, cảm nhận hơi lạnh từ mặt gỗ láng mịn truyền qua gò má nóng bừng của mình. Một cảm giác tự ti len lỏi. Sáng nay, cô đã vô tình bắt gặp ánh mắt của Long. Cậu ấy đã giải xong bài từ lúc nào rồi, và cô biết điều đó. Cậu ấy hẳn đã nhìn thấy cô đang vật lộn, vò đầu bứt tai. Cô tự hỏi liệu cậu ấy có nghĩ cô thật ngốc nghếch không? Cái suy nghĩ đó càng khiến cô xấu hổ, và cô quyết tâm phải tự mình giải ra bằng được, dù cho có phải ở lại đây đến tối. Tuy nhiên, càng cố gắng, đầu óc cô càng trở nên trống rỗng, những con số và đường nét hình học cứ như nhảy múa trêu ngươi trước mắt, không tài nào sắp xếp lại được thành một trật tự logic. Tiếng ve kêu râm ran cuối chiều từ những tán cây ngoài sân, dường như cũng đang góp phần vào bản nhạc của sự bế tắc trong cô. Cô ước gì có một phép màu, hoặc một ai đó có thể giúp cô gỡ rối mớ bòng bong này. Dù cho lời gợi ý của thầy Hải về việc học nhóm vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng lòng tự trọng và sự ngại ngùng vẫn khiến cô không dám mở lời với bất kỳ ai, đặc biệt là với người mà cô biết chắc chắn có thể giúp mình.
***
Hành lang lớp học giờ đã vắng tanh, chỉ còn thỉnh thoảng một vài tiếng bước chân thưa thớt của thầy cô giáo hoặc nhân viên quét dọn. Tiếng cười nói xa xăm của một nhóm học sinh cuối cùng đang rời cổng trường cũng dần tắt hẳn. Mùi nắng chiều hanh hao, thoang thoảng chút hương cây cỏ sau một ngày dài được hong khô dưới ánh mặt trời, giờ đây trở nên dịu mát hơn, trong lành hơn, khác hẳn với không khí ồn ào, ngột ngạt của giờ học. Không gian dần chìm vào vẻ yên bình, chỉ còn những âm thanh nhỏ nhẹ của cuộc sống thường nhật vang vọng.
Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan đang bước chầm chậm trên hành lang, chuẩn bị rời trường. Hùng vẫn giữ vẻ lanh lảnh, pha trò thường thấy, nhưng khi đi ngang qua cửa lớp 10A1, ánh mắt cậu bỗng khựng lại. Qua khung cửa kính, cậu thấy rõ bóng dáng Ngọc Linh vẫn còn ngồi một mình, vai rũ xuống, vẻ mặt buồn rười rượi.
“Ê, Linh vẫn còn ngồi đó kìa?” Hùng huých nhẹ tay Thảo Mai, giọng nói bỗng trầm xuống, không còn vẻ bông đùa nữa mà đầy vẻ ngạc nhiên và lo lắng. “Bài Toán khó đến vậy sao mà cô ấy vẫn còn vật vã thế?”
Thảo Mai, với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, nhìn về phía Ngọc Linh, ánh mắt cô đầy cảm thông. Dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai của cô toát lên vẻ điềm đạm, hiểu biết. “Cậu ấy cố gắng lắm rồi, nhưng bài này đúng là không dễ chút nào. Tớ nhìn qua cũng thấy phức tạp thật. Linh chắc phải đang bế tắc lắm.”
Thanh Lan, với dáng người khỏe khoắn, năng động, chỉ khẽ lắc đầu. Cô ít nói, nhưng cái lắc đầu đó đủ để thể hiện sự đồng tình với Mai. “Cô giáo gợi ý tìm bạn giỏi giúp mà. Chắc Linh cũng đang suy nghĩ không biết hỏi ai.” Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, dù câu nói ngắn gọn nhưng lại rất đúng trọng tâm vấn đề.
Hùng nhíu mày nhìn Linh thêm một lúc, rồi quay sang Thảo Mai, ánh mắt đầy suy tư. “Mà trong lớp mình ai giỏi nhất Toán nhỉ? Ý tớ là, ai có thể giảng cho Linh hiểu được ấy?”
Thảo Mai nhìn Hùng với một ánh mắt tinh tế, đầy ẩn ý, như thể đang nói “còn phải hỏi nữa sao?”. Cô khẽ nhếch mép cười nhẹ. “Ai nữa ngoài Long? Cậu ấy giải bài đó trong chưa đầy mười phút.”
Nghe đến Long, cả Hùng và Mai đều quay đầu lại. Đúng lúc đó, Long đang đi về phía họ, tay cầm cặp sách, bước đi chậm rãi và trầm tư. Cậu ấy dường như đang suy nghĩ điều gì đó sâu xa, ánh mắt lướt qua khung cảnh vắng vẻ của trường. Cái nhìn của Hùng và Mai như một tín hiệu không lời, một sự đồng điệu của những người bạn thân thiết. Họ đều hiểu rằng Long chính là chìa khóa để giải quyết sự bế tắc của Ngọc Linh. Một kế hoạch nhỏ bé, nhưng đầy thiện chí và tinh tế, dường như đã hình thành trong đầu họ. Hùng lại huých tay Thảo Mai một cái nữa, ánh mắt tinh quái. Mai chỉ mỉm cười nhẹ, gật đầu, ngầm đồng ý với ý đồ của cậu bạn. Linh vẫn cắm cúi vào bài vở, hoàn toàn không để ý đến ba người bạn đang đứng cách đó không xa, và cũng không hề hay biết rằng mình đã trở thành trung tâm của một cuộc “họp kín” bất chợt. Tiếng gió chiều thổi qua hành lang, mang theo mùi nắng và chút bụi đường, như một lời thì thầm của tuổi trẻ, nơi những tình cảm trong trẻo bắt đầu được vun đắp từ những điều nhỏ nhặt nhất.
***
Sân trường Ánh Dương cuối chiều trở nên thư thái và tĩnh mịch hơn hẳn. Ánh nắng vàng nhạt đã không còn gay gắt, mà chỉ còn là những tia sáng dịu dàng, trải dài trên thảm cỏ xanh mướt và những gốc cây cổ thụ. Tiếng xe cộ xa xa từ con đường lớn vọng lại, cùng tiếng chim hót líu lo trên những tán lá xào xạc, tạo nên một bản nhạc êm đềm của buổi hoàng hôn đang dần buông xuống. Mùi cỏ xanh sau một ngày nắng, mùi đất ẩm nhẹ do lớp học sinh cuối cùng đã rời đi, khiến không khí trở nên trong lành và dễ chịu.
Long đang đi bộ về nhà, mang cặp sách trên vai. Dáng người cao ráo, bờ vai rộng của cậu toát lên vẻ trầm tĩnh thường thấy. Cậu có vẻ trầm tư, đôi mắt sâu màu hổ phách lướt qua những hàng cây, những bức tường gạch cũ kỹ của trường. Có lẽ cậu đang suy nghĩ về bài tập Toán phức tạp mà thầy Hải vừa giao, hay một trận bóng rổ sắp tới, hoặc có thể, là hình ảnh Ngọc Linh với gương mặt bối rối khi cậu vô tình bắt gặp ánh mắt cô ấy. Một cảm giác lúng túng, pha chút thích thú khó tả vẫn còn vương vấn trong lòng cậu. Cậu nhớ lại lời gợi ý của thầy giáo về việc học nhóm, và không khỏi nghĩ đến cảnh mình sẽ kiên nhẫn giảng bài cho Linh, sẽ nhìn thấy đôi mắt cô ấy sáng lên khi hiểu bài. Hình ảnh đó khiến trái tim cậu khẽ rung động, nhưng cũng đi kèm với một sự ngại ngùng quen thuộc. Cậu không biết nên làm thế nào để mở lời, để tiếp cận cô mà không khiến cô cảm thấy khó xử.
Đúng lúc đó, một giọng nói lanh lảnh quen thuộc vang lên từ phía sau, phá vỡ dòng suy nghĩ của Long. “Long ơi, Long ơi! Đợi tụi tớ với!”
Long quay lại, thấy Hùng, Thảo Mai và Thanh Lan đang chạy nhanh tới. Hùng vẫn là người nhanh nhẹn nhất, cậu ta vừa chạy vừa thở dốc, vẻ mặt tươi rói nhưng cũng đầy vẻ cấp bách. Mai và Lan theo sau, dù không hối hả bằng Hùng nhưng ánh mắt họ cũng chứa đựng sự quan tâm.
“Long ơi, có chuyện này cần cậu giúp,” Hùng nói, giọng hơi đứt quãng vì chạy, nhưng vẫn giữ được vẻ hoạt bát. Cậu vỗ nhẹ vào vai Long, nhìn cậu bạn bằng ánh mắt đầy hy vọng.
Thảo Mai, với vẻ điềm tĩnh hơn, bổ sung một cách tinh tế. “Linh đang gặp khó khăn với bài Toán hôm nay. Cậu ấy cố gắng lắm nhưng vẫn chưa ra được. Tớ thấy cậu ấy ngồi lại trong lớp một mình, trông buồn rười rượi.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng lại nhấn mạnh được tình hình của Linh, khiến Long không khỏi hình dung ra khuôn mặt bối rối, mệt mỏi của cô nàng.
Hùng tiếp lời, gần như là một lời đề nghị thẳng thắn. “Cậu giúp Linh đi, Long! Cậu là ‘trùm’ Toán mà! Ai mà không biết cậu giải bài đó trong vài phút chứ.” Hùng nói, giọng đầy vẻ nịnh nọt và tin tưởng, như muốn đẩy Long vào một vị trí không thể chối từ.
Long dừng lại hẳn, ánh mắt cậu thoáng nhìn về phía tòa nhà lớp học, nơi Linh vẫn còn đang cắm cúi. Cậu thấy một chút hình bóng mờ ảo qua khung cửa kính, càng khiến hình ảnh Ngọc Linh đang vật lộn với bài toán trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí cậu. Cậu cảm nhận được sự thôi thúc muốn giúp đỡ, nhưng bản tính trầm tính và sự ngại ngùng lại trỗi dậy, đan xen vào nhau thành một mớ cảm xúc phức tạp. Cậu gãi nhẹ sau gáy, một thói quen của cậu khi đang phân vân hoặc hơi bối rối. Giọng cậu trầm, hơi ngập ngừng.
“Tớ… tớ không biết có giúp được không… Cậu ấy có muốn không?” Long hỏi, ánh mắt vẫn còn một chút lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào Hùng và Mai. Cậu lo lắng rằng Linh sẽ cảm thấy khó xử nếu cậu chủ động giúp đỡ, hoặc tệ hơn, cô sẽ nghĩ cậu đang trêu chọc hay coi thường khả năng của cô. Sự nhạy cảm của Long luôn khiến cậu phải suy nghĩ rất nhiều trước khi hành động, đặc biệt là với Ngọc Linh.
Thảo Mai mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô chất chứa sự thấu hiểu và động viên. “Cậu ấy cần giúp đỡ lắm, Long. Tớ nghĩ ai cũng vậy thôi khi gặp bài khó. Và cậu là người duy nhất tớ thấy có thể giảng cho cậu ấy hiểu được một cách kiên nhẫn và dễ hiểu nhất.” Mai nói, giọng điệu của cô không mang tính ép buộc mà như một lời khẳng định, một sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của Long. Cô biết Long không thiếu năng lực, chỉ thiếu một chút động lực và sự tự tin để vượt qua rào cản ngại ngùng của bản thân. Thanh Lan đứng bên cạnh, chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt kiên định, như một lời ủng hộ thầm lặng.
Long nhìn Hùng, rồi lại nhìn Mai, ánh mắt cậu vẫn còn chút phân vân, nhưng bên trong, một hạt giống quyết tâm đã bắt đầu nảy mầm. Lời gợi ý của thầy Hải lúc sáng, ánh mắt bối rối của Linh, và giờ là sự thúc đẩy từ những người bạn thân thiết – tất cả dường như đang dệt nên một sợi dây định mệnh, kéo cậu lại gần Ngọc Linh hơn. Cậu biết mình không thể mãi trốn tránh cảm xúc và mong muốn giúp đỡ ấy. Ánh hoàng hôn đỏ rực bắt đầu nhuộm màu chân trời, hắt lên khuôn mặt Long một vẻ suy tư sâu sắc. Gió chiều thổi qua, mang theo mùi hương của cỏ non và đất ẩm, luồn vào mái tóc cắt ngắn gọn gàng của cậu. Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thay đổi trong lòng mình. Cậu không nói gì thêm, nhưng ánh mắt cậu nhìn về phía lớp học đã không còn vẻ lảng tránh, mà thay vào đó là một tia sáng quyết đoán. Dù vẫn còn ngại ngùng, nhưng ý nghĩ được giúp đỡ Linh, được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô khi hiểu bài, đã đủ mạnh mẽ để thôi thúc cậu vượt qua mọi rào cản. Những người bạn của cậu, bằng sự tinh ý và chân thành, đã mở ra cánh cửa cho một tương lai rực rỡ hơn, nơi tình bạn và tình yêu tuổi thanh xuân sẽ được thử thách và lớn lên cùng thời gian.