Nắng chiều len lỏi qua ô cửa sổ lớp học, đổ vệt sáng vàng óng lên hàng ghế cuối, nơi Ngọc Linh đang cắm cúi với cuốn sách Toán dày cộp. Tiết tự học cuối cùng của buổi chiều, cả lớp đã chìm vào một không gian tĩnh lặng lạ thường, chỉ còn tiếng bút sột soạt trên trang giấy, tiếng lật sách khẽ khàng và đôi khi là tiếng thở dài khe khẽ của một vài người bạn đang vật lộn với những con số, hình vẽ phức tạp. Bầu không khí trong trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vào thời điểm này luôn mang một vẻ yên bình, trái ngược hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của giờ ra chơi. Những cây phượng già ngoài sân trường khẽ lay động tán lá, xào xạc như đang thì thầm những câu chuyện tuổi học trò, còn tiếng ve thì vẫn miệt mài ngân nga bản tình ca mùa hè bất tận. Mùi phấn bảng, giấy sách mới và cả mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin dưới tầng trệt hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, khó quên của những năm tháng tuổi xanh.
Ngọc Linh, với mái tóc đen óng ả thường ngày vẫn tung bay trong gió, giờ được buộc gọn gàng bằng một chiếc dây chun hình bông hoa nhỏ, đang cúi gằm mặt, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ dường như đã nhòe đi bởi những đường nét hình học chồng chéo. Trên trang giấy trắng tinh, những nét chì gạch xóa liên tục, thể hiện rõ sự bế tắc của cô. Cô cắn nhẹ đầu bút, hàng lông mày thanh tú khẽ cau lại thành một nếp nhăn nhỏ. Bài toán hình học không gian mà thầy Trần Quang Hải giao từ tiết trước quả thực là một thử thách khó nhằn. Bao nhiêu công thức, bao nhiêu định lý cứ quay mòng mòng trong đầu Linh, nhưng dường như không có cái nào khớp hoàn hảo với yêu cầu của đề bài. Cô đã thử đủ mọi cách, vẽ đi vẽ lại không biết bao nhiêu hình phụ, nhưng mọi con đường đều dẫn đến ngõ cụt. Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ kẽ răng, lẫn vào không gian tĩnh mịch của lớp học. Cảm giác bất lực len lỏi trong tâm trí cô, khiến cô muốn buông xuôi tất cả. Cô ghét cảm giác này, cảm giác không thể tự mình giải quyết một vấn đề, nhất là khi nó liên quan đến môn Toán – môn học mà cô luôn cố gắng hết sức để chinh phục.
Ngồi chếch phía trên Linh một chút là Long. Cậu không phải là người hay biểu lộ cảm xúc, nhưng trong lòng cậu lúc này lại là một cuộc chiến nội tâm dữ dội. Cậu đã giải xong bài toán từ lâu, thậm chí còn tìm ra vài cách giải khác nhau để đối chiếu. Nhưng khi nhìn xuống thấy dáng vẻ vật vã của Linh, một cảm giác khó tả dấy lên trong lòng cậu. Cậu khẽ cựa quậy trên ghế, ánh mắt vô thức dán vào chiếc hộp bút chì màu xanh bạc hà của Linh. Bên trong đó, cậu biết, có một cây bút chì mà Linh đã tặng cậu vào dịp sinh nhật năm ngoái, trên thân bút được khắc nắn nót tên "Long" bằng nét chữ đáng yêu của cô. Chiếc bút đó, cậu luôn giữ trong hộp bút của mình, nhưng hôm nay, nó lại nằm yên vị trong hộp bút của Linh, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của cô trong tâm trí cậu.
"Giúp hay không giúp? Cậu ấy sẽ nghĩ gì?" – Tiếng nói của sự do dự vang vọng trong đầu Long. Cậu sợ làm Linh khó xử, sợ cô nghĩ cậu đang khoe khoang hay coi thường khả năng của cô. Bản tính trầm tính, ít nói khiến Long luôn phải suy nghĩ rất nhiều trước khi hành động, đặc biệt là khi đối tượng là Ngọc Linh. Những lời khuyên của Hùng và Thảo Mai vẫn còn văng vẳng bên tai, thúc giục cậu hành động. Cậu biết Linh cần giúp đỡ, và cậu cũng muốn giúp đỡ cô, muốn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ thường ngày của cô thay vì vẻ mặt cau có đầy bối rối này. Nhưng cái "tôi" nhút nhát, e dè của cậu lại níu chân. Cậu không biết phải mở lời thế nào, không biết cách tiếp cận mà không khiến mọi thứ trở nên gượng gạo. Ánh mắt Long lướt qua vai Linh, nhìn vào những đường kẻ xiên vẹo trong vở cô, cậu dễ dàng nhận ra cô đang đi sai hướng ở một bước cơ bản. Một mẹo nhỏ thôi, một lời gợi ý đủ tinh tế, có thể giúp cô gỡ rối được ngay. Nhưng làm sao để truyền tải nó mà không phá vỡ sự cân bằng mong manh giữa hai người?
Cậu khẽ gãi nhẹ sau gáy, một thói quen của cậu khi đang phân vân. Bàn tay cậu vô thức chạm vào chiếc cặp sách đã được khóa cẩn thận, cảm giác da cặp mềm mại dưới đầu ngón tay cũng không xoa dịu được sự căng thẳng trong lòng. Ngoài kia, nắng chiều đã dịu hơn, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên khung cửa sổ, báo hiệu một ngày học nữa sắp kết thúc. Tiếng chuông tan học sẽ reo vang bất cứ lúc nào, và nếu cậu không hành động bây giờ, cơ hội sẽ vuột mất. Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của sách vở và mùi hương riêng của Linh – một mùi hương thanh khiết như nắng sớm, luôn khiến cậu cảm thấy dễ chịu một cách lạ kỳ. Cậu đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng của mình, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng nhỏ nhắn của Linh. Trong khoảnh khắc đó, mong muốn được giúp đỡ đã chiến thắng sự ngại ngùng. Cậu quyết định, dù chỉ là một hành động nhỏ, một lời gợi ý thoáng qua, cũng đủ để cậu vượt qua rào cản của chính mình.
***
Tiếng chuông tan học vang lên, xé tan bầu không khí tĩnh mịch của lớp học, đánh dấu sự kết thúc của một ngày dài. Hầu hết các bạn học sinh đều nhanh chóng thu dọn sách vở, chuẩn bị ra về, nhưng Ngọc Linh vẫn cúi gằm mặt trên trang giấy, dường như không hề nghe thấy tiếng chuông. Vẻ mặt cô vẫn căng thẳng, hàng lông mày vẫn nhíu chặt, và cây bút chì trên tay cô vẫn miệt mài gạch xóa. Thầy Trần Quang Hải, sau khi nhắc nhở cả lớp về bài tập về nhà và dặn dò các em tự ôn luyện, cũng đã rời khỏi lớp. Cánh cửa lớp khẽ khàng đóng lại, để lại một vài học sinh còn nán lại, trong đó có nhóm của Long.
Long, sau một hồi do dự, đã đưa ra quyết định cuối cùng. Cậu khẽ nghiêng người về phía bàn của Linh, nơi cô đang ngồi ở hàng ghế thứ ba. Cậu không thể trực tiếp nói chuyện với cô, cậu biết Linh sẽ cảm thấy ngại ngùng và có thể từ chối sự giúp đỡ của cậu. Cậu cần một cái cớ, một hành động thật tự nhiên, gần như vô thức. Ánh nắng dịu cuối chiều hắt xiên qua ô cửa sổ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Không khí trong lớp học giờ đây nhẹ nhõm hơn, nhưng vẫn còn vương vấn mùi mực và giấy.
“Hùng này, cậu có nhớ cái định lý cosin trong mặt phẳng không gian mà thầy vừa nhắc không?” Long nói nhỏ, đủ để Linh nghe thấy, giọng cậu trầm ấm nhưng cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể. Cậu giả vờ như đang hỏi Hùng về một kiến thức đã học, nhưng ánh mắt cậu lại không rời khỏi cuốn sách Toán đang mở của Linh.
Hùng, với vẻ mặt tinh quái thường thấy, liền hiểu ý. Cậu nhìn Long rồi lại nhìn Linh, khẽ nhếch mép cười. “À, định lý đó hả? Nhớ chứ. Sao Long, cậu cần ôn lại à?” Hùng đáp lời, giọng cũng nhỏ nhẹ, phối hợp ăn ý với Long.
Thảo Mai và Thanh Lan đứng gần đó, cũng đã hiểu được ý đồ của Long. Mai khẽ mỉm cười, đôi mắt sáng thông minh của cô lướt qua Long và Linh, như đang quan sát một vở kịch thú vị. Lan chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt kiên định nhưng cũng ánh lên vẻ mong chờ.
Ngọc Linh, dù đang chìm đắm trong bài toán, cũng khẽ giật mình khi nghe thấy tiếng Long nhắc đến "định lý cosin". Cô ngẩng đầu lên một chút, đôi mắt to tròn thoáng hiện vẻ ngạc nhiên. Long thấy cô đã chú ý, liền chớp lấy cơ hội. Cậu khẽ vươn tay về phía cuốn sách của Linh, giả vờ như đang với lấy cây bút chì của mình mà cậu cố ý để lại trên bàn cô từ trước đó. Cái chạm rất nhẹ, gần như là lướt qua, không một chút gượng gạo, nhưng ngón tay cậu đã kịp đặt hờ lên một dòng công thức trên trang giấy của Linh. Đó chính xác là chỗ cô đang loay hoay tìm hướng giải quyết.
“...chỗ này, có thể thử dùng định lý cosin cho mặt phẳng này, thay vì cố gắng tìm góc giữa hai đường thẳng trực tiếp...” Long thì thầm, giọng cậu nghe như đang độc thoại hoặc tự nói với Hùng, nhưng từng lời lại rõ ràng lọt vào tai Linh. Cậu chỉ vào đúng vị trí cần thiết, nơi Linh đã bỏ qua một chi tiết quan trọng. Cái chạm tay chỉ kéo dài chưa đầy một giây, đủ để Linh cảm nhận được hơi ấm từ đầu ngón tay cậu và nhận ra vị trí mà cậu đang ám chỉ. Ngay lập tức, Long rút tay về, giả vờ cầm lấy cây bút chì của mình rồi quay người lại, tránh ánh mắt của Linh.
Ngọc Linh nhìn theo ngón tay Long, rồi lập tức cúi xuống trang giấy của mình. Đôi mắt cô chợt bừng sáng. “À… đúng rồi!” Cô khẽ thốt lên, như tự nói với chính mình, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ ngạc nhiên và sung sướng. Cái mẹo nhỏ đó, cái hướng dẫn thoáng qua đó, chính là chìa khóa để gỡ rối toàn bộ bài toán. Cô đã cố gắng tìm kiếm một cách quá phức tạp, mà quên mất đi một phương pháp cơ bản nhưng hiệu quả hơn. Nét mặt bối rối, căng thẳng ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ rạng rỡ, đầy hy vọng. Cô bắt đầu ghi chép lia lịa, những nét bút giờ đây dứt khoát và tự tin hơn hẳn.
Long, dù đã quay người lại, nhưng ánh mắt cậu vẫn thỉnh thoảng lướt qua Linh. Cậu thấy sự thay đổi rõ rệt trên gương mặt cô, thấy cô đang miệt mài giải bài với một niềm hứng khởi mới. Một nụ cười nhẹ, gần như vô hình, khẽ nở trên môi Long. Cậu cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cảm giác được giúp đỡ người mình quan tâm, dù chỉ là một cách gián tiếp và kín đáo, lại mang đến một niềm vui lớn lao đến vậy. Cậu khẽ liếc nhìn Hùng và Mai, những người đang trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý. Hùng nháy mắt với Long, một nụ cười tươi rói trên môi, như muốn nói "Tớ đã bảo mà!". Mai chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt cô vẫn chứa đựng sự thấu hiểu và động viên, nhưng giờ đây có thêm một chút hài lòng. Thanh Lan vẫn im lặng, nhưng ánh mắt cô cũng ánh lên vẻ tán thành. Tất cả đều ngầm hiểu rằng, một bước tiến nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa vừa được thực hiện giữa Long và Linh, một sợi dây vô hình vừa được thắt chặt thêm trong buổi chiều hoàng hôn này.
***
Trong khi Ngọc Linh vẫn còn đang say sưa với những phép tính cuối cùng để hoàn thành bài toán, cảm giác nhẹ nhõm và thỏa mãn lan tỏa khắp cơ thể cô. Bài toán khó nhằn suốt mấy tiếng đồng hồ cuối cùng cũng đã được giải quyết, nhờ vào một mẹo nhỏ, một lời gợi ý tinh tế từ Long. Cô ngẩng đầu lên, định nói lời cảm ơn Long, nhưng cậu đã đứng dậy, vai đeo cặp sách, chuẩn bị ra về. Ánh hoàng hôn đỏ rực đã hoàn toàn bao phủ lấy thành phố Hạ Long, hắt những tia sáng cuối cùng vào lớp học, nhuộm một màu cam tím ảo diệu lên mọi vật. Không khí trong lớp học giờ đã vắng vẻ hơn rất nhiều, chỉ còn lại nhóm của Long và Linh.
Ngọc Linh nhìn theo bóng Long, bàn tay cô khẽ nắm chặt cây bút chì khắc tên "Long" mà cô vẫn để trên bàn. Cây bút chì ấy, một món quà nhỏ nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa, giờ đây như một sợi dây vô hình nối kết cô với cậu. Ánh mắt cô bắt gặp ánh mắt Long thoáng qua. Cậu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận ra, một nụ cười ẩn chứa sự hài lòng và một chút bối rối. Rồi cậu quay đi, bước nhanh ra khỏi lớp, như thể muốn tránh né mọi sự chú ý. Linh cảm thấy một chút hụt hẫng, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô lại thấy một sự ấm áp lạ thường. “Cậu ấy thật là… lạnh lùng nhưng cũng thật tốt bụng,” cô thầm nghĩ, một chút tò mò và cảm kích dấy lên trong tim. Long luôn như vậy, ít nói, ít biểu cảm, nhưng những hành động của cậu lại luôn chứa đựng sự quan tâm tinh tế và chân thành.
Khi Long bước qua cửa lớp, cánh tay cậu khẽ vuốt nhẹ vào túi quần, nơi có "Chiếc vòng tay may mắn" đang nằm im lìm. Chiếc vòng tay đơn giản nhưng đầy ý nghĩa, mang theo những lời chúc tốt đẹp và hy vọng của cậu. Cậu không nói ra, nhưng cảm giác chiếc vòng tay dưới đầu ngón tay như một lời nhắc nhở về những cảm xúc đang chớm nở trong lòng cậu, những cảm xúc mà cậu vẫn chưa dám thổ lộ. Gió chiều từ biển Hạ Long thổi vào qua khung cửa mở, mang theo hơi mặn mòi và mùi hương của hoa sứ từ sân trường, luồn qua mái tóc đen của cậu, khiến lòng cậu thanh thản hơn bao giờ hết.
Hùng và Thảo Mai đứng gần đó, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Hùng, với vẻ mặt tinh quái, khẽ nháy mắt với Mai. "Thấy chưa? Tớ đã nói rồi mà," cậu thì thầm, giọng đầy vẻ đắc thắng và một chút hóm hỉnh. Mai mỉm cười nhẹ, đôi mắt cô lấp lánh sự tinh tế. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như một lời khẳng định cho sự thấu hiểu của mình. Thanh Lan, như thường lệ, vẫn im lặng, nhưng khóe môi cô cũng khẽ cong lên một cách nhẹ nhàng, một dấu hiệu cho thấy cô cũng cảm nhận được những rung động tinh tế đang diễn ra.
Ánh hoàng hôn bao trùm lấy sân trường, nhuộm vàng những hàng cây, tô điểm cho những mái ngói rêu phong của ngôi trường cổ kính. Những tia nắng cuối cùng rọi vào lớp học, làm nổi bật lên hình ảnh Ngọc Linh đang mỉm cười mãn nguyện với bài toán đã giải quyết xong, và bóng Long đang bước đi trên hành lang, mang theo một trái tim ấm áp và một nụ cười ẩn giấu. Tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đang dần được vẽ nên bằng những khoảnh khắc giản dị, những hành động tinh tế, và những rung động đầu đời như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười chúc phúc cho những trái tim non trẻ ấy. Dù chưa một lời yêu được nói ra, nhưng sự quan tâm, sự thấu hiểu và những ánh mắt trao nhau đã đủ để thắp lên ngọn lửa của một tình cảm trong trẻo, hứa hẹn một tương lai đầy ắp những điều bất ngờ và ý nghĩa.