Long siết chặt cốc trà sữa trong tay, như thể đang siết chặt quyết tâm của mình. Ánh mắt cậu nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ, hướng về phía thành phố Hạ Long đang dần lên đèn, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu. Cậu biết, cuộc chiến này, dù cậu không muốn, cũng đã bắt đầu.
***
Tiếng chuông báo hết giờ học vang lên giòn giã, xé tan bầu không khí tĩnh lặng của tiết học cuối cùng. Từng dãy bàn ghế xáo động, rồi học sinh ùa ra hành lang như bầy ong vỡ tổ. Tiếng nói cười, tiếng bước chân vội vã, tiếng sách vở xao xác va vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng của tuổi học trò. Từ các lớp học, mùi phấn bảng còn vương vấn, hòa quyện với mùi giấy sách mới tinh khôi, phảng phất chút hương cà phê từ căng tin lẩn quất đâu đó. Ánh nắng buổi sáng mùa thu Hạ Long dịu nhẹ, vàng ươm, lọt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gạch cũ kỹ của Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, ngôi trường mang trong mình cả nét kiến trúc Pháp cổ điển lẫn sự hiện đại. Gió mát lành thổi qua, khẽ lay động những tán cây cổ thụ rợp bóng trong sân trường, mang theo chút hương hoa sữa thoảng nhẹ đầu mùa.
Ngọc Linh đứng tựa vào lan can hành lang, mái tóc đen dài óng ả được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt to tròn long lanh. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi cô nàng, ngay cả khi đang tập trung bàn luận về bài tập Toán khó nhằn với Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan. Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, đôi mắt tinh anh sau cặp kính cận, đang say sưa giải thích một công thức phức tạp. Lan, khỏe khoắn và năng động, tóc ngắn ngang vai, thỉnh thoảng lại xen vào những câu hỏi sắc sảo, dứt khoát. Ba cô gái, mỗi người một vẻ, tạo nên một góc nhỏ rực rỡ và đầy sức sống giữa hành lang đông đúc.
Đang lúc cả ba chìm đắm trong thế giới của những con số, một bóng người cao ráo, phong độ chợt xuất hiện, tựa như một làn gió mới thổi qua. Nguyễn Trọng Tùng, với mái tóc tạo kiểu sành điệu và bộ đồng phục chỉnh tề nhưng vẫn toát lên vẻ thời thượng, bước đến gần nhóm Linh. Đôi mắt sắc sảo của cậu ta thoáng quét qua Mai và Lan, rồi dừng lại thật lâu ở Ngọc Linh, ánh lên vẻ quan tâm đặc biệt, khó mà giấu diếm. Tùng mỉm cười, nụ cười đúng chuẩn "hoàng tử" mà các cô gái trong trường vẫn thường xì xào, đủ để khiến bao trái tim thiếu nữ xao xuyến.
"Chào Linh, chào Mai, Lan," Tùng cất giọng, nhanh gọn và dứt khoát, nhưng khi hướng về phía Ngọc Linh, giọng cậu ta bỗng trở nên ngọt ngào hơn, pha chút trầm ấm dễ nghe. "Vừa hay quá, mình đang muốn tìm Linh đây."
Ngọc Linh hơi bất ngờ, đôi mắt to tròn khẽ chớp. Cô nàng buông quyển sách xuống, môi nở nụ cười nhẹ. "À, chào Tùng. Cậu tìm mình có chuyện gì không?"
Tùng tiến thêm một bước, khoảng cách giữa cậu ta và Ngọc Linh rút ngắn lại một chút, đủ để cô cảm nhận được mùi hương nước hoa nam tính nhẹ nhàng từ người cậu ta. "Mình chỉ muốn nói là bài văn của Linh hôm trước được cô giáo khen đấy, cậu viết hay thật, ý tứ sắc bén mà lời lẽ lại rất truyền cảm. Mình đọc mà cứ muốn đọc mãi." Tùng nói, ánh mắt cậu ta như muốn nuốt trọn nụ cười của Linh, không chút che giấu sự ngưỡng mộ. Cậu ta còn đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc được tạo kiểu kỹ lưỡng của mình, một hành động vô thức thể hiện sự tự tin.
Ngọc Linh thoáng đỏ mặt, một chút ngượng ngùng dâng lên nơi gò má. Cô nàng không quen nhận những lời khen ngợi trực tiếp và phô trương như vậy, đặc biệt là từ một người vừa mới quen. Cô lùi lại một chút, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ lịch sự và tự nhiên nhất có thể. "Cảm ơn Tùng, cậu quá khen rồi," Linh mỉm cười gượng gạo, giọng nói trong trẻo khẽ vang lên. "Mình chỉ viết theo cảm xúc thôi."
Mai và Lan đứng bên cạnh, không khỏi trao đổi ánh mắt. Mai khẽ huých nhẹ tay Lan, thì thầm đủ nghe: "Cậu ta 'đánh' thẳng quá nhỉ?" Giọng nói nhỏ nhẹ của Mai mang chút tò mò và cả một chút lo lắng thay cho cô bạn thân.
Lan, với đôi mắt tinh nhanh, sắc sảo, nhìn Tùng một cách đánh giá. Cô nàng nhếch mép cười nhẹ: "Linh nhà mình 'sáng' quá mà, ai chẳng để ý." Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, mang theo một hàm ý sâu xa hơn. Cả hai đều nhận ra sự chủ động quá mức của Tùng, và cái cách cậu ta thể hiện sự quan tâm đặc biệt đến Ngọc Linh.
Long và Hùng, lúc này vừa đi ngang qua hành lang, dự định xuống căng tin mua đồ ăn vặt. Mùi thức ăn trưa hấp dẫn từ bếp ăn tập thể đã bắt đầu lan tỏa, kích thích vị giác. Long đang nói chuyện với Hùng về trận bóng đá cuối tuần, giọng trầm ấm, nhưng khi ánh mắt cậu vô tình lướt qua nhóm Linh, mọi âm thanh xung quanh bỗng chốc như tan biến. Cậu nhìn thấy Tùng đang đứng rất gần Ngọc Linh, nở nụ cười rạng rỡ và thốt ra những lời khen ngợi ngọt ngào. Ánh mắt Tùng dán chặt vào Linh, đầy vẻ ngưỡng mộ, thậm chí có phần chiếm hữu. Linh thì hơi cúi mặt, má ửng hồng, nụ cười gượng gạo. Một cảm giác khó chịu chợt dấy lên trong lòng Long, lan tỏa nhanh chóng như một dòng điện. Cậu bỗng nhiên dừng bước, bờ vai rộng khẽ khựng lại, ánh mắt hổ phách sâu hun hút dõi theo hình bóng hai người họ. Cậu cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng sâu bên trong, một ngọn lửa ghen tuông nhỏ đã bắt đầu nhen nhóm.
Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, vẫn đang luyên thuyên kể về một pha bóng đẹp mắt của mình. Khi thấy Long đột ngột dừng lại và im lặng, cậu ta tò mò quay sang nhìn. Đôi mắt híp lại khi cười của Hùng chợt mở lớn hơn một chút khi cậu ta nhận ra tiêu điểm chú ý của Long. Hùng khẽ nhướn mày, một nụ cười ranh mãnh nở trên môi. Cậu ta đã quá quen với những biểu hiện này của Long mỗi khi có "biến" liên quan đến Ngọc Linh.
Long siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay khẽ trắng bệch. Cậu cảm thấy một sự bất an len lỏi, không chỉ là ghen tuông đơn thuần, mà còn là một dự cảm về những điều phức tạp sắp tới. Tùng không chỉ đơn thuần là một người bạn mới. Cậu ta là một biến số khó lường, một ngọn sóng ngầm đang chực chờ khuấy động sự bình yên trong mối quan hệ của cậu và Linh. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng lắm những con sóng ngầm, và Long biết, cậu phải sẵn sàng đối mặt với tất cả. Cậu sẽ không để bất cứ ai làm xao động tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát mà cậu và Linh đã cùng nhau vun đắp.
***
Hành lang lớp học vào giữa giờ ra chơi vẫn ồn ào và náo nhiệt, nhưng Long đã kéo Hùng ra một góc khuất hơn, nơi ít người qua lại, gần cửa sổ nhìn ra khoảng sân sau của trường. Tiếng ve kêu râm ran từ những hàng cây cổ thụ trong sân vọng vào, tạo thêm chút không khí mùa hè vẫn còn vương vấn. Ánh nắng nhẹ xuyên qua tán lá, vẽ nên những vệt sáng lốm đốm trên nền gạch. Long đứng đó, bờ vai rộng hơi trùng xuống, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tùng và Linh, những người giờ đã di chuyển xa hơn một chút, nhưng vẫn đủ gần để cậu có thể cảm nhận được sự hiện diện của họ. Nét mặt cậu đăm chiêu, u tối, hoàn toàn khác hẳn với vẻ bình thản thường ngày.
Hùng nhìn Long, thở dài một tiếng ra chiều thấu hiểu. Cậu ta đã chén sạch hộp sữa chua mang theo và đang lau miệng. "Này Long, cậu sao thế? Mặt cứ đăm đăm ra như mất sổ gạo ấy." Hùng cố gắng pha trò để giảm bớt căng thẳng, nhưng giọng cậu ta cũng không giấu được vẻ lo lắng thực sự. Đôi mắt híp lại của Hùng nhìn thẳng vào Long, chứa đựng sự quan tâm chân thành của một người bạn thân.
Long vẫn bất động, ánh mắt hổ phách xa xăm. "Chẳng có gì," cậu nói, giọng trầm và dứt khoát, nhưng ngữ điệu lại chứa đựng một sự khó chịu rõ rệt. Cậu siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cái cảm giác bực bội, bất lực cứ thế trào dâng trong lòng cậu. Cậu không thích sự phô trương của Tùng, không thích cái cách cậu ta công khai tiếp cận Linh, và càng không thích cái cách Linh dường như đang bị cuốn vào những lời lẽ ngọt ngào đó, dù chỉ là một khoảnh khắc bối rối.
Hùng nhướn mày, lắc đầu ngán ngẩm. "Chẳng có gì mà ánh mắt cứ như muốn đốt cháy người ta đến nơi. Cậu bạn mới này đúng là có 'sức hút' thật, vừa vào đã khiến Linh nhà ta được chú ý đặc biệt rồi." Hùng cười ranh mãnh, nhưng ánh mắt cậu ta lại liếc nhìn Long một cách thăm dò. Cậu ta biết Long đang ghen, và Hùng cũng hiểu Long khó lòng mà bộc lộ cảm xúc của mình ra ngoài một cách dễ dàng. "Cậu ta không giống những người khác chỉ ngưỡng mộ Linh từ xa đâu Long ạ. Tớ thấy Tùng không đơn giản đâu. Cậu ta nhìn Linh bằng ánh mắt rất khác, rất... có mục đích. Mà cậu ta còn chủ động ra mặt thế kia, không phải dạng vừa đâu." Hùng phân tích, giọng điệu từ tếu táo chuyển sang nghiêm túc hơn.
Long quay phắt lại nhìn Hùng, ánh mắt sắc như dao cau. "Cậu ta đang làm gì vậy?" Câu hỏi bật ra như một phản xạ, chứa đựng sự bực bội và một chút hoang mang. Cậu biết Tùng đang tán tỉnh Linh, nhưng cái cách Hùng miêu tả khiến cậu cảm thấy như có một mối đe dọa thực sự đang treo lơ lửng. Cậu không thích cái cảm giác bị động này, cái cảm giác nhìn người khác công khai tiếp cận người con gái mà cậu yêu thương.
Hùng vỗ vai Long, cố gắng làm dịu căng thẳng đang bao trùm lấy cậu bạn. "Thì cậu cũng thấy rồi đấy. Hết khen văn, rồi lại cười nói ra vẻ thân thiết. Cậu ta đang thể hiện sự ga lăng, tự tin của mình để thu hút sự chú ý của Linh. Mà Linh nhà mình thì tốt bụng quá, ai cũng nghĩ là bạn bè bình thường thôi." Hùng nói, rồi lại nhìn về phía Tùng và Linh. "Cái kiểu này là 'cưa đổ' con gái trong vòng một nốt nhạc đấy, Long ạ. Cậu không lo thì thôi, tớ còn thấy lo thay cậu đây."
Long đưa tay xoa nhẹ thái dương, một thói quen khi cậu đang suy nghĩ sâu sắc hoặc cảm thấy khó chịu. Lời Hùng nói không sai. Tùng quá tự tin, quá chủ động, và quá khéo léo. Cậu ta không chỉ đẹp trai, giỏi giang mà còn biết cách thể hiện mình một cách ấn tượng nhất. Điều đó khiến Long, vốn là một người trầm lặng, ít khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài, cảm thấy có chút bất lực. Cậu luôn tin rằng tình cảm của cậu và Linh là vững chắc, được xây dựng từ những điều nhỏ nhặt, chân thành. Nhưng Tùng lại đang tấn công bằng một chiến thuật hoàn toàn khác, một chiến thuật rực rỡ và phô trương, dễ dàng thu hút sự chú ý.
Trong đầu Long bắt đầu hiện lên những hình ảnh về Tùng, từ vẻ ngoài phong độ đến những hành động ga lăng. Cậu cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai mình. Cậu biết mình không thể cứ mãi trầm lặng như vậy. Cảm giác ghen tuông của Long sẽ buộc cậu phải thoát khỏi vỏ bọc trầm lặng và có những hành động cụ thể hơn để bảo vệ mối quan hệ với Linh. Cậu phải làm gì đó, nhưng làm gì? Cậu không muốn bắt chước Tùng, không muốn phải phô trương hay cạnh tranh một cách ồn ào. Long tin vào tình cảm của mình, tin vào sự thấu hiểu giữa cậu và Linh. Nhưng liệu Linh có bị lung lay trước sự tấn công dồn dập của Tùng không? Câu hỏi đó cứ quẩn quanh trong tâm trí Long, tạo nên một sự bất an lớn.
Cậu thở hắt ra một hơi, đôi mắt hổ phách nheo lại, nhìn chằm chằm vào khoảng không. Tiếng chuông báo hết giờ ra chơi vang lên, nhưng Long dường như không nghe thấy. Trong đầu cậu, những suy tính, những lo lắng cứ thế nối tiếp nhau, tạo thành một mớ bòng bong. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
***
Tiếng chuông tan học buổi chiều vang dội khắp sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, như một tín hiệu giải phóng. Ngay lập tức, một dòng người khổng lồ ào ạt đổ ra từ các dãy nhà học, tạo nên một cảnh tượng sôi động, hối hả và đầy sức sống của tuổi trẻ. Tiếng cười nói, tiếng hò reo, tiếng gọi nhau í ới hòa vào tiếng xe cộ qua lại tấp nập trên con đường phía trước cổng trường. Khói bụi nhẹ từ đường phố phả vào không khí, quyện lẫn với mùi xôi nóng hổi từ gánh xôi của cô Hoàng Thị Mai, thoang thoảng đâu đó là mùi hoa hoàng lan dịu nhẹ. Ánh nắng chiều Hạ Long vẫn còn rực rỡ, nhưng đã dịu đi nhiều so với buổi trưa, nhuộm vàng cả không gian, tạo nên một bức tranh cuối ngày tuyệt đẹp.
Ngọc Linh, Mai và Lan cùng bước đi ra cổng trường, ba cô gái vẫn trò chuyện rôm rả. Mai đang kể về một cuốn tiểu thuyết trinh thám mới đọc, còn Lan thì hào hứng bàn về kế hoạch đi dã ngoại cuối tuần. Linh lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra vài câu hỏi hoặc bình luận, giọng nói trong trẻo của cô nàng bay bổng trong không gian. Cô nàng vẫn còn mang theo chiếc cặp sách quen thuộc, vai đeo thêm một chiếc túi vải nhỏ xinh đựng vài cuốn sách tham khảo.
Đúng lúc ba cô gái vừa bước đến cổng trường, một bóng người cao ráo, lịch thiệp bất ngờ xuất hiện, tựa như thể đã chờ sẵn ở đó. Nguyễn Trọng Tùng, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt sắc sảo, đang đứng tựa vào cột cổng trường. Trên tay cậu ta là một chiếc túi nhỏ chứa đầy đồ ăn vặt và một chiếc ô gấp gọn gàng. Cậu ta mặc một chiếc áo phông đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ sành điệu, mái tóc được vuốt gel gọn gàng dưới ánh nắng chiều càng thêm phần nổi bật.
"Linh, Mai, Lan!" Tùng cất giọng, nghe rất tự nhiên và đầy cuốn hút. "Trùng hợp quá, mình vừa mua ít đồ ăn vặt, tiện đường đưa Linh về luôn nhé. Nghe nói chiều nay có thể mưa, mình mang ô theo cho Linh đây." Tùng nói, giọng điệu ga lăng và cử chỉ lịch thiệp không chút gượng ép. Cậu ta chìa chiếc túi đồ ăn và chiếc ô ra phía Linh, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm.
Ngọc Linh hoàn toàn bất ngờ. Cô nàng chớp chớp đôi mắt to tròn, nhìn chiếc ô rồi nhìn Tùng, rồi lại nhìn túi đồ ăn vặt. Mấy lời nói tự nhiên của Tùng khiến cô không khỏi ngượng ngùng, một chút đỏ ửng lan lên tận vành tai. Cô không nghĩ Tùng lại chủ động đến thế, và cũng không nghĩ cậu ta lại quan tâm đến cả dự báo thời tiết cho mình. Cô nàng thoáng bối rối, không biết nên phản ứng thế nào. "À... không cần đâu Tùng, mình có thể tự về được mà. Với lại, trời vẫn còn nắng mà." Linh cố gắng từ chối một cách khéo léo, giọng nói nhỏ dần. Cô không muốn nhận sự giúp đỡ quá mức này, đặc biệt là khi nó lại công khai đến thế.
Tùng mỉm cười, nụ cười đầy tự tin, không để Linh có cơ hội từ chối thêm. Cậu ta tiến thêm một bước, nhẹ nhàng vươn tay cầm lấy chiếc cặp sách trên tay Linh. "Cứ để mình giúp, con gái mang nhiều đồ nặng không tốt đâu. Với lại, dự báo thời tiết mà, cẩn tắc vô ưu." Tùng nói, giọng điệu trầm ấm, rồi quay sang Mai và Lan. "Hai cậu có cần mình giúp gì không?" Tùng ra hiệu cho Linh đi cùng, một cách tự nhiên đến mức Linh khó lòng mà từ chối thêm được nữa.
Ngọc Linh thoáng ngượng nghịu, tay cô nàng vẫn còn lưu luyến ở quai cặp sách, nhưng Tùng đã cầm chắc nó rồi. Cô nàng cảm thấy một chút khó xử, nhưng đồng thời cũng có chút cảm kích trước sự ga lăng của Tùng. Cô đành gật đầu nhẹ, bước theo cậu ta. Mai và Lan nhìn nhau đầy ẩn ý, rồi nở nụ cười thông cảm với Linh.
Không xa đó, nhóm của Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi và Phan Thị Loan đang đứng túm tụm lại, chờ đợi xe đến đón. Yến, với vẻ ngoài xinh đẹp và hơi điệu đà, là người đầu tiên nhận ra cảnh tượng trước mắt. Cô nàng khẽ huých tay Chi, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ tò mò. "Ôi trời, Tùng ga lăng thật đấy. Nhìn Linh kìa, mặt đỏ hết lên rồi." Giọng Yến thì thầm, nhưng không giấu được chút ngưỡng mộ và cả chút ghen tị.
Chi, cá tính và sắc sảo hơn, nhếch mép cười. "Đúng là 'hoàng tử' của trường mình bây giờ. Cậu ta biết cách gây ấn tượng thật. Long mà không nhanh chân là mất người yêu như chơi." Chi nói, ánh mắt lướt nhanh về phía cổng trường.
Loan, cô nàng tóc nhuộm highlight, hóng hớt thêm vào: "Đúng rồi đó, Tùng đẹp trai, nhà giàu, lại còn ga lăng nữa chứ. Linh mà không đổ mới lạ." Cả ba cô nàng lại xì xào, bàn tán không ngừng, tiếng cười khúc khích vang lên giữa dòng người tan trường. Những lời đồn thổi về Tùng và Linh sẽ lan rộng, gây ra hiểu lầm và thử thách sự tin tưởng giữa Long và Linh.
Trần Hoàng Long, cùng với Hùng, vừa bước ra khỏi cổng trường, đang định đi lấy xe đạp. Mùi phấn bảng nhẹ còn vương trên vai áo, xen lẫn mùi khói bụi từ con đường. Ánh mắt Long vô tình lướt qua đám đông và dừng lại ở cảnh tượng Tùng đang cầm cặp sách cho Linh, nở nụ cười đầy tự tin, còn Linh thì cúi mặt, má ửng hồng. Những lời xì xào bàn tán của nhóm Yến, Chi, Loan lọt vào tai Long, dù cậu không cố ý nghe. "Long mà không nhanh chân là mất người yêu như chơi." Câu nói của Chi như một nhát dao cứa vào tim Long.
Ánh mắt hổ phách của Long tối sầm lại. Nụ cười trên môi cậu vụt tắt, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng đến đáng sợ. Cậu siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch, đến nỗi Hùng đứng cạnh cũng cảm nhận được sự căng thẳng đang tỏa ra từ Long. Cảm giác ghen tuông, bất an dâng trào trong Long, khiến cậu cảm thấy tức giận. Tùng đang công khai theo đuổi Linh, và sự chủ động của cậu ta đang tạo ra những tình huống khó xử cho Linh, đồng thời cũng thách thức trực tiếp mối quan hệ của Long. Long cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dần dựng lên giữa cậu và Linh, được xây dựng bằng những lời khen ngợi ngọt ngào, những hành động ga lăng phô trương của Tùng và những lời bàn tán xì xào của đám đông.
Hùng nhìn Long, thở dài. Cậu ta biết, đây là khởi đầu của một cuộc chiến. Long, vốn dĩ trầm lặng và ít khi bộc lộ cảm xúc, giờ đây lại phải đối mặt với một đối thủ hoàn toàn khác biệt, một người không ngại ngần phô trương tình cảm và sự quan tâm của mình. Long nhìn theo bóng lưng Linh và Tùng đang dần khuất xa. Cậu biết, cậu không thể cứ mãi đứng nhìn. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng đôi khi, những con sóng ngầm cũng có thể cuốn trôi tất cả nếu không được giữ chặt. Cậu sẽ phải làm gì đó, và cậu biết, thời điểm đó đang đến rất gần.