Chương 16
Ánh nắng ban mai rực rỡ của Hạ Long len lỏi qua ô cửa sổ, đánh thức Ngọc Linh dậy sau một đêm trằn trọc. Dù đã ngủ không sâu giấc, nhưng lạ thay, cô lại cảm thấy vô cùng sảng khoái và tràn đầy năng lượng. Tâm trí cô vẫn vẩn vơ quanh bài toán khó hôm qua và ánh mắt thoáng qua của Long trên hành lang. Ngồi vào bàn học trong lớp, cô khẽ vuốt nhẹ trang sách Toán, nơi vẫn còn in đậm những ký hiệu và công thức phức tạp mà cô đã từng vật lộn. Chỉ một mẹo nhỏ, một lời gợi ý tinh tế, Long đã giúp cô gỡ rối hoàn toàn. “Thật không ngờ, chỉ một cái liếc mắt của cậu ấy mà mình lại thông suốt được như vậy,” cô thầm nghĩ, một cảm giác biết ơn sâu sắc dâng trào trong lòng. Long luôn như vậy, trầm tính, ít nói, nhưng những hành động của cậu lại luôn chứa đựng một sự quan tâm đặc biệt, một sự thấu hiểu mà không phải ai cũng có.
Cô khẽ ngước mắt lên, nhìn về phía bàn trên, nơi Long thường ngồi. Cậu đã đến lớp từ sớm, như mọi khi, và đang chăm chú đọc một cuốn sách vật lý dày cộp. Tóc đen cắt ngắn gọn gàng hơi rủ xuống trán, che đi một phần đôi mắt sâu màu hổ phách, khiến cậu trông càng thêm bí ẩn. Bờ vai rộng vững chãi, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ nam tính dù chỉ mới là học sinh cấp ba. Long chẳng bao giờ ồn ào hay phô trương, cậu luôn có một vẻ điềm tĩnh đến lạ thường, như một tảng băng trôi giữa dòng nước cuồn cuộn của tuổi trẻ. Thế nhưng, chính cái vẻ ngoài lạnh lùng ấy lại càng khiến cô tò mò. “Cậu ấy thật là… lạnh lùng nhưng cũng thật tốt bụng,” ý nghĩ đó lại vụt qua trong tâm trí cô, kèm theo một nụ cười nhẹ. Cô muốn cảm ơn cậu một cách nghiêm túc, muốn hỏi kỹ hơn về cái mẹo giải toán ấy, không chỉ vì muốn hiểu bài mà còn vì muốn tìm một cớ để tiếp cận cậu, để khám phá thêm về con người Long.
Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên, phá tan bầu không khí yên tĩnh trong lớp. Học sinh ùa ra khỏi chỗ ngồi, tiếng bàn ghế xê dịch, tiếng cười nói xì xào bắt đầu ồn ào khắp hành lang. Ngọc Linh quay sang Thảo Mai, người bạn thân vẫn đang cặm cụi ghi chép nốt vài dòng cuối cùng.
“Mai này,” Ngọc Linh khẽ gọi, giọng cô hơi chùng xuống.
Thảo Mai ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận khẽ chớp. “Sao thế Linh? Vẫn còn nghĩ về bài toán hôm qua à?”
Ngọc Linh gật đầu, má cô hơi ửng hồng. “Không hẳn là nghĩ về bài toán, mà là… về Long. Cậu ấy giúp mình nhiều lắm, chỉ một câu nói thôi mà mình thông suốt cả bài.”
Thảo Mai mỉm cười nhẹ, kéo ghế xích lại gần Ngọc Linh hơn. “Cậu ấy thông minh mà, đúng không? Chuyện nhỏ ấy mà Linh. Long luôn giỏi Toán, cậu biết mà.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Cô nàng biết rõ Long không chỉ ‘giỏi Toán’ mà còn có một sự quan tâm đặc biệt dành cho Ngọc Linh, và ngược lại.
“Nhưng mình vẫn muốn hỏi kỹ hơn về cái mẹo đó,” Ngọc Linh nói tiếp, giọng cô có chút bối rối, “và cả… cảm ơn cậu ấy nữa.” Cô thoáng nhìn về phía Long, thấy cậu đã cất sách, chuẩn bị ra ngoài. Một nỗi lo lắng nhỏ nhen nhóm trong lòng cô: liệu cậu có cảm thấy phiền không? Liệu cậu có lại lảng tránh như mọi khi không?
Thảo Mai vỗ nhẹ vào tay Ngọc Linh. “Cậu cứ hỏi đi, có gì mà phải ngại. Long không phải loại người khó tính đâu. Với lại, nếu cậu muốn hiểu rõ hơn, đó là điều tốt mà. Việc học là quan trọng nhất.” Mai không nói thẳng ra rằng cô biết Long cũng thích Ngọc Linh, nhưng qua từng cử chỉ, từng lời nói, cô luôn khuyến khích Ngọc Linh chủ động hơn. Cô biết, Long quá kín đáo, quá ngại ngùng để là người bắt đầu.
Ngọc Linh nhìn Thảo Mai, trong lòng cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh. Cô khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm. “Ừ, cậu nói đúng. Mình phải hỏi cho rõ ràng.” Cô siết chặt cây bút chì khắc tên "Long" trong tay, cảm nhận sự ấm áp từ vật nhỏ bé ấy như tiếp thêm dũng khí.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, đánh dấu sự kết thúc của giờ ra chơi ồn ào. Học sinh vội vã trở về chỗ ngồi, tiếng ồn dần lắng xuống, nhường chỗ cho tiếng giảng bài trầm bổng của thầy giáo. Suốt tiết học đó, Ngọc Linh vẫn không ngừng nghĩ về Long. Cô quan sát cậu từ phía sau, thấy cậu chăm chú ghi chép, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt tóc. Một cảm giác nhẹ nhàng, ấm áp lan tỏa trong tim cô. Cô biết, việc cô chủ động tiếp cận Long không chỉ là để cảm ơn hay hỏi bài, mà còn là một bước khởi đầu cho một điều gì đó khác biệt, một điều mà cô vẫn chưa thể gọi tên. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua cửa sổ lớp học, tạo cảm giác tươi mới và hy vọng, soi rọi lên hình ảnh một cô gái đang nung nấu một quyết tâm nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa trong tuổi thanh xuân của mình.
***
Chiều muộn, sau giờ học, thư viện trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong một bầu không khí yên tĩnh và tri thức. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn đọc sách tỏa ra, làm nổi bật những giá sách cao ngất với hàng ngàn cuốn sách đủ mọi thể loại. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ từ bàn ghế hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng, quen thuộc và dễ chịu. Thỉnh thoảng, tiếng lật trang sách xào xạc, tiếng thì thầm trò chuyện nhỏ nhẹ của vài nhóm học sinh, hay tiếng nhân viên thư viện sắp xếp sách lại vang lên, nhưng tất cả đều rất khẽ khàng, như sợ phá vỡ sự tĩnh lặng thiêng liêng của không gian này. Gió nhẹ từ bên ngoài thoảng qua cửa sổ mở, mang theo hơi mát của buổi chiều Hạ Long, làm lay động nhẹ những tấm rèm cửa, và đôi khi còn mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa sữa từ sân trường.
Tại một góc quen thuộc, chiếc bàn lớn đặt gần cửa sổ, nhóm học tập của Long, Linh, Hùng, Mai và Thanh Lan đã tụ tập. Họ vẫn duy trì thói quen học nhóm sau giờ học, cùng nhau ôn tập và giải đáp những thắc mắc. Hùng, với vẻ mặt tinh quái, đang giải thích một bài tập hóa học phức tạp cho Thanh Lan, thỉnh thoảng lại xen vào những câu đùa hóm hỉnh khiến Thanh Lan chỉ biết lắc đầu cười nhẹ. Mai thì vẫn cặm cụi đọc một cuốn tiểu thuyết tiếng Anh, nhưng đôi mắt cô vẫn tinh tế liếc nhìn mọi động tĩnh xung quanh. Long, như thường lệ, vẫn trầm ngâm với cuốn sách Toán của mình, thỉnh thoảng lại ghi chú gì đó vào quyển sổ tay.
Ngọc Linh ngồi đối diện Long, cô cố gắng tập trung vào cuốn sách, nhưng tâm trí cô vẫn không ngừng suy nghĩ về việc cô sẽ nói gì, làm thế nào để mở lời. Cảm giác hồi hộp len lỏi trong từng tế bào, khiến tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, tự nhủ phải mạnh dạn. Đây là cơ hội tốt nhất.
Sau khi cùng nhau ôn tập xong một số phần kiến thức trọng tâm, Hùng gấp sách lại, vươn vai một cái rõ kêu. “Thôi được rồi, hôm nay đến đây thôi nhỉ? Tớ đói bụng quá rồi.”
Thanh Lan gật đầu đồng ý. “Mình cũng thấy hơi đuối rồi. Chắc nghỉ một lát đi ăn gì đó.”
Mai khẽ gập cuốn sách lại, đẩy kính lên sống mũi. “Các cậu cứ đi trước đi, mình muốn đọc thêm một chút nữa.”
Ngọc Linh biết đây là thời cơ của mình. Cô nhìn sang Long, cậu vẫn đang lật dở trang sách, dường như không để ý đến cuộc trò chuyện xung quanh. Cô phải lấy hết dũng khí.
“Long này…” Ngọc Linh khẽ gọi, giọng cô hơi run rẩy, “về cái bài toán hôm qua… Mình vẫn chưa hiểu rõ lắm cái phần công thức đó. Cậu có thể giải thích kỹ hơn cho mình được không?”
Long khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt hổ phách sâu thẳm khẽ mở to, lộ rõ vẻ hơi bất ngờ. Cậu không nghĩ Ngọc Linh sẽ chủ động hỏi mình như vậy. Một sự ngượng ngùng nhỏ thoáng qua trên khuôn mặt điển trai của cậu, nhưng cũng không thể che giấu được một niềm vui thầm kín đang dâng lên trong lòng. Cậu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua một chút bối rối.
Ngọc Linh thấy Long ngập ngừng, cô lại càng thêm quyết tâm. Cô đặt nhẹ cuốn sách xuống bàn, quay hẳn người sang phía Long, ánh mắt long lanh đầy chân thành. “Chính là cái mẹo nhỏ cậu chỉ hôm qua ấy… Nó hay quá, mình muốn hiểu cặn kẽ hơn. Mình đã thử giải lại bằng cách đó, nó hiệu quả thật, nhưng mình vẫn chưa thực sự nắm được bản chất của nó.”
Hùng và Mai khẽ trao đổi ánh mắt. Một nụ cười ẩn ý nở trên môi Hùng, cậu khẽ nháy mắt với Mai, như muốn nói "Kế hoạch thành công rồi!". Mai chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô lấp lánh sự tinh tế, như một lời động viên ngầm cho Ngọc Linh. Thanh Lan, sau một thoáng nhìn sang, lại nhanh chóng quay về với chồng sách của mình, dường như những chuyện tình cảm lãng mạn không phải là mối quan tâm hàng đầu của cô nàng.
Long nhìn Ngọc Linh. Ánh mắt cô long lanh, tràn đầy sự tò mò và khao khát học hỏi. Vẻ ngại ngùng ban đầu của cậu dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác ấm áp lan tỏa trong tim. Cậu không thể từ chối một lời đề nghị chân thành như vậy. Cậu chậm rãi gật đầu, khẽ vuốt nhẹ chiếc vòng tay may mắn trong túi quần một cách vô thức. Chiếc vòng tay đơn giản, nay dường như càng thêm ý nghĩa, như một sợi dây vô hình kết nối cậu với cô gái rạng rỡ trước mặt. Cảm giác sợi dây thừng bện chặt dưới đầu ngón tay như một lời nhắc nhở về những cảm xúc đang chớm nở trong lòng cậu, những cảm xúc mà cậu vẫn chưa dám thổ lộ.
Ngọc Linh thấy Long gật đầu, một nụ cười rạng rỡ bừng sáng trên khuôn mặt cô, đẹp như ánh nắng ban mai rực rỡ của Hạ Long. Cô cảm thấy nhẹ nhõm và vô cùng hạnh phúc. Cô biết, đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng nó đã là một bước tiến lớn đối với cô, một bước đệm cho những tương tác gần gũi hơn với Long.
“Vậy… cậu có thời gian không?” Ngọc Linh hỏi thêm, giọng cô giờ đã tự tin hơn rất nhiều.
Long nhìn chiếc đồng hồ trên tay, rồi lại nhìn Ngọc Linh. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại khiến trái tim Ngọc Linh rung động. “Được thôi. Để tớ giải thích cho cậu.” Giọng Long trầm ấm, nhẹ nhàng.
Hùng và Mai lại liếc nhìn nhau, nụ cười trên môi họ càng rõ nét. Họ biết, đây chính là khởi đầu của một điều gì đó thật đặc biệt. Ánh nắng chiều len lỏi qua ô cửa sổ thư viện, nhuộm vàng những trang sách, và chiếu rọi lên hai trái tim non trẻ đang dần xích lại gần nhau. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười chứng kiến khoảnh khắc này, hứa hẹn một hành trình đầy ắp những điều bất ngờ và ý nghĩa.