Rực rỡ thanh xuân
Chương 152

Ánh Mắt Chiếm Hữu

2949 từ
Mục tiêu: Long không thể giữ được bình tĩnh, có một khoảnh khắc đối đầu ánh mắt căng thẳng với Tùng, ngầm khẳng định chủ quyền của mình đối với Ngọc Linh.,Làm sâu sắc thêm sự bối rối, khó xử và áp lực dư luận mà Ngọc Linh phải đối mặt sau hành động công khai của Tùng và phản ứng của Long.,Tăng cường căng thẳng giữa Long và Tùng, đẩy cuộc đối đầu lên một cấp độ mới, cho thấy Long đã vượt qua sự trầm lặng để hành động.,Tùng nhận thấy sự thay đổi từ Long và cảm thấy bị thách thức, báo hiệu những hành động tiếp theo của cậu ta.,Tiếp tục phát triển giai đoạn 'rising_action' của Arc 3, gia tăng xung đột chính.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Minh Quân, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan
Mood: Tense, dramatic, emotional, determined, challenging.
Kết chương: [object Object]

Long dựa lưng vào bức tường hành lang mát lạnh, cảm nhận từng viên gạch sần sùi dưới lớp áo đồng phục. Cậu nhắm mắt, cố gắng xua đi hình ảnh Tùng quỳ gối trước Linh, bó hoa hồng đỏ thắm nổi bật giữa không gian căng tin ồn ã. Nhưng mùi hương nồng nàn của hoa hồng vẫn vương vấn đâu đó trong trí óc cậu, như một vết nhơ khó gột rửa, hay một mũi tên tẩm độc cứa sâu vào lòng ngực. Từng mạch máu trong cậu như đang sôi lên, không phải vì tức giận đơn thuần, mà là một sự thất vọng sâu sắc, một cảm giác bị thách thức đến cùng cực. Long vẫn luôn là người giữ bình tĩnh, là người giải quyết mọi chuyện bằng lý trí và sự tinh tế. Nhưng lúc này đây, mọi giới hạn dường như đã bị phá vỡ.

Cậu siết chặt tay, cảm nhận sự đau nhói từ móng tay in hằn trên lòng bàn tay. Chiếc bút chì khắc tên, món quà nhỏ bé mà Linh tặng cậu, vẫn nằm trong túi áo. Bình thường, chỉ cần chạm nhẹ vào nó, cậu sẽ cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ, như có bàn tay mềm mại của Linh đang xoa dịu. Nhưng giờ đây, nó như đang nóng ran, nhắc nhở cậu về một lời hứa, một sự khẳng định mà cậu chưa kịp làm. Nó không còn là biểu tượng của sự dịu dàng nữa, mà là lời thúc giục cho một trận chiến không thể tránh khỏi. Cậu sẽ không để bất cứ ai cướp đi những gì thuộc về cậu, nhất là Linh.

“Long…” Tiếng Hùng vang lên, kéo Long ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn.

Long mở mắt. Ánh mắt hổ phách nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây xanh mướt của trường Ánh Dương đang tắm mình trong nắng dịu buổi trưa. Những tán lá khẽ xào xạc theo làn gió nhẹ, mang theo mùi hương của đất ẩm và chút vị mặn đặc trưng của Hạ Long. Dù không gian yên tĩnh đến lạ thường, nhưng trong đầu Long, tiếng ồn ào của căng tin, tiếng xì xào bàn tán của đám đông vẫn cứ văng vẳng. Hùng đứng bên cạnh, vẻ mặt cậu ta đầy lo lắng và bối rối, đôi mắt híp lại thường ngày giờ mở to hơn, biểu lộ sự bất an. Cậu ta vốn dĩ đã có vẻ ngoài hơi tròn trịa, nay lại càng thêm co ro, như muốn thu mình lại trước bầu không khí căng thẳng toát ra từ Long.

“Long, cậu ổn chứ? Cậu không nên…” Hùng ngập ngừng, nhìn Long bằng ánh mắt cầu khẩn. Cậu biết Long đang tức giận, nhưng cậu sợ Long sẽ làm điều gì đó bộc phát, phá hỏng mọi thứ.

Long không để Hùng nói hết câu. Giọng cậu trầm thấp, nhưng từng từ đều vang lên rõ ràng, dứt khoát, như những nhát dao găm thẳng vào không khí. “Không ổn. Tuyệt đối không ổn.” Cậu không hề giấu giếm sự phẫn nộ đang cuộn trào trong mình. Cậu đã cố gắng kiềm chế, đã cố gắng tinh tế. Nhưng Tùng thì không. Tùng đã vượt quá giới hạn.

Hùng thở dài, ánh mắt lướt qua vai Long, nhìn về phía xa xăm như muốn tìm kiếm một lời giải đáp. “Nhưng mà Tùng… Cậu ta cố tình gây sự đó. Cậu đừng làm gì dại dột.” Giọng Hùng có chút lo lắng, xen lẫn cả sự bất lực. Cậu biết Tùng là người thế nào, biết cậu ta có thể làm những gì. Cậu chỉ sợ Long sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của Tùng.

Long buông tay, cảm giác đau nhói ở lòng bàn tay nhắc nhở cậu về sự kiềm chế. Cậu hít thở sâu, để không khí mát lạnh lấp đầy phổi, cố gắng dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy bên trong. Cậu rút chiếc bút chì khắc tên ra từ túi áo đồng phục, ngắm nhìn nó một thoáng. Chiếc bút chì gỗ, với dòng chữ "Long & Linh" được khắc tinh xảo, dưới ánh nắng dịu buổi trưa, hiện lên thật rõ ràng. Nó là một lời thề ngầm, một sự gắn kết mà chỉ hai người họ mới hiểu. Và Tùng, cậu ta không có quyền phá vỡ điều đó. Cậu cất chiếc bút chì lại vào túi, cảm nhận sự cứng cáp của nó qua lớp vải. Rồi cậu quay người, ánh mắt kiên định không hề dao động.

“Không dại dột.” Cậu lặp lại, giọng nói như được đúc bằng thép. “Chỉ là, cần phải rõ ràng.” Cậu không muốn ồn ào, không muốn phô trương. Nhưng Tùng đã chọn cách đó. Vậy thì cậu sẽ đáp trả theo cách của Tùng, nhưng ở một cấp độ khác, một cấp độ mà Tùng không thể ngờ tới. Long không phải là người thích khoe mẽ, nhưng cậu cũng không phải là người để người khác giẫm đạp lên tình cảm của mình. Tuổi thanh xuân rực rỡ của cậu và Linh không thể bị vấy bẩn bởi những trò cạnh tranh rẻ tiền như thế này.

Hùng nhìn Long, cảm nhận được sự kiên định không lay chuyển từ cậu bạn. Cậu biết rằng Long sẽ làm điều gì đó, và nó sẽ không hề tầm thường. Một sự căng thẳng vô hình bỗng lan tỏa trong không khí, báo hiệu một cuộc đối đầu trực tiếp, một thử thách mà không ai có thể né tránh. Long sẽ không để Tùng đánh cắp bất kỳ khoảnh khắc nào của cậu và Linh nữa. Cậu sẽ tự mình giành lại những khoảnh khắc đó, và hơn thế nữa. Long hít sâu một hơi, như thể đang nuốt xuống mọi sự tức giận, để chuẩn bị cho một quyết định lớn. Cậu biết, đây sẽ là khởi đầu cho một chương mới, một chương đầy kịch tính trong câu chuyện rực rỡ của tuổi thanh xuân. Cậu quay người, bước đi dứt khoát, không chần chừ về phía căng tin, nơi Long biết Tùng vẫn còn ở đó, nơi Linh vẫn đang chịu đựng áp lực. Hùng vội vã theo sau, trong lòng đầy băn khoăn và lo lắng, nhưng cũng không kém phần tò mò. Cậu biết, dù Long có làm gì, cậu cũng sẽ luôn đứng về phía bạn mình.

***

Long bước vào căng tin, không khí bên trong vẫn còn đặc quánh sự xì xào, bàn tán. Mùi thức ăn tổng hợp từ các gian hàng, mùi cà phê sữa, và cả mùi hoa hồng nồng nàn từ bó hoa Tùng tặng Linh vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một hỗn hợp khó tả. Ánh mắt sắc lạnh của Long như dao quét nhanh qua đám đông đang tụ tập, dừng lại ngay chỗ Tùng và Linh. Cả căng tin như nín thở. Tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần, rồi im bặt, nhường chỗ cho sự im lặng căng thẳng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Long, rồi lại chuyển sang Tùng và Linh, như đang chờ đợi một điều gì đó sắp xảy ra.

Tùng vẫn đứng đó, vẻ mặt tự mãn, đôi mắt sắc sảo lướt qua đám đông như một vị vua đang tận hưởng sự chú ý. Bên cạnh cậu ta, Linh đứng nép mình, khuôn mặt xinh đẹp nổi bật của cô giờ đây đỏ bừng vì xấu hổ, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xuống đất, hàng mi cong vút khẽ rung động. Mái tóc dài đen óng ả của cô hơi rối, một dấu hiệu của sự bối rối tột độ. Bó hoa hồng lớn vẫn nằm trên bàn, như một bằng chứng không thể chối cãi cho màn trình diễn vừa rồi. Mai và Lan đứng gần Linh, cố gắng che chắn cho cô khỏi những ánh mắt tò mò. Mai, với vẻ ngoài thanh tú và đôi mắt sáng thông minh, nhìn Long với một sự lo lắng rõ rệt. Lan, dáng người khỏe khoắn và năng động, lại thể hiện một sự kiên định hơn, sẵn sàng bảo vệ bạn.

Long không nói một lời, từng bước chân vững chãi tiến thẳng về phía họ. Tiếng bước chân của cậu vang vọng trong sự im lặng của căng tin, như tiếng trống dồn dập báo hiệu một cuộc chiến. Mỗi bước chân của Long đều mang theo một sức nặng vô hình, một sự quyết tâm không thể lay chuyển. Cậu không hề vội vàng, nhưng cũng không chần chừ, như một mũi tên đã rời khỏi cung.

Ngọc Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô mở to khi nhìn thấy Long. Một tia hy vọng le lói trong đôi mắt ấy, nhưng xen lẫn vào đó là cả sự lo lắng, sợ hãi. Cô không muốn Long hiểu lầm, không muốn cậu vì cô mà gây chuyện. Trái tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, một cảm giác vừa sợ hãi vừa mong chờ.

Tùng quay lại, bắt gặp ánh mắt của Long. Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại. Cả hai nam sinh, một người với vẻ ngoài lạnh lùng, kiên định, một người với sự tự tin đến ngạo mạn, đứng đối diện nhau. Ánh nắng từ cửa sổ căng tin chiếu vào, làm nổi bật đường nét khuôn mặt góc cạnh của Long và mái tóc tạo kiểu sành điệu của Tùng.

Long dừng lại, cách Tùng và Linh chỉ vài bước chân. Khoảng cách ngắn ngủi đó như một chiến tuyến vô hình. Ánh mắt sâu thẳm của Long khóa chặt vào đôi mắt sắc sảo của Tùng. Không một lời nói được thốt ra, chỉ có sự giao thoa mãnh liệt của hai tia nhìn đầy thách thức và cảnh báo. Ánh mắt Long như muốn nói: ‘Cô ấy là của tôi. Cậu đã đi quá giới hạn.’ Có thể Tùng đã đi trước một bước, nhưng Long sẽ không để cậu ta chiến thắng. Tình yêu của cậu và Linh, tuy trong trẻo nhưng không hề yếu ớt. Nó sẽ đứng vững trước mọi sóng gió, như những con sóng mạnh mẽ vỗ vào bờ cát. Đã đến lúc Long phải khẳng định vị trí của mình, không chỉ trước Tùng, mà trước cả trường. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu, sẽ chứng kiến điều đó.

Tùng hơi nhếch mép, một nụ cười thách thức xuất hiện trên môi. Ánh mắt cậu ta đầy sự bất ngờ nhưng không hề nao núng, thậm chí còn ánh lên vẻ thách thức ngược lại. Cậu ta vốn dĩ nghĩ rằng Long sẽ tiếp tục giữ thái độ trầm lặng, tiếp tục ẩn mình trong bóng tối. Nhưng Long đã thay đổi. Sự thay đổi này khiến Tùng cảm thấy thú vị, như một con mồi đã bắt đầu phản kháng.

Ngọc Linh đứng giữa họ, cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, cô không dám nhìn thẳng vào ai, chỉ thấy trái tim đập loạn xạ. Cô ước mình có thể tan biến vào không khí. Áp lực từ những ánh mắt xung quanh, từ sự căng thẳng giữa Long và Tùng, khiến cô nghẹt thở. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" trong cặp cô như đang rung lên, ghi lại tất cả những cảm xúc hỗn loạn này. Cô biết, đây không chỉ là một trò chơi trẻ con. Đây là một cuộc chiến, và cô đang là trung tâm của nó. Cô cảm thấy mình như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, chỉ chờ một tác động nhỏ là sẽ đứt rời.

Từ phía xa, Trần Minh Quân, bạn của Tùng, nhìn Long với ánh mắt hiếu kỳ. Cậu ta thầm nghĩ, Tùng đã chọc đúng ổ kiến lửa rồi. Trần Thị Yến và Phạm Thùy Chi, những cô nàng sành điệu và hay buôn chuyện, thì thì thầm to nhỏ, không bỏ qua bất cứ chi tiết nào. "Cái gì của mình thì sẽ là của mình thôi," Yến nói, nhưng ánh mắt cô ta lại liếc nhìn Long đầy vẻ ngưỡng mộ. Chi thì chỉ nhếch môi, "Tôi không thích thua cuộc," như thể đang tự nói với chính mình. Phan Thị Loan, cô nàng tóc nhuộm highlight, chỉ đơn giản là thích hóng hớt, mắt mở to theo dõi.

Long không để ý đến những ánh mắt xung quanh. Cả thế giới của cậu lúc này chỉ còn lại Tùng và Linh. Cậu đã không còn là Long trầm lặng của ngày hôm qua. Cậu đã sẵn sàng đối mặt. Ánh mắt Long như xuyên thủng Tùng, một lời cảnh báo không cần ngôn ngữ, chỉ cần sự hiện diện và ý chí. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng khi bị đe dọa, nó có thể biến thành cơn sóng thần dữ dội. Đây chính là Long, đang bảo vệ tình yêu của mình.

***

Long đã quay đi sau khoảnh khắc đối đầu căng thẳng ấy, để lại một khoảng trống lạnh lẽo trong không khí. Tùng cũng rời đi cùng Quân, vẻ mặt vẫn giữ nụ cười thách thức nhưng trong đôi mắt sắc sảo của cậu ta, có một tia suy tư thoáng qua. Cậu ta đã nhận ra Long không còn là đối thủ dễ chơi như cậu ta nghĩ.

Ngọc Linh vẫn đứng đó, một mình giữa sự chú ý của mọi người. Cả căng tin vẫn chưa hoàn toàn trở lại vẻ ồn ào ban đầu, những tiếng xì xào bàn tán chỉ mới bắt đầu râm ran trở lại, như những con ong vỡ tổ. Ánh mắt kiên định và đầy cảnh báo của Long vẫn in đậm trong tâm trí cô, cùng với nụ cười thách thức của Tùng. Cô cảm thấy một áp lực nặng nề chưa từng có, như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Cô không biết phải giải thích thế nào, phải làm gì để xoa dịu Long, để đẩy Tùng ra xa. Cô không muốn ai phải khó xử, nhưng tình hình hiện tại đã vượt quá tầm kiểm soát của cô.

Mai và Lan vội vàng đến bên Linh, như hai vệ sĩ trung thành. Mai nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, đôi mắt đeo kính cận nhìn cô đầy lo lắng. “Linh, cậu ổn không? Chúng mình về lớp thôi.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, cố gắng trấn an bạn. Cô biết Linh đang phải chịu đựng những gì, và cô chỉ muốn đưa Linh thoát khỏi cái không khí ngột ngạt này càng nhanh càng tốt.

Lan thì dứt khoát hơn. Cô nàng dáng người khỏe khoắn, năng động, dùng tay xua xua mấy ánh mắt tò mò đang dán chặt vào Linh. “Đừng để ý đến bọn họ.” Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, nhưng cũng pha chút tức giận thay cho Linh. Cô không muốn Linh phải chịu đựng sự soi mói vô cớ này.

Linh cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực vẫn nhói đau. “Mình… mình không biết nữa…” Giọng cô yếu ớt, run rẩy, như một sợi chỉ mỏng manh sắp đứt. Cô cảm thấy mình thật bất lực. Cô không muốn làm Long buồn, nhưng cũng không biết phải đối phó với Tùng thế nào. Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, quá đột ngột, khiến cô không kịp phản ứng. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" trong cặp cô như đang ghi lại tất cả những cảm xúc hỗn loạn này, những tâm tư của một cô gái trẻ lần đầu đứng trước những sóng gió của tình yêu.

Linh cố gắng trấn tĩnh, nắm chặt tay Mai và Lan, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay bạn bè, một nguồn an ủi nhỏ bé giữa cơn bão lòng. Cô ngước nhìn về phía cuối hành lang, nơi Long đã rời đi. Long đã đi rồi, để lại trong cô một sự khó hiểu, một chút giận hờn, và cả một nỗi lo sợ. Cô biết Long đang tức giận, nhưng cô không biết cậu sẽ làm gì tiếp theo. Trong đầu cô, một câu hỏi lớn hiện lên: Cô sẽ phải làm gì bây giờ?

Mối quan hệ giữa Long và Linh sẽ trải qua một thử thách lớn hơn, đòi hỏi cả hai phải tin tưởng và giao tiếp rõ ràng hơn. Cuộc đối đầu này chỉ là khởi đầu, Tùng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc mà sẽ có những động thái đáp trả quyết liệt hơn để giành lấy Ngọc Linh. Và Ngọc Linh sẽ phải đối mặt trực tiếp với cảm xúc thật của mình và đưa ra một lựa chọn rõ ràng giữa Long và Tùng, hoặc Long sẽ buộc cô phải làm vậy. Cô đã cảm nhận được sự căng thẳng giữa hai người con trai ấy, và cô biết rằng, những ngày tháng bình yên của tuổi thanh xuân rực rỡ dường như đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một chương mới đầy kịch tính, đầy những thử thách cần phải đối mặt. Cô cần phải mạnh mẽ, cần phải tìm ra tiếng nói của chính mình, để bảo vệ tình yêu đầu đời như những con sóng kiên cường vỗ vào bờ cát Hạ Long.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ