Ngọc Linh cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực vẫn nhói đau. “Mình… mình không biết nữa…” Giọng cô yếu ớt, run rẩy, như một sợi chỉ mỏng manh sắp đứt. Cô cảm thấy mình thật bất lực. Cô không muốn làm Long buồn, nhưng cũng không biết phải đối phó với Tùng thế nào. Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, quá đột ngột, khiến cô không kịp phản ứng. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" trong cặp cô như đang ghi lại tất cả những cảm xúc hỗn loạn này, những tâm tư của một cô gái trẻ lần đầu đứng trước những sóng gió của tình yêu.
Linh cố gắng trấn tĩnh, nắm chặt tay Mai và Lan, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay bạn bè, một nguồn an ủi nhỏ bé giữa cơn bão lòng. Cô ngước nhìn về phía cuối hành lang, nơi Long đã rời đi. Long đã đi rồi, để lại trong cô một sự khó hiểu, một chút giận hờn, và cả một nỗi lo sợ. Cô biết Long đang tức giận, nhưng cô không biết cậu sẽ làm gì tiếp theo. Trong đầu cô, một câu hỏi lớn hiện lên: Cô sẽ phải làm gì bây giờ?
Mối quan hệ giữa Long và Linh sẽ trải qua một thử thách lớn hơn, đòi hỏi cả hai phải tin tưởng và giao tiếp rõ ràng hơn. Cuộc đối đầu này chỉ là khởi đầu, Tùng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc mà sẽ có những động thái đáp trả quyết liệt hơn để giành lấy Ngọc Linh. Và Ngọc Linh sẽ phải đối mặt trực tiếp với cảm xúc thật của mình và đưa ra một lựa chọn rõ ràng giữa Long và Tùng, hoặc Long sẽ buộc cô phải làm vậy. Cô đã cảm nhận được sự căng thẳng giữa hai người con trai ấy, và cô biết rằng, những ngày tháng bình yên của tuổi thanh xuân rực rỡ dường như đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một chương mới đầy kịch tính, đầy những thử thách cần phải đối mặt. Cô cần phải mạnh mẽ, cần phải tìm ra tiếng nói của chính mình, để bảo vệ tình yêu đầu đời như những con sóng kiên cường vỗ vào bờ cát Hạ Long.
***
Tiếng chuông báo hết giờ ăn trưa vang lên rộn rã, như một mệnh lệnh giải thoát cho Ngọc Linh khỏi bầu không khí ngột ngạt của căng tin. Tuy vậy, trong thâm tâm cô, sự nhẹ nhõm chỉ thoáng qua, thay vào đó là một cảm giác nặng nề, khó chịu len lỏi. Cô cảm nhận rõ những ánh mắt tò mò vẫn đổ dồn về phía mình, những lời xì xào bàn tán chưa dứt, như những làn sóng nhỏ cứ vỗ vào bờ, không ngừng nghỉ. Từng bước chân rời khỏi căng tin, cô cảm giác như mình đang bước đi trên một sợi dây thừng căng thẳng, lưng áo ướt đẫm mồ hôi dù thời tiết Hạ Long hôm nay chỉ có nắng nhẹ và trời trong xanh, gió biển thổi vào mang theo chút hơi mặn mòi quen thuộc.
Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, với kiến trúc pha trộn giữa nét Pháp cổ kính và sự hiện đại của những dãy phòng học mới, giờ đây dường như cũng nhuốm màu căng thẳng. Tiếng chuông reo vang, tiếng giảng bài từ các lớp học vọng lại, tiếng bút viết trên giấy lạch cạch, tiếng xì xào của học sinh trong giờ ra chơi, tiếng bước chân vội vã trên hành lang, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò, nhưng hôm nay, nó lại khiến Linh cảm thấy chói tai và nặng nề hơn bao giờ hết. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, mùi cà phê từ căng tin, và cả mùi hoa sữa thoảng nhẹ từ sân trường, tất cả đều trở nên quá đỗi quen thuộc nhưng lại không thể xoa dịu được trái tim đang loạn nhịp của cô.
Tùng, với vẻ mặt không thay đổi, vẫn giữ nụ cười tự tin thường thấy, sải bước theo Ngọc Linh. Cậu ta không hề vội vã, dường như muốn kéo dài khoảnh khắc này, tận hưởng sự chú ý mà mình vừa tạo ra. Cậu ta tiến đến gần, giọng nói vẫn ngọt ngào, pha chút quan tâm giả tạo mà Linh đã quá quen thuộc. “Linh, em không sao chứ? Anh thấy em có vẻ không thoải mái.”
Ngọc Linh giật mình, cố gắng kìm nén cảm giác khó chịu đang dâng lên trong lòng. Cô cúi gằm mặt, mái tóc dài đen óng ả che đi một phần khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt to tròn long lanh cố tránh né ánh nhìn của Tùng. Cô biết mình cần phải giữ thái độ lịch sự, không muốn làm ầm ĩ thêm nữa. “Em ổn mà Tùng. Em chỉ hơi đau đầu một chút.” Giọng cô cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đầy lo âu và khó chịu, như có hàng ngàn con kiến đang bò trong lồng ngực. Cô bước nhanh hơn, như muốn chạy trốn khỏi Tùng, khỏi những ánh mắt soi mói, khỏi cái không khí ngột ngạt này. Bàn tay cô siết chặt quai cặp, cảm giác cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" cọ vào lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở về những hoài bão trong trẻo mà giờ đây đang bị bao phủ bởi những rắc rối.
Tùng vẫn kiên trì, bước chân đều đặn theo sát Linh, như một cái bóng không thể rũ bỏ. Cậu ta vẫn tiếp tục độc thoại, bỏ qua sự né tránh rõ ràng của cô. “Có lẽ là do căng tin hơi ồn ào. Để anh đưa em về lớp nhé? Hay em muốn ra ngoài hít thở một chút không? Gió biển Hạ Long mát lắm đấy.”
Mai và Lan vẫn đi cạnh Linh, như hai vệ sĩ trung thành. Mai, với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, khẽ nhíu mày, nhìn Tùng với vẻ không hài lòng. Lan thì thẳng thừng hơn, cô nàng dáng người khỏe khoắn, năng động, đã muốn lên tiếng nhưng Linh khẽ lắc đầu ngăn lại. Linh không muốn Tùng có cớ để làm lớn chuyện thêm nữa. Cô cần một lối thoát, một cách để thoát khỏi tình huống này mà không gây thêm rắc rối.
“Không cần đâu Tùng, em tự đi được,” Linh khẽ nói, giọng cô gần như thì thầm. Cô nhìn thấy một lối rẽ nhỏ dẫn đến khu nhà học cũ, nơi thường yên tĩnh hơn. Quyết định nhanh chóng, cô đột ngột rẽ vào đó, vờ như đang tìm một cuốn sách hay cần gặp giáo viên ở khu vực đó. “Em cần lên thư viện một chút.”
Tùng hơi khựng lại, dường như bất ngờ trước hành động dứt khoát của cô. Nhưng chỉ một khoảnh khắc, cậu ta lại nở nụ cười tự tin. “Ồ, vậy anh đi cùng em nhé. Thư viện trường mình cũng đẹp mà.”
Linh cảm thấy một cơn giận nhẹ bùng lên trong lòng. Tùng đang hoàn toàn phớt lờ mong muốn của cô. Cô quay lại, đôi mắt to tròn long lanh nhìn thẳng vào Tùng, cố gắng truyền tải sự khó chịu của mình qua ánh mắt. “Không cần đâu Tùng. Anh cứ về lớp đi. Em muốn ở một mình một chút.” Giọng cô lần này đã dứt khoát hơn, không còn vẻ yếu ớt như trước. Cô không muốn mình trở nên thô lỗ, nhưng sự kiên nhẫn của cô đã dần cạn kiệt. Cô chỉ muốn một mình, để trái tim cô được yên tĩnh trở lại, để cô có thể sắp xếp lại mớ bòng bong cảm xúc đang chồng chất. Cô không muốn bất cứ ai, đặc biệt là Tùng, làm phiền đến cái không gian riêng tư của cô. Cô biết Tùng đang cố gắng tạo ra sự gần gũi, nhưng đối với cô lúc này, đó chỉ là áp lực.
Nhìn thấy thái độ kiên quyết của Linh, Tùng cuối cùng cũng dừng lại. Cậu ta nhún vai, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, như thể mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát. “Được thôi, nếu em muốn vậy. Nhưng nhớ là anh vẫn luôn ở đây nếu em cần giúp đỡ nhé, Linh.” Cậu ta mỉm cười, một nụ cười mà Linh cảm thấy có chút giả tạo, có chút thách thức.
Linh không nói gì thêm, cô chỉ khẽ gật đầu rồi quay người bước nhanh vào lối đi nhỏ dẫn đến thư viện. Mai và Lan cũng nhanh chóng đi theo, quay lại nhìn Tùng với ánh mắt khó chịu. Những bước chân của Linh vội vã hơn, như muốn bỏ lại mọi thứ phía sau. Cô không còn cảm thấy muốn đọc sách nữa, chỉ muốn tìm một nơi nào đó thật yên tĩnh, nơi không có ánh mắt nào dòm ngó, không có tiếng xì xào bàn tán, và không có sự hiện diện dai dẳng của Tùng. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô, giờ đây dường như cũng đang trở nên ồn ào và phức tạp hơn.
***
Trong tiết tự học cuối buổi chiều, bầu không khí trong phòng học chuyên dụng trở nên yên tĩnh hơn, chỉ có tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, và tiếng thầy giáo giảng bài đều đều từ phía bục giảng. Ánh nắng ban mai rực rỡ đã nhường chỗ cho ánh chiều tà dịu nhẹ, hắt qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gỗ cũ. Mùi sách cũ, mùi phấn bảng, và không khí điều hòa thoang thoảng tạo nên một không gian học tập đặc trưng, nơi tri thức được vun đắp. Ngọc Linh cố gắng chôn mình vào sách vở, hy vọng sự tập trung tuyệt đối vào những con số và công thức phức tạp sẽ giúp cô thoát khỏi những suy nghĩ hỗn độn và cảm giác ngột ngạt đang bủa vây từ trưa. Cuốn sách giáo khoa dày cộp che gần hết khuôn mặt thanh tú của cô, đôi mắt to tròn long lanh cố gắng tập trung vào từng dòng chữ, từng biểu đồ. Cô khao khát được đắm chìm hoàn toàn vào thế giới của kiến thức, nơi cô có thể quên đi mọi rắc rối.
Nhưng dường như định mệnh không muốn cô được yên. Một tiếng ghế xê dịch nhẹ nhàng vang lên, đủ để kéo Linh ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô không cần phải nhìn cũng biết đó là ai. Tùng đã di chuyển ghế của mình đến gần bàn của cô, một hành động tinh vi mà không quá lộ liễu, nhưng đủ để khiến Linh cảm thấy bị làm phiền. Mùi nước hoa nam tính thoang thoảng lướt qua, càng khiến cô khó chịu. Cô cố gắng lờ đi, vờ như không để ý, tiếp tục vùi đầu vào cuốn sách, dùng cây bút chì khắc tên mình để gạch dưới những ý chính. Cây bút chì, một món quà từ Long vào sinh nhật năm ngoái, mang theo chút ấm áp an ủi, nhưng cũng khiến cô càng thêm bối rối khi nghĩ về Long.
“Cái bài này anh thấy khó quá, Linh có muốn cùng giải không?” Giọng Tùng vang lên khe khẽ, nhưng đủ để Linh nghe rõ. Cậu ta cố tình hạ giọng, tạo vẻ thân mật, nhưng đối với Linh, đó chỉ là một sự xâm phạm không gian riêng tư.
Linh khẽ nhíu mày. Cô biết Tùng là một học sinh giỏi, những bài tập này không thể làm khó cậu ta được. Đây rõ ràng là một cái cớ để tiếp cận cô. Cô ngước lên, đôi mắt có chút mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ vẻ lịch sự. “Em nghĩ anh tự làm được mà Tùng. Em cũng đang bận.” Cô quay người đi một chút, cố gắng tạo ra khoảng cách vật lý giữa hai người, tránh ánh mắt của Tùng. Cô không muốn đối mặt trực tiếp với cậu ta trong không gian yên tĩnh này, nơi mọi sự chú ý dù nhỏ nhất cũng có thể bị phát hiện.
Tùng vẫn không bỏ cuộc. Cậu ta thở dài giả vờ, rồi lại khẽ đẩy chiếc bút xuống sàn nhà, tạo ra một tiếng động nhỏ. “Ôi, anh lại bất cẩn quá.” Cậu ta cúi xuống nhặt bút, rồi lại ngẩng lên nhìn Linh. “Linh à, em có vẻ căng thẳng quá. Hay là mình ra ngoài thư giãn một chút không? Anh biết một quán cà phê mới mở rất yên tĩnh, cà phê ở đó rất ngon.”
Linh cảm thấy một luồng khí nóng dâng lên trong cổ. Cô không thể tin được sự kiên trì của Tùng, và cả sự phớt lờ thái độ của cô. “Tùng, em thực sự cần tập trung vào bài tập của mình. Chúng ta sắp thi học kỳ rồi.” Giọng cô đã trở nên kiên quyết hơn, không còn chút mềm mỏng nào. Cô không muốn mình trở nên thô lỗ, nhưng Tùng đang đẩy cô đến giới hạn. Áp lực từ những ánh mắt dòm ngó, từ những lời xì xào bàn tán ở căng tin, vẫn còn ám ảnh cô, và giờ Tùng lại tiếp tục gây thêm áp lực.
Tùng nhìn cô, trong đôi mắt sắc sảo của cậu ta có một tia khó hiểu thoáng qua, nhưng rồi cậu ta lại nhanh chóng che giấu nó bằng một nụ cười. “Anh biết em lo lắng, Linh. Nhưng đôi khi mình cũng cần nghỉ ngơi một chút chứ. Học hành quá sức sẽ không tốt đâu.”
Linh cảm thấy lồng ngực mình như bị nén chặt. Cô không thể chịu đựng thêm nữa. Cô đặt mạnh cây bút chì xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để Tùng phải giật mình. “Tùng, em không muốn nói chuyện nữa. Em muốn làm bài tập.” Cô nhìn thẳng vào mắt Tùng, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên sự bực bội và khó chịu rõ ràng. Cô không còn muốn giữ kẽ nữa. Cô không thể cứ mãi giữ thái độ lịch sự trong khi Tùng liên tục làm phiền cô.
Nhìn thấy thái độ dứt khoát của Linh, Tùng cuối cùng cũng im lặng. Cậu ta khẽ thở dài, rồi quay trở về bàn của mình. Nhưng Linh biết, đây chỉ là sự tạm dừng, không phải là kết thúc. Cô biết Tùng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Cảm giác ngột ngạt vẫn còn đó, không hề suy giảm. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đang dần buông xuống trên thành phố Hạ Long, nhuộm đỏ cả một góc trời. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng sao giờ đây cô lại cảm thấy cô đơn và mệt mỏi đến thế? Cô chỉ muốn được giải thoát khỏi những áp lực này, được trở về với những ngày tháng vô tư, trong trẻo.
***
Sau giờ học, Ngọc Linh cùng Mai và Lan đến quán trà sữa Trăng Khuyết quen thuộc để giải tỏa căng thẳng. Quán nằm trong một con phố nhỏ, mặt tiền tươi sáng với màu pastel, nội thất ấm cúng, nhiều cây xanh nhỏ và những bức tranh tường sinh động. Bàn ghế nhỏ gọn, có cả khu vực ngồi bệt được trang trí bằng những chiếc gối ôm hình trăng khuyết đáng yêu. Tiếng trò chuyện rôm rả của học sinh, tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động và tiếng máy pha chế đồ uống xì xào, hòa quyện với mùi trà sữa thơm lừng, mùi trân châu dẻo dai và hương sữa béo ngậy, tạo nên một bầu không khí vui vẻ, nhộn nhịp và trẻ trung. Ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn treo mang lại cảm giác dễ chịu, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng mà Linh vừa trải qua.
Họ tìm một góc khuất, khu vực ngồi bệt có rèm che nhẹ để tạo sự riêng tư. Linh gọi một ly trà sữa trân châu đường đen, món khoái khẩu của cô, hy vọng vị ngọt ngào của nó sẽ xoa dịu phần nào tâm trạng rối bời. Mai gọi một ly trà xanh sữa ít đường, còn Lan thì chọn một ly trà đào cam sả mát lạnh.
Linh khuấy nhẹ cốc trà sữa của mình, những viên trân châu đen bóng xoay tròn theo chuyển động của chiếc thìa. Vẻ mặt cô vẫn còn ưu tư, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm một câu trả lời vô định trong không gian quán trà sữa đầy màu sắc. “Tớ không biết phải làm sao nữa,” cô khẽ nói, giọng cô pha chút mệt mỏi và bất lực. “Tùng cứ… cứ như vậy hoài. Cậu ấy hoàn toàn phớt lờ những gì tớ muốn. Tớ không muốn làm cậu ấy buồn, không muốn cậu ấy mất mặt, nhưng tớ cũng rất khó chịu. Cảm giác như mình đang bị mắc kẹt vậy.” Cô đặt chiếc thìa xuống, tiếng lạch cạch nhỏ vang lên giữa tiếng nhạc.
Mai, với vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhẹ nhàng đặt tay lên tay Linh, đôi mắt đeo kính cận nhìn cô đầy thông cảm. “Linh, cậu phải nói rõ ràng hơn đi. Cứ úp mở mãi thì Tùng sẽ không hiểu đâu. Cậu ấy đang tự cho mình cơ hội vì cậu không nói ‘không’ một cách dứt khoát.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng lại mang một sự kiên định. Cô tin rằng Linh cần phải bảo vệ bản thân mình, và cách tốt nhất là sự thẳng thắn.
Lan thì dứt khoát hơn, cô nàng dáng người khỏe khoắn, năng động, nhấp một ngụm trà đào cam sả rồi nói. “Đúng đấy, Linh. Cậu phải bảo vệ bản thân mình chứ. Cậu không thể cứ để Tùng làm phiền cậu như vậy được. Cậu ấy đang lợi dụng sự tốt bụng của cậu để gây áp lực cho cậu đấy. Cậu phải thẳng thắn nói rằng cậu không có tình cảm với cậu ấy, và yêu cầu cậu ấy dừng lại.” Ánh mắt Lan tinh nhanh, sắc sảo, thể hiện sự bức xúc thay cho bạn. Cô không muốn Linh phải chịu đựng sự khó chịu này một mình.
Linh thở dài, nhìn hai cô bạn thân thiết. “Tớ biết chứ. Tớ cũng đã cố gắng nói rồi, nhưng cậu ấy… cậu ấy như không nghe thấy vậy. Cứ mỗi lần tớ từ chối, cậu ấy lại tìm một lý do khác để tiếp cận. Và những lời đồn thổi ở trường nữa… tớ thực sự rất mệt mỏi.” Cô cảm thấy một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Những tin đồn về việc Tùng đang theo đuổi cô, về việc cô đang "để ý" Tùng, đã bắt đầu lan truyền khắp trường, khiến cô cảm thấy áp lực và khó xử hơn bao giờ hết. Cô không muốn Long hiểu lầm, nhưng cô cũng không biết phải làm thế nào để dập tắt những tin đồn này.
Mai vỗ nhẹ vào tay Linh. “Chúng mình biết cậu khó xử. Nhưng cậu càng né tránh, Tùng càng nghĩ cậu đang cho cậu ấy cơ hội. Cậu cần phải mạnh mẽ hơn, Linh ạ. Cậu không thể mãi để người khác quyết định cuộc sống của mình được.”
Lan gật đầu đồng tình. “Và cậu cũng cần nói chuyện với Long nữa. Cậu ấy chắc chắn đang rất khó chịu. Cậu ấy đã làm một hành động rất mạnh mẽ ở căng tin rồi. Cậu không thể cứ để mọi chuyện lơ lửng thế này được.”
Nghe đến Long, trái tim Linh lại nhói lên. Cô vẫn còn nhớ ánh mắt giận dữ, đầy chiếm hữu của Long ở căng tin. Cô biết Long đang tức giận, và cô cảm thấy tội lỗi. “Tớ… tớ biết. Nhưng tớ không biết phải nói gì với Long. Tớ sợ cậu ấy sẽ nghĩ tớ đang lợi dụng cậu ấy để trốn tránh Tùng, hoặc tệ hơn là nghĩ tớ đang ‘bắt cá hai tay’.” Linh cúi gằm mặt, đôi má ửng hồng vì xấu hổ và lo lắng. Cô thật sự không muốn Long hiểu lầm. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, những con sóng ấy lại đang trở nên dữ dội, cuốn theo bao nhiêu cảm xúc phức tạp.
Mai và Lan nhìn nhau. Họ hiểu sự lo lắng của Linh. Mai nói. “Long sẽ không nghĩ vậy đâu Linh. Cậu ấy yêu cậu mà. Cậu ấy chỉ muốn bảo vệ cậu thôi. Cậu cần phải tin tưởng cậu ấy, và nói ra hết những gì cậu đang nghĩ. Tớ tin Long sẽ hiểu.”
Lan tiếp lời. “Nếu Long không hiểu, thì chúng mình sẽ cùng cậu giải thích. Không ai có thể bắt nạt bạn thân của chúng mình được.” Cô nàng vươn tay, nắm chặt tay Linh và Mai, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy sức mạnh của tình bạn. Ánh mắt cô kiên định, như một lời hứa sẽ luôn đứng bên cạnh Linh.
Linh cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lòng. Nguồn năng lượng từ hai cô bạn thân đã giúp cô cảm thấy bớt cô đơn hơn. “Cảm ơn các cậu,” cô khẽ nói, khóe mắt hơi cay cay. “Tớ sẽ cố gắng.” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn dần phai tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Cô biết, mình không thể cứ mãi trốn tránh. Cô cần phải đối mặt, cần phải mạnh mẽ, không chỉ vì bản thân mình, mà còn vì Long, và vì tình yêu đầu đời như những con sóng kiên cường vỗ vào bờ cát Hạ Long mà cô trân trọng.
***
Hoàng hôn buông xuống trên thành phố Hạ Long, không khí dần trở nên se lạnh. Những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng vàng trên con đường lát đá quen thuộc. Long và Hùng, sau buổi tập bóng đá, đang đi bộ về nhà qua một con hẻm nhỏ khu dân cư. Đây là lối tắt quen thuộc, giúp họ tránh được con đường lớn ồn ào. Tường gạch cũ kỹ, đôi khi có những mảng tường bong tróc, dây điện chằng chịt như mạng nhện, và các chậu cây cảnh nhỏ đặt trước cửa nhà tạo nên một khung cảnh thân thuộc, gần gũi. Lối đi hẹp, hơi ẩm ướt ở vài chỗ, mang theo mùi thức ăn từ các nhà đang chuẩn bị bữa tối, mùi rác thải nhẹ và mùi cây cỏ dại đặc trưng. Tiếng bước chân của hai cậu học trò vang vọng nhẹ trong không gian yên tĩnh, hòa cùng tiếng mèo kêu đâu đó và tiếng sinh hoạt gia đình vọng ra từ những ngôi nhà xung quanh.
Long, với khuôn mặt góc cạnh vẫn giữ vẻ trầm tư, bước đi bên cạnh Hùng. Dù đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng cậu vẫn như có lửa đốt. Ánh mắt cậu dán vào khoảng không phía trước, hình ảnh Ngọc Linh đứng giữa Tùng và đám đông ở căng tin vẫn cứ lởn vởn trong tâm trí. Nụ cười thách thức của Tùng, vẻ bối rối và khó chịu của Linh, tất cả như một thước phim quay chậm không ngừng lặp lại. Cậu cảm thấy một sự tức giận âm ỉ, một sự bất lực khi không thể bảo vệ Linh một cách trực diện hơn.
Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, đi bên cạnh, lâu lâu lại liếc nhìn Long. Cậu biết Long đang không ổn, và cậu cũng cảm thấy lo lắng cho cả Linh lẫn Long. “Mày có vẻ vẫn còn khó chịu lắm à, Long?” Hùng khẽ hỏi, giọng lanh lảnh nhưng pha chút lo lắng. Cậu là người biết rõ nhất tình cảm của Long dành cho Linh, và cũng là người chứng kiến những gì đã xảy ra ở căng tin.
Long khẽ thở dài, một làn hơi trắng bạc thoát ra trong không khí se lạnh. “Cũng không hẳn. Chỉ là… tao không hiểu Tùng đang muốn gì. Và tao không thích cái cách cậu ta khiến Linh khó xử như vậy.” Giọng Long trầm, nói chậm rãi, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không lay chuyển.
Hùng nhún vai. “Thì mày biết rồi đấy, Tùng nó muốn Linh. Ai mà chẳng nhìn ra. Nhưng có vẻ nó hơi… phô trương quá thì phải. Làm Linh khó xử thế kia thì ai mà chịu nổi.”
Long không nói gì thêm, ánh mắt cậu vẫn dõi về phía trước. Cậu không muốn thừa nhận, nhưng Tùng đã thực sự khiến cậu cảm thấy bị thách thức. Và cậu biết, cậu không thể cứ mãi trầm lặng như thế này được. Cậu cần phải làm gì đó, phải hành động một cách dứt khoát hơn.
Bỗng nhiên, từ phía cuối con hẻm, một chiếc xe hơi màu đen sang trọng từ từ lăn bánh ra, làm Long và Hùng phải khựng lại. Chiếc xe dừng lại ngay trước lối ra hẻm, nơi có ba bóng người quen thuộc đang đứng. Đó là Ngọc Linh, Mai và Lan.
Ánh mắt Long lạnh đi. Cậu nhận ra ngay Tùng đang bước xuống từ ghế lái, theo sau là Minh Quân, bạn thân của Tùng. Nụ cười tự tin vẫn nở trên môi Tùng, bất chấp ánh mắt khó chịu rõ ràng trên khuôn mặt thanh tú của Ngọc Linh. Long siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cậu ta đang làm cái quái gì vậy? Long không cần phải nghe thấy, cậu cũng có thể đoán được Tùng đang nói gì.
Tùng tiến đến gần Ngọc Linh, vẻ mặt hoàn toàn phớt lờ sự có mặt của Mai và Lan, và cả sự khó chịu của chính Linh. “Linh, hôm nay có phim mới hay lắm, anh mời em đi xem nhé? Coi như lời xin lỗi vì đã làm em khó xử hôm qua.” Giọng Tùng vẫn ngọt ngào, nhưng ẩn chứa một sự ép buộc tinh vi. Cậu ta không hề chờ đợi câu trả lời, mà đã tự tin như thể Linh sẽ đồng ý.
Ngọc Linh giật mình, cô lùi lại một bước, né tránh ánh mắt của Tùng. Mái tóc dài đen óng ả khẽ lay động theo cử chỉ của cô. Cô đã cố gắng giữ bình tĩnh suốt cả buổi chiều, nhưng sự xuất hiện bất ngờ của Tùng lại khiến cô cảm thấy mệt mỏi và khó chịu tột độ. Cô nhìn Mai và Lan cầu cứu, nhưng rồi lại cố gắng tự mình đối phó. “Cảm ơn Tùng nhưng… em đã có hẹn với Mai và Lan rồi. Với lại, em không thích xem phim vào buổi tối.” Linh cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng trong lòng lại đầy sự bực bội. Cô không muốn nói dối, nhưng cô cũng không muốn Tùng cứ mãi đeo bám như thế này.
Tùng vẫn cười, một nụ cười mà Long cảm thấy cực kỳ chói mắt. “Không sao, anh đợi em xong với bạn cũng được mà. Hay là anh đưa cả ba người đi ăn tối nhé? Anh biết một nhà hàng hải sản rất ngon ở Hạ Long, vừa mới mở.” Cậu ta nhìn sang Mai và Lan, như muốn mời cả hai, nhưng ánh mắt chủ yếu vẫn dán vào Linh.
Mai và Lan đứng chắn nhẹ cho Linh, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. Lan khẽ ho một tiếng, như muốn nhắc nhở Tùng rằng họ cũng đang ở đây. Mai thì nhìn Tùng với vẻ lạnh lùng, cô không muốn Linh phải chịu đựng sự đeo bám này thêm nữa.
Linh cảm thấy một áp lực lớn đè nặng. Cô biết Tùng đang cố gắng chứng tỏ quyền sở hữu của mình, và điều đó khiến cô vô cùng khó chịu. “Tùng, em thực sự không muốn đi đâu cả. Em chỉ muốn về nhà thôi.” Giọng cô đã bắt đầu run nhẹ. Cô không thể hiểu tại sao Tùng lại không chịu hiểu cho cô.
Từ phía xa, Long cảm thấy máu trong người sôi lên. Cậu không thể tin được sự trơ trẽn của Tùng. Cậu ta đang hoàn toàn phớt lờ mong muốn của Linh, và Long không thể chấp nhận điều đó. Long siết chặt tay, những khớp xương kêu răng rắc. Cậu ta đang làm cái quái gì vậy? Cậu ta đang ép buộc Linh!
Hùng nhìn Long, ánh mắt cậu đầy vẻ lo lắng. “Long, mày… mày định làm gì đấy?” Cậu cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng lên từ người bạn thân.
Long không trả lời. Ánh mắt cậu dán chặt vào cảnh tượng trước mắt, đôi mắt sâu màu hổ phách giờ đây ánh lên một vẻ lạnh lẽo và kiên định. Cậu không thể tiếp tục đứng nhìn Linh bị làm phiền như thế này được nữa. Sự kiên trì của Tùng đã vượt quá giới hạn chịu đựng của Ngọc Linh, và Long biết cậu không thể tiếp tục đứng nhìn. Cậu sẽ không còn là Long trầm lặng của ngày hôm qua. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng khi bị đe dọa, nó có thể biến thành cơn sóng thần dữ dội. Và Long đang cảm thấy cơn sóng thần ấy đang cuộn trào trong lòng cậu. Cậu cần phải hành động, một hành động can thiệp rõ ràng hơn, có thể dẫn đến một cuộc đối đầu trực tiếp với Tùng. Mối quan hệ giữa Linh, Mai và Lan sẽ trở nên khăng khít hơn khi họ cùng nhau đối mặt với áp lực từ Tùng và dư luận, nhưng liệu Linh có đủ mạnh mẽ để nói ra tiếng nói của mình, và Long có đủ dũng cảm để bảo vệ tình yêu của cậu? Câu trả lời sẽ sớm đến.