Rực rỡ thanh xuân
Chương 154

Thách Thức Bằng Trí Tuệ

4215 từ
Mục tiêu: Tùng bắt đầu tìm cách so sánh mình với Long một cách khéo léo, thông qua việc thể hiện khả năng học tập, ngầm đặt ra thách thức cho Long.,Làm sâu sắc thêm sự khó xử và áp lực của Ngọc Linh khi cô phải đối mặt với những hành động tinh vi hơn của Tùng.,Khắc họa sự quan sát và những cảm xúc dồn nén của Long trước những động thái của Tùng, đẩy cậu đến việc phải hành động.,Tiếp tục phát triển giai đoạn 'rising_action' của Arc 3, gia tăng xung đột chính giữa Long và Tùng.,Cho thấy Ngọc Linh dần nhận ra sự tinh quái trong cách Tùng hành động.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Trần Hoàng Long, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Phan Việt Hùng, Trần Minh Quân
Mood: Tense, anxious, strategic, determined
Kết chương: [object Object]

Long siết chặt tay, những khớp xương kêu răng rắc. Cậu ta đang làm cái quái gì vậy? Cậu ta đang ép buộc Linh! Long không thể tiếp tục đứng nhìn Linh bị làm phiền như thế này được nữa. Sự kiên trì của Tùng đã vượt quá giới hạn chịu đựng của Ngọc Linh, và Long biết cậu không thể tiếp tục đứng nhìn. Cậu sẽ không còn là Long trầm lặng của ngày hôm qua. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng khi bị đe dọa, nó có thể biến thành cơn sóng thần dữ dội. Và Long đang cảm thấy cơn sóng thần ấy đang cuộn trào trong lòng cậu. Cậu cần phải hành động, một hành động can thiệp rõ ràng hơn, có thể dẫn đến một cuộc đối đầu trực tiếp với Tùng. Mối quan hệ giữa Linh, Mai và Lan sẽ trở nên khăng khít hơn khi họ cùng nhau đối mặt với áp lực từ Tùng và dư luận, nhưng liệu Linh có đủ mạnh mẽ để nói ra tiếng nói của mình, và Long có đủ dũng cảm để bảo vệ tình yêu của cậu? Câu trả lời sẽ sớm đến.

***

Sáng hôm sau, tiếng chuông vào lớp vang lên lảnh lót khắp các hành lang của Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, xuyên qua những tán cây xanh cổ thụ rợp bóng mát, như một lời nhắc nhở hối hả về một ngày học mới. Ánh nắng ban mai rực rỡ, vàng óng như mật ong, lách qua khung cửa sổ lớp 12A1, nhảy nhót trên mặt bàn học, làm bừng sáng những gương mặt còn ngái ngủ. Mùi phấn bảng, giấy sách mới hòa quyện với chút hương cà phê thoảng nhẹ từ căng tin dưới sân trường, tạo nên một bầu không khí quen thuộc, vừa sôi động vừa trong lành của tuổi học trò.

Ngọc Linh ngồi cạnh Mai và Lan, tay vuốt ve cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" một cách vô thức. Bề mặt bìa sổ đã sờn nhẹ, bạc màu ở các góc, nhưng những nét chữ viết tay bên trong vẫn giữ nguyên vẹn những khát khao, những mộng mơ của cô bé tuổi trăng tròn. Bình thường, cuốn sổ này là nguồn cảm hứng, là nơi cô bé tìm thấy sự bình yên. Nhưng hôm nay, tâm trí cô lại vẩn vơ về tin nhắn của Tùng, về sự đeo bám đến khó chịu của cậu ta. Mỗi tin nhắn, mỗi lời mời gọi đều như một sợi dây vô hình siết chặt lấy cô, khiến cô cảm thấy ngột ngạt. Không chỉ vậy, ánh mắt sắc lạnh, đầy kiên định của Long hôm qua, khi cậu xuất hiện như một bức tường vững chãi giữa cô và Tùng, cũng ám ảnh cô không kém. Nó vừa khiến cô ấm lòng, vừa khiến cô lo sợ, sợ rằng sự căng thẳng giữa hai cậu con trai sẽ vượt quá tầm kiểm soát. Cô biết Long không phải là người dễ dàng buông bỏ, và Tùng lại càng không phải là kẻ sẽ rút lui khi gặp thử thách.

Mai khẽ đặt tay lên vai Linh, đôi mắt sáng thông minh sau gọng kính cận ánh lên vẻ lo lắng. "Cậu vẫn còn suy nghĩ về Tùng sao Linh? Hắn ta dai thật đấy." Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Cô bạn thân hiểu rõ hơn ai hết những gánh nặng Linh đang mang.

Ngọc Linh thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy trong tiếng xì xào của bạn bè xung quanh, tiếng bút viết trên giấy lạch cạch. Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên những tán lá xanh, nhưng tâm trí cô lại đang ở một nơi xa xăm khác. "Tớ không biết nữa. Anh ấy cứ nhắn tin hỏi han, rồi nói mấy lời làm tớ thấy khó xử. Cậu ta còn không đợi tớ đồng ý đã tự tin như thể tớ chắc chắn sẽ đi cùng. Thật sự rất đáng ghét!" Linh khẽ nhíu mày, biểu cảm khó chịu hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Cô quay lại nhìn Mai và Lan, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ bất lực. "Nhưng Long... ánh mắt Long làm tớ thấy lo."

Lan, người bạn thân thẳng thắn và thực tế, khoanh tay trước ngực, giọng nói dứt khoát như để cắt ngang mớ suy nghĩ rối bời của Linh. "Mấy kiểu 'công tử bột' như hắn chỉ được cái vẻ ngoài thôi. Cậu đừng để ý làm gì." Lan nhún vai, tỏ vẻ khinh thường. "Cứ phớt lờ đi là được. Cậu ta cứ làm như cậu là vật sở hữu của riêng cậu ta vậy. Cái kiểu người như Tùng ấy, càng cho hắn cơ hội thì hắn càng lấn tới thôi." Thanh Lan luôn là người đưa ra những lời khuyên thực tế nhất, không hề vòng vo. Cô không thích sự phô trương của Tùng, và càng không chấp nhận cái cách cậu ta cố tình tạo áp lực lên Linh.

"Thế nhưng làm sao tớ có thể phớt lờ được chứ?" Linh thì thầm, giọng cô có chút tuyệt vọng. "Cậu ta cứ xuất hiện bất thình lình, rồi nói những lời nghe thì có vẻ quan tâm nhưng thực chất lại rất khó chịu. Tớ không muốn làm Long hiểu lầm, nhưng tớ cũng không biết phải làm sao để Tùng chịu buông tha." Cô gái xinh đẹp khẽ cắn môi, những ngón tay thon dài vẫn không ngừng vuốt ve cuốn sổ tay, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời từ những trang giấy chất chứa ước mơ. "Tớ không muốn làm mọi chuyện phức tạp hơn, nhưng cảm giác như tớ càng cố gắng tránh né, Tùng lại càng tìm cách tiếp cận vậy." Cô nhớ lại cảnh Tùng không chờ đợi câu trả lời của cô mà đã tự tin mời cô đi ăn tối, hoàn toàn phớt lờ sự khó chịu của cô.

Mai nắm lấy tay Linh, nhẹ nhàng xoa dịu. "Cậu đừng lo lắng quá. Long sẽ hiểu thôi. Cậu ấy không phải là người nông nổi." Mai nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Điều quan trọng là cậu phải kiên định với cảm xúc của mình. Cậu không thích Tùng, đúng không?"

Linh gật đầu không chút do dự. "Đúng vậy. Tớ không thích cậu ta. Cậu ta làm tớ cảm thấy ngột ngạt." Cô khẳng định, giọng nói tuy nhỏ nhưng rất rõ ràng. "Long... cậu ấy hiểu tớ hơn. Cậu ấy tôn trọng tớ." Những lời nói đó như một sự khẳng định nội tâm, một lời tự nhắc nhở về tình cảm của cô dành cho Long, về sự khác biệt giữa hai người con trai đang xoay quanh cô. Cô nhớ lại những lần Long kiên nhẫn giảng bài cho cô, những buổi học nhóm căng thẳng mà cậu luôn là chỗ dựa vững chắc. Long chưa bao giờ ép buộc cô, chưa bao giờ khiến cô cảm thấy bị kiểm soát.

Lan gật đầu đồng tình với Mai. "Đấy! Cậu phải cho hắn ta thấy rõ điều đó. Không cần phải nói toẹt ra, nhưng thái độ của cậu phải dứt khoát. Cậu ta cứ tưởng cậu ngại ngùng nên mới không dám từ chối thẳng thừng thôi." Cô liếc nhìn về phía cửa lớp, nơi thỉnh thoảng có vài nam sinh lớp khác đi qua, ánh mắt tò mò hướng về phía bàn của Linh. Áp lực dư luận vô hình là điều khó tránh khỏi khi một cô gái nổi bật như Linh bị hai chàng trai công khai theo đuổi. "Cậu phải cho Long thấy cậu tin tưởng cậu ấy, và cho Tùng biết cậu không có hứng thú."

Ngọc Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô biết Mai và Lan nói đúng. Cô không thể cứ mãi bối rối và để mọi chuyện diễn ra theo ý Tùng. Cô cần phải mạnh mẽ hơn, kiên định hơn. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" trong tay cô dường như ấm lên, truyền cho cô một chút sức mạnh. Những ước mơ đó, những khát khao đó, đều có hình bóng của Long trong đó. Cô không thể để Tùng chen vào giữa, phá vỡ những điều cô trân trọng. Tiếng chuông báo hết giờ ra chơi vang lên, kéo cô về với thực tại. Cô gật đầu với hai cô bạn, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng kiên quyết nở trên môi. "Tớ hiểu rồi." Cô nói, ánh mắt kiên định hơn hẳn lúc đầu. Có lẽ đã đến lúc cô phải đối mặt với mọi chuyện một cách dứt khoát hơn. Cô không còn là cô bé rụt rè của ngày trước nữa. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô, cũng là nơi cô sẽ học cách bảo vệ những rung động ấy.

***

Buổi chiều sau giờ học, không khí trong Thư viện Thành phố trở nên yên tĩnh lạ thường, khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt của trường học. Tòa nhà thư viện lớn, với kiến trúc có phần cũ kỹ nhưng được bảo trì rất tốt, toát lên vẻ trang nghiêm và tri thức. Bên trong, mùi giấy cũ, gỗ, và một chút bụi sách đặc trưng hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng mà những người yêu sách không thể lẫn vào đâu được. Ánh sáng dịu nhẹ từ những ô cửa sổ cao và đèn trần chiếu xuống, làm bừng sáng những kệ sách cao ngút ngàn, chất đầy tri thức. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng từ khu vực học tập, và tiếng chân đi lại khẽ khàng của nhân viên sắp xếp sách là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Bầu không khí nơi đây luôn trầm mặc, khuyến khích sự tập trung tuyệt đối.

Ngọc Linh đang cùng một vài bạn học khác, trong đó có Mai và Lan, giải một bài toán khó mà thầy giáo vừa giao. Đây là một bài toán hình học không gian phức tạp, đòi hỏi sự tư duy logic và khả năng hình dung cao. Linh nhíu mày, cắn nhẹ đầu bút, tập trung cao độ vào hình vẽ trong sách giáo khoa. Mái tóc dài đen óng ả của cô hơi rủ xuống, che đi một phần khuôn mặt thanh tú. Bên cạnh cô, Mai đang cẩn thận ghi chép các bước giải, còn Lan thì chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại đặt ra những câu hỏi sắc bén.

Đúng lúc đó, cánh cửa thư viện khẽ mở ra, và một làn gió thoảng mang theo mùi nước hoa nam tính nhẹ nhàng bay vào. Tùng và Minh Quân bước vào, dáng vẻ phong độ, thu hút mọi ánh nhìn. Tùng hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, quần tây đen lịch lãm, tóc được tạo kiểu sành điệu, đôi mắt sắc sảo nhưng không quá thân thiện quét một lượt khắp thư viện. Minh Quân theo sau, ánh mắt hơi kiêu ngạo lướt qua các bàn đọc. Tùng 'vô tình' đi ngang qua nhóm của Linh, chậm rãi bước, rồi đột nhiên dừng lại ngay phía sau lưng cô.

"Ồ, các bạn đang giải bài này à?" Giọng Tùng vang lên, ngọt ngào nhưng chứa đựng một sự tự tin thái quá, phá vỡ sự tĩnh lặng của nhóm học. Linh giật mình, quay lại, ánh mắt cô thoáng hiện sự khó chịu khi nhìn thấy Tùng. Cậu ta nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại như đang quét qua Linh, như muốn thăm dò phản ứng của cô. Minh Quân đứng phía sau, nhếch mép, ánh mắt lướt qua Long đang ngồi ở một góc khuất, như thể đã đoán trước được điều gì đó.

Tùng không đợi Linh trả lời, ánh mắt cậu ta đã dán vào cuốn sách giáo khoa trên bàn. "Bài này... hình như có một cách giải nhanh hơn và tối ưu hơn đó." Vừa nói, cậu ta vừa rút ra một cây bút máy sang trọng từ túi áo, vỏ bút ánh lên màu bạc lấp lánh, khác hẳn với cây bút chì bình thường hay dùng để khắc tên của Long. Cậu ta không ngần ngại cầm lấy một tờ giấy nháp trên bàn của Linh, đặt xuống và bắt đầu viết nhanh một vài công thức phức tạp, những ký hiệu toán học bay lượn trên giấy một cách điêu luyện. "Thế này này, nếu chúng ta dùng định lý Ceva kết hợp với một vài biến đổi vector, sẽ rút ngắn được rất nhiều bước." Tùng mỉm cười tự mãn, đôi mắt liếc nhanh về phía Linh, như muốn xem phản ứng của cô. Cậu ta cố tình nhấn nhá vào từ "tối ưu hơn" và "rút ngắn được rất nhiều bước", ngầm so sánh với cách giải bài thông thường, có phần "truyền thống" mà Long hay giảng cho Linh.

Linh nhíu mày, cảm thấy khó chịu trước sự thể hiện khoa trương của Tùng. Cô không thích cái cách cậu ta tự ý cầm lấy đồ của mình, càng không thích cái giọng điệu đầy vẻ trịch thượng đó. Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng sự bực bội đã len lỏi vào từng lời nói. "Cảm ơn cậu, nhưng bọn tớ đang quen với cách của Long rồi." Cô nói, cố tình nhấn mạnh tên Long, như một lời nhắc nhở ngầm rằng cô đã có người hướng dẫn và không cần đến sự giúp đỡ của Tùng.

Nụ cười trên môi Tùng thoáng cứng lại, nhưng nhanh chóng trở lại vẻ tự tin. Cậu ta khẽ nhếch mép, ánh mắt như thách thức. "À, Long cũng giỏi mà, nhưng đôi khi cách của cậu ấy hơi... truyền thống quá. Chúng ta nên mở rộng tư duy chứ nhỉ?" Giọng điệu của Tùng vẫn ngọt ngào, nhưng ẩn chứa một sự coi thường nhẹ nhàng, một lời khiêu khích tinh vi. "Trong học tập, không nên cứng nhắc quá. Luôn có những phương pháp mới, những góc nhìn mới mẻ hơn." Cậu ta nói, tay vẫn chỉ vào những công thức phức tạp mình vừa viết, như thể muốn chứng minh rằng mình vượt trội hơn.

Mai và Lan cũng cảm thấy khó chịu. Lan khẽ khịt mũi, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác nhìn Tùng. "Phương pháp nào cũng được, miễn là giải được bài thôi. Quan trọng là hiểu rõ bản chất vấn đề chứ không phải cứ chạy theo cái mới mà không vững kiến thức cơ bản." Lan nói, giọng hơi gằn, như một lời đáp trả cho Tùng.

Linh lảng tránh ánh mắt Tùng, liếc nhìn ra cửa sổ thư viện. Cô cảm thấy một áp lực lớn đè nặng. Tùng đang cố tình so sánh bản thân với Long, cố tình thể hiện sự ưu việt của mình. Cô nhận ra sự tinh vi trong cách hành động của cậu ta. Cậu ta không trực tiếp công kích Long, mà lại dùng cách gián tiếp, thông qua việc "giúp đỡ" cô trong học tập, để ngầm đặt ra một thách thức. Sự tự mãn trong ánh mắt Tùng, sự khoa trương trong cách cậu ta dùng cây bút máy sang trọng để viết những công thức phức tạp, tất cả đều khiến Linh cảm thấy chán ghét.

"Hơn nữa," Tùng nói tiếp, không để ý đến thái độ của Lan, "với cách giải này, chúng ta có thể nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện hơn, không bị bó buộc bởi những lối mòn tư duy." Cậu ta quay sang Linh, nụ cười gần như đã trở lại hoàn toàn. "Anh nghĩ Linh là một cô gái thông minh, chắc chắn sẽ nhận ra giá trị của những phương pháp mới mẻ này." Cậu ta cố tình dùng từ "anh", như muốn tạo ra một sự thân mật giả tạo, một sự gần gũi mà Linh không hề mong muốn.

Ngọc Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang bao vây lấy mình. Cô không muốn tranh cãi với Tùng ngay giữa thư viện, nhưng cô cũng không muốn cậu ta cứ mãi lấn tới như thế này. Cô nhìn xuống cuốn sách, cố gắng phớt lờ Tùng, nhưng những lời nói của cậu ta vẫn cứ văng vẳng bên tai. Long chưa bao giờ nói những lời như vậy. Long luôn kiên nhẫn giải thích từng bước, đảm bảo cô hiểu rõ bản chất vấn đề, chứ không phải chỉ đơn thuần là "mở rộng tư duy" bằng những công thức phức tạp mà cô chưa từng gặp. Long luôn tin tưởng vào khả năng của cô, chứ không phải dùng những lời khen ngợi giả tạo để thao túng cô. Linh khẽ hít một hơi thật sâu, cô biết mình cần phải giữ bình tĩnh. Cô phải cho Tùng biết rằng, dù cậu ta có cố gắng thế nào, Long vẫn luôn là người quan trọng nhất trong mắt cô.

Minh Quân, đứng phía sau Tùng, khẽ nhếch mép, ánh mắt liếc nhanh về phía góc thư viện, nơi có một bóng người cao ráo, quen thuộc vừa lướt qua. Cứ để Tùng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Cậu ta nghĩ thầm, tin tưởng vào chiến lược của bạn mình.

Ngọc Linh quyết định không đáp lại Tùng nữa. Cô cúi xuống cuốn sách, cố gắng tập trung vào bài toán, mặc dù tâm trí cô đang hỗn loạn. Cô nhận ra sự khác biệt rõ ràng giữa Tùng và Long. Tùng cố gắng thể hiện, cố gắng chứng tỏ mình vượt trội. Còn Long, cậu ấy chỉ lặng lẽ ở bên cạnh, âm thầm hỗ trợ và tin tưởng cô. Và đó chính là điều cô trân trọng nhất. Mùi giấy sách cũ, mùi mực in từ cây bút máy sang trọng của Tùng, và cả mùi nước hoa nam tính của cậu ta, tất cả đều trở nên ngột ngạt trong không gian yên tĩnh của thư viện, khiến Linh chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây.

***

Long và Hùng vừa đi ngang qua hành lang gần thư viện, ánh nắng chiều vàng hắt qua những ô cửa sổ cao, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gạch. Không khí buổi chiều ở trường học đã bớt đi phần nào sự hối hả của buổi sáng, thay vào đó là một vẻ yên bình, trầm lắng hơn, chỉ còn lại tiếng ve kêu râm ran từ những tán cây cổ thụ ngoài sân trường. Long, với dáng người cao ráo, bờ vai rộng, bước đi chậm rãi hơn thường lệ. Cậu đã kịp chứng kiến một phần cảnh Tùng 'thể hiện' trong thư viện qua khung cửa kính, và thấy rõ vẻ mặt khó xử của Linh. Trái tim cậu như bị bóp nghẹt khi thấy sự bối rối trong đôi mắt cô gái cậu yêu. Ánh mắt sâu màu hổ phách của Long giờ đây ánh lên một vẻ lạnh lẽo, ẩn chứa một cơn bão tố đang cuộn trào bên trong. Cậu biết Tùng đang làm gì, và cậu không thể chịu đựng thêm nữa.

Hùng đi bên cạnh Long, ánh mắt cậu đầy vẻ lo lắng khi nhìn thấy biểu cảm căng thẳng trên khuôn mặt bạn thân. Cậu đã quen với việc Long trầm tính, ít khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng lần này, sự tức giận của Long gần như có thể cảm nhận được bằng mắt thường. "Thằng Tùng lại bày trò gì nữa vậy?" Hùng lẩm bẩm, giọng nói nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí căng thẳng. "Trông Linh có vẻ không vui chút nào." Cậu nhìn Long, như muốn tìm kiếm một lời giải thích.

Long không trả lời ngay. Cậu dừng lại, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa thư viện, nơi Linh vẫn đang ngồi. Cậu siết chặt nắm đấm, những khớp xương kêu răng rắc. Cậu không thể tin được sự trơ trẽn của Tùng. Cậu ta không chỉ đeo bám Linh một cách công khai, mà còn cố tình hạ thấp Long, cố tình so sánh khả năng học tập của mình với cậu, ngay trước mặt Linh. Điều đó chạm đến giới hạn chịu đựng của Long. Cậu không quan tâm Tùng nghĩ gì về cậu, nhưng cậu không thể chấp nhận việc Tùng khiến Linh khó xử, khiến cô phải chịu áp lực.

Vừa lúc đó, cánh cửa thư viện mở ra. Tùng và Minh Quân bước ra, hai người vừa đi vừa nói chuyện, tiếng cười nói của Tùng vang vọng trong hành lang yên tĩnh. Tùng vẫn giữ vẻ mặt tự mãn, phong thái tự tin. Minh Quân đi bên cạnh, ánh mắt hơi kiêu ngạo.

Ánh mắt Tùng quét qua Long và Hùng. Một nụ cười nhếch mép xuất hiện trên môi cậu ta, như thể đã đoán trước được cuộc chạm mặt này. Cậu ta dừng lại, nhìn thẳng vào Long, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích.

"Cậu ta luôn biết cách gây sự chú ý." Long nói nhỏ với Hùng, giọng trầm, lạnh lẽo như băng. Mặc dù nói với Hùng, nhưng cậu cố tình nói đủ lớn để Tùng có thể nghe thấy. Đó không phải là một lời nhận xét bâng quơ, mà là một lời cảnh báo, một lời thách thức ngầm.

Tùng nhếch mép, ánh mắt đối diện với Long không chút e dè. "Học hành là chuyện của cả tập thể mà, đúng không Long? Ai có kiến thức thì nên chia sẻ thôi." Giọng Tùng vẫn ngọt ngào, nhưng ẩn chứa một sự chế giễu không thể che giấu. Cậu ta cố tình nhấn mạnh từ "chia sẻ" như muốn ám chỉ rằng Long đang giữ khư khư kiến thức của mình, không hào phóng như cậu ta. Đây không chỉ là một lời khiêu khích về học tập, mà còn là một sự thách thức về tính cách, về cách hành xử.

Long vẫn đứng im, không nhúc nhích, không nói thêm bất cứ lời nào. Cậu không muốn sa vào một cuộc khẩu chiến vô nghĩa với Tùng ngay giữa hành lang trường học. Nhưng ánh mắt cậu, đôi mắt sâu màu hổ phách, giờ đây ánh lên sự kiên định và đầy ẩn ý, như một lời cảnh báo không lời. Trong ánh mắt đó, có sự giận dữ, có sự bảo vệ, và có cả một quyết tâm không thể lay chuyển. Cậu đang dồn nén tất cả cảm xúc của mình, tất cả những cơn sóng thần đang cuộn trào trong lòng, để không bùng phát thành một hành động bạo lực. Cậu biết, đây chưa phải lúc.

Hùng nắm chặt cánh tay Long, ánh mắt lo lắng nhìn bạn. Cậu cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng lên từ Long, như một ngọn núi lửa sắp phun trào. Hùng không muốn mọi chuyện đi quá xa.

Tùng nở nụ cười chiến thắng nửa vời, một nụ cười mà Long cảm thấy cực kỳ chói mắt và giả tạo. Cậu ta không đợi Long đáp lại, quay người đi cùng Minh Quân, tiếng bước chân vang lên đều đều trên hành lang. Minh Quân liếc nhìn Long một cái, ánh mắt hơi khinh khỉnh, rồi quay đi theo Tùng.

Khi bóng dáng Tùng khuất dần ở cuối hành lang, Long mới từ từ nới lỏng nắm đấm. Những dấu móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay cậu. Cậu quay sang nhìn về phía thư viện, nơi Linh vẫn đang ngồi. Ánh nắng chiều đã ngả vàng hơn, hắt qua khung cửa sổ, làm nổi bật dáng vẻ thanh thoát của cô. Cậu biết, sự kiên nhẫn của cậu đang dần chạm đến giới hạn. Tùng sẽ không dừng lại ở việc so sánh học tập, mà sẽ chuyển sang các lĩnh vực khác, đẩy cậu vào thế phải đối đầu trực diện. Và Long, cậu sẽ không lùi bước. Cậu sẽ không còn là Long trầm lặng của ngày hôm qua nữa. Cậu sẽ bảo vệ tình yêu của mình, bảo vệ Ngọc Linh bằng mọi giá. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng khi bị đe dọa, nó có thể biến thành cơn sóng thần dữ dội. Và cơn sóng thần ấy, Long biết, đã thực sự cuộn trào trong lòng cậu. Cậu cần phải hành động, một hành động can thiệp rõ ràng hơn, không còn là những ánh mắt hay lời nói ngầm. Long sẽ không để Tùng tiếp tục gây áp lực lên Linh. Cậu sẽ phải đối mặt với Tùng, và cậu sẽ làm điều đó sớm thôi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ