Ánh nắng trưa hè vẫn còn gay gắt, rải vàng trên những tán phượng vĩ xanh um trong sân trường, nhưng trong lòng Long, một cơn giông bão đã thực sự cuộn trào. Cậu rời khỏi hành lang thư viện, nơi cuộc đối đầu ánh mắt không lời với Tùng vừa diễn ra, cảm giác như có một ngọn lửa âm ỉ cháy trong lồng ngực. Hùng đã cố gắng níu tay cậu lại, nhưng Long chỉ khẽ gạt ra, bước nhanh về phía góc sân trường vắng vẻ, nơi có một hàng ghế đá cũ kỹ nằm dưới tán bàng cổ thụ. Cậu muốn một không gian riêng, để những cảm xúc đang bùng lên trong mình có thể được giải tỏa, dù chỉ là trong thầm lặng.
Ngồi phịch xuống ghế, Long bóp chặt chai nước lọc trong tay, vỏ nhựa kêu lên ken két như tiếng nghiến răng của chính cậu. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn xa xăm về phía những dãy phòng học đang ồn ào tiếng cười nói của giờ ra chơi, nhưng tâm trí cậu lại chỉ hiện hữu duy nhất hình ảnh Tùng và nụ cười nhếch mép đầy thách thức. "Tớ không thể chịu nổi cách Tùng cứ… cứ lượn lờ quanh Linh như vậy," Long cuối cùng cũng thốt lên, giọng nói trầm khàn, mang theo sự bực bội và bất lực. Cậu không nói với ai cụ thể, chỉ là tự nói ra nỗi lòng mình, nhưng Hùng, người bạn thân đã lặng lẽ đi theo, đã kịp thời ngồi xuống bên cạnh cậu.
Hùng nhìn Long, ánh mắt đầy lo lắng. Cậu hiểu bạn mình hơn ai hết. Long là người trầm tính, ít khi bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài, nhưng khi đã tức giận thì ngọn lửa ấy sẽ cháy âm ỉ và khó dập tắt. "Cậu ấy cứ như một con đỉa vậy, bám dai như đỉa đói," Hùng lẩm bẩm, cố gắng dùng giọng điệu pha trò để làm dịu đi không khí căng thẳng, nhưng bản thân cậu cũng biết lời nói ấy chẳng thể nào xoa dịu được Long lúc này. "Từ vụ tin nhắn, rồi đến việc công khai mời Linh đi chơi, giờ lại đến màn 'khoe' kiến thức ở thư viện… Hắn ta cứ như đang vẽ ra một màn kịch vậy, mà Linh lại là nhân vật chính bất đắc dĩ."
Long thở hắt ra một hơi, dựa lưng vào thành ghế đá lạnh lẽo. "Không chỉ là khoe kiến thức," cậu nói, giọng Long có chút gằn. "Cậu ta cố tình nói những lời ấy, cố tình so sánh, cố tình ám chỉ. Cậu ta muốn Linh thấy, cậu ta 'xuất sắc' hơn tớ, 'hào phóng' hơn tớ." Nắm đấm của Long siết chặt hơn, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Cậu không sợ Tùng so sánh, bởi Long tin vào giá trị của bản thân mình. Điều cậu không thể chấp nhận, là việc Tùng dùng những chiêu trò ấy để gây áp lực cho Linh, để khiến cô khó xử giữa bao nhiêu ánh mắt tò mò. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng Tùng lại đang cố gắng tạo ra những đám mây đen, che mờ đi sự trong trẻo ấy.
"Linh thì sao? Cậu ấy có vẻ rất khó chịu," Hùng thận trọng hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi Long. Cậu biết Long quan tâm đến Linh hơn bất cứ điều gì.
Long khẽ lắc đầu. "Tớ biết. Ánh mắt cậu ấy đã nói lên tất cả. Tùng không chỉ đang thách thức tớ, cậu ta còn đang làm phiền Linh, đẩy cô ấy vào thế khó. Tớ không thể cứ đứng nhìn mãi được, Hùng." Giọng Long giờ đây không còn sự bực bội đơn thuần, mà thay vào đó là một quyết tâm sắt đá. Long không phải là người thích gây sự, nhưng khi những người cậu yêu thương bị tổn hại, cậu sẽ không ngần ngại đứng lên bảo vệ.
Hùng đặt tay lên vai Long, một cử chỉ an ủi và thấu hiểu. Bờ vai rộng của Long hơi run lên dưới bàn tay cậu. "Cậu không thể cứ đứng nhìn mãi được, Long. Cậu phải làm gì đó, theo cách của cậu," Hùng nói, giọng điệu chân thành và nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Nhưng cậu phải thật tỉnh táo. Tùng là kẻ tiểu xảo, hắn ta sẽ không từ thủ đoạn nào đâu."
Long ngẩng đầu lên, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào Hùng, không còn vẻ bối rối hay bực dọc ban nãy, mà thay vào đó là sự kiên định đến đáng sợ. "Tớ biết. Tớ sẽ không để cậu ta đạt được ý đồ." Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới lẫn trong không khí, cùng với mùi hoa sữa thoảng nhẹ từ đâu đó bay đến, những mùi hương quen thuộc của trường học. Nhưng hôm nay, những mùi hương ấy không còn mang lại sự bình yên như mọi khi, mà dường như đang hòa quyện vào sự căng thẳng trong lòng cậu.
Tiếng chuông báo hết giờ ra chơi vang lên, réo rắt khắp sân trường, kéo Long và Hùng về với thực tại. Học sinh bắt đầu lục tục quay trở lại lớp học, tiếng bước chân vội vã, tiếng cười nói xì xào dần nhạt đi. Long đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai Hùng. "Cảm ơn cậu, Hùng." Cậu không nói gì thêm, nhưng Hùng hiểu. Long đã có quyết định của riêng mình, và Hùng sẽ luôn ở bên cạnh, ủng hộ cậu. Cậu bạn thân nhìn theo bóng Long khuất dần vào dãy hành lang, trong lòng thầm mong mọi chuyện sẽ không đi quá xa. Long đã không còn là Long trầm lặng của ngày hôm qua nữa, cậu ấy đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng khi bị đe dọa, nó có thể biến thành cơn sóng thần dữ dội. Và Long, cậu biết, cơn sóng thần ấy đã thực sự cuộn trào trong lòng cậu, không còn là những con sóng nhỏ vỗ về nữa.
***
Buổi chiều muộn, khi những tia nắng cuối cùng của ngày bắt đầu ngả vàng, rải một lớp bụi óng ánh lên những con phố tấp nập, Ngọc Linh tìm đến quán trà sữa Trăng Khuyết quen thuộc cùng Mai và Lan. Quán trà sữa với mặt tiền tươi sáng, nội thất màu pastel, cùng những chậu cây xanh nhỏ và tranh tường đáng yêu, luôn là nơi tụi con gái chọn để thư giãn sau những giờ học căng thẳng. Tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động, tiếng trò chuyện rôm rả, và mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng mùi trân châu, đường đen và sữa, tạo nên một bầu không khí vui vẻ, nhộn nhịp, trẻ trung. Linh hy vọng ở đây, cô có thể tạm quên đi những áp lực từ Tùng, những ánh mắt tò mò của bạn bè, và cả sự khó xử khi phải liên tục đối mặt với cậu ta.
"Thở phào nhẹ nhõm luôn," Lan nói, nhâm nhi cốc trà sữa trân châu đường đen của mình. "Mấy ngày nay cứ như đang đóng phim vậy, căng thẳng đến phát sốt."
Mai gật đầu đồng tình, đẩy gọng kính lên sống mũi. "Tùng càng ngày càng quá đáng. Cậu ấy không hiểu từ chối là gì hay sao ấy."
Ngọc Linh khẽ thở dài. "Tớ không biết phải làm sao nữa. Càng từ chối, cậu ấy lại càng tìm cách. Hôm nay ở thư viện, cậu ấy cứ... cứ như đang cố gắng chứng tỏ điều gì đó vậy." Linh nhớ lại ánh mắt Tùng, cái cách cậu ta khoe khoang kiến thức, và cả ánh mắt liếc nhìn cô đầy ẩn ý. Cô cảm thấy vô cùng khó chịu, như thể mình đang bị đặt lên bàn cân để so sánh, để định giá.
Khi ba cô gái đang chìm đắm trong câu chuyện và những cốc trà sữa ngọt ngào, cánh cửa quán Trăng Khuyết bất ngờ mở ra, và một nhóm nam sinh bước vào. Ngay lập tức, Ngọc Linh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Là Tùng, cùng với Minh Quân và vài người bạn khác. Cậu ta vẫn luôn biết cách xuất hiện đúng lúc, hay đúng hơn là, vào những lúc cô ít mong muốn nhất.
Tùng nhanh chóng phát hiện ra Linh. Một nụ cười tự tin, đầy vẻ phong độ xuất hiện trên môi cậu ta. Cậu ta dẫn đám bạn đến một bàn gần chỗ Linh ngồi, đủ gần để mọi lời nói đều có thể nghe thấy rõ ràng. "Chào Linh nhé!" Tùng cất tiếng chào, giọng nói lớn hơn bình thường một chút, như muốn thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Cậu ta không đợi Linh đáp lại, mà quay sang nói với Minh Quân, nhưng ánh mắt vẫn luôn hướng về phía Linh. "Mấy cậu biết không, sắp tới trường mình có hoạt động lớn cho lễ kỷ niệm thành lập. Tớ được thầy cô giao phụ trách phần âm thanh và hệ thống trình chiếu cho toàn bộ chương trình đấy."
Minh Quân và những người bạn khác liền phụ họa, khen ngợi Tùng hết lời. "Ôi, giỏi vậy Tùng! Đúng là Tùng có khác, cái gì cũng làm được."
Linh cảm thấy mặt mình nóng ran. Cô biết, Tùng đang cố tình phô trương khả năng của mình, và mục tiêu không ai khác ngoài cô. Cô cúi gằm mặt xuống cốc trà sữa, giả vờ như đang rất tập trung vào những hạt trân châu ở đáy cốc. Mai và Lan nhìn nhau, ánh mắt đầy sự quan ngại. Lan thậm chí còn nhíu mày, có chút bực bội.
"Thế nên là, công việc hơi nhiều, tớ đang tìm thêm người hỗ trợ," Tùng tiếp tục, giọng điệu vẫn ngọt ngào nhưng ẩn chứa một sự mời gọi, và một sự tự tin thái quá. Cậu ta quay hẳn sang nhìn Ngọc Linh, đôi mắt sắc sảo lấp lánh như muốn đọc thấu suy nghĩ của cô. "Linh có muốn tham gia không? Với khả năng của Linh thì chắc chắn sẽ giúp ích được rất nhiều đó. Chúng ta có thể cùng nhau tạo nên một chương trình thật ấn tượng."
Ngọc Linh ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười xã giao. "Cảm ơn Tùng đã nghĩ đến tớ, nhưng mà tớ... tớ có chút bận rồi. Dạo này bài vở ở lớp cũng khá nhiều, với lại tớ cũng đang tham gia đội văn nghệ của lớp rồi." Cô cố gắng từ chối một cách khéo léo nhất có thể, nhưng trong lòng lại cảm thấy vô cùng khó chịu. Tùng không chỉ đơn thuần là mời cô tham gia, cậu ta còn đang cố gắng tạo ra một sợi dây liên kết, một cái cớ để có thể tiếp cận cô thường xuyên hơn.
Tùng không tỏ ra thất vọng. Cậu ta vẫn giữ nụ cười tự tin đó, như thể đã đoán trước được câu trả lời của Linh. "À vậy sao? Tiếc thật. Thế thì để dịp khác vậy. Nhưng nếu có gì cần hỗ trợ, cứ nói với tớ nhé. Tớ luôn sẵn lòng giúp đỡ Linh mà." Giọng cậu ta nghe thì có vẻ ga lăng, nhưng ẩn chứa một sự đeo bám khó chịu.
Linh chỉ khẽ gật đầu, cố gắng tránh đi ánh mắt của Tùng. Cô cảm thấy ngột ngạt dưới sự chú ý của cậu ta. Quán trà sữa nhộn nhịp giờ đây dường như trở nên quá nhỏ bé, và mọi ánh mắt tò mò từ những bàn xung quanh đều đổ dồn về phía cô.
Đúng lúc đó, một bóng người cao ráo, quen thuộc lướt qua cửa kính quán trà sữa. Long, cùng với Hùng, đang đi bộ trên vỉa hè. Long vừa tan học thêm về, áo sơ mi đồng phục vẫn còn phẳng phiu, cặp sách vắt trên vai. Bước chân cậu bỗng chậm lại khi ánh mắt vô tình quét qua quán Trăng Khuyết. Cậu nhìn thấy Ngọc Linh đang ngồi đó, gương mặt có chút bối rối. Và cậu cũng nhìn thấy Tùng, đang nở nụ cười tự mãn, nói chuyện lớn tiếng.
Ánh mắt Long sắc lạnh như dao cạo. Cậu đứng nán lại một góc khuất, phía sau một cây bàng ven đường, để quan sát. Trái tim cậu thắt lại khi nhìn thấy vẻ khó xử trên gương mặt Linh. Cậu không nghe rõ Tùng nói gì, nhưng cái cách cậu ta ngả người về phía Linh, cái cách cậu ta cười, và cái cách Linh cúi mặt xuống cốc trà sữa, tất cả đều nói lên rằng Tùng lại đang làm phiền cô. Nắm tay Long siết chặt, những ngón tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một cơn sóng thần dữ dội đang cuộn trào trong lòng cậu. Cậu không thể cứ để Tùng tiếp tục như thế này được nữa. Đây không chỉ là cuộc cạnh tranh về học tập, về sự nổi bật, mà là cuộc chiến giành lấy sự bình yên của Linh, và cả trái tim cô. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu, giờ đây dường như đang bị bao phủ bởi một đám mây đen mang tên Tùng.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời Hạ Long, Long tìm đến sân bóng rổ của trường Ánh Dương. Sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ, những vạch kẻ trắng rõ ràng dưới ánh nắng chiều tà, trông thật cô độc. Tiếng chuông trường đã im bặt từ lâu, chỉ còn tiếng gió rì rào luồn qua hàng rào lưới bảo vệ. Long không thay quần áo, chỉ cởi cặp sách vứt gọn gàng ở một góc, rồi cầm lấy quả bóng rổ có chữ ký của cả đội, lao vào sân.
Mỗi cú ném, mỗi pha dẫn bóng đều chứa đựng sự bực dọc và quyết tâm ngút trời của Long. Cậu rê bóng nhanh như một cơn lốc, tiếng bóng nảy liên hồi trên mặt sân bê tông, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Tiếng giày thể thao kẹt trên sân, tiếng thở dốc nặng nhọc của Long, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc mạnh mẽ, dồn dập. Cậu ném rổ, không ngừng nghỉ. Một cú, hai cú, ba cú… Mỗi lần bóng lọt vào lưới, đó là một lần Long tự giải tỏa đi một phần gánh nặng trong lòng.
Mồ hôi vã ra trên trán Long, chảy dọc xuống thái dương, rồi nhỏ giọt xuống cằm. Tóc cậu bết lại, nhưng ánh mắt Long không rời khỏi chiếc rổ. Trong ánh mắt ấy, không còn sự bực bội hay bất lực như ban sáng, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Cậu thực hiện những pha bóng khó, những cú úp rổ mạnh mẽ, tốc độ và lực mạnh hơn bình thường. Mỗi cú bật nhảy, mỗi cú ném bóng đều như một lời khẳng định, một lời hứa với chính bản thân mình.
Long không để bất cứ ai xen vào giữa cậu và Linh. Cậu sẽ chứng tỏ cho Linh thấy, ai mới là người đáng tin cậy, ai mới là người thực sự quan tâm và bảo vệ cô. Tùng có thể giỏi ăn nói, giỏi phô trương, nhưng Long sẽ chứng minh bằng hành động, bằng sự chân thành và khả năng của chính mình. Cậu sẽ không còn là Long trầm lặng của ngày hôm qua nữa, cậu sẽ phải chủ động, phải hành động để bảo vệ tình yêu đầu đời của mình.
Hùng lặng lẽ đến, ngồi xuống một băng ghế đá cách sân không xa, lặng lẽ quan sát Long. Cậu không nói một lời nào, chỉ nhìn bạn mình tập luyện điên cuồng dưới ánh hoàng hôn. Hùng hiểu, Long đang "giải tỏa" những cảm xúc dồn nén, đang "sạc năng lượng" cho một cuộc chiến sắp tới. Cậu biết Long không chỉ tập luyện cho bản thân, mà còn là để khẳng định giá trị của chính mình, để Linh có thể nhìn thấy, để Tùng phải nhìn nhận. Hùng khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiểu ý. "Cậu ấy đã tìm thấy cách của mình rồi," Hùng thầm nghĩ. Long không chỉ dùng trí tuệ để đối đầu, cậu còn dùng cả sức mạnh thể chất, dùng sự kiên trì và bản lĩnh của mình.
Long không biết Hùng đến từ lúc nào. Cậu chỉ cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ đang chảy trong mình. Cậu ném bóng một lần nữa, cú ném lần này dứt khoát và hoàn hảo hơn bao giờ hết. Quả bóng bay vút qua không trung, xé toạc màn hoàng hôn vàng rực, rồi lọt vào lưới một cách gọn gàng. Tiếng bóng rổ chạm lưới nghe thật đã tai.
Long đứng đó, thở hổn hển, hai tay chống hông. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng trong đôi mắt cậu, giờ đây chỉ còn lại sự bình tĩnh và một quyết tâm cháy bỏng. Cậu nhìn về phía quả bóng rổ đang nằm dưới chân, rồi nhìn lên bầu trời Hạ Long đang chuyển dần sang sắc tím than. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu. Tùng sẽ không dừng lại ở việc so sánh học tập, mà sẽ chuyển sang các lĩnh vực khác như thể thao, đẩy Long vào thế phải đối đầu trực diện. Và Long, cậu sẽ không lùi bước. Cậu sẽ đối mặt với Tùng, và cậu sẽ làm điều đó sớm thôi. Sự căng thẳng giữa Long và Tùng đã lên đến đỉnh điểm. Nhu cầu cần có một lời giải đáp rõ ràng cho mối quan hệ giữa Long và Linh trở nên cấp thiết, báo hiệu một sự kiện lớn sẽ buộc họ phải đối mặt với cảm xúc thật của mình. Long's tập trung cao độ vào bóng rổ báo hiệu một cuộc đối đầu trực diện trong lĩnh vực thể thao giữa cậu và Tùng trong tương lai gần. Quyết tâm của Long "chứng tỏ bản thân" sẽ dẫn đến những hành động cụ thể và có thể là một sự thay đổi trong cách cậu thể hiện tình cảm với Linh.