Long đứng đó, thở hổn hển, hai tay chống hông. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng trong đôi mắt cậu, giờ đây chỉ còn lại sự bình tĩnh và một quyết tâm cháy bỏng. Cậu nhìn về phía quả bóng rổ đang nằm dưới chân, rồi nhìn lên bầu trời Hạ Long đang chuyển dần sang sắc tím than. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu. Tùng sẽ không dừng lại ở việc so sánh học tập, mà sẽ chuyển sang các lĩnh vực khác như thể thao, đẩy Long vào thế phải đối đầu trực diện. Và Long, cậu sẽ không lùi bước. Cậu sẽ đối mặt với Tùng, và cậu sẽ làm điều đó sớm thôi. Sự căng thẳng giữa Long và Tùng đã lên đến đỉnh điểm. Nhu cầu cần có một lời giải đáp rõ ràng cho mối quan hệ giữa Long và Linh trở nên cấp thiết, báo hiệu một sự kiện lớn sẽ buộc họ phải đối mặt với cảm xúc thật của mình. Long's tập trung cao độ vào bóng rổ báo hiệu một cuộc đối đầu trực diện trong lĩnh vực thể thao giữa cậu và Tùng trong tương lai gần. Quyết tâm của Long "chứng tỏ bản thân" sẽ dẫn đến những hành động cụ thể và có thể là một sự thay đổi trong cách cậu thể hiện tình cảm với Linh.
***
Ánh hoàng hôn vẫn còn vương vấn trên sân bóng rổ trường Ánh Dương, nhưng đã không còn rực rỡ như lúc đầu. Sân bê tông xanh đỏ đã ngả màu trầm hơn, những vạch kẻ trắng vẫn hiện rõ dưới lớp bụi mờ của một ngày dài. Tiếng bóng rổ nảy lên từ bàn tay Long không còn dồn dập, điên cuồng như trước, mà thay vào đó là những nhịp điệu đều đặn, mạnh mẽ và đầy kiểm soát. Từng cú dẫn bóng, từng pha xoay người, rồi bật nhảy dứt khoát, đưa quả bóng da cam bay vút lên, chạm vành rổ rồi gọn gàng lọt vào lưới. Tiếng lưới rung lên khô khốc, nhưng trong tai Long, âm thanh đó lại như một bản giao hưởng chiến thắng. Mồ hôi vẫn vã ra trên trán cậu, nhỏ giọt xuống cằm, thấm đẫm chiếc áo thun xanh sẫm. Tóc đen bết lại, nhưng đôi mắt hổ phách của Long vẫn sáng rực, tập trung cao độ vào từng động tác.
Long nhặt bóng, lại rê dắt, đổi tay, xoay người, rồi lùi lại vạch ba điểm. Cậu hít một hơi sâu, toàn bộ cơ thể dồn lực vào cánh tay, cổ tay vẩy nhẹ, đưa bóng đi theo một đường cong hoàn hảo. *Xoạch!* Lại một điểm nữa. Cậu không chỉ tập luyện thể lực, mà còn rèn giũa sự chính xác, sự kiên nhẫn. Mỗi cú ném thành công không chỉ là sự giải tỏa, mà còn là một lời khẳng định, một sự chuẩn bị. Cậu không muốn chỉ giỏi hơn, cậu muốn mình phải hoàn hảo hơn. Những cảm xúc dồn nén từ những ngày qua, sự khó chịu khi chứng kiến Tùng bám riết lấy Linh, sự bực bội khi cậu ta cố tình khoe khoang và khiêu khích, tất cả đều được Long chuyển hóa thành năng lượng, dồn vào từng động tác trên sân bóng. Mùi mồ hôi đặc trưng của tuổi trẻ, mùi cao su của quả bóng và mùi đất ẩm thoang thoảng sau cơn mưa đêm qua, tất cả hòa quyện, bao trùm lấy không gian của riêng Long.
Hùng ngồi trên băng ghế đá cách đó không xa, chăm chú quan sát Long. Cậu bạn đã ngồi đây được gần một tiếng đồng hồ, từ khi Long bắt đầu vùi đầu vào những đường bóng. Hùng đã thấy sự giận dữ ban đầu của Long, sự bùng nổ của cảm xúc qua từng cú úp rổ mạnh mẽ, và giờ là sự bình tĩnh đến đáng sợ. Cậu hiểu Long hơn ai hết. Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, ít nói đó là cả một thế giới nội tâm phong phú, và một khi Long đã quyết tâm, không ai có thể lay chuyển được. Hùng khẽ lắc đầu, trong lòng vừa lo lắng vừa thán phục. Cậu rút điện thoại, định nhắn tin cho mẹ báo về muộn, rồi lại cất đi. Để Long một mình lúc này là không thể.
“Này Long! Uống chút nước đi chứ!” Hùng gọi vọng, đưa chai nước suối đã mở nắp ra.
Long không quay đầu lại, cậu chỉ đưa tay ra sau, đón lấy chai nước mà không cần nhìn. Cậu tu một hơi dài, cảm nhận dòng nước mát lạnh chảy xuống cổ họng khô khốc, xua đi phần nào cái nóng và vị mặn của mồ hôi.
“Cậu làm gì mà tập dữ vậy Long? Mới hôm qua thôi mà đã…” Hùng lẩm bẩm, giọng pha chút lo lắng. Cậu đã chứng kiến Long tập luyện điên cuồng đêm qua, và giờ lại tiếp tục như vậy. Điều này không bình thường.
Long đặt chai nước xuống cạnh chân, lại nhặt bóng lên. “Không tập thì không mạnh được.” Cậu đáp gọn lỏn, giọng trầm và hơi khàn, xen lẫn tiếng thở dốc. Cậu không cần nói nhiều. Hùng hiểu. Hùng hiểu rằng "mạnh" ở đây không chỉ là mạnh về thể chất, mà còn là mạnh về ý chí, về sự tự tin để đối mặt với những gì đang chờ đợi. Cậu ấy biết Long đang chuẩn bị cho một cuộc chiến vô hình, một cuộc chiến giành lại sự bình yên, và quan trọng hơn, giành lại Linh từ những âm mưu đeo bám của Tùng.
Long tiếp tục tập luyện, mỗi cú ném bóng giờ đây không chỉ là rèn luyện kỹ năng, mà còn là một lời nhắc nhở cho chính mình về mục tiêu. Cậu sẽ không để bất kỳ ai chen vào giữa cậu và Linh. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, những rung động đầu đời mà cậu và Linh đã cùng nhau vun đắp, sẽ không thể bị phá vỡ bởi những kẻ như Tùng. Sân bóng rổ, trong không khí tĩnh lặng của buổi chiều tà, trở thành chiến trường của riêng Long, nơi cậu tôi luyện ý chí và sức mạnh cho cuộc đối đầu sắp tới.
***
Đúng lúc Long đang định thực hiện một cú úp rổ mạnh mẽ, tiếng giày thể thao mới tinh kẹt trên mặt sân bê tông vang lên, phá tan sự tĩnh lặng. Long khẽ nhíu mày, biết rằng mình không còn được độc chiếm không gian này nữa.
“Xem ra đội trưởng Long của chúng ta đang luyện tập hăng say nhỉ. Chắc lo bị ai đó vượt mặt.” Giọng nói có chút châm chọc của Minh Quân vang lên từ mép sân. Hùng giật mình ngẩng đầu lên, ánh mắt tức thì chuyển từ lo lắng sang đề phòng.
Long dừng lại, từ từ quay người. Ngay cạnh Minh Quân, Nguyễn Trọng Tùng đang đứng đó, với bộ đồ thể thao hàng hiệu và mái tóc tạo kiểu sành điệu. Cậu ta trông thật bảnh bao, khác hẳn với vẻ mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại của Long. Tùng nở một nụ cười nửa miệng, ánh mắt sắc sảo lướt qua Long, rồi dừng lại ở quả bóng có chữ ký của cả đội mà Long đang cầm.
“Cũng tốt thôi. Cạnh tranh lành mạnh sẽ giúp mọi người tiến bộ.” Tùng nói, giọng điệu ung dung, nhưng lại cố tình nói lớn hơn một chút để đảm bảo Long có thể nghe thấy rõ ràng. Cậu ta nhún vai, sau đó ném một quả bóng rổ khác, cũng mới tinh và không có bất kỳ vết xước nào, lên cao rồi bắt gọn gàng. Ngay lập tức, Tùng bắt đầu dẫn bóng, thực hiện vài động tác kỹ thuật khá điêu luyện. Những cú ném của cậu ta cũng rất chuẩn xác, bóng liên tục lọt rổ một cách dễ dàng, như thể muốn phô diễn kỹ năng vượt trội. Mùi nước hoa nam tính của Tùng thoang thoảng trong không khí, lấn át cả mùi mồ hôi và mùi đất ẩm trên sân.
Long không đáp lời. Cậu chỉ nhìn Tùng, ánh mắt vẫn giữ vẻ lạnh lùng và không biểu cảm. Nhưng sâu bên trong, một ngọn lửa giận dữ âm ỉ bắt đầu bùng lên. Cậu không thể phủ nhận Tùng có kỹ năng, nhưng cái cách cậu ta thể hiện, cái vẻ kiêu ngạo đó, khiến Long cảm thấy vô cùng khó chịu. Cậu biết Tùng đang cố tình khiêu khích, cố tình so sánh, và điều đó càng củng cố quyết tâm trong lòng Long. Cậu sẽ không lùi bước, dù chỉ một phân.
Đúng lúc đó, từ phía cổng trường, ba cô gái xuất hiện. Ngọc Linh, Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan. Họ vừa kết thúc buổi học thêm, định rẽ vào thư viện để trả sách. Tiếng bóng rổ và sự căng thẳng bất thường trên sân đã thu hút sự chú ý của họ.
Linh đi đầu, mái tóc đen dài xõa ngang vai, đôi mắt to tròn, long lanh lướt qua một lượt, rồi dừng lại ở Long đang đứng giữa sân. Cô cảm nhận được một luồng không khí khác thường đang bao trùm nơi đây. Linh nhìn thấy Tùng, rồi lại nhìn sang Long, trái tim cô bất giác đập nhanh hơn một nhịp. Cô biết, lại sắp có chuyện rồi.
“Sao Tùng lại ở đây giờ này chứ…” Linh thì thầm với Mai, giọng nói nhỏ nhẹ, pha chút lo lắng.
Mai, với vẻ mặt thanh tú và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, khẽ nhíu mày. “Cậu ta có vẻ đang cố tình đó Linh ạ.” Lan bên cạnh, dáng người khỏe khoắn, năng động, cũng gật đầu đồng tình. “Nhìn cái điệu bộ của Tùng kìa, đúng là không ưa nổi.”
Tùng vẫn tiếp tục phô diễn kỹ năng, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía ba cô gái với một nụ cười tự mãn. Cậu ta thấy Linh đã đến. Mục đích của cậu ta đã đạt được một nửa. Tùng lại ném một cú ba điểm cực kỳ chính xác, rồi quay sang Minh Quân, nháy mắt đầy ẩn ý.
Minh Quân hiểu ý, cười khẩy một tiếng, đủ lớn để cả Long và những người khác đều nghe thấy. “Đội trưởng Long, có vẻ cậu Tùng đây cũng không phải dạng vừa đâu nhỉ. Cứ nhìn cách cậu ấy ném bóng là biết.”
Long không nói gì. Cậu chỉ siết chặt quả bóng trong tay, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Tùng. Cậu biết, đây không còn là những lời nói bóng gió hay những màn thể hiện gián tiếp nữa. Tùng đang công khai khiêu chiến, và cậu ta muốn Long phải đáp trả. Bầu không khí trên sân bóng rổ trở nên đặc quánh, nặng nề, như thể sắp bùng nổ. Những học sinh đi ngang qua, nhận thấy sự căng thẳng, cũng bắt đầu dừng lại, tụ tập ở hàng rào lưới, tò mò theo dõi. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, như những đợt sóng nhỏ lăn tăn trên mặt biển Hạ Long trước khi một cơn bão lớn ập đến.
Ngọc Linh cảm thấy lồng ngực mình siết lại. Cô không muốn chứng kiến cảnh này. Cô không muốn Long và Tùng đối đầu vì mình. Nhưng cô cũng biết, Long sẽ không lùi bước. Ánh mắt kiên định của Long nói lên tất cả. Cậu ấy đã thay đổi. Cậu ấy không còn là Long trầm lặng, chỉ biết âm thầm chịu đựng nữa. Và điều đó, vừa khiến Linh lo lắng, vừa khiến cô cảm thấy một sự an tâm lạ kỳ.
***
Không khí trên sân bóng rổ càng lúc càng trở nên căng thẳng. Những lời nói qua lại, những màn phô diễn kỹ năng đã đẩy mọi thứ lên đến đỉnh điểm. Tùng, với nụ cười tự tin và ánh mắt đầy khiêu khích, cuối cùng cũng dừng lại trước mặt Long, chỉ cách cậu vài bước chân. Mùi nước hoa của Tùng và mùi mồ hôi của Long hòa vào nhau, tạo thành một sự đối lập gay gắt.
“Long à, cậu có vẻ rất yêu bóng rổ.” Tùng bắt đầu, giọng điệu vẫn giữ vẻ ung dung, nhưng mỗi từ ngữ đều như một mũi tên tẩm độc, nhắm thẳng vào sự kiêu hãnh của Long. Cậu ta liếc nhìn quả bóng có chữ ký của đội trưởng đang nằm trong tay Long, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách của đối thủ. “Sao chúng ta không thử một trận 'giao hữu' nhỏ nhỉ? Một chọi một, hay là một cuộc thi ném phạt chẳng hạn?” Tùng nở một nụ cười đầy tự mãn, như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay. Cậu ta biết Long là đội trưởng đội bóng rổ, nhưng cậu ta tin rằng mình cũng có đủ khả năng để đánh bại Long, ít nhất là trong mắt Linh.
Long nhìn thẳng vào mắt Tùng, ánh mắt cậu sâu thẳm và kiên định, không hề nao núng trước sự khiêu khích. Cậu cảm nhận được sự căng thẳng dâng trào trong cơ thể mình, nhưng Long không để nó biểu hiện ra ngoài. Giờ đây, cậu không chỉ đại diện cho bản thân, mà còn là cho Linh, cho những gì cậu tin tưởng. Cậu hít một hơi thật sâu, tiếng xì xào của đám đông xung quanh như bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy áp lực giữa hai người. Long đã chờ đợi khoảnh khắc này, một cuộc đối đầu trực diện, để chấm dứt mọi sự khó chịu, mọi sự đeo bám mà Tùng đã gây ra.
Sau một khoảnh khắc im lặng kéo dài như vô tận, Long chậm rãi lên tiếng. Giọng cậu trầm, chắc chắn, và đầy uy lực, hoàn toàn không có dấu hiệu run rẩy hay do dự. “Được thôi.” Cậu nói, ánh mắt vẫn ghim chặt vào Tùng. “Cậu muốn chơi thế nào?” Đó không chỉ là một lời chấp nhận thách thức, mà còn là một tuyên bố. Long sẽ không lùi bước. Cậu sẽ đối mặt.
Ngọc Linh đứng sững sờ ở hàng rào lưới, tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Cô bất giác đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập dữ dội. Cô biết, Long đã quyết định. Cậu ấy sẽ không để yên nữa. Vẻ mặt cậu ấy lúc này không còn là sự khó chịu hay bực bội, mà là sự kiên cường, bất khuất. Linh siết chặt tay Mai, đôi mắt to tròn, long lanh nhìn Long với vẻ mặt phức tạp, vừa lo lắng tột độ, vừa cảm thấy một sự ngưỡng mộ khó tả. Cô chưa từng thấy Long quyết đoán và mạnh mẽ đến vậy. Đây không chỉ là một trận đấu bóng rổ, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của sự khẳng định.
Hùng bên cạnh Long, lúc đầu còn định ngăn cản, nhưng khi nghe Long nói "Được thôi", cậu bạn khẽ gật đầu. Hùng hiểu, Long đã không còn là người bạn chỉ biết ẩn mình trong bóng tối và chịu đựng nữa. Cậu ấy đã trưởng thành, đã sẵn sàng đối mặt. Ánh mắt Hùng nhìn Long đầy tự hào, dù vẫn còn đó chút lo lắng.
Minh Quân, chứng kiến Long chấp nhận thách thức, cười nhẩy mũi. “Ồ, đội trưởng của chúng ta cũng máu chiến phết nhỉ.”
Tùng mỉm cười đắc thắng. Cậu ta đã thành công trong việc khiêu khích Long. “Vậy thì… một trận 1-on-1, ba điểm thắng hai set. Được chứ?”
Long không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt cậu dường như bùng lên một ngọn lửa mới, rực cháy trong ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu và Linh, giờ đây sẽ là chứng nhân cho cuộc đối đầu này. Tuổi thanh xuân rực rỡ nhưng cũng đầy sóng gió, sẽ tiếp tục thử thách tình yêu và tình bạn của họ.
Tiếng xì xào của đám đông học sinh tăng lên, không ai muốn bỏ lỡ màn đối đầu được dự báo là đầy kịch tính này. Họ cảm nhận được sự căng thẳng giữa Long và Tùng đã lên đến đỉnh điểm. Nhu cầu cần có một lời giải đáp rõ ràng cho mối quan hệ giữa Long và Linh trở nên cấp thiết, báo hiệu một sự kiện lớn sẽ buộc họ phải đối mặt với cảm xúc thật của mình. Long's tập trung cao độ vào bóng rổ báo hiệu một cuộc đối đầu trực diện trong lĩnh vực thể thao giữa cậu và Tùng trong tương lai gần. Quyết tâm của Long "chứng tỏ bản thân" sẽ dẫn đến những hành động cụ thể và có thể là một sự thay đổi trong cách cậu thể hiện tình cảm với Linh.