Rực rỡ thanh xuân
Chương 157

Khơi Mào Cuộc Chiến: Lời Thách Đấu Công Khai

3465 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ cliffhanger của Chương 156, khắc họa sự chấp nhận lời thách đấu công khai của Long.,Làm rõ các điều khoản và thời gian của cuộc đối đầu giữa Long và Tùng.,Mô tả phản ứng của Ngọc Linh và các nhân vật xung quanh trước sự kiện này, tăng cường áp lực lên Linh.,Phát triển nội tâm của Long, thể hiện sự quyết tâm chuyển từ phòng thủ sang chủ động đối phó.,Gia tăng căng thẳng cho giai đoạn 'rising_action' của Arc 3, tạo tiền đề cho cuộc cạnh tranh nảy lửa sắp tới (Ch.158).
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Trần Minh Quân, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Tense, competitive, anxious, determined
Kết chương: [object Object]

Tiếng xì xào của đám đông học sinh trên sân bóng rổ càng lúc càng trở nên căng thẳng, dường như bị hút chặt vào tâm điểm là hai chàng trai đang đứng đối mặt nhau. Tùng, với nụ cười tự tin và ánh mắt đầy khiêu khích, vừa dứt lời thách thức, chỉ cách Long vài bước chân. Mùi nước hoa lịch lãm của Tùng và mùi mồ hôi mặn mòi của Long, thấm đẫm sau buổi tập luyện miệt mài, hòa vào nhau trong không khí chiều tà, tạo thành một sự đối lập gay gắt, khắc họa rõ nét hai thái cực tính cách.

Long nhìn thẳng vào mắt Tùng, đôi mắt hổ phách của cậu sâu thẳm và kiên định, hoàn toàn không hề nao núng trước sự khiêu khích trần trụi. Cậu cảm nhận được một dòng điện căng thẳng dâng trào trong từng thớ thịt, nhưng Long không để bất kỳ cảm xúc nào biểu hiện ra ngoài gương mặt góc cạnh. Giờ đây, cậu không chỉ đại diện cho bản thân, cho niềm tự hào của một đội trưởng đội bóng rổ, mà còn là cho Linh, cho những gì cậu tin tưởng, cho sự yên bình mà cậu muốn bảo vệ. Long hít một hơi thật sâu, tiếng xì xào của đám đông xung quanh như bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy áp lực, nén chặt giữa hai người, chờ đợi một lời đáp. Cậu đã chờ đợi khoảnh khắc này, một cuộc đối đầu trực diện, để chấm dứt mọi sự khó chịu, mọi sự đeo bám dai dẳng mà Tùng đã gây ra cho cả cậu và Linh suốt thời gian qua.

Sau một khoảnh khắc im lặng kéo dài như vô tận, khi ánh hoàng hôn bắt đầu đổ những vệt màu cam đỏ lên sân bê tông cũ kỹ, Long chậm rãi lên tiếng. Giọng cậu trầm, chắc chắn, và đầy uy lực, hoàn toàn không có dấu hiệu run rẩy hay do dự. Nó không phải là một giọng nói của người miễn cưỡng chấp nhận, mà là của người đã đưa ra quyết định cuối cùng, không thể lay chuyển.

“Được thôi,” Long nói, ánh mắt vẫn ghim chặt vào Tùng, không hề rời đi. Quả bóng rổ có chữ ký của đội trưởng, vật bất ly thân của cậu trên sân, vẫn nằm dưới chân. Cậu cúi xuống, chậm rãi nhặt nó lên, xoay nhẹ trong lòng bàn tay, cảm nhận lớp cao su sần sùi quen thuộc. Hành động đó như một lời tuyên bố không lời, khẳng định quyền kiểm soát và sự sẵn sàng đối mặt. “Tôi chấp nhận. Nhưng trận đấu này, tôi sẽ không chơi để thua.” Giọng Long vang lên dứt khoát, từng chữ như đinh đóng cột, không cho phép bất kỳ sự hiểu lầm nào. Nó không chỉ là một lời chấp nhận thách thức, mà còn là một lời cảnh báo, một tuyên bố về ý chí bất khuất.

Tùng thoáng giật mình trước sự tự tin và lạnh lùng của Long, nhưng rồi nụ cười tự mãn lại nhanh chóng trở lại trên môi. Cậu ta nháy mắt với Minh Quân đang đứng ngay sau lưng, vẻ mặt đắc thắng, như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay. “Tuyệt! Rất ra dáng đội trưởng. Vậy thì… Thứ Sáu tuần sau, sau giờ học, một đấu một. Ba điểm thắng hai set. Công khai, có khán giả. Ai thắng, người đó có quyền… đặt ra điều kiện. Nghe thế nào?” Giọng Tùng đầy thách thức, từng chữ “đặt ra điều kiện” như được nhấn nhá đặc biệt, khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng nay còn trở nên nặng nề hơn. Điều kiện? Điều kiện gì? Câu hỏi đó lướt qua tâm trí của hầu hết những người chứng kiến, mang theo một nỗi bất an mơ hồ.

Long không đáp lại bằng lời, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt cậu dường như bùng lên một ngọn lửa mới, rực cháy trong ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống. Cậu siết chặt quả bóng rổ trong tay, cảm nhận từng đường vân trên đó, dồn nén tất cả sự tức giận, sự quyết tâm và cả trách nhiệm vào hành động đơn giản ấy. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu và Linh, giờ đây sẽ là chứng nhân cho cuộc đối đầu này. Tuổi thanh xuân rực rỡ nhưng cũng đầy sóng gió, sẽ tiếp tục thử thách tình yêu và tình bạn của họ.

Ngọc Linh đứng sững sờ ở hàng rào lưới, tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Cô bất giác đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập dữ dội, dường như muốn giữ chặt trái tim đang hỗn loạn của mình. “Long... sao cậu ấy lại chấp nhận chứ?” Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, mang theo một nỗi lo lắng tột độ. Cô biết, Long đã quyết định. Cậu ấy sẽ không để yên nữa. Vẻ mặt cậu ấy lúc này không còn là sự khó chịu hay bực bội, mà là sự kiên cường, bất khuất, một sự cương nghị mà cô ít khi thấy ở cậu. Linh siết chặt tay Mai, đôi mắt to tròn, long lanh nhìn Long với vẻ mặt phức tạp, vừa lo lắng đến thắt ruột gan, vừa cảm thấy một sự ngưỡng mộ khó tả. Cô chưa từng thấy Long quyết đoán và mạnh mẽ đến vậy. Đây không chỉ là một trận đấu bóng rổ, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của sự khẳng định, và hơn hết, là một cuộc chiến để bảo vệ cô. Nỗi sợ hãi về cái “điều kiện” mà Tùng nhắc đến bắt đầu len lỏi vào tâm trí Linh, khiến cô rùng mình.

Hùng, bên cạnh Long, lúc đầu còn định ngăn cản, định nói gì đó để xoa dịu tình hình, nhưng khi nghe Long dứt khoát nói "Được thôi", cậu bạn khẽ gật đầu, thay vì can ngăn. Hùng hiểu, Long đã không còn là người bạn chỉ biết ẩn mình trong bóng tối và chịu đựng nữa. Cậu ấy đã trưởng thành, đã sẵn sàng đối mặt. Ánh mắt Hùng nhìn Long đầy tự hào, dù vẫn còn đó chút lo lắng sâu sắc. Cậu biết Long sẽ không lùi bước, và cậu sẽ luôn ở bên cạnh bạn mình.

Minh Quân, chứng kiến Long chấp nhận thách thức một cách không do dự, cười nhẩy mũi, giọng nói mang vẻ khoái trá. “Ồ, đội trưởng của chúng ta cũng máu chiến phết nhỉ. Xem ra sắp có trò vui rồi đây!” Cậu ta thì thầm với Tùng, ánh mắt lấp lánh sự hả hê. “Cậu ta dính bẫy rồi! Đúng như dự đoán của cậu.”

Tùng mỉm cười đắc thắng, ánh mắt lướt qua Ngọc Linh, như muốn khoe khoang chiến thắng đầu tiên. Cậu ta đã thành công trong việc khiêu khích Long, kéo cậu ra khỏi vỏ bọc yên lặng của mình.

Lan, đứng cạnh Linh, gương mặt tràn đầy sự bực bội. Cô nắm chặt tay Linh, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào Tùng với vẻ căm ghét. “Tên Tùng này quá đáng thật! Hắn ta nghĩ hắn là ai chứ? Long không phải là người dễ bị bắt nạt đâu!” Giọng cô nói nhỏ nhưng đầy phẫn nộ, như muốn xé toạc cái không khí giả tạo của sự tự mãn từ phía Tùng. Cô cảm nhận được sự lo lắng của Linh, và điều đó càng khiến cô muốn bảo vệ cô bạn thân của mình.

Tiếng xì xào của đám đông học sinh tăng lên, không ai muốn bỏ lỡ màn đối đầu được dự báo là đầy kịch tính này. Họ cảm nhận được sự căng thẳng giữa Long và Tùng đã lên đến đỉnh điểm, và cuộc thách đấu công khai này chính là lời giải đáp cho những đồn đoán bấy lâu. Nhu cầu cần có một lời giải đáp rõ ràng cho mối quan hệ giữa Long và Linh trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết, báo hiệu một sự kiện lớn sẽ buộc họ phải đối mặt với cảm xúc thật của mình. Sự tập trung cao độ của Long vào bóng rổ đã báo hiệu một cuộc đối đầu trực diện trong lĩnh vực thể thao giữa cậu và Tùng trong tương lai gần. Quyết tâm của Long "chứng tỏ bản thân" sẽ dẫn đến những hành động cụ thể và có thể là một sự thay đổi trong cách cậu thể hiện tình cảm với Linh.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, hắt lên những bóng đổ dài của Long và Hùng khi hai cậu bước đi chậm rãi trong con hẻm nhỏ quen thuộc. Con hẻm với những bức tường gạch cũ kỹ, đôi khi có những mảng bong tróc lộ ra lớp vữa vàng ố, những dây điện chằng chịt như mạng nhện trên cao, và những chậu cây cảnh nhỏ bé, xanh mướt trước mỗi cửa nhà. Lối đi hẹp, hơi ẩm ướt sau một trận mưa phùn buổi sáng, mang theo mùi đất và cây cỏ dại. Tiếng bước chân của hai cậu khẽ khàng trên nền đất, tiếng mèo kêu đâu đó từ một mái nhà, tiếng sinh hoạt gia đình vọng ra từ các ngôi nhà thấp tầng, và thỉnh thoảng là tiếng xe máy chạy qua nhẹ nhàng trên con đường lớn phía xa.

Long vẫn giữ vẻ mặt trầm ngâm, ánh mắt nhìn xa xăm, tay xoay xoay quả bóng rổ. Nó không chỉ là một vật thể vô tri, mà là nơi cậu dồn nén mọi cảm xúc phức tạp đang cuộn trào trong lòng. Cậu cảm nhận sự nặng trịch của trách nhiệm, của sự bảo vệ, và cả một chút tức giận âm ỉ. Tùng đã chạm đến giới hạn của cậu, và giờ đây, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt. Sự bình yên của Linh, và cả của chính cậu, phụ thuộc vào kết quả của trận đấu này.

Hùng đi cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn cậu bạn, vẻ mặt đầy lo lắng. Cậu biết Long, biết cậu bạn mình không phải là người dễ dàng gây sự, nhưng một khi đã quyết định, Long sẽ làm đến cùng.

“Long này, cậu không cần phải làm thế đâu. Tên đó chỉ muốn gây sự thôi,” Hùng lên tiếng, giọng nói có chút dè dặt, xen lẫn sự quan ngại sâu sắc. Cậu không muốn Long phải lao vào một cuộc đối đầu không cần thiết, đặc biệt là khi có quá nhiều ẩn số và rủi ro.

Long không quay đầu, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm về phía những ánh đèn đường đầu tiên bắt đầu thắp sáng, hắt lên những tia sáng vàng cam yếu ớt trên con đường phía trước. Cậu khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự mệt mỏi và kiên định. “Tớ biết. Nhưng nếu tớ không ra mặt, hắn sẽ còn làm phiền Linh hơn nữa. Và tớ không muốn Linh phải chịu đựng điều đó.” Giọng Long trầm và chắc nịch, không để lại bất kỳ sự nghi ngờ nào về động cơ của mình. Trái tim cậu đau nhói khi nghĩ đến gương mặt tái nhợt và đôi mắt lo lắng của Linh trên sân bóng. Cậu không thể chịu đựng được việc nhìn thấy cô ấy bị tổn thương, bị đặt vào thế khó xử bởi những trò bẩn thỉu của Tùng. Đây là cách duy nhất để chấm dứt tất cả.

Hùng im lặng một lát, suy nghĩ về những lời của Long. Cậu hiểu. Long không phải là người ích kỷ, cậu ấy luôn đặt người khác lên trước mình, đặc biệt là Linh. Nhưng cái “điều kiện” mà Tùng nhắc đến vẫn khiến Hùng cảm thấy bất an. “Nhưng ‘quyền đặt ra điều kiện’ đó… nghe có vẻ nguy hiểm. Cậu có nghĩ đến hậu quả không?” Hùng hỏi lại, giọng nói đầy nghiêm trọng. Cậu biết Tùng là một kẻ không từ thủ đoạn, và điều kiện của hắn chắc chắn sẽ không đơn giản.

Long siết chặt quả bóng trong tay, cảm nhận sự gai góc của nó. Ngón tay cậu vuốt nhẹ lên những đường vân, như đang tìm kiếm sức mạnh từ chính vật thể quen thuộc ấy. Ánh mắt cậu ánh lên một tia sáng quyết liệt, pha lẫn sự bất cần. “Tớ sẽ không thua. Tớ sẽ khiến hắn ta phải im miệng.” Lời nói của Long vang lên giữa không gian yên tĩnh của con hẻm, mang theo một sức nặng khó tả. Đó không chỉ là sự tự tin, mà là một lời thề, một cam kết với chính bản thân và với Linh. Cậu sẽ không để Tùng làm bất cứ điều gì tổn hại đến cô.

Hùng thở dài, nhưng rồi nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cậu. Cậu bạn đã hiểu rõ quyết tâm của Long. Cậu biết không thể lay chuyển được Long nữa. “Được rồi, nếu cậu đã quyết tâm như vậy. Tớ sẽ giúp cậu tập luyện. Chúng ta sẽ cùng nhau đối phó với tên đó!” Hùng đặt tay lên vai Long, truyền cho cậu sự động viên thầm lặng, một sự ủng hộ vô điều kiện. Bàn tay của Hùng ấm áp và vững chãi, như một lời hứa sẽ luôn ở bên cạnh, cùng Long vượt qua mọi thử thách.

Long dừng lại dưới một cột đèn đường, ánh sáng vàng yếu ớt hắt lên khuôn mặt cậu, làm nổi bật đường nét kiên nghị. Cậu ngước nhìn lên bầu trời đang chuyển màu, từ những vệt cam đỏ của hoàng hôn sang màu xanh tím thẫm của màn đêm sắp buông xuống. Khẽ gật đầu, một tia sáng quyết tâm lóe lên trong đôi mắt hổ phách của cậu. Cậu biết mình không đơn độc. Cậu có Hùng, và cậu có Linh để bảo vệ. Cuộc chiến này, cậu sẽ không lùi bước.

Hùng nhìn Long, cảm nhận được sự thay đổi trong cậu bạn. Long không còn là cậu nam sinh trầm lặng, ít nói ngày nào. Giờ đây, cậu đã là một chàng trai mạnh mẽ, sẵn sàng đứng ra đối mặt với mọi thử thách để bảo vệ những điều mình yêu thương. Cậu tin vào Long, và cậu sẽ làm mọi cách để giúp Long chiến thắng. Mùi thức ăn thoảng qua từ một căn bếp gần đó, mùi rau xào, mùi nước mắm, mang theo chút hơi ấm của cuộc sống thường nhật, nhưng tâm trí hai cậu trai lại đang hướng về một cuộc chiến sắp đến, một cuộc chiến không hề tầm thường.

***

Trong một góc quán trà sữa Trăng Khuyết, nơi ánh sáng ấm áp của đèn neon và tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động tạo nên một bầu không khí vui vẻ, nhộn nhịp, Ngọc Linh lại cảm thấy như thể mình đang lạc vào một thế giới khác, một thế giới đầy lo âu và sợ hãi. Ly trà sữa trân châu sữa tươi trên bàn gần như còn nguyên, những hạt trân châu đen nhánh nằm im lìm dưới đáy, không còn sức hấp dẫn như mọi khi. Gương mặt cô bé lộ rõ vẻ mệt mỏi và hoang mang, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đong đầy những giọt nước mắt chực trào. Cô liên tục cắn môi, ánh mắt thất thần nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn xe cộ lướt qua như những vệt sáng mơ hồ.

Mai ngồi đối diện, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Linh, mu bàn tay cô bé trắng bệch vì Linh đã siết quá chặt. Mai cảm nhận được sự run rẩy từ tay bạn, và điều đó càng khiến cô lo lắng. Lan thì vẻ mặt bực bội, đôi mắt sắc sảo thỉnh thoảng lại lườm ra phía cửa như muốn tìm kiếm 'kẻ thù' vô hình, tên Tùng đã gây ra mọi chuyện này. Tiếng máy pha chế đồ uống xè xè, tiếng trò chuyện rôm rả của những cặp đôi, nhóm bạn trẻ xung quanh dường như không thể lọt vào tai Linh lúc này.

“Tớ lo quá, Mai, Lan à. Tùng… cậu ấy quá đáng. Long… cậu ấy lại chấp nhận. Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?” Linh thì thầm, giọng nói run run, yếu ớt như một sợi tơ mỏng manh sắp đứt. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô, làm nhòe đi cả khung cảnh tươi sáng của quán trà sữa. Cô cảm thấy bất lực, như một con chim non bị mắc kẹt giữa hai luồng gió mạnh.

Mai nhẹ nhàng xoa mu bàn tay của Linh, ánh mắt thông minh của cô đầy sự thấu hiểu. “Long có lý do của cậu ấy, Linh ạ. Cậu ấy không muốn cậu bị làm phiền nữa. Cậu ấy đang bảo vệ cậu đấy.” Giọng Mai nhỏ nhẹ nhưng đầy vững vàng, như muốn truyền một phần sức mạnh của mình sang cho Linh. Cô hiểu Long, hiểu sự im lặng của cậu thường che giấu một trái tim ấm áp và đầy trách nhiệm.

Lan khoanh tay trước ngực, đôi mắt sắc sảo nhìn Linh với vẻ kiên quyết. “Đúng đó! Tên Tùng kia cứ làm như anh hùng rơm, rồi sẽ có ngày Long cho hắn biết tay thôi! Cậu đừng lo lắng quá, Long giỏi mà.” Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, mang theo một chút bực tức và sự tin tưởng tuyệt đối vào Long. Cô không chấp nhận bất kỳ ai làm tổn thương bạn bè của mình, đặc biệt là khi Long đang cố gắng hết sức để bảo vệ Linh.

Linh cúi gằm mặt xuống, những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi, cô không muốn ai thấy gương mặt đầy yếu đuối của mình lúc này. “Nhưng… tớ sợ. Sợ mọi chuyện sẽ đi quá xa. Sợ Long sẽ bị thương… Hoặc nếu Long thua thì sao? Điều kiện của Tùng là gì chứ?” Câu hỏi cuối cùng của Linh mang theo một nỗi sợ hãi tột độ, như một mũi dao đâm thẳng vào tim cô. Cái "điều kiện" đó cứ lẩn quẩn trong tâm trí cô, vẽ ra những viễn cảnh tồi tệ nhất. Cô không thể tưởng tượng được Tùng sẽ yêu cầu điều gì nếu Long thua cuộc. Chắc chắn không phải là một điều đơn giản.

Mai, vẫn giữ sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên, tiếp tục trấn an Linh. “Bây giờ cậu cần bình tĩnh đã. Long sẽ không làm điều gì mà cậu ấy không chắc chắn đâu. Chúng ta hãy tin cậu ấy.” Cô nhẹ nhàng vuốt tóc Linh, từng cử chỉ đều ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu dường như không thể làm dịu đi nỗi lo lắng đang bao trùm lấy Linh. Mai biết, Long đã suy nghĩ rất kỹ trước khi chấp nhận thách thức, và Long sẽ không để mình thua cuộc.

Lan gật đầu đồng tình với Mai, ánh mắt đầy kiên quyết. “Cứ để hắn ta thử xem. Long không phải loại người dễ bị bắt nạt đâu! Hắn sẽ phải hối hận vì đã chọc giận Long!” Cô nắm chặt tay Linh hơn nữa, như muốn truyền thêm sức mạnh và niềm tin cho cô bạn. Lan là người luôn bộc trực, thẳng thắn, và cô tin vào công lý, tin vào Long.

Linh vẫn cúi gằm mặt xuống, nhưng bàn tay cô đã siết chặt lại, không còn run rẩy như trước nữa. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ tay Mai và lời động viên đầy nhiệt huyết từ Lan. Có lẽ, họ nói đúng. Long sẽ không để mình thua. Long sẽ chiến thắng. Nhưng nỗi lo về cái "điều kiện" của Tùng vẫn còn đó, như một đám mây đen lơ lửng trên đầu cô, báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập đến. Cuộc đối đầu sắp tới giữa Long và Tùng không chỉ là một trận bóng rổ, mà còn là một bước ngoặt lớn, một thử thách định mệnh cho tình yêu của cô và Long, và cả cho tình bạn của họ. Nỗi sợ hãi này, Linh biết, sẽ còn đeo bám cô cho đến khi trận đấu kết thúc và mọi điều kiện được phơi bày.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ