Rực rỡ thanh xuân
Chương 158

Sân Khấu Mới của Thách Thức

4321 từ
Mục tiêu: Khắc họa Tùng bắt đầu thực hiện lời thách thức, phô diễn tài năng trong một cuộc thi học thuật, gián tiếp gây áp lực lên Long và thu hút sự chú ý của Ngọc Linh.,Tiếp tục phát triển xung đột và tăng cường căng thẳng giữa Long và Tùng, thể hiện Tùng liên tục thách thức Long trong học tập và thể thao.,Làm rõ hơn áp lực và sự khó xử của Ngọc Linh khi chứng kiến Tùng phô diễn tài năng học thuật.,Phát triển nội tâm của Long, thể hiện sự quyết tâm chuyển từ phòng thủ sang chủ động đối phó không chỉ trong thể thao mà còn trong học tập.,Gia tăng yếu tố 'rising_action' của Arc 3, thiết lập nền tảng cho cuộc cạnh tranh nảy lửa sắp tới.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Minh Quân, Nguyễn Lan Anh, Trần Quang Hải, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy
Mood: Tense, competitive, determined, slightly romantic (Linh's internal conflict)
Kết chương: [object Object]

Nỗi sợ hãi của Linh, như một đám mây đen lơ lửng, vẫn còn đó, đeo bám cô ngay cả khi ánh nắng ban mai rực rỡ của Hạ Long đã len lỏi qua từng kẽ lá, đánh thức thành phố biển sau một đêm dài. Sáng thứ Hai đầu tuần ở trường Trung học Phổ thông Ánh Dương luôn là buổi lễ chào cờ đầy trang nghiêm, sau đó là tiết sinh hoạt lớp, nơi những thông báo quan trọng được đưa ra và cũng là lúc những tin tức mới mẻ nhất được lan truyền. Sân trường đã được lát gạch sạch sẽ, với những hàng cây cổ thụ rợp bóng mát, nay lại càng thêm nhộn nhịp bởi tiếng bước chân vội vã, tiếng cười nói rôm rả của hàng trăm cô cậu học trò đang tập trung về phía cột cờ. Mùi phấn bảng và giấy sách mới từ các lớp học hòa quyện cùng mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò.

Trong phòng học rộng rãi của lớp 12A1, ánh nắng dịu dàng hắt qua khung cửa sổ lớn, chiếu rọi lên những gương mặt trẻ trung. Cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm trẻ trung với mái tóc cắt ngắn cá tính và chiếc áo dài màu xanh ngọc, đứng trên bục giảng, đôi mắt tinh anh lướt qua từng học sinh. Cô là người luôn mang đến sự nhiệt huyết và nguồn cảm hứng cho cả lớp.

“Chào các em,” giọng cô Lan Anh trong trẻo, dứt khoát vang vọng khắp phòng. “Như cô đã thông báo tuần trước, năm nay trường chúng ta sẽ tổ chức cuộc thi ‘Thử thách Trí tuệ Ánh Dương’ với quy mô lớn hơn, hứa hẹn nhiều điều thú vị và bổ ích. Đây không chỉ là cơ hội để các em thể hiện kiến thức của mình mà còn là dịp để rèn luyện kỹ năng tư duy phản biện và làm việc nhóm.” Cô dừng lại, ánh mắt khuyến khích. “Cuộc thi năm nay sẽ có format mới, đòi hỏi cả kiến thức nền tảng vững chắc và khả năng trình bày, giải quyết vấn đề linh hoạt. Ai trong số các em muốn thử sức mình?”

Phòng học bỗng chốc xôn xao. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên, xen lẫn những tiếng reo nhỏ và những ánh mắt nhìn nhau đầy dò xét. Cuộc thi này nổi tiếng là khó nhằn, nhưng nếu đạt giải cao, hồ sơ đại học sẽ đẹp lung linh.

Ngay lập tức, một cánh tay giơ lên dứt khoát, cắt ngang mọi tiếng xì xào. Đó là Nguyễn Trọng Tùng. Anh chàng này vẫn giữ nguyên vẻ ngoài phong độ, mái tóc được tạo kiểu sành điệu, đôi mắt sắc sảo ánh lên sự tự tin ngút trời. Chiếc áo sơ mi trắng đồng phục của cậu ta phẳng phiu đến từng nếp gấp, toát lên vẻ chỉnh tề nhưng cũng đầy cá tính.

“Em, thưa cô,” Tùng cất tiếng, giọng nói nhanh, dứt khoát nhưng cũng đầy sức thuyết phục. “Em rất hứng thú với những thử thách trí tuệ như thế này. Em tin rằng mình có đủ khả năng để đóng góp vào thành công của cuộc thi, cũng như mang lại vinh dự cho lớp chúng ta.”

Sự tự tin của Tùng khiến cả lớp ngạc nhiên. Trần Thị Yến, cô nàng xinh đẹp và điệu đà ngồi ở dãy bàn gần cửa sổ, không kìm được mà thốt lên một tiếng ngưỡng mộ đủ lớn để cả lớp nghe thấy: “Trời ơi, Tùng tài giỏi quá! Cậu ấy lúc nào cũng xuất sắc mọi mặt!” Những cô bạn xung quanh Yến cũng gật gù tán thành, ánh mắt lấp lánh sự hâm mộ.

Ngọc Linh ngồi ở bàn giữa, đôi mắt to tròn long lanh mở to, nhìn Tùng với một vẻ khó tả. Ánh mắt cô bé xen lẫn sự ngạc nhiên, một chút ấn tượng, và cả nỗi lo lắng mơ hồ. Cô không thể phủ nhận Tùng thực sự rất tự tin, và cách cậu ấy thể hiện bản thân luôn gây chú ý. “Cậu ấy thực sự rất tự tin... và thông minh nữa,” Linh thầm nghĩ, một cảm giác bối rối len lỏi trong lòng cô. Cô biết Tùng có học lực tốt, nhưng không nghĩ cậu ấy lại nhanh chóng và dứt khoát đến vậy trong việc nắm bắt một cơ hội như thế này.

Long ngồi ngay phía sau Linh, lặng lẽ quan sát mọi chuyện. Khuôn mặt cậu vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng đôi mắt sâu màu hổ phách thì ánh lên một tia phức tạp. Cậu không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày. Tay Long siết nhẹ cây bút chì khắc tên đang cầm trên tay, đầu ngón cái vô thức miết nhẹ lên những đường nét chạm khắc. "Học thuật cũng muốn xen vào sao? Cậu ta không chịu để yên chút nào," Long tự nhủ, một cảm giác khó chịu dâng lên. Cậu hiểu Tùng không chỉ muốn thách thức mình trên sân bóng rổ, mà còn muốn chứng tỏ bản thân vượt trội hơn trên mọi lĩnh vực, đặc biệt là trước mặt Linh. Áp lực vô hình mà Tùng tạo ra giờ đây không chỉ gói gọn trong thể thao, mà đã lan sang cả con đường học vấn, một lĩnh vực Long luôn tự hào và dành nhiều tâm huyết. Cái cảm giác bị khiêu khích, bị dồn ép giờ đây càng trở nên rõ ràng và trực diện hơn bao giờ hết.

Phan Việt Hùng ngồi cạnh Long, lén huých nhẹ tay cậu. “Cậu thấy chưa? Tên Tùng này đúng là không từ một chiêu trò nào. Cứ muốn làm ‘người hùng’ trước mặt Linh ấy mà.” Giọng Hùng thì thầm, pha chút bực bội. Cậu chàng béo tròn này luôn là người hiểu Long nhất và cũng là người đầu tiên nhận ra những ý đồ của Tùng.

Long chỉ khẽ gật đầu, không đáp lời. Cậu biết Tùng đang cố gắng tạo dựng một hình ảnh hoàn hảo, đa tài trong mắt mọi người, đặc biệt là Linh. Nhưng Long cũng hiểu, đây không chỉ là một cuộc thi thông thường. Đây là một phần của trận chiến mà Tùng đã khơi mào, một trận chiến không khoan nhượng nhằm đẩy Long ra khỏi vị trí của cậu trong lòng Linh. Cậu cảm thấy một ngọn lửa quyết tâm âm ỉ cháy trong lồng ngực, một ngọn lửa không cho phép mình lùi bước.

Cô Lan Anh mỉm cười hài lòng trước sự hăng hái của Tùng. “Tốt lắm, Tùng. Cô rất hoan nghênh tinh thần xung phong của em. Còn ai nữa không?”

Một vài học sinh khác cũng giơ tay, nhưng ánh hào quang của Tùng đã chiếm trọn sự chú ý của cả lớp. Trần Minh Quân, bạn thân của Tùng, ngồi phía sau cũng nở một nụ cười tự mãn, liếc nhìn Long đầy vẻ khiêu khích. Ánh mắt của Quân như muốn nói: "Cứ để Tùng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Buổi sinh hoạt nhanh chóng kết thúc, nhưng dư âm về màn thể hiện của Tùng vẫn còn đọng lại. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ giải lao, và tiếng xì xào bàn tán về "Thử thách Trí tuệ" cùng với "màn đối đầu bóng rổ sắp tới" đã nhanh chóng lan khắp hành lang, hòa vào không khí sôi động của trường học Ánh Dương. Ánh nắng Hạ Long vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng một số người, đã có những đám mây giông bắt đầu kéo đến.

***

Buổi chiều hôm đó, không khí trong phòng thí nghiệm của trường Ánh Dương trở nên căng thẳng hơn thường lệ. Đây là vòng sơ loại đầu tiên của cuộc thi “Thử thách Trí tuệ”, và phần thi giải quyết vấn đề thực tế đã được chuẩn bị sẵn sàng. Các dãy bàn dài với bồn rửa, vòi nước và ổ điện, cùng với tủ đựng hóa chất và dụng cụ thủy tinh, tạo nên một không gian học thuật nghiêm túc. Mùi hóa chất đặc trưng – cồn, axit nhẹ – thoang thoảng trong không khí, đôi khi xen lẫn mùi clo, khiến không ít học sinh cảm thấy hơi rụt rè. Thầy Trần Quang Hải, giáo viên dạy Toán với gương mặt phúc hậu và mái tóc điểm bạc, đeo kính cẩn thận, đang đứng ở trung tâm phòng, cầm trên tay một tờ giấy ghi đề bài. Ông luôn mặc sơ mi đóng thùng chỉnh tề, toát lên vẻ nghiêm nghị nhưng cũng đầy nhiệt huyết với nghề.

“Các em đã sẵn sàng chưa?” Thầy Quang Hải cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực. “Đề bài hôm nay là một thử thách về tư duy logic và khả năng áp dụng kiến thức vật lý. Các em sẽ có 30 phút để đưa ra phương án giải quyết tối ưu nhất.” Thầy chiếu một sơ đồ phức tạp lên bảng, kèm theo các thông số và yêu cầu cụ thể. Đó là một bài toán về tối ưu hóa mạch điện, một dạng bài thường xuất hiện trong các kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh. “Suy nghĩ kỹ trước khi đưa ra đáp án!” thầy nhấn mạnh.

Cả phòng thí nghiệm chìm vào im lặng. Tiếng lạch cạch của dụng cụ thủy tinh, tiếng bếp ga mini từ phòng bên cạnh, và tiếng ghi chép sột soạt của các học sinh là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Long, Linh, Hùng, Mai, Lan và nhiều học sinh khác không tham gia thi nhưng đến để cổ vũ và quan sát. Linh ngồi cạnh Mai và Lan, đôi mắt to tròn long lanh dõi theo từng cử động của Tùng, người đang ngồi ở bàn đầu, cắm cúi viết.

Tùng thể hiện sự tự tin đến kinh ngạc. Anh ta không hề do dự, cây bút máy trong tay lướt thoăn thoắt trên giấy, ghi chép và tính toán một cách nhanh chóng. Khuôn mặt góc cạnh của cậu ta toát lên vẻ tập trung cao độ, đôi mắt sắc sảo lướt qua đề bài một cách cẩn trọng. Chỉ trong vòng mười lăm phút, Tùng đã hoàn thành bài giải. Cậu ta giơ tay, ánh mắt tự tin giao với ánh mắt của thầy Quang Hải.

“Thưa thầy, em đã hoàn thành ạ,” Tùng nói, giọng nói vẫn dứt khoát như thường lệ.

Thầy Quang Hải có vẻ hơi ngạc nhiên trước tốc độ của Tùng, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh. “Ồ, nhanh vậy sao, Tùng? Em có thể lên trình bày bài giải của mình cho cả lớp cùng tham khảo được không?”

Tùng đứng dậy, bước lên bục giảng với phong thái điềm tĩnh và tự tin. Cậu ta cầm phấn, bắt đầu vẽ sơ đồ và viết các công thức lên bảng một cách rõ ràng, mạch lạc. “Vâng, thưa thầy. Theo em, để giải quyết vấn đề này, chúng ta cần phải xét đến ba yếu tố chính: điện trở tổng, dòng điện cực đại và hiệu điện thế rơi trên mỗi nhánh. Bằng cách áp dụng định luật Ohm và các nguyên tắc Kirchhoff về mạch điện, chúng ta có thể thiết lập một hệ phương trình…”

Cậu ta giải thích từng bước một, giọng điệu thuyết phục và đầy logic. Các công thức phức tạp được Tùng trình bày một cách dễ hiểu, kèm theo những phân tích sâu sắc về từng biến số. Cả lớp im phăng phắc lắng nghe. Ngay cả Long cũng không thể không thừa nhận, Tùng có một khả năng tư duy và trình bày xuất sắc. Long, với ánh mắt sâu màu hổ phách, chăm chú dõi theo từng nét chữ trên bảng, từng lời giải thích của Tùng. Cậu phân tích, đánh giá, và dù không thể hiện ra ngoài, trong lòng Long cũng dấy lên một cảm giác thách thức mạnh mẽ. Cậu ta đúng là một đối thủ đáng gờm, không chỉ trên sân bóng.

Ngọc Linh ngồi cạnh Mai, đôi mắt to tròn long lanh không chớp. Cô bé hoàn toàn bị cuốn hút bởi màn trình bày của Tùng. Sự nhanh nhẹn, tự tin và kiến thức sâu rộng của cậu ta khiến Linh thực sự ấn tượng. “Cậu ấy giải nhanh quá! Không ngờ Tùng lại giỏi cả khối tự nhiên,” Linh thầm thì với Mai, giọng nói pha chút ngạc nhiên xen lẫn ngưỡng mộ. Cô bé cảm thấy một sự bối rối khó tả. Tùng không chỉ điển trai, phong độ, mà còn tài giỏi đến vậy. Điều đó khiến Linh không khỏi suy nghĩ về Long, về những áp lực mà cậu ấy đang phải đối mặt.

Mai nhẹ nhàng gật đầu. “Đúng là cậu ấy rất thông minh.”

Sau khi Tùng trình bày xong, thầy Quang Hải gật gù hài lòng. “Rất tốt, Tùng! Em đã đưa ra một lời giải thích vô cùng rõ ràng, chính xác và có chiều sâu. Phương pháp của em hoàn toàn đúng đắn và tối ưu. Thầy rất ấn tượng.” Thầy nhìn cả lớp. “Các em thấy đó, đây chính là tinh thần mà chúng ta cần có trong học tập. Sự suy nghĩ logic và khả năng trình bày vấn đề một cách thuyết phục.”

Tiếng vỗ tay vang lên lác đác trong phòng thí nghiệm. Tùng cúi đầu cảm ơn thầy và các bạn, rồi quay trở lại chỗ ngồi. Khi đi ngang qua bàn của Linh và Long, Tùng khẽ dừng lại. Cậu ta liếc nhìn Long một cái, một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý thoáng qua trên môi. Rồi Tùng quay sang Linh, ánh mắt dịu dàng hơn hẳn. “Không khó lắm, đúng không Linh? Đam mê khám phá kiến thức luôn thú vị.” Giọng cậu ta nghe như một lời bông đùa, nhưng Linh cảm nhận được một thông điệp khác ẩn chứa trong đó, một sự khẳng định ngầm về năng lực của Tùng.

Linh hơi bối rối, chỉ biết khẽ gật đầu, má cô bé ửng hồng. Cô không biết phải nói gì, cảm thấy mình đang bị đặt vào một tình thế khó xử. Ánh mắt Tùng liếc qua Long một lần nữa, như một lời tuyên bố không lời, rồi cậu ta mới hoàn toàn quay lưng đi.

Long chỉ khẽ hừ lạnh trong lòng. "Hừm... cũng không tệ. Nhưng đây chưa phải là tất cả," cậu thầm nghĩ, nắm chặt cây bút chì khắc tên đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu biết Tùng đang cố gắng chọc tức cậu, muốn Long phải cảm thấy thua kém. Nhưng Long không phải là người dễ bị lung lay bởi những màn phô trương như vậy. Cậu biết giá trị của mình ở đâu, và cậu biết mình cần phải làm gì. Ánh mắt sâu màu hổ phách của cậu nhìn chằm chằm vào tấm bảng đen, nơi những công thức của Tùng vẫn còn đó, như một lời thách thức rõ ràng.

***

Sau giờ học, thay vì về nhà ngay, Ngọc Linh lại tìm đến quán trà sữa Trăng Khuyết quen thuộc cùng với Mai và Lan. Quán trà sữa này có mặt tiền tươi sáng, nội thất màu pastel và rất nhiều cây xanh nhỏ, tạo nên một không gian trẻ trung và ấm cúng. Tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động hòa lẫn với tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm bạn trẻ và tiếng máy pha chế đồ uống xè xè, tạo nên một bầu không khí vui vẻ, nhộn nhịp. Tuy nhiên, sự ồn ào ấy dường như không thể xua đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí Linh.

Hôm nay, ly trà sữa trân châu đường đen của Linh vẫn còn nguyên vẹn trên bàn. Cô bé cứ mân mê chiếc ống hút, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xa xăm, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối và lo lắng. Cô bé vẫn chưa thể quên được màn trình diễn đầy ấn tượng của Tùng trong phòng thí nghiệm.

“Tớ không ngờ Tùng lại giỏi cả mấy môn tự nhiên như thế. Cậu ấy giải bài nhanh và tự tin lắm,” Linh mở lời, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ băn khoăn. Cô bé nhìn Mai và Lan, như muốn tìm kiếm sự đồng cảm. “Lúc Tùng đứng trên bục giảng trình bày, tớ thấy cậu ấy thật sự rất khác. Rất chuyên nghiệp và tự tin.”

Mai nhấp một ngụm trà sữa, ánh mắt sáng thông minh của cô lướt qua Linh. “Đúng là cậu ấy rất thông minh, không thể phủ nhận điều đó. Nhưng cũng hơi phô trương quá, Linh ạ. Kiểu như muốn tất cả mọi người phải chú ý đến mình ấy.” Mai nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy tính phân tích. Cô hiểu rằng sự tự tin của Tùng có thể dễ dàng gây ấn tượng, nhưng đôi khi nó lại thiếu đi sự chân thành.

Lan, như thường lệ, không kìm được sự bực bội. Cô khoanh tay trước ngực, đôi mắt sắc sảo nhìn Linh đầy kiên quyết. “Thôi Linh đừng nghĩ nhiều. Long của cậu cũng đâu phải dạng vừa. Cậu ấy chỉ không thích thể hiện ra thôi. Long mà đã học thì không ai sánh bằng đâu.” Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, mang theo một niềm tin tuyệt đối vào Long. “Tên Tùng đó cứ như muốn làm trung tâm vũ trụ vậy, cứ làm quá mọi chuyện lên. Cậu ta không đáng để cậu phải bận tâm đâu.”

Linh thở dài, tựa lưng vào ghế. “Tớ biết Long giỏi, tớ luôn tin Long. Nhưng tớ lo cho Long quá, Mai, Lan à. Nào bóng rổ, nào học hành… Tùng cứ như muốn đối đầu với Long trên mọi mặt trận vậy. Tớ cảm thấy như Long đang phải gánh chịu quá nhiều áp lực từ Tùng, từ cả trường nữa. Hết chuyện thách đấu bóng rổ, giờ lại cả cuộc thi trí tuệ nữa.” Cô bé nói, giọng nói ngày càng nhỏ dần, đôi mắt lại bắt đầu đong đầy lo lắng. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu thơm béo giờ đây dường như không thể làm dịu đi nỗi bất an trong lòng cô.

Mai đặt ly trà sữa xuống bàn, nhẹ nhàng nắm lấy tay Linh. “Đây là lúc Long cần sự tin tưởng của cậu nhất đó Linh. Cậu phải mạnh mẽ lên. Cậu ấy đang cố gắng hết sức vì cậu, và cậu ấy sẽ không muốn thấy cậu lo lắng như thế này đâu.” Mai nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy vững vàng, như muốn truyền một phần sức mạnh của mình sang cho Linh. Cô hiểu rằng Long là người trầm lặng, nhưng một khi đã quyết tâm thì không ai có thể lay chuyển được.

Lan gật đầu đồng tình. “Đúng đó! Cậu ấy đang chiến đấu vì cậu mà. Tin Long đi, cậu ấy sẽ ổn thôi. Cậu ấy sẽ không thua tên Tùng đó đâu. Hắn sẽ phải hối hận vì đã chọc giận Long!” Cô nắm chặt tay Linh hơn nữa, như muốn truyền thêm sức mạnh và niềm tin cho cô bạn. “Hơn nữa, nếu Long có thắng, thì cậu ấy có thể đặt ra điều kiện để Tùng không làm phiền cậu nữa. Cậu phải tin vào điều đó chứ.”

Lời của Lan khiến Linh hơi giật mình. Cô bé ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Lan đầy hy vọng. “Điều kiện?”

“Đúng vậy. Cái ‘quyền đặt ra điều kiện’ đó,” Lan nhắc lại. “Nếu Long thắng, cậu ấy có thể yêu cầu Tùng không được làm phiền cậu nữa. Hoặc bất cứ điều gì có lợi cho cậu và Long.”

Một tia hy vọng nhỏ bé chợt lóe lên trong lòng Linh. Cô bé vẫn lo lắng, nhưng lời nói của Mai và Lan đã phần nào xoa dịu nỗi sợ hãi trong cô. Cô bé hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Có lẽ, họ nói đúng. Long sẽ không để mình thua. Và cậu ấy đang làm tất cả vì cô. Nụ cười mỏng manh nở trên môi Linh, dù vẫn còn chút bối rối, nhưng đã có thêm một chút kiên định. Cô bé biết mình cần phải mạnh mẽ hơn, để làm điểm tựa cho Long trong cuộc chiến này.

***

Đèn đường đã bật sáng, những ngọn gió biển se lạnh thổi nhẹ qua khung cửa sổ căn phòng của Trần Hoàng Long, mang theo hương vị mặn mòi đặc trưng của Hạ Long. Long trở về căn hộ tập thể cũ của mình khi màn đêm đã buông xuống. Khu nhà tập thể 4-5 tầng xây từ những năm 80-90, với kiến trúc giản dị và cầu thang bộ cũ kỹ, đã chứng kiến biết bao thăng trầm của gia đình Long. Căn hộ của cậu tuy không quá rộng rãi nhưng luôn ấm cúng, gọn gàng, mang đậm dấu ấn của mẹ cậu. Mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm thoang thoảng, tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể đã dần tắt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đêm.

Long bước vào phòng, bật đèn bàn. Ánh đèn vàng ấm áp hắt lên chồng sách vở và quả bóng rổ đặt ở góc phòng. Đó là hai vật thể tượng trưng cho hai chiến trường mà cậu đang phải đối mặt. Cậu ngồi xuống chiếc ghế học quen thuộc, khẽ thở dài. Cả ngày hôm nay, hình ảnh Tùng tự tin trình bày bài giải trong phòng thí nghiệm cứ luẩn quẩn trong tâm trí cậu. Long không thể phủ nhận, Tùng có năng lực, và cậu ta đang sử dụng nó một cách triệt để để tạo áp lực lên Long, không chỉ trong thể thao mà còn trong học tập, lĩnh vực Long luôn tự hào.

Áp lực dồn nén trong lòng Long, nhưng không phải là áp lực của sự sợ hãi hay nản chí. Đó là một áp lực biến thành động lực, một ngọn lửa bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Cậu nhắm mắt lại, hình dung lại khuôn mặt lo lắng của Linh, những lời nói bông đùa đầy ẩn ý của Tùng. Cậu biết Tùng muốn gì, và cậu biết mình phải làm gì để bảo vệ những gì mình trân trọng.

Long vươn tay, cầm lấy "Cây bút chì khắc tên" đang nằm gọn gàng trên bàn. Ngón cái cậu miết nhẹ lên những đường nét chạm khắc tinh xảo. Cây bút chì này không chỉ là một vật kỷ niệm, nó còn là biểu tượng cho tình cảm của Long và Linh, là lời nhắc nhở về những lời hứa, những rung động đầu đời mà họ đã trao cho nhau. Mỗi lần chạm vào nó, Long lại cảm thấy một nguồn sức mạnh vô hình chảy qua, xua tan mọi mệt mỏi và lo lắng.

“Tùng… cậu ta muốn chơi lớn thật. Được thôi, tôi sẽ cho cậu thấy,” Long thì thầm, giọng nói trầm khàn, ánh mắt sâu màu hổ phách ánh lên một vẻ kiên định đến đáng sợ. “Không chỉ bóng rổ, cả học hành nữa. Mình không thể thua bất cứ thứ gì.” Cậu biết đây không chỉ là một cuộc thi, không chỉ là một trận đấu. Đây là cuộc chiến để bảo vệ tình yêu của cậu, bảo vệ những gì cậu và Linh đã cùng nhau vun đắp.

Long mở sách giáo khoa Toán học, rồi đến Vật lý, Hóa học. Cậu không chỉ ôn lại kiến thức cơ bản mà còn tìm kiếm những bài tập nâng cao, những dạng đề khó nhằn. Bên cạnh đó, cậu cũng bắt đầu lên kế hoạch tập luyện bóng rổ nghiêm ngặt hơn. Cậu sẽ không để Tùng có bất kỳ cơ hội nào để giành chiến thắng, dù là trên sân bóng hay trong phòng thi. Ánh đèn bàn hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Long, làm nổi bật đường nét quyết tâm. Cậu không phải là người thích phô trương, nhưng khi bị thách thức, cậu sẽ không bao giờ lùi bước.

Từng trang sách được lật qua, từng công thức được ghi chép cẩn thận. Bên cạnh đó, trong tâm trí Long, cậu đã bắt đầu hình dung ra những buổi tập luyện đổ mồ hôi, những cú ném bóng chính xác, những pha đi bóng lắt léo. Cậu sẽ tận dụng mọi khoảnh khắc, mọi nguồn lực để chuẩn bị cho cuộc đối đầu sắp tới.

Bầu không khí trong căn phòng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lật sách sột soạt và tiếng bút chì lướt trên giấy. Long không chỉ học để thi, cậu học để chiến thắng. Cậu học không chỉ để khẳng định bản thân, mà còn để bảo vệ người con gái cậu yêu. Quyết tâm của cậu, cứng rắn như những dãy núi đá vôi ở Hạ Long, sẽ không bao giờ lung lay. Long biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go, nhưng cậu đã sẵn sàng. Cậu sẽ chứng minh cho Tùng thấy, và cho cả Linh thấy, rằng tình yêu và ý chí kiên cường có thể vượt qua mọi thách thức. Nỗi lo lắng của Linh, sự lo lắng của bạn bè, tất cả sẽ được Long chuyển hóa thành sức mạnh, thành động lực để cậu vươn lên, rực rỡ hơn bao giờ hết.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ