Rực rỡ thanh xuân
Chương 159

Áp Lực Từ Sự Ga Lăng

2854 từ
Mục tiêu: Thực hiện định hướng: Trong một hoạt động ngoại khóa, Tùng thể hiện sự ga lăng và quan tâm đặc biệt đến Ngọc Linh trước mặt mọi người, khiến cô cảm thấy khó xử.,Tăng cường áp lực lên Ngọc Linh từ Tùng và dư luận, khiến cô phải đối mặt với những cảm xúc phức tạp.,Thúc đẩy sự khó chịu, ghen tuông và cảm giác bất lực trong Long, buộc cậu phải suy nghĩ về cách thể hiện tình cảm của mình.,Cho thấy Tùng không chỉ cạnh tranh trực tiếp trong học tập/thể thao mà còn thông qua các hành động phô trương tình cảm công khai.,Tiếp tục phát triển 'rising_action' của Arc 3, đẩy căng thẳng giữa Long và Tùng lên một nấc mới, tạo tiền đề cho những hành động quyết liệt hơn từ Long.,Dẫn dắt mạch truyện hướng đến nhu cầu cần có một lời giải đáp rõ ràng cho mối quan hệ giữa Long và Linh.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy, Nguyễn Lan Anh
Mood: Tense, emotional, awkward, determined, slightly melancholic.
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn bàn vàng ấm áp vẫn hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Trần Hoàng Long, làm nổi bật đường nét quyết tâm. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng bút chì lướt trên giấy vẫn đều đặn vang lên trong căn phòng tập thể tĩnh lặng, nhưng trong tâm trí cậu, những hình ảnh về màn trình diễn của Tùng tại cuộc thi "Thử thách Trí tuệ Ánh Dương" cứ hiện lên rõ mồn một. Long đã tự nhủ sẽ không để Tùng có bất kỳ cơ hội nào, dù là trên sân bóng hay trong phòng thi. Cậu đã sẵn sàng cho một cuộc chiến cam go, nhưng cậu không ngờ, "chiến trường" lại mở rộng nhanh chóng và tàn khốc đến vậy.

Cái quyết tâm cứng rắn như những dãy núi đá vôi ở Hạ Long, thứ mà Long đã tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ lung lay, bỗng chốc lại đứng trước một thử thách hoàn toàn khác, một thử thách len lỏi vào từng ngóc ngách cảm xúc, khiến cậu cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết.

***

Hội trường lớn của trường Trung học Phổ thông Ánh Dương hôm nay rực rỡ hơn mọi ngày. Những dải băng rôn màu sắc, những chùm bóng bay được trang trí khắp nơi, cùng với ánh sáng sân khấu rực rỡ, tạo nên một không khí lễ hội vui tươi, nhộn nhịp. Đây là buổi tổng kết hoạt động văn nghệ chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, nơi các lớp sẽ trình diễn những tiết mục đã được chuẩn bị công phu. Hàng trăm học sinh, thầy cô giáo ngồi chật kín các hàng ghế, tiếng vỗ tay nồng nhiệt, tiếng xì xào phấn khích hòa quyện cùng tiếng nhạc nền du dương sau mỗi tiết mục, tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ và niềm vui.

Giữa không gian sôi động ấy, Lê Ngọc Linh bước ra sân khấu, ánh đèn spotlight chiếu thẳng vào cô, biến cô thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Trong bộ áo dài trắng tinh khôi, mái tóc dài đen óng ả được buộc nửa đầu thanh thoát, điểm xuyết một bông hoa nhỏ, Linh xinh đẹp nổi bật như một nàng tiên giáng trần. Cô cùng nhóm bạn nữ của mình thể hiện một tiết mục múa uyển chuyển, mềm mại, kết hợp với những động tác đồng diễn đầy tính nghệ thuật. Mỗi cử chỉ của cô đều toát lên vẻ duyên dáng, trong sáng, khiến cả hội trường như nín thở theo dõi. Nụ cười rạng rỡ của Linh khi những nốt nhạc cuối cùng vang lên, cùng với cái cúi chào đầy duyên dáng, đã châm ngòi cho một tràng pháo tay vang dội, kéo dài không ngớt. Cô bé quả thực là ngôi sao của trường Ánh Dương, một viên ngọc sáng, lấp lánh và đầy sức hút.

Ở hàng ghế cuối của hội trường, Long ngồi lặng lẽ, ánh mắt sâu màu hổ phách không rời khỏi Linh. Cậu vỗ tay theo mọi người, nhưng động tác có vẻ chậm hơn, nặng nề hơn. Trong ánh mắt ấy, không chỉ có sự ngưỡng mộ và dịu dàng, mà còn là một nỗi lo lắng mơ hồ, một dự cảm không lành. Long biết Linh rực rỡ, biết cô bé luôn là tâm điểm, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc cô bé sẽ luôn bị bao quanh bởi những ánh mắt thèm muốn, những sự chú ý không ngừng. Và trong số đó, có một ánh mắt mà Long không thể nào lờ đi được.

Phan Việt Hùng ngồi ngay bên cạnh Long, quay sang thì thầm, đôi mắt híp lại vì cười: “Linh đỉnh thật đấy, cậu ấy đúng là ngôi sao của trường mình.” Cậu ta có vẻ hào hứng, không hề nhận ra sự căng thẳng đang ngầm chảy trong người bạn thân.

Long chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Linh. Cậu không nói gì, nhưng trong lòng, một cảm giác bất an cứ lớn dần. Cậu nhớ lại lời thách đấu của Tùng, nhớ lại màn trình diễn xuất sắc của cậu ta trong cuộc thi học thuật. Tùng không chỉ giỏi, cậu ta còn rất biết cách phô trương, biết cách để mọi người phải chú ý. Và lúc này, khi Linh đang đứng trên đỉnh cao của sự chú ý, Long tự hỏi, liệu Tùng có bỏ qua cơ hội vàng này?

Mai và Lan, hai người bạn thân của Linh, ngồi ở hàng ghế đầu, cũng vỗ tay nhiệt tình. Nhưng khác với sự vô tư của Hùng, ánh mắt tinh tế của Mai và sự thẳng thắn của Lan đã nhanh chóng nhận ra điều gì đó bất thường. Ngay khi Linh chuẩn bị bước xuống, có một bóng người đã nhanh hơn một bước, tiến thẳng về phía sân khấu.

***

Tiếng vỗ tay nồng nhiệt của khán giả dần ngớt, nhưng những tiếng xì xào bàn tán lại tăng vọt, lan nhanh như một làn sóng điện qua khắp hội trường. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía sân khấu, nơi Nguyễn Trọng Tùng bất ngờ xuất hiện. Cậu ta mặc một chiếc sơ mi trắng được là phẳng phiu, tay cầm một bó hoa hồng lớn màu đỏ thắm rực rỡ, và một hộp quà nhỏ được gói cẩn thận bằng giấy màu bạc sang trọng. Với nụ cười tự tin đến mức rạng rỡ, một nụ cười mà Long đã học cách ghét bỏ, Tùng bước đi đầy phong thái, tiến thẳng về phía Linh đang còn đứng sững sờ trên sân khấu.

Ngọc Linh mở to đôi mắt, gương mặt xinh đẹp bỗng chốc ửng hồng. Cô bé không ngờ Tùng lại hành động công khai đến vậy. Một sự bối rối, xen lẫn chút ngại ngùng và cả sự khó chịu, hiện rõ trên khuôn mặt cô. Cô định bước xuống, nhưng Tùng đã lên tới nơi, chắn ngang lối đi của cô.

Hàng loạt tiếng xì xào, bàn tán vang lên khắp hội trường. "Ôi trời, Tùng kìa!", "Cậu ta công khai luôn à?", "Đẹp đôi quá đi mất!". Cả những tiếng reo hò trêu chọc của một vài học sinh nam hiếu động cũng vang lên, khiến không khí trở nên hỗn loạn hơn. Mùi hoa hồng từ bó hoa Tùng mang đến thoảng nhẹ trong không khí, nhưng đối với Linh, nó lại mang một cảm giác ngột ngạt khó tả.

Tùng tiến sát lại Ngọc Linh, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô bé có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của cậu ta. Cậu ta ghé sát tai Linh, nói một điều gì đó với giọng điệu ngọt ngào, đủ để khiến những người xung quanh tò mò đến phát điên, nhưng không đủ để họ nghe rõ. Long, ở phía dưới, chỉ thấy vai Linh khẽ rụt lại, đôi má cô bé càng đỏ ửng hơn.

"Tiết mục của cậu thật tuyệt vời, Linh à," Tùng thì thầm, ánh mắt lấp lánh vẻ tự mãn. "Tớ muốn là người đầu tiên chúc mừng cậu và mời cậu đi ăn tối sau buổi diễn, để ăn mừng thành công này."

Ngọc Linh lúng túng, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: "Tùng... cảm ơn cậu... nhưng tớ..." Cô cố gắng rút tay lại một cách tế nhị khi Tùng cố tình chạm nhẹ vào tay cô lúc trao bó hoa và hộp quà. Hành động đó, dù chỉ là một cái chạm nhẹ, lại khiến Linh cảm thấy như có một luồng điện chạy qua, nhưng không phải là luồng điện của sự thích thú, mà là sự khó chịu và muốn né tránh.

Đúng lúc đó, ánh mắt của Tùng quét qua một lượt khán giả, đầy vẻ tự mãn, rồi dừng lại một giây nơi Long đang ngồi. Một tia thách thức rõ ràng, sắc lạnh như lưỡi dao, xuyên thẳng vào Long. Nó như một lời tuyên bố, một sự khẳng định quyền sở hữu đầy ngạo mạn.

Long siết chặt nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cậu cảm thấy một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lồng ngực. "Cậu ta đang làm gì vậy?" Long gằn khẽ, giọng nói trầm khàn, chỉ đủ để Hùng ở bên cạnh nghe thấy. Ánh mắt cậu sắc lạnh, xuyên qua đám đông, dán chặt vào Tùng. Cậu biết Tùng muốn gì. Cậu ta muốn phô trương, muốn khẳng định, muốn đặt Linh vào một tình huống khó xử ngay trước mặt tất cả mọi người, đặc biệt là trước mặt Long.

Ở một góc khác của hội trường, nhóm bạn của Yến, Chi, Loan, Hà, Vy cũng đang xì xào bàn tán. Trần Thị Yến, với vẻ mặt đầy tò mò và ghen tị, thì thầm với Phạm Thùy Chi: "Ôi chao, Tùng công khai thế kia thì Long làm sao chịu nổi? Linh được Tùng ưu ái thật đấy!" Chi chỉ nhếch mép cười, ánh mắt sắc sảo lướt qua Long, rồi lại nhìn Tùng. Cô nàng không nói gì, nhưng rõ ràng đang tận hưởng cảnh tượng này. Phan Thị Loan và Nguyễn Thị Hà thì liên tục thì thầm, cười khúc khích, trong khi Đỗ Thị Vy tròn mắt ngạc nhiên, vẻ mặt hồn nhiên nhưng cũng không thoát khỏi sức hút của tin đồn.

Ngọc Linh nhận lấy bó hoa và hộp quà, nhưng nụ cười trên môi cô bé đã tắt hẳn, thay vào đó là vẻ mặt bối rối đến cực điểm. Cô nhìn về phía Mai và Lan, cầu cứu bằng ánh mắt, nhưng Tùng vẫn đứng đó, chặn lối xuống, và nhất quyết không để cô bé đi. Ánh đèn sân khấu vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây nó chiếu sáng một tình huống đầy kịch tính và khó xử, khiến Linh chỉ muốn biến mất ngay lập tức. Cô bé cảm thấy như mọi ánh mắt trong hội trường đều đang soi mói mình, và tất cả đều mang một thông điệp khó hiểu.

***

Khi buổi tổng kết văn nghệ kết thúc, hội trường dần vắng người. Tiếng ồn ào từ bên trong cũng nhỏ dần lại, nhường chỗ cho tiếng bước chân thưa thớt trên hành lang và tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ. Ánh nắng chiều tà bắt đầu ngả vàng, hắt những bóng dài trên sàn hành lang, tạo nên một không gian có chút tĩnh lặng nhưng vẫn còn vương vấn sự căng thẳng và bối rối.

Ngọc Linh bước ra từ hội trường, trên tay vẫn cầm bó hoa hồng lớn và hộp quà màu bạc. Khuôn mặt cô bé vẫn còn ửng hồng vì ngại ngùng, và đôi mắt vẫn lộ rõ vẻ bối rối, xen lẫn một chút bực mình. Mai và Lan đi sát bên cạnh, cố gắng an ủi cô bạn thân.

"Tùng làm cậu khó xử quá, Linh à. Cậu ta chẳng tinh tế chút nào," Vũ Thanh Lan nói thẳng thừng, giọng điệu đầy vẻ khó chịu. Cô nàng vốn tính bộc trực, không thích những trò phô trương hay gây chú ý.

Hoàng Thảo Mai nhẹ nhàng vỗ vai Linh, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn: "Đừng nghĩ nhiều quá, Linh. Cậu ấy chỉ muốn thể hiện thôi... dù hơi quá đà." Mai hiểu rằng hành động của Tùng, dù có ý tốt (hoặc ít nhất là Tùng nghĩ vậy), lại đặt Linh vào một tình thế cực kỳ khó xử, đặc biệt là khi tất cả mọi người đều đang dõi theo. Mùi hoa hồng từ bó hoa Tùng mang đến, vốn dĩ là thứ lãng mạn, giờ đây lại trở thành một thứ gì đó vướng víu, thậm chí là ngột ngạt đối với Linh.

Linh chỉ khẽ thở dài, không nói gì. Cô bé cảm thấy như mình vừa trải qua một cuộc tra tấn tinh thần. Không muốn làm Tùng mất mặt, nhưng cô cũng không hề thoải mái với hành động của cậu ta. Hơn nữa, cô biết Long đã chứng kiến tất cả. Nỗi lo lắng Long hiểu lầm, xen lẫn cảm giác bị đẩy vào thế khó, khiến cô bé chỉ muốn chạy trốn.

Đúng như dự đoán của Long, Tùng vẫn không buông tha. Cậu ta nhanh chóng đi tới chỗ Linh, chặn lối đi một lần nữa. Với nụ cười ngọt ngào và kiên trì, Tùng tiếp tục thuyết phục: "Vậy nhé, Linh. Đừng từ chối tớ đấy. Coi như phần thưởng cho tiết mục xuất sắc của cậu." Giọng điệu của cậu ta tuy nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một sự ép buộc tinh tế, khiến Linh càng thêm khó xử.

Linh do dự, đôi mắt đảo nhanh, tìm kiếm một lối thoát. Cô nhìn Mai và Lan, rồi lại nhìn xuống bó hoa. "Tùng... tớ... thật ra..." Cô bé cố gắng tìm lời từ chối khéo léo nhất, nhưng lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Trong vô thức, ánh mắt cô bé đánh về phía góc hành lang nơi Long thường hay đứng chờ cô, nhưng cậu không có ở đó. Một cảm giác hụt hẫng nhỏ len lỏi trong lòng Linh.

Long, sau khi chứng kiến toàn bộ màn kịch trên sân khấu, đã không thể chịu nổi nữa. Cậu đã lùi về một góc khuất trên hành lang, nơi ánh nắng chiều vàng vọt yếu ớt hắt vào từ cửa sổ. Từ đây, cậu có thể nhìn thấy rõ ràng mọi hành động của Tùng, mọi sự bối rối của Linh, và mọi ánh mắt tò mò của những người xung quanh. Trái tim cậu thắt lại, một cảm giác ghen tuông xen lẫn bất lực dâng trào. Cậu luôn là người trầm lặng, khó bộc lộ cảm xúc, nhưng chính sự trầm lặng ấy lại khiến cậu cảm thấy mình kém cỏi hơn bao giờ hết khi đứng trước một Tùng phô trương và tự tin.

Cậu chợt nhớ đến lời hứa với bản thân tối qua, khi cậu siết chặt chiếc bút chì khắc tên: *Không thể thua bất cứ thứ gì. Đây là cuộc chiến để bảo vệ tình yêu của cậu, bảo vệ những gì cậu và Linh đã cùng nhau vun đắp.* Cậu cũng nhớ đến lời mình đã thầm nói: *Tôi sẽ không để ai làm cậu khó xử nữa, Linh.*

Long nhìn xuống cổ tay mình, nơi chiếc vòng tay may mắn nhỏ bé vẫn nằm im lìm. Những sợi chỉ màu sắc đan xen, biểu tượng cho sự gắn kết của cậu và Linh. Mỗi lần chạm vào nó, Long lại cảm thấy một nguồn sức mạnh vô hình chảy qua, nhưng lần này, nguồn sức mạnh ấy đi kèm với một nỗi đau nhói. Cậu không muốn Linh phải đối mặt với những tình huống như thế này, không muốn cô bé phải khó xử vì những trò phô trương của người khác.

Long siết chặt chiếc vòng tay, cảm nhận từng đường nét của nó hằn vào da thịt. Ánh mắt sâu màu hổ phách của cậu, vốn đã sắc lạnh, giờ đây càng trở nên kiên định đến đáng sợ. Cậu biết, Tùng không chỉ thách thức cậu trên sân bóng hay trong phòng thi nữa. Cậu ta đang thách thức trực diện tình yêu của cậu, sự hiện diện của cậu trong cuộc đời Linh.

Cậu không thể đứng nhìn mãi. Cậu không thể cứ mãi là người quan sát, là người phòng thủ. Cậu cần phải hành động, cần phải chứng minh.

"Tôi sẽ không để ai làm cậu khó xử nữa, Linh. Không bao giờ nữa." Long thì thầm, giọng nói trầm khàn, mang theo một quyết tâm mãnh liệt. Cậu quay lưng lại với cảnh tượng đang diễn ra trên hành lang, bóng cậu đổ dài trên nền gạch hoa. Mỗi bước chân của Long đều dứt khoát, mạnh mẽ, như thể cậu đang rũ bỏ mọi sự bất lực, mọi nỗi lo lắng để đón nhận một con người mới, một Long chủ động và kiên cường hơn.

Long biết đây là lúc cậu phải thay đổi. Không chỉ là tập luyện thể thao hay học tập chăm chỉ, mà còn là cách cậu thể hiện tình cảm, cách cậu bảo vệ những gì mình trân trọng. Con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng ánh mắt Long sáng rực một ngọn lửa không thể dập tắt. Cậu sẽ cho Tùng thấy, và cho cả Linh thấy, rằng tình yêu không thể bị mua chuộc bằng những bó hoa hay lời mời ăn tối, mà nó được xây dựng từ sự chân thành, từ những hành động âm thầm nhưng kiên định, và từ một ý chí bất khuất. Long sẽ không lùi bước. Cậu sẽ chiến đấu, không chỉ cho bản thân, mà cho cả thanh xuân rực rỡ của cậu và Linh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ