Bóng của Long đổ dài trên nền gạch hoa, mỗi bước chân dứt khoát, mạnh mẽ như thể cậu đang rũ bỏ mọi sự bất lực, mọi nỗi lo lắng để đón nhận một con người mới, một Long chủ động và kiên cường hơn. Cậu biết đây là lúc cậu phải thay đổi. Không chỉ là tập luyện thể thao hay học tập chăm chỉ, mà còn là cách cậu thể hiện tình cảm, cách cậu bảo vệ những gì mình trân trọng. Con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng ánh mắt Long sáng rực một ngọn lửa không thể dập tắt. Cậu sẽ cho Tùng thấy, và cho cả Linh thấy, rằng tình yêu không thể bị mua chuộc bằng những bó hoa hay lời mời ăn tối, mà nó được xây dựng từ sự chân thành, từ những hành động âm thầm nhưng kiên định, và từ một ý chí bất khuất. Long sẽ không lùi bước. Cậu sẽ chiến đấu, không chỉ cho bản thân, mà cho cả thanh xuân rực rỡ của cậu và Linh.
***
Sáng hôm sau, tiếng chuông báo hiệu giờ giải lao vang lên khắp hành lang trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, xé tan bầu không khí yên ắng sau những tiết học căng thẳng. Tiếng giảng bài từ các lớp học tắt dần, nhường chỗ cho những tiếng bàn tán xì xào, tiếng cười nói rộn ràng của học sinh. Mùi phấn bảng và mực in sách mới hòa lẫn với hương cà phê thoang thoảng từ căng tin, tạo nên một mùi hương đặc trưng của ngôi trường pha trộn giữa kiến trúc Pháp cổ điển và hiện đại. Từng tia nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua ô cửa kính, nhảy nhót trên sàn lớp học, mang theo cảm giác tươi mới và đầy hy vọng.
Long ngồi yên vị trong lớp, cuốn sách giáo khoa vẫn mở trên bàn, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu lại không hề tập trung vào những dòng chữ. Ánh mắt cậu lướt qua khung cửa sổ lớn, xuyên qua lớp kính trong suốt, nơi hành lang tầng dưới đang tấp nập học sinh. Từ vị trí của cậu, mọi thứ diễn ra bên ngoài đều thu vào tầm mắt một cách rõ ràng. Cậu thấy Tùng, với nụ cười rạng rỡ và vẻ tự tin thường thấy, đang tiến lại gần Ngọc Linh.
Tùng hôm nay mặc chiếc áo đồng phục trắng tinh tươm, phẳng phiu, mái tóc được tạo kiểu sành điệu, đôi mắt sắc sảo ánh lên vẻ tươi vui. Trên tay cậu ta là một hộp sữa lạnh và một thanh kẹo sô cô la nhập khẩu, bao bì óng ánh. Không cần phải nghe thấy, Long cũng đoán được Tùng đang nói gì đó với Linh. Cậu ta ghé sát, nở nụ cười ngọt ngào, vẻ mặt toát lên sự ga lăng và quan tâm thái quá.
Ngọc Linh đứng đó, dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài đen óng ả thả tự nhiên, lay động nhẹ theo gió. Khuôn mặt xinh đẹp của cô bé lộ rõ vẻ bối rối, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xuống đất, không dám đối mặt trực tiếp với Tùng. Cô bé cố gắng giữ nụ cười gượng gạo trên môi, một nụ cười mà Long quá quen thuộc mỗi khi Linh cảm thấy khó xử.
"Sữa cam là món yêu thích của Linh đúng không? Thử xem loại này, đảm bảo Linh sẽ thích," Tùng nói, giọng điệu ngọt ngào pha chút nịnh nọt. Cậu ta đưa hộp sữa và thanh kẹo về phía Linh, ánh mắt tràn đầy sự mong đợi.
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng lướt qua cửa sổ lớp Long, như một phản xạ vô thức tìm kiếm sự giúp đỡ hoặc một cái gì đó quen thuộc. Nhưng cô bé nhanh chóng thu lại, khẽ lắc đầu: "Cảm ơn Tùng, nhưng cậu không cần phải..." Lời từ chối cứ nghẹn lại trong cổ họng, không thể thoát ra trọn vẹn. Cô bé không muốn làm Tùng mất mặt giữa hành lang đông người, nhưng cũng không hề thoải mái với sự quan tâm công khai và dồn dập này. Cảm giác bị đẩy vào thế khó, bị mọi ánh mắt tò mò của bạn bè xung quanh nhìn chằm chằm, khiến Linh cảm thấy ngột ngạt.
Long quan sát tất cả. Cậu chợt nhớ lại lời hứa của mình tối qua. *Không để ai làm cậu khó xử nữa, Linh.* Thế nhưng, ngay cả khi cậu đã quyết tâm, Tùng vẫn tìm cách tấn công một cách tinh vi hơn. Đây không phải là màn phô trương hoa lệ trên sân khấu, mà là một hành động nhỏ, thường nhật, nhưng lại có sức mạnh hơn nhiều trong việc len lỏi vào tâm trí Linh và những người xung quanh.
*Hành động nhỏ, nhưng đủ để Linh cảm thấy được quan tâm. Tùng rất biết cách nắm bắt tâm lý...* Long thầm nghĩ. Cậu ta không chỉ tấn công trên mặt trận lớn, mà còn rải rác những "quả bom hẹn giờ" nhỏ nhặt mỗi ngày, từng chút một gặm nhấm sự kiên nhẫn và lòng tin của Linh. Cậu ta đang thể hiện sự quan tâm một cách "tự nhiên" nhất có thể, như một người bạn, một người đồng hành. Chính điều này lại càng khiến Linh khó xử, vì cô bé không có lý do gì rõ ràng để từ chối một cử chỉ "quan tâm" tưởng chừng vô hại như vậy.
Long khẽ siết chặt cuốn sách trong tay, bìa sách nhàu đi một chút dưới áp lực từ những ngón tay rắn chắc của cậu. Mùi giấy và mực in càng trở nên rõ ràng hơn, hòa với mùi phấn bảng phảng phất trong không khí. Cậu cảm nhận một sự bất an len lỏi trong lòng, không phải nỗi sợ hãi, mà là sự nhận diện rõ ràng về một đối thủ tinh quái hơn nhiều so với cậu từng nghĩ. Tùng không chỉ đơn thuần là người giỏi hơn ở một khía cạnh nào đó, cậu ta còn là một chiến lược gia trong việc "tấn công" tình cảm.
Bên cạnh Long, Phan Việt Hùng đang gãi đầu, đôi mắt híp lại nhìn theo hướng Long đang nhìn. Cậu ấy thấy Tùng và Linh, rồi quay sang nhìn Long với vẻ khó hiểu. "Này Long, cậu cứ nhìn chằm chằm họ thế. Không lo à? Tùng dạo này cứ như... muốn tuyên bố chủ quyền ấy," Hùng nói nhỏ, giọng nói lanh lảnh thường ngày giờ pha chút lo lắng.
Long không trả lời ngay. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. Ngoại hình cậu vẫn cao ráo, bờ vai rộng nam tính, đôi mắt hổ phách vẫn ít biểu cảm. Nhưng bên trong, một luồng suy nghĩ sắc bén đang vận hành. *Đây là một ván cờ, và Tùng đang đi những nước cờ rất khéo léo.* Cậu ta không chỉ muốn chiến thắng, cậu ta muốn hạ gục Long bằng cách chứng minh rằng cậu ta mới là người phù hợp, là người mang lại cho Linh sự quan tâm mà Long còn thiếu sót. Cậu ta đang tạo ra một "mối quan hệ" công khai, hợp lý hóa mọi hành động của mình dưới danh nghĩa tình bạn, sự ga lăng.
Cuối cùng, Linh vẫn nhận hộp sữa và thanh kẹo từ Tùng, một cách miễn cưỡng. Cô bé cúi đầu nhẹ, lúng túng nói lời cảm ơn rồi nhanh chóng quay lưng đi, bước vội về phía lớp học của mình, nơi Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan đang chờ đợi. Tùng mỉm cười đắc thắng nhìn theo bóng Linh, rồi ánh mắt cậu ta lướt nhanh về phía cửa sổ lớp Long, một tia khiêu khích lóe lên trong đôi mắt sắc sảo.
Long bắt gặp ánh mắt đó. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cậu ta biết Long đang nhìn. Cậu ta cố tình. Long khẽ thở dài, cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng lên trong mình. *Long không thể để Linh tiếp tục khó xử như vậy.* Lời hứa tối qua không chỉ là một lời hứa, đó là một kim chỉ nam cho hành động của cậu. Cậu cần phải hành động, nhưng không phải bằng sự phô trương hay những lời nói sáo rỗng. Cậu phải tìm ra cách của riêng mình, cách của Long, để bảo vệ tình yêu và thanh xuân rực rỡ này.
***
Buổi chiều, sân bóng rổ của trường Ánh Dương trở nên sôi động hơn bao giờ hết dưới ánh nắng vàng nhạt dần. Tiết thể dục cuối buổi chiều luôn là thời điểm giải tỏa năng lượng tốt nhất. Sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ, kẻ vạch rõ ràng, in hằn dấu vết của vô số trận đấu nảy lửa. Tiếng bóng rổ nảy liên hồi trên mặt sân, tiếng giày thể thao kẹt mạnh khi di chuyển, tiếng hò reo cổ vũ của các nhóm bạn, và cả tiếng thở dốc của cầu thủ, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Mùi mồ hôi và cao su từ những quả bóng bay lượn trong không khí, phảng phất chút mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua.
Long đang tập luyện cùng Hùng và vài người bạn khác trong đội bóng rổ của lớp. Dáng người cậu cao ráo, bờ vai rộng vững chắc, mỗi động tác đều dứt khoát và mạnh mẽ. Cậu chuyền bóng, rê bóng, rồi bật nhảy ném rổ một cách thuần thục. Bề ngoài Long vẫn giữ vẻ tập trung cao độ vào từng đường bóng, từng pha di chuyển, nhưng trong sâu thẳm tâm trí, cậu vẫn không ngừng phân tích.
Cách đó không xa, Tùng cũng đang tham gia một trận đấu giao hữu với nhóm bạn khác. Cậu ta mặc bộ quần áo thể thao hàng hiệu, mái tóc được vuốt gel gọn gàng. Tùng rõ ràng đang cố gắng thể hiện kỹ năng của mình, liên tục thực hiện những pha rê bóng điệu nghệ, những cú ném rổ đẹp mắt. Đôi khi, cậu ta lại liếc nhìn về phía hàng ghế khán giả, nơi Ngọc Linh đang ngồi cùng Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan.
Ngọc Linh hôm nay mặc bộ đồ thể dục của trường, mái tóc buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Cô bé mỉm cười trò chuyện với Mai và Lan, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía sân bóng. Khi thấy Long thực hiện một pha chuyền bóng đẹp mắt, cô bé khẽ vỗ tay. Nhưng khi Tùng cố tình thực hiện một cú ném ba điểm đầy phô trương rồi quay sang nhìn mình, Linh lại nhanh chóng quay đi, vờ như không để ý, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy một chút khó chịu.
"Ê Long, dạo này cậu cứ như người trên mây ấy. Hay tại cậu Tùng kia cứ kè kè bên Linh?" Hùng vừa thở dốc vừa nói, sau khi chuyền bóng cho Long. Hùng hôm nay vẫn vậy, dáng người hơi tròn trịa, khuôn mặt bầu bĩnh lấm tấm mồ hôi, nhưng đôi mắt híp lại vẫn ánh lên vẻ tinh quái. Cậu ấy lo lắng cho Long, nhưng cũng không quên pha trò.
Long bắt bóng gọn gàng, vẻ mặt không đổi. Cậu rê bóng một cách điêu luyện, vượt qua một đối thủ rồi bật nhảy lên không trung. "Không có gì. Cậu ta muốn thể hiện thôi," Long đáp, giọng nói trầm ổn, không một chút dao động. Bóng vào lưới gọn ghẽ, tạo ra một âm thanh "xoẹt" ngọt tai.
Hùng chạy tới nhặt bóng, nhìn Long với vẻ bán tín bán nghi. "Thể hiện cái gì mà lộ liễu thế. Cậu không lo à? Sáng nay tớ thấy cậu ta lại đưa sữa với kẹo cho Linh đấy. Cứ thế này thì..."
Long lau mồ hôi trên trán, ánh mắt hổ phách lướt nhanh qua Tùng, người đang cười đắc thắng sau một pha bóng thành công. Tia sắc lạnh lóe lên trong mắt cậu. "Lo chứ. Nhưng lo không có nghĩa là cuống. Cậu ta đang chơi một ván cờ," Long nói, giọng điệu ẩn chứa một sự tính toán mà Hùng không thể nào nhận ra.
*Một ván cờ.* Long thầm nhắc lại trong đầu. Tùng không phải là một đối thủ chỉ biết dùng sức mạnh hay sự phô trương. Cậu ta có chiến thuật, có sự quan sát. Những hành động nhỏ nhặt, những lời nói ngọt ngào, những cử chỉ ga lăng hàng ngày của Tùng đều là những quân cờ được sắp đặt cẩn thận. Cậu ta đang cố gắng tạo ra một hình ảnh hoàn hảo, một người bạn trai lý tưởng trong mắt Linh và mọi người xung quanh.
Long cảm nhận rõ ràng sự khác biệt giữa cậu và Tùng. Cậu trầm lặng, ít nói, thường thể hiện tình cảm qua hành động âm thầm. Còn Tùng thì ngược lại, rực rỡ, hoạt ngôn, luôn biết cách thu hút sự chú ý. Tùng đang khai thác chính điểm yếu trong cách thể hiện tình cảm của Long.
Cậu nhớ lại lời hứa tối qua, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Cậu không thể cứ mãi là người phòng thủ. Cậu cần phải ra đòn, nhưng phải là một đòn chí mạng, đúng thời điểm và đúng cách. Cú úp rổ mạnh mẽ vừa rồi là một cách để Long giải tỏa năng lượng, đồng thời cũng là một lời tuyên chiến ngầm gửi đến Tùng. Đó là sự khẳng định về sức mạnh, sự kiểm soát mà Long vẫn còn nắm giữ.
Từ xa, Linh mỉm cười và vỗ tay cho Long. Nụ cười của cô bé như một tia nắng xua đi những đám mây u ám trong lòng Long. Cậu thoáng thấy ánh mắt Tùng liếc nhìn Linh, rồi lại nhìn mình với vẻ khiêu khích. Linh nhanh chóng quay đi, không muốn Tùng hiểu lầm. Sự khó xử của cô bé, dù đã cố gắng che giấu, vẫn không thoát khỏi đôi mắt tinh tường của Long.
*Không thể để tình trạng này kéo dài.* Long hít một hơi sâu, cảm nhận mùi mồ hôi và không khí căng thẳng trên sân. Cậu ta sẽ không thể tiếp tục đứng nhìn Linh bị đặt vào những tình huống khó xử như vậy nữa. Cậu cần một kế hoạch. Một kế hoạch không chỉ để đáp trả Tùng, mà còn để khẳng định tình cảm của cậu với Linh một cách rõ ràng nhất, chân thành nhất. Long sẽ không để Tùng giành chiến thắng trong ván cờ này. Tuổi thanh xuân rực rỡ của cậu và Linh, cậu sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.
***
Đêm buông xuống, mang theo hơi mát lành của gió biển Hạ Long. Trong căn hộ tập thể cũ của Long, ánh đèn vàng dịu hắt ra từ bàn học, chiếu sáng một góc phòng nhỏ. Đây là khu nhà tập thể bốn tầng được xây dựng từ những năm 80, với kiến trúc đơn giản, cầu thang bộ cũ kỹ và hành lang chung hẹp. Dù đã được sửa chữa và trang trí lại, căn hộ của Long vẫn giữ nét giản dị, ấm cúng, mang theo mùi hương quen thuộc của gia đình – mùi xà phòng giặt của mẹ, mùi sách cũ, và một chút mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những căn nhà có tuổi. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác, tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường giờ đã chìm vào yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và tiếng TV vọng lại từ nhà ai đó.
Long ngồi trước bàn học, cuốn sách giáo khoa vẫn mở, nhưng tâm trí cậu lại trôi về những sự kiện trong ngày. Cậu đặt cây bút chì khắc tên mà Linh đã tặng lên bàn, ngón tay khẽ vuốt ve những đường nét tinh xảo trên thân bút. Đó là một vật phẩm nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu lời hứa hẹn về một tương lai cùng nhau. Cậu nhớ lại hình ảnh Tùng đưa sữa và kẹo cho Linh sáng nay, nhớ lại ánh mắt bối rối của cô bé, rồi cả những pha phô trương trên sân bóng rổ buổi chiều.
Cảm giác bất an, bắt đầu từ buổi sáng, giờ đây đã lớn dần, nhưng nó không còn là sự ghen tuông mù quáng hay bất lực nữa. Thay vào đó, nó là một sự rõ ràng đến lạnh lùng về tình thế. *Cậu ta đang đẩy nhanh tốc độ. Không chỉ là cạnh tranh nữa, mà là công khai tuyên bố chủ quyền.* Long nhận ra ý đồ của Tùng không chỉ dừng lại ở việc gây ấn tượng, mà là từng bước loại bỏ sự hiện diện của Long trong cuộc sống của Linh, thay thế bằng chính cậu ta. Tùng không chỉ thách thức Long, cậu ta đang thách thức chính mối quan hệ giữa Long và Linh.
Long nhìn xuống cổ tay mình, nơi chiếc vòng tay may mắn nhỏ bé vẫn nằm im lìm. Những sợi chỉ màu sắc đan xen, biểu tượng cho sự gắn kết của cậu và Linh. Cậu khẽ tháo chiếc vòng ra, đặt nó lên lòng bàn tay, ngắm nhìn hạt charm hình cánh buồm nhỏ xíu. Nó mát lạnh khi chạm vào da thịt, như một lời nhắc nhở về những con sóng đầu đời, về Hạ Long, nơi cất giữ những rung động tinh tế nhất. Mỗi lần chạm vào nó, Long lại cảm thấy một nguồn sức mạnh vô hình chảy qua, nhưng lần này, nguồn sức mạnh ấy đi kèm với một nỗi đau nhói và một sự quyết tâm sắt đá.
*Linh đang khó xử, mình không thể cứ đứng nhìn.* Lời thì thầm của Long đêm qua lại vang vọng trong đầu cậu. Cậu không thể tiếp tục là người trầm lặng, người chỉ biết quan sát và phản ứng. Cậu cần phải chủ động, cần phải hành động. Cậu cần phải cho Tùng thấy rằng tình yêu không phải là một trò chơi để phô trương, và cậu sẽ không bao giờ buông tay Linh.
Long nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc nhẹ từ bức tường và mùi sách cũ phảng phất trong không khí. Khuôn mặt góc cạnh của cậu, được ánh đèn vàng hắt sáng, không còn vẻ bất lực hay ghen tuông như đêm qua, mà thay vào đó là sự kiên định, pha lẫn một chút trầm tư. Cậu đang hình dung những bước đi tiếp theo.
Cậu sẽ không dùng những bó hoa lớn hay những lời nói ngọt ngào sáo rỗng. Cậu sẽ không cạnh tranh bằng cách làm những gì Tùng đang làm. Long sẽ tìm cách thể hiện tình cảm của mình một cách khác biệt, chân thành và sâu sắc hơn. Cậu sẽ chứng minh tình yêu của cậu không cần đến sự phô trương, mà nó được vun đắp từ những điều nhỏ nhặt, từ sự thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau.
Long mở mắt ra. Đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên một ngọn lửa không thể dập tắt. Cậu đặt chiếc vòng tay may mắn và cây bút chì khắc tên cạnh nhau trên bàn học. Chúng là biểu tượng, là lời nhắc nhở về giá trị của những gì cậu đang chiến đấu để bảo vệ. Sự bất an của Long đã thúc đẩy cậu hành động một cách chủ động hơn, không còn chỉ là quan sát hay phản ứng phòng thủ. Việc Long nhận ra "ý đồ" của Tùng cho thấy cậu đang chuyển từ đối phó bị động sang một chiến lược phản công có tính toán. Long biết, đây là lúc để cậu bước ra khỏi vỏ bọc của sự trầm lặng, để trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường, sẵn sàng bảo vệ tình yêu của mình.
Long sẽ không lùi bước. Cậu sẽ chiến đấu, không chỉ cho bản thân, mà cho cả thanh xuân rực rỡ của cậu và Linh.