“Được thôi. Để tớ giải thích cho cậu.” Giọng Long trầm ấm, nhẹ nhàng cất lên, như một lời khẳng định cho sự đồng ý của cậu.
Ngọc Linh không khỏi vui sướng. Nụ cười rạng rỡ bừng sáng trên khuôn mặt cô, đẹp như ánh nắng ban mai rực rỡ của Hạ Long, xua tan đi bao cảm giác hồi hộp và lo lắng ban nãy. Cô cảm thấy nhẹ nhõm và vô cùng hạnh phúc, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Đôi mắt long lanh của cô ánh lên niềm vui sướng và sự cảm kích không thể che giấu, nhìn Long với một vẻ ngưỡng mộ sâu sắc. Cô biết, đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng nó đã là một bước tiến lớn đối với cô, một bước đệm cho những tương tác gần gũi hơn với Long, một cơ hội để cô hiểu thêm về chàng trai trầm tính nhưng đầy cuốn hút này.
Hùng và Mai lại liếc nhìn nhau, nụ cười trên môi họ càng rõ nét. Ánh mắt Hùng đầy vẻ tinh quái, cậu nháy mắt với Mai như muốn nói: "Thấy chưa, tớ nói có sai đâu!". Mai chỉ mỉm cười dịu dàng, đôi mắt cô lấp lánh sự tinh tế, như một lời động viên ngầm cho Ngọc Linh. Thanh Lan, sau một thoáng nhìn sang, lại nhanh chóng quay về với chồng sách của mình, dường như những chuyện tình cảm lãng mạn không phải là mối quan tâm hàng đầu của cô nàng. Cô ấy luôn ưu tiên việc học hơn bất cứ điều gì khác, nhưng trong sâu thẳm, cô cũng thầm mừng cho hai người bạn của mình.
Thư viện trường Ánh Dương lúc này đã vãn người hơn sau giờ tan học. Ánh nắng chiều dịu dàng cuối thu xuyên qua những ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch hoa cũ kỹ, làm nổi bật lên những giá sách cao ngút chất đầy tri thức. Không khí trong thư viện vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng bút sột soạt trên giấy và thỉnh thoảng là tiếng thì thầm của một vài bạn học còn nán lại. Mùi giấy sách cũ pha lẫn hương gỗ mục dịu nhẹ, tạo nên một không gian đặc trưng của sự học hỏi và chiêm nghiệm.
Long chậm rãi đẩy cuốn sách của mình sang một bên, rồi kéo cuốn sách Toán của Ngọc Linh về phía mình. Cậu lật đến trang có bài tập mà cô đã gặp khó khăn. Ngọc Linh đặt cuốn sách giáo khoa và vở bài tập lên bàn, gương mặt cô hơi cúi xuống, một chút e dè vẫn còn vương vấn. Cô cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ Long khi cậu ngồi sát lại gần hơn một chút để dễ dàng chỉ dẫn. Tim cô lại đập nhanh hơn một nhịp, một cảm giác lạ lẫm mà ngọt ngào lan tỏa khắp lồng ngực. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách của Long, cố gắng tập trung toàn bộ sự chú ý của mình.
“Cậu nói là cậu gặp khó khăn ở phần công thức này đúng không?” Long khẽ hỏi, giọng cậu vẫn trầm ấm và rõ ràng. Cậu dùng cây bút chì khắc tên của mình, đầu nhọn của bút khẽ chạm vào một dòng công thức trên trang sách của Linh. Chiếc bút chì gỗ với những nét khắc đơn giản nhưng tinh xảo, như một phần mở rộng của chính Long – giản dị mà ẩn chứa sự tỉ mỉ.
Ngọc Linh gật đầu lia lịa. “Vâng, chính là chỗ đó ạ. Em đã thử giải theo các cách thông thường rồi, nhưng đến đoạn này là cứ bị tắc hoài. Hôm qua cậu chỉ mẹo, em thấy nó hay thật, nhưng em vẫn chưa nắm được bản chất của nó, nên hơi lo là nếu gặp dạng bài tương tự thì lại không biết cách xử lý.” Cô giải thích, giọng cô trong trẻo nhưng pha chút lo lắng.
Long lắng nghe chăm chú, đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu ánh lên vẻ thấu hiểu. Cậu khẽ hắng giọng, chuẩn bị bắt đầu bài giảng của mình. Trong lòng Long, một cảm giác ấm áp dâng lên. Cậu không ngờ Ngọc Linh lại có thể thẳng thắn và chủ động đến vậy. Điều đó khiến cậu cảm thấy vui vẻ, và một chút tự hào khó tả. Cậu vốn là người ít nói, thường xuyên giữ vẻ mặt lạnh lùng để che giấu cảm xúc, nhưng đứng trước sự rạng rỡ và chân thành của Ngọc Linh, cậu cảm thấy mình muốn mở lòng hơn. Cậu nhận ra rằng, việc được giúp đỡ cô, được nhìn thấy ánh mắt sáng bừng lên khi cô hiểu bài, là một niềm vui mà cậu chưa từng trải qua trước đây. Cậu khẽ vuốt nhẹ chiếc vòng tay may mắn trong túi quần một cách vô thức, như một cách để giữ bình tĩnh và tập trung. Sợi dây thừng bện chặt dưới đầu ngón tay như một lời nhắc nhở về những cảm xúc đang chớm nở trong lòng cậu, những cảm xúc mà cậu vẫn chưa dám thổ lộ, nhưng giờ đây, chúng đang được nuôi dưỡng bởi sự gần gũi này.
Hùng và Mai ngồi cách đó không xa, giả vờ như đang miệt mài với cuốn sách của mình, nhưng thực chất, mọi giác quan của họ đều hướng về phía Long và Linh. Hùng khẽ nghiêng người về phía Mai, thì thầm với nụ cười tinh quái nở trên môi: “Màn kịch lãng mạn bắt đầu rồi đấy. Tớ cá là sắp có ‘phép màu’ xảy ra.”
Mai khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. “Cậu đừng có nói linh tinh. Đây là lúc hai bạn ấy tập trung học đấy. Nhưng mà… tớ cũng có cảm giác đặc biệt về chuyện này.” Ánh mắt cô dịu dàng nhìn về phía Long và Linh, trong lòng cô thầm mong cho hai người bạn của mình. Cô hiểu Long nhiều hơn Hùng, cô biết đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng của Long là một trái tim ấm áp và chân thành. Cô cũng nhận ra sự thay đổi trong Ngọc Linh, từ một cô gái hồn nhiên, vô tư, giờ đây đã bắt đầu có những rung động tinh tế đầu đời.
Thanh Lan vẫn cặm cụi với quyển sách Sinh học dày cộp. Cô đeo kính cận, ánh mắt tập trung cao độ vào những trang chữ. Thỉnh thoảng, cô khẽ nhíu mày, rồi lại gật gù như đã hiểu ra vấn đề. Cô không quá quan tâm đến những gì đang diễn ra giữa Long và Linh, bởi với cô, kiến thức mới là điều quan trọng nhất. Tuy nhiên, đôi lúc, cô cũng cảm nhận được một luồng không khí khác lạ, một sự ấm áp lan tỏa từ góc bàn của Long và Linh, nhưng cô chỉ thoáng nghĩ đó là do sự tập trung cao độ của hai người bạn khi giải quyết một vấn đề khó.
Ngọc Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ sự ngại ngùng sang một bên. Cô biết đây là cơ hội tốt để mình thực sự hiểu bài và cũng là cơ hội để cô gần gũi hơn với Long. Cô đặt tay lên cuốn vở, sẵn sàng ghi chép. Những cảm xúc đan xen trong lòng cô: sự hồi hộp, một chút bối rối, nhưng trên hết là sự háo hức và quyết tâm học hỏi. Cô tin rằng, với sự giúp đỡ của Long, cô sẽ vượt qua được khó khăn này, và có lẽ, cũng sẽ khám phá ra nhiều điều thú vị hơn về chàng trai đặc biệt này.
Long không nói quá nhanh, cũng không dùng những từ ngữ quá học thuật. Cậu biết cách giảng bài sao cho dễ hiểu nhất, như thể cậu đã có kinh nghiệm làm gia sư vậy. Cậu bắt đầu bằng việc nhắc lại những kiến thức cơ bản liên quan, sau đó dẫn dắt Ngọc Linh từng bước một vào vấn đề chính. “Chỗ này, bản chất là thế này. Cậu hình dung nó như việc mình đang xây một ngôi nhà vậy. Để ngôi nhà vững chắc, mình cần phải có một nền móng thật tốt. Công thức này chính là nền móng để giải quyết dạng bài tập này.” Long giải thích, giọng cậu trầm ấm, đều đều, kết hợp với những cử chỉ tay nhẹ nhàng để minh họa.
Ngọc Linh chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn của cô không rời khỏi Long. Cô gật gù theo từng lời Long nói, cố gắng ghi nhớ và liên kết các kiến thức lại với nhau. Ban đầu, cô vẫn còn hơi bối rối, bởi những khái niệm này thực sự rất khó. Nhưng Long không hề tỏ ra sốt ruột. Cậu kiên nhẫn lặp lại những chỗ Linh còn vướng mắc, đôi khi khẽ chỉ vào vở của Linh bằng cây bút chì khắc tên của cậu, đưa đầu bút chạm nhẹ vào những dòng chữ, những con số mà cô đã viết. Khoảng cách giữa hai người dường như cũng được thu hẹp lại theo từng lời giải thích. Hơi thở ấm áp của Long phả nhẹ vào má Linh mỗi khi cậu cúi sát người để cô có thể nhìn rõ hơn những gì cậu đang chỉ. Một cảm giác tê tê, ngọt ngào lan tỏa khắp gương mặt cô, khiến trái tim cô khẽ loạn nhịp.
Ánh nắng vàng xuyên qua cửa kính thư viện, tạo nên những vệt sáng ấm áp trên bàn học, bao phủ lấy Long và Linh trong một vầng sáng dịu nhẹ. Không khí xung quanh như đặc quánh lại, chỉ còn sự tập trung tuyệt đối của hai người. Mùi giấy sách mới, mùi mực in và cả mùi hương nhẹ nhàng từ mái tóc Linh – một mùi hương của hoa cỏ mùa hè – thoang thoảng bay vào khứu giác của Long, khiến cậu cảm thấy một sự dễ chịu đến lạ lùng. Cậu không còn cảm thấy sự ngại ngùng hay bối rối như ban đầu nữa, mà thay vào đó là một sự thoải mái, một cảm giác được là chính mình khi ở bên cạnh cô.
“Cậu thấy chưa, nếu mình hiểu được bản chất, thì dù đề bài có thay đổi thế nào, mình vẫn có thể tìm ra cách giải.” Long nói, giọng cậu đầy tự tin. Cậu khẽ quay sang nhìn Ngọc Linh, ánh mắt cậu dò hỏi, như muốn chắc chắn rằng cô đã thực sự hiểu.
Ngọc Linh vẫn đang miệt mài ghi chép vào quyển sổ tay của mình. Bàn tay cô thoăn thoắt, ghi lại từng lời giảng, từng ví dụ của Long. Đôi lúc, cô lại ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn một chút nghi hoặc. “Nhưng nếu đến bước này mà mình lại quên công thức này thì sao ạ?” cô rụt rè hỏi, tay cô vô thức khẽ chạm vào cánh tay Long khi cô chỉ vào một điểm trong vở. Đó chỉ là một cái chạm nhẹ, thoáng qua, nhưng đủ để khiến cả hai người khẽ giật mình. Long cảm nhận được sự mềm mại từ cánh tay cô, một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng cậu. Cậu khẽ nuốt khan, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng cậu, những con sóng cảm xúc đang vỗ nhẹ vào bờ cát, như tình đầu chớm nở giữa Hạ Long lãng mạn. Cậu khẽ vuốt “Chiếc vòng tay may mắn” trong túi quần một cách vô thức, một thói quen khi cậu tập trung hoặc cảm thấy xúc động, như một cách để trấn an chính mình.
“Không sao cả. Nếu quên, mình có thể suy luận lại từ những kiến thức cơ bản hơn. Quan trọng là mình phải hiểu được ‘tại sao’ nó lại như vậy.” Long kiên nhẫn trả lời, giọng cậu vẫn giữ được sự điềm tĩnh, nhưng ánh mắt cậu dành cho Ngọc Linh lại dịu dàng hơn bao giờ hết. Cậu lại cúi sát người xuống, dùng cây bút chì chỉ vào một phần khác của bài toán. Lúc này, Ngọc Linh hoàn toàn bị cuốn vào lời giảng của Long. Cô gật gù liên tục, đôi mắt cô sáng bừng lên khi một ý tưởng chợt lóe trong đầu.
“À! Ra là vậy! Sao mình không nghĩ ra nhỉ?” Ngọc Linh thốt lên, giọng cô đầy vẻ ngạc nhiên và sung sướng. Nét mặt cô giãn ra, thay thế sự bối rối ban đầu bằng một sự nhẹ nhõm và phấn khích tột độ. Cô nhìn Long với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, như thể cậu là một vị cứu tinh vậy. Long mỉm cười nhẹ, một nụ cười rất khẽ, nhưng lại khiến trái tim Ngọc Linh rung động. Nụ cười ấy không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, mà thay vào đó là sự ấm áp, dịu dàng, như ánh nắng ban mai xua đi màn sương sớm.
“Không sao. Quan trọng là cậu hiểu rồi.” Long nói, giọng cậu trầm ấm, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự dịu dàng. Cậu cảm thấy một niềm vui sướng lan tỏa trong lòng khi nhìn thấy sự hiểu bài hiện rõ trên khuôn mặt rạng rỡ của Linh. Cậu nhận ra, việc giúp đỡ Linh không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là một niềm hạnh phúc.
Hùng khẽ huých Mai, miệng cười toe toét. “Đấy, Long chỉ cần cười nhẹ cái là Linh tan chảy. Tớ nói có sai đâu.” Cậu thì thầm, nhưng đủ để Mai nghe thấy.
Mai chỉ mỉm cười, ánh mắt cô lấp lánh vẻ tinh tế. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô biết, những gì đang diễn ra không chỉ là sự trao đổi kiến thức đơn thuần, mà còn là sự kết nối của hai tâm hồn trẻ. Long, người vốn luôn giữ khoảng cách với mọi người, giờ đây lại có thể kiên nhẫn và dịu dàng đến vậy với Ngọc Linh. Còn Ngọc Linh, cô gái hoạt bát và năng động, giờ đây lại chăm chú lắng nghe Long, ánh mắt cô tràn đầy sự tin tưởng và ngưỡng mộ.
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Ngoài cửa sổ, ánh nắng vàng đã dần tắt, nhường chỗ cho sắc tím hồng của hoàng hôn đang buông xuống trên vịnh Hạ Long. Những tia nắng cuối cùng len lỏi qua ô cửa kính, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền gạch. Đèn trong thư viện đã được bật sáng từ lúc nào, hắt ánh sáng vàng dịu xuống những trang sách, tạo nên một không gian ấm cúng và yên bình.
Long và Linh vẫn miệt mài với cuốn sách Toán. Cậu giảng, cô hỏi, và cứ thế, những khái niệm phức tạp dần trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí Ngọc Linh. Cô cảm thấy như một gánh nặng đã được trút bỏ, một bức tường kiến thức đã được phá vỡ. Cô nhìn Long với ánh mắt tràn đầy sự cảm kích và ngưỡng mộ. Không chỉ vì cậu đã giúp cô hiểu bài, mà còn vì sự kiên nhẫn, tận tình và dịu dàng mà cậu đã dành cho cô. Cô nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, Long là một người rất ấm áp và chu đáo.
Cuối cùng, sau khi đã giải thích cặn kẽ mọi thắc mắc của Ngọc Linh, Long khép lại cuốn sách Toán. Cậu khẽ vươn vai, một hành động nhỏ nhưng lại phá vỡ sự tĩnh lặng tập trung nãy giờ. Long thu dọn sách vở của mình, đặt chúng gọn gàng vào cặp. Cậu cảm nhận được một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một niềm vui thầm kín khi biết mình đã giúp được Ngọc Linh.
“Cảm ơn Long nhiều lắm! Cậu giảng hay hơn cả thầy cô nữa.” Ngọc Linh nói, giọng cô đầy chân thành và rạng rỡ. Nụ cười của cô như một đóa hoa vừa nở, tươi tắn và ngập tràn sức sống. Cô không hề nói quá lời, bởi cách giảng của Long thực sự rất dễ hiểu, không hề khô khan như những bài giảng trên lớp.
Long khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự hài lòng và dịu dàng. Ánh mắt cậu, thường ngày sắc lạnh, giờ đây lại ánh lên sự ấm áp khó tả khi nhìn vào Ngọc Linh. “Không có gì. Cậu hiểu là tốt rồi.” Cậu đáp, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng hơn thường lệ. Cậu cảm thấy một sự gắn kết lạ lùng với cô gái này, một sự gắn kết không chỉ dừng lại ở bạn bè cùng lớp.
“Thật sự, không có cậu chắc mình không bao giờ hiểu được.” Ngọc Linh vẫn không ngừng bày tỏ sự biết ơn. Cô cảm thấy lòng mình tràn ngập những cảm xúc lẫn lộn: sự nhẹ nhõm vì đã hiểu bài, sự cảm kích Long, và cả những rung động tinh tế đang nhen nhóm trong tim. Ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Long, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tâm trí.
Lúc này, Hùng và Mai khẽ đứng dậy. Hùng vươn vai một cái rõ kêu, cố ý tạo ra chút tiếng động để thu hút sự chú ý. “Thôi nào Linh, Long. Buổi học nhóm siêu cấp hiệu quả của các cậu chắc đến đây là đủ rồi nhỉ?” Hùng nói, giọng cậu đầy vẻ trêu chọc nhưng cũng rất tinh ý. Cậu nháy mắt với Long, rồi quay sang Mai.
Mai mỉm cười dịu dàng với Ngọc Linh. “Đúng rồi. Thôi, tụi mình về trước đây. Hai cậu cứ ở lại ôn thêm đi nhé!” Lời nói của Mai nghe có vẻ là một lời đề nghị, nhưng thực chất lại là một cách để Hùng và Mai “rút lui” một cách tế nhị, để Long và Linh có thêm khoảnh khắc riêng tư. Ánh mắt cô lấp lánh sự tinh tế, như một lời động viên ngầm cho Ngọc Linh, đồng thời cũng là một lời khẳng định về sự ủng hộ của cô cho mối quan hệ đang chớm nở này.
Ngọc Linh khẽ đỏ mặt, nhưng cô vẫn mỉm cười. “Tạm biệt Hùng, Mai nhé! Cảm ơn hai cậu.” Cô hiểu ý của Mai, và trong lòng cô, một cảm giác ấm áp dâng lên. Cô biết rằng, mình đang được bao bọc bởi những người bạn tuyệt vời.
Hùng và Mai vẫy tay chào, rồi bước ra khỏi thư viện, để lại Long và Linh trong không gian yên tĩnh. Cả hai đều cảm thấy một sự nhẹ nhõm, nhưng cũng là một chút hụt hẫng khi những người bạn kia rời đi. Thanh Lan vẫn ngồi đó, cặm cụi với quyển sách Sinh học của mình, dường như cô ấy hoàn toàn không để ý đến cuộc trò chuyện cuối cùng của nhóm.
Khi chỉ còn lại hai người, không gian trở nên tĩnh lặng đến lạ. Ngọc Linh khẽ xoay người lại, nhìn Long. Ánh đèn vàng của thư viện chiếu lên khuôn mặt điển trai của cậu, làm nổi bật những đường nét góc cạnh và đôi mắt hổ phách sâu thẳm. Một sự thấu hiểu mới, một sợi dây kết nối vô hình đã được hình thành giữa hai người. Đó không chỉ là sự kết nối của thầy và trò, mà còn là sự gắn bó của hai tâm hồn trẻ đang dần tìm thấy nhau giữa dòng đời.
Long cũng nhìn Ngọc Linh, ánh mắt cậu dịu dàng và đầy suy tư. Cậu khẽ vuốt “Chiếc vòng tay may mắn” trong túi quần một lần nữa, như một lời nhắc nhở về những cảm xúc đang lớn dần trong lòng. Cậu nhận ra rằng, mỗi khi ở bên Ngọc Linh, cậu không còn là Long trầm tính, lạnh lùng nữa. Cô gái rạng rỡ này có một sức hút kỳ lạ, khiến cậu muốn mở lòng, muốn chia sẻ, và muốn được ở bên cạnh cô nhiều hơn nữa.
Ngọc Linh cảm thấy những rung động tinh tế lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhận ra rằng, những buổi học nhóm này không chỉ giúp cô hiểu bài hơn, mà còn giúp cô hiểu Long hơn, và quan trọng hơn, giúp cô nhận ra những cảm xúc đặc biệt dành cho cậu. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười chứng kiến khoảnh khắc này, hứa hẹn một hành trình đầy ắp những điều bất ngờ và ý nghĩa.