Rực rỡ thanh xuân
Chương 161

Sân Bóng Nảy Lửa: Lời Thách Thức Công Khai

3296 từ
Mục tiêu: Thực hiện định hướng cụ thể: Tùng tiếp tục thách thức Long trong một trận đấu bóng rổ căng thẳng, thể hiện sự cạnh tranh không chỉ trong học tập mà còn ở các hoạt động thể chất.,Giải quyết cliffhanger từ Chương 160 bằng cách cho Long chủ động đối mặt với Tùng, bắt đầu triển khai 'kế hoạch mới' của cậu.,Đẩy mạnh xung đột giữa Long và Tùng lên một cấp độ mới, từ những hành động ngầm sang đối đầu trực diện, công khai trước mặt Ngọc Linh và bạn bè.,Làm sâu sắc hơn nội tâm của Ngọc Linh khi cô chứng kiến cuộc cạnh tranh gay gắt này, gia tăng áp lực và sự khó xử của cô.,Khắc họa sự ủng hộ thầm lặng của Hùng, Mai, Lan dành cho Long và Linh, đồng thời cho thấy sự lan rộng của tin đồn và sự chú ý từ các nhân vật phụ (Yến, Chi, Loan, Hà, Vy).,Gieo mầm cho những mâu thuẫn và thách thức tiếp theo trong Arc 3.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy, Ông Hùng, Nguyễn Thành, Lê Duy, Hoàng Kiên
Mood: Tense, competitive, determined, anxious, underlying romantic tension.
Kết chương: [object Object]

Tiếng côn trùng rả rích đêm qua đã nhường chỗ cho tiếng xe cộ ồn ào và tiếng chim hót lảnh lót đón bình minh. Ánh nắng tháng Năm của Hạ Long đã bắt đầu len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền nhà, đánh thức Long sau một đêm dài trằn trọc. Cậu đã ngủ không ngon giấc, nhưng khi tỉnh dậy, cảm giác mệt mỏi không còn chiếm hữu. Thay vào đó là một sự quyết tâm mới mẻ, cứng cỏi như đá tảng. Chiếc vòng tay may mắn và cây bút chì khắc tên vẫn nằm cạnh nhau trên bàn học, nhắc nhở cậu về lời hứa thầm lặng đêm qua. Long khẽ vươn vai, cảm nhận từng đốt sống kêu rắc, rồi đứng dậy. Hôm nay, cậu sẽ không còn là người đứng nhìn.

Sau giờ học chiều, Long đi thẳng đến sân bóng rổ của trường Ánh Dương. Cậu biết Tùng thường dành thời gian ở đây sau giờ học, phô diễn kỹ năng của mình trước đám đông ngưỡng mộ. Ánh nắng chiều vàng óng như rót mật xuống sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ rực rỡ, tạo nên những bóng đổ dài của cột rổ và hàng rào lưới bảo vệ. Không khí đã bắt đầu nóng lên bởi sự hăng hái của những nhóm học sinh đang khởi động cho các trận đấu giao hữu. Mùi mồ hôi, mùi cao su từ bóng, và đôi khi là mùi đất ẩm nhẹ từ những vũng nước đọng sau trận mưa tối qua, quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sân thể thao.

Long bước đi chậm rãi, ánh mắt quét một lượt quanh sân, rồi dừng lại ở một góc, nơi Tùng đang thực hiện những cú ném rổ một mình, mỗi lần bóng vào rổ đều kèm theo một tiếng “xoẹt” gọn gàng. Cậu ta mặc chiếc áo ba lỗ màu trắng, để lộ những bắp tay săn chắc và nước da rám nắng. Đôi mắt sắc sảo của Tùng như có thêm vẻ kiêu hãnh khi nhìn thấy Long xuất hiện.

“Nghe nói cậu cũng chơi bóng rổ à, Long?” Tùng dừng tay, cầm quả bóng bằng một tay, cười nhếch mép. Nụ cười ấy không mang ý thân thiện, mà ẩn chứa sự khiêu khích rõ ràng. “Muốn thử xem ai đỉnh hơn không?”

Long không đáp lời ngay. Cậu bình thản tháo cặp sách, đặt xuống ghế đá gần đó, rồi bắt đầu cởi áo đồng phục. Bên trong là chiếc áo phông thể thao màu đen, ôm lấy thân hình cân đối, rắn chắc của cậu. Khi cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên một ngọn lửa không thể dập tắt. "Cứ chơi đi rồi biết," Long nói, giọng trầm và đều đều, không một chút dao động. Cậu không muốn lãng phí lời nói vào những cuộc đối đáp vô nghĩa. Hành động sẽ nói lên tất cả.

Phan Việt Hùng, bạn thân của Long, đang cùng Thành và Duy khởi động ở sân bên cạnh, vội chạy sang. Khuôn mặt bầu bĩnh của Hùng nhăn lại vẻ lo lắng. "Cậu định chơi thật à, Long? Cẩn thận đấy." Cậu ta biết Tùng không chỉ giỏi học mà còn là một tay bóng rổ cừ khôi, có tiếng trong các giải đấu phong trào. Hùng không muốn Long tự đặt mình vào thế khó.

"Không sao đâu," Long trấn an Hùng, nhưng ánh mắt cậu vẫn không rời Tùng. Cậu khẽ siết chặt chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình. Chiếc vòng mát lạnh, nhỏ bé nhưng như một lời nhắc nhở về lý do cậu ở đây. Đó không chỉ là một trận đấu bóng rổ đơn thuần, đó là một tuyên bố. Cậu sẽ không để bất cứ ai xem thường tình cảm của cậu dành cho Linh, hay nghi ngờ vị trí của cậu trong lòng cô.

Vừa lúc đó, tiếng xì xào vang lên từ phía cổng sân. Ngọc Linh xuất hiện cùng Thảo Mai và Thanh Lan. Linh mặc chiếc áo phông đơn giản và quần jeans, nhưng vẫn xinh đẹp rạng rỡ như ánh nắng chiều. Đôi mắt to tròn của cô lướt nhanh quanh sân, rồi dừng lại ở Long. Cô bé dường như cảm nhận được không khí căng thẳng đang bao trùm, và vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt.

"Ơ kìa, Long với Tùng sắp đấu à?" Thanh Lan lên tiếng, vẻ mặt đầy hứng thú pha lẫn chút tò mò. Lan là người năng động, thích những hoạt động thể thao, nên cô bé nhanh chóng bị cuốn hút bởi cục diện trước mắt.

Thảo Mai, trái lại, nắm chặt tay Linh, đôi mắt đeo kính của cô bé ánh lên sự bất an. "Long vừa mới chơi bóng đá chiều qua, giờ lại bóng rổ nữa... Tùng thì lúc nào cũng tập tành chuyên nghiệp." Mai lo lắng cho sức khỏe của Long, đồng thời cũng cảm nhận được sự căng thẳng giữa hai người con trai.

Ngọc Linh không nói gì. Cô bé đứng sững lại một chút, trái tim đập thình thịch. Cô nhìn Long, rồi lại nhìn Tùng. Ánh mắt Long kiên định, không một chút sợ hãi. Ánh mắt Tùng thì đầy vẻ thách thức, tự tin. Linh hiểu rằng đây không chỉ là một trận đấu bình thường giữa hai bạn học. Nó là một cuộc chiến ngầm, một sự đối đầu mà cô bé không muốn thấy, nhưng lại là nguyên nhân chính. Cảm giác khó xử, bất an lại dâng trào. Cô biết Long đang vì cô, và Tùng cũng đang muốn chứng tỏ bản thân vì cô.

Trong khi đó, ở một góc khác của sân, nhóm của Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, và Đỗ Thị Vy đã nhanh chóng tụ tập lại, xì xào bàn tán.

"Trời ơi, Tùng hôm nay phong độ quá!" Yến thốt lên, ánh mắt dán chặt vào Tùng. "Nhìn Long kìa, có vẻ hơi gầy hơn Tùng thì phải."

"Cái gì của mình thì sẽ là của mình thôi," Chi tự tin nói, chỉnh lại mái tóc nhuộm highlight của mình. Cô bé luôn có vẻ ngoài cá tính và thích khẳng định. "Tôi không thích thua cuộc, và Tùng cũng vậy. Long không có cửa đâu."

Loan và Hà thì thầm to nhỏ, thêu dệt đủ thứ chuyện về mối quan hệ phức tạp giữa ba người. Vy, như thường lệ, chỉ biết cười khúc khích, dễ dàng bị cuốn theo những câu chuyện của các bạn.

Ông Hùng, huấn luyện viên đội bóng rổ, xuất hiện cùng Thành, Duy và Kiên. Ông quan sát tình hình với ánh mắt nghiêm túc, rồi gật đầu khi Long và Tùng đều đã sẵn sàng. "Chia đội đi!" ông ra hiệu. Thành, Duy, Kiên cùng một vài học sinh khác được chia đều. Long cùng Thành và Kiên. Tùng cùng Duy và một số người khác.

Long khẽ hít một hơi sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành của chiều Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, những kỷ niệm tươi đẹp nhất. Cậu sẽ không để những rung động ấy bị vấy bẩn bởi sự phô trương hay những cuộc tranh giành vô nghĩa. Cậu bước vào sân, đôi giày thể thao kẹt nhẹ trên nền bê tông. Dù vẻ ngoài điềm tĩnh, bên trong Long là cả một biển lửa. Biển lửa của quyết tâm, của tình yêu và của một lời hứa sẽ bảo vệ. Trận đấu này, dù thắng hay thua, cũng sẽ là bước khởi đầu cho một chiến lược mới.

Trọng tài thổi còi khai cuộc, tiếng bóng nảy dồn dập vang lên. Long và Tùng đứng đối diện nhau ở khu vực giữa sân, ánh mắt giao nhau đầy lửa. Long, với thân hình cao ráo và bờ vai rộng, đứng vững chãi như một cây cổ thụ. Tùng, nhanh nhẹn và linh hoạt, như một cơn gió lốc.

Bóng được tung lên không trung. Tùng, với lợi thế tốc độ và sức bật, nhanh chóng bật cao hơn Long một chút, chạm bóng đầu tiên và đẩy nó về phía đồng đội Duy. Trận đấu chính thức bắt đầu.

Tùng ngay lập tức thể hiện lối chơi cá nhân, tốc độ và kỹ thuật điêu luyện. Cậu ta lướt đi trên sân như một cơn lốc, những pha đi bóng dính chặt vào tay, những cú chuyển hướng đột ngột khiến đối thủ khó lòng theo kịp. Long, ngược lại, chơi bình tĩnh và có chiến thuật hơn. Cậu không vội vàng lao vào tranh chấp, mà tập trung vào việc đọc trận đấu, phán đoán đường bóng và vị trí của đồng đội. Những đường chuyền của cậu sắc bén và chuẩn xác, mở ra cơ hội cho Thành và Kiên dưới rổ.

"Cố lên Long!" Hùng hét lớn từ phía khán đài, giọng cậu ta lanh lảnh giữa tiếng hò reo. Hùng không ngừng vỗ tay, cổ vũ nhiệt tình, cố gắng khuấy động không khí cho bạn mình.

Ngọc Linh ngồi cạnh Thảo Mai và Thanh Lan, đôi mắt không rời khỏi sân đấu. Cô bé cảm thấy căng thẳng tột độ, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực mỗi khi Long và Tùng đối mặt. Linh nhìn thấy Long lấm tấm mồ hôi trên trán, nhưng ánh mắt cậu vẫn sắc bén và tập trung. Cô bé biết Long đang dồn hết sức lực và tâm trí vào trận đấu này, không chỉ vì một chiến thắng đơn thuần.

"Linh, cậu xem Long có sao không?" Thảo Mai lo lắng hỏi, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sự quan tâm. "Cậu ấy trông căng thẳng quá."

Thanh Lan thì lại nhìn nhận vấn đề một cách thực tế hơn. "Không sao đâu, Long khỏe mà. Nhưng Tùng cũng không phải dạng vừa. Kỹ thuật của cậu ta khá đấy."

Long nhận ra ý đồ của Tùng là muốn phô trương, muốn mọi người thấy cậu ta vượt trội hơn Long trong mọi mặt. Tùng liên tục tìm cách đối đầu trực tiếp với Long, cố gắng dùng tốc độ để vượt qua, hay dùng sức mạnh để tranh chấp bóng. Có những lúc, Tùng còn cố ý va chạm nhẹ với Long, kèm theo một nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích. Long giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng trong lòng, ngọn lửa quyết tâm càng bùng cháy dữ dội. Cậu không muốn sa vào những màn trình diễn cá nhân vô nghĩa. Cậu muốn thắng bằng tinh thần đồng đội, bằng sự thông minh và bản lĩnh.

"Nhìn Tùng kìa, thật phong độ. Long có vẻ yếu thế rồi," Yến thì thầm với Chi, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ. "Mấy pha đi bóng của cậu ta đúng là đẳng cấp."

"Đúng vậy," Chi đồng tình. "Long chỉ được cái cao thôi, chứ kỹ thuật thì kém xa Tùng."

Loan và Hà nhanh chóng hùa theo, bình luận sôi nổi về từng pha bóng, chủ yếu là nghiêng về phía Tùng, như thể đây là một cuộc thi sắc đẹp mà Tùng đang dẫn đầu. Vy thì chỉ biết cười khúc khích, mắt tròn xoe dõi theo quả bóng.

Đội của Long bị dẫn trước vài điểm. Tùng vừa ghi một cú ném ba điểm đẹp mắt, khiến khán đài vỡ òa trong tiếng reo hò, đặc biệt là từ nhóm của Yến. Hùng cắn môi, càng lo lắng hơn cho Long. Ngọc Linh nắm chặt tay Thảo Mai, đôi mắt cô bé dán chặt vào Long, như muốn truyền cho cậu sức mạnh.

Long hít một hơi thật sâu. Cậu biết đây là thời điểm quyết định. Cậu không thể để Tùng tiếp tục lấn lướt. Long bắt đầu chủ động hơn trong tấn công. Một pha phối hợp ăn ý với Thành, Long nhận bóng ở vạch ba điểm, rồi giả vờ ném. Tùng lập tức lao tới phòng thủ. Long xoay người, một pha đi bóng vượt qua Tùng một cách bất ngờ, rồi đột phá thẳng vào rổ. Duy và Kiên lao đến chắn. Long không ném, mà bất ngờ chuyền bóng ngược ra cho Thành, người đang đứng trống trải. Thành nhận bóng và ném vào rổ, rút ngắn khoảng cách.

"Hay lắm!" Hùng nhảy cẫng lên, reo hò.

Ngọc Linh khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự căng thẳng vẫn không hề vơi đi. Cô bé biết Long đang cố gắng hết sức, và cô cảm nhận được sức ép mà cậu đang phải chịu đựng.

Trận đấu tiếp diễn với nhịp độ nhanh hơn. Tiếng giày thể thao kẹt trên sân, tiếng bóng nảy dồn dập, tiếng thở dốc của các cầu thủ, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng căng thẳng của thể thao.

Long và Tùng liên tục đối đầu. Tùng cố gắng dùng tốc độ và kỹ năng cá nhân để vượt qua Long, nhưng Long lại dùng sự bình tĩnh, khả năng đọc trận đấu và những pha cản phá thông minh để hóa giải. Có một khoảnh khắc, cả hai tranh chấp bóng quyết liệt dưới rổ. Long dùng sức mạnh và sự khéo léo để che chắn bóng, không để Tùng cướp được. Ánh mắt cả hai giao nhau đầy lửa, không ai chịu nhường ai. Tiếng hò reo cổ vũ của đám đông dường như tắt lịm, chỉ còn lại sự căng thẳng tột độ bao trùm.

Cuối cùng, Long tìm thấy một khe hở. Cậu dùng một động tác giả, khiến Tùng hơi mất thăng bằng, rồi đột ngột xoay người, bật nhảy. Quả bóng rời tay Long, vẽ một đường cong hoàn hảo trong không trung, rồi rơi gọn vào lưới, ghi thêm hai điểm cho đội của cậu. Tiếng "xoẹt" ngọt lịm vang lên, rõ ràng đến mức mọi người đều có thể nghe thấy.

Khán đài như vỡ òa. Hùng hét vang, nhảy cẫng lên sung sướng. Ngay cả Thảo Mai và Thanh Lan cũng không giấu được nụ cười.

Tùng đứng sững lại, ánh mắt đầy bất ngờ và có chút hậm hực. Cậu ta không ngờ Long lại có thể thực hiện một pha lên rổ đẹp mắt và quyết đoán như vậy. Long ghi điểm trong sự ngỡ ngàng của Tùng và tiếng reo hò của khán giả. Đôi mắt hổ phách của Long vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, cậu cảm thấy một sự hài lòng nhẹ nhõm. Đây không chỉ là một điểm số, đây là một lời khẳng định.

Trận đấu kết thúc với tỉ số sát nút, và đội của Long giành chiến thắng. Dù chỉ là một trận giao hữu, nhưng không khí trên sân vẫn căng như dây đàn. Long và Tùng cùng đội hình bắt tay xã giao, một nghi thức cần thiết sau mỗi trận đấu. Khi bàn tay Long chạm vào tay Tùng, cậu cảm nhận được một sự lạnh lẽo và cứng nhắc. Ánh mắt Tùng vẫn không rời Long, dù trên môi cậu ta vẫn cố gắng giữ một nụ cười.

"Cậu cũng không tệ đấy," Tùng nói, giọng hơi gằn, nhưng vẫn mang vẻ điềm đạm thường thấy. Cậu ta vỗ vai Long một cái, nhưng cái vỗ vai ấy không hề mang ý thân thiện. "Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu thôi." Lời nói của Tùng như một lời hẹn, một lời thách thức cho những cuộc đối đầu sắp tới.

Long đáp lại, ánh mắt sắc như dao. "Tôi cũng nghĩ vậy." Cậu không lùi bước, cũng không tỏ ra kiêu ngạo. Cậu chỉ đơn giản là khẳng định vị thế của mình.

Ngọc Linh không chờ đợi lâu. Ngay khi Long bước ra khỏi sân, cô bé lập tức tiến đến, vẻ mặt đầy lo lắng. "Cậu có sao không? Có bị thương ở đâu không?" Giọng nói trong trẻo của cô bé như xé tan bầu không khí căng thẳng còn vương lại. Linh đưa tay lên định chạm vào cánh tay Long, nhưng rồi lại khựng lại, có lẽ vì ngại ngùng, hoặc vì cô bé cảm nhận được ánh mắt của Tùng vẫn đang dõi theo.

Long nhìn xuống Linh, đôi mắt hổ phách ấm áp hơn hẳn khi đối diện với cô bé. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cậu, một nụ cười thật sự, không phải là nụ cười xã giao hay kiêu hãnh. "Không sao đâu." Cậu khẽ lắc đầu, như muốn xua đi mọi lo lắng của Linh. Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, một cử chỉ thân mật mà cậu ít khi thể hiện công khai. "Cậu lo lắng cho tớ à?"

Linh đỏ mặt, gật đầu nhẹ. "Tớ... tớ thấy cậu chơi căng thẳng quá."

Tùng ngoái đầu nhìn lại Long và Linh một lần cuối. Ánh mắt cậu ta ẩn chứa sự thách thức, nhưng cũng có một chút gì đó của sự ngạc nhiên, và cả ghen tỵ. Cậu ta không nói gì, chỉ quay người đi thẳng, hòa vào đám đông đang dần tan rã. Nhóm Yến, Chi vẫn tiếp tục xì xào bàn tán.

"Long cũng được đấy chứ," Yến lẩm bẩm, có vẻ hơi thay đổi suy nghĩ.

"Được gì mà được," Chi nhíu mày. "Chẳng qua là may mắn thôi. Tùng chưa dồn hết sức đấy chứ."

Nhưng rõ ràng, trận đấu này đã gieo một hạt mầm nghi ngờ vào lòng họ, khiến họ không còn hoàn toàn tin vào sự bất khả chiến bại của Tùng.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời Hạ Long. Những tia nắng cuối cùng yếu ớt còn vương lại trên sân, vẽ nên những bóng đổ dài và xiêu vẹo. Mùi mồ hôi và cao su vẫn vương vấn trong không khí, nhưng đã dịu đi nhiều.

Long nhìn xuống chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình, rồi lại nhìn Linh, người đang đứng cạnh cậu với vẻ mặt vẫn còn chút bối rối. Cậu biết đây mới chỉ là "khởi đầu", như Tùng đã nói. Cuộc chiến giành lấy tình cảm của Linh sẽ còn dài và đầy chông gai. Nhưng giờ đây, Long không còn cảm thấy bất an hay bất lực nữa. Cậu đã hành động, đã cho Tùng thấy rằng cậu sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Và quan trọng hơn, cậu đã thấy sự lo lắng trong đôi mắt Linh, đã cảm nhận được sự quan tâm của cô bé dành cho cậu.

Sự quyết tâm và bản lĩnh Long thể hiện trên sân bóng cho thấy cậu đã sẵn sàng cho một cuộc chiến lâu dài. Ánh mắt đầy thách thức của Tùng sau trận đấu báo hiệu cậu ta sẽ không dừng lại ở đây mà sẽ tìm cách khác để gây áp lực lên Long và Linh. Nhưng Long biết, cậu sẽ không còn là người bị động. Cậu sẽ chiến đấu, không chỉ cho bản thân, mà cho cả thanh xuân rực rỡ của cậu và Linh. Cậu sẽ chứng minh rằng tình yêu của họ, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, sẽ mạnh mẽ hơn bất kỳ cơn bão nào. Long khẽ thở ra, cảm nhận làn gió mát mẻ từ biển thổi vào, mang theo hơi mặn đặc trưng của Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời.

Cậu nắm lấy tay Linh, nhẹ nhàng. "Về thôi."

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ